Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 31:.1: Ưu Điểm Lớn Nhất Của Ta Là Khiêm Tốn!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái gì?! Vừa câu , cả ba phi t.ử đều ngẩn , một sợi dây đàn như đứt phựt trong đầu, nhưng giây tiếp theo cũng ý thức hình như họ quên mất một vấn đề, Hoàng thượng bệnh cuồng sạch sẽ nghiêm trọng như thế, thể thích con gái mà hứa hẹn cả đời chạm ngự dũng ?! Nói cách khác, ba họ đ.á.n.h ở đây nửa ngày trời, đặc biệt là Mộng phi còn cọ rửa ngự dũng, căn bản đều là giỡn mặt thôi! Ba phụ nữ đều đầu hung dữ trừng mắt Tô Cẩm Bình, ánh mắt như rằng dù g.i.ế.c nàng đến trăm nghìn cũng hết giận!

Đương nhiên Tô Cẩm Bình cuối cùng chuyện sẽ khiến nàng hứng chịu lửa giận của đám phi tần, lẽ cũng sẽ chút phiền phức, nhưng bảo nàng chịu đựng sự ghê tởm để cọ thùng cứt cho Quân Lâm Uyên, so với việc đắc tội phi t.ử của Quân Lâm Uyên, thì nàng quyết đoán lựa chọn hướng thứ hai. Hơn nữa, đến một kẻ rắn rết thâm độc như Quân Lâm Uyên mà nàng còn dám đắc tội, thì sợ gì đắc tội mấy phi t.ử ngu ngốc chứ?! Có thể để nàng lừa gạt mấy chuyện , chắc chắn cũng là nhân tài kiệt xuất trong đám ngu xuẩn! Chờ nàng lợi dụng xong, sẽ lừa gạt một hồi, hà hà…

Vì tính toán như nên nàng mới to gan như thế. Nghe câu hỏi của Quân Lâm Uyên, cô nàng nào đó ngẩng đầu lên đáp chân thành: “Khởi bẩm Hoàng thượng, về chuyện ngài câu đó lúc nào… thì lẽ là trong mộng ạ! Vừa khi nô tỳ với mấy vị nương nương sót, quên cho các nàng là nô tỳ thấy trong mơ. Nên nô tỳ truyền thánh chỉ giả, hơn nữa, hiện giờ nô tỳ thật, nô tỳ thực sự mơ như thế, xin Hoàng thượng soi xét rõ ràng!”

Nàng dứt lời, đều trợn tròn mắt! Rõ ràng là thế cờ c.h.ế.t nhưng nàng hóa giải dễ dàng như . Nằm mơ ư?! Nghe thấy trong mơ ?! Vậy mà nàng cũng nghĩ !

Trong lòng Tô Cẩm Bình thầm đắc ý, bà đây mơ giấc mơ đó , ngươi ?!

Quân Lâm Uyên cũng như nàng cho á khẩu, dù bản lĩnh đến cỡ nào cũng thể đưa chứng cứ chứng minh cô gái căn bản hề mơ thấy giấc mơ kỳ quái đó! Có điều, một cơ hột như thế chẳng lẽ buông tha cho nàng ?! Chợt đảo mắt thấy vẻ mặt như xé xác Tô Cẩm Bình của đám phi tần , bỗng cảm thấy để cô gái thành tấm bia cho chỉ trích hình như cũng tệ lắm! Hắn liền đầu Mộng phi đầy ghê tởm: “Nếu Mộng phi thích cọ rửa ngự dũng như , thì cũng cần phi nữa, ngoan ngoãn cọ rửa ngự dũng của trẫm !”

“Âm ầm ầm!” sét đ.á.n.h ngang tai! Mộng phi ngỡ ngàng phịch xuống đất, nàng nghĩ đến nát óc cũng thể ngờ rằng tranh giành cái ngự dũng, đ.á.n.h mất ngôi vị hoàng phi. Nàng vội vàng bước ba bước thành hai lao về phía Quân Lâm Uyên: “Hoàng thượng, ngài tha cho thần , thần che mờ mắt, thần …”

Thấy nàng càng lúc càng gần , cảm giác buồn nôn dâng lên trong dày Quân Lâm Uyên, giọng du dương nhưng lạnh lẽo vang lên: “Giữ lấy nàng!”

Đám hạ nhân vội vàng giữ Mộng phi , ánh mắt Tô Cẩm Bình sáng lên, Mộng phi cọ thùng cứt thì cần cọ nữa đúng ? Vì , nàng lập tức đổ dầu lửa: “Mộng phi nương nương, ngài phản đối kịch liệt như là vì cọ ngự dũng cho Hoàng thượng ? Thì trọng lượng của Hoàng thượng trong lòng ngài cũng chỉ đến thôi ?”

Nàng câu , cả Vân phi và Điệp phi đều sững sờ, cần độc ác như thế ? Quả nhiên, dù trong lòng Mộng phi hề thế, cuối cùng cũng đành : “Thần , thần sẵn lòng ạ…”

Lúc Tô Cẩm Bình mới lướt đến mặt Quân Lâm Uyên, : “Hoàng thượng, nếu sẵn lòng cọ rửa ngự dũng cho ngài , thì ngài bỏ qua cho tiểu nhân ?”

“Trẫm ngại hai cọ rửa ngự dũng cho trẫm!” Hắn như như , đáy mắt vẻ đùa cợt chờ xem vẻ mặt chán nản của Tô Cẩm Bình.

Quả nhiên, cô nàng nào đó liền hung hăng nghiến răng nghiến lợi, thầm mắng Quân Lâm Uyên hàng trăm nghìn , đó giấu lửa giận trong lòng, ngậm miệng .

lúc , một tiểu thái giám vội vội vàng vàng chạy tới với Quân Lâm Uyên: “Hoàng thượng, , bệnh của Thái hậu tái phát.”

Quân Lâm Uyên chỉ thờ ơ đáp lời, liếc Tô Cẩm Bình một cái theo tiểu thái giám , bước chân thong thả nhàn hạ, chút vẻ gì lo lắng cho ruột của . Tô Cẩm Bình sang mấy phi tần bên cạnh, thấy họ đều mang ánh mắt bình tĩnh nhưng đáy mắt giấu vẻ phức tạp khiến nàng càng cảm thấy kỳ quái, Quân Lâm Uyên bệnh mà cũng lo lắng ?!

Khi bóng dáng Quân Lâm Uyên biến mất, Mộng phi liền như phát điên lao tới Tô Cẩm Bình: “Tiện tỳ nhà ngươi, tại ngươi hại bản cung, bản cung g.i.ế.c ngươi!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Phiền ngươi ý thức cho rõ ràng, hiện giờ ngươi cũng là tiện tỳ thôi!” Tô Cẩm Bình đầu, lãnh đạm nàng , ánh mắt chất chứa tia sáng lạnh đó Mộng phi kinh hãi dừng bước, nhất thời quên cả tức giận, quên cả tiếng .

Hai vị phi t.ử cũng nổi giận, Điệp phi ôm mặt dậy nàng: “Tiện tỳ, ngươi dám đùa giỡn bản cung, hại mặt bản cung thành thế . Bản cung lột da ngươi mới nguôi !”

Tô Cẩm Bình cúi đầu : “Nương nương, nếu là nô tỳ thì vì Hoàng thượng, dù mặt thương cũng vô cùng cao hứng mới đúng! Vân phi nương nương gặp rắc rối vì Hoàng thượng, chắc hẳn cũng cảm thấy sợ hãi, thể kể về sự sợ hãi của cho đáng giá mà!”

Chỉ một câu như đốt sáng ngọn nến trong lòng họ! thế, các nàng nghĩ nhỉ, mặt Điệp phi thương chẳng là cơ hội để lôi kéo sự thương xót của Hoàng thượng ? Còn sự mỏng manh của Vân phi là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ, đại đa đàn ông bình thường đều thích những phụ nữ thể sánh vai với bên cạnh , nhưng sâu thẳm trong nội tâm họ, cũng vô cùng thích những phụ nữ dựa dẫm , thỏa mãn sự tự tôn của đàn ông. Chỉ là, Tô Cẩm Bình cũng hiểu rõ, chắc chắn Quân Lâm Uyên loại đàn ông như thế, nhưng để hóa giải nguy cơ hiện tại, dối mấy câu ?! Vì sự an của , nàng ít những lời dối trá.

Sau khi tâm trạng thoải mái hơn, ánh mắt Điệp phi và Vân phi Tô Cẩm Bình cũng thêm chút ý thâm sâu, nếu lôi kéo một cô gái thông minh như về phía , thì lo chiếm ngôi vị Hoàng hậu?! Chỉ một mưu kế diệt trừ Mộng phi, tùy tiện vài câu giúp các nàng xoay chuyển tình thế! Hai nghĩ , nét mặt lập tức hiền hòa thiện hơn nhiều, Vân phi bước tới nắm tay Tô Cẩm Bình, : “ là một cô gái thông minh tâm lý, dù là dung mạo khí chất đều là ít . Nếu ngươi , bản cung sẽ giúp ngươi một bước lên mây, chỉ là chuyện ngày một ngày hai thôi!”

Ý của nàng là, chỉ cần Tô Cẩm Bình về trướng nàng , chờ nàng lên ngôi Hoàng hậu, nhất định sẽ nâng Tô Cẩm Bình phi.

Làm phi t.ử cho Quân Lâm Uyên ?! Tô Cẩm Bình nhất thời cảm thấy lạnh cả , cảm giác đó chỉ e cũng khác gì cảm giác ngày nào cũng ngủ cạnh một con mãng xà lớn , tưởng tượng thôi cũng đủ thấy da đầu run lên, câu đùa đừng nên thì hơn! Có điều…

Cô nàng nào đó vẫn dịu dàng : “Nô tỳ xin nhận ý của Vân phi, nhưng chuyện một bước lên mây, nô tỳ màng tới. Nói thế nào thì nô tỳ cũng chỉ là một kẻ thô tục, trừ bạc , thứ gì thể khiến quan tâm, e rằng phụ ý của Vân phi .”

Câu nghĩa là, hứng thú phi, nhưng nếu ngươi sẵn lòng dùng bạc để hối lộ , thì tất cả đều thể!!!

Vân phi , trong lòng mừng rỡ. Nàng vốn tính rằng một cô gái thông minh như nàng, nếu giúp lên ngôi vị Hoàng hậu, thì việc đầu tiên nàng khi lên ngôi sẽ là diệt trừ nàng, vì nàng sẽ lập tức trở thành sự uy h.i.ế.p của . nếu nàng chỉ thích bạc, thì đương nhiên dễ chuyện hơn nhiều! Trừ nàng , Điệp phi cũng cảm thấy cao hứng, chỉ cần dùng bạc thể mua chuộc thì cũng chuyện gì lớn. Thấy Vân phi vui vui vẻ vẻ nắm tay Tô Cẩm Bình, nàng lạnh một tiếng cùng cung nữ về cung của . Bạc , tất nhiên là ai đưa nhiều nàng sẽ với đó, Ngọc Điệp Nhi nàng đầy tiền đầy của, chẳng lẽ thua Vân phi ?!

Điệp phi , Vân phi kéo tay Tô Cẩm Bình nhăng cuội một hồi, lấy một chiếc vòng ngọc tặng nàng như quà quen mới chịu rời . Nhìn màu sắc của chiếc vòng , tuy cũng là phỉ thúy nhất, nhưng cũng là dương chi chất ngọc tồi, Tô Cẩm Bình vui vẻ nhận vòng tiễn Vân phi. Đám thị tỳ của Mộng phi nàng . Hiện giờ cần coi nàng là chủ nhân nữa, nhớ đến những ấm ức đây chịu, tất cả đều lạnh , khiến Mộng phi tức giận nghiến răng nghiến lợi theo bóng họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-31-1-uu-diem-lon-nhat-cua-ta-la-khiem-ton.html.]

Tô Cẩm Bình : “Thiên hạ là thế, thấy lợi thì tới thấy hại thì xa, cô cũng đừng tức giận, họ thể hiện như cũng là bình thường thôi. Hiện giờ hậu cung đang tranh đấu khốc liệt, hiện giờ cô ẩn cũng . Chờ các nàng đấu đến ngươi c.h.ế.t sống cô mới xuất hiện, chẳng sẽ hơn ?! Hơn nữa, Hoàng thượng còn xử lý cô chuyện Trang phi , chứng tỏ trong tim vẫn còn chút tình nghĩa với cô. Nếu tình với cô, cô cần gì lo xoay chuyển tình thế?”

Tô Cẩm Bình bắt đầu thủ đoạn lừa gạt của , Quân Lâm Uyên bỏ qua Mộng phi thì cái ‘tình nghĩa’ ch.ó má gì , nhưng hiện giờ cô như . Bởi vì Mộng phi thể phi tần chứng tỏ thế lực nhà đẻ của nàng cũng kém, nếu nhà đẻ nàng góp tay nữa thì g.i.ế.c c.h.ế.t nàng chỉ dễ như dí nát một con kiến thôi, chắc chắn Quân Lâm Uyên cũng sẽ vô cùng vui sướng khi cảnh đó!

Ở đây khác với Đông Lăng. Khi còn ở Đông Lăng, sở dĩ nàng thể giở đủ biện pháp với những đối nghịch với là vì Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn còn chút kiêng dè nàng, nên động tới nàng. Có điều, ở Bắc Minh , nàng hề chút lợi thế nào cả, thể bớt kẻ thù nào là kẻ thù đó, thỉnh thoảng trừng trị một chút thì , nhưng nếu thực sự gây thù chuốc oán, chì chắc chắn là tự cho khó chịu!

Mộng phi cũng ngẩn , cảm thấy lời của Tô Cẩm Bình lý, thậm chí còn suy nghĩ rằng tất cả những việc đối mặt hiện giờ đều tác dụng trợ giúp trong tương lai. Nàng c.ắ.n môi : “Nếu cô thể giúp , nhất định sẽ quên ân tình của cô! Bạc, Mộng gia thiếu!”

Vì thế, Tô Cẩm Bình hãm hại ba phi tần, cuối cùng thu đuôi trong ánh mắt mang ơn của họ, tính toán của Quân Lâm Uyên vô dụng! Tô Cẩm Bình nở nụ như bà ngoại sói, đáp lời Mộng phi: “Chỉ cần cô chịu trách nhiệm cọ rửa ngự dũng, một ngày nào đó nhất định sẽ giúp cô giành độc sủng!” Vậy thì nàng cũng cần cọ thùng cứt nữa!

“Chuyện cô cứ yên tâm, nhắn cha sắp xếp mấy đây là . Chuyện như thế cần chúng tự tay !” Nếu lấy lòng Hoàng thượng, thì còn lâu nàng mới mấy chuyện buồn nôn như . Ngừng một chút, nàng với Tô Cẩm Bình: “Tốt nhất là cô nên nhớ rõ mấy lời cô hôm nay. Cô gài bẫy hãm hại như thế nào, cũng sẽ quên. Nếu cô dám lừa dối , thì đừng trách tính toán cả thù mới lẫn hận cũ!”

“Biết !” Tô Cẩm Bình nhanh chóng gật đầu, trong lòng thầm giơ hai ngõn tay hình chữ V, cách mạng thành công !

Quân Lâm Uyên Thái hậu gọi , còn ai gây sự với Tô Cẩm Bình nữa, vì thế ngày hôm nay nàng cực kỳ nhàn rỗi, đôi mắt phượng soi xét từng góc nhỏ, nghiên cứu xem chỗ nào thể chạy trốn . Tuy nàng về Nam Nhạc, nhưng nghĩ cái tên miệng lạnh tim nóng sẽ suy sụp đến mức nào, đành tìm cách mà chạy trốn thôi!

Đêm xuống, trong hoàng cung Nam Nhạc, cấm vệ quân đầy cả phòng, Bách Lý Ngạo Thiên nhíu mày con trai : “Bách Lý Kinh Hồng, ngươi định gì?”

“Ông đoán thử xem?” Giọng điệu lãnh đạm vương chút bụi trần, đôi mắt sáng như ánh trăng thẳng lão, trong mắt thể tìm chút tình cảm nào.

Vị đế vương đập mạnh xuống long án một cái, nhổm dậy nghiến răng : “Ngươi ép vua thoái vị?”

, là phụ hoàng tự cảm thấy tuổi cao, đủ sức xử lý quốc sự nữa nên mới truyền ngôi cho nhi thần!” Hắn thản nhiên như đang trần thuật một sự thật.

“Ngươi!” Bách Lý Ngạo Thiên bật dậy, lão đứa con trai vĩ đại quá mức là sự uy h.i.ế.p lớn nhất của lão, nhưng ngờ rằng lập Thái t.ử mà ép lão thoái vị, “Ngươi gấp gáp lên ngôi Hoàng đế như ? Ngươi nên rằng hiện giờ con trai trẫm chỉ còn ngươi, ngôi vị Hoàng đế còn thể truyền cho ngoài ?”

Lão xong câu , sắc mặt lãnh đạm của vẫn đổi nhưng đôi môi mỏng nhếch lên châm biếm: “Phụ hoàng thật sự nghĩ sẽ truyền ngôi cho ?” Đôi mắt màu bạc lạnh lùng lão, ánh mắt như thấu hết vạn vật thế gian, chỉ còn vẻ trào phúng nhàn nhạt.

Bách Lý Ngạo Thiên lùi phía vài bước, dường như thể tin nổi thể dễ dàng thấu ý định của như thế! , cho tới bây giờ lão cũng từng nghĩ sẽ truyền ngôi cho . Phế truất đại hoàng t.ử Bách Lý Hề chẳng qua cũng chỉ vì che mắt Bách Lý Kinh Hồng mà thôi, như mới thể bảo vệ Bách Lý Hề an ! Con trai của lão, lão hiểu chứ, tuy Bách Lý Hề đàn bà một chút, nhưng cũng sự quyết đoán cần thiết, Hoàng đế, dù năng lực mở rộng biên cương, nhưng nếu đủ quyết đoán cũng thể thành việc lớn. Thế nên… lão ngờ rằng tính toán dễ dàng thấu như !

“Muốn Bách Lý Hề đang ở ?” Giọng lạnh lẽo vang lên, mặc xiêm y trắng muốt mặt lão, thoạt vô cùng ngạo nghễ, thậm chí còn giống đế vương hơn cả đang khoác long bào !

Nghe câu hỏi , Nam Nhạc Hoàng trợn trừng mắt, dám tin: “Ngươi gì Hề nhi?”

“Làm gì ? Có lẽ, ông còn Bách Lý Chiêu c.h.ế.t thế nào hơn nhỉ.” Hắn trả lời câu hỏi của lão mà nhắc đến một chuyện khác.

Bách Lý Chiêu, Nhị hoàng tử, chính là đứa con trai mà Bách Lý Ngạo Thiên yêu thương nhất! Bách Lý Ngạo Thiên nhất thời cảm thấy m.á.u xông lên cổ: “Chuyện của Chiêu nhi, là do ngươi ư?” Lão từng nghi ngờ Bách Lý Hề, nghi ngờ Bách Lý Thần chỉ duy nhất Bách Lý Kinh Hồng là lão từng nghĩ tới.

“Không, những chuyện đó đều do phụ hoàng .” Hắn chậm rãi bước từng bước về phía lão, bóng dáng mơ hồ như bước những đóa sen, sắc mặt vô cùng thờ ơ khiến mà lạnh cả .

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...