Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 33:: Hóa Ra Tên Khốn Đã Chọc Mình Tức Đến Nôn Ra Máu, Lại Là Con Gái À?!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm gật đầu, hơn một năm, nút thắt trong lòng nàng hơn một năm nay cuối cùng cũng cởi bỏ !
“Thật , xin , lúc , nếu do quả buông lỏng Thiển Thương, thì Bách Lý Dung ...”
“Không của nàng.” Mặc dù cũng thiết với cô , nhưng nàng vẫn là duy nhất của . Có điều, chuyện của nàng, cũng giống như nàng hề trách móc chuyện bảo vệ nàng mới khiến nàng ngã xuống vực . Hắn cũng sẽ trách năng chuyện . Hai ở bên , trữ tình yếu , còn cả sự tín nhiệm và cảm thông, thấu hiểu.
“Ơ, Linh Nhi ?” Chuyện qua , cũng cần thiết nhắc nữa.
Giọng thanh lạnh của Bách Lý Kinh Hồng như ẩn chứa vẻ cưng chiều: “Nàng chăm chủ quá, cô từ nãy .”
“Giờ chúng ?” Lòng vòng thăm thú về luôn nhỉ? Thật hai họ cũng hiếm khi cơ hội nhàn rỗi như thế .
“Tùy nàng chọn” Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, thèm để ý đến ánh mắt khinh bỉ như hai kẻ đổi phong bại tục của qua đường.
Nam Cung Cẩm kéo tay : “Ừm, lòng vòng , nếu gì vui thì chúng ...”
“Chủ nhân! Chủ nhân! Không !” Một tên tùy tùng lúc nãy theo Linh Nhi cuống cuồng chạy tới.
Nam Cung Cẩm nhướng mày: “Chuyện gì ?”
“May quá ngài , thanh lâu chuyện , các cô nương , ngày hôm qua vẫn còn bình thường, mà sáng sớm hôm nay ngủ dậy, mặt ai cũng nổi mẩn lên, căn bản thể ngoài gặp khác . Linh Nhi cô nương ngài vẫn nên sai chúng nổ tài tới tìm ngải giúp!” Tùy từng vội vàng hết chuyện.
Nam Cung Cẩm nhướng mày, dạo phố phường thì xảy chuyện ! Xem nếu họ diệt hết mấy con muỗi vó vẻ mắt thì cả đời cũng thể sống yên ! Vậy thì nhất nên nghĩ cách đ.á.n.h một trận, bình an cả đời ! “Dẫn đường!!!”
“Vâng!” Tùy tùng lau mồ hôi trán, vội vàng dẫn đường cho hai họ.
Sau khi rẽ đến bảy tám ngã rẽ, cuối cùng cũng đến “Cẩm Tú Các” của Dương Châu. Đây là thanh lâu lớn nhất của Nam Cung Cẩm ở Dương Châu, cũng là quân chủ lực tham gia thi đấu Hoa khôi ! Người bên trong thanh lâu bận đến cuồng, thấy Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng, mặt Linh Nhi liên xuất hiện vẻ hổ: “Chủ nhân, thuộc hạ vô dụng!”
“Đây của em, gọi hết các cô nương nổi mẩn mặt tới phòng ngay, nhanh lên chút!” Nam Cung Cẩm tự lên lầu. Bách Lý Kinh Hồng cũng vội theo . Những khác thấy hai vị công t.ử phong thái bất phàm thế , tuy là ai những đến cả Linh Nhi cô nương của tổng bộ còn gọi đàn ông là chủ nhân, thì chắc chắn phận thể thấy . Thế nên, tất cả chỉ len lén lên chứ dám gì thái quá.
Nam Cung Cẩm bước chân phòng thì những cô nương xinh , trang phục lộng lẫy nhưng thể lấy lụa mỏng che mặt cũng bước theo. Nam Cung Cẩm gần ngó qua mấy cái: “Là độc pha chế từ hoa Mạn Đà La và hoa Qua Sài, chỉ chạm một thời gian ngắn sẽ như các ngươi bây giờ, nếu chạm nhiều thì cả khuôn mặt sẽ hủy !”
Câu khiến mấy cô nương đều sợ hết hồn hết vía, họ thế gian một thứ độc kinh khủng như !
“Mấy vết sẹo , cứ dùng t.h.u.ố.c của , ngày mai sẽ tiêu thôi!” Nói Nam Cung Cẩm bắt đầu kể thuốc.
Linh Nhi liền lên tiếng: “Chủ nhân, nhưng trận đấu Hoa khôi là tối nay!”
Nam Cung Cẩm thoáng ngừng bút, tiếp: “Thổi bỏ , năm nay thì còn năm !”
“ mà chủ nhân, chỉ là để chọn hoa khối nhân, mà cũng là chọn thanh lâu nhất nữa, quan trọng đối với việc ăn của chúng !” Nếu vì nó cực kỳ quan trọng, thì Linh Nhi cũng sẽ đích tới đây một chuyến. rõ ràng thanh lâu của họ thanh lâu khác gài bẫy .
Nam Cung Cẩm cũng thêm cầu gì nữa, dặn dò: “Nếu tú bà của Cẩm Tú Các bản lĩnh bảo vệ các cô nương cho , thì đổi khác . Điều tra kỹ càng cho , xem chuyện là do ai , độc d.ư.ợ.c sẽ dùng rượu để đưa . Đi thăm dò mấy phòng trả nước, đó xử lý thế nào thì cẩn dạy em nữa chứ?”
“ mà chủ nhân , liệu chuyện thanh lâu vu oan lẫn ?” Linh Nhi lo lắng, cô sợ g.i.ế.c nhầm, nhưng chỉ sợ để sống mất hung thủ thực sự thôi.
Bách Lý Kinh Hồng im lặng bên cạnh nãy giờ chợt lên tiếng: “Hoa Qua Sài là loài hoa ở Nam Cương, còn hoa Mạn Đà La chỉ ở Diệp Châu của Đông Lăng thôi!”
Mắt Linh Nhi sáng rực lên lập tức hiểu ngay, chỉ cần điều tra xem thanh lâu nào từng mua những thứ đó là xong , vô duyên vô cớ, nhà nào mua mấy thứ đó cùng lúc gì cả. “Thuộc hạ hiểu !”
“Chủ nhân, trận đấu tối nay..” Khó khăn lắm mới cơ hội để Cẩm Tú Các của bọn nọ vang danh khắp chốn, cô thực sự bỏ qua.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Ta sẽ tự cách của ” Nam Cung Cẩm thở dài, vẻ mặt lạnh tanh. Một trận đấu cũng chuyện gì lớn, nhưng nếu Cẩm Tú Các của họ tham gia thi đấu, thì cũng đồng nghĩa với việc kẻ địch tính kế thành công. Làm Nam Cung Cẩm thể để chuyện như thế xảy ! Càng là những kẻ chế Cẩm Tú Các, nàng càng đ.á.n.h cho họ thua đến ngóc đầu lên !
đến, bên bờ hồ Thanh Hoa đèn đuốc sáng trưng, một chiếc du thuyền lớn đậu ở chính giữa hồ. Trên thuyền bày đầy các loại hoa tươi, loại là từ nơi khác đưa tới. Những năm , thi đấu đểu mùa xuân, chỉ năm nay, Mị Văn Dạ, đầu bát đại công từ Tây Võ ngâm một bài thơ ca ngợi hoa khối nhất Dương Châu, khen ngợi hoa khôi Dương Châu xinh hơn cả hoa mai. Bài thơ truyền khắp nơi, lan truyền đến mức của thanh lâu Dương Châu đều cảm thấy vô cùng vinh hạnh. Do đó, từ năm nay trở , bộ thi đấu Hoa khôi đều chọn mùa đông.
Thuyền hoa tràn đầy khách khứa, nhưng phần lớn đều là con cháu nhà giàu, bởi vì thể leo lên thuyền đều cần ít tiền chứ đừng đến chỗ . Quy tắc cuộc thi là đến cuối cùng, tất cả khách khứa sẽ bỏ phiếu, ai phiếu cao nhất sẽ thắng!
Lúc đèn sân khấu tắt, những bên đểu vui vẻ uống rượu chờ màn biểu diễn bắt đầu. Phía sân khấu, hơn hai mươi chiếc thuyền nhỏ, các hoa khôi đang nổi danh của các kỹ viện đều đang trang điểm, còn Nam Cung Cẩm cũng đang ở bên trong giúp các cô nương tài nghệ xuất chúng nhất của Cẩm Tú Các trang điểm. Có điều, bất luận nàng thoa bao nhiều son phấn, thì cũng che những vết mẩn đỏ .
“Chuẩn xong ? Bắt đầu biểu diễn, đầu tiên là Lạc Nhạn cô nương của Lạc Nhạn Các!”
Các đèn lồng sân khấu đồng loạt thắp sáng, một cô gái vóc dáng xinh nhẹ nhàng bước lên, đó chậm rãi nhảy múa trong ánh mắt trầm trồ của đám mày râu, mỗi một tư thế đều như đóa sen vàng nở rộ, trong vẻ thanh thuần ẩn chứa sự diễm lệ, xinh gì sánh !
Hết một khúc , tiếng vỗ tay vang dội, trong mắt của đám đàn ông đầy vẻ tán thưởng.
“Tiếp theo là Như Ý cô nương của Xuân Phong lâu.”
Linh Nhi bên cạnh lo cuống cả lên, giờ đấy, vết mẩn đỏ mặt nha đầu thực sự quá nghiêm trọng, thế nào cũng che . Nếu bối nhiều phần quá, thì rõ diện mạo vốn . Nam Cung Cẩm cũng cảm thấy đau đầu, bên ngoài cứ báo hết đến khác, sắp đến lượt họ tới nơi . Nàng còn cách nào khác, cuối cùng thở dài thườn thượt, ném cây bút trong tay , cầm bộ váy múa bên cạnh lên phòng trong.
Linh Nhi há hốc miệng, cô đoán cô nương định gì ! Len lén sắc mặt sa sầm của Hoàng thương ở bên cạnh, trong lòng cổ nặng như gánh đến năm mươi thùng nước, thấp tha thấp thỏm, cực kỳ khó chịu. Biết thế thì thà thua cũng sai tìm cô nương!
Không lâu , Nam Cung Cẩm trong bộ váy lụa mỏng màu đỏ rực như lửa bước từ trong phòng , còn xinh hơn cô nương vài phần. Trên mặt cô nương cũng mang theo vẻ vô cùng kinh ngạc, đây là công t.ử là con gái?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-33-hoa-ra-ten-khon-da-choc-minh-tuc-den-non-ra-mau-lai-la-con-gai-a.html.]
Nam Cung Cẩm liếc mắt mấy hộp son phấn , chỉ chọn hai màu, vẽ một đường cong quyến rũ ở hai bên đuôi mắt, đó dùng phấn vàng về một đóa hoa mẫu đơn trán. Nàng thảo tóc , sửa soạn một hồi, chải thành búi tóc của con gái. Bộ Y phục chỉ thể mua cổ điển, nhưng xuất chúng, thì bên trong điệu múa cổ điển múa cho sự quyến rũ mới .
Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh nàng bằng ánh mắt cực kỳ vui, nhưng thấy y phục của nàng nhiều chỗ hở hang, nên cũng lên tiếng ngăn cản.
“Đào Yêu cô nương của Cẩm Tủ các chuẩn !” Ngoài cửa gọi.
Nam Cung Cẩm sải bước ngoài. Người ngoài cửa thấy dung mạo của nàng sững sở tại chỗ, cô gái ... Cẩm Tủ các cô nương xinh nhường từ bao giờ , hơn nữa, chẳng lẽ bọn họ, bọn họ...
“Cẩm Tú các đối , Yêu Nghiệt!” Nam Cung Cẩm lạnh lùng mấy chữ, đến nơi họ chỉ định.
Bách Lý Kinh Hồng cũng bước ngoài, xuống lầu, đến xuống một vị trí đặt ở khu khách quý.
Nam Cung Cẩm sân khấu chờ đợi. Lúc , Xuân Hương cô nương của “Câu Lan Uyển” đang biểu diễn, Nam Cung Cầm ngay tấm rèm phòng bên cạnh để xem. Trong phòng bên cạnh chỉ một nàng, chờ phía biểu diễn xong nàng sẽ lên sân khấu. Nàng vốn mấy hứng thú, nhưng cô gái đang biểu diễn khiến nàng bằng con mắt khác! Không ngờ cô múa thoát y!!!
Cô gái ném từng thứ từng thứ về phía đám đàn ông bên . Còn Bách Lý Kinh Hồng, từ lúc cô nàng bắt đầu múa thoát y, cô nữa mà đầu ngắm cảnh đêm hồ , vì thế, cũng phát hiện một lẽ nên xuất hiện, xuất hiện tại nơi !
Đám đàn ông bên như điên như dại, Nam Cung Cẩm cũng cảm nhận một cách sâu sắc sự mê hoặc trong điệu múa của đối phương! Nếu như điệu múa của nàng thể mê hoặc hơn, thì trận đấu nàng ắt sẽ thua! Cuối cùng, nàng c.ắ.n răng, xé y phục , đó nhanh chóng buộc , tạo thành một chiếc váy xẻ lệch tà. Mấy thứ trang trí vải vóc rườm rà phức tạp ở đều gỡ xuống, cuối cùng, nàng dùng vải lụa đỏ quấn che kỹ , để lộ rốn, còn , một bên vạt váy dài đến đùi, còn một bên đến đầu gối!
Sau khi cô nương tên Xuân Hương múa xong, sắc mặt của đám đàn ông bên đều trở nên dâm đãng. Tiếng huýt sáo vang lên khắp nơi, còn cô gái đến cuối cùng trần trụi cả , cầm chiếc áo choàng hạ nhân đưa tới quấn quanh lui xuống! Đám đàn ông vẫn còn hết hứng khởi, ngoài miệng thì c.h.ử.i “lẳng lơ thật”, nhưng vẻ mặt khi c.h.ử.i hưởng thụ!
“Yêu Nghiệt cô nương của Cẩm Tú các lên sân khấu!”
Tiếng hô dứt, cả gian phòng đều tĩnh lặng hơn. Không ngờ to gan đến mức , lấy tên là Yêu Nghiệt ư? Cô nàng tự tin thái quá... là thực sự bản lĩnh đến thế?
Trong khi họ đang nghi hoặc, thắc mắc, một cô gái mặc chiếc váy màu đỏ bước . Không! Đó thể gọi là váy nữa, vố cùng kỳ lạ, cũng cực kỳ to gan! Phần bụng và cánh tay lộ hết ngoài, chân cũng lộ một nửa, kéo lên tận đùi! Đuôi mắt của nàng dùng bút màu xanh đen vẽ cong lên, vô cùng quyến rũ. Bộ y phục , phối hợp với cách trang điểm , cộng thêm dung mạo của cô gái đó, còn Yêu Nghiệt thì là gì?! là danh bất hư truyền!
Mà Bách Lý Kinh Hồng hướng mắt về phía sân khấu , đáy mắt lập tức như bùng lên lửa giận. Dáng vẻ lúc như thể chỉ lao lên lôi Nam Cung Cẩm về đ.á.n.h cho một trận thôi .
Sau đó, Nam Cung Cẩm đưa tay lên một thủ thế lạ với Linh Nhi ở sân khấu, Linh Nhi thoáng sững , cô nương đ.á.n.h khúc nhạc kỳ quái đó ? chủ nhân hạ lệnh , cô chỉ thể truyền lệnh xuống mà thôi.
Khúc nhạc vô cùng kỳ quái mà sống động bắt đầu vang lên, cô gái sân khấu chợt xuống đất, đôi chân dài khép vắt sang một bên, đôi mắt phượng quyến rũ lướt qua sân khấu, dường như đang , cũng như ai cả. là nàng hứng thú bất cứ ai cả, cũng vì , nên mới...
Sau đó, đôi môi hồng khẽ hé mở: “Lửa, lửa, lửa...”
“Ta yêu âm nhạc, đừng bắt ngừng ...” Nàng nhôm dậy, cơ thể uốn thành một góc khó thể tin để quyến rũ , nồng nhiệt to gan, nhưng thực những bộ phận quan trọng thì hề lộ chút nào.
“Ta yêu ca hát, đến cả thở cũng tiết tấu!” Phần n.g.ự.c động tác như đang hít thở, từng nhịp phập phồng phập phồng sống động khiến đám đàn ông bên như phát điên lên !
“Nhiệt huyết trong tim , chính là kim chỉ nam của ” Những động tác múa jazz, múa cột, múa cổ điển đều đạt sự phối hợp hảo từng tư thế của nàng. Mà mỗi một động tác, đều tỏa sự mê hoặc đến chí mạng.
Miệng của cô gái sân khấu nhẹ nhàng hát lên những ca từ, điệu nhạc mà thậm chí họ cảm thấy hề giống một bài ca, nhưng ngữ điệu của nó khiến d.ụ.c vọng sâu thẳm trong đáy lòng của họ đều khơi gợi lên, giống như một điệu múa dâm đãng, mà giống sự mê hoặc của một nữ thần! “Muốn vui vẻ thì cứ vui vẻ , việc gì cũng tận tâm !”
“Đừng bận tâm là ai, đừng cho rằng xa vời, đừng hoài nghi những gì , mỗi một câu đều khiến trái tim đập rộn ràng -- Chúng đến với đúng thời điểm, đúng đối tượng, vì những việc nên .” Một tay chống sàn sân khấu, mống uốn éo cực kỳ tiết tấu.
Đám đàn ông đều kích động đến mức bật dậy hô to: “Yêu Nghiệt! Yêu Nghiệt!”
“Yêu Nghiệt!” Toàn bộ hội trường dường như mất hết khống c.h.ế.t!
Nam Cung Cẩm còn đang hát tiếp, đột nhiên một chiếc áo khoác lông cáo trắng như tuyết từ trời rơi xuống, quấn nàng kín mít, một đàn ông áo trắng cũng bay từ xuống, đáy mắt màu xám bạc như ánh trăng đầy vẻ lạnh lùng: “Đủ .”
Hiện giờ đám đàn ông ai thèm quan tâm xem điệu múa của nàng xong nữa, họ chỉ d.ụ.c vọng nguyên thủy nhất của họ cô gái khơi dậy . Động tác ưỡn n.g.ự.c uốn m.ô.n.g , đều giống như đang động tình, khiến cho ngọn lửa d.ụ.c vọng trong lòng họ như thiêu cháy ! Cuối cùng, tất cả chỉ còn những tiếng hô to: “Yêu Nghiệt! Yêu Nghiệt!”
Nam Cung Cẩm tự quá, nên ngoan ngoãn dám gì, cúi thấp đầu cả dám . Mấy điệu múa ở hiện đại thì cũng chuyện gì to tát lắm, nhưng đối với cổ đại thì họ khó chấp nhận! Thế nên, khi nàng nhảy cũng dự đoán tên sẽ phát hỏa , nhưng nàng gì cách nào khác nữa ?!
Mà Bách Lý Kinh Hồng đang bừng bừng lửa giận và Nam Cung Cẩm đang cúi thấp đầu đều thấy một đôi mắt màu xanh lục tràn đầy kinh ngạc ở trong đám .
Còn một phía khác một đôi mắt yếu mị tuyệt đối nên xuất hiện ở đây cũng đang kinh ngạc lên sân khấu!
“Vương! Đó... đó là...” Tay phó tướng xuất chinh cùng Đạm Đài Minh Nguyệt đơ đó! Kia là Yến Kinh Hồng đúng ?!
Người đàn ông cong môi đầy vẻ nghiền ngẫm, giọng phong lưu hoa lệ trầm thấp vang lên: “Thật ngờ, Yến Kinh Hồng Thừa tướng Tây Võ là phụ nữ!”
Tên khốn chọc tức đến nôn m.á.u , là một cô gái ?!
Quyển 3