Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 34:: Đông Lăng Hoàng, Chó Ngoan Không Cản Đường!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mộc cô nương!”
Giọng ôn nhã của Thượng Quan Cẩn Duệ vang lên ngoài cửa phòng Mộc Nguyệt Kỳ.
Mộc Nguyệt Kỳ đang đỏ hết cả mắt ở trong phòng dọn dẹp đồ đạc, thấy tiếng ngoài cửa, động tác tay dừng một chút.
Nàng hít một thật sâu, cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng, mở miệng đáp lời, nhưng động tác dọn dẹp nhanh hơn.
Sau khi dọn dẹp xong, trong phòng còn thứ gì quan trọng, nàng1xác định bản bình tĩnh , liền lấy từ trong bao quần áo của một cây tên ngắn màu tím, để lên bàn.
Sau đó liền tới cửa, mà giờ phút Thượng Quan Cẩn Duệ cũng bắt đầu gõ cửa, giọng cũng lớn hơn mấy phần: “Mộc cô nương!”
“Kẹt kẹt!”
một tiếng, cửa phòng mở .
Đôi mắt Mộc Nguyệt Kỳ vẫn còn đỏ hoe.
Hai gì, vài giây lặng im, Thượng Quan Cẩn Duệ phát hiện ra8trên Mộc Nguyệt Kỳ đeo một bao quần áo, giọng ôn nhuận như ngọc của vang lên: “Mộc cô nương, cô nương ?”
“Không , ở nơi để chướng mắt ?”
Từ tới nay, Mộc Nguyệt Kỳ từng dùng ngôn từ chua ngoa, năng gay gắt như thế với Thượng Quan Cẩn Duệ, cho nên rõ ràng rằng hôm nay nàng thật sự tức giận, hơn nữa còn là vô cùng tức giận! Thượng Quan Cẩn2Duệ lập tức cảm thấy chút bất đắc dĩ, vốn quen với dáng vẻ ôn hòa của Mộc Nguyệt Kỳ, giờ bỗng nhiên biến thành thế , cũng chút thích ứng .
“Mộc cô nương, tại hạ cũng ý đấy!”
“Ý đấy là ý gì?”
Mộc Nguyệt Kỳ thẳng mắt , vẻ mặt hề đổi mà .
Dưới áp lực của nàng, nụ theo thói quen luôn thường trực môi càng ngày càng cứng ngắc ,4hắn giật giật khóe môi mấy để cho nó tự nhiên hơn mới : “Mộc cô nương, lúc đó tại hạ hề bảo vệ Mai cô nương! Tính tình tại hạ cô nương cũng , xưa nay đền dùng biện pháp mạnh để cự tuyệt khác, cho nên luôn dùng lời lẽ nhẹ nhàng để khuyên bảo, để cô buông tại hạ .
Trong đó hề ý bảo vệ cô , tại hạ chỉ hy vọng Mộc cô nương đừng hiểu lầm!”
“Ha ha! Cho dù là hiểu lầm thì thế nào, trong lòng Thượng Quan Cẩn Duệ cho tới bây giờ luôn chỉ một , chỉ hai cái chữ gọi là ‘trách nhiệm’ mà thôi! Đã bao giờ quan tâm đến cảm giác của bên cạnh chứ, hiểu lầm, hiểu lầm thì , quan tâm ? Căn bản là hề quan tâm! Vậy còn giả mù sa mưa mà giải thích cái gì chứ! Tránh , cáo biệt Nam Cung Cẩm!”
Mặc dù Mộc Nguyệt Kỳ lời giải thích bảo vệ Mai Lương Hinh của xong cũng tin hơn một nửa, nhưng nghĩ đến những năm tủi của , nàng cũng nguyện ý đợi ở đây, càng nguyện ý gặp nữa! Nàng sợ một ngày bản nàng sẽ ép đến điên mất! Thượng Quan Cẩn Duệ cũng ngờ nàng sẽ giận đến thế, thở dài một dùng giọng điệu vô cùng ấm áp mà : “Mộc cô nương, tức giận hại , đáng giá!”
Lại là loại cảm giác ! Tựa như nàng với cái gì, hoặc là biểu hiện như thế nào, thì luôn luôn thể dùng một thái độ thờ ơ để ứng đối, hoặc là sẽ chút chuyện liên quan để lảng sang chuyện khác, khiến cho nàng luôn cảm giác đ.ấ.m bịch bông! “Có đáng giá là chuyện của , nhọc đến Thượng Quan Cẩn Duệ công t.ử quan tâm!”
Mộc Nguyệt Kỳ , vòng qua mà .
Thượng Quan Cẩn Duệ thở dài một , tiếp tục giải thích: “Mộc cô nương, tại hạ thật sự ý như thế! Như lời cô nương , những năm qua, cô nương luôn ở bên cạnh , cho dù tình cảm gì, thì cũng cảm động.
Thượng Quan Cẩn Duệ cũng là vô tâm, đương nhiên cảm động với tấm chân tình của cô nương, cho nên chỉ bằng điều , tại hạ cũng sẽ bảo vệ ngoài nhục nhã Mộc cô nương, ý của tại hạ, Mộc cô nương hiểu ?”
Lời của hiển nhiên cũng khiến cho lửa giận trong lòng Mộc Nguyệt Kỳ vơi ít, nàng hít một thật sâu, đầu khuôn mặt phong thần tuấn lãng của thản nhiên : “Ta hiểu ! Chuyện là do hiểu lầm, về cũng sẽ giữ những hiểu lầm, nghĩ ngợi nhiều nữa, Thượng Quan Cẩn Duệ công t.ử yên tâm, sẽ oán hận ! Mà từ nay về , cũng cái đuôi theo nữa, theo chỉ chọc giận , khiến thêm chán ghét.
Lúc cũng , ân ngươi cứu mạng , ba năm hầu hạ trả sạch ân tình, như thế, từ nay và sẽ liên quan đến , qua đường thôi!”
Nói xong, nàng nhanh chân tới phía .
Thượng Quan Cẩn Duệ theo nàng, mấy thôi, nhưng cuối cùng vẫn lời nào.
Hắn khổ một tiếng, cầm quạt xếp của , trở về phòng.
Mà Mộc Nguyệt Kỳ đang lưng về phía , khi thấy tiếng rời , thì tất cả sự cố gắng tỏ kiên cường và cứng rắn, trong nháy mắt liền sụp đổ! Đi ? Cứ thế mà , thậm chí một câu giữ cũng nữa.
Chân nàng mềm nhũn, để ý gì đến hình tượng mà sụp xuống đất, rống lên, nàng hận! Hận bản vô dụng, hận bản cầm lên mà bỏ xuống ! Cũng hận bản chấp nhất và ngu ngốc si mê! Cho dù nàng cái gì, dù nhiều hơn nữa, cũng một chút mềm lòng đối với nàng, đối với phần tình cảm cố chấp đến nực của nàng.
Nếu như từ lúc bắt đầu, nàng ôm lấy ảo tưởng, thì sẽ rơi cảnh vạn kiếp bất phục như bây giờ ! Nếu như từ lúc bắt đầu, nàng chỉ nghĩ bồi tiếp đầy đủ, nếu như lúc Nam Cung Cẩm gả cho Bách Lý Kinh Hồng, ở trong lòng nàng sinh một tia hy vọng, cũng sẽ kỳ vọng gì xa vời, càng sẽ níu giữ lấy cái kỳ vọng xa vời mà nhận sự tuyệt vọng to lớn như thế ! Lúc , nàng đến xé gan xé phổi.
Làm thế nào cũng ngăn nước mắt của , nàng , nhưng nước mắt cứ nhịn mà rơi xuống.
Trong lòng nàng tự khuyên bảo bản , khi xong , sẽ quên hết.
Cho dù là thể quên , cũng cưỡng ép bản quên hết thảy.
Một cái khăn tay, từ bên đưa xuống, đó là chiếc khăn tay màu xanh da trời nhạt, màu xanh thẳm của bầu trời, còn thoang thoảng mùi hương bạc hà.
Người thở dài một , giọng ôn nhuận như ngọc chậm rãi vang lên: “Đừng nữa!”
Vốn là , nhưng nghĩ rằng nếu nàng , cũng nên tiễn nàng một đoạn đường mới .
Không ngờ rằng khi thấy cảnh .
Trong lúc nhất thời, cũng trong lòng cảm giác gì, ở đáy lòng đúng là cảm giác đau lòng một chút, nhưng cũng rõ ràng, mà cảm giác đau lòng , trong phút chốc thật là mãnh liệt, nhưng một giây biến mất còn tung tích, khiến cho cũng chắc chắn đấy là ảo giác của bản , cho nên vốn là định vài lời thì bộ đều nuốt xuống, chỉ ba chữ: “Đừng nữa!”
Đây cũng là vì Thượng Quan Cẩn Duệ là luôn luôn dùng lý trí.
Vừa , trong tích tắc, cũng xúc động xông tới an ủi nàng đừng , với nàng rằng sẽ bắt nạt nàng nữa.
Thế nhưng vì cảm giác ngắn ngủi một giây, cho nên dám ! Hắn sợ, sợ khi đúng thời điểm quyết định sai lầm, sợ sai lầm của sẽ khiến đối phương cũng sai lầm.
Chính vì lý trí như thế, khiến cho dù qua nhiều năm như , nhưng tới bây giờ cũng từng xúc động, cho tới bây giờ cũng từng cầm tay khác.
Trong quá khứ, lý trí thế khiến kiêu ngạo, nhưng chẳng tại , hôm nay bỗng nhiên chút oán hận sự lý trí của bản .
Mộc Nguyệt Kỳ ngẩng đầu, đôi mắt nhòe vì nước mắt , tựa hồ ngờ rằng xuất hiện mặt , mà tâm hồn vốn lạnh thấu tâm can của nàng lúc cũng sinh một tia hy vọng, như thể chỉ cần ngẩng đầu lên là thể trông thấy ánh trăng .
Nàng run rẩy vươn tay , nhận lấy chiếc khăn của , sợ hãi tưởng rằng đây là ảo giác của bản .
Nàng lau nước mắt mặt, c.ắ.n môi , trông thấy sắc mặt của vẫn chỉ như lúc bình thường.
Một sự lạnh lùng trầm mặc như tro tàn, và thứ cảm xúc nhạt nhẽo mỏng manh như vương vấn trung.
Cuối cùng, Mộc Nguyệt Kỳ một tiếng, đúng là nàng vẫn còn kỳ vọng xa vời.
Chẳng qua chỉ là đưa cho nàng một cái khăn mà thôi, cũng khiến cho nàng tự đa tình suy nghĩ nhiều như thế! Nàng vươn tay, đưa trả khăn cho .
Thượng Quan Cẩn Duệ dừng một chút, vẻ như đang do dự nên cầm khăn về .
“Cầm , nợ cái gì hết!”
Giọng điệu của Mộc Nguyệt Kỳ trở nên lạnh nhạt, như thể mới đến xé gan xé phổi là nàng .
Nàng xong, ngón tay thon dài của mới duỗi , nhận chiếc khăn từ tay nàng.
“Huynh ? Người như , thật sự là nhẫn tâm! Rất nhẫn tâm! Ta thật sự hy vọng nhận chiếc khăn ! Huynh vẫn luôn thích cho một chút hy vọng, qua thoáng chốc, đẩy vực sâu tuyệt vọng.
Kiểu dịu dàng đầy tàn nhẫn , thật khiến cho đôi khi chỉ g.i.ế.c quách cho xong! Có điều, gặp nữa, chắc cũng sẽ đau đớn nhiều nữa!”
Dứt lời, nàng từ đất lên, nhặt lên túi quần áo của , về phía .
Chân của Thượng Quan Cẩn Duệ nâng lên hạ xuống, cuối cùng cũng dây cương lý trí trói , chuyện kích động.
“Thượng Quan Tướng quân, cuối cùng tiểu nhân cũng tìm ngài! Hoàng hậu nương nương và các Tướng quân đang thương nghị quân tình khẩn cấp, xin ngài lập tức tới ngay!”
Một tên hạ nhân vô cùng mừng rỡ , hiển nhiên là do tìm Thượng Quan Cẩn Duệ lâu mới thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-34-dong-lang-hoang-cho-ngoan-khong-can-duong.html.]
Thượng Quan Cẩn Duệ gật nhẹ đầu, theo phía Mộc Nguyệt Kỳ.
… Giờ phút , Nam Cung Cẩm đang cùng các Tướng quân trong thành thương nghị tình hình chiến đấu hiện nay, Bách Lý Kinh Hồng thương khá nghiêm trọng, Nam Cung Cẩm cưỡng chế và áp bách mới chịu ngoan ngoãn nghỉ ngơi.
“Nương nương, khi Đạm Đài Minh Nguyệt thuận lợi dẹp xong ba thành của Tây Võ, thì gặp khó khăn, liên tục bại lui! Mạt tướng nghĩ mãi hiểu, nương nương hiểu rõ chuyện kỳ quặc đó ?”
Khâu Lăng An .
Nam Cung Cẩm nhíu mày: “Ngươi Đạm Đài Minh Nguyệt dẹp xong mấy tòa thành trì của Tây Võ ?”
“ , lúc bắt đầu, thật đúng là vẻ như bản đồ quân sự của Tây Võ nên binh mã bố trí ở cũng đều đoán chính xác, nhưng khi đ.á.n.h hạ ba thành, thường xuyên gặp khu vực phòng thủ nghiêm mật nhất, bây giờ trông càng giống như con ruồi đầu!”
Khâu Lăng An cảm thấy chuyện thật sự quá kỳ quái, nếu như bản đồ quân sự thì tình hình sẽ thành như bây giờ.
Nếu là bản đồ quân sự, thì với tài năng quân sự của Đạm Đài Minh Nguyệt, cũng sẽ đến nỗi biến thành con ruồi đầu! Nam Cung Cẩm trầm ngâm một lát, bỗng nhiên đột ngột , tình huống, thể là do tấm bản đồ quân sự sửa đổi vài chỗ, nhưng phần lớn các nơi đều sai.
Cho nên Đạm Đài Minh Nguyệt lúc đ.á.n.h mấy tòa thành trì, nhưng đó nơi vẽ sai, nên xảy chuyện ngoài ý .
“Tình hình Tây Võ hiện nay như thế nào?”
Tên Mộ Dung đoạn tụ thương nặng, lẽ cũng khỏi nhỉ? Chuyện nàng thấy nhất, chính là tên Mộ Dung đoạn tụ đối chiến với Đạm Đài Minh Nguyệt, nếu như thế, Nam Nhạc bọn thể lựa chọn để bỏ đá xuống giếng với Đông Lăng hoặc là Tây Võ! Câu hỏi của Nam Cung Cẩm, khiến cho sắc mặt của các Tướng quân đều chút khó coi! Sở dĩ bọn họ mời Hoàng hậu đến đây chính là để thương lượng chuyện : “Hoàng hậu nương nương, khi quân đội Mạc Bắc liên tục bại lui, Đạm Đài Minh Nguyệt bỗng nhiên phát cho Mộ Dung Thiên Thu một phong mật tín, chúng ai thể thăm dò nội dung của mật tín, nhưng thu tin tức đáng tin là hôm qua Mộ Dung Thiên Thu và Đạm Đài Minh Nguyệt mật đàm, cũng đạt thành thoả thuận gì.”
Cho nên tâm trạng bọn họ đều vô cùng nặng nề, nếu như Mạc Bắc liên hợp với Tây Võ, thì hậu quả khó mà lường ! Kể cả Đông Lăng để ý tới bên , riêng hai nước cũng đủ khiến bọn họ đau đầu ! Sắc mặt Nam Cung Cẩm cũng nặng nề, cảm thấy chút hối hận nên vì trả đũa Đạm Đài Minh Nguyệt uy h.i.ế.p mà đối đầu với Đạm Đài Minh Nguyệt, chơi lớn , lời nữa! Mà đúng lúc , hạ nhân tới bẩm báo: “Hoàng hậu nương nương, Mộc cô nương cầu kiến!”
Tất cả các Tướng quân đều chút vui mà nhíu mày, thời điểm thế mà Mộc cô nương cần gặp để gì! Nam Cung Cẩm : “Nói Mộc cô nương chờ một chút, chờ và các Tướng quân xử lý xong chuyện ở đây bản cung sẽ một gặp nàng!”
“Nương nương, ban nãy Mộc cô nương , nếu như ngài đang bận, thì cũng cần quan tâm đến nàng, nàng chỉ đến để cáo từ ngài thôi.”
Hạ nhân lời của Mộc Nguyệt Kỳ.
Nam Cung Cẩm nhíu mày một cái ngoài.
Ngoài cửa, khi Thượng Quan Cẩn Duệ tới, đôi mắt như mặc ngọc của thoáng lướt qua Mộc Nguyệt Kỳ một cái bước phòng nghị sự.
Lần , đổi là Mộc Nguyệt Kỳ theo bóng lưng .
Một cái , trong nháy mắt.
Một cái , vạn năm.
Nàng thở dài một , đeo bao quần áo lên , rời .
Sau lưng truyền đến tiếng của Nam Cung Cẩm: “Mộc cô nương, tỷ thật ?”
Có nên lựa chọn tiếp tục kiên trì , là tự do của Mộc Nguyệt Kỳ, nàng dám can thiệp , nhưng vẫn nhịn mà hỏi một câu.
Mộc Nguyệt Kỳ dừng bước, lưng về phía Nam Cung Cẩm gật nhẹ đầu: “Có duyên sẽ gặp ! Sau , việc gì cần , b.ắ.n mũi tên ngắn để trong phòng lên bầu trời, sẽ trở giúp !”
Dứt lời, nàng đợi Nam Cung Cẩm đáp lời, liền nhanh chân mà , từ đầu đến cuối cũng hề chút nào.
Nam Cung Cẩm đưa mắt nàng xa, thu hồi ánh mắt , đó chút vui Thượng Quan Cẩn Duệ! Mà nụ thường trực khóe môi Thượng Quan Cẩn Duệ , lúc cũng biến mất , chỉ thản nhiên địa đồ, những Tướng quân tình hình chiến đấu hiện nay, ngay cả ánh mắt vui của Nam Cung Cẩm cũng thấy.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Sau khi đại khái hiểu rõ tình hình, Thượng Quan Cẩn Duệ trầm ngâm : “Tình hình Mạc Bắc hiện nay, ảnh hưởng đến thế cục Nam Nhạc!”
“Lời giải thích thế nào?”
Nam Cung Cẩm hỏi.
Tay Thượng Quan Cẩn Duệ chỉ thành cổ Thiên Kỵ tiếp giáp với bốn nước, chỉ tòa thành màu đen mà : “Thành cổ Thiên Kỵ là địa bàn của Mặc Quan Hoa, mà Mặc Quan Hoa khác với Đông Lăng và Tây Võ, nếu Đạm Đài Minh Nguyệt đối đầu với chúng , nhất định mượn đường qua thành cổ Thiên Kỵ.
Cho dù là Mặc Quan Hoa nguyện ý cho Đạm Đài Minh Nguyệt mượn đường thì Đạm Đài Minh Nguyệt cũng chắc yên tâm để đại quân của địa bàn của !”
Hắn xong, tất cả đều tự chủ mà gật nhẹ đầu.
thế, cứ ngang nhiên để đại quân của nghênh ngang tới địa bàn của như thế đúng là hành động cực kỳ nguy hiểm! Người lãnh đạo sẽ chuyện lý trí như ! Đây cũng chính là lý do tại Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu tiến đ.á.n.h Nam Nhạc mượn đường qua thành cổ Thiên Kỵ.
Đây là đầu tiên Nam Cung Cẩm đến cái tên Mặc Quan Hoa , nàng dừng một chút hỏi: “Mặc Quan Hoa là loại như thế nào?”
Nếu như một chút quan hệ cá nhân với Đạm Đài Minh Nguyệt, thì t.h.ả.m ! Phi phi! Miệng quạ đen! Thượng Quan Cẩn Duệ : “Mặc Quan Hoa , mười năm , danh hiệu là thiên hạ nhất mỹ nam và thiên hạ nhất mưu sĩ! khi độc chiếm thành cổ Thiên Kỵ, vô cùng kín tiếng, cũng càng ngày càng thần bí, đồn là đồ của Vô Ưu Lão Nhân.
Cũng bởi vì kín tiếng nhiều năm như thế, cho nên tính cách và sở thích của , chúng đều thăm dò .
giúp chúng !”
Thượng Quan Cẩn Duệ xong, liền kể chuyện từ Tây Võ Mặc Quan Hoa giúp đỡ thế nào.
Chuyện suy nghĩ thật lâu, cũng hiểu rõ ràng, vì đó Mặc Quan Hoa giúp đỡ bọn họ.
Nam Cung Cẩm cũng nhíu mày, Mặc Quan Hoa từ đến nay cũng gặp qua bọn họ! Vì hỗ trợ như thế? Mà Vô Ưu Lão Nhân , nàng từng Quân Lâm Uyên đến, là một tên thầy bói toán nữa! Ngay lúc , một tên hạ nhân vội vàng chạy tới, tay cầm một cái thiệp mời, đưa cho Nam Cung Cẩm : “Hoàng hậu nương nương, của thành cổ Thiên Kỵ đưa tới vật !”
Nam Cung Cẩm chút nghi hoặc nhận lấy mở xem qua một lượt.
Sau đó nàng đầy thâm ý một tiếng: “Mặc Quan Hoa mời quân vương bốn nước Trung Nguyên tham gia hội ngộ bốn nước, mà Mạc Bắc Vương và Nam Cương Vương cũng sẽ cùng đến!”
Hội ngộ bốn nước ? Xem tên Mặc Quan Hoa thật đơn giản! Thú vị nhất chính là trong thiệp mời còn đặc biệt ghi tên của nàng, nhưng mời Hoàng hậu Đông Lăng và Hoàng hậu Tây Võ, chỉ mời một Hoàng hậu Nam Nhạc là nàng đây thôi.
“Mặc Quan Hoa ý gì đây?”
Khâu Lăng An cau mày hỏi.
Nam Cung Cẩm một tiếng: “Ai , chẳng qua nếu như quân vương các quốc gia khác đều nhận lời mời, một chút thử xem thế nào cũng là !”
Trực giác cho nàng rằng nàng sẽ thu hoạch nhỏ! … Sau năm ngày, thể của Bách Lý Kinh Hồng khỏe , cũng khéo đến thời gian hội ngộ bốn nước.
Điều thần kỳ là quân vương bốn nước đều quyết định buông xuống chuyện chiến sự mà tới tham dự hội nghị .
Nam Cung Cẩm cảm thấy hết sức kỳ quái, đường nàng hỏi thăm Bách Lý Kinh Hồng xem chuyện là như thế nào, Bách Lý Kinh Hồng im lặng gì, tỏ vô cùng thần bí.
Thế nên trong lòng Nam Cung Cẩm càng hiếu kỳ! Khi bọn họ mới tiến thành cổ Thiên Kỵ bao lâu, xe ngựa bỗng dừng .
“Sao thế?”
Nam Cung Cẩm vui .
“Hoàng hậu nương nương, đội nghi trượng của chúng gặp đội nghi trượng của Đông Lăng Hoàng, đối phương chịu nhường đường!”
Phu xe đáp lời.
Gân xanh trán Nam Cung Cẩm giật đùng đùng, mỗi gặp Hoàng Phủ Hoài Hàn đều chuyện ! Một tay nàng vén rèm xe lên, hét lớn một tiếng: “Đông Lăng Hoàng, ch.ó ngoan cản đường!”
Quyển 4