Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 33:: Cái Kết Của Kỹ Nữ Trà Xanh

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bọn xong, ý nghĩ đầu tiên của Nam Cung Cẩm chính là: “Có gì mà , như thế thì quá chứ!”

nàng ho khan một tiếng, cưỡng chế bản tỏ vẻ thương xót : “Ôi chao, xảy chuyện như chứ? Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

Chẳng lẽ bởi vì đê tiện ắt trời thu thập ? “Nghe đám hạ nhân là ở đường Mai cô nương uy h.i.ế.p bọn , nhất định đưa cô trở về, nếu sẽ tự sát cho bọn ! Bọn thèm để ý, vẫn đ.á.n.h xe thẳng về phía . lâu đó, Mai cô nương vệ sinh, bọn đành để cô xuống xe, nhưng cô cứ thế mà chạy tới vách núi… Vốn chỉ là uy h.i.ế.p nếu đưa cô trở , cô sẽ nhảy xuống, nhưng cuối cùng cô cẩn thận trượt chân ngã thật, cho nên rơi xuống !”

Khâu Lăng An cúi đầu, buồn bực bẩm báo. Ở trong lòng cũng thầm mắng cái cô Mai Lương Hinh , căn bản chính là tự tự chịu, tí kỹ năng nào còn nhảy núi để uy h.i.ế.p khác, giờ thì ? Thật sự rơi xuống luôn! Nam Cung Cẩm cũng thoáng cảm thấy cạn lời, ngờ ở tường thành cô giở trò ngã cầu thang , giờ đến núi tuyết bắt đầu chơi trò nhảy vực nữa!! Đầu óc cô gái vấn đề gì đấy chứ? “Đã xuống tìm ?”

“Đã xuống , nhưng tìm ! Bây giờ vẫn đang tìm ạ!”

Khâu Lăng An cũng cảm thấy đau đầu, sống từng tuổi cũng từng gặp cô gái nào phiền toái như thế ! Nam Cung Cẩm gật nhẹ đầu: “Vậy thì tìm cẩn thận , đó xem xem cô nhân , nếu tìm thấy cô thì đưa nghìn lạng vàng tới cho họ, với họ đấy là Hoàng thượng đáp tạ ân cứu giá của cô . ngươi chắc chắn rằng nghìn lạng vàng đưa đến nơi, một ai ăn chặn tiền riêng, ngươi hiểu ?”

“Mạt tướng hiểu!”

Khâu Lăng An , lui . Trong lòng vô cùng phiền muộn, là Đại tướng thủ thành, nhiệm vụ hàng đầu là mang binh đ.á.n.h giặc, giờ đây cái quỷ gì đây, cứ nhiều xử lý việc của một cô gái, g.i.ế.c gà thôi mà cứ dùng d.a.o mổ trâu! Thật sự là khiến mất hết thể diện! Phụ nữ thật quá phiền phức! Bách Lý Kinh Hồng ho khan vài tiếng, sắc mặt trắng bệch xuống, về chuyện của Mai Lương Hinh bọn họ đang , chút hứng thú nào hết. Đối đãi với ân nhân cứu mạng, tự nhận hết tình hết nghĩa , nhất là đối với một Đế vương như . Chứ nếu là một vị Hoàng đế khác, chỉ sợ rằng cái cô “Vô lương tâm”

cũng chẳng cơ hội mà cò kè mặc cả, hạ lệnh lôi xuống c.h.é.m luôn . Lúc Nam Cung Cẩm cũng tiếp tục mắng nữa, chỉ là sắc mặt vẫn chút nào. Lời nàng cũng mật gì cho cam: “Xem , quá đề cao !”

Trước , trong ấn tượng của nàng là một nhân vật chẳng khác gì thần thánh, giờ từng đ.á.n.h bại, từng thua, chỉ duy nhất với Mặc Tiếu đó thôi. , nếu như sơ ý một chút, chừng thật sự về , điều khiến cho nàng nhận thức rõ ràng mặt cũng chỉ là , thần thánh. Bách Lý Kinh Hồng một nữa xem thường, vô cùng đáng thương ngước mắt nàng, lý trí lựa chọn một lời, bởi vì trong lòng rõ ràng rằng hiện nay mà gì thì chính là hành vi lý trí, thể khiến cho bản c.h.ử.i mắng một trận. Nam Cung Cẩm thấy gì, nhất thời lửa giận trong lòng càng lớn hơn! Nàng c.ắ.n răng, căm tức : “Chàng đường đến Thiệu Dương nghĩ gì ? Ta nghĩ, dù tổn thương thế nào nữa cũng nhất định cầm chổi lông gà giáo huấn một trận cho trò!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nàng xong, ánh mắt của liền khựng một chút, rõ ràng là vẫn còn sợ hãi chổi lông gà. Hắn lẳng lặng nuốt nước bọt một cái, tạo dáng vẻ mỹ nhân bệnh tật, yếu ớt : “Nương tử, vi phu đang trọng thương. Cho nên trong tình huống như thế , thật sự thích hợp để đ.á.n.h .”

Nam Cung Cẩm lạnh một tiếng: “Chút chuyện nhỏ , vẫn biện pháp giải quyết! Chờ vết thương của lành , lúc đó chúng sẽ từ từ mà tính toán sổ sách với !”

“…”

Chẳng lẽ thể tha thứ một ? để mở miệng cầu xin tha thứ thì thật sự . “Thế, thể… Có thể đ.á.n.h ở chỗ khác ?”

Bị đ.á.n.h m.ô.n.g thực sự vô cùng mất mặt đó! “Chuyển sang chỗ khác ? Đánh con chim nhỏ nhé?”

Nam Cung Cẩm hề khách khí hỏi , mắt phượng liếc khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ của , mặt nàng hề ý đùa chút nào. Sắc mặt vốn luôn lãnh đạm của Bách Lý Kinh Hồng thoáng cứng , khóe môi mỏng cũng khẽ giật giật mấy , cuối cùng, nên gì đành mở miệng: “Thôi thì cứ đ.á.n.h m.ô.n.g .”

Nàng tay chút lưu tình như thế mà còn đ.á.n.h phía , về còn là đàn ông ? “Coi như điều! Nhắm mắt , ngủ !”

Nam Cung Cẩm chăm sóc như chăm sóc trẻ con, nhưng trong giọng chút ôn nhu nào cả. Vì tránh cho khi khỏi bệnh càng đ.á.n.h thê t.h.ả.m hơn, nên chỉ thể ngoan ngoãn nhắm mắt , ngủ. … Mấy đưa Mai Lương Hinh về đang ngoài cổng, chờ đợi Khâu Lăng An , khi , thì vội vàng chạy đến mặt : “Tướng quân, Hoàng thượng và Hoàng hậu trừng phạt chúng ?”

“Không !”

Khâu Lăng An lắc đầu. “Quá !”

Mấy vỗ tay, hớn hở mặt. bộ dáng của bọn họ khiến cho Khâu Lăng An nhíu mày nghi hoặc: “Các ngươi thế là…?”

Mấy thấy vẻ mặt Khâu Lăng An chút hoài nghi, lúc mới ha ha : “Không gì, chỉ là lo lắng Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương trách tội chúng thôi!”

Lo lắng trách tội, sẽ là vẻ mặt thế ? Điều khiến sự hoài nghi trong lòng Khâu Lăng An càng lớn hơn. “Tướng quân, nếu còn chuyện gì nữa, chúng tiểu nhân xin phép cáo lui !”

Mấy xong liền . Khâu Lăng An thấy dáng vẻ của bọn họ rõ ràng là tật giật , sự hoài nghi trong lòng nhiều hơn mấy phần. “Dừng !”

Tiếng quát của , khiến cho mấy đều giật thót . Khâu Lăng An nhanh chân đến mặt bọn : “Các ngươi còn chuyện cho bản quan đúng ?”

“Không !”

Mấy nhanh chóng trả lời, nhưng trong lòng càng thêm bối rối. “Nếu thật, bản quan sẽ khách khí, thủ đoạn của bản quan các ngươi cũng đấy!”

Khâu Lăng An chút vui ! Lần bọn mới thật sự hù dọa, nuốt nước miếng một cái, c.ắ.n răng, vội vàng quỳ xuống : “Tướng quân, thể, thể nơi khác chuyện ?”

Giờ đang ở ngay ngoài cửa phòng của Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương, nếu hai bọn họ , thì đến tám phần là bọn nhất định c.h.ế.t, cho nên tuyệt đối thể để cho Hoàng thượng Hoàng hậu thấy . Khâu Lăng An bọn thế, khẽ nhíu mày, những vẫn gật đầu: “Được, các ngươi theo !”

Nói xong, liền xoay khỏi phủ thành chủ tới chỗ hẻo lánh, còn đám đang quỳ mặt đất, cũng mau chóng dậy, vội vàng theo . Sau khi thật xa, Khâu Lăng An vui : “Rốt cuộc là chuyện gì xảy , lập tức cho bản Tướng quân! Có các ngươi gì cô ?”

“Không !”

Mấy nhanh chóng đáp lời, một khinh thường : “Tướng quân, mặc dù cô ngoại hình đến nỗi nào, nhưng khỏi chút ghê tởm, kể cả cầu xin chúng tiểu nhân chạm , chúng tiểu nhân cũng khinh thường!”

Khâu Lăng An chằm chằm mặt bọn , thấy biểu hiện của bọn giống như giả vờ, lúc mới thả lỏng một chút : “Thế chuyện gì xảy ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-33-cai-ket-cua-ky-nu-tra-xanh.html.]

“Tướng quân, là như thế , lúc đó cô một mực , nếu sẽ tự sát cho chúng , cũng đúng là nhà xí, nhưng cuối cùng chạy tới bên cạnh vách núi…”

Lúc đó, Mai Lương Hinh thấy trong khu vực núi tuyết , rõ nếu bản nghĩ biện pháp nào thì chắc chắn khả năng Thiệu Dương, cho nên trong lúc bối rối, cô nghĩ một biện pháp tức thời. Sau đó hơn một canh giờ, cô cũng tiếp tục ầm ĩ nữa, để cho mấy tưởng cô tuyệt vọng , còn nữa, chờ đến khi bọn họ đều buông lỏng cảnh giác, cô mới vệ sinh. Cô vệ sinh, đương nhiên mấy đàn ông tiện theo, cũng bởi vì là đàn ông nên ai đỡ cô . Cô chậm rì rì đến chỗ xa xa, mấy cũng què chân, một chốc một lát chắc cũng . Cho nên liền quan tâm đến cô mà chỉ trò chuyện g.i.ế.c thời gian, nhưng đợi qua ba nén hương, cô vẫn , khiến cho bọn chút yên lòng, định tìm cô xem thế nào! qua đó, thấy cô ngay bên cạnh vực sâu, điên cuồng mà hét lên với bọn : “Các ngươi rõ cho , , các ngươi nhất định lập tức đưa , nếu sẽ lập tức nhảy từ xuống cho xem!”

Trong đám cũng tính tình , đang ở trong núi nhiệt độ cũng đủ để c.h.ế.t cóng, bọn họ nhẫn nại chịu đựng tính khí cô , chịu đựng giá lạnh đưa cô , coi như hết lòng giúp đỡ ! Vậy mà hiện nay cô còn bày chuyện với bọn họ, rõ ràng là khảo nghiệm sức chịu đựng của bọn họ! “Ngươi nhảy thì nhảy , chờ ngươi nhảy xuống xong, chúng liền trở về bẩm báo, ngươi nhảy núi, chúng giữ , cho nên bất hạnh bỏ mạng. Nhảy ! Không ai ngăn ngươi !”

Mai Lương Hinh xong lời , sắc mặt biến thành một màu đen kịt! Chân cô vốn đang ở vách đá, cũng tự chủ mà xê dịch về nơi an hơn một chút, chút lo lắng đám thực sự sẽ đối xử với cô như thế. mặc dù cô sợ hãi, cũng từ bỏ ý định, lớn tiếng : “Hoàng thượng và Hoàng hậu thông minh như thế, các ngươi cho là bọn họ sẽ tin tưởng lời của các ngươi ?”

“Không tin tưởng chúng ? Thế ngươi cho rằng Hoàng thượng và Hoàng hậu quan tâm đến cái mạng ch.ó của ngươi lắm ?”

Lại một tên gia đinh khách khí , nhưng so với những khác chỉ chán ghét Mai Lương Hinh mà thôi thì mặt còn thêm chút căm hận! “Ngươi cái gì? Ngươi nghĩ kỹ hả, cho ngươi , chỉ cần nhảy từ xuống, nhất định Hoàng thượng và Hoàng hậu sẽ g.i.ế.c các ngươi!”

Mai Lương Hinh há miệng rống to. Một tên gia đinh khác cạn lời thở dài một , dây dưa tiếp với cô nữa, nhưng cũng lo lắng sẽ thật sự xảy chuyện c.h.ế.t , thế nên liền : “Các ngươi thông báo với Tướng quân, hỏi ý kiến Tướng quân một chút. Cô nương, tiên ngươi cứ tới đây , nếu vững mà rơi xuống, thì…”

“Hừ!”

Nghe Mai Lương Hinh mới hài lòng hừ một tiếng, trong miệng còn hùng hổ , “Coi như các ngươi điều, mới còn mạng bổn cô nương là mạng ch.ó cơ mà? Tốt nhất là các ngươi lập tức quỳ xuống xin bản cô nương , nếu đợi khi Hoàng thượng tới, nhất định bản cô nương sẽ cho Hoàng thượng, là các ngươi đẩy bản cô nương từ xuống, mục đích là chiếm một nghìn lượng vàng Hoàng hậu nương nương đưa cho !”

xong lời , hiển nhiên khơi dậy sự phẫn nộ của ! Bọn nhẫn nhịn lắm , thế nhưng cô gái đáng c.h.ế.t còn hãm hại bọn ! Làm gì cái lý nào như thế! Người chuẩn Thiệu Dương bẩm báo , cũng sâu sắc cảm thấy chân của bước nổi nữa, cô cũng như thế , bây giờ còn trở về gì? Về để đưa Hoàng thượng và Hoàng hậu tới trị tội bọn họ ? Người tính tình nhanh chân tới vách núi, túm lấy cô kéo tới vách núi: “Ngươi nhảy , coi như chúng cầu ngươi đấy, nhanh nhảy ! Nhanh lên, nếu trời cũng sắp tối đấy!”

“Ngươi gì thế hả, ngươi thả ! Nếu ngươi đẩy xuống, ngươi chịu nổi trách nhiệm ? Ngươi là ai ? Ta là ân nhân cứu mạng của Hoàng thượng đấy!”

Mai Lương Hinh thấy đối phương kéo cô nhảy núi, liền cảm thấy chút hốt hoảng! Bây giờ việc hàng đầu cô cần , là thành Thiệu Dương, nhưng nếu c.h.ế.t thì còn trở về gì? “Lại còn đến ân nhân cứu mạng của Hoàng thượng, ngươi hiểu một nghìn lượng vàng ý gì , ý là để Hoàng thượng và Hoàng hậu phủi sạch quan hệ với ngươi đó! Ta khuyên ngươi nên tỉnh , đấy, vách núi ngay phía lưng ngươi đấy, tranh thủ thời gian mà nhảy , nhảy xong chúng còn về phục mệnh, núi tuyết lạnh c.h.ế.t , ngươi cũng đừng lãng phí thời gian và tình cảm của nữa!”

Hắn xác định trăm phần trăm là cô dám nhảy! Cho nên cứ thế mà kích thích cô . Mà đúng là Mai Lương Hinh cũng dọa đến nỗi liên tục hét lên: “Ngươi thả , nhảy! Ngươi thả , cảnh cáo ngươi, nhất là ngươi nên thả !”

“Ai chà, bây giờ ngươi nhảy? Tại đột nhiên nhảy nữa? Hóa ngươi cũng sinh mạng là đáng quý !”

Tên gia đinh đầy châm chọc. Nhóm gia đinh ha ha một trận, tràn ngập trào phúng, một đám đàn ông giễu cợt thế , tự nhiên cũng thành công tổn thương tự tôn đáng thương của Mai Lương Hinh! Cô từng vũ nhục như thế bao giờ, trong lúc nhất thời liền nổi giận, một tay cô liền túm lấy tên gia đinh mà đẩy tới: “Ngươi c.h.ế.t ! Ngươi c.h.ế.t !”

Cú đẩy , cũng khiến thể tên gia đinh ngửa một chút, nếu đằng một khối đá chặn thể của , thì đúng là thể Mai Lương Hinh đẩy xuống vách núi mất! Sự sợ hãi t.ử vong trong lòng trong nháy mắt đốt lên thành lửa giận, nâng tay lên, hung hăng tát cô : “Đồ đê tiện nhà ngươi, dám nghĩ đến chuyện g.i.ế.c !”

Sức mạnh của đàn ông vốn lớn, đang trong cơn tức giận mà tay, cho nên cái tát vô cùng mạnh, khiến cho Mai Lương Hinh choáng váng hoa mắt! Mai Lương Hinh cũng cam chịu yếu thế, lập tức đ.á.n.h , đó hai đ.á.n.h ngay tại bên bờ vực! Mai Lương Hinh đ.á.n.h trong chốc lát, bỗng nhiên như hiểu chuyện gì mà bọn : “Ta hiểu , nhất định là Hoàng hậu nương nương sai các ngươi đường vụng trộm g.i.ế.c đúng ? Các ngươi mới bẩm báo Hoàng thượng, thực là gạt , mục đích là g.i.ế.c đúng ?”

Đám thế, đều ở trong lòng tán thưởng trí tưởng tượng của cô ! Thế mà cô cũng nghĩ , đây là “chứng hoang tưởng hại”

trong truyền thuyết ? Mà tên gia đình từ lúc mới bắt đầu đang dùng ánh mắt vô cùng cừu địch Mai Lương Hinh, khi xong lời , lạnh một tiếng, nhanh chân tới bên cạnh cô , đó, cực kỳ đột ngột vươn tay , khách khí đẩy cô xuống! “Có Hoàng hậu phái chúng tới , bây giờ quan trọng nữa, quan trọng chính là bây giờ ngươi c.h.ế.t!”

“A!!!”

Mai Lương Hinh dám tin mà trợn to mắt, cứ như thế đẩy từ vách núi xuống ! “Ngươi, ngươi gì thế?”

Tên gia đinh tính khí cũng giật , chỉ nghĩ sẽ dọa cô một chút, xong giận dữ tay, cũng g.i.ế.c ! bây giờ cô đẩy xuống, chuyện … Tên gia đinh tay lạnh một tiếng: “Ta thật cho các ngươi , kể cả cô bày một màn , cũng sẽ g.i.ế.c cô ! Đồ đê tiện dám rạch mặt Lệ Chi, sớm g.i.ế.c cô , cô c.h.ế.t thế , thì để cô c.h.ế.t như thế ! Sau khi chúng trở về, cứ vô ý rơi xuống sườn núi, chỉ cần cũng đưa nghìn lạng vàng , Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng sẽ nghi ngờ chúng g.i.ế.c ! “, là cô rơi xuống vực, Hoàng thượng và Hoàng hậu tin ?”

Hoàng thượng và Hoàng hậu đều là thông minh như thế, chỉ sợ khi bọn họ bẩm báo sẽ lộ sơ hở. “Vậy thì nửa thật, nửa dối!”

… Khâu Lăng An bộ câu chuyện, trong lòng nhất thời cũng gì. Hắn Tướng quân nhiều năm như , cũng từng thấy kẻ nào to gan như thế, cũng như bao giờ thấy chuyện lạ đời đến thế ! Mà tên gia đinh tay , cũng dám dám chịu! Hắn quỳ xuống mặt Khâu Lăng An : “Tướng quân, chuyện đều là do tiểu nhân , tiểu nhận nguyện ý gánh chịu tất cả trách nhiệm!”

“Ngươi gánh chịu như thế nào? Vừa xong các ngươi lừa gạt bản Tướng quân để bản Tướng quân bẩm báo với Hoàng thượng và Hoàng hậu, nếu như để bọn họ sự thật, là bản Tướng quân cũng chịu tội khi quân cùng các ngươi ư?”

Hắn xong, sắc mặt đám hạ nhân đều trắng bệch! Bọn ngờ rằng việc nghiêm trọng đến tội khi quân phạm thượng, vì thế tất cả đều cúi đầu, một lời, chờ Khâu Lăng An tiếp! Khâu Lăng An hít sâu mấy , trong lòng chút bất an, nhiều năm sống trong quân đội và chính trị, khiến cho giác quan thứ sáu của cực kỳ nhạy cảm! Hắn luôn cảm thấy chuyện sẽ kết thúc đơn giản như thế, thậm chí trong lòng còn một tia dự cảm , nhưng đối với chuyện , hiện nay nghĩ cách nào hơn để đối phó! Im lặng thật lâu, cuối cùng cũng : “Được , chuyện các ngươi chớ ngoài, đừng để khác , nếu thì chỉ mạng các ngươi gánh nổi, mà bản Tướng quân cũng sẽ c.h.ặ.t đ.ầ.u cùng với các ngươi!”

Đây đều là những chuyện gì nữa, nhận gần đây bản đen đủi một cách bình thường, lẽ thật sự lên chùa thắp một nén hương mới ! Đám hạ nhân thấy cái mạng nhỏ của bảo vệ, vội vàng gật đầu. dự cảm trong lòng Khâu Lăng An càng thêm mãnh liệt… …

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...