Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 31:.3
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Tô Cẩm Bình tỉnh dậy Thái hậu truyền nàng tới yết kiến. Lại , nàng gặp ít Hoàng đế, nhưng đúng là từng gặp một vị Thái hậu nào, vì nàng liền ôm tâm trạng thấp thỏm theo cung nhân truyền chỉ.
Vào trong điện, Tô Cẩm Bình thấy ngay một phụ nữ trưng niên xinh mặc áo gấm đỏ thẫm phượng tọa, búi tóc nhiều đồ trang sức thừa thãi, nhưng cổ tay một chuỗi phật châu, giống một thái hậu tôn quý mà ngược giống tu hành hơn. Kỳ quái là, nếu dựa tuổi của Quân Lâm Uyên để tính, thì năm nay Thái hậu cùng lắm cũng chỉ tầm bốn mươi tuổi, tuy dung mạo vẫn xinh như xưa, nhưng khóe mắt hằn lên nếp nhăn sâu, tóc cũng điểm bạc. Quan sát mụ một lúc Tô Cẩm Bình mới cúi thấp : “Nô tỳ bái kiến Thái hậu nương nương!”
“Đứng lên .” Giọng của Thái hậu dường như buồn ngủ, đầy vẻ mệt mỏi.
“Tạ ơn Thái hậu!” Nàng dậy, vẫn cúi đầu.
Thấy dáng vẻ kính cẩn của nàng, Vương thái hậu khỏi gật gù trong lòng, xem cũng xuất từ gia đình danh giá: “Ai gia truyền ngươi đến là hỏi xem quê nhà của ngươi ở ? Gia đình gì? Còn nào ? Bên cạnh Hoàng đế cũng thể mấy rõ lai lịch .”
Nàng ở bên cạnh Quân Lâm Uyên ? Sao nàng ? “Khởi bẩm Thái hậu, nô tỳ mất trí nhớ nên quê nhà ở ạ!”
“To gan! Dám lừa dối ai gia!” Mụ quát lớn.
Tô Cẩm Bình bình thản ngẩng đầu: “Thái hậu, nô tỳ thực sự mất trí nhớ. Hơn nữa, xin thái hậu cứ tin tưởng rằng, Hoàng thượng của chúng là vị đế vương sáng suốt trí tuệ nhất thiên hạ, nếu nô tỳ là một sự uy hiếp, thì chắc chắn ngài sẽ để nô tỳ ở bên cạnh. Hay là ngài tin trí tuệ của Hoàng thượng?” Không mẫu nào lo lắng cho con trai mà thích nịnh bợ con trai .
Vừa câu , Vương thái hậu nở nụ . Mụ nha đầu mất trí nhớ thật , mụ quát nạt cũng chỉ để thử nàng mà thôi, giờ nàng , chỉ gạt bỏ hết sự hoài nghi trong lòng, mà ngược mụ còn tán thưởng sự thông minh và khí phách của nàng: “Đương nhiên ai gia yên tâm về Hoàng đế. Nha đầu nhà ngươi cũng to gan thật, khá thông minh, chẳng trách Hoàng đế để tâm đến ngươi như !”
Khóe môi Tô Cẩm Bình khẽ run lên vài cái, nếu kết quả của việc ‘’ mỹ nhân rắn rết để tâm là cọ thùng cứt, thì nàng thà vinh dự đó còn hơn! Nghe Thái hậu xong, nàng cũng gì, chỉ cúi đầu vẻ bận tâm. Thái độ càng khiến Thái hậu hài lòng hơn: “Nha đầu, ai gia nhắc Hoàng thượng phong cho ngươi quý phi ?”
Cái gì?! “Thái hậu, phận của Hoàng thượng tôn quý, là Chân long thiên tử, một con gái nông cạn như nô tỳ tuyệt đối thể xứng đôi với ngài , xin Thái hậu thu lời !” Đùa cái quái gì thế, quý phi của Quân Lâm Uyên ? Ha ha… trừ khi Tô Cẩm Bình nàng thật sự gả cho ai thì mới đùa giỡn với cái mạng nhỏ !
Nàng dứt lời, nụ môi Vương thái hậu càng sâu hơn: “Sau ngươi cứ hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng , là ý của ai gia. Được , ai gia mệt mỏi, ngươi lui !”
“Thái hậu, nô tỳ thấy ạ!” Hầu hạ bên cạnh , đúng là thà cọ thùng cứt còn hơn!
“Huệ Hương, đưa nàng ngoài!” Vương thái hậu nhắm mắt, rõ ràng chuyện nữa.
Tô Cẩm Bình cũng điều theo cung nữ tên Huệ Hương ngoài, trong lòng rối như tơ vò, rốt cuộc Thái hậu ý đồ gì?!
Chờ nàng khuất, Huệ Hương về bên Thái hậu: “Thái hậu, nha đầu cũng gì đặc biệt, ngài …” Trong cung , phụ nữ ngu ngốc ít, nhưng phụ nữ thông minh thì đầy nhan nhản, Thái hậu đối xử khác biệt với nha đầu ?!
Vương thái hậu day day mi tâm của , : “Vậy ngươi từng thấy Hoàng đế để tâm đến ai như thế ?” Dù là Hoàng đế thích nàng căm hận nàng, thì cứ để tâm là .
“Việc … quả thật . mà, nếu Hoàng thượng thích nàng thật, phận của nàng…” Huệ Hương theo Thái hậu nheieuf năm, đương nhiên lúc Thái hậu ‘phong quý phi’ chỉ là thăm dò thôi. Một cung nữ Hoàng thượng sai cọ rửa ngự dũng mà lên phi tần chắc chắn sẽ khiến thiên hạ rụng răng.
“Chuyện năm đó, ai gia quá đáng. Uyên nhi hận ai gia bao nhiêu năm nay, trong lòng nó thoải mái . Nếu nha đầu thể giúp nó nghĩ thoáng một chút, thì dù lấy cái mạng già của ai gia, ai gia cũng sẽ giúp nàng lên phi!” Huống chi, với tính cách của Uyên nhi, nếu như thích thật, thì thậm chí còn thể đưa nàng lên Hoàng hậu.
Huệ Hương cũng thầm thở dài: “Thái hậu, chuyện năm đó qua lâu , chắc bao lâu nữa Hoàng thượng cũng sẽ nghĩ thông suốt thôi. Ngài sẽ tha thứ cho ngài mà.” Dù rằng tỷ lệ nhỏ, nhưng cô cũng chỉ thể khuyên nhủ như thôi.
Vương thái hậu khẽ lắc đầu: “Ngươi cần an ủi ai gia, tội do ai gia tự tạo , bản cũng hiểu rõ mà! Cả đời , Uyên nhi… cũng sẽ tha thứ cho ai gia. Ai gia chỉ hy vọng nó thể sống thoải mái hơn một chút, chỉ sợ cơ thể của nó còn chống đỡ mấy năm nữa…” Nói tới đây, hai hốc mắt Thái hậu đỏ ửng lên, hai giọt nước mắt chảy dài xuống.
Đêm qua Hoàng thượng ho máu, thái y bận bịu suốt đêm mới xong, trong cung đều tin . “Thái hậu, khuyên nhủ Hoàng thượng, thì mới cứu ngài !” Câu ‘đại phu thể tự chữa cho ; căn bản hề ý nghĩa đối với Hoàng thượng. Người khác thể chữa bệnh của Hoàng thượng, nhưng với y thuật của ngài thì vẫn thể chữa , chỉ điều vì ngài chịu chữa cho , cứ như đang đợi chờ cái c.h.ế.t .
“Ôi, đương nhiên ai gia cũng điều đó. Hiện giờ ai gia chỉ hy vọng nha đầu sẽ ai gia thất vọng…”
…
Tô Cẩm Bình c.h.ử.i rủa, đến thẳng cửa ngự thư phòng. Thị vệ gác cửa đều nàng: “Người phận sự tới gần ngự thư phòng.”
“Thái hậu bảo tới!” Họ nghĩ nàng đến lắm ?
“Cho nàng .” Giọng du dương lạnh lẽo vang lên.
Đám thị vệ vội để nàng qua. Tô Cẩm Bình cũng bước trong phòng, gương mặt diễm lệ của tái nhợt, nàng nhớ tới hình ảnh ho m.á.u đêm qua, sự oán hận thường ngày cũng vơi ít nhiều: “Hoàng thượng, nô tỳ…”
“ là trẫm xem thường ngươi, nhanh như thế mà bám Thái hậu !” Đôi mắt xếch nheo , tia sáng lạnh trong đáy mắt khiến dám lâu, nốt ruồi son ở mi tâm đỏ rực như máu.
Tô Cẩm Bình nhạy bén phát hiện đang tức giận, hơn nữa còn là vô cùng tức giận, đặc biệt khi nhắc tới hai chữ ‘thái hậu’, căn bản thể kiềm chế sự căm hận khiến nàng kinh hãi. Sau khi trấn tĩnh , nàng mới đáp: “Hoàng thượng, nô tỳ sẵn lòng để ý đến mấy lời Thái hậu , ý ngài thế nào ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-31-3.html.]
Nghe nàng , Quân Lâm Uyên ngẩn , hỏi: “Thái hậu gì?”
“Thái hậu để nô tỳ hầu hạ bên cạnh ngài, nhưng nô tỳ cảm nhận một cách sâu sắc rằng, như nô tỳ chỉ hợp để cọ thùng cứt, … hầu hạ ngự dũng của ngài thôi, phù hợp để hầu hạ ngài!” Những lời bén nhọn, đ.á.n.h đồng thẳng Quân Lâm Uyên với ngự dũng.
“Tô Cẩm Bình, miệng lưỡi sắc bén là bản lĩnh của ngươi. ngươi cũng đừng quên, tính mạng của ngươi còn đang trong tay trẫm.” Hắn như như nhắc nhở nàng, nhưng tâm trạng rõ ràng hơn nhiều. Thái độ khiến Tô Cẩm Bình càng hiểu tâm tư của . Nếu là Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ e quát ầm lên một câu: “Tô Cẩm Bình, ngươi chán sống ?”, nhưng vẻ vui sướng, đúng là một tên biến thái!
lúc , một tiểu thái giám bước bẩm báo: “Hoàng thượng, Tuyết phi, Thần phi, Đoan phi, Lệ phi, Kính phi và Nguyệt phi cùng tới thỉnh an ạ!” Bẩm báo xong chính gã cũng cảm thấy đầu óc váng vất. Ai mà tính cách Hoàng thượng chứ? Từ đến giờ ngài thích các phi t.ử đến phiền , nhưng hôm nay tới sáu cùng tới đây, quả thực là yến hội tự sát từng bao giờ!
Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy da đầu tê rần, nàng Thái hậu phái tới đây một chút, mà đám phi t.ử tới ngay lưng, tám chín phần là đến vì ! Hiển nhiên Quân Lâm Uyên cũng nghĩ như nàng, môi thoáng lạnh: “Tô Cẩm Bình, ngươi ngoài đón các nàng giúp trẫm!”
Tiểu thái giám cũng ngỡ ngàng, Hoàng thượng mà cho các vị nương nương bước ? Đây là chuyện từng !!!
Tô Cẩm Bình hiểu rõ. Đây là sai đón , là đẩy cho giày vò thì ! Nàng bất chấp bước cửa, đến ngoài, một loạt những lời châm chọc ập xuống: “Ôi! Đây là ai ai đó thái hậu coi trọng đấy ?! Bao nhiêu năm nay Thái hậu từng hòa nhã với ai đấy, thể dạy bản cung cách giành lấy sự yêu thích của Thái hậu , bản cung cũng học!”
“Chắc là mấy chiêu nịnh nọt dụ dỗ thôi đúng ?”
“Tỷ tỷ đùa, mấy chiêu nịnh nọt dụ dỗ thể dùng để mê hoặc Thái hậu !”
“Cũng đúng, nhưng dù cũng chỉ là mấy chiêu thức ho gì, Thái hậu yêu mến chăng nữa, cũng chỉ là một ả cọ rửa ngự dũng thôi mà!”
“Ôi đừng , nếu mà mách lẻo với Thái hậu về chúng , thì chúng chịu trách nhiệm nổi ! Ôi… Trong cung của chúng sắp thêm một vị tỷ nữa !” Phi tần trong cung ít, nhưng nếu Thái hậu hậu thuẫn, địa vị đương nhiên cũng khác hơn một chút. Dù thái độ của Hoàng thượng đối với Thái hậu thế nào, thì Thái hậu cũng vẫn là Thái hậu.
Tô Cẩm Bình bao giờ mắng xối xả như thế? Nàng tự giễu chính , c.ắ.n chặt răng, trong đầu lóe sáng, chợt nhớ tới mẩu truyện trong quyển sách xem khi xuyên , cảnh hai cùng bước một cánh cửa nhỏ, đầu bỗng nảy một kế . Nàng sáu mặt, liếc mắt đại môn ngự thư phòng một cái: “Nương nương, đó đều là do nô tỳ thông minh tuyệt đỉnh, hiền lành phúc hậu, đương nhiên, ưu điểm lớn nhất của nô tỳ là khiêm nhường, thái hậu và Hoàng thượng đều tán thưởng điểm của nô tỳ, các vị quả thật thể học một chút.”
Khiêm nhường ?! Câu của nàng chút khiêm nhường nào ? Tô Cẩm Bình tiếp: “Các vị nương nương, Hoàng thượng đang chờ các vị đấy, mau thôi. Nhơ là khiêm nhường thì Hoàng thượng mới thích!”
Nghe đoạn đối thoại ngoài cửa, Quân Lâm Uyên chợt cảm thấy gì đó .
Tô Cẩm Bình xong liền bước , tuy mấy phi tần tin lời Tô Cẩm Bình, nhưng cũng cảm thấy khiêm nhường mặt Hoàng thượng cũng là việc , vì bắt đầu khiêm nhường với ngay ngoài cửa: “Tuyết phi tỷ tỷ, tỷ !”
“Nguyệt phi , thì hơn.” Tuyết phi đáp.
Nguyệt phi nhíu mày: “Hay là Thần phi tỷ tỷ , dù tỷ hầu hạ Hoàng thượng cũng lâu hơn chúng một chút!”
“Chúng đều là phi tần nhị phẩm, tỷ tỷ dám nhận lớn hơn!”
Đám thái giám họ mà gì, bình thường thì luôn tranh xem ai , hôm nay đùn đẩy nhường nhịn thế ?!
Mọi còn đang giằng co, giọng của Tô Cẩm Bình vang lên: “Chi bằng các vị nương nương cùng ?” Vừa câu , mi tâm Quân Lâm Uyên nhảy dựng lên, dự cảm lành ập tới.
Sáu phi tần xong đều cảm thấy lý: “Như thế cũng , chúng cùng nào!”
Họ sánh vai hình thành một hàng ngang dài. Tuy cửa to thật, nhưng cũng chứa sáu cùng một lúc. Vì thế, sáu vị phi tần xinh động lòng , béo gầy đủ cả, khi cùng bước phòng lời đề nghị của Tô Cẩm Bình, ngay tại cửa ngự thư phòng mở rộng …
— họ kẹt !!!
Nhất thời , cũng chẳng xong, sắc mặt của họ vô cùng đau khổ!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quyển 2