Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 32:.2
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt cả ngày, Tô Cẩm Bình đều trải qua trong lo lắng, lo lắngcho tình hình hiện giờ của Bách Lý Kinh Hồng, cũng lo sáng sớm mai nếuthực sự gặp tên Cẩu hoàng đế thì bây giờ. Nếu hắnta nhất thời nổi hứng bảo Quân Lâm Uyên lôi xuống đ.á.n.h mấy chục trượng, chắc chắn tên mỹ nhân rắn rết sẽ cực kỳ vui vẻ! Hơn nữa,chỉ cần nhớ đến ‘công việc’ hiện tại của , tuy Mộng phi nghĩcách để khác , nhưng bây giờ nàng cũng vẫn mang danh cọthùng cứt, là mất mặt !
Ngày hôm , vừatỉnh giấc, việc đầu tiên Tô Cẩm Bình là bật thẳng dậy khỏi giường, đó mặc y phục nghiêm chỉnh vội vàng chạy ngoài! Nếu nàng đoán nhầm, chờ khi Hoàng Phủ Hoài Hàn tới đây, mỹ nhân rắn rết sẽphái tìm nàng qua đó! Cho nên, chạy là hớn! Nàng ởđây, đám hạ nhân tìm thấy nàng, như cũng cần gặpnữa đúng ?!
Nghĩ , nàng quanh nhìnquẩn, chạy, đột nhiên đụng một vật cứng!!! Còn ngẩng đầu,nàng cảm nhận khí tức lạnh băng ập tới, đập mắt là màutím đậm cao quý tươi … Cô nàng nào đó thầm nhe răng trợn mắt tronglòng, cần trùng hợp như thế ?! Mắt nàng đảo một vòng, vộiquỳ xuống méo giọng : “Hoàng thượng tha tội, tiểu nhân cốtình!”
Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ đang đượcthái giám dẫn đường tới ngự thư phòng. Hôm nay cơ thể Quân Lâm Uyênkhông khỏe, sáng sớm ho m.á.u nên tự đón tiếp. Vị hoàng đế nào đó đảo mắt cô gái đang quỳ bên chân , thấy nàng cúi đầuquỳ thành thành thật thật, cảm thấy dáng vẻ củanàng quen thuộc đến kỳ lạ, thậm chí còn trùng khớp với hình bóng luônquanh quẩn trong đầu mấy ngày hôm nay. nhanh chónglắc đầu, thể thế !!!
“Hoàng , chỉ là một chuyện nhỏ thôi mà, đáng để tâm. Đi thôi!” Giọng taonhã hoa lệ mang theo chút ý của Hoàng Phủ Dạ vang lên, đôi mắthoa đào quyến rũ thản nhiên liếc cô gái quỳ đất, hình quả thật giống tiểu Cẩm nên mới lên tiếng cầu xin chonàng.
Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng sững lạichút nhấc chân tiếp, cảm giác trong lòng phức tạp. Nếu lànàng thật thì hiện giờ đụng chừng cũng sẽ câu đụng là vinh hạnh của chứ? Làm quỳ gối nhận như . Đợi ! Hắn chợt dừng bước, mà cùng lúc đó, Hoàng Phủ Dạbên cạnh cũng kinh ngạc, mím môi nghi hoặc.
Bọn họchỉ tới Hoàng cung Bắc Minh, cung nữ phận củaHoàng Phủ Hoài Hàn ? cung nữ là ‘hoàngthượng’!!!
Hai cùng , nhưng khôngcòn thấy bóng dáng cung nữ nữa, đều thấy vẻ kinh ngạc đầynghi hoặc trong mắt , thủ nhanh!!! “Hoàng , nghĩ…” nàng ?
Đôi mày kiếm của HoàngPhủ Hoài Hàn nhíu , chắc , nhưng cảm thấy khả năngkhông lớn! Hắn hiểu rõ tính cách của Quân Lâm Uyên, nếu nàng rơi tay Quân Lâm Uyên thì thể còn sống . bọn họ truy tìmgần như khắp thiên hạ cũng tìm nàng, sống thấy ,c.h.ế.t thấy xác, nếu đây nàng, thì nàng đang ở ? “Cólẽ là trùng hợp!”
Hoàng Phủ Dạ khẽ , gật gù rồiđi theo thái giám . Trong lòng tiểu thái giám cũng cảm thấy quáilạ, hai vị quý nhân để tâm đến một tiểu cung nữ như thế? Đâu gì đặc biệt?!
…
Tô Cẩm Bìnhvừa chạy vỗ ngực, thật sự quá nguy hiểm, ai ngờ đang chạy trốnlại đụng trúng cẩu Hoàng đế chứ?! May mà nàng thông minh vội quỳ xuống!Nàng còn đang hoảng hốt thì một đội nhân mã qua chỗ , mắt quétkhắp nơi như đang tìm nàng. Quân Lâm Uyên đúng là khiến nàng mấthết mặt mũi thì cam lòng mà!
Nàng trốn trongbụi cỏ, đôi mắt sáng rực thăm dò xung quanh. Một tiểu thái giám đầuhô to: “Tô Cẩm Bình, ngươi đừng trốn nữa. Hoàng thượng nếu hôm nayngươi , ngày mai ngài và hai vị khách quý Đông Lăng sẽ tự tới ngươi cọ rửa ngự dũng, tránh một ngày trốn cả đờiđâu!’
Tô Cẩm Bình biến sắc, miễn cưỡng dậy! Đốimặt với Hoàng Phủ Hoài Hàn so với việc cọ rửa ngự dũng, nàng chợt cảmthấy tên cẩu hoàng đế đáng yêu hơn nhiều.
“Ta ở đây!”
Tiểu thái giám liếc nàng một cái: “Ta hiểu nổi ngươi nữa. Đi gặp Hoàng đế Đông Lăng là phúc khí bao nhiêu cầu còn , ngươilại cam lòng như thế chứ? Còn phiền chúng mất bao nhiêu côngsức!”
Tô Cẩm Bình còn thèm liếc gã lấy một cái, lẳng lặng , trong lòng thầm nghĩ xem nên đối phó thế nào. Đột nhiên,ánh mắt nàng sáng lên, xé vạt áo che lên mặt! Tiểu thái giám kianhìn hành động của nàng càng chẳng hiểu .
Đi thẳng tới cửa Ngự thư phòng, tiểu thái giám bẩm báo : “Hoàng thượng, đưa tới ạ!”
“Ừ! Để nàng !” Giọng du dương thêm ba phần ý vang lên, dứtlời sang với Hoàng Phủ Hoài Hàn, “Hoài Hàn , trẫmcho gặp một quen cũ!”
Họ đang thì TôCẩm Bình bước phòng. Nàng sức nheo mắt , biến đôi mắt như nước hồ thu của thành hai đường chỉ, tránh để họ thấy manh mốitrên mặt . Vừa thấy bộ dạng gần như thấy hai mắt của nàng, khóe môi Quân Lâm Uyên khẽ run lên mấy cái, cô nàng làmsao đây? Điên ?! Che mặt híp mắt thì đổi cái gì?!
Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ cũng nhanh chóng nhận cung nữ làngười đụng Hoàng Phủ Hoài Hàn ở ngự hoa viên. Một đôi mắt lạnhmàu tím đậm và một đôi mắt hoa đào đều chăm chú nàng. Trong mắtHoàng Phủ Dạ bất giác xuất hiện nụ , cần cô gái tiểu Cẩm Cẩm , nhưng thành dạng để bước vàođây cũng đủ khiến thấy vui !
“Tô…” Quân Lâm Uyên đang định lên tiếng.
Vừa một chữ, Tô Cẩm Bình ngắt lời: “Hoàng thượng, ngài gọi tiểu nhân đến … chuyện gì thế ạ ~” Nói một chữ dừng một chữ, cổ họng thanh thanh, giống y như giọng độc nhất vô nhị của thái giám ngoài cửa,ánh mắt còn ngừng hấp háy với Quân Lâm Uyên, để Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ đều nghĩ chỉ là một cung nữ não tàn yêu thầm QuânLâm Uyên mà thôi.
Ánh mắt của nàng khiến dày QuânLâm Uyên quặn lên suýt nôn , suy nghĩ hỗn loạn quên cả việc gọitên nàng lên, chỉ đầu liếc khuôn mặt như đang ngẫm nghĩ củaHoàng Phủ Hoài Hàn và khuôn mặt xinh của Hoàng Phủ Dạ một cái: “Gọingươi tới gặp quen cũ!”
Tô Cẩm Bình đầusang, nheo mắt hai một cái, Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn bộdạng núi băng khác chớ gần, còn Hoàng Phủ Dạ cũng vẫn khuônmặt xinh độc nhất vô nhị khiến tim của đàn ông cũng đập mạnh.Nhìn thấy ‘ quen cũ’, mặt Tô Cẩm Bình vẫn giữ trạng thái xa lạ, như căn bản hề họ, dậm chân một cái vớiQuân Lâm Uyên: “Ai you, Hoàng thượng , chẳng lẽ ngài quên là tiểu nhânmất trí nhớ ? Làm thể họ chứ? Có điều, họ đẹptrai thật đấy, Hoàng thượng mai cho tiểu nhân ? tronglòng tiểu nhân chỉ một ngài thôi, ngài cần bận lòngnhư , thật sự cần mà…”
“…” Hoàng Phủ Hoài Hàn run run khóe miệng.
“!” Hoàng Phủ Dạ đầy vạch đen gáy.
Phong thái , thật sự giống Tô Cẩm Bình!!!
Sáng sớm Quân Lâm Uyên ho máu, giờ cảm giác nôn hết cả cơm , mai ?! Trong lòng nàng chỉ thôi? Ọe —-
Khó khăn lắm mới bình tâm , mà ánh mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn vàHoàng Phủ Dạ Tô Cẩm Bình càng nghi hoặc hơn, phong thái giốngnhau, dáng giống , giọng khác, bịt mặt còn vặn vẹolông mày, … tám chín phần mười là nàng đúng ?!
“Trẫm gọi ngươi tới gặp quen cũ, ngươi bịt mặt cái gì?” Đôi mắt hẹp dài hiện lên nụ trào phúng.
“Khụ khụ… tiểu nhân thương hàn, sợ lây cho , càng lo lây choHoàng thượng yêu quý của , nên mới bịt mặt. Hoàng thượng quan tâm tanhư là vì thấy khuôn mặt xinh của tiểu nhân ? Aiyou, , mấy ngày nữa tiểu nhân khỏi bệnh sẽ để ngàingắm thỏa thích!” Cô nàng nào đó vẻ ngượng ngùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-32-2.html.]
Quân Lâm Uyên cảm thấy như một tia sét nổ ầm lên! Trên đời còn cóngười con gái nào vô sỉ hơn nàng ?! Còn kịp gì, Hoàng PhủDạ ôm bụng ầm lên: “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng đừng giả vờ nữa, cườic.h.ế.t bản vương mất!”
Ánh mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn cũngrất kỳ quái, dù quen với kiểu giới hạn của nàng nhưng mỗilần thấy nàng điên thế , khóe môi vẫn giật lên kìm chế ! Gặp nàng, trong lòng là vui buồn, nhưng cảmgiác mừng rõ đó vô cùng rõ ràng.
Nét mặt của Tô Cẩm Bình chợt trở nên u buồn, kéo mảnh vải mặt xuống, Hoàng Phủ Dạ : “Sao nhận ?”
“Thiên hạ trừ nàng thì còn thứ hai năng như thế ?” Kỳlạ là câu Hoàng Phủ Dạ đáp lời nàng, mà là Hoàng PhủHoài Hàn , giọng điệu vẫn lạnh băng như xưa, nhưng đôi mắt màu tímđậm vẻ ôn hòa hơn. thế, ít thế gian , trừ nàng thể kẻ nào dám với Hoàng đế hai chữ ‘ai you’!
Ặc… nàng chợt cảm thấy hình như Hoàng Phủ Hoài Hàn thiện với nàng hơn nhiều nhỉ? Ảo giác ?!
“Tiểu Cẩm Cẩm, nàng ở đây?” Sau khi , cảm xúc vui sướngđiên cuồng chợt biến mất, trong lòng Hoàng Phủ Dạ vô cùng lo lắng, rơivào tay Quân Lâm Uyên cho nàng.
Tô Cẩm Bình đang định , nhưng chợt nhớ bây giờ vẫn còn đang‘mất trí nhớ’, chuyển lời: “Ôi, là bất hạnh rơi xuốngvực, Hoàng thượng rủ lòng từ bi cứu mạng về. Có điều cụ thể là xảy chuyện gì thì , vì mất trí nhớ.” Khi đến mấychữ ‘lòng từ bi’, còn thoáng thấy tiếng nghiến răng củanàng.
Mất trí nhớ? Ba chữ đó vang lên, cả HoàngPhủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ đều nghi hoặc nàng, dáng vẻ củanàng giống mất trí nhớ ?
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Hoàng Phủ Dạ vẫnrất lo lắng cho sự an của Tô Cẩm Bình, vì thế liền hỏi: “Không Bắc Minh Hoàng thu xếp cho tiểu Cẩm Cẩm thế nào?”
Vừa câu hỏi , mặt Tô Cẩm Bình biến sắc, đôi môi Quân Lâm Uyên cũngnở nụ trào phúng như như : “Vấn đề để nàng tự trả lờihuynh !”
Tô Cẩm Bình lẳng lặng c.ắ.n chặt răng, cốdặn nổi giận, sức tỏ vẻ bình tĩnh mới : “A haha… Hoàng thượng phái mấy việc vệ sinh mà.”
Nghe nàng Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ mới yên lòng, việcvệ sinh, dù nàng cũng phụ trách quét dọn ở Đông Lăng, đếnBắc Minh quét sân cũng quen tay!
Thấy họ địnhhỏi , Tô Cẩm Bình thở phào một . còn kịp mừng thầm thìgiọng của Quân Lâm Uyên vang lên: “Sao ngươi cho họbiết ngươi cọ rửa nọ?” Nốt ruồi son ở mi tâm biến thành màu hồngnhạt, xa như nhụy hoa đào vô cùng xinh .
Mẹ kiếp, vẫn thôi ?! “Hoàng thượng, cũng đều là nhữngngười câu nệ tiểu tiết, cụ thể thế gì! Đâu mấy mụ già nhiều chuyện chứ!”
Nàng châm chọc Quân Lâm Uyênnhiều chuyện, nhưng cũng giận, ngược còn rạng rỡ hơn, thản nhiên trong ánh mắt nghi hoặc của hai Hoàng Phủ gia:“Hiện giờ, nàng đang là cung nữ cọ rửa ngự dũng cho trẫm!”
Nếu thể, Tô Cẩm Bình thực sự tháo đôi giày chân , némmạnh mặt Quân Lâm Uyên! Vì thế giới một ngườiđàn ông tàn độc, khẩu vị tồi, thấp kém, sở thích quái dị như chứ,hơn nữa, còn là Hoàng đế, khiến tức giận cũng dám gì!
“Cái gì?” Hoàng Phủ Hoài Hàn Tô CẩmBình tin nổi, hiểu cô gái , e rằng c.h.ế.t cũng khôngthể suy bại đến mức cọ rửa ngự dũng cho Quân Lâm Uyên đúng ? Trongmắt Hoàng Phủ Dạ đầy vẻ thương cảm, đau lòng.
Thậtra, nàng cọ rửa hố xí cho , nhưng chức vị hiện giờcủa nàng quả thật là như ! Tô Cẩm Bình bỗng cảm giác như câm ăn hoàng liên, vị hoàng đế nào đó đang sung sướng longỷ, đôi mắt phượng thoáng lạnh , ngươi bà đây mất mặt, bà đây cũngphải kéo ngươi xuống nước: “ thế, và sủng phi của Hoàng thượngcùng cọ ngự dũng!”
Giờ thì ánh mắt nghi hoặc củaHoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ đều chuyển về phía Quân Lâm Uyên. là tính cách Quân Lâm Uyên chuyển biến khó lường, nhưng hiện giờ sở thích kỳ quái đến mức để sủng phi của cọ nhà xí ?! Sắcmặt Quân Lâm Uyên cũng trở nên khó coi, tuy Mộng phi phế,nhưng là để phi tần phế cọ nhà xí thì hình như cũng chẳngkhác gì lắm! Tô Cẩm Bình!!! Hắn quá xem thường nàng!
Tô Cẩm Bình sang, thấy ánh mắt của Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ vẫn kỳ quái như , liền hổ ho khan mấy tiếng, cứu vãn thể diện: “Ta… cho các , tuy công việc hiện giờ của là cọ rửa ngự dũng, nhưng tiền công cao hơn , một tháng đượchai mươi lượng bạc, nhiều hơn hẳn năm lượng. Hơn nữa, hơn nữa… Hoàngthượng cam đoan chắc chắn sẽ nợ tiền công của !”
Chuyện nàng Hoàng Phủ Hoài Hàn khấu trừ tiền công vẫn còn mới như xảy ngày hôm qua !
Câu giải thích của nàng chỉ càng khiến họ cảm giác khó đượcthành lời. Trước họ nàng thích bạc, nhưng cũng đếnmức vì bạc mà đến tận những công việc chứ? Đặc biệt là Hoàng Phủ Dạ, nhớ rõ lúc đưa cho nàng gần mười vạn lượng, ở trongvương phủ cũng là một khoản tiền nhỏ , nhanh như mànàng đến mức vì hai mươi lượng cọ nhà xí ?!
Thấy ánh mắt phức tạp của họ , cảm giác cởi giày ném Quân Lâm Uyên càng dâng mạnh trong lòng Tô Cẩm Bình!
Cuối cùng, một thời gian dài trầm mặc, giọng lạnh như băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên: “Lâm Uyên , trẫm ngoài nóichuyện với cung nữ mấy câu, ý thế nào?”
Hắn câu , cả ba đều ngạc nhiên, Hoàng Phủ Hoài Hànđịnh… Hoàng Phủ Dạ rõ hoàng ý gì, Tô Cẩm Bình cực kỳđề phòng, nàng với tên cẩu hoàng đế gì mà ? Quân Lâm Uyên cũng ngạc nhiên, Hoàng Phủ Hoài Hàn gặp Tô Cẩm Bình lẽ nên thích thú gây sự chứ? Theo , thù hận giữa hai họ sâu,còn gì cần ?! vẫn khẽ, ôn hòa đáp: “Người xưaôn chuyện, đương nhiên trẫm ngăn cản , mời !”
“Vậy tạ ơn Lâm Uyên !” Dứt lời, Hoàng Phủ Hoài Hàn liếc Tô CẩmBình một cái, dậy ngoài. Tô Cẩm Bình cũng đầy nghi hoặc và đề phòng, bước theo ngoài ánh mắt lo lắng của Hoàng Phủ Dạ…
Quyển 2