Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 31:.2 Tương Tư Khắc Cốt
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đều do lão ư? Bách Lý Ngạo Thiên chợt hiểu hết! Hắn vẫn luôn hận , hận năm đó hạ độc mù mắt , mà tất cả những việc , chỉ vì trả thù thôi! “Bách Lý Kinh Hồng, dù sai thì cũng là phụ hoàng của ngươi!”
“Phụ hoàng ư? Đã c.h.ế.t từ mười sáu năm !” Hắn chợt , trăm hoa đều mất vẻ , nhưng trong nụ đó chứa đựng sự thống khổ mà ai thấy . Từ tới giờ, sự yếu ớt của cũng chỉ dành cho một nàng thấy thôi. Hắn hận phụ hoàng đưa Đông Lăng vì sự an nguy của Nam Nhạc, mà hận lão vì đề phòng về trả thù mà độc ác hạ độc mù mắt . Nếu vẫn tìm thấy viên Bích ngọc hồi hồn đan cuối cùng , đến khi thành kẻ mù lòa, thì lấy tư cách gì bên nàng nữa?!
Không chờ Bách Lý Ngạo Thiên lên tiếng, giọng lạnh lùng trong trẻo của Bách Lý Kinh Hồng vang lên tiếp: “Nợ , sớm muộn gì cũng trả. Nếu ông động đến Cẩm nhi, còn thể học cách tha thứ, cũng sẵn lòng tha thứ. Cẩm nhi rơi xuống vực vẫn tung tích gì, tìm thấy nàng, cũng tìm nàng. Ông xem, bây giờ? Ông nghĩ, nếu như g.i.ế.c ông để báo thù , liệu nàng cảm thấy vô cùng vui vẻ về bên ?”
Thì là vì phụ nữ ! Bách Lý Ngạo Thiên vội giải thích: “Không , mục tiêu của là Mặc Khiếu, nàng Mặc Khiếu kéo xuống! Hơn nữa, phụ nữ đó cũng như ngươi nghĩ . Nàng , sẵn lòng giúp giám sát ngươi, nên mới quyết định giữ mạng của nàng. Người phụ nữ như thế cũng xứng đáng ngươi đối xử như !”
“Ông nhầm .” Ba chữ vang lên từ miệng , giống như vầng trăng treo chín tầng trời say mê.
Nhầm ư?! Bách Lý Ngạo Thiên thoáng sững sờ biến sắc: “Ý ngươi là, phụ nữ đó lừa ?” Không thể nào, lão gặp bao nhiêu , hạng nào mà lão từng gặp qua . Lúc vẻ sợ hãi và nịnh bợ của phụ nữ đó đều vô cùng chân thực!
Thấy lão kích động như , Bách Lý Kinh Hồng chỉ nhếch môi giễu cợt, thản nhiên đáp: “Ta nàng lừa ông . mà, dù nàng gì thì cũng đều đúng. Dù nàng gì, cũng sẽ trách nàng, dù nàng lấy mạng , cũng chớp mắt lấy một cái.”
Cái gì?! Bách Lý Ngạo Thiên chợt cảm thấy như đập một gậy đầu! Luận điệu kiểu gì đây?
“Không hiểu ? Vì ông tình yêu, nên ông thể hiểu .” Nói tới đây, như nhớ gì đó, , “Sao thể quên nhỉ, thật ông tình yêu đấy chứ. Ông yêu cái ngai vàng của . Ông cho Cẩm nhi mất tích, cũng sẽ giành lấy ngai vàng ông yêu nhất, đó chúng cùng đau khổ, ông thấy ?”
“Bách Lý Kinh Hồng, ngươi điên ?” Nhìn vẻ mặt của , Bách Lý Ngạo Thiên chỉ cảm thấy phát điên , dường như ma nhập !
Nghe lão , ánh mắt Bách Lý Ngạo Thiên dịu vài phần, một lúc lâu mới : “Không, như mới công bằng!”
Công bằng! Quả thực công bằng, cùng mất thứ mà yêu quý nhất thì thể là công bằng ! Bách Lý Ngạo Thiên thể chấp nhận lý do khiến mất ngai vàng là như : “Bách Lý Kinh Hồng, ngươi từng nghĩ đến hậu quả khi ngươi như ? Trẫm tuyệt đối thể chiếu truyền ngôi . Dù ngươi Hoàng đế, ngươi cũng chỉ thể gánh tiếng soán ngôi đoạt vị lưng mà thôi!’
“Tiếng , là cái gì?” Mặt thoáng vẻ nghi hoặc như thực sự hiểu rõ câu ý gì, đó tự tiếp, “Ông nghĩ, nếu trong thiên hạ đều mắng , liệu Cẩm nhi vì thương mà bất chấp tất cả để về ?”
“Ngươi…” Bách Lý Ngạo Thiên còn gì, Bách Lý Kinh Hồng đúng, lão tình yêu, cả đời đều , nên lão hiểu cảm giác đó như thế nào, nhưng điên cuồng đến mức thì còn là con nữa ? Rõ ràng là một kẻ điên, điên từ đầu đến chân!
Ai ngờ, Bách Lý Kinh Hồng xong tự gật gù, môi khẽ nở nụ , dường như còn mang theo chút ngọt ngào: “Nếu trong thiên hạ đều c.h.ử.i mắng , chắc chắn nàng sẽ đau lòng. Ông nghĩ, nếu g.i.ế.c g.i.ế.c cha, liệu thiên hạ sỉ vả gay gắt hơn nữa ?”
“Ừ, g.i.ế.c g.i.ế.c cha, g.i.ế.c g.i.ế.c cha…” Giọng lành lạnh trong trẻo vang lên trong đại điện, ngừng lặp lặp .
“Điện hạ!” Hủy nhíu mày gọi một tiếng, tiếng gọi như sét đ.á.n.h giữa trời quang, nổ to trong đại điện! Lúc thần trí của Bách Lý Kinh Hồng mới chậm rãi khôi phục chút tỉnh táo, ánh mắt mơ mơ hồ hồ cũng chợt lấy vẻ trí tuệ thường ngày, dường như giãy dụa thoát khỏi cảm giác điên cuồng . Hắn nhắm mắt , trầm ngâm một lát mới từ từ mở , ‘phụ hoàng’ của , : “Muốn thì . Không cũng . Ngai vàng nhất định . Sau , ông và … cùng tiếp tục tồn tại…” Khi những lời , hầu như còn thấy tiếng tim đập của nữa. Tim … sớm hòa thành một thể với nàng. Nàng ở bên cạnh, tim thể đập nữa?!
Dáng vẻ khiến lòng mấy đại ám vệ đều nhói đau, bọn họ thể dám chắc rằng nếu Hủy gọi điện hạ, chắc chắn điện hạ sẽ phát điên, chắc chắn sẽ phát điên!
Bách Lý Kinh Hồng xong cũng âm thanh lưng nữa, bước thẳng khỏi điện. Nhìn theo bóng , mấy đại ám vệ cũng thế nào. Dường như điện hạ lạnh lùng hơn lúc . Khi còn ở Đông Lăng, cảm giác cô độc tuyệt tình đó là vì trong lòng còn oán hận. hiện giờ, như mất trái tim . Điện hạ như thế khiến bọn họ cảm thấy lạ lẫm xa xôi.
“Vẫn ?” Hủy liếc mấy một cái hỏi.
Sắc mặt của Diệt phức tạp: “Sau khi trở về, Thái t.ử phi xảy chuyện, Vẫn vô cùng áy náy, chạy tìm Thái t.ử phi !” Mấy ngày đó Thái t.ử phi luôn hôn mê, bên phía Nhạc Trọng tướng quân chuyện nên Vẫn rời , ngờ bao lâu thì Thái t.ử phi tỉnh dậy.
“Ta cứ cảm thấy tiểu t.ử gì đó là lạ.” Tu nhíu mày . Mấy bọn họ lớn lên bên , bình thường cứ gì đó khác lạ là thể thoát khỏi mắt của mấy còn .
Trong lòng Phong hiểu rõ: “Được , gì mà lạ với lạ, hiện tại nên nghĩ cách thế nào tìm Thái t.ử phi thì hơn! Điện hạ như cũng là cách .”
Người của họ tìm khắp cả thiên hạ nhưng tìm thấy một chút tin tức nào. Vì căn bản ai vô duyên vô cớ núi Tuyết còn mang cả một t.h.i t.h.ể mà để chút manh mối nào. Như chứng tỏ cố tình xóa dấu vết. ai mà thế chứ?! Bọn họ đều rà soát hết một lượt, nhưng cuối cùng cũng đều phủ định hết! Họ thậm chí còn bây giờ Thái t.ử phi còn sống . Dù ngã từ nơi cao như xuống, tỷ lệ còn sống thật sự quá thấp.
Bách Lý Kinh Hồng khỏi đại điện, một con sói nhỏ màu vàng đột ngột chạy về phía . Nó dừng mặt , một một sói cứ thế .
Vàng cũng tìm chủ nhân nhưng nó là sói Mạc Bắc, thể đ.á.n.h chút nào trong núi Tuyết. Mùi bên trong núi Tuyết chỉ sói tuyết mới ngửi thấy . Ngày đó nó theo trong, còn suýt nữa đóng băng mà c.h.ế.t, đó đưa về nhà tĩnh dưỡng tới giờ mới bình phục.
Nó bước tới bên chân Bách Lý Kinh Hồng, cọ cọ vài cái, ngửa đầu : “À… ú…” một tiếng, đôi mắt xanh lục ẩn chứa những tia sáng óng ánh. Nó vốn thích Bách Lý Kinh Hồng, vì khi chủ nhân còn ở bên cạnh nó, cứ hở một tí là ném nó . vì , khi tìm chủ nhân, cứ là nó cảm thấy thiết đến lạ thường.
Bách Lý Kinh Hồng nó cảm thấy thiết lạ thường chứ?! Trong một khoảnh khắc, còn như thấy hình ảnh nàng ôm Vàng, nhoẻn miệng thật tươi. Hắn xổm xuống, bế Vàng lên, đôi mắt xanh lục của nó, nhẹ nhàng : “Nàng sẽ bỏ chúng , đúng ?”
Dường như Vàng hiểu lời của , khẽ gật gật cái đầu nhỏ xinh của .
Hắn vốn bệnh cuồng sạch nhưng lúc đưa bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng vuốt đầu Vàng, đó ôm lấy nó hề chút ghê tởm nào: “Cứ tin . Ta sẽ tìm nàng…”
“À… ú….”
…
Nửa đêm, Tô Cẩm Bình bật dậy, chợt cảm thấy thể hít thở nổi! Vừa , nàng mơ thấy . Mơ thấy ép vua thoái vị, mơ thấy ôm Vàng sẽ tìm nàng. Mấy ngày gặp, sự nhớ nhung đến khắc cốt ghi tâm trào dâng từ đáy lòng, trói chặt lấy trái tim, vô cùng khó chịu. Nhìn Mộng phi giường cách đó xa, Tô Cẩm Bình dậy ngoài cửa. Chưa chừng thể trốn , dù nàng tỷ lệ lớn, nhưng thử thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-31-2-tuong-tu-khac-cot.html.]
Nàng rón rén cửa điện của , trong lòng thầm rủa xả tên thối nát Quân Lâm Uyên, cho nàng ăn cái gì mà thể dùng chút khí lực nào. Lát nữa đến tường bao, e rằng cũng chỉ thể vất vả trèo tường thôi.
Lẩn trốn lớp hộ vệ dày đặc, cuối cùng cũng tới bức tường bao quanh cung, bề mặt tường nhẵn nhụi , nàng cảm thấy bất lực! Tô Cẩm Bình trèo lên gốc đại thụ bên cạnh, đó phi nhảy sang tường! Có điều, tường cao — nên nàng ngã sõng xoài xuống đất!
Tô Cẩm Bình ‘phì phì’ nhổ bùn đất trong miệng , kìm nén cảm giác gào lên c.h.ử.i bới xuống, chuẩn trèo lên nữa!
Nàng chạy như điên tới bên cái cây , trèo hai cái, một giọng du dương lạnh lùng mang theo bốn phần cợt và năm phần trào phúng vang lên: “Tô Cẩm Bình, ngươi định gì ?”
“…” Vì tới mà nàng hề chút cảm giác nào cả?! Chẳng lẽ lớn tuổi nên tai cũng nghễnh ngãng ?! Còn một cách giải thích nữa đó là võ công của đối phương quá cao cường! Nàng đờ đẫn đầu , chỉ một , cung nhân. Nhìn gương mặt diễm lệ của , Tô Cẩm Bình bắt đầu nhăng cuội: “Hoàng thượng, đêm nay trăng thật sự quá , tiểu nhân chỉ thưởng thức chút cảnh đêm, nên mới trèo lên cây cho gần bầu trời hơn, rõ hơn thôi!”
Nghe nàng lung tung, cũng tức giận, vì tức giận đến mấy thì thấy cú ngã của nàng cũng tiêu tan gần hết , trong lòng hiện giờ chỉ cảm thấy cực kỳ hả hê! “Trăng ?! Đêm nay trăng ?! Sao trẫm thấy nhỉ?” Bầu trời đêm đen kịt, đừng là trăng, ngay cả cũng lấy một ngôi nào.
“Trăng sáng ở trong lòng mà! Hoàng thượng, nửa đêm ngài ngủ còn ngoài gì ?” Kế hoạch chạy trốn thất bại, đương nhiên nàng bực tức.
“Chẳng qua trẫm thấy một con chuột an phận đang trèo cây, nên mới qua xem thôi.” Giọng điệu đầy vẻ châm biếm và khinh thường, đôi mắt hẹp dài tỏa tia sáng lạnh, chạy ? Nàng coi Quân Lâm Uyên là c.h.ế.t ?
Chuột?! Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy m.á.u dâng lên tận họng, , to gan : “Hoàng thượng, ngài bao giờ thấy chuột leo cây ?”
“Chẳng lẽ ngươi ?” Sát khí xuất hiện trong mắt , ẩn trong bóng đêm càng khiến sợ hãi hơn.
Vì thế, sự gan khó khăn lắm mới trỗi dậy của Tô Cẩm Bình, lập tức sát khí đ.á.n.h bay, nhưng bảo nàng thừa nhận là chuột thì đúng là hạ nhục nhân cách của : “Rõ ràng là khỉ mà, giống chuột bao giờ?!” Nói xong, nàng cũng thầm gạt nước mắt trong lòng. Tuy vẫn mất mặt, nhưng ít nhiều gì cũng cứu vãn một chút đúng ?
“…” Quân Lâm Uyên á khẩu! Khỉ? Chuột? Sững sờ một lúc mới giễu cợt: “Dù cũng là !”
“Đương nhiên , đối với nhiều , sự tồn tại của nô tỳ là , mà là thần!” Câu là thật, trong giới sát thủ, nàng là một vị thần ai thể vượt qua, chỉ thể ngẩng đầu lên!
Vừa xong câu , sắc mặt Quân Lâm Uyên lạnh vài phần: “Vậy ?”
Nhận sự uy h.i.ế.p trong giọng của , Tô Cẩm Bình vội lên tiếng nịnh nọt: “Nô tỳ chỉ đùa chút thôi mà, ngài đấy, nô tỳ thích nhất là đùa!”
“Tô Cẩm Bình, trẫm thật sự chỗ hiểu nổi ngươi!” Cô gái giỏi biến sắc mặt, giỏi bao biện, rõ ràng là trăm năm hiếm , ít nhất cho tới thời điểm hiện tại, cũng từng gặp nào như thế! Nghĩ , sát khí trong mắt càng dày thêm, mà hiểu , vẫn nên diệt trừ thì an hơn.
Nghe , hồi chuông cảnh báo trong lòng Tô Cẩm Bình rung mạnh, vội : “Hoàng thượng, thật bản nô tỳ dễ hiểu, thật đấy. Tuy đôi lúc vẻ thâm sâu, khiến khác đoán gì, nhưng đó chỉ là vẻ ngoài thôi! Nếu lúc nào Hoàng thượng cảm thấy khó hiểu thì cứ hỏi nô tỳ, nô tỳ nhất định sẽ hết giấu diếm gì!”
Khóe miệng vị Hoàng đế nào đó run lên vài cái, ánh mắt Tô Cẩm Bình càng vẻ ngẫm nghĩ, thâm trầm hơn, nhưng sát khí biến mất nhiều: “Ngươi thông minh, nếu sự thông minh của ngươi dùng để đối đầu với trẫm thì trẫm sẽ tán thưởng một con gái như ngươi! mà…” nàng đắc tội triệt triệt để để, dù thông minh mấy thì cũng chỉ thấy căm hận nàng thôi!
Tô Cẩm Bình vội lên tiếng: “Hoàng thượng, ai cũng sẽ đổi mà. Sau nô tỳ sẵn lòng bạn với ngài, thật đấy! Ta xin thề sẽ bao giờ đối đầu với ngài nữa!” Nàng giơ ba ngón tay lên trời, thề thốt với vẻ chân thành. Thật nàng , dù bây giờ nàng quỳ xuống mặt Quân Lâm Uyên thì cũng sẽ tha thứ cho nàng, nhưng đến mức mà nàng phối hợp một chút, thì chắc chắn sẽ đón nhận cái c.h.ế.t!
Quân Lâm Uyên lạnh thành tiếng: “Vậy ngươi thể cho trẫm , tay của ngươi đang gì ?”
Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống gáy Tô Cẩm Bình, tay của nàng đang vòng lưng, chĩa thẳng ba ngón tay xuống đất, phủ định lời thề của . Người cần thông minh quá đáng như thế , ngay cả việc tay của nàng đang gì mà cũng đoán , “Ha ha, tay của tiểu nhân đang gãi… đang gãi…”
Quân Lâm Uyên xong chỉ hừ lạnh một tiếng: “Trẫm quên cho ngươi , mấy ngày nữa sẽ khách tới, đến lúc đó chắc ngươi sẽ cao hứng!”
“Không vị khách đó là ai?” Vì cái lông gì mà câu đó xong nàng chỉ cảm giác là mấy ngày nữa sẽ vô cùng mất hứng nhỉ?
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nói tới đây, Quân Lâm Uyên chợt biến sắc, một cơn ho khan kịch liệt vang lên như long cả phổi ngoài. Hắn đưa tay che miệng, dù trong bóng đêm Tô Cẩm Bình cũng thể thấy m.á.u đỏ dính ngón tay . Cơn ho của vô cùng nghiêm trọng, vẻ mặt cũng trở nên khổ sở, thậm chí còn vững.
Tô Cẩm Bình bước lên mấy bước, thấy ánh mắt đầy vẻ cảnh giác của b.ắ.n về phía , cứ như chỉ cần bước thêm một bước nữa, sẽ tay . Nàng khẽ nhíu mày cử động nữa. Một lúc lâu , tiếng ho của mới dần nhẹ , cùng lúc đó, mấy cung nhân chạy tới, vẻ như tìm lâu. Một tay thái giám thấy liền chạy nhanh tới : “Hoàng thượng, đêm khuya , ngài nên về mau thôi, còn ở đây nữa nô tài sợ cơ thể của ngài sẽ chịu nổi.”
Quân Lâm Uyên nhiều, chỉ lạnh lùng Tô Cẩm Bình một cái, tia sáng lạnh trong mắt vô cùng sắc bén. Tô Cẩm Bình mím môi, hiểu ngay ý gì, tự giác về hướng phòng , trong lòng cũng hoang mang. Không Quân Lâm Uyên là bế môn t.ử của thần y ? Mình ngã từ vách núi cao như xuống mà còn bình yên vô sự sự chữa trị của , ngược bệnh của nghiêm trọng như ? Nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn bệnh thế , chắc chắn Tô Cẩm Bình sẽ vui sướng phán một câu ‘quả báo’, nhưng đây là Quân Lâm Uyên. Nói gì thì nàng cũng phiền khá nhiều, hơn nữa dù thế nào thì cũng là ân nhân cứu mạng của , hai chữ ‘báo ứng’ quả thực thể thành lời!
Kế hoạch chạy trốn thất bại, nàng về phòng ngủ của , điều, rốt cuộc khách mà Quân Lâm Uyên nhắc đến là ai? Nàng mải mê suy nghĩ dần chìm giấc ngủ…
Quyển 2