Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 31:: Có Oán Báo Oán, Có Thù Báo Thù
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu của Bách Lý Kinh Hồng hiển nhiên khiến cho Mai Lương Hinh nghẹn họng! Cô tại chỗ ngây ngốc thật lâu cũng lấy tinh thần, nhưng đến khi cô lấy tinh thần thì hai bọn họ xa mất ! Những Tướng quân đang ở cổng thấy Hoàng thượng và Hoàng hậu đều , cũng hề dừng , nên bản bọn họ cũng đều thở dài về. Đương nhiên, khi , cũng quên cùng vứt cho Mai Lương Hinh một ánh mắt khinh bỉ! Mai Lương Hinh thấy Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm xa cũng đủ tức giận lắm . Giờ trông thấy những ánh mắt khinh bỉ của các Tướng quân , khiến cho nội tâm cô lập tức như một ngọn lửa đốt đến tận đỉnh đầu, cái lòng tự trọng lúc đốt đèn lồng mới tìm thấy của cô , giờ đây đang điên cuồng kích động, sự kích động , cô tức giận đến mặt xanh mét, hoa mắt chóng mặt! Cô tức giận GIậm chân, sức mà dậm một cái, mới nhớ chân của gẫy xương, lúc vội thì để ý lắm, nhưng một cái dậm chân mạnh như bây giờ tự nhiên là hiện rõ ràng, thế nên trong nháy mắt cô cảm thấy đau đến nhe răng trợn mắt, thật lâu cũng nên lời. Cô đầu nghiến răng nghiến lợi với đám nha đầu mà gầm thét: “Còn đấy gì? Còn mau dìu !”
Đám nha đầu căn bản chẳng liếc cô một cái, đều hừ lạnh một tiếng đầu , cô cho rằng cô vẫn là khách quý ? Thật nực ! Mai Lương Hinh cũng bản chào đón, nếu mấy cũng sẽ đồng loạt tố giác cô ! Cô lê cái chân gãy của cố gắng trong phòng, lúc tới cửa phòng, thấy mấy nha đầu , cô nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Đồ đê tiện các ngươi, đừng vội đắc ý với ! Chờ nương nương, sẽ tính toán nợ nần hôm nay với các ngươi, sẽ tính toán rõ ràng từng chút từng chút một với các ngươi!”
“Thôi , còn mơ nữa ? Ngươi thấy lời Hoàng thượng ? Ngươi mù điếc thế hả? Hoàng thượng giận đến bảo ngươi đưa Hoàng thượng về núi tuyết, ngươi còn rõ ý là gì ? A, đúng , khẳng định là ngươi ! Các tỷ , chúng dạy cho cô cuối cùng ý của Hoàng thượng là gì !”
Một cô gái khinh thường . Mấy cô gái khác đồng loạt đáp lời: “Ý của Hoàng thượng chính là nguyện c.h.ế.t ở núi tuyết, cũng cưới một như ngươi đó!”
“Các ngươi bậy bạ cái gì đấy? Sao Hoàng thượng cưới , chẳng qua là ngại Hoàng hậu ở đấy thôi! Nếu Hoàng hậu ở đó, Hoàng thượng nhất định sẽ cưới !”
Mai Lương Hinh mặt đỏ bừng, gân cổ lên cãi bọn họ! “Ha ha ha…”
Đám nha đầu bật to, biểu hiện rõ ràng sự coi thường và khinh bỉ Mai Lương Hinh, tràng vô cùng dài và càn rỡ. Một cô gái dáng cao cao đến mặt cô , khách khí chỉ n.g.ự.c cô mà : “Ta ngươi rõ đức hạnh ngươi ư? Sao ngươi thể so sánh với Hoàng hậu nương nương và Mộc cô nương chứ? Ngay cả cô gái bên cạnh Hoàng hậu ngươi cũng sánh bằng, mà cũng ôm mộng thế , thật đúng là nực c.h.ế.t ! Hoàng thượng và Hoàng thượng mới rõ ràng đến thế, ngươi còn , ở đây mà mơ mộng, nếu là ngươi, giờ sẽ hổ mà nhảy từ tường thành xuống ! Thế mà ngươi vẫn còn ngoan cường, hổ mà sống tiếp !”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Ngươi cái gì, gan ngươi lặp nữa!”
Mai Lương Hinh tức giận đến mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nàng. Cô gái vóc dáng cao cũng hiền lành nên lập tức : “Lặp thì lặp . Ta , ngươi cho rằng ngươi là thứ gì, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, đòi phi t.ử của Hoàng thượng, ngươi tỉnh ngủ ? Có chúng hất cho một chậu nước để tỉnh ngủ ? Ta cũng đời một ngươi hổ như ngươi, á….”
Cô gái cao cao rít lên một tiếng lấy tay che mặt , dám tin Mai Lương Hinh, đó, lấy tay xoa mặt một vòng, thấy m.á.u ở tay, cô gái liền há mồm hét lên một tiếng: “A! Ta rạch mặt! Ta rạch mặt!”
Nói xong, hai mắt cô gái dám tin mà hai tay , đó là m.á.u đỏ tươi, trong chốc lát sắc mặt cô gái trắng bệch, thái độ vô cùng hung thần ác sát! Cô gái hét lên một tiếng, dùng ánh mắt như g.i.ế.c tay Mai Lương Hinh vẫn đang còn cầm cây trâm, cô gái nghiến răng vọt tới: “Đồ đê tiện! Đồ đê tiện nhà ngươi dám rạch mặt ! Sao ngươi dám thế chứ! Hôm nay nhất định dạy dỗ đồ đê tiện nhà ngươi cho trò! Các tỷ , xông , chúng oán báo oán, thù báo thù!”
“, oán báo oán, thù báo thù!”
Các cô gái đều đồng thanh hô to! Rất nhanh, các cô gái đều nổi giận đùng đùng lao tới đ.á.n.h Mai Lương Hinh, tay lưu tình chút nào, một sức lớn giật lấy cây trâm trong tay cô , mà cô gái cô bỏng tay cũng nhanh chóng tiến lên, tát cô mấy tát! “Đồ đê tiện , ai bảo ngươi hắt nước , ai bảo ngươi giội nước ! Ngươi cho rằng ngươi thật sự là thiên kim đại tiểu thư mà dám khi dễ ? Sinh còn bằng , ngươi vênh váo, kiêu căng cái gì chứ, ngươi lãnh diễm, cao quý cho ai ! Ta nhổ !”
Mai Lương Hinh mấy cô gái đ.á.n.h đến hoa mắt chóng mặt, cả đều bối rối, thậm chí còn thể cảm giác một trận ù tai, mà cô gái thương ở mặt cũng giận điên lên, điên cuồng cào cấu lên mặt cô : “Đồ đê tiện! Đồ đê tiện dám mặt thương, cũng khiến cho mặt ngươi thể gặp khác , đồ đê tiện !”
“Thả , các ngươi là ai , là ân nhân cứu mạng của Hoàng thượng, Hoàng thượng đáp ứng để nương nương !”
Mai Lương Hinh đ.á.n.h đến đều đau nhức, vội vàng thét lên chói tai để mấy cô gái thả cô . mà tiếc, cũng nguyện ý nể tình, một lạnh : “Hoàng thượng hôn mê nhiều ngày như thế, với ngươi , là với ngươi trong mơ ? Đồ hổ!”
Nói xong liền túm tóc của cô mà giật! Mai Lương Hinh dù cũng ở trong núi nhiều năm như thế, mặc dù chân gãy, nhưng khả năng phản kích cũng kém, cô nắm chặt tóc của một cô gái gần cô nhất, lớn tiếng rống giận: “Còn dám đ.á.n.h , ai cho ngươi đ.á.n.h ! Ngươi thật sự nghĩ Mai Lương Hinh dễ bắt nạt ? Lại dám đ.á.n.h , đồ đê tiện , dạy dỗ ngươi ngươi lợi hại!”
Cô gái cũng dễ trêu, tóc Mai Lương Hinh túm chặt, liền đạp một cước cái chân gãy của Mai Lương Hinh! “Đồ đê tiện, ngươi cho rằng dễ bắt nạt ?”
“A…”
Mai Lương Hinh hét t.h.ả.m một tiếng, khuôn mặt trong nháy mắt trắng bệch! Cô ôm chân của mà hét lên, “A! Chân của , chân của ! Các ngươi mau thả …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-31-co-oan-bao-oan-co-thu-bao-thu.html.]
Lần đều điểm yếu của cô ở , thế là, mấy cô gái đều nhấc chân lên, hề lưu tình mà giẫm xuống chân cô ! Chỉ “Crắc”
vài tiếng giòn tan vang lên, khăn lụa màu trắng đang bó chân Mai Lương Hinh trong nháy mắt nhiễm đỏ m.á.u tươi, cô đau như xé thịt rút gân, lăn lộn mấy vòng mặt đất, mắt trợn trắng lên, trực tiếp hôn mê bất tỉnh! Mấy cô gái là bọn họ tay nặng quá, đều cảm thấy chút hoảng hốt, mà cô gái thương ở mặt tâm trạng vẫn vô cùng căm tức! Thấy Mai Lương Hinh bất tỉnh, vẫn còn đá chân cô một cước, giận dữ mắng vài câu mới thôi! Người thì mấy cô gái cũng đ.á.n.h xong, việc cần tiếp theo là để giải quyết hậu quả! “Làm bây giờ?”
Bất kể thế nào nữa, thì cô cũng cứu Hoàng thượng một mạng, Hoàng thượng mới tức giận mà mắng cô nhưng cũng sai đánh, rõ ràng vẫn còn để ý đến ân tình của cô , nhưng mấy cô gái vẫn đ.á.n.h mà cần quan tâm đến, cũng hậu quả sẽ thế nào. “Cái gì mà bây giờ, cô tự ngã xuống, liên quan gì đến chúng ?”
Một thị tỳ . Thị tỳ cao cao hừ lạnh một tiếng: “ đấy, chính cô tự ngã xuống, việc liên quan đến chúng ! Dù thì hiện nay bộ phủ thành chủ Thiệu Dương, ai cô miệng đầy mê sảng, đến c.h.ế.t vẫn hổ! Sau khi cô tỉnh chúng đánh, cũng ai tin tưởng, các ngươi cứ yên tâm !”
“Vậy cứ để cô ở đây ? Nếu như cô cứ thế mà c.h.ế.t thì ? Dù thì chúng cũng phái tới để hầu hạ cô , lý do gì mà thấy cô ngã như thế mà cũng còn đỡ dậy chứ!”
Lại một lo lắng . “Làm sạch dấu chân cô , đó chúng cùng lượt đến chỗ Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương và Khâu Tướng quân, thỉnh tội chuyện hôm nay chúng bàn tán về Hoàng thượng và Hoàng hậu, cùng với sỉ nhục Khâu Tướng quân! Đến lúc hỏi tới thì chúng thỉnh tội với Hoàng hậu và Tướng quân , cho nên thấy cô ngã, cũng gì hết!”
Thị tỳ cao cao che mặt , nghiến răng nghiến lợi . Nàng ở trong phủ thành chủ việc lâu năm như thế, phu nhân khó hầu hạ thế nào nàng cũng hầu hạ , từng gặp ai đê tiện như thế , mặt của nàng sợ là cứu nổi! “Lệ Chi tỷ tỷ, mặt của ngươi bây giờ? Có cần mời đại phu ?”
Một cô gái mặt nàng lo lắng hỏi. Lệ Chi gật đầu: “Cần mời đại phu, nhưng tiên chúng gặp Hoàng hậu nương nương và Khâu Tướng quân hẵng , những chuyện khác đều để sang một bên ! Các ngươi ai kim sáng d.ư.ợ.c cho một ít! Đồ đê tiện , tức c.h.ế.t , cũng thật sự là đen đủi, gặp cô !”
“Ta kim sang dược, , để lấy!”
Cô gái bỏng tay vội vàng về phòng để lấy thuốc. Mấy cô gái còn thì vuốt tóc cho Mai Lương Hinh, cũng sửa sang quần áo giật túm dúm dó lúc đ.á.n.h , sạch dấu chân cô , mặt vết cào nhưng cũng may là Lệ Chi để móng tay quá dài, cho nên để vết cào quá sâu. Cuối cùng sắp xếp cô thành dáng vẻ ngã mà hôn mê bình thường, chút dấu vết đ.á.n.h nào, đương nhiên, khi mấy cô gái sửa sang, sắp xếp hiện trường, cũng tay thêm ít! Lệ Chi thoáng qua khuôn mặt một ít vết thương của Mai Lương Hinh, chút tiếc nuối mà thở dài một : “Thật sự quá dễ dàng cho con ả đê tiện !”
“Được , Lệ Chi tỷ tỷ, chúng đ.á.n.h cũng nhẹ tay, chân cô đến tám phần là chữa , cũng coi như là hòa !”
Một cô gái lời an ủi, nhưng nàng cũng Lệ Chi thực sự tức giận! Đối với phụ nữ mà dung mạo quan trọng đến mức nào chứ? Một cô gái hủy dung mạo, hiện nay cơ bản là tìm chồng, mặc dù các cô gái đều ký văn tự bán ở phủ thành chủ, khả năng lấy chồng, nhưng khi mà mặt mũi còn , thì chẳng cũng vẫn còn cái để mà hy vọng ? Kể cả như thế, thì bất kỳ một phụ nữ nào đang yên đang lành rạch mặt thì tuyệt đối cũng vui nổi. Lệ Chi lạnh một tiếng: “Ta cố tình đ.á.n.h tàn phế cái chân của tiện nhân đó, nếu thì uổng công khuôn mặt thương !”
Đang chuyện thì cô gái bỏng tay cầm kim sáng d.ư.ợ.c tới, vội vàng bôi lên mặt của cô gái cao cao, mấy cô gái Mai Lương Hinh hôn mê đất, hung hăng c.h.ử.i thề một tiếng, cùng tới phòng Nam Cung Cẩm! Trên đường , một cô gái nhát gan lo lắng : “Các ngươi xem, chúng cứ mặc kệ cô như thế, liệu cô c.h.ế.t ?”
“Ngươi yên tâm , đồ đê tiện đấy chỉ già mồm, mạng còn lớn, tuyệt đối c.h.ế.t !”
Lại một khác châm chọc. Tất cả đều rời , chỉ còn một minh Mai Lương Hinh hôn mê trơ trọi lẻ loi mặt đất…
Quyển 4