Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 34:: Nỗi Đau Của Quân Lâm Uyên
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Lâm Uyên thẳng về phía tẩm cung của Hoàng Phủ Hoài Hàn, càng nghĩ càng thấy kỳ quái, lông mày nhíu chặt, đôi mắt xếch lóe lên tia sáng lạnh. Từ xa, thấy tẩm cung của Hoàng Phủ Hoài Hàn tối om, cảm giác nghi ngờ càng sâu thêm. Đi tới cửa, chúng thị vệ định hành lễ, đưa tay ngăn . Nhìn cánh cửa điện đóng chặt, giọng du dương lạnh lùng vang lên, khẽ gọi: “Hoài Hàn ?”
Câu hỏi vang lên nhưng thấy tiếng trong nhà đáp . Đáy mắt dần hiện lên vẻ tàn khốc, quả nhiên đùa bỡn! Đang định về, chợt trong phòng tiếng động nhỏ, chăm chú lắng , tiếng động càng lúc càng lớn. Quân Lâm Uyên nghi hoặc bước thêm vài bước về phía cửa điện, đó chậm rãi đẩy cánh cửa , bước trong điện trong bóng đêm tối đen: “Hoài Hàn ?”
Hắn dứt lời, chợt thấy tiếng thở gấp vang lên, đó, một bóng đen lớn ập xuống , còn kịp lên tiếng, một lực cực mạnh túm lấy cổ tay , tay bắt đầu kéo vạt áo .
“Hoài Hàn !” Giọng của càng lạnh hơn, cố gắng tránh khỏi tay , cũng cố gắng khống chế lửa giận đang trào lên trong lòng.
Hoàng Phủ Hoài Hàn lúc trúng d.ư.ợ.c một lúc, lý trí trong đầu ngọn lửa ở bụng thiêu đốt đến còn chút nào, căn bản là ai với ai, chỉ rằng sợi lý trí cuối cùng trong đầu đứt phựt ngay khi cánh cửa điện đẩy . Vì thế, cũng thấy giọng của Quân Lâm Uyên, thở nặng nề phả lên mặt Quân Lâm Uyên, chuẩn dán mặt cổ .
Quân Lâm Uyên vội dùng nội lực đ.á.n.h bật tay , giọng lạnh đến khiếp , còn mang theo sát khí nồng đậm: “Hoàng Phủ Hoài Hàn!” Không thể nghi ngờ rằng nếu như giây tiếp theo Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn như , sẽ ngần ngại tự tay kết liễu !
đối phương như thấy lời , khi tay đ.á.n.h bật , Hoàng Phủ Hoài Hàn lao tới. Ngay khi tay, Quân Lâm Uyên nhanh chóng đưa tay chèn mạch môn của , đồng thời cũng phát hiện ngay sự bất thường, mặt chợt biến sắc: “Người !”
Thị vệ ngoài cửa tiếng gọi vội đẩy cửa , ánh trăng sáng chiếu phòng khiến nhanh chóng thấy rõ cảnh tượng bên trong. Hoàng thượng Bắc Minh của bọn họ đang cầm lấy cánh tay Đông Lăng hoàng, mà Đông Lăng hoàng cứ dán hoàng đế bệ hạ của họ, trong lúc xô xô đẩy đẩy, vạt áo hai đều xộc xệch, cảnh tượng thực sự khiến họ nghĩ lung tung cũng . Bọn họ chợt như hiểu hơn nửa đêm Hoàng thượng ngủ chạy tới đây để gì. Thêm việc mấy ngày Hoàng thượng Đông Lăng gặp Đông Lăng hoàng xong, Đông Lăng hoàng lập tức tới đây để thăm Hoàng thượng, trong thời gian đó thì cần cũng bao nhiêu chuyện thú vị vui vẻ xảy .
Đương nhiên Quân Lâm Uyên cũng cảm giác bầu khí , khiến sắc mặt vốn khó coi của càng khó coi hơn, phát thở cuồng bạo khiến ai dám thẳng. Hắn giận dữ quát: “Đi chuẩn nước lạnh!” Khi đang , cũng mượn thế di bàn tay đang chế ngự mạch môn của Hoàng Phủ Hoài Hàn lên điểm huyệt .
Đám hạ nhân nhanh chóng bê thùng tắm , đó phân phó: “Hầu hạ Đông Lăng hoàng cởi y phục !”
Hắn dứt lời, sắc mặt đám hạ nhân càng kỳ quái hơn nhưng cũng dám gì, vội bước tới cởi y phục của Hoàng Phủ Hoài Hàn, trong lòng đoán già đoán non đủ kiểu, nhưng Quân Lâm Uyên chỉ phất tay áo bào đẩy cơ thể trong nước, đó, đèn trong phòng cung nhân đốt sáng lên. Không thấy cảnh tượng mà họ đang mong đợi, thật cũng thấy tiếc nuối.
Trên khuôn mặt diễm lệ của vị Hoàng đế nào đó hiện lên nụ vô cùng chói mắt, nhưng những ai hiểu rõ tính cách của đều rằng đây là điềm báo đang tức giận: “Đi tra xét cho trẫm, xem hôm nay ai động đến của Đông Lăng hoàng!” Hắn đảo mắt qua bàn, là bế môn t.ử của thần y, chỉ cần liếc mắt cũng đoán manh mối.
Không bao lâu , hạ nhân cửa ngự thư phòng cũng truyền tới để hỏi xem cung nữ bẩm báo là ai. Hoàng Phủ Dạ ở tẩm cung cách đó xa cũng đ.á.n.h thức, nhanh chân bước tới tẩm cung của Hoàng Phủ Hoài Hàn.
Thấy Quân Lâm Uyên giận dữ, khẽ nhíu mày: “Bắc Minh hoàng, chuyện …” khóe mắt thấy ngay Hoàng Phủ Hoài Hàn đang trong thùng tắm, hai mắt nhắm chặt như đang kìm nén điều gì đó khiến trong lòng càng lo lắng hơn.
“Là của trẫm, nhất thời sơ suất để hạ Thiên đoạn tuyết lên Hoài Hàn !” Nói thì nhưng trong giọng nhiều cảm giác áy náy, mà lửa giận của thể hiện rõ ràng hơn.
Không ai từng ở Hoàng cung mà đến tác dụng của Thiên đoạn tuyết. Sắc mặt Hoàng Phủ Dạ sa sầm xuống, nụ xinh môi chợt tắt lịm, tia sáng lạnh vụt lóe lên trong đôi mắt tím nhạt của . Quân Lâm Uyên hiển nhiên cũng vô cùng giận dữ, Hoàng Phủ Hoài Hàn trúng Thiên đoạn tuyết, dẫn dắt tới đây, chuyện rõ ràng là nhắm về phía . Kẻ âm thầm sắp đặt chuyện , quả thực chán sống !
cả hoàng cung ai to gan như thế, dám gài bẫy cả hai vị Hoàng đế chứ? Trong đầu lập tức xuất hiện khuôn mặt lúc nào đáng c.h.ế.t của Tô Cẩm Bình, đang phái gọi nàng tới thì Tô Cẩm Bình bước đến, cửa ngó trong điện, vẻ kinh ngạc hỏi: “Không là Đông Lăng hoàng tìm ? Sao nhiều ở đây thế ?”
Thấy nàng vẻ ngạc nhiên giống giả vờ, Quân Lâm Uyên khẽ nhíu mày, : “Để nàng !”
Tô Cẩm Bình bước vài bước trong điện, ánh mắt Quân Lâm Uyên bình thản, chân thực.
“Trẫm hỏi ngươi, ai gọi ngươi tới?” Đôi mắt xếch nheo , thẳng mắt Tô Cẩm Bình.
Tô Cẩm Bình vội đáp: “Nô tỳ đang ngủ, đột nhiên gõ cửa là Đông Lăng hoàng cho truyền tiểu nhân đến yết kiến. Người tới báo là hạ nhân của Huệ phi. Tuy nô tỳ cảm thấy kỳ lạ, tại hạ nhân của Huệ phi truyền lời giúp Đông Lăng hoàng, nhưng tiểu nhân vẫn tới đây. Được nửa đường thì cung nữ việc , nô tỳ càng thấy kỳ lạ hơn, theo dõi cô một lúc lâu cuối cùng mất dấu nên mới tới trễ.”
Nghe nàng , cả hai đàn ông đều hiểu ngay. Thì là hạ d.ư.ợ.c Hoàng Phủ Hoài Hàn đó dẫn Tô Cẩm Bình tới đây, lôi Quân Lâm Uyên đến dàn dựng tiết mục bắt gian, chỉ tiếc là vì Tô Cẩm Bình nghi ngờ cung nữa , chạy theo dõi cô , nên mới để Quân Lâm Uyên đến . Màn kịch , dù là ai ở trong hậu cung cũng đều thấy quá nhiều, hơn nữa, Tô Cẩm Bình cũng chỉ thẳng kế hoạch vốn của Huệ phi , nên họ cũng nghi hoặc gì.
mà… Quân Lâm Uyên nheo mắt , hung tàn Tô Cẩm Bình: “Chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà ngươi cũng để mất dấu ?”
Độ tin cậy của câu cao, hơn nữa, sự ngoan ngoãn của nàng hôm nay khác thường. Có điều cũng nghi ngờ điều nàng về Huệ phi, vì nàng tiến cung mấy ngày, căn bản từng gặp Huệ phi, giữa hai cũng từng thù oán gì với , nàng sẽ hãm hại Huệ phi mới .
Tô Cẩm Bình lườm một cái, : “Điều thì tạ ơn Hoàng thượng ngài , cho tiểu nhân ăn cái thứ t.h.u.ố.c gì đó nên thủ mới kiềm chế thế .”
Câu kết hợp với ánh mắt khinh bỉ khó chịu của nàng, giống hệt hình tượng thường ngày nên sự nghi ngờ của Quân Lâm Uyên mới dần vơi . lúc , phụ trách nước trong điện của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng tới: “Nô tài khấu kiến Hoàng thượng!”
“Hôm nay ai động của Đông Lăng hoàng ?” Hắn nhíu mắt, lạnh lùng gã.
“Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài ạ. Nô tài thấy ai cả, nhưng hôm nay thị tỳ của mấy vị nương nương đều tự đến phòng để lấy , lẽ…”
“Rầm!” đập mạnh xuống bàn một cái, chiếc bàn lập tức vỡ thành bốn năm mảnh, khiến Tô Cẩm Bình bên cạnh mà giật nảy . Nàng từng thấy Quân Lâm Uyên giận dữ như bao giờ, chuyện đến mức khiến phẫn nộ như thế chứ? Đôi mắt hẹp dài đầy lửa giận, nốt ruồi son ở mi tâm đỏ rực như máu, điều khác với ngày thường là, bình thường nếu càng nổi giận thì càng tươi hơn, nhưng hôm nay vẻ mặt vô cùng tàn bạo cho Tô Cẩm Bình nhạy bén nhận chút gì đó bình thường.
Thái giám sợ đến mức suýt ngất xỉu, thật gã trong chuyện sẽ lành ít dữ nhiều, nhưng gã vẫn thành thật đến bẩm báo, chỉ mong liên lụy đến nhà: “Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng, nô tài thật sự thấy gì cả, chắc chắn thừa lúc nô tài ở đó để , chuyện do nô tài sơ suất, nhưng tuyệt đối nô tài ạ.”
“Đi tra xem hôm nay của những cung nào đến phòng nước?” Hắn lạnh lùng phân phó thị vệ ngoài cửa.
Đám thị vệ lệnh liền nhanh chóng chạy , Tô Cẩm Bình càng nhíu chặt mày hơn, Quân Lâm Uyên xong mấy lời , lẽ điều tra từ chỗ Huệ phi chứ? Sao buông lưới rộng như ? Chẳng lẽ rung cây dọa khỉ?
Dường như thấu sự nghi hoặc của nàng, Hoàng Phủ Dạ trầm giọng : “Tiểu Cẩm Cẩm, lẽ chuyện đơn giản như , chừng hãm hại Huệ phi.”
Tô Cẩm Bình cũng gì thêm, chỉ vẻ hiểu, khẽ gật đầu. mặt Quân Lâm Uyên, trong lòng nàng thể tin rằng chuyện đơn giản như Hoàng Phủ Dạ . Quân Lâm Uyên là dạng sẽ để ý một vị Huệ phi nhỏ bé vu oan ? Theo thái độ đối xử với Trang phi là đủ hiểu, dù Huệ phi oan, chắc chắn cũng sẽ xử t.ử Huệ phi mà cần do nàng . Hắn luôn thích để những vô dụng ở bên . …
Vì , nàng khỏi nảy sinh suy đoán, chẳng lẽ Hoàng Phủ Hoài Hàn thành công nên mới tức giận như ?
nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn thành công thì còn ngâm trong thùng tắm? Thái độ của Quân Lâm Uyên thực sự kỳ quái.
Sau đó, cả căn phòng im lặng đến lạ thường, im lặng đến mức thấy cả thở của trong phòng.
Một lúc lâu đám thị vệ mới bước báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, hôm nay cung nữ của Tuyết phi, Nguyệt phi, Thần phi, Huệ phi tới phòng nước ạ.”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nghe xong, ánh mắt Quân Lâm Uyên quét về phía tiểu thái giám của phòng nước , tuy rằng dù cho đưa bao nhiêu lợi lộc thì gã cũng to gan hãm hại Đông Lăng , vì một khi sự việc bại lộ, gã sẽ là đầu tiên lôi đối chứng. , cũng tha cho bất cứ kẻ nào liên quan đến chuyện , dù rằng cơ hội để cho họ dính dáng đến chuyện gần như bằng : “Hôm nay ngươi thấy những nào?”
“Dạ? Nhìn thấy nào ạ? Hoàng thượng, hôm nay nô tài thấy ai cả ạ, trong phòng nước cũng thể chứng cho nô tài.”
Quân Lâm Uyên thu mắt , lúc mới khẽ nhạt, xinh đến mức khiến dám lâu, giọng du dương lạnh lẽo vang lên: “Ban c.h.ế.t cho bộ của cung Tuyết phi, Nguyệt phi, Thần phi, Huệ phi. Những hôm nay gặp gỡ các nàng hoặc cung nữ trong cung các nàng, dù chỉ một câu thôi cũng lôi c.h.é.m hết cùng với chủ nhân của họ cho trẫm.”
Mệnh lệnh ban , Tô Cẩm Bình chợt kinh hãi! Cứ kéo dây thế thì sẽ bao nhiêu liên lụy? Chuyện chọc giận đến mức đó ? Nàng tin rằng với thủ đoạn của , nếu tra thì nhất định sẽ tra thủ phạm đằng việc , nhưng dùng biện pháp thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót, xử lý bộ những liên quan. Đây là trừng phạt, mà là giận cá c.h.é.m thớt!
“Vâng!” Thị vệ đáp lời ngoài chấp hành mệnh lệnh.
Sau khi thị vệ ngoài, Quân Lâm Uyên chợt đầu Tô Cẩm Bình một cái, ánh mắt như hàng ngàn mũi dao, lóe tia sáng lạnh, âm u: “Tô Cẩm Bình, nhất là ngươi dính dáng gì đến chuyện , nếu , trẫm nhất định sẽ phanh thây ngươi thành nghìn mảnh, hơn nữa, trẫm thể đảm bảo rằng, khi ngươi c.h.ế.t cũng sẽ thiếu một đao nào.”
Tô Cẩm Bình nhanh chóng cúi đầu: “Tiểu nhân hiểu!” Chuyện nàng dính quá nhiều, nhưng cũng ít. Lúc nàng thấy một cung nữ mặt đầy vẻ lo lắng ở gần điện Tiềm Long, cũng là nơi cách tẩm cung của Quân Lâm Uyên xa, giống như đang chờ đợi ai đó, chắc hẳn là trong cung Huệ phi sắp xếp để chờ đến báo Tô Cẩm Bình nàng điện của Hoàng Phủ Hoài Hàn , thì sẽ dẫn Quân Lâm Uyên qua đó. Nàng chỉ dùng một chút thuật thôi miên để cung nữ nghĩ là nàng đến , đó bẩm báo với Quân Lâm Uyên thôi.
Suốt cả đêm nay, trong hoàng cung thường thấy những tiếng kêu thê lương và tiếng cầu xin tha mạng. Huệ phi vùng khỏi đám hạ nhân chạy thẳng đến tẩm cung của Hoàng Phủ Hoài Hàn, gào lên kêu oan với Quân Lâm Uyên, nhưng Quân Lâm Uyên còn cho nàng cơ hội , vung tay áo lên, một lực cực mạnh ập tới, cơ thể nàng đập cây cột cách đó xa, m.á.u văng khắp nơi, còn một vài giọt b.ắ.n trong thùng tắm của Hoàng Phủ Hoài Hàn.
Từ đầu tới cuối, mặt Quân Lâm Uyên vẫn giữ nụ tươi, nếu vì nốt ruồi son mi tâm đỏ rực lên thì Tô Cẩm Bình thật sự nghĩ rằng đang vui vẻ!
Suốt một thời gian dài, tra xét cả chặng đường, hễ thấy nào dính líu một chút thôi, đều giữ ai cả. Nghe những tiếng kêu t.h.ả.m thiết , nụ mặt Quân Lâm Uyên càng sâu thêm.
Chuyện cuối cùng cũng kinh động đến Thái hậu! Vương thái hậu Huệ Hương đỡ, cùng một đám hạ nhân tới. Mụ đến, Quân Lâm Uyên liền dậy chậm rãi : “Nhi thần thỉnh an mẫu hậu!” Cũng cùng lúc đó, Tô Cẩm Bình nhạy bén phát hiện sự oán hận trong mắt .
Hoàng Phủ Dạ cũng dậy: “Bản vương cũng lễ!”
Vương thái hậu gượng với Hoàng Phủ Dạ một cái, : “Dạ vương Đông Lăng cần đa lễ!” đó với Quân Lâm Uyên: “Uyên nhi, chuyện …”
“Mẫu hậu, trẫm đăng cơ đế, xin mẫu hậu đừng gọi thẳng tục danh của trẫm!” Trong mắt hề che giấu sự oán hận! Người đàn bà căn bản tư cách gọi thẳng tên của .
Vương thái hậu thoáng giật , đó chua xót trong lòng, bình thường mụ gọi như thế, dù phản cảm nhưng cũng từng phản ứng mạnh mẽ như hôm nay, chắc hẳn chuyện thực sự khiến giận dữ, nhưng mụ cũng dây dưa nhiều ở vấn đề , chỉ : “Hoàng đế , ai gia gọi nữa là , nhưng chuyện liên lụy nhiều , gia gia chỉ mong Hoàng đế thể tra xét cẩn thận, cứ g.i.ế.c thế sẽ bao nhiêu oan hồn vô tội!”
“Sao đây trẫm mẫu hậu tấm lòng trách trời thương dân như thế nhỉ?” Câu đầy vẻ trào phúng vang lên từ miệng , thậm chí còn thèm kiêng dè Hoàng Phủ Dạ vẫn đang bên cạnh, chắc hẳn vì quá tức giận .
Vương thái hậu , môi giật giật, nhất thời gì nữa.
Nhìn dáng vẻ mụ , sự trào phúng trong mắt Quân Lâm Uyên càng sâu hơn, tiếp: “ , trẫm quên mất nhỉ, tấm lòng của mẫu hậu bao la, thể chứa đựng đủ sinh linh trong thiên hạ, tiếc thường từng mạng , dù là một con ch.ó con mèo cũng xót cũng thương, chỉ duy nhất đối với con trai của ngài là ngài chút tình cảm nào thôi!”
Mấy lời khiến Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày, hễ là mắt đều thể thấy sự quan tâm của Vương thái hậu dành cho Quân Lâm Uyên, vì như ?
“Hoàng đế, con ai gia thế nào cũng , ai gia thừa nhận tất cả đều là của ai gia, nhưng con cứ tiếp tục tàn sát như , sớm muộn gì cũng gánh danh bạo quân lưng!”
“Trẫm quan tâm, trong lòng họ trẫm sớm là bạo quân ! Người , đưa thái hậu hồi cung!” Hắn phất tay áo bào, còn liếc Vương thái hậu một cái nào nữa! Bạo quân ? Bạo quân thì ? Quân Lâm Uyên còn cần cả mạng sống của , chẳng lẽ để ý hai chữ bạo quân ?!
Mấy lời của Quân Lâm Uyên đúng, đúng là bạo quân. Mọi trong Bắc Minh đều kính sợ , bọn họ một hoàng đế như nên quốc gia của họ mới thể thua kém các nước khác, nhưng đồng thời họ cũng sợ hãi vị hoàng đế tàn bạo , cảm thấy biến đổi thật quá khó lường, g.i.ế.c cũng hề lưu tình chút nào. Có bao nhiêu lật đổ , chỉ là bọn họ năng lực đó, nên dù bất mãn nhiều hơn nữa cũng chỉ thể nghẹn trong lòng thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-34-noi-dau-cua-quan-lam-uyen.html.]
Thấy như thế, Vương thái hậu rơi cả chuỗi phật châu trong tay xuống đất, mắt rưng rưng: “Hoàng đế, ai gia con mấy lời của ai gia, nhưng ai gia cũng chỉ cho con thôi!”
“Muốn cho trẫm ? Vậy thì trẫm thật sự cảm ơn mẫu hậu quan tâm! Có điều, ngoài thể vì trẫm g.i.ế.c nhiều như , liên lụy nhiều đến như , chẳng lẽ mẫu hậu cũng ? Trẫm cứ nghĩ trong lòng rõ mới chứ?!” Nói xong, lạnh lùng mụ đầy oán hận, thâm độc, cho ? Lúc chính vì tin mụ nên mới đẩy cảnh còn đường đầu nữa!
Vương thái hậu cũng chợt kinh hãi hiểu , bà cứ tưởng rằng chuyện chẳng qua do nhất thời tức giận thôi, nhưng nhớ đến tin tức hạ nhân bẩm báo, mụ mới hiểu , trong lòng mụ lúc kinh hãi hối hận vô cùng, gì nữa.
“Mẫu hậu, nhớ kỹ, trẫm hại những , mà chính là !!!” Câu đó như cây búa đập mạnh Vương thái hậu. Người mụ lảo đảo một cái, như già thêm vài tuổi, Huệ Hương vội đỡ mụ .
Tô Cẩm Bình nhíu mày họ, sang Hoàng Phủ Dạ ở cách đó xa, chợt phát hiện sắc mặt thản nhiên như chuyện xảy bình thường , điều càng khiến nàng thấy kỳ lạ hơn.
Huệ Hương cất lời khuyên nhủ: “Thái hậu, chúng nên về thì hơn!”
Cô dứt lời, những tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết xin tha truyền tới khiến Quân Lâm Uyên bực bội : “Làm cho họ câm miệng , nếu còn để trẫm thấy tiếng kêu la nữa, xử t.ử luôn những đang thi hành mệnh lệnh!”
“Vâng!” Thị vệ đáp một câu run sợ chạy ngoài.
Giờ thì Vương thái hậu càng đau đớn hơn, chuyện chẳng qua chỉ do một vài âm mưu, nhưng cách xử lý g.i.ế.c mất bao nhiêu , đắc tội bao nhiêu gia tộc quyền quý! Mụ lảo đảo bước , tới cửa cẩn thận vấp một cái, may mà Huệ Hương nên mới đỡ mụ . Vương thái hậu bước khỏi điện, lên hư , đ.ấ.m n.g.ự.c : “Ông trời ơi! Đây đều là của một ai gia, tất cả sai lầm cứ để một ai gia gánh vác !!!” Dứt lời, nước mắt mụ thi rơi xuống.
Quân Lâm Uyên nở nụ theo bóng mụ, châm chọc: “Cần gì bộ tịch như , ngày nào trẫm còn c.h.ế.t thì mẫu hậu cũng sẽ c.h.ế.t. Đắng cay thế gian , cũng thưởng thức cùng trẫm mới thú!”
Vướng thái hậu xong, khẽ rời sự nâng đỡ của đám hạ nhân, đầu một cái nào nữa.
Chờ mụ xa, Quân Lâm Uyên mới với Hoàng Phủ Dạ: “Để Dạ vương chê !”
“Đâu !” Hoàng Phủ Dạ khẽ gật đầu, trong đôi mắt hoa đào quyến rũ thoáng lướt qua chút cảm thông, nhanh đến mức khiến nắm bắt .
Tô Cẩm Bình vẫn thấy, trong lòng thầm nghi hoặc, hiểu vì con trai bắt nạt mà tiểu Dạ Dạ còn cảm thông?!
Một lát , thống lĩnh Ngự lâm quân bước bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, trừng trị bộ những liên quan, tổng cộng là 362 , trong đó một vị phi t.ử tòng nhất phẩm, bảy vị phi t.ử chính nhị phẩm, mười hai vị tòng nhị phẩm, chín vị quý nhân. 54 cung nữ nhất đẳng, 54 thái giám nhất đẳng, bảy Ngự lâm quân, còn đều là hạ nhân sai vặt. Người dính dáng là Đức phi, hôm nay cung nữ của Thần phi vô tình gặp cung nữ của Đức phi trong n.g.ự.c hoa viên, qua vài câu, …” Thân phận của Đức phi cao quý, là phi tần chính nhất phẩm duy nhất trong cung, là cháu gái của Thái hậu, y chỉ là một thống lĩnh ngự lâm quân nhỏ bé, dám động nàng . Hơn nữa, kiểu dính dáng cũng là chuyện lớn.
“Xử tử!” Hai chữ vang lên chút do dự, đường thương lượng, đáy mắt đầy vẻ chán ghét.
“Vâng!”…
…
Chuyện rốt cuộc cũng kết thúc bằng cái c.h.ế.t của gần 400 , coi như cũng cho Đông Lăng một câu trả lời. Không ít bình thường tác oai tác quái trong hậu cung, dễ dàng một câu của Quân Lâm Uyên kết thúc vận mệnh như . Tô Cẩm Bình thể nhận , chỉ đơn thuần cho Hoàng Phủ Hoài Hàn một câu trả lời, mà còn mang theo cả tâm trạng giận cá c.h.é.m thớt phát tiết cơn giận nữa.
Cuối cùng, Quân Lâm Uyên đầu Hoàng Phủ Hoài Hàn, thấy trong thùng tắm của một chút đỏ tươi chói mắt, nhớ m.á.u của Huệ phi b.ắ.n , mới Tô Cẩm Bình : “Đi lấy thùng tắm mới đến đây!” Thứ bẩn thỉu, đương nhiên .
Khóe môi cô nàng nào đó giật giật, chợt cảm thấy thật sự xui xẻo, ở đây bao nhiêu đàn ông mà sai, cố tình sai , gây sự thì là gì?! Hơn nữa, bê thùng tắm còn bê cả nước nữa, nặng lắm đấy ? Trong lòng vô cùng tức tối nhưng ngoài mặt vẫn bộc lộ gì, mở miệng : “Hoàng thượng, tiểu nhân ngay!”
Thùng tắm ? Hừ hừ!!!
Hoàng Phủ Dạ thông cảm, xin hộ nàng nhưng nàng thoải mái đồng ý khiến cũng tiện nhiều.
Hai đều trong phòng chờ Tô Cẩm Bình về, nhưng một lúc lâu cũng thấy , nơi để thùng tắm cách xa nơi lắm, nàng cũng về chứ?!
Chờ đến khi Quân Lâm Uyên mất kiên nhẫn định phân phó xem, Tô Cẩm Bình mới , tay cầm một cái ‘ngự dũng’ mà nhà đẻ Mộng phi phái tới cọ rửa sạch sẽ, : “Hoàng thượng, ngự dũng đây ạ!”
“…” Hoàng Phủ Dạ đáp câu gì.
“!” Quân Lâm Uyên tức khí những gì.
Ngự dũng, đúng là d.ụ.c dũng!!! Sao quên mất cô gái giỏi bóp méo câu chứ?!
Tô Cẩm Bình giấu nụ gian xảo trong mắt, vẻ nghi hoặc hỏi: “Hoàng thượng, tự dưng ngài cần ngự dũng?! A?! Chẳng lẽ ngài ngoài mặt ?” Nói xong, nàng vội đưa tay lên bịt miệng , vẻ hề gì cả!
Không chờ Quân Lâm Uyên lên tiếng, nàng tiếp: “Hoàng thượng, ngự dũng cọ rửa , cũng thể dùng như mới. Tiểu nhân tiết kiệm tiền giúp ngài nên lấy cái mới , ngài tuyệt đối đừng quá cảm động nhé!”
Quân Lâm Uyên chợt cảm thấy m.á.u xông lên cổ, suýt nữa phun ngoài! Cố gắng lắm mới kiềm chế lửa giận trong lòng, lệnh cho đám thị vệ đang đổ mồ hôi ngoài cửa điện: “Đi đổi d.ụ.c dũng đến!”
“Vâng!” Bọn họ thực sự gan chạy đến nhà xí ngự dụng của Hoàng thượng lấy ngự dũng đến đây !
Sau đó, lạnh lùng Tô Cẩm Bình: “Tô Cẩm Bình, ngươi vẻ thích đối đầu với trẫm nhỉ?!” Hắn còn cảm động nữa ?!
“Hoàng thượng, tiểu nhân rõ ý của ngài, nếu tiểu nhân sai chuyện gì thì đều là do tiểu nhân quá ngu dốt mà , xin Hoàng thượng đừng trách tội!” Ai bảo ngươi bao nhiêu sai cố tình sai bà lấy thùng tắm chứ, ngươi thực sự khinh bỉ Tô Cẩm Bình là quả hồng mềm mặc chà đạp ?!
“Khụ khụ…” Hoàng Phủ Dạ ho khan mấy tiếng ngắt đứt cơn giận Quân Lâm Uyên đang định bùng phát, : “Cũng khuya , Bắc Minh hoàng cứ về nghỉ ngơi , Hoàng ở đây bản vương ở đây chăm sóc.”
Tô Cẩm Bình lườm Hoàng Phủ Hoài Hàn một cái, trong mắt đầy vẻ khinh bỉ! Tên cẩu Hoàng đế bình thường thì rõ thông minh, chuyện gì cũng oai phong mạnh mẽ, kết quả là nàng bao lâu mà thấy hạ xuân d.ư.ợ.c hai , thế mà đến giờ vẫn giữ tấm ‘trong trắng’ thật đúng là kỳ tích! Vì thế, trong lòng Tô Cẩm Bình khỏi hoài nghi, liệu tên nhịn bao nhiêu năm sắp hỏng nên mới cố tình tương kế tựu kế, cũng tiện tìm một sung sướng một phen ?!
Còn đang nghĩ vẩn nghĩ vơ, Quân Lâm Uyên khỏi điện, phá lệ gây sự với Tô Cẩm Bình, chỉ một rời .
Chờ khuất, cô nàng nào đó vặn vẹo bất nhã, cũng định về ngủ tiếp. Chưa mấy bước, Hoàng Phủ Dạ chợt hỏi: “Tiểu Cẩm Cẩm, chuyện thật sự liên quan đến nàng ?”
Nàng khựng một chút, đầu : “Không!” Giọng điệu bình tĩnh, dù mà Hoàng Phủ Dạ bảo vệ nhất chính là Hoàng của !
Hoàng Phủ Dạ thoải mái hẳn, : “Ừm, nàng mau về nghỉ ngơi .”
“Có chuyện gì đó ? Ta cảm thấy thái độ của Quân Lâm Uyên hôm nay thật sự kỳ quái!” Dù tức giận cũng cần tức đến mức đó, g.i.ế.c bao nhiêu như .
Nghe nàng hỏi, mặt Hoàng Phủ Dạ thoáng vẻ lúng túng bao phủ, đúng là , nhưng mà… “Tiểu Cẩm Cẩm, một việc, nàng thì hơn!” Đối với nàng mà , chuyện mới là nguy hiểm.
Lúc khi còn ở Đông Lăng, đột nhiên Hoàng Phủ Dạ đủ các lời khuyên nhủ, mục đích là khiến cách xa cái hàng trong nóng ngoài lạnh kiêu ngạo ấu trĩ một chút, kết quả là nàng lời, cuối cùng tự đẩy tay cái tên thú vị đó. Giờ khuyên bảo, nhớ đến hậu quả của lời, nàng ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy hỏi nữa!” xong, nàng lập tức rời .
Ra khỏi cửa điện, Tô Cẩm Bình chợt cảm giác nếu về chắc chắn sẽ ngủ , liền dạo một chút trong cung.
Nếu là ngày thường thì tuyệt đối thể dạo trong cung lúc nửa đêm, nhưng hôm nay xảy chuyện lớn như , nhiều c.h.ế.t, tình cảnh rối loạn , hiện giờ nơi nơi đều lo xử lý hậu sự, gì thời gian rảnh mà để ý đến một cung nữ nhỏ như nàng.
Vì thế, hôm nay nàng thoải mái dạo nhàn nhã lạ thường. Gió thu thổi qua, tinh thần cũng sảng khoái, bất tri bất giác bước đến một cung điện yên tĩnh. Nơi khác với những nơi khác, cảm giác âm u, hơn nữa còn một hạ nhân nào canh gác. Khi nàng còn đang hoảng hốt, một tràng tiếng ho vang lên, Tô Cẩm Bình nhíu mày, đó là giọng Quân Lâm Uyên, ở đây? Không về nghỉ ngơi ?!
Nàng giấu thở của , nhẹ chân qua. Từ xa nàng thấy bóng mặc y phục trắng muốt tán cây, vẻ mặt ngẩn ngơ cung điện thành đống đổ nát. Y phục màu ánh trắng, mái tóc dài đen tuyền xõa xuống, chìm đắm trong ánh trăng mang theo vẻ vô cùng m.ô.n.g lung, ảo diệu. Đây là đầu tiên Tô Cẩm Bình thấy Quân Lâm Uyên như . Hắn lúc , hề giống với dáng vẻ tàn nhẫn thường ngày, mà giống một thiếu niên xinh sự bi thương bào mòn .
Quân Lâm Uyên chậm rãi đưa tay lên bịt kín môi , ánh mắt lóe lên tia sáng, cung điện cách đó xa như cố chịu đựng sự đau đớn khủng khiếp, ngay cả cơ thể cũng bất giác run lên, một lúc lâu , ho mạnh từng cơn, dòng m.á.u đỏ tươi cũng phun , chảy xuống qua kẽ ngón tay.
Dáng vẻ khiến cho Tô Cẩm Bình vốn vô cùng chán ghét chợt sinh chút cảm giác đành lòng. Một thiếu niên xinh ốm yếu như , thế nào thể bắt dùng phong thái tàn nhẫn lạnh lùng để sống mặt đời?!
Sau khi cơn ho dừng , buông tay xuống, môi ánh lên màu đỏ chói mắt, giọng u buồn mang theo vẻ thống khổ, giống như từng màn sương mù tan trung, mơ mơ hồ hồ than thở: “Làm bây giờ, thể quên … thế nào cũng thể quên …”
Dù sắp quên hết, cũng luôn đến nhắc nhớ . Ví dụ như hôm nay…
Cuối cùng, nụ xinh nở rộ khuôn mặt tái nhợt , nốt ruồi son ở mi tâm càng rực rỡ, bất giác hút hết cả ánh sáng tươi của thế gian, đến mức khiến tim vỡ vụn: “Sắp xong , tất cả sắp kết thúc …”
Oán hận của , những căm hận, đều đến hết , nét bút cuối cùng cho bức tranh cũng đến lúc đặt xuống…
Thời khắc , hiểu trong lòng Tô Cẩm Bình bỗng dâng lên cảm giác nhoi nhói, nàng nghĩ, bất cứ ai thấy một thiếu niên xinh như cũng đều động lòng trắc ẩn đúng ? Quân Lâm Uyên, rốt cuộc lưng gánh quá khứ như thế nào?
Quyển 2