Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 32:.1

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuôn mặt diễm lệ của Quân Lâm Uyên chợt đen như mực, hung dữ chằm chằm đám phi tần ngu xuẩn , giọng du dương lạnh lùng vang lên: “Cút hết cho trẫm!”

“Vâng, thần cáo lui!” Sáu phụ nữ cùng lên tiếng, nhưng vẫn kẹt ở cửa, ! Chỉ cần động đậy một chút những khác đều kêu la t.h.ả.m thiết! Tô Cẩm Bình cúi đầu trộm ngừng, quả nhiên xem tiểu thuyết, phim truyền hình nhiều một chút cũng , bất chợt gặp cảnh nào cũng thể nghĩ ngay một mưu kế để lừa , hôm nay cả sáu đều mất hết thể diện nhỉ!

“Ôi ôi, Tuyết phi tỷ tỷ, ngươi nhẹ chút, chen c.h.ế.t bản cung!”

“Ngươi nghĩ rằng bản cung khá hơn ngươi ?! Sao lúc bản cung yểu điệu như thế nhỉ, chen vài cái chịu nổi ?!”

“Được , đừng ồn nữa, nghĩ xem thế nào !” Họ ngờ cùng một lúc kẹt như thế !

“Rầm!”, Quân Lâm Uyên ném tấu chương trong tay về phía các nàng, mang theo luồng lực mạnh, đẩy bay cả sáu phụ nữ cùng ngã ngoài!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mấy tiếng ‘ui da’ vang lên t.h.ả.m thương, vị phi tần bình thường đều vô cùng đoan trang tao nhã, lúc đều ngã chổng vó lên trời! Giọng căm ghét của Đế vương vang lên: “Cút hết cho trẫm!” Mấy ả ngu ngốc, mất hết thể diện của !

Sáu phi tần hôm nay chọc giận Hoàng thượng, còn mất hết mặt mũi, chỉ thể cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của để Hoàng thượng đừng ấn tượng quá sâu với , đó cúi đầu : “Vâng! Thần cáo lui!” đồng loạt vội vàng chạy mất.

Nhìn dáng vẻ cúi đầu trộm của Tô Cẩm Bình, nốt ruồi son ở mi tâm của Quân Lâm Uyên đỏ rực như máu, nụ khóe môi cũng thâm trầm hơn một chút, nhưng đáng sợ đến kỳ lạ: “Tô Cẩm Bình, đúng là trẫm xem thường ngươi!” Vốn cử nàng ngoài đón là để chúng phi tần gây khó dễ một phen, ngờ trêu chọc là sáu ả ngu ngốc . Cô gái quả thật thông minh đến mức khiến tán thưởng, nhưng mà… từ đến giờ vốn thích quá thông minh!

“Đâu , Hoàng thượng khen nhầm !” Tô Cẩm Bình kính cẩn cúi đầu. Đâu là ngươi xem thường , cả tim lẫn mắt của đều nhỏ như hạt đậu xanh thì !!!

“Lá gan thật sự to!” Câu chuyện nàng chỉnh đám phi tần .

Tô Cẩm Bình hắng giọng, mặt đầy vẻ chân thành : “Hoàng thượng, điều chứng tỏ khẩu vị của Hoàng thượng , các vị phi tần của ngài đều là khiêm nhường!”

Mấy chữ ‘khẩu vị khiến khóe môi Quân Lâm Uyên co giật đến kiềm chế . Đây mà là khen cái gì, rõ ràng là châm biếm. Đôi mắt xếch nheo , vốn nổi sát khí nhưng chợt nhớ tới một chuyện, giọng mang theo chút ý vang lên: “Trẫm quên cho ngươi , vị khách sắp tới là quen cũ của ngươi, chắc gặp ngươi cũng sẽ vô cùng vui vẻ!”

Có thể khiến tên rắn rết vui vẻ như , chắc chắn là ‘ quen cũ’ đáng mong chờ gì: “Hoàng thượng, ngài đừng úp úp mở mở nữa, nô tỳ ngu dốt, thực sự đoán , xin ngài chỉ rõ!”

“Ồ? Ngươi cũng lúc ngu dốt ? Hóa trẫm tra xét cẩn thận!” Không cô gái c.h.ế.t tiệt tự tin ?

“Nô tỳ mà, ưu điểm lớn nhất của nô tỳ là khiêm nhường. Vì thế trong thời khắc nô tỳ đều là cực kỳ khiêm tốn, ngu dốt chẳng qua cũng chỉ để giữ vững ưu điểm của thôi!”

Nàng dứt lời, mặt Quân Lâm Uyên lạnh hẳn , xem bất mãn với sự nhanh mồm nhanh miệng của nàng. Tô Cẩm Bình vội tiếp: “Hoàng thượng đừng giận, điều cũng chứng rằng ngài hề sơ sót, long nhãn của ngài vẫn là đôi mắt sáng suốt thông minh nhạy bén nhất thiên hạ !”

Long nhãn, cũng là một loại quả mùi vị tệ lắm.

Nếu là Hoàng Phủ Hoài Hàn thì tức giận đến mức xé nát nàng , nhưng Quân Lâm Uyên thì lười tính toán với nàng, cong khóe môi, rạng rỡ hơn nữa: “Khách ngày mai sẽ tới, là Hoàng đế Đông Lăng, Hoàng Phủ Hoài Hàn!”

“Cái gì?!” Tô Cẩm Bình kinh ngạc trợn trừng mắt! Không nhầm chứ?! Tên cẩu Hoàng đế sắp tới Bắc Minh? Hơn nữa còn sớm muộn, nhằm đúng lúc rơi tay Quân Lâm Uyên để tới? Ta , ông trời , ông còn chơi xỏ hơn nữa ?

“Phản ứng của ngươi, vẻ mong chờ gặp nhỉ? Trẫm tin rằng cũng mong chờ gặp ngươi!” Nốt ruồi son nơi mi tâm tỏa ánh sáng hồng nhạt, khó để nhận tâm trạng lúc đang cực kỳ .

Tô Cẩm Bình chợt cảm giác như trời đất sụp đổ! Một tên Quân Lâm Uyên đủ lắm , Hoàng Phủ Hoài Hàn thâm thù đại hận với nàng, hiện giờ cũng còn lý do gì để giữ mạng nữa. Nói cách khác, nàng sắp trải qua những ngày tháng mặt rắn rết lưng hổ báo !!! Nàng run run lên tiếng, dường như tìm thấy giọng của nữa: “Nô tỳ to gan xin hỏi Hoàng thượng, khi nào thì cẩu… , Đông Lăng Hoàng sẽ tới ạ?” Tốt nhất là mười ngày nửa tháng nữa hãy tới!

“Nếu nhanh thì chắc là mai. Đông Lăng và Bắc Minh giáp ranh, tới nhanh cũng là bình thường.” Hắn kiên nhẫn giải thích cho Tô Cẩm Bình , xong, nụ càng sâu hơn.

Đông Lăng và Bắc Minh ngay cạnh , kinh thành cũng cách xa. Hoàng Phủ Hoài Hàn và Hoàng Phủ Dạ chắc cũng bao lâu nữa là tới nơi.

“Hoàng thượng, gần đây hoàng cung nhiệm vụ xuất cung mua đồ nọ ạ? Nô tỳ vô cùng tình nguyện cống hiến sức lực vì Hoàng thượng. Nếu nơi mua đồ xa xôi, sẽ nhiều , nhưng tiểu nhân cực kỳ trung thành tận tâm với Hoàng thượng, nên vô cùng tình nguyện ạ.” Tô Cẩm Bình vẫn giãy c.h.ế.t.

Quân Lâm Uyên liền đặt bút xuống, ngẩng đầu nàng, ánh mắt lóe lên vẻ chờ xem trò vui: “Đi xa mua đồ đúng là cũng , nếu ngươi tình nguyện , trẫm cũng ngăn ngươi. Có điều… Đông Lăng hoàng là quen cũ của ngươi, nếu gặp một thì trẫm vẻ tình quá, ngươi thấy đúng ?”

đúng cái đầu nhà ngươi! “Hoàng thượng, nô tỳ gặp quen cũ gì hết, đối với nô tỳ mà , ngài là đủ ạ!” Nói xong câu , đừng là Quân Lâm Uyên, ngay cả khóe môi nàng cũng kìm khẽ run lên, còn cảm giác nôn mửa, câu giống tỏ tình thế?!

“Cứ nên gặp thì hơn, ngươi mất trí nhớ ? Có thể Đông Lăng hoàng sẽ giúp cho ngươi nhớ một chút! Dù đời ai mất trí nhớ chứ?!” Khuôn mặt diễm lệ vẫn giữ nụ hơn cả đào vài phần, nhưng Tô Cẩm Bình chỉ lao tới đập mạnh mặt hai quyền!!!

Chẳng lẽ chuyện ‘mất trí nhớ’ là tự đào hố chôn ? “Hoàng thượng, hình như nô tỳ chợt nhớ chút gì đó , cần gặp Đông Lăng hoàng ạ, thật đấy!” Thù mới hận cũ của nàng và tên cẩu Hoàng đế còn nhiều hơn Quân Lâm Uyên nhiều, gặp sẽ t.h.ả.m đến mức nào, nên nếu thể gặp, thì đừng gặp là hơn.

“Ngươi là, ngươi nhớ ?” Đôi mắt hẹp dài nheo , sát khí bùng lên. Hắn thích dám can đảm trái với sự sắp xếp của !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-32-1.html.]

Tô Cẩm Bình nhíu mày, chuyện với còn đáng sợ hơn chuyện với một con rắn, chỉ cần một câu thôi, thể c.ắ.n c.h.ế.t ngươi ngay lập tức, vô cùng nguy hiểm! Thấy sát khí trong mắt càng lúc càng dầy, nàng vội lên tiếng: “A ha ha ha… nô tỳ quên mất ! Đông Lăng Hoàng đúng là xưa đáng gặp, chúng gặp một thì hơn!” Không thể để Hoàng Phủ Hoài Hàn kịp tới thì cái mạng nhỏ mất !

“Hừ!” Quân Lâm Uyên hừ lạnh một tiếng, gì, nhưng Tô Cẩm Bình như thấy bốn chữ to mặt — cũng điều đấy!

Cô nàng nào đó cúi đầu, nhanh chóng suy tính xem nếu cẩu Hoàng đế tới thì nên ẩn nấp thế nào, đột nhiên nhớ tới một việc vô cùng quan trọng, liền ngước lên, mắt long lanh nước Quân Lâm Uyên, đó ánh mắt kinh ngạc của , nàng nghẹn ngào : “Hoàng thượng, nô tỳ thể cầu xin ngài một chuyện ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn đến đây mà nàng là cung nữ cọ rửa thùng cứt… thì… cái mặt già của nàng cũng ném thẳng về nhà bà ngoại mất thôi!

“Cầu xin trẫm ? Nói thử xem!” To gan thật, còn dám cầu xin ?!

Cô nàng nào đó vội lao tới mặt , ôm lấy đùi trong ánh mắt vô cùng ghê tởm của : “Hoàng thượng, van xin ngài, thăng quan cho nô tỳ , giáng chức cũng ! Cầu xin ngài, gì cũng mà, Đông Lăng hoàng sắp đến đây , dù nô tỳ cũng là quen cũ của , thể cọ thùng cứt… , cọ rửa ngự dũng ! Xin ngài…” Nếu để cẩu Hoàng đế trăm khổ ngàn sở chạy trốn khỏi Đông Lăng chạy thẳng tới đây cọ thùng cứt, thì sẽ vui sướng đến mức nào, khi còn rụng cả răng mất! Nàng thể tưởng tượng dáng vẻ hả hê của ch.ó Hàn !

“Trẫm nghĩ thế. Cọ rửa ngự dũng cũng là việc vì trẫm, coi như là nô tỳ của trẫm, nếu Đông Lăng hoàng chắc cũng sẽ cảm thấy vui vẻ thôi!” Hắn hiểu rõ nàng đang nghĩ gì, nhưng Quân Lâm Uyên thích nhất là những chuyện đúng ý nàng!

Đương nhiên tên cẩu Hoàng đế sẽ vui vẻ , nhưng nàng chẳng vui tí nào cả!!! “Hoàng thượng, thì , nhưng nô tỳ là một sĩ diện, từ ngự tiền quét dọn biến thành ngự hậu cọ rửa, chuyện mất mặt!” Nước mắt chợt trào , vô cùng bi thương.

“Không ngươi mất trí nhớ ?” Giọng như như vang lên.

“…” Mẹ nó chứ!!! Đừng lôi chuyện mất trí nữa ? “Thi thoảng nô tỳ cũng nhớ một vài hình ảnh, ví dụ như lúc nô tỳ cầm chổi , là dáng vẻ uy vũ phi phàm múa !”

“Tô Cẩm Bình, hình như ngươi quên mất trẫm từng gì nhỉ!” Hắn thích cò kè với .

Nàng buông đùi , thừ dậy: “Tiểu nhân ạ!” Đây của Quân Lâm Uyên, đây là sai lầm của nàng. Đầu nàng lừa đá mới thể mong chờ sẽ rộng lòng từ bi thả cho một con đường sống!

Thấy nàng ủ rũ, tâm trạng của vẻ . Hắn chậm rãi tới mặt nàng, sát mặt nàng: “Tô Cẩm Bình, ngươi nên cảm thấy vinh hành vì suốt tám năm nay ai thể đòi hỏi thứ gì từ trẫm, nhưng ngươi là ngoại lệ! Mỗi một hành vi lời của ngươi đều đủ để trẫm bóp c.h.ế.t ngươi, nên nhất là ngươi ngoan ngoãn chờ đó cho trẫm, nếu chơi vui, trẫm còn thể chơi thêm vài ngày, còn nếu vui…”

Nói tới đây, dừng thêm gì nữa.

Tô Cẩm Bình cũng hiểu, nếu hiện giờ cứng đầu ưỡn n.g.ự.c đối chọi với , kết cục chắc chắn là lôi Ngọ môn c.h.é.m đầu, nên đành ngoan ngoãn ngậm miệng nữa, trong lòng thầm nguyền rủa mau c.h.ế.t .

“Phải , trẫm quên cho ngươi , mấy ngày nữa Bách Lý Kinh Hồng sẽ đăng cơ, là soán vị đoạt ngôi, dân chúng trong thiên hạ đều xôn xao bàn tán, những lời mắng nhiếc c.h.ử.i bới vang lên dứt. Tin , chắc ngươi sẽ thích nhỉ?” Nếu tin mà thu sai, thì mấy ngày khi nàng rơi xuống vực, nàng chuẩn đại hôn với Bách Lý Kinh Hồng, điều, hôn lễ đó phá hỏng, giữa hai hẳn cũng tình cảm!

Tô Cẩm Bình nhíu mày, nàng mối quan hệ phức tạp trong hoàng thất Nam Nhạc, cũng chỉ một chút về chuyện của Bách Lý Kinh Hồng, còn ai cụ thể với nàng cả. Tới thời khắc nàng mới phát hiện dường như hề hiểu . càng khiến nàng khó hiểu hơn là, vì đang yên đang lành soán vị? Chẳng lẽ vì chuyện của ?

“Sao hả? Lo cho ?” Trong mắt lộ nụ chói mắt, hiển nhiên là nếu Tô Cẩm Bình lo lắng yên, tâm trạng của sẽ cực kỳ .

Tô Cẩm Bình liếc một cái, thản nhiên đáp: “Không lo!” Nàng tin năng lực của , lo lắng cả. Hơn nữa, nàng ở đây lo lắng cũng chẳng việc gì, chỉ khiến Quân Lâm Uyên vui sướng hơn mà thôi.

“Vậy thì đúng là trẫm nên cảm thấy thương cho . Hiện giờ tìm ngươi khắp thiên hạ, ngươi hề lo cho . Ha ha…” Nói tới đây, thấy trong mắt nàng thoáng hiện lên vẻ nhớ nhung và lo lắng, trong n.g.ự.c cảm thấy sung sướng lạ thường.

Tô Cẩm Bình chờ xong cũng đáp lời nào, thêm một câu lộ thêm chút sơ hở.

“Lại , Bách Lý Kinh Hồng thật cũng thông minh, trẫm sai y phục của ngươi ném trong núi tuyết, chờ khi bọn họ tìm e răng sói ăn hết , cũng thể vững tin rằng ngươi còn sống.”

Hắn dứt lời, Tô Cẩm Bình ngẩng đầu trừng trừng , ánh mắt như thể tin nổi. Không ngờ tên đáng c.h.ế.t tàn độc đến như , rõ ràng chặt đứt đường lui của nàng. Đầu tiên là cho nàng uống t.h.u.ố.c khiến nàng tự chạy trốn , dùng thêm chiêu . Nếu đều nghĩ nàng c.h.ế.t thì nàng càng thể chờ bên ngoài hỗ trợ cho chạy trốn nữa!

Thấy ánh mắt đầy tức giận của nàng, tâm trạng vốn tệ của Quân Lâm Uyên càng hơn. Mặt rạng rỡ nàng, : “Trẫm cần ngươi ở đây hầu hạ, cọ rửa ngự dũng !”

“Vâng.”

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...