Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 32:: “Trận Chiến Không C N Sức!”

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe nàng , tim Bách Lý Kinh Hồng như mềm nhũn, ánh mắt nàng cũng dịu hơn nhiều, nhưng vì tính cách vốn của , nên cũng cấu gì.

Mộ Dung Thiên Thu và Lãnh T.ử Hàn , trong lòng chua chát khó thành lời, chỉ cảm thấy tế bào nào thoải mái cả!

Tào phu nhân bất tỉnh nhân sự, còn Tào Nguyệt Ảnh thì ngã đến nát xương , còn chút sinh khí nào nữa. Tào Ly Mã thậm chí còn thèm lấy một cái, sai mau chóng xuống lôi xác về mai táng.

Sau chuyện ồn ào , thêm chuyện đêm qua Vương Tướng quân bất cẩn cảm lạnh, nên tiệc mừng công cũng chỉ thể hủy bỏ. Mộ Dung Thiên Thu hạ chỉ ban tiền trợ cấp cho gia đình của tất cả các chiến sĩ hy sinh chiến trường, thưởng cho những chiến sĩ còn sống, lập công lớn vv... đó hạ lệnh về triều.

Đội nghi lễ của đế vương chậm rãi rời khỏi Ngọc môn quan, Nam Cung Cẩm, Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn vẫn ngựa phía . Trời đồng giá rét, gió lạnh thổi vù vù qua, Nam Cung Cẩm khỏi hắt xì liên tục.

Mộ Dung Thiên Thu theo bóng của y, vốn định gọi y cũng lên xe ngựa với , cuối cùng quyết định sẽ mặt lạnh tên tiểu t.ử cho mặt, nên đành coi như thấy!

Bách Lý Kinh Hồng đưa tay , kéo nàng lòng, đó cởi áo choàng lưng xuống, quấn chặt cho nàng, rằng thức ngựa tiếp, khiến Mộ Dung Thiên Thu tức đến nghiến răng nghiến lợi!

Nam Cung Cẩm cũng thoải mái hưởng thụ sự đãi ngộ cao cấp , còn về cơ bản, nàng cũng quá quen với cái tính tình ngậm hột thị của tên . Đàn ông mà, lắm , hành động nhiều mới là minh chứng nhất.

Trời thì lạnh thật, nhưng lòng ấm áp lắm.

Sau khi nhiều ngày, thời tiết cũng dần dần chuyển sang trời quang mây tạnh. Nam Cung Cẩm ngáp dài một cái vặn vẹo một cách bất nhã, hỏi: “Đến ?”

“Đến Nhạc Dương !” Lãnh T.ử Hàn bên cạnh trả lời.

Nhạc Dương ? Nam Cung Cẩm khẽ nheo mắt , chợt cảm thấy địa danh quen quen, Nhạc Dương... “Phía là nơi nào?”

“Trước mặt là Thường Châu!” Lãnh T.ử Hàn khó hiểu, tự dưng nàng hỏi chuyện gì? Nhớ tấm bản đồ xem, Nam Cung Cẩm cứ cảm thấy trí nhớ của hẳn sai mới đúng chứ! “Vậy, Dương Châu ở ngay cạnh đây ?”

thế, Dương Châu ở phía Tây, nhưng đường về kinh thành của chúng cần qua Dương Châu. Tiểu Cẩm Dương Châu chơi ? Ở nơi đó, liễu xanh rủ thành rèm, thực sự là một nơi tuyệt. mà, chờ đến hè tới đó chơi mới thích, chứ mùa đông cây cối khô cằn trụi lá cả, cảnh gì đấu” Lãnh T.ử Hàn vui vẻ giải thích.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Dương Châu là nơi mà Nam Cung Cẩm nhất định tới. Lần đến đây , nàng thể bỏ lỡ , vì nàng hứa với một , sẽ đưa cô về nhà.

Nàng chui khỏi lòng Bách Lý Kinh Hồng, đó về ngựa của , đầu ngựa chạy thẳng về xe ngựa của Mộ Dung Thiên Thu, : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần chút việc riêng cần giải quyết, xin phép rời khỏi đội hình mấy ngày, quá ba ngày, thần sẽ đuổi kịp Hoàng thượng!”

Nếu theo như bình thường Mộ Dung Thiên Thu đối xử với nàng như , thì chút thỉnh cầu nho nhỏ hẳn là sẽ đáp ứng ngay. rõ ràng ngoài dự liệu của nàng, trong xe ngựa trầm ngâm một lúc lâu, đó giọng âm | vang lên: “Yến khanh, trách nhiệm của khanh là bảo vệ trẫm, thể tự ý rời khỏi đây ?

Giọng vẫn âm u tàn độc như cũ, còn mang thêm cả chút lạnh nhạt. Hắn quyết định, nhất định là bé con một thời gian mới !

Nụ tươi tắn mặt Nam Cung Cẩm lập tức cứng , cơn giận như lướt qua trong đôi mắt phượng. Nàng cũng thể chờ qua thời gian chủ động đây một chuyến. giờ tới tận đây mà nàng còn tới , thì thực sự cam lòng! Có điều, tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt như , nàng cũng thể phản bác , đành c.ắ.n răng : “Thần tuần chỉ!”

Nói nàng ngựa thẳng về phía , đầu cũng thèm , hiển nhiên là vô cùng tức giận.

Nhìn y giận dữ như , trong lòng Mộ Dung Thiên Thu thấy cực kỳ sảng khoái! là trẫm trách tội khanh, nhưng khanh dám chơi quá lớn như , trẫm thể tức ? Cũng khiến cho khanh tẩm túc vài trăm mới cam lòng !

Thấy sắc mặt của Nam Cung Cẩm sa sầm xuống, Bách Lý Kinh Hồng mấp máy môi, còn kịp gì, thì Lãnh T.ử Hàn miệng như tép nhảy : “Tiểu Cẩm, thế?”

“Ta Dương Châu một chuyến, nhưng Hoàng thượng đồng ý!” Bực thật, chỉ lén lút trốn một chuyến cho xong! Ý, , trốn cũng mà!

“Dương Châu cách kinh thành cũng xa lắm, cơ hội cũng mà!” Lãnh T.ử Hàn cũng thể hiểu suy tính của Mộ Dung Thiên Thu, dù cũng rời triều khá lâu , thực sự tiện du ngoạn khắp nơi nữa.

Đôi mắt nhuộm màu của Bách Lý Kinh Hồng thoáng lóe lên như điều suy tư.

Đến đêm, đoàn đến dịch trạm, tất cả đều tự về phòng nghỉ ngơi. Mộ Dung Thiên Thu dựa giường, thuận miệng hỏi nội thị giám: “Ngươi nghĩ... hôm nay trẫm đáp ứng yêu cầu của bé con , là đúng là sai?”

Bình thường nuông chiều y như , hôm nay đáp ứng y, hẳn là y sẽ thấy chênh lệch, sẽ càng oán hận hơn nhỉ!

Mặt nội thị giám đầy vẻ tức giận, với vẻ khinh thường: “Hoàng thượng, gần đây rõ ràng Thừa tướng đại nhân ỷ việc ngài sủng ái mà coi trời bằng vung, cũng dạy dỗ chứ ạ!” Tuy hạ lệnh chuyện của Hoàng thượng và Vương Tướng quân ngoài, nhưng ở Ngọc môn quan , một tướng sĩ nào là ! Lúc họ rời khỏi đó, mấy xe ngựa của Hoàng thượng bằng ánh mắt vô cùng khinh bỉ khiến một kẻ thái giám như gã đây đến tận bây giờ vẫn thấy khó ở!

Nghe gã , ánh mắt vốn do dự của Mộ Dung Thiên Thu chớp mắt liền bình thản . thế, thực sự cần dạy cho bé con một bài học mới !

Dịch trạm ồn ào một lúc, đó dần dần chìm màn đêm tĩnh lặng. Bốn phía tối đen như mực, xòe tay thấy nổi năm ngón, mà vốn đến lúc đều nên chìm trong giấc ngủ, thì Nam Cung Cẩm trằn trọc trở giường, ngủ . Bách Lý Kinh Hồng yên tĩnh phía bên trong, động đậy, cứ như ngủ say .

Lãnh T.ử Hàn đúng, nàng vẫn còn nhiều cơ hội để . nàng đến đây , thực sự cam lòng! Nếu bây giờ lén trốn , chắc chắn tên Mộ Dung đoạn tụ sẽ gây chuyện với , tám mươi phần trăm là trừ lương, mà trừ lương thì nàng càng cam lòng!

Đột nhiên đầu nàng lóe sáng, chợt nhớ tới Phong cải trang ! Nếu , nhờ tiểu t.ử cải trang thành ? Mắt nàng sáng rực lên, hí hửng , chọc chọc cánh tay bên cạnh.

Vừa chọc một cái, chợt xoay đè nửa lên nàng, gục đầu hôm cổ của nàng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Nói ” Hơi thở ấm áp khe khẽ phả vành tai Nam Cung Cẩm, vô cùng mờ ám.

Do đó, đang yên đang lành, một cô nàng nào đó khẽ ửng hồng, nhưng nàng nhanh chóng đè ép nó xuống, đầy vẻ nịnh nọt: “Tình yêu , thể cho mượn Phong để dùng chút ?”

“Ta thể thỏa mãn năng ?” Đôi mắt xám bạc khẽ nhíu , lãnh đạm lướt qua khuôn mặt xinh xắn của nàng, vẻ mặt thờ ơ khiến cho nhận chút gì đó vui,

Một vạch đen sổ thẳng xuống gáy Nam Cung Cẩm! Sao cái tên luôn liên tưởng đến mấy vấn đề háo sắc ?! “Không , ý để ... Ưm, gì thế?”

Người nào đó bắt đầu vô sỉ rúc đầu n.g.ự.c nàng, đôi tay bắt đầu di chuyển loạn lên nàng, động tác và hành vi vô cùng bỉ ổi, nhưng giọng thanh thoát thành khiết xuất trần hơn cả tuyết liên trời: “Ta nàng gì, mượn Phong cũng thôi, nhưng lấy lãi.”

Nói ngón tay trắng nõn thon thả trượt vạt áo của nàng, nhẹ nhàng mơn trớn.

Nam Cung Cẩm lập tức hiểu ngay, từ đầu tên cũng ý gì , nhưng vẫn im re giả vờ ngủ cho nàng nghĩ đến cái mà nàng tự cho là diệu kể , đó sang nhờ vả , chớp thời cơ để đưa điều kiện của !

Nam Cung Cẩm nổi giận! Một tay đẩy con bạch tuộc xuống, lật đè lên: “Được thôi, nhưng hôm nay ông đây ở bên !”

Tư thế đổi đột ngột khiến kinh ngạc, nhưng câu tiếp theo của nàng, đôi mắt sáng như bỗng hiện lên vẻ hứng thú, cực kỳ phối hợp, chủ động cởi áo . Dáng vẻ đó thật chẳng khác nào tiểu thụ vạn năm, dễ khơi dậy d.ụ.c vọng chà đạp của khác.

Quần áo hé mở, lồng n.g.ự.c như ngọc trắng hiện mắt nàng, mùi hương tuyết liền nhàn nhạt bay khiến cho tâm trí thanh thản hẳn. Sắc mắt còn mùi hương vô cùng quyến rũ bay tới, Nam Cung Cẩm bền một tiếng đẩy bỉ ổi, một câu đậm chất đàn ông: “ là một tên yêu tinh, hôm nay bà đây sẽ thỏa mãn !”

Nghe nàng , một vạch đen chảy dài gáy Bách Lý Kinh Hồng, cơ mặt cũng giật giật lên vài cái nhanh.

Nam Cung Cẩm bắt đầu cúi đầu c.ắ.n cắn gặm gặm , bàn tay hư hỏng cởi hết quần áo của hai . Ngọn lửa d.ụ.c vọng trong lòng Bách Lý Kinh Hồng cũng nhóm lên, lật đè nàng xuống, biến động thành chủ động. mất hứng của nàng, nên đành nhẫn nhịn d.ụ.c vọng ở bụng , chờ nàng tiến công từng bước từng bước một.

Cuối cùng, nàng ngẩng đầu , đôi mắt phượng quyến rũ và xinh hơn bao giờ hết, nàng khẽ mỉm hỏi: “Mỹ nhân, chuẩn xong ?”

Thấy nàng cả lời thoại kiểu , Bách Lý Kinh Hồng chợt thấy buồn , nhưng vì bản chất vốn , nên vẫn thành tiếng. Nét mặt vẫn thản nhiên, nhưng đáy mắt cố vẻ kinh hoảng, giọng trong trẻo dường như cũng sợ hãi: “Chuẩn... chuẩn xong .”

Dáng vẻ của khác gì một cô gái trong trắng chuyện bao giờ, sự phối hợp của cũng khiến tâm trạng của Nam Cung Cẩm vui vẻ hẳn lên, cúi đầu c.ắ.n mạnh mối một cái, cũng cùng lúc đó, hai cơ thể hòa một.

Cảm giác hư vinh của Nam Cung Cẩm như thỏa mãn triệt để, nàng tủm tỉm : “Nếu đều dùng hình thức thì cũng khá tuyệt đấy chứ!” tuyệt, thể thỏa mãn d.ụ.c vọng khống chế như một vị nữ vương trong lòng nàng.

Người bên nàng khẽ cong khóe môi mỏng lên đáp gì, thần bí, cũng như đang chờ gì đó, mà Nam Cung Cẩm đang chìm trong cảm giác đắc ý, chú ý đến nét mặt của .

Một khắc ...

Nam Cung Cẩm nhíu mày hỏi: “Vẫn đủ ?”

Người bên câu nào, chỉ thản nhiên nàng, ánh mắt đầy vẻ ấm ức như đang oán trách sự bất lực của nàng. Ánh mắt vô sỉ khiến sự tự tôn phụ nữ mạnh mẽ của Nam Cung Cẩm đả kích nặng nề. Nàng c.ắ.n răng tiếp tục cố gắng ngừng nghỉ.

Nửa canh giờ ...

Nàng nghẹn ngào thổn thức : “Không chứ?!” Chuyện khoa học chút nào!

Người bên vẫn lời nào, sợ hãi nàng như đáng thương, chơi trò yếu đuối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-32-tran-chien-khong-c-n-suc.html.]

Dáng vẻ tiểu thụ vạn năm kích thích nhân tố giống đực Nam Cung Cẩm, thế là, một hồi vận động kịch liệt tiếp tục kéo dài.

Sau một canh giờ, khí chất bá vương Nam Cung Cẩm biến mất, hai một lúc lâu câu gì! Cuối cùng, nàng cắm đầu xuống, chán nản gục lồng n.g.ự.c của : “Bà đây mệt ! Chàng tự !”

Thế là, trong đôi mắt sáng như của nào đó chỉ chờ lật vùng lên bỗng hiện lên nụ . Ở giường thể để nàng chủ, giường thể cũng ném quyền chủ chứ? Hắn lật lên, bắt đầu trận đ.á.n.h trường kỳ!

Nam Cung Cẩm mơ màng lên đỉnh giường, trong mắt ngân ngấn lệ. Hôm nay, coi như nàng hiểu rõ, đây là một hạng mục công việc cần đến kỹ thuật, cũng là một hạng mục tốn thể lực. Muốn ở bên , chỉ cần sức chiến đấu về tinh thần, mà nhất định cả sức chiến đấu về thể xác nữa!

Ván giường kẽo cà kẽo kẹt, hơn một canh giờ , Nam Cung Cẩm gầm lên một tiếng: “Mẹ kiếp, nhẹ chút cho ông nhờ!”

Trời dần sáng, Nam Cung Cẩm mệt mỏi sắp ngủ , nhưng tâm trạng của nào đó ăn uống no say đến lạ thường, khiến cho thần thái đều rạng rỡ hẳn.

Hắn chậm rãi mặc quần áo cho nàng, còn Nam Cung Cẩm thì lim dim mắt, nửa tỉnh nửa mê, ánh mắt đầy vẻ lên án, vì nàng buồn ngủ như mà tên tỉnh táo thế cơ chứ?

Giọng cao ngạo lạnh lùng của như mang nụ : “Trời còn sáng, bây giờ trốn là thời cơ nhất. Phong chuẩn thế nàng xong xuôi cả .”

Nam Cung Cẩm giận đến mức còn sức mà mài răng! Nàng ngay mà, tự dưng hôm nay tên bụng đến mức trời sáng ngừng chiến thế . giờ chạy đường dài mà hiện giờ nàng còn chút sức lực nào cả, trừ ngủ thì cũng chỉ ngủ mà thôi, ? Hơn nữa, Phong chuẩn xong xuôi , chứng tỏ từ hôm qua tên nghĩ gì, chuẩn sẵn thứ chỉ chờ dùng tới cửa mà thôi!

Hắn cũng tính gì nhiều, khi giúp nàng mặc quần áo chỉnh tề xong, thong thả tự mặc quần áo cho , vô cùng thư thái, sảng khoái, thi thoảng cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi lay động vạt áo của . Tư thái của như cây tùng cây bách đón gió, vô cùng phong lưu điềm đạm, đặc biệt là khi so sánh với dáng vẻ hùng hổ như gấu của Nam Cung Cẩm lúc !

Hắn ôm lấy nàng, lẻn ngoài nhanh như chớp, hạ nhân tuần tra dụi mắt một cái, : “Vừa thấy một tia sáng trắng ?”

“Làm gì , ngươi hoa mắt ? Làm gì tia sáng trắng nào!” Một khác khẽ quát.

Người gãi đầu gãi tai, : “Có lẽ là họa mắt thật!”

Bên ngoài thành Nhạc Dương, một con tuấn mã màu trắng lao nhanh vun vút, ngựa là hai đàn ông mặc áo trắng, một trắng như tuyết, một trắng bạc như ánh trăng. Một thì thanh lãnh, cao ngạo, vô cùng phong lưu. Một thì tuấn nhã thanh tú, vô cùng yêu mị. Hai đó, chính là Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm chứ ai khác.

Bách Lý Kinh Hồng thúc ngựa nhanh, còn Nam Cung Cẩm thì thoải mái rúc lòng ngủ bù. Đột nhiên, nàng chợt nghĩ tới một chuyện vô cùng nhức trứng, là hai họ bao nhiêu như , đều sử dụng biện pháp tránh t.h.a.i nào, đến giờ bụng nàng vẫn động tĩnh gì?! Thôi , nàng thừa nhận, thực chính vì thấy Tiểu Kinh Lan, khi gặp thằng bé nhiều , trong lòng nàng mới thấy hâm mộ thèm thuồng mà thôi, chứ con cũng phiền phức, mới . mà... lẽ nào một trong hai bọn họ vấn đề gì ? Vừa nghĩ tới điều , Nam Cung Cẩm cảm thấy chút khó chịu và lo lắng, nhưng nàng cũng , mà chỉ giữ trong lòng thôi.

Hoa tuyết trắng xóa rơi từ trung xuống, rơi xuống rèm mi dài cong vút của Nam Cung Cẩm, tan thành một lớp sương mù. Nỗi buồn bực trong lòng bỗng biến thành cảm giác ưu thương. Nàng chậm rãi đặt tay lên chiếc bình sứ cất trong ngực... Thiển Ức, tiểu thư đưa em về nhà đây...

Qua nửa ngày, cuối cùng hai cũng tới Dương Châu. Vừa thành, họ thấy tiếng gọi quen thuộc: “Chủ nhân! Công tử!”

Nam Cung Cẩm thấy ngay Linh Nhi, nàng khẽ mỉm hỏi: “Sao em cũng tới Dương Châu thế ?”

Linh Nhi quất ngựa đuổi kịp tới nơi mới nhỏ giọng : “Công tử, ngài mà, Dương Châu là căn cứ của phần lớn thanh lâu của chúng . Hiện giờ bên cử hành giải đấu hoa khôi gì đó, Băng Tâm tỷ yên tâm nên thuộc hạ mới tới đây!”

Nam Cung Cẩm khẽ gật đầu vẻ hiểu , nhưng nàng cũng hứng thú gì với giải thi đấu hoa khối , chỉ lên tiếng căn dặn: “Vậy thì nhất định xử lý thật , tuyệt đối đừng để thua nhà khác!”

“Chủ nhận yên tâm, Linh Nhi sẽ để cho ngài mất thể diện!” Trên khuôn mặt lạnh lùng của Linh Nhi khẽ nở nụ , cũng vô cùng mỹ lệ.

Nam Cung Cẩm nàng như , liền trêu ghẹo: “Xem cũng tìm cho Linh Nhi nhà chúng một hồn sự mới !”

“Chủ nhân, ngài!” Linh Nhi ngại ngùng đầu để ý tới nàng nữa khiến Nam Cung Cẩm bật to.

Dân chúng qua đường mấy chỉ cảm thấy vô cùng kỳ quặc, hai đàn ông một con ngựa, một cô gái cưỡi một con ngựa khác, phía còn cả đống tớ cưỡi ngựa theo . Chẳng lẽ... đây là trò đồng tính mà gần đây thịnh hành ở Tây Võ ?! Ôi trời ơi, mấy họ vội vàng cúi đầu xuống dám nữa! Quá nhức mắt!

Nam Cung Cẩm cũng bọn họ bắt mắt nhưng cũng để ý lắm, chỉ tung xuống ngựa, bắt đầu hỏi đường.

Bách Lý Kinh Hồng cũng nhiều lời, chỉ lẳng lặng theo nàng, nhưng trong lòng thẩm tò mò hiểu nàng đến Dương Châu gì. Hắn vốn tưởng nàng du ngoạn ngắm cảnh, nhưng giờ thì xem là mục đích đó.

Nhờ qua đường chỉ cho, cuối cùng nàng cũng tìm mục đích. Đó là một bờ hồ, ven bờ trồng một hàng liễu nhưng lá rủ xuống cũng còn màu xanh biếc nữa. Giờ đông, đúng như Lãnh T.ử Hàn , cỏ cây đều điêu linh héo

tàn.

Nam Cung Cẩm bên hồ, một lời, sắc mặt dần trở nên lạnh lùng, nghiêm trang.

Bách Lý Kinh Hồng lưng nàng, vẻ mặt vẫn lãnh đạm như thường, nhưng bước lên phía .

“Chàng đây là nơi nào ?” Đến đây , Nam Cung Cẩm vốn cho rằng nàng sẽ bật , nhưng mà... hề, thậm chí còn chẳng cảm giác cay mũi nữa.

Hắn gì chỉ lẳng lặng chờ nàng tiếp.

Nàng móc một chiếc bình sứ trong n.g.ự.c áo , chiếc bình sứ , nàng mang theo một năm . “Đây là quê hương của Thiên Úc. Cô , nhà cô ở Dương Châu Tây Võ, nơi mà liễu rủ xanh mặt hồ. Lúc ở Đông Lăng, chúng từng hẹn với , chờ khi xuất cung, chúng sẽ về ẩn cư ở quê hương của cô , cùng tìm của cô

cuối cùng, nàng chẳng một điều nào cả. Nàng thể bảo vệ Thiên Ức, cũng thể đưa cô về nhà khi lá liễu rủ xanh mặt hổ, mà đưa tro cốt của cô về khi mặt hồ kết một lớp băng mỏng điêu tàn. Thậm chí, nàng còn tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t của cô .

“Thiển Ức, hẳn là trách nhỉ?

Hẳn chậm rãi bước tới, vẫn cách nàng một bước chân.

Hắn , đây là thế giới giữa hai chủ tớ nàng và Thiển Úc, , cũng thể can dự , nhưng nhất định ở vị trí nàng dễ thấy, để nàng hiểu rõ rằng, bất luận ở , nàng đều bên cạnh, ở ngay nơi mà nàng

thể thấy.

“Nàng là đầu tiên đối xử với từ khi tới đây. Cũng là đầu tiên đặt ở vị trí đầu tiên trong lòng. , cuối cùng vẫn thể bảo vệ nàng, thậm chí, những gì thể vì nàng, cũng chỉ là đưa nàng về nhà mà thôi.”

Tro cốt trong bình đổ tay nàng, một cơn gió nhẹ thoảng qua, chất bột màu trắng xám bay tung lên trong gió. Trong khoảnh khắc đó, Nam Cung Cẩm như thấy khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của Thiển Ức chậm rãi hiện lên trung...

“Thiển Úc..” Nàng đưa tay bắt lấy thứ gì đó, nhưng bắt gì cả.

“Thiển Ức, xin em!” Ngón tay nàng cắm chặt lòng bàn tay, hai mắt nhắm , môi cũng nàng c.ắ.n đến mất cả màu máu. Thiển Úc, xin em!

Bột màu trắng xám bay bay trung, bến tại chợt vang lên một giọng , nhẹ nhàng, khe khẽ, mang theo vẻ linh động hoạt bát, đáng yêu: “Tiểu thư, Thiển Ức trách ngài!”

Đôi mắt phượng chợt mở những hạt bụi rơi xuống lớp băng mặt hồ, đó, lớp bằng như gặp lửa, chậm rãi tan trong chớp mắt, tro cốt cũng chảy xuống theo nước hồ, còn một chút bột rơi cành liễu khổ, chỉ trong khoảnh khắc cành liễu bỗng nảy vài chổi lộc non.

Nam Cung Cẩm ngơ ngác cảnh tượng , trong mắt đầy vẻ kinh ngạc. Cuối cùng, nàng kìm , túm lấy tay Bách Lý Kinh Hồng nhảy dựng lên: “Chàng thấy ? Thiền Ức , em trách , thấy ?”

Trước giờ nàng tin thần tiên quỷ quái gì cả, nhưng đến thời khắc , nàng thể tin, trong thế giới rộng lớn bao la , thật sự thiếu những điều kỳ lạ. Nàng thấy tiếng của Thiển Úc! Thực sự thấy!!!

Bách Lý Kinh Hồng chỉ nàng. Thật , thấy gì cả, nhưng cảnh tượng kỳ lạ mắt rõ, tiểu nha đầu vẫn luôn chăm sóc che chở cho Cẩm Nhi ở Đông Lăng thực sự trách nàng. Hắn đưa tay , ôm đang vô cùng vui vẻ đó lòng, ôm thật chặt lấy nàng: “Ừ, Thiển Ức hiển linh, cô trách nàng.”

Người qua thấy cảnh tượng kỳ lạ , nhưng thấy cây liễu đ.â.m chồi non liền chỉ cành cây , khó hỏi hỏi: “Kỳ lạ thật, giữa mùa đông mà cây liễu đ.â.m chồi thế nhi?”

“Đó là vì Thiển Úc về!” Nam Cung Cẩm to, cũng cần hiểu .

“Được , chúng thôi!” Bách Lý Kinh Hồng bước tới nắm tay nàng, nhẹ nhàng . Tâm nguyện của Thiển Úc thành , dù là sống c.h.ế.t, thì cuối cùng cô cũng về quê nhà mà cô về nhất. Quê nhà, thật chỉ Thiển Úc, mà tất cả đều khao khát mà?! Cũng giống như , đến Tây Võ chỉ vì đưa nàng về nhà mà thôi.

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...