Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 33:.1
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng theo Hoàng Phủ Hoài Hàn tới tận ngự hoa viên, đám hạ nhân qua cũng ý tránh sang chỗ khác. Đi lâu , mới dừng bước.
Tô Cẩm Bình cũng cách đó xa, sắc mặt nghiêm túc, bóng màu tím đậm ở phía chậm rãi đầu , đôi mắt tím đậm quét về phía nàng, từng làn sóng như cuộn lên trong con ngươi lạnh băng khiến rõ cảm xúc của .
Bị như , Tô Cẩm Bình mất tự nhiên, : “Không Đông Lăng Hoàng gọi tiểu nhân đây gì cần chỉ giáo?” Dù ngày đó khó khăn lắm mới trốn khỏi hoàng cung Đông Lăng, nếu thực sự dùng tội phản quốc để gây sự với , thì vấn đề nàng gặp cũng nhỏ.
“Tô Cẩm Bình, nàng rời khỏi Đông Lăng lâu như , liệu khi nào…” Nói tới đây, dừng , khuôn mặt tuấn tú vô song mang theo chút bất an, bứt rứt.
Nhìn bộ dạng đó của , Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày, hôm nay Hoàng Phủ Hoài Hàn vẻ là lạ nhỉ? Có khi nào cái gì?
Nhìn thấy vẻ nghi hoặc mặt nàng, vị hoàng đế nào đó c.ắ.n răng một cái, đột nhiên cảm giác như tráng sĩ dứt áo, một trở về, lạnh giọng : “Có khi nào nhớ trẫm ?” Nói xong, khuôn mặt vẫn lạnh như núi băng cảm xúc gì.
“Đương nhiên, thể nhớ tới ngài ?!” Trong lòng Tô Cẩm Bình thầm lườm một cái khinh bỉ, tên cẩu Hoàng đế nghĩ trò gì mới mẻ để giày vò nàng đây? Đương nhiên là nàng nhớ tới , thời khắc nào nhớ, bởi vì…
“Thật ?” Đôi mắt lạnh màu tím đậm thoáng vẻ vui mừng, trong lòng cùng trào lên cảm giác vui sướng, khiến như bay lên tận trời xanh.
Tô Cẩm Bình nhưng lòng , tiếp: “Dù nô tỳ c.h.ế.t cũng sẽ quên Hoàng thượng, vì ngài nợ một trăm lượng bạc mà!” Tên cẩu Hoàng đế cho rằng mất trí nhớ thật ?! Mới bao lâu gặp mà mong quên chuyện nợ tiền ?! Mơ !
Vừa câu , cảm giác vui sướng trong lòng vị Hoàng đế nào đó thoáng tan thành mây khói, đôi môi mỏng lạnh băng bất giác run lên vài cái, là thể ôm kỳ vọng quá lớn với cô gái mà!!! Có điều, khi nàng như , tâm tư cất giấu trong lòng bao nhiêu ngày qua thành lời cũng chợt giãi bày thế nào nữa. Trong tình huống , đối mặt với nàng, dù bằng cách nào thì cũng cảm thấy bối rối lạ thường!
“Tô Cẩm Bình, nàng nhớ trẫm đều chỉ vì một trăm lượng bạc ?” Lông mày nhíu chặt như thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi. Khuôn mặt kiêu ngạo nghiêm nhưng cũng thiếu phần mất mát mà chính phát hiện .
Nhìn sắc mặt chút hung hãn, mi tâm Tô Cẩm Bình nhảy dựng lên, thầm nghĩ vẫn còn nhớ mối thù với ?! Nàng gượng một tiếng, : “Hà hà, Hoàng thượng, mấy chuyện ngày xưa như là tiểu nhân tranh nhà xí với ngài gì gì đó chỉ là hiểu lầm thôi. Hơn nữa, đó ngài cũng trừng phạt tiểu nhân ? Ngài tha thứ cho tiểu nhân năm đó còn trẻ tuổi khờ dại mà!”
Lông mày Hoàng Phủ Hoài Hàn giật giật, năm đó trẻ tuổi khờ dại ?! Bây giờ mới trôi qua hai tháng thôi mà?! Hắn chợt nhớ tới hình ảnh ngày đó cô nàng c.h.ế.t tiệt tranh cướp nhà xí với , những lời định vốn khó cất lên thành tiếng , giờ càng tiện mở lời hơn. “Tô Cẩm Bình, trẫm định so đo tính toán mấy chuyện đó với nàng.”
“Chẳng lẽ ngài vẫn còn nhớ thù khác nữa ?” Nàng còn thèm tính toán chuyện năm bảy lượt đẩy nàng chỗ c.h.ế.t , vì cái quái gì mà một đàn ông thể nhỏ nhen đến thế chứ?!
Hắn nếu để nàng tiếp thì đề tài sẽ càng lúc càng xa, Hoàng Phủ Hoài Hàn liền bước tới mấy bước, Tô Cẩm Bình cũng giật lùi phía một chút. Đôi mày kiếm của nhíu , giọng lạnh như băng vang lên: “Trẫm ý đó, ý trẫm hỏi nàng là, liệu nàng… nàng… tình ý với trẫm ?” Đôi mắt tím đậm lóe lên những tia sáng nhàn nhạt, ánh mắt Tô Cẩm Bình vô cùng chân thành.
Mấy lời là ? Nàng hiểu lầm ? “Không vì Hoàng thượng hỏi câu ?” Nàng tình ý với á? Bỗng nhiên, hai mắt nàng sáng lên, quan sát từ đầu đến chân một lượt, đó vòng hai tay ngực, giọng ngả ngớn: “Chẳng lẽ khi , Hoàng thượng mới chợt phát hiện sự xuất sắc của , rốt cuộc cũng thể kiềm chế mà yêu sâu sâu sâu đậm ?”
“…” Bị nàng châm chọc như , trả lời thế nào? “Nếu trẫm thì ?” Giọng vẫn lạnh như băng, nhưng cũng chân thành từng .
Điều ngược khiến Tô Cẩm Bình giật kinh ngạc, từ đầu đến chân một lúc lâu, như tìm thấy bộ dạng đùa giỡn , nhưng tìm gì cả. Chẳng lẽ thật lòng ? “Chắc chắn là hoàng thượng đang đùa!” Nàng thật sự tự tin đến mức đó !!!
Mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn biến sắc, mắt thoáng xuất hiện nhiều thứ cảm xúc tên: “Tô Cẩm Bình, trẫm thật lòng!”
Dung nhan lạnh lùng ngay gần mặt, khác xa với dáng vẻ tàn nhẫn đó lâu của , đôi mắt lạnh khóa chặt đôi mắt phượng của nàng, tình cảm trong lòng như gào thét, Tô Cẩm Bình, tình cảm của trẫm là chân thực, chân chân thực thực thích nàng!!! mấy lời , thế nào đây, đặc biệt khi đối diện là con gái luôn chọc tức đến giơ chân, càng cảm thấy khó mở lời hơn!
Thật lòng??? Tô Cẩm Bình ngước mắt , trong lòng ngoài cảm giác lạnh run lên thì cảm giác nào khác, tên Cẩu hoàng đế thích nàng ư?! Trừ khi mặt trời mọc ở đằng Tây!!! Nhìn thấy ánh mắt chăm chú của , nàng cũng cảm giác như da gà của đang xu hướng nhảy dựng lên mà hát quốc ca. Chấp nhận nguy cơ sẽ kéo ngoài c.h.é.m đầu, nàng một câu thật lòng: “Hoàng thượng, ngài thể đừng bằng ánh mắt buồn nôn đó ?”
Ánh mắt vốn tràn ngập thâm tình, thoáng biến hết thành lửa giận, từng đốm lửa bùng cháy bùng cháy từ đáy mắt, giận dữ chỉ mũi cô nàng c.h.ế.t tiệt , tức tối quát lên: “Tô Cẩm Bình, nàng nàng đang gì ?” Buồn nôn ?! Ánh mắt của buồn nôn lắm ?!
Thời buổi , đến thật cũng nữa ?! Ánh mắt vốn buồn nôn mà!!! Thấy lửa giận của châm lên nhanh như , Tô Cẩm Bình cũng càng tin lời hơn.
Ngay khi tức giận quát tháo xong, Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng hối hận, kìm nổi giận với nàng nữa . điều trách , rõ ràng là tại nàng suy xét!
“Hoàng thượng, biểu hiện của ngài chứng tỏ ngài đang đùa. Chắc chắn cả đời Hoàng thượng vĩnh viễn sẽ quên những hành động lời của nô tỳ khi còn ở Đông Lăng năm đó, mà cũng như , cả đời nô tỳ cũng dám quên những hành động lời của Hoàng thượng. Xin Hoàng thượng đừng đùa như nữa, trong lòng nô tỳ sớm thương , tuyệt đối sẽ mắc lừa !” Hắn nghĩ rằng ý đồ của ? Đơn giản là dùng mỹ nam kế với , chờ nàng mắc mưu sẽ trả thù nàng một trận trò! Hơn nữa, bản Hoàng Phủ Hoài Hàn quá thâm hiểm, dù rốt cuộc nghĩ thế nào, thì nàng cũng thể tin tưởng , bởi vì là thể bỏ qua tất cả những khác vì giang sơn xã tắc!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Câu của nàng như một quyền đập mạnh lòng . Những điều nàng nhớ rõ, chỉ thù hận giữa hai họ. Hơn nữa, nàng cũng thẳng thắn rằng nàng thương!!! Hắn nhắm mắt , trầm ngâm nửa khắc, đó mở , ánh mắt đầy sương lạnh: “Tô Cẩm Bình, nàng đúng. Trẫm khả năng thích nàng, nhưng trẫm thể giúp nàng rời khỏi Bắc Minh!”
“Điều kiện?” Tên cẩu Hoàng đế giúp nàng, thể điều kiện gì .
“Điều kiện là nhập cung phi! Trẫm nguyện dùng nghi thức Hoàng hậu để nghênh đón!” Hắn lạnh lùng nàng, trong mắt còn chút tình cảm nào. Nếu nàng tình cảm với , nhiều cũng chẳng để gì, nhưng nếu cơ hội khiến nàng trở về bên , dù nàng , cũng sẽ bỏ qua.
Tô Cẩm Bình thầm lạnh trong lòng, với vẻ giễu cợt: “So với việc về Đông Lăng phi, nô tỳ thà ở đây cọ rửa ngự dũng còn hơn!” Mục đích của tám chín phần là hướng về Bách Lý Kinh Hồng! Lần cũng lợi dụng , ép Bách Lý Kinh Hồng đến đường cùng, cuối cùng bọn họ thể gì khác, dùng mười thành trì để trao đổi mới xong chuyện. Nàng thể cho Hoàng Phủ Hoài Hàn cơ hội như thế nữa chứ? Còn về chuyện dùng nghi thức Hoàng hậu để nghênh đón, chẳng qua cũng chỉ che lấp thủ đoạn của mà thôi!
Nhận sự giễu cợt trong giọng của nàng, cũng hiểu ngay nàng đang nghĩ gì, nhưng nhất thời trả lời thế nào. Hiện giờ đón nàng về là thật lòng, nhưng cũng rõ, nếu một nữa gặp tình huống như lúc , bản sẽ buông tha cho nàng chút do dự để đổi lấy lợi ích lớn nhất. Bởi vì, trong lòng Hoàng Phủ Hoài Hàn , giang sơn xã tắc mới là quan trọng nhất! Trấn tĩnh tâm trạng của , vẻ lãnh đạm : “Nếu , thì nàng cứ ở đây là cọ rửa ngự dũng của nàng !”
“Tạ ơn Hoàng thượng quan tâm!” Nàng nhiều với thêm một câu nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-33-1.html.]
Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng một lúc lâu mới . Tô Cẩm Bình cắm cúi theo , càng lúc càng thấy khinh bỉ con hơn, ngay cả mỹ nam kế mà cũng , quả nhiên, phụ cái tên ‘chó Hàn’ mà đặt cho !
Quay về đại điện, Quân Lâm Uyên và Hoàng Phủ Dạ đang gì, nhưng hai đều vô cùng giả dối, nụ khách sáo theo đúng tiêu chuẩn. Thấy hai bước , một đôi mắt xếch hẹp dài và một đôi mắt hoa đào lẳng lơ đều quét về phía Tô Cẩm Bình, thấy nàng bình yên vô sự, mặt vẻ tiếc nuối như như , còn thì thoáng thở phào nhẹ nhõm.
“Hoài Hàn đường xa tới đây, chơi thật thoải mái mới về đấy nhé!” Quân Lâm Uyên .
Đôi môi mỏng lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cong lên: “Lâm Uyên khách sáo quá. Trẫm vẫn nhớ mãi ván cờ , Lâm Uyên hứng thú chơi tiếp ?”
Nghe , nụ mặt Quân Lâm Uyên cứng , Hoàng Phủ Hoài Hàn ám chỉ rằng ván cờ là cố tình thua ? chỉ cứng đờ trong chớp mắt, bình thường , : “Đương nhiên là sẵn lòng, mời Hoài Hàn dời bước sang ngự hoa viên, bên đó phong cảnh hơn.”
“Mời!” Hoàng Phủ Hoài Hàn dậy .
“Mời!” Quân Lâm Uyên cửa , hai theo sát phía . Tô Cẩm Bình cũng cửa Ngự thư phòng nhưng nàng ngược chiều với họ. Nàng hứng thú xem mấy chơi cờ. Ai ngờ, mấy bước, giọng lạnh băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên: “Tô Cẩm Bình, khó lắm mới gặp mà nàng vội vàng về ?” Nàng đồng ý với điều kiện của , nhưng vẫn thấy nàng nhiều hơn một chút, dù từng nghĩ cả đời cũng còn cơ hội gặp nàng nữa.
Quân Lâm Uyên liếc Hoàng Phủ Hoài Hàn một cái, đáy mắt càng lóe lên nụ nỗi đau khổ của khác, khuôn mặt diễm lệ thoáng lạnh: “Tô Cẩm Bình, Đông Lăng hoàng tiếc nuối ngươi, ngươi theo hầu .”
Hầu cái em gái nhà ngươi!!! “Khởi bẩm Hoàng thượng, thứ nô tỳ hầu là ngự dũng mà.” Ẩn ý là, nếu ngươi thừa nhận là ngự dũng thì sẽ hầu ngươi.
Đôi mắt xếch nhíu , b.ắ.n tia sáng lạnh: “Tô Cẩm Bình, ngươi đừng khiêu khích sự nhẫn nại của trẫm!” Hình như cô nàng quên mất tính mạng đang trong tay ai !
Hoàng Phủ Dạ khẽ : “Không hầu hạ thì chơi bên cạnh cũng , lâu bản vương gặp nàng, Tiểu Cẩm Cẩm nhớ bản vương chút nào ?”
“Nhớ…” bạc của !
“Vậy cùng luôn !” Nói xong, phe phẩy cây quạt tay , theo Quân Lâm Uyên và Hoàng Phủ Hoài Hàn.
Tô Cẩm Bình theo họ, thầm mắng Hoàng Phủ Hoài Hàn, tên cẩu hoàng đế, nhất định sống yên mà!
Đến ngự hoa viên, bên trong lương đình, đám hạ nhân chuẩn sẵn bàn cờ ngọc và bàn, ghế, hoa quả tươi ngon đặt một bên, cũng thiếu hoa quả trái mùa khiến cô nàng nào đó thầm cảm thán, của Hoàng gia quả nhiên hưởng thụ! Thật , nếu nàng là thần giữ của như , thì cuộc sống kiếp của nàng cũng chẳng kém gì họ, tiếc là…
“Hoài Hàn , mời!” Quân Lâm Uyên đưa tay mời Hoàng Phủ Hoài Hàn xuống.
“Lâm Uyên khách sáo quá!” Hoàng Phủ Hoài Hàn đáp lời, chuẩn xuống. Mắt Tô Cẩm Bình lưng Hoàng Phủ Hoài Hàn chợt lóe sáng, cẩu hoàng đế nhà ngươi dám gây sự với bà ! Nàng đưa nhanh chân đẩy chiếc ghế dịch nhẹ sang một cái, yên vẻ như chuyện gì xảy .
Hoàng Phủ Hoài Hàn thấy một tiếng động cực kỳ nhỏ, nhưng cũng để ý nhiều, chỉ chậm rãi hạ m.ô.n.g từ cao xuống, chậm rãi chiếc ghế , nhưng hạ đến vị trí ‘ thể ’ cảm nhận sự tồn tại của chiếc ghế , cơ thể mất trọng tâm, ngã ngửa thẳng đằng !
Mặt đầy hoảng hốt, Hoàng Phủ Dạ vội đưa tay kéo mới giúp thoát phận ngã ngửa xuống đất! Nhìn dáng vẻ chật vật của Hoàng Phủ Hoài Hàn, Quân Lâm Uyên cũng buồn nhưng dù cũng là chủ, tuyệt đối thể mở miệng nhạo Hoàng Phủ Hoài Hàn . Hắn bước lên mấy bước, : “Sao Hoài Hàn cẩn thận hơn một chút!”
Một giọt mồ hôi to cũng chảy thẳng xuống gáy Hoàng Phủ Dạ, khác thấy, nhưng rõ Tiểu Cẩm Cẩm đưa chân … Một thời gian ngắn gặp, mà nàng vẫn to gan lớn mật sợ c.h.ế.t như xưa!
Sao cẩn thận chút ?! Hắn cẩn thận lắm đấy chứ!!! Hắn tin với khả năng ghi nhớ gian của mà đúng một cái ghế!!! Nhớ đến tiếng động nhỏ lúc đó, vụt đầu Tô Cẩm Bình, đáy mắt chút thiện nào.
Tô Cẩm Bình cũng như như , trong mắt ẩn chứa sự đắc ý, còn bước tới vẻ quan tâm: “Ôi, Hoàng thượng, ngài bất cẩn quá, nếu Dạ vương nhanh tay nhanh mắt kéo ngài , thì ngài bất cẩn ngã ngửa . Nếu thế á, nô tỳ sẽ đau lòng c.h.ế.t mất thôi!”
Đau lòng c.h.ế.t mất ?! Hắn cho rằng nàng sẽ vui c.h.ế.t mất thì !!! Thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn Tô Cẩm Bình bằng ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn, Hoàng Phủ Dạ cũng dở dở . Quan sát biểu cảm của nàng, Quân Lâm Uyên cũng hiểu ngay chuyện gì xảy ! Khóe môi khẽ giật giật hai cái, Tô Cẩm Bình thêm chút kính nể, cô gái thật sự quá to gan! Xem bình thường tức giận đến nghiến răng nghiến lợi như cũng chỉ là chuyện bé xé to thôi, nàng đối xử với cũng nể nang lắm ! Nghĩ , cũng thầm cảm thông cho Hoàng Phủ Hoài Hàn hơn.
Tô Cẩm Bình chuẩn tâm lý sẽ Hoàng Phủ Hoài Hàn gây khó dễ, đó giả vờ như gì cả, dù họ cũng chứng cứ. ngờ Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ lạnh lùng nàng một lúc lâu, lông mày kiếm nhướng cao, khóe môi lạnh băng cũng nhếch lên nhạt, đó đầu, xuống ghế, chuẩn chơi cờ với Quân Lâm Uyên, vẻ tính toán!
Đôi mắt hoa đào của Hoàng Phủ Dạ thoáng vẻ đồng ý, như nhắc nhở Tô Cẩm Bình chú ý chừng mực một chút. Người khác thể , chứ hiểu quá rõ tính cách của hoàng , nếu tiểu Cẩm Cẩm còn tiếp tục coi trời bằng vung như , dù Hoàng nhiều sự nhẫn nại hơn nữa cũng sẽ dùng hết sạch.
Tô Cẩm Bình sang với , nàng vẫn nhớ rõ ân tình của tiểu Dạ Dạ dành cho nàng.
Quyển 2