Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 33:.2
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai bắt đầu hạ cờ, tay áo tung bay, khẽ nâng lên đặt xuống, bao lâu , bạn cờ nhỏ bé xếp nên thế cục thiên hạ. Tô Cẩm Bình cũng chút nghiên cứu với cờ, hai họ đặt cờ, trong mắt nàng thoáng vẻ tán thưởng, quả nhiên hổ danh là Hoàng đế, mỗi quân cờ đều ẩn chứa ý tứ sâu xa, giống như đang thử .
Còn đang mải tán thưởng, giọng của Quân Lâm Uyên chợt vang lên: “Đứng đó gì? Còn mau hầu hạ trẫm và Đông Lăng Hoàng, Dạ vương dùng hoa quả ?!”
Hoàng Phủ Dạ liếc Tô Cẩm Bình một cái đầy vẻ cảm thông, : “Không cần, bản vương tự ăn!” Nói xong, cất quạt vàng trong tay áo, cầm một quả táo lên, dùng d.a.o cắt miếng , ăn tao nhã.
Quân Lâm Uyên vẫn đưa mắt lạnh lùng Tô Cẩm Bình, ý là, dù Hoàng Phủ Dạ cần hầu hạ, nhưng và Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn cần hầu hạ! Tô Cẩm Bình nghiến răng ken két, đến bên đĩa hao quả, cúi đầu chăm chú chọn hoa quả, nàng nhanh chóng nhắm trúng nải chuối tiêu, tưởng tượng cảnh tượng tuyệt vời khi dùng thứ đ.â.m hoa cúc của hai tên vương bát đản , hung hãn bóc vỏ đưa cho hai .
Hai họ đương nhiên hiểu trong lòng Tô Cẩm Bình, chuối tiêu còn ‘cách dùng kỳ diệu’ như , đều đón lấy, chơi cờ tao nhã ăn chuối.
Nhìn hai vui vẻ ăn, lửa trong lòng Tô Cẩm Bình càng cháy mạnh hơn, bỗng nhiên, trong đầu nàng chợt lóe sáng, nhảy dựng lên kêu to: “Ôi cha, t.h.ả.m , sáng nay cọ rửa ngự dũng xong quên rửa tay!”
“Phụt…” Miếng táo trong miệng Hoàng Phủ Dạ văng thẳng ngoài.
“Ọe!” Hai hoàng đế cùng ném chuối trong tay xa vạn dặm, cúi đầu nôn ọe!
Nôn xong, Quân Lâm Uyên mới chợt nhớ cô gái c.h.ế.t tiệt vốn cọ rửa ngự dũng, vì thế, nhận thức sâu sắc rằng, chơi xỏ!!! Hắn đầu tức tối Tô Cẩm Bình, nốt ruồi son ở mi tâm đỏ rực như lửa, nghiến răng : “Người , lôi nàng xuống đ.á.n.h bốn mươi trượng cho trẫm!”
“Vâng!” Ngự lâm quân đáp lời, lập tức bước tới bắt nàng.
“Đợi !” Không ngờ Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ cùng lên tiếng.
Hạ nhân bên cạnh dâng khăn lên cho Hoàng Phủ Hoài Hàn, đưa tay nhận lấy, lau miệng xong liền đầu Tô Cẩm Bình, sắc mặt phức tạp. Hắn ngay cô nàng c.h.ế.t tiệt sẽ chịu ngoan ngoãn hầu hạ họ mà! “Lâm Uyên , dù cũng chuyện gì lớn, chi bằng nể mặt trẫm, tha nàng ?”
Câu dứt, đừng là Quân Lâm Uyên, ngay cả Tô Cẩm Bình và Hoàng Phủ Dạ đều Hoàng Phủ Hoài Hàn với ánh mắt vô cùng kỳ dị, mà cũng cầu xin cho Tô Cẩm Bình ?!!!
Sau khi hồi hồn , Hoàng Phủ Dạ cũng vội lên tiếng: “Tiểu Cẩm Cẩm là quen cũ của bản vương, xin Bắc Minh hoàng mở lòng tha cho nàng một !”
Quân Lâm Uyên lạnh lùng Tô Cẩm Bình một lúc lâu, sát khí bùng lên đáy mắt, chợt : “Nếu Đông Lăng hoàng và Dạ vương đều cầu xin cho ngươi, trẫm tạm tha cho ngươi !”
Tô Cẩm Bình lạnh, kìm nữa liền : “Hoàng thượng, nô tỳ chỉ thật thôi mà, ngài cần gì mà thẹn quá hóa giận mà đ.á.n.h nô tỳ?! Nô tỳ cũng từ , nô tỳ chỉ phụ trách cọ rửa ngự dũng, chính ngài nô tỳ hầu hạ các ngài!” Mẹ nó chứ, lấy đầu cũng chỉ một cái, c.h.ế.t cũng chỉ một , cùng lắm thì lôi ngoài c.h.é.m chứ gì, nhưng dù c.h.ế.t nàng cũng chịu cái kiểu uất ức một chút nào nữa! Chưa từng gặp nào quá đáng như tên Quân Lâm Uyên !!!
“Ngươi…” thật trái!!! Đang hạ lệnh trừng phạt, Hoàng Phủ Dạ vội dậy bước nhanh vài bước đến che mặt Tô Cẩm Bình, : “Bắc Minh hoàng, bản vương mấy câu cần với Tô Cẩm Bình, xin phép ngoài một chút!”
“Cứ tự nhiên!” Sắc mặt Quân Lâm Uyên lạnh từng .
Hoàng Phủ Dạ tới bên Tô Cẩm Bình, kéo nàng . Có cơ hội cần mặt hai , Tô Cẩm Bình đương nhiên vô cùng vui vẻ, cũng để mặc kéo .
Hai thật xa, đến một ngọn giả sơn, thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên nữa, Hoàng Phủ Dạ mới buông tay nàng , nhưng đồng thời bất ngờ ôm nàng…
Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày: “Hoàng Phủ Dạ, …”
“Một chút thôi!” Giọng hoa lệ phóng túng nhuộm vài phần ưu thương vang lên khiến Tô Cẩm Bình nỡ đẩy , nhưng đôi lông mày thanh tú dần nhíu .
Một lúc lâu mới buông nàng , nụ xinh quyến rũ thường ngày nở rộ môi, giống như tất cả chuyện chỉ là ảo giác của Tô Cẩm Bình . “Soạt” một tiếng, cây quạt vàng trong tay mở , phe phẩy phong lưu: “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng thật sự nhớ đến bản vương ?”
“Đương nhiên, ai bảo cho tiền còn đổi lượng như , cả đời đều quên !” Tô Cẩm Bình vòng hai tay ngực, khuôn mặt xinh của , vẻ bất mãn .
Hoàng Phủ Dạ khẽ : “Vậy, tiểu Cẩm Cẩm thấy cảm động ?”
“Bốp!” một cái tát bất ngờ đập xuống đầu , đó ánh mắt đờ đẫn của vị Vương gia nào đó, nàng mới : “Cảm động ?! Cảm động cái con khỉ! Vì đổi tờ ngân phiếu cùng thành một nghìn lượng hả?”
Hoàng Phủ Dạ vẫn còn sững sờ, ngẩn ngơ đáp: “Ta sợ nàng nhận mà!”
“Có bạc tội gì nhận? Chẳng lẽ bình thường biểu hiện quá đạo đức mặt mà khiến ảo giác đó hả? Huynh vì thế mà đau lòng bao lâu ?! Tốt nhất là mau mau chóng chóng trả chín nghìn lượng cả gốc lẫn lãi để bù đắp sai lầm của . Ta sẽ cố mà tha cho !”
Ha! Lại còn biến thành sai lầm của nữa ?! Hoàng Phủ Dạ phe phẩy quạt, môi nở nụ rạng rỡ: “Được ! Bản vương nhất định sẽ trả nàng cả vốn lẫn lãi chín nghìn lượng , để bù đắp sai lầm của bản vương!” Mấy chữ ‘trả cho nàng’ và ‘sai lầm’ nhấn mạnh!
Lúc Tô Cẩm Bình mới hài lòng khẽ gật đầu.
…
“Điện hạ, đại lễ đăng cơ chuẩn thỏa !” Phong mặt Bách Lý Kinh Hồng bẩm báo.
Người đàn ông như tiên giáng trần lẳng lặng ghế chủ nhân, tay ôm một con sói nhỏ màu vàng, đôi mắt xám bạc nhắm , dung nhan tuyệt mỹ tinh xảo chút cảm xúc nào, mấy lời xong cũng hề bất ngờ, chỉ thờ ơ : “Biết.”
Nhìn Vàng trong lòng Bách Lý Kinh Hồng, trong mắt Phong phức tạp. Hiện giờ con thú nhỏ trở thành thứ sủng ái nhất cả phủ Thái tử, ngoài chỉ bất cẩn va chạm một chút thôi cũng bước đường c.h.ế.t ngay. Điện hạ yêu nên yêu cả thú cưng ? “Vẫn tin tức gì của Thái t.ử phi, nhưng tìm nhóm Băng Tâm , thuộc hạ cũng phái theo bảo vệ họ theo sự phân phó của ngài.” Thật Linh Nhi và Dĩ Mạch ở đó, các nàng căn bản cũng thể gặp nguy hiểm gì.
“Ừ.” Chỉ một chữ lạnh tanh, thấy chút nhân khí nào.
Nhìn bộ dạng của , Phong thực sự kìm liền khuyên nhủ: “Điện hạ, sớm muộn gì chúng cũng sẽ tìm thấy Thái t.ử phi, xin ngài hãy bớt phiền muộn, Thái t.ử phi là sẽ trời phù hộ, sẽ xảy chuyện gì .”
Nghe , mới chậm rãi mở mắt , rèm mi cong dài khẽ run rẩy, đôi mắt sáng như ánh trăng : “Thật ?” Ánh mắt mơ màng, còn vẻ yếu đuối dễ phát hiện .
Phong vội kiên định gật đầu: “Thật mà! Ngài tin Thái t.ử phi, dù chúng tìm thấy nàng, nhất định nàng cũng sẽ tìm cách để trở về.”
“À ú…” Vàng kêu lên một tiếng như đồng ý.
Trong mắt Bách Lý Kinh Hồng dấy lên tia sáng hy vọng. Đã nửa tháng trôi qua nhưng hề chút tin tức nào của nàng. Có điều, tìm t.h.i t.h.ể khác đến giả mạo nàng, chứng tỏ nàng chuyện gì. Phong đúng, nên tin nàng, nếu cơ hội, chắc chắn nàng sẽ nghĩ cách để về.
Vào thời khắc , Diệt bỗng bước : “Điện hạ, hôm nay Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ đến Bắc Minh nhưng cụ thể họ bàn bạc chuyện gì.”
Nơi bí ẩn nhất bốn nước, thật đều là Hoàng cung! Vì đảm bảo chuyện cơ mật của quốc gia, mỗi một hạ nhân trong hoàng cung bốn nước đều lai lịch rõ ràng, gia đình trong sạch, đảm bảo ai để lộ bí mật của Hoàng cung ngoài. Vì thế, mấy Diệt tra tình hình cụ thể trong hoàng cung Bắc Minh cũng là chuyện bình thường.
“Lần Hoàng Phủ Hoài Hàn chẳng qua cũng chỉ thăm dò thực hư thôi. Mấy thứ bản cung sai các ngươi chuẩn , chuẩn xong ?” Hắn lãnh đạm hỏi.
Phong cúi đầu: “Đã chuẩn xong hết và đưa tới phòng ngài ạ!” Phong thực sự khó hiểu, thời gian điện hạ sai bọn họ diệt hết tất cả gà trong kinh thành , còn đốt thừa cọng lông gà nào, hôm qua đột ngột hạ lệnh bảo bọn họ thu thập gà khắp cả nước, còn nhổ hết lông gà đưa tới, điện hạ gì ?
“Ừ.” Hắn đáp lời ôm Vàng dậy về phòng.
Nhìn đống lông gà bàn, chậm rãi cầm keo nước ở bên cạnh lên, dính cây gậy. Vàng mở to đôi mắt xanh lục , kêu lên vài tiếng như hỏi đang gì.
Nghe tiếng nó kêu, đưa tay vuốt vuốt đầu nó, đó giọng thanh lạnh như ánh trăng vang lên: “Lúc khi phạm , nàng sẽ dùng thứ để phạt . Sau đó gà g.i.ế.c hết, chổi lông vịt cũng vứt luôn, lẽ nàng tức giận nên mới chịu về. Chờ xong một trăm cái chổi lông gà, chắc… nàng sẽ về thôi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-33-2.html.]
Trước sợ nhất là thứ , nhưng khi nàng mất tích, mới rằng, chỉ cần nàng còn ở bên , dù đ.á.n.h cũng là một sự may mắn.
Vàng ‘ ú’ cọ cọ …
…
Tán gẫu với Hoàng Phủ Dạ đến tận hoàng hôn, Hoàng Phủ Dạ nàng, đột ngột hỏi: “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng xuất cung ?”
“Muốn chứ!” Nói ánh mắt về phía Nam, thời gian càng dài, nỗi nhớ trong lòng càng sâu thêm.
Hoàng Phủ Dạ hiển nhiên xem nhẹ phương hướng nàng đang , đó là Nam Nhạc!!! Trong lòng chua xót cay đắng dâng lên chút đố kỵ, trầm ngâm một lúc lâu mới tiếp: “Tiểu Cẩm Cẩm, thật một vấn đề luẩn quẩn trong lòng lâu…”
Tô Cẩm Bình sang với vẻ nghi hoặc: “Vấn đề gì?”
“Rõ ràng…” Vừa tới đây thì một tiểu thái giám tới bẩm báo: “Dạ vương điện hạ, cuối cùng tiểu nhân cũng tìm thấy ngài. Hoàng thượng sai tiểu nhân mời ngài về dùng bữa tối.”
Câu của Hoàng Phủ Dạ mắc kẹt trong cổ họng, nét mặt cũng hơn đau khổ. Tô Cẩm Bình tiểu thái giám , lập tức lên tiếng: “Nếu thế thì về ăn , về !” Thật nàng cũng hiểu hỏi gì, vấn đề gì ho, tránh thì cứ tránh là hơn.
Đi mấy bước, túm lấy tay nàng từ phía , giọng hoa lệ tao nhã vang lên: “Tiểu Cẩm Cẩm, hỏi, rõ ràng gặp nàng , vì … vì nàng yêu ?” Hắn cam lòng, tới bây giờ cũng cam lòng. Rõ ràng gặp tiểu Cẩm Cẩm , dù nàng cảm thấy thể đặt nàng ở vị trí thứ nhất trong lòng , cũng thể chút tình cảm nào với như thế chứ, rõ ràng gặp nàng mà!!!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Tiểu thái giám , trợn tròn hai mắt! Không nhầm chứ, Dạ vương Đông Lăng tỏ tình với một cung nữ trong cung của họ , chuyện …
Nghe hỏi , Tô Cẩm Bình chợt thấy buồn , gặp ?! Hắn nghĩ chuyện giống mua đồ, ai tới ? Nàng chậm rãi rút tay , giọng ôn hòa như ý , khuyên nhủ: “Tiểu Dạ Dạ, trong tình cảm phân biệt thứ tự đến đến .”
Dứt lời, nàng bước thẳng đầu . Nàng ánh mắt đau thương của vẫn bám theo nàng, nhưng nàng thể đầu , vì nếu nàng đầu, thứ nàng cho là sự an ủi, mà là hy vọng, càng hy vọng nhiều, sẽ càng tổn thương sâu hơn. Nàng cũng sẽ khuyên tìm hạnh phúc khác, vì nếu tìm, dù nàng cũng sẽ hiểu, còn nếu tâm trạng nào tìm, nàng sẽ là khuyên nhủ , mà là dẫm nát tình cảm của dành cho lòng bàn chân. Đối với một như , nàng chẳng khác nào hạ nhục .
Hoàng Phủ Dạ, tình yêu của là may mắn của , là gánh nặng. Người thể tình yêu sự yêu thích của , đều là những may mắn. Có bằng hữu như , thật sự may mắn…
Tiếng của nàng vọng tới từ xa: “Hoàng Phủ Dạ, gặp là vận may cả đời của . Ta sẽ khuyên tìm hạnh phúc khác, chỉ mong thể sống vui vẻ, chỉ cần cảm thấy thoải mái, thế nào cũng cả.”
Nghe nàng , Hoàng Phủ Dạ khẽ , xinh , diêm dúa, khiến vài đàn ông cách đó xa đều chảy m.á.u mũi. Nàng hiểu , nàng khuyên tìm khác, chứng tỏ nàng quý trọng chính và tình cảm của . Dù nàng yêu, nhưng nàng phủ nhận tình cảm của . Tiểu Cẩm Cẩm, quả nhiên bản vương yêu nhầm , chỉ là, tâm tư của nàng tinh tế sắc sảo như , chẳng sẽ càng khiến bản vương khó buông tay hơn ?!
“Dạ vương điện hạ, hai vị Hoàng thượng đang chờ ngài!” Tiểu thái giám thấy vẫn đó theo bóng Tô Cẩm Bình, khỏi lên tiếng nhắc nhở.
Hoàng Phủ Dạ cong môi , khôi phục vẻ yêu nghiệt mê hoặc cả thiên hạ , dậy phe phẩy quạt: “Đi thôi!”
…
Ban đêm, tiếng động đều tĩnh lặng , trong cung nghỉ, Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng về căn phòng mà Quân Lâm Uyên thu xếp cho.
Tô Cẩm Bình và Mộng phi đang ngủ ngon, chợt tiếng gõ cửa vang lên, hai đều đ.á.n.h thức.
“Ai đó?” Tô Cẩm Bình khó chịu hỏi.
Nàng chậm chạp dậy, mở cửa. Một cung nữ lạ mặt cửa phòng Tô Cẩm Bình, Tô Cẩm Bình chỉ mặc trung y, liền : “Đông Lăng hoàng tuyên cô qua yết kiến!”
Sắc mặt Tô Cẩm Bình lập tức khó coi, hơn nửa đêm còn tìm nàng cái gì. “Không !” xong nàng định đóng cửa !
Cung nữ ngoài cửa há hốc miệng, thời buổi còn cung nữ to gan thế ? Không ?! Dù là Hoàng đế nước khác cũng thể nể mặt như chứ?! nếu nàng thật thì kế hoạch của nương nương sẽ hỏng mất, về chắc chắn sẽ lột da. Nghĩ cô vội đẩy cửa cho Tô Cẩm Bình đóng : “Không , cô nhất định !”
“Nhất định ?!” Tô Cẩm Bình cô với vẻ thăm dò, nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn gặp , cung nữ tới truyền lời, dù cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô , về bẩm báo là , cứ kiên quyết như là ý gì?!
Thấy Tô Cẩm Bình vẻ nghi hoặc, cung nữ thoáng bối rối, ánh mắt đảo trái đảo : “Đông Lăng hoàng bảo nhất định mời cô qua đó!”
“Được, !” Tô Cẩm Bình như như , phòng mặc quần áo theo cung nữ . Nhìn thấy cung nữ thở phào một , Tô Cẩm Bình cũng càng khẳng định suy đoán của .
Đi tới khu vực cây cối rậm rạp, Tô Cẩm Bình đột ngột đưa tay chế ngự cô : “Nói! Ai sai ngươi tới, nếu dám kêu lên, sẽ thịt ngươi!” Tuy Quân Lâm Uyên bỏ thuốc, nhưng ứng phó với một tiểu cung nữ trói gà chặt thì vẫn thành vấn đề.
Cung nữ sợ đến mất hồn lạc phách, cố cứng miệng: “Không ai phái tới, đúng là Đông Lăng hoàng gặp cô mà!” Cô cũng hại , nhưng hôm nhập cung cung nữ, phân phó hầu hạ Huệ phi nương nương, mệnh lệnh của nương nương dù cô cũng cách nào khác cả.
Tô Cẩm Bình hừ lạnh một tiếng, bóp chẹt lấy cổ họng cô : “Không ? Cũng , bây giờ sẽ tiễn cô xuống địa ngục, đó về ngủ tiếp!” xong, tay nàng từ từ siết chặt , đôi mắt cung nữ cũng trợn trừng lên, lưỡi lè cả ngoài.
“Ngươi nên rằng, dù ngươi cũng ai ngươi , cùng lắm chủ nhân ngươi sẽ chỉ trách ngươi vô dụng. nếu , ngươi sẽ c.h.ế.t ngay bây giờ!” Tay nàng siết chặt thêm chút nữa.
“Ta , !” Cung nữ ôm cổ , khổ sở lên tiếng. Tô Cẩm Bình cũng chậm rãi buông tay , lạnh lùng cô .
“Là Huệ phi nương nương, khụ khụ… nương nương nghĩ cách hạ Thiên đoạn tuyết của Đông Lăng hoàng, chỉ cần đưa cô qua đó, cô sẽ… thể tranh sủng với ngài nữa.” Cung nữ đứt quãng, rõ ràng là suýt nữa Tô Cẩm Bình bóp c.h.ế.t.
Thiên đoạn tuyết, xuân d.ư.ợ.c màu vị, Tô Cẩm Bình từng trúng một , đương nhiên tác dụng của nó. Nàng liếc cung nữ một cái: “Tìm chỗ trốn một đêm , đừng để khác tìm thấy ngươi thì ngươi thể thoát chuyện !” Nói xong nàng giải thích gì cả, . Sắc mặt tiểu cung nữ kích động, chắc chắn là đầu tiên mấy chuyện hại , nên nàng mới tha cho cô một . Nếu là , nàng ắt sẽ thẳng tay g.i.ế.c ngay. mà… cả đời nàng cũng sẽ quên sự cảm động mà đàn ông thánh thiện đó trao cho nàng, nhân chi sơ, tính bản thiện, thể tha cho một lạc lối, thì hãy bỏ qua …
Đang định về phía hậu cung để trừng trị Huệ phi một chút, chợt nhớ đến một chuyện thú vị. Ha ha, Hoàng Phủ Hoài Hàn trúng xuân dược, nếu mà để Quân Lâm Uyên , hơn nữa còn là lúc tối đen như mực, … chắc chắn sẽ kích thích! Càng nghĩ càng cảm thấy hai mà thể đam mỹ, thì chẳng vặn một công một thụ ? Nghĩ , miệng cô nàng nào đó ngoét tới tận mang tai!
Quân Lâm Uyên ngủ, tiếng gõ cửa vang lên: “Hoàng thượng, Đông Lăng hoàng chuyện quan trọng cần mật đàm với ngài!”
Đôi mắt xếch hẹp dài mở , thoáng vẻ nghi hoặc. Dù mật đàm cũng cần giữa đêm chứ, nhưng mà… Hoàng Phủ Hoài Hàn hẳn cũng trêu đùa . Nghĩ , dậy để hạ nhân hầu hạ mặc y phục , cửa một chút, hỏi: “Người đến bẩm báo ?”
Thái giám lên tiếng đáp: “Đi ạ.” Nói xong, thái giám cũng thấy kỳ quái, vì lúc truyền lời với , sắc mặt vô cùng quái dị, ánh mắt trống rỗng như trúng tà nhưng lời vấn đề gì, năng lưu loát.
Quân Lâm Uyên khẽ nhíu mày, trong lòng càng nghi hoặc hơn, Hoàng Phủ Hoài Hàn mật đàm cũng nên tùy tiện phái đến mới ! Tuy nghi ngờ nhưng nghĩ, dù là giả thì theo cũng chẳng gì đáng ngại. Vì , với đám hạ nhân: “Không cần theo!”
Đám thái giám liền cung kính đáp: “Vâng!”
Nếu mật đàm, mang theo thừa thì hơn. Đám thái giám dứt lời, Quân Lâm Uyên liền một đến tẩm cung Hoàng Phủ Hoài Hàn. Trong bóng đêm, một đôi mắt phượng bỉ ổi sung sướng theo bóng . Hoàng Phủ Hoài Hàn, Quân Lâm Uyên, hai tên khốn các ngươi, ức h.i.ế.p bà , quả báo tới ! A ha ha ha…
Quyển 2