Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 32:: Cái Kết Của Kỹ Nữ Trà Xanh
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bách Lý Kinh Hồng đang đàng hoàng trong phòng chờ đợi, chờ “lãnh đạo cấp ”
phát biểu. Một mặt âm trầm, chút vui : “Chàng xem, rốt cuộc đang cái trò quỷ gì thế? Bà đây đối phó với Hoàng Phủ Hoài Hàn, còn thành công bắt cắt đất bồi thường, thì ? Không đ.á.n.h thắng đành, còn tuyết vùi, dạo cơm ăn đều trôi hết hả?”
Bách Lý Kinh Hồng thế, gì, chỉ im lặng. Bởi vì vấn đề thực sự khó trả lời, cũng đoán mệnh, thể ngờ gặp tuyết lở chứ? Nam Cung Cẩm kiểu , trong lòng lập tức sinh nhiều cảm giác hổ, đúng thế, như mà so sáng với nàng. Nàng thắng Hoàng Phủ Hoài Hàn, mà suýt nữa đồng quy vu tận với Mộ Dung Thiên Thu, so sánh như thế khiến thấy vô dụng bao. , chuyện Nam Cung Cẩm tức giận nhất là chuyện : “Đáng giận nhất là còn mang về cho một con kỹ nữ xanh, cứu mạng , chúng thể vong ân phụ nghĩa mà tay dạy dỗ cô , thấy cô phách lối, cũng chỉ thể nhẫn nhịn một bụng tức giận, bà đây sắp tức đến nổ phổi !”
Nếu như cô là ân nhân cứu mạng của Bách Lý Kinh Hồng, nàng sớm dạy cho cô một bài học! Lần Bách Lý Kinh Hồng càng trầm mặc, chỉ trầm mặc mà còn chút nên gì, lúc đấy hôn mê, chút ý thức nào, thể chọn lựa nào tới cứu chứ? “Sao để cô ?”
Hắn thản nhiên hỏi thăm, cảm thấy vô cùng phiền muộn. Lời của khiến cho Nam Cung Cẩm càng tức giận hơn! Nàng lên, một chân giẫm lên ghế gầm thét: “Chàng thử xem? Chàng cho rằng cho cô ? cô cứ mở miệng là cô là ân nhân cứu mạng của , tỉnh nhất định sẽ đáp tạ cô , là nhất định sẽ cưới cô ! Còn sống c.h.ế.t ỷ đấy mà , còn cố ý ngã từ thang lầu xuống để mà gãy chân. Chàng xem giờ cô thương như thế thể để cô chứ?”
Nam Cung Cẩm càng càng tức giận, cảm giác kích động như thể chỉ xé nát cái tên mặt thôi! Thật sự là quá vô dụng! Yết hầu của Bách Lý Kinh Hồng bỗng động đậy một cái, rõ ràng là nuốt một ngụm nước bọt, sợ hãi nàng, một câu cũng dám . Bởi vì chuyện rõ ràng là do gây nên. “Dù cũng cách nào cả, nếu đoán sai, cô bây giờ vẫn đang ở đây , cô là ân nhân cứu mạng của , tự xử lý !”
Nam Cung Cẩm c.ắ.n răng xong, liền đầu để ý đến nữa. Bách Lý Kinh Hồng nàng thật sự tức giận, giọng lạnh lùng của vang lên: “Ta sẽ cho đưa cô .”
Vốn cũng định tính toán như thế, cho nên thực sự rõ vì mà nàng tức giận như thế. “Hoàng thượng, nương nương, ngoài cửa cầu kiến!”
Hiên Viên Dĩ Mạch tiến đến bẩm báo. Hai liếc , Nam Cung Cẩm : “Người nào?”
“Là những thị tỳ hầu hạ Mai Lương Hinh, vẻ như chuyện gì quan trọng với ngài!”
Hiên Viên Dĩ Mạch . Nam Cung Cẩm gật nhẹ đầu: “Vậy em để bọn họ !”
“Vâng!”
Hiên Viên Dĩ Mạch xong liền lui xuống. Không lâu , Lệ Chi và mấy cô gái cùng , các nàng liền quỳ xuống hành lễ: “Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Hoàng hậu!”
“Đứng lên , a, mặt của ngươi thế?”
Nam Cung Cẩm sửng sốt một chút, mới còn hảo ? Ánh mắt Lệ Chi né tránh một chút : “Không, gì, nương nương cần lo lắng!”
Dáng vẻ rõ ràng là chuyện gì đó giấu giếm, né tránh, đương nhiên cũng khiến Nam Cung Cẩm chú ý hơn: “Nói thật , lừa gạt bản cung là trọng tội!”
Hừ, nếu như nàng đoán sai, cô gái thể biện pháp xử lý kỹ nữ xanh! Lệ Chi dọa đến run , ngẩng đầu len lén nàng một cái, đó thể run rẩy mà quỳ xuống : “Hoàng hậu nương nương, chuyện là như thế , mới ban nãy Mai cô nương c.h.ử.i chúng , còn chúng hầu hạ cô , nô tỳ nguyện ý nên cô tức giận dùng trâm cài tóc rạch mặt nô tỳ! Chúng nô tỳ nhịn , nên đ.á.n.h cô !”
Vốn là nàng sự thật, nhưng ánh mắt của Hoàng hậu nương nương quá mức sắc bén, khiến cho nàng thật sự dám láo! trong câu của nàng, vẫn là nhịn mà lợi cho bên các nàng, để tránh cho Hoàng hậu nương nương trừng phạt các nàng. Nam Cung Cẩm tự nhiên là loại chuyện cãi , hai bên đều cho là lý, cho nên chỉ lời một bên, là đủ tin cậy. Nàng trầm mặc một lát : “Nếu như bản cung hiểu sai, chuyện hẳn là như thế . Cô quát tháo các ngươi, các ngươi nhịn mà châm chọc cô , cô tay, đúng ?”
Mấy thị tỳ bàn tán ở lưng, nàng đều thấy rõ ràng, đều là dạng tính tình đàng hoàng, nhận cơn tức của Mai Lương Hinh, vốn ưa cô , nên tuyệt đối sẽ nhịn mà châm chọc vài câu. Lệ Chi dám tin ngẩng đầu nàng, hiểu Hoàng hậu nương nương thể hiểu rõ ràng như thế, cứ như là thấy tận mắt , thế là trong lòng bỗng cảm thấy may mắn, may là bản dối Hoàng hậu, nếu bây giờ vấn đề sẽ lớn hơn nhiều! Nàng vội vàng gật đầu : “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, đúng như ngài suy đoán!”
Nam Cung Cẩm liếc nàng một chút, bước nhanh nhà, một lát cầm theo một cái bình sứ ném cho nàng: “Xoa mặt, sáng tối một , đến mười ngày sẽ khỏi! Tiết kiệm một chút, thứ bản cung cũng chỉ một bình, nếu ngươi lãng phí, sẽ cứu mặt mũi của ngươi!”
Lệ Chi dám tin tưởng, ngờ Hoàng hậu nương nương sẽ cho nàng thứ quý giá như thế, trong nháy mắt nàng cũng cảm xúc trong lòng là như thế nào. Rồi Nam Cung Cẩm tiếp tục : “Sau chú ý nhiều hơn một chút, tấn công khác cần nghĩ kỹ đường lui cho , tiên quyết là chắc chắn bản bình yên vô sự, đó mới tay, hiểu ?”
“Nô tỳ hiểu! Đa tạ Hoàng hậu nương nương dạy bảo!”
Lệ Chi mấy câu của Nam Cung Cẩm khiến cho cảm động đến hốc mắt đỏ bừng, siết chặt bình sứ trong tay, cúi đầu thêm câu gì. Mấy tỳ nữ khác trong nhóm cũng Lệ Chi đầy hâm mộ, ngờ Lệ Chi thể nhận sự ưu đãi lớn như thế của Hoàng hậu. Thật trong lòng Nam Cung Cẩm vui, đây gọi là kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu, thấy kỹ nữ xanh Mai Lương Hinh mấy đánh, nàng chỉ hận thể chạy tới nắm tay các nàng cảm kích một phen, nhưng ngại thể diện nên như thế , cũng chỉ thể vẻ yêu dân như con mà lấy t.h.u.ố.c cho Lệ Chi, để biểu hiện phẩm hạnh cao thượng của bản . Nàng trầm ngâm một lát, vẻ như lúc mới nhớ tới Mai Lương Hinh : “ , Mai Lương Hinh giờ như thế nào?”
“Ngất ạ, đang đất trong viện ạ!”
Một cô gái cướp lời . Nam Cung Cẩm vẻ kinh ngạc dậy: “Ai nha, ngất ?! Không thể nào, cô dù gì cũng là ân nhân cứu mạng của Hoàng thượng đấy, chúng mau tới xem một chút!”
“Hoàng hậu nương nương!”
Lệ Chi gọi nàng một tiếng, vẻ gì nhưng thôi. Nam Cung Cẩm giống như hiểu điều gì, nàng : “Ngươi yên tâm , bản cung sẽ gì với Khâu Tướng quân, cũng sẽ trừng phạt các ngươi, nhưng khi Khâu Tướng hỏi tới, các ngươi tự ứng phó, bản cũng sẽ nhúng tay!”
Mấy cô gái nhanh chóng gật đầu, theo họ thấy, thì Hoàng hậu nương nương quyết định trừng phạt các nàng, các nàng cảm động lắm , còn dám yêu cầu xa vời rằng Hoàng hậu nương nương sẽ giúp đỡ các nàng dối gạt Khâu Tướng quân chứ! Nam Cung Cẩm tỏ lo lắng cho Mai Lương Hinh mà chạy tới phòng cô , trong lòng thì lạnh ngừng, cô nghĩ khắp thiên hạ chỉ cô vẻ chứ? Nam Cung Cẩm nàng cũng sẽ để cho cô ý! Sau khi nàng mấy bước, vẻ lo lắng : “Ai nha, , nếu bản cung cứ thế đến, với tính tình của Mai Lương Hinh, chừng còn bảo bản cung đ.á.n.h cô , đến lúc đó bản cung nhảy Hoàng Hà cũng tẩy sạch!”
“Hoàng hậu nương nương yên tâm , tất cả chúng đều thấy chính cô tự ngã xuống, quan hệ gì với ngài hết!”
Cô gái bỏng tay lập tức . Con mắt Lệ Chi xoay động : “Minh Châu, ngươi tìm biện pháp đưa các Tướng quân tới!”
Minh Châu ở trong phủ thành chủ lâu như thế, cũng nhiều giúp đỡ chủ nhân của tính kế khác, chuyện đưa mấy tới, là chuyện nhỏ ! “Hoàng hậu nương nương, chúng chờ một lát tới đó!”
Lệ Chi đề nghị. Nam Cung Cẩm gật nhẹ đầu. Cơ hội thế , quả thật là nàng buông tha ! Bách Lý Kinh Hồng im lặng trong phòng cuộc chuyện ngoài cửa, quả nhiên đàn ông mãi mãi thể nào hiểu sự hung dữ của phụ nữ, thứ cho kiến thức nông cạn, thật rõ vì một chuyện nhỏ như thế còn gióng trống khua chiêng lên như thế, nếu phiền toái, trực tiếp phái đuổi cô khỏi thành là mà. Nam Cung Cẩm nghĩ thế nào, Nam Cung Cẩm nhân cơ hội mà đuổi cô khỏi thành một cách hợp lý! Mai Lương Hinh mê man mặt đất hồi lâu, cuối cùng cũng cơn đau nhức ở chân cho tỉnh . Sau khi tỉnh , cô mờ mịt thoáng qua bầu trời, trong đầu một chút tỉnh táo, nhưng cũng lâu thì chậm rãi tỉnh hẳn! Sau đó, vẻ mặt cô trở nên vô cùng khó coi, mấy đồ đê tiện cũng dám như thế với cô , cô cố gắng dậy nhưng đồng thời cũng đau đến nỗi kêu to một tiếng! Chân của cô , bây giờ đau đến thần kinh như c.h.ế.t lặng! Chẳng bao lâu liền tiếng một tỳ nữ rít lên: “A! Không xong , Mai cô nương ngã c.h.ế.t !”
Minh Châu cũng thông minh, là cô ngã. Nếu chỉ đơn giản là cô ngã xuống, thì e rằng những Tướng quân căn bản lười quan tâm đến, nhưng nếu là “ngã c.h.ế.t”
thì hiệu quả liền khác nhiều! Quả nhiên, chỉ chốc lát , các Tướng quân đều đầy sân. Dù cô cũng là ân nhân cứu mạng của Hoàng thượng, cứ thế mà c.h.ế.t , tự nhiên bọn quan tâm đến. vội vội vàng vàng chạy tới nơi, thấy Mai Lương Hinh đang đất, chút dáng vẻ nào là “ngã c.h.ế.t”
cả! Mà mặt Mai Lương Hinh liền tái ! Đồ đê tiện dám nguyền rủa cô như thế, lẽ nào cái lý như thế! “Ngươi cái gì? Ngươi dám ngã c.h.ế.t?!”
Khâu Lăng An cũng chút vui Minh Châu, Minh Châu giống như giật , vội vàng quỳ xuống : “Thật xin Tướng quân, nô tỳ ngoài trở về, trông thấy Mai cô nương đó nhúc nhúc, cho là cô xảy chuyện gì, cho nên… Đều tại nô tỳ nhát gan!”
Mai Lương Hinh càng càng thấy đúng, cái gì gọi là cô ở đây? Cô nhớ rõ ràng, lúc đó là do mấy con ả đê tiện đ.á.n.h cô ! “Cái gì gọi là ngươi ngoài về thấy ở đây, rõ ràng chính là ngươi cùng mấy con tiện tỳ đ.á.n.h đến ngất ở chỗ !”
Các Tướng quân thế, chỉ cảm thấy hứng thú lắm, chuyện của đàn bà bọn chen ! Hơn nữa còn là một Hoàng thượng và Hoàng hậu coi trọng, mấy khác đều là thị tỳ, mâu thuẫn của mấy , bọn chen thì khác cho rụng răng! Cho nên vẫn nên thôi! đúng lúc , Nam Cung Cẩm và đám Lệ Chi đến đây, thấy Mai Lương Hinh, liền kinh ngạc : “Ngươi thế?”
Mai Lương Hinh thấy Nam Cung Cẩm và những đến, nhưng mấy đều là đ.á.n.h cô , thế là trong lòng cô bắt đầu cho rằng Nam Cung Cẩm chỉ đạo để mấy đ.á.n.h cô ! Thế nên mặt cô trong nháy mắt xanh mét, hề cố kỵ gì mà chỉ thẳng mũi Nam Cung Cẩm mắng to: “Uổng cho ngươi là Hoàng hậu của một nước, nhưng sai khiến đám tiện tỳ đ.á.n.h , giờ còn giả vờ giả vịt !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-32-cai-ket-cua-ky-nu-tra-xanh.html.]
Nam Cung Cẩm sửng sốt một chút nhưng nhanh đối phương hiểu lầm, còn kịp gì thì thấy Lệ Chi lạnh một tiếng, nàng tiến lên một bước : “Ngươi cho rằng ngươi là ai, nếu Hoàng hậu nương nương đ.á.n.h ngươi, tùy tiện tìm một cái lý do liền thể khiến ngươi mất mạng, còn cần dùng đến biện pháp thế ? Ngươi khỏi quá coi trọng bản ?”
Nàng câu , sắc mặt Mai Lương Hinh lập tức lúc trắng lúc xanh, nhưng cô cũng thể thừa nhận lời đối phương là sự thật! Đành nuốt xuống một , c.ắ.n răng : “Hoàng hậu nương nương, dân nữ thật sự là đau đến mất cảm giác, xin ngài mời một đại phu đến giúp dân nữ, năng lỗ mãng là tội của dân nữ! Dân nữ tin tưởng Hoàng hậu nương nương là bậc mẫu nghi thiên hạ, nhất định sẽ tha thức cho nô tỳ!”
Vẫn còn chuyện! Ở trong lòng Nam Cung Cẩm lạnh một tiếng, mặt biểu hiện gì, nàng : “Đi mời đại phu!”
“Hoàng hậu nương nương, cô ngài như thế, ngài còn mời đại phu cho cô ?”
Lệ Chi cũng là hung ác, lập tức vì Nam Cung Cẩm mà tạo dựng hình tượng cao lớn! Nam Cung Cẩm cũng lập tức đón gió theo mưa, vô cùng vẻ : “Ôi chao, trách , ai bảo cô là con dân Nam Nhạc chứ? Bản cung là bậc mẫu nghi thiên hạ, tự nhiên thể tính toán chi li với cô , mau !”
“Vâng!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Lệ Chi để cho một cô gái phía . Mai Lương Hinh tức đến tái cả mặt! Lần ngược khiến cho phụ nữ tỏ vẻ rộng lượng, mà bản cô bêu ? Đối phương còn mỹ tỏ thái độ lấy ơn báo oán ?! Mai Lương Hinh đây cũng dễ khi dễ, cô lạnh một tiếng : “Hoàng hậu nương nương, ngài xưa nay công chính, những dám đ.á.n.h , ngài cho các nàng chút giáo huấn ?”
“Ngươi bậy bạ gì đó? Chúng vẫn luôn ở bên Hoàng hậu nương nương, thỉnh tội với ngài về việc chúng ở lưng bàn tán, thể phân tới đ.á.n.h ngươi nữa? Chính ngươi cẩn thận té ngã, còn đổ trách nhiệm cho chúng ?”
Lệ Chi lập tức đối chọi gay gắt! Nam Cung Cẩm cũng nhíu lông mày: “Đầu tiên là ngươi bản cung sai khiến các nàng đ.á.n.h ngươi, giờ các nàng cố tình đ.á.n.h ngươi, bản cung cũng thật thể tin ngươi ? Chẳng qua bộ dạng của ngươi, thì đúng là ngươi té ngã, đừng chuyện mâu thuẫn như thế, điều càng rõ Mai cô nương thật thích hợp ở Thiệu Dương, đ.á.n.h thì chính té ngã, bản cung cảm thấy vì an của ngươi, ngươi vẫn nên về núi tuyết thôi!”
“Cái gì?!”
Mai Lương Hinh dám tin trừng lớn mắt, phụ nữ căn bản chính là hoa ngôn xảo ngữ để đuổi mà thôi! Cô lảo đảo lên, chân đau đến nỗi đầu óc chút tỉnh táo, giống như điên cuồng cố gắng lê bước lên tường thành, “Ta , ! Nếu ngươi nhất định đuổi , bây giờ sẽ nhảy từ xuống! Ta !”
Chân của cô đúng là đau, nhưng trong lòng cô cũng rõ ràng, cô bây giờ thể ! Tuyệt đối thể , một cái là mất hết cơ hội! Thực Nam Cung Cẩm , ngươi nhảy xuống luôn , nhưng nàng hiện tại thể lời đấy . Mai Lương Hinh thấy Nam Cung Cẩm gì, cũng mới khỏe một chút nên càng càn rỡ: “Ta cho ngươi , nếu ngươi nhất định đuổi , lập tức sẽ nhảy từ xuống, đến lúc đó, khắp thiên hạ sẽ đều là ngươi bức t.ử ! Chính là ngươi bức t.ử ân nhân cứu mạng của Hoàng thượng!”
Nam Cung Cẩm cúi xuống nhặt một viên đá ném cô ! “Chát!”
một tiếng, viên đá đập cô , chân Mai Lương Hinh mềm nhũn mà ngã xuống đất! Mà Nam Cung Cẩm nghiên đầu hét lên với mấy Minh Châu: “Sao còn đỡ Mai cô nương dậy?”
Minh Châu giật , cùng mấy khác tới chỗ Mai Lương Hinh ngã xuống. Còn Mai Lương Hinh thì điên cuồng kêu lên: “Thả !”
, “Thả !”
, kêu vô cùng đau thương, thật giống như là điên ! Nam Cung Cẩm nhíu mày : “Khâu Tướng quân, ngươi lập tức chuẩn đưa Mai cô nương về núi tuyết, bộ dạng là Thiệu Dương đồ gì đó sạch sẽ gây khó dễ cho Mai cô nương, cô trúng tà ! Vì an của cô , các ngươi nhanh chóng đưa cô !”
Các Tướng quân nhíu mày, mặc dù bọn họ cảm thấy lời giải thích rằng Mai Lương Hinh trúng tà chút bịa đặt lung tung, nhưng Mai Lương Hinh hiện nay, thật đúng là như điên ! Bọn đều trông thấy dạng bệnh nhân tâm thần tý nào, cũng trông thấy cô phát điên ở đây, cho nên vội vàng gật đầu: “Hoàng hậu nương nương, đúng là nên phái đưa cô ! Đi càng sớm càng cho thể cô hơn!”
Mọi đang chuyện thì thị tỳ đưa đại phu đến! Đại phu còn tới một lát thì Mai Lương Hinh điên cuồng gào thét: “Ta , cần đại phu, cút , đều cút hết cho !”
Cô điên cuồng đ.ấ.m đá, đáng thương cho vị đại phu mới qua, cơn điên cuồng đó đá cho một cước! Vì , vị đại phu vốn còn mang nặng lời dạy “lương y như từ mẫu”
cũng một cước đá bay lên chín tầng mây! Hắn chỉ là một đại phu, ý đế khám bệnh mà thôi, mà cô đá một cước nặng như thế, cảm giác chân của cũng chặt đứt! Tính tình cũng , liền với Nam Cung Cẩm: “Hoàng hậu nương nương, thảo dân thấy cô hết t.h.u.ố.c chữa bệnh điên , bệnh điên quá nghiêm trọng , lão phu cứu , xin cáo lui !”
Đại phu là đại phu nhất thành Thiệu Dương! Nếu cứu Mai Lương Hinh, thì chắc chắn là cứu nổi! Mai Lương Hinh thế, càng gào thét lớn hơn: “Các ngươi thông đồng với , các ngươi thông đồng với hại , cũng bởi vì cứu Hoàng thượng, Hoàng thượng phong phi, trong lòng ngươi sợ hãi, cho nên đuổi !”
Những vốn nghĩ Mai Lương Hinh điên, cũng cảm thấy chắc chắn là cô bệnh! Bản lĩnh linh tinh của cô đúng là thượng hạng, thái độ của Hoàng thượng đối với Hoàng hậu như thế nào, cô thấy ? Kể cả mù cũng thể . Hoàng thượng phong một điên phi , còn cần Hoàng hậu sợ hãi trong lòng ? “Các ngươi xem , quả thật là điên nhẹ!”
Nam Cung Cẩm , với đại phu: “Tiên sinh, vị cô nương dù cũng cứu Hoàng thượng, kể cả bệnh điên của cô chữa hết, bản cung cũng khẩn cầu ngươi khám cái chân cho cô , bản cung là Hoàng hậu Nam Nam Nhạc, thấy con dân của chịu khổ như thế, thật sự là trong lòng đành lòng, còn xin nhất định tìm cách, cũng cho bản cung chút thể diện chứ!”
Đường đường là Hoàng hậu, hạ thấp phận với lời thế , khiến cho vị đại phu sững sờ, trong lòng cũng chút cảm động, cô gái điên c.h.ử.i bới Hoàng hậu như thế, Hoàng hậu còn ăn khép nép để giúp đỡ chữa trị chân cô , thế Hoàng hậu Nam Nhạc của bọn , thực sự là phúc của Nam Nhạc mà! Vì gật nhẹ đầu: “Vâng! Hoàng hậu nương nương tự nhờ cậy, thảo dân tất nhiên sẽ dốc lực!”
Ấn tượng của các Tướng quân đối với Nam Cung Cẩm cũng tăng lên một độ cao cực lớn! Nam Cung Cẩm vẻ thành công, liền vô cùng xán lạn Mai Lương Hinh, đối phó với kỹ nữ xanh đương nhiên dùng biện pháp càng vô sỉ hơn! Nếu nàng đoán sai, lúc đó Mai Lương Hinh chạy đến tường thành, cái chân đó tám phần là cứu ! Y thuật của nàng xưng là nhất, nhưng nếu như nàng chân của cô cứu nữa, thì cô nhất định sẽ nàng chữa cho cô mới chữa ! Sau đó thì , để chứng minh cho sự trong sạch của , Nam Cung Cẩm sẽ tìm mấy vị đại phu tới khám một chút, chứng minh chân của cô cứu nữa. Nam Cung Cẩm , đến lúc đó, cô khẳng định sẽ đây là thông đồng, còn Nam Cung Cẩm động tay động chân với chân của cô . Cho nên nhất là chớ tới gần cô ! Quả nhiên, chẳng bao lâu, vị đại phu liền sờ râu mép của mà lắc đầu : “Hoàng hậu nương nương, chân của vị cô nương nhiều thương, tình trạng , là cô còn chạy mấy bước, bây giờ Hoa Đà tái thế cũng chữa chân của cô ! Có thể sẽ què cả đời!”
Hắn xong, Mai Lương Hinh lúc hét lên: “Ngươi bậy, chân của chữa ? Ta còn là phi tử! Sao chân của chữa , nhất định thể chữa , ngươi đừng hòng gạt , chân của nhất định thể chữa khỏi! Các ngươi nhất định là thông đồng với , chữa chân cho !”
Cô bây giờ chút hết hồn hết vía, cô thật sự thể tin mấy bước mới chạy khiến cho nửa đời của cô thành một thọt chân! Không, sẽ , nhất định sẽ ! “Ai, chuyện rõ là đừng luôn uy h.i.ế.p khác, nếu cuối cùng thật sự sẽ nhận ác báo đấy!”
Lệ Chi ở bên cạnh đầy vẻ âm dương quái khí. Đại phu cô gái hổ , hít sâu một , vì nể Hoàng hậu mà cố gắng nhịn xuống sự tức giận, xổm xuống, bắt đầu chuẩn xử lý chân của cô , Mai Lương Hinh tức giận mắng: “Cút !”
“Cô nương, nếu ngươi lộn xộn nữa, để lão phu thuốc, chân của ngươi sẽ đơn giản chỉ què như thế! Có thể sẽ chặt đấy!”
Vị đại phu nhịn mà , nhưng cũng chuyện giật gân, đúng là thể như thế! Mai Lương Hinh thế, lập tức dám lộn xộn nữa! Cô vội vàng ngừng , để cho đại phu t.h.u.ố.c cho . Khâu Tướng quân chuẩn xong xe ngựa, chỉ xe : “Mai cô nương, mời !”
Hắn thực sự để cho cô gái ở đây nữa, chính là vì hôm đó đưa cô , nên bây giờ đám hầu mới mắng thành một đống cứt ch.ó ở lưng! đám hầu cũng thông minh, bắt quả tang, cho nên mỗi ngày đều nhịn cơn giận ! Mai Lương Hinh dù , nhưng vẫn đám hầu cưỡng chế lên xe ngựa, cô điên cuồng kêu lên, nhưng bây giờ ai vì cô mà mềm lòng, cứ như thế ép ! Nam Cung Cẩm cũng coi như thoát một phiền toái to lớn, nếu việc cô cứu Bách Lý Kinh Hồng vô dụng , nàng sớm g.i.ế.c cô ! Bây giờ đuổi cô là biện pháp nhất, miễn thịt cô , sẽ khiến cho nàng cảm thấy bản t.ử tế, nghĩ thế nên nàng với Khâu Tướng quân: “Nhớ đưa tới đó nghìn lượng vàng!”
“Mạt tướng rõ!”
Khâu Lăng An cung kính cúi đầu, đó xuống phân phó. Còn Nam Cung Cẩm khi gật nhẹ đầu, liền trở về phòng, cuối cùng cũng giải quyết một mối phiền toái to lớn! Đến đêm, thể Bách Lý Kinh Hồng chút khó chịu, bởi vì thể quá yếu ớt. Cho nên Nam Cung Cẩm sắc t.h.u.ố.c cho , khi uống, chuẩn ngủ, thì ngay lúc , Khâu Lăng An vội vàng chạy đến : “Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, xong ! Mấy đưa Mai cô nương về núi tuyết Mai cô nương nhảy xuống núi!”
Quyển 4