Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 32: Trộm Cắp Là Tội Lớn!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:09:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt đều hướng về phía Cầm phi, mặt vị Cầm phi trắng bệch! Bộ xiêm y đó dường như đúng là của nàng! Một bộ y phục vốn cũng chẳng là gì to tát, nhưng mặt nhiều thế . Nếu là kẻ tâm địa, thậm chí còn thể đặt điều rằng nàng và Hoàng Phủ Dạ tư tình! Chuyện

Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh và Hoàng Phủ Lam lúc đầy hí hửng vì gặp hoạ.

Cầm phi ấp úng một lúc lâu cũng gì. Nếu là ‘đúng’, thì chẳng khác nào đẩy tấm bia đỡ miệng lưỡi thiên hạ, còn nếu ’, thì cũng ít nhận bộ xiêm y .

“Tiểu Cẩm Cẩm!” Hoàng Phủ Dạ lắc cửa, kéo Tô Cẩm Bình đại sảnh.

Sắc mặt cô nàng nào đó bỗng trở nên khó coi, thật , nếu trốn thì nàng vẫn thể trốn . ở đây nhiều như , nếu nàng lầm, thì ngay cả lão cha ki bo của Tô Cẩm Bình cũng ở đây, nên nàng tuyệt đối thể để lộ thực lực của !

Vì thế, nàng Hoàng Phủ Dạ lôi đại điện, ném nàng xuống đất, khuôn mặt yêu nghiệt đen như vật thể xác định nào đó trong hố xí, nghiến răng nghiến lợi : “Tiểu Cẩm Cẩm, cô giải thích cho bản vương xem, bộ y phục là thế nào?!”

“Nhị hoàng , tự phạm sai lầm, còn đẩy sang cho khác gánh tội hộ ? Nàng chẳng qua chỉ là một cung nữ nho nhỏ, cái gì?!” Hoàng Phủ Lam lên tiếng, tuyệt đối bỏ qua bất cứ cơ hội nhỏ nào để chèn ép Hoàng Phủ Dạ.

Đôi mắt màu tím nhạt thoáng hiện lên sát khí, gương mặt yêu nghiệt lạnh : “Bát hoàng , bản vương phạm gì? Xin bát hoàng chỉ rõ hộ. Nếu chứng cứ, bản vương sẽ tố cáo ngươi tội vu cáo!”

“Phạm tội gì ? Chuyện quá rõ ràng ? Bản vương hỏi Hoàng một câu, y phục của Cầm phi tại ? Nếu là phạm cung quy, thì chắc chắn là nhị hoàng trộm về!” Hoàng Phủ Lam ép sát chịu buông tha.

Toàn đại điện yên lặng hẳn, sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng khó coi! Không tin Hoàng Phủ Dạ, mà là nếu kéo chuyện , Dạ sẽ khó thoát ! Dâm loạn hậu cung là trọng tội!!!

Lúc , Tô Cẩm Bình mới nhận thức sâu sắc đang ở nơi nào, chỉ cần vô ý một chút thì ngay cả mảnh xương cũng chẳng còn! Dù là một tôn quý như vương gia, cũng thể đạp xuống địa ngục chỉ vì một bộ y phục! “Vị vương gia , ngài quá khoa trương ! Bộ y phục đó, là do nô tỳ trộm ở Tân Giả khố mấy hôm . Lúc trộm về cũng cho Dạ vương . Dạ vương nên mới mặc , nghiêm trọng như ngài chứ!”

Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng dịu , cô nàng to gan như , chuyện thế cũng chẳng gì kỳ quái. Có điều, nàng trộm quần áo, mà cấm vệ quân và ám vệ của đều phát hiện ? Nghĩ , ánh mắt Tô Cẩm Bình càng thâm thuý hơn.

“Ha ha, chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà cũng thể tự do trong hoàng cung, còn trộm cả y phục. Ngươi cho rằng bản vương là đồ ngốc ? Ngươi bao che cho nhị hoàng , thì cũng nên kiếm lý do nào dễ tin một chút. Những đang đây, thử hỏi xem ai tin lời ngươi ?”

Tô Cẩm Bình thể cảm nhận rõ ràng sát khí phát từ Hoàng Phủ Dạ. Vào thời khắc , Cầm phi vẫn sợ hãi đến run lẩy bẩy cả , nhưng xong câu của Hoàng Phủ Lam, nàng hoảng sợ tới mức ngất xỉu!

Nhìn nàng ngất , đều nghĩ, chắc chắn là tật giật !

Tô Cẩm Bình vốn thể dùng thủ của để chứng minh, nhưng mà… mắt nàng đảo một chút: “Vương gia, gì nô tỳ cũng là con gái của Thừa tướng, ngài , là xem thường phủ Thừa tướng của chúng ?”

Chỉ một câu nàng kéo Thừa tướng cuộc! Diễn thêm một màn tranh đấu chốn cung đình.

Sắc mặt Tô Niệm Hoa cũng khó coi. Mặt Hoàng Phủ Lam biến sắc mấy , cuối cùng nghiến chặt răng, cố nuốt cục tức xuống: “Bản vương lỡ lời, thiên kim phủ Thừa tướng, đương nhiên giống thường !” Chuyện chắc kéo Hoàng Phủ Dạ xuống nước, nhưng nếu vì thế mà trở mặt với Thừa tướng, thì lợi chút nào!

Giọng lạnh như băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên: “Được , nếu liên quan đến Dạ, thì chuyện dừng ở đây. Trẫm thấy bất cứ một lời dèm pha nào về chuyện nữa. Nếu …”

Chuyện kết thúc ở đây là một chuyện, nhưng để truyền ngoài sẽ dễ chút nào!

lúc , một tiếng khẽ vang lên, giọng tao nhã, thanh thoát: “Hoàng thượng, hôm nay chúng thần đến dự tiệc, xem kịch, còn chuyện gì xảy nữa ?” Vừa là giọng của Thượng Quan Cẩn Duệ.

Các đại thần lập tức hùa theo: “ thế, xảy chuyện gì chứ! Chúng uống rượu, uống rượu thôi…”

Tô Cẩm Bình áy náy liếc mắt Hoàng Phủ Dạ. Nàng thật sự ngờ trong hoàng cung , khắp nơi đều nguy hiểm, suýt nữa hại !

Nhìn thấy ánh mắt của nàng, Hoàng Phủ Dạ cũng chỉ khẽ , để tâm. Dù tiểu Cẩm Cẩm giúp , cũng tự cách thoát . Nếu chỉ việc nhỏ cũng thể khó Hoàng Phủ Dạ , thì thật xứng mang họ Hoàng Phủ !

lúc , một nữ t.ử mặc áo gấm phía bỗng lên tiếng: “Hoàng thượng, việc cũng thể bỏ qua !”

Đôi mày kiếm khẽ nhướng lên, trong đôi mắt màu tím sẫm bỗng hiện lên sát ý khó giấu nổi, đầu : “Đức phi cao kiến gì?”

Hai chữ ‘cao kiến’ nhấn mạnh rõ, đang vui!

Đức phi cung nhiều năm, đương nhiên nhận sự bất mãn của , liền che miệng : “Hoàng thượng, Hoàng hậu tỷ tỷ phạt cấm túc, chuyện lớn nhỏ trong hậu cung, ngài đều giao cho thần phụ trách. Giờ cung nữ trộm đồ trong cung, đây là trọng tội, chỉ e phạt !”

Đôi mắt phượng của Tô Cẩm Bình nheo , sát ý thoáng loé lên trong đáy mắt chợt biến mất! Ả khốn kiếp , nàng đắc tội ả lúc nào chứ?”

Nghe ả , Hoàng Phủ Hoài Hàn dừng , thêm gì nữa.

Hoàng Phủ Dạ đang định lên tiếng, Đức phi nhẹ nhàng chặn : “Dạ vương, chuyện ngài cũng liên luỵ, để chứng minh sự trong sạch của , ngài nên cầu xin nàng thì hơn! Hơn nữa, Tô Cẩm Bình chỉ là một cung nữ nho nhỏ, các vị Vương gia nhiều cầu xin nàng , khiến bản cung ngạc nhiên, nguyên nhân sâu xa gì !”

, khiến những lời Hoàng Phủ Dạ và Thượng Quan Cẩn Duệ định đều nghẹn trong cổ họng! Tuy Tô Cẩm Bình còn là phi tử, nhưng dù cũng từng tài nhân một ngày, nếu bọn họ cố tình dây , chỉ sợ tội sẽ càng nặng hơn!

Khuôn mặt đoan trang của Đức phi khẽ nở nụ dịu dàng, nhưng trong đôi mắt xinh đầy băng lạnh! Tô Cẩm Bình , tài năng như thế, sớm muộn gì cũng thành mối hoạ lớn. Chi bằng sớm trừ bỏ nàng , cũng tránh buồn phiền ! Tội trộm cắp tuy đáng c.h.ế.t, nhưng nếu đ.á.n.h một trăm trượng, dù c.h.ế.t cũng tàn phế hai chân!

“Hoàng thượng, nô tỳ trộm y phục đều vì ngài mà. Đây đều là vì biểu diễn thật trong yến tiệc mừng thọ của ngài. Lúc , nô tỳ thấy bộ xiêm y phù hợp nên mới trộm. Nô tỳ phạm trọng tội cũng chỉ vì lòng trung thành đối với ngài, ngài nỡ lòng nào trách phạt nô tỳ chứ!” Ả Đức phi c.h.ế.t tiệt , bà đây mà qua kiếp nạn , chắc chắn sẽ chỉnh c.h.ế.t ngươi!

Nhìn thấy vẻ mặt chân thành của nàng, khoé miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn co rút mạnh, cô nàng lòng trung thành đối với ? Chỉ sợ đến ngay cả sông Hoàng Hà cũng cạn khô một nửa mất! đây cũng chuyện lớn gì, trong yến tiệc mừng thọ của , cũng so đo với nàng, khoé môi lạnh lùng nhếch lên: “Trẫm tạm tha cho ngươi một , nếu…”

Tô Cẩm Bình cúi đầu, hì hì chờ đại xá. đúng lúc , một giọng nữ khác vang lên: “Hoàng thượng, giờ ngài đều thưởng phạt rõ ràng. Tiện ngài nhân hậu, nhưng , phàm là việc gì cũng tuân thủ theo quy củ. Quy củ trong cung, thể để một cung nữ nho nhỏ phá huỷ !”

Hết chương 032.

***

 

 

 

 

Quyển 1

Chương 33

Cô nàng nào đó cúi đầu, hung hăng thầm c.h.ử.i rủa, nàng tốn công tốn sức là vì ai chứ? Rốt cuộc nàng trêu chọc ai mà đám nữ nhân c.h.ế.t tiệt hôm nay cứ nhất định chịu buông tha cho nàng? “Vị nương nương thế là sai . Hôm nay là yến mừng thọ của Hoàng thượng, vốn nên vui mừng mới đúng. Nương nương đ.á.n.h g.i.ế.c nô tỳ cũng , nhưng nếu thật sự như thế, thì sẽ xui xẻo, cũng ảnh hưởng đến Hoàng thượng! Nô tỳ thật sự hỏi một câu: nương nương đang che giấu tâm tư gì thế?!”

Câu khiến nữ t.ử định chèn ép nàng thể tiếng nào, khuôn mặt tức giận đến biến sắc!

Đức phi lên tiếng: “Tiểu cung nữ cũng lý, hôm nay quả thật ngày để khiển trách. Chi bằng cứ giam nàng . Ngày mai sẽ xử lý !”

“Giam mai xử lý ? Ý nương nương là, Hoàng thượng nhỏ mọn, thể tha cho một cung nữ nho nhỏ như nô tỳ trong ngày vui hôm nay, còn giữ thù hận, để đến mai mới xử lý ?” Tô Cẩm Bình nghiến răng nghiến lợi đáp trả. Ngày mai xử lý, như mà ả cũng nghĩ !

“Hoàng thượng đương nhiên là độ lượng ai bằng . hiện giờ chuyện hậu cung đều do bản cung phụ trách. Dù Hoàng thượng nhân hậu, bản cung cũng trả công bằng cho trong hậu cung, cũng nhân tiện dùng chuyện tấm gương cho trong hậu cung, khiến hiểu , trong cung quy củ rõ ràng, nếu ai phạm sai lầm ắt sẽ phạt, tuyệt đối trường hợp ngoại lệ!” Ả gằn từng chữ, quên nhấn mạnh hai chữ ‘quy củ’.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-32-trom-cap-la-toi-lon.html.]

Một bên về ‘tình’, một bên về ‘lý’. Đến lúc , hai còn phân biệt cao thấp!

Trong đại điện yên tĩnh, một tiếng động, chỉ hai chĩa mũi giáo mà đấu võ mồm! Hoàng quý phi Tô Cẩm Thu và Hữu thừa tướng ngoài cuộc, giống như chuyện sống c.h.ế.t của Tô Cẩm Bình liên quan gì đến bọn họ .

Chuyện , nên phạt nên tha, câu hỏi đang luẩn quẩn trong đầu Hoàng Phủ Hoài Hàn!

Ngay lúc xung quanh tĩnh lặng, một tiếng trong trẻo nhưng lạnh lùng, cao ngạo vang lên từ ngoài cửa: “Hoàng đế Đông Lăng, chỉ độ lượng như thế thôi ?”

Tiếng vang lên khiến môi Tô Cẩm Bình khỏi cong lên , là giọng của ! Mấy ngày gặp, cũng cầu xin giúp nàng ?

Mọi đầu về phía cửa. Một nam t.ử áo trắng chậm rãi bước . Khoác chiếc trường bào màu trắng thuần khiết, như tiên nhân trời, dung nhan tuyệt mỹ như tranh vẽ, sống mũi cao như hàm chứa khí chất của trời xanh, đôi môi mỏng mím . Đôi mắt xám bạc như ánh trăng tiêu cự, như bầu trời đêm khiến trầm luân!

Hắn bước , khiến trăm hoa đều ảm đạm, biến sắc! Người giống như bước từ trong bức hoạ, hoặc như tiên nhân đạp lên ánh trắng mà bước xuống trần gian!

Tất cả khỏi ngừng thở, sợ phá vỡ mất tiên cảnh như ảo như mộng , sợ kinh động đến vị tiên giáng trần !

, chỉ ngẩn giây lát, họ cũng nhận chính là Tam hoàng t.ử Nam Nhạc, Bách Lý Kinh Hồng! Quả nhiên là ‘diễm kinh thiên hạ’! (Xinh khiến thiên hạ điên đảo) Điều khiến thán phục, là vì dung mạo của , mà là khí chất xuất trần toát từ ! Thời khắc , khi xuất hiện, bọn họ dường như cũng đều biến thành những kẻ phàm tục, tầm thường đến thể tả nổi!

Có điều, Hoàng Phủ Hoài Hàn toát khí phách ‘long tường cửu thiên’ (rồng bay lên chín tầng trời), hề chịu sự ảnh hưởng của . Hắn đang chậm rãi bước tới , lạnh lùng : “Tam hoàng t.ử Nam Nhạc đến đây việc gì ?”

Giọng như sấm sét giữa trời , khiến hồi hồn. Lúc , ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng còn là kinh diễm nữa, mà đầy vẻ thông cảm. Một tiên nhân như mù, còn giam giữ thành con tin, thật quá t.h.ả.m thương, quá đáng tiếc!

Đôi môi mỏng cong lên: “Ngày mừng thọ của Đông Lăng hoàng, nếu bản cung đến, chẳng là thất lễ ?” Giọng vẫn lạnh lùng nhưng êm tai như khúc nhạc tiên.

“Vậy phiền Hoàng t.ử quan tâm , mời !” Giọng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng vô cùng lạnh lùng khiến đoán nỗi lòng của đế vương.

“Không cần, chỉ ghé qua một chút. cung nữ , Đông Lăng hoàng vẫn trách phạt ?” Hắn thản nhiên hỏi.

Tô Cẩm Bình bên cạnh , đây là đầu tiên nàng thấy nhiều như thế, hơn nữa, đều là vì cầu xin cho , khiến nàng cảm giác sủng ái mà kinh sợ!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Nếu Tam hoàng t.ử Nam Nhạc lên tiếng, mà trẫm còn cố tình trách phạt, chẳng sẽ đúng như hoàng t.ử , “chỉ độ lượng đến thế” ?” Tuy ngoài miệng năng ôn hoà như , nhưng đôi mắt lạnh thì chằm chằm mặt Bách Lý Kinh Hồng.

“Đa tạ đại ân đại đức của Hoàng thượng, kiếp , nô tỳ nguyện sẽ báo đáp thật thích đáng!” Tô Cẩm Bình lập tức đón lời, kiếp mới báo đáp, kiếp thì cần ?

Vừa dứt lời, gân xanh trán Hoàng Phủ Hoài Hàn nảy mạnh, cô nàng đúng là giỏi xoay xở! Hắn lạnh lùng quét mắt nàng: “Lui , nếu còn , trẫm…”

“Hoàng thượng, ngài yên tâm, tuyệt đối ! Nô tỳ cáo lui!” Nói xong, nàng liền giả khờ giả dại, vui vẻ chạy cửa, thế nào cũng đúng là một cô bé hiểu chuyện. Chúng đại thần cũng khỏi thở phào một vì cô nương ‘ngây thơ hồn nhiên’ vô cùng tài năng .

Trong mắt Hoàng Phủ Dạ thoáng hiện lên vẻ thâm trầm. Bách Lý Kinh Hồng cầu xin cho nàng, chắc là chuyện !

Bách Lý Kinh Hồng lên tiếng, Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng đồng ý , đám Đức phi dù hậm hực cũng chỉ đành giấu , đây chỉ là chuyện xử lý cung nữ, còn liên luỵ đến cả thể diện quốc giả.

“Chúc Đông Lăng hoàng sinh thần vui vẻ, cáo từ.” Hắn thản nhiên chuẩn rời .

Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng ngăn : “Mời!”

Bách Lý Kinh Hồng lạnh lùng , bước từng bước khỏi đại điện. Khi hình bóng của khuất xa thật xa khỏi tầm mắt, mới hồi tỉnh. Chuyện giống như một giấc mộng ảo . Nếu cung nữ bình an vô sự , lẽ bọn họ sẽ thật sự nghĩ mơ!

Hoàng Phủ Hoài Hàn đài cao bỗng lên tiếng: “Đức phi, trẫm thấy gần đây nàng cũng mệt mỏi , chuyện hậu cung, tạm thời giao cho Thục phi .”

“Hoàng thượng!” Nghe , Đức phi mềm ngã xuống ghế, còn thấy sự đoan trang, uy nghiêm nữa.

Thục phi sung sướng dậy: “Thần tuân chỉ! Có thể lo lắng chuyện hậu cung vì Hoàng hậu tỷ tỷ là vinh hạnh của thần !”

“Ừ!” Hắn lạnh lùng đáp, thèm để ý đến nàng .

Thời khắc , Dung tần giúp Đức phi, trừng trị Tô Cẩm Bình cũng trắng bệch mặt mũi, chờ đế vương tuyên án. Đức phi tước quyền, chỉ sợ ả cũng khó tránh kiếp ! Thế nhưng, thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn thêm gì nữa!

Tiếng sáo trúc vang lên, khắp đại điện tràn ngập cảnh mừng vui thái bình.

Chỉ là, ai thể đoán hành động của Hoàng Phủ Hoài Hàn là ý gì, trừng phạt Đức phi, nhưng tha cho Dung tần. Lòng đế vương thật khó dò!!!

Vừa bước cửa điện, Bách Lý Kinh Hồng liền thấy tiếng chọc ghẹo: “Không ngờ như còn lúc cầu xin hộ khác!”

Hắn ngẩn , ngờ nàng vẫn còn chờ ngoài cửa: “Trả ơn.”

Chỉ hai chữ thẳng nguyên nhân, chẳng qua chỉ vì đáp ân tình ngày nàng giúp ở Lê viên.

“Huynh nên nhiều một chút !” Tâm trạng của Tô Cẩm Bình bây giờ cực kỳ , cũng thèm quan tâm vì giúp . Dù cũng là giúp. ĐIều cũng chứng minh rằng, ở cổ đại , nàng thêm một bằng hữu, còn một một nữa!

Nghe nàng , cũng đáp lời, chỉ chậm rãi bước về Lê viên, trong lòng nghĩ ngợi, nhiều một chút ? Vì ?

“Người như trăng trời, giọng như khúc nhạc mây.” Nàng , chậm rãi câu đó, thấy bước chân của khựng , nàng liền : “Giọng của thật sự êm tai!” Dáng vẻ cũng tuấn tú! câu , nàng giữ trong lòng, .

Hắn dừng một chút, như thấy, tiếp tục bước .

Nàng nhanh chân bước tới, túm lấy tay : “Hôm nay tâm trạng của tệ! Đi nào, đưa đến nơi !” Nói xong, mặc kệ giãy dụa, nàng vẫn mạnh mẽ kéo .

o0o

Lời ngoài lề : “Người như trăng trời, giọng như khúc nhạc mây” Ôi chao, nghĩ câu đến thế cơ chứ.

o0o

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...