Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 300: ĐẠO CAO MỘT THƯỚC, MA CAO MỘT TRƯỜNG
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngựa cất vó, đoàn vẫn cất bước tới .
Nam Cung Cẩm cỗ kiệu, vẫn một mực bay trung, mấy Thanh Long Bạch Hổ nâng lên bay . Đến giữa trưa, đoàn dừng ở dịch trạm dùng bữa.
Lúc Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm đang ăn cơm, Lạc Niệm Hi bỗng nhiên đến đây, sắc mặt chút nghiêm trọng : “Nói cho các ngươi một tin tức!” “Ừm?” Nam Cung Cảm nhíu mày.
Lạc Niệm Hi : “Bằng hữu giang hồi báo cho một tin, gần đây Bắc Minh cử một đám , rõ mục đích, nhưng thì ý đồ , thể là nhằm chúng mà đến!”
Nam Cung Cẩm Bách Lý Kinh Hồng một chút, trong đầu nghĩ tới đầu tiên chính là Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Tên cẩu Hoàng đế yên ?”
“Có lẽ thế.” Hắn quen với cách gọi Hoàng Phủ Hoài Hàn như thế của nàng cho nên biểu hiện của mười phần bình tĩnh.
“Ở hướng nào, sức chiến đấu ?” Nam Cung Cẩm nghiêng đầu . Lạc Niệm Hi nhún vai trả lời: “Ngay tại tòa thành phía , chờ chúng , bọn chúng lẽ sẽ hành động!” Nam Cung Cẩm tủm tỉm : “Lạc cô nương, thể phiền ngươi một chuyện ?”
“Nói!” Tính tình Lạc Niệm Hi cũng nhanh nhẹn.
“Khi thành, giúp dẫn hai vạn quân đội của tới nơi bằng hữu phát hiện những tìm kiếm một phen. Có thể bắt nào thì bắt. Nhớ là khi thì chào hỏi thông báo một tiếng cho mấy quan binh địa phương một chút!” Nam Cung Cẩm ý định của , như thế, cho dù thể bắt ai, thì ít nhất cũng hủy kế hoạch phục kích của đối phương.
Sắc mặt Lạc Niệm Hi biến đổi, chút do dự, bởi vì đội ngũ quân địch rõ ràng là quân triều đình, mặc dù còn đoán là của nước nào, nhưng cho dù là nước nào, là giang hồ quả thật dính !
“Lạc cô nương, ngươi thể đeo khăn che mặt, Uất Trì Thành cũng cùng với . Như thế sẽ ai nghi ngờ ngươi!” Nam Cung Cẩm cũng điều lo lắng của cô , nhưng hiện nay nàng đang thai, mà t.h.a.i còn hai tháng, t.h.a.i nhi còn định, cho nên tận lực phòng ngừa đ.á.n.h .
Lạc Niệm Hi gật đầu : “Như thế thì , ngay bây giờ!”
“Đa tạ!” Nam Cung Cẩm lời cảm ơn.
Lạc Niệm Hi gật nhẹ đầu, đó nhanh chân bước ngoài.
“Ta phát hiện , tên Hoàng Phủ Hoài Hàn ch.ó c.h.ế.t ưa thích gây phiền toái cho bất kể ngày đêm, đầu óc cũng chút sứt mẻ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm trạng khác!” Nam Cung Cẩm mặt đen lên mà thóa mạ. Hắn thế, đôi môi mỏng nhếch lên, mà như : “Sợ rằng hành động, chỉ .”
Trong khách sạn, Hoàng Phủ Dạ dẫn theo một đám thuộc hạ đến đây, chuyện vốn cần tự
đến, nhưng nghĩ nên tới, ít nhất thể đảm bảo Tiểu Cẩm Cẩm an ! Nếu thể ám sát thành công, sẽ đưa Tiểu Cẩm Cấm còn sống đem về, hoàng cũng sẽ gì để . Thế nên tự đến đây.
, bọn đến đây, ấm chỗ, thuộc hạ bẩm báo, bên ngoài quan binh đến đây điều tra, nhưng kỳ quái là quan binh quan binh Bắc Minh, mà là quan binh Nam Nhạc! Lần Hoàng Phủ Dạ liền lộ chút khó coi, mới đến, quan binh Nam Nhạc đến điều tra, xem hành tung của bọn bại lộ!
Mà lý do điều tra của những quan binh đó là khi Nam Nhạc Hoàng thăm Bắc Minh xong, kẻ trộm trộm mất vật phẩm quý giá, cho nên sự cho phép của chính quyền địa phương cùng với của nha môn điều tra.
Tên thủ lĩnh mới của Long Ảnh Vệ mặt Hoàng Phủ Dạ xin chỉ thị: “Vương gia, hiện giờ chúng bây giờ?”
Nếu để cho những lục soát, sẽ thể những đó vụ cho là kẻ trộm, đó câu nào mà bắt bọn , gán tội cho khác thì thiếu gì lý do. Hơn nữa, nếu lộ bọn là Đông Lăng, cứ như thế mà trộn Bắc Minh, thì sẽ phiền toái!
Hoàng Phủ Dạ do dự hồi lâu bất đắc dĩ : “Rút lui!” Hiện nay cũng chỉ thể rút lui ngoài , thì sẽ phát hiện. chuyển sang nơi khác, cũng vấn đề gì quá lớn, đóng quân ở chỗ , cũng thể đổi chỗ khác!
“Rõ!” Đám đồng thanh đáp .
Nói xong, một đạo hồng ảnh lóe lên, hình bóng màu đỏ xinh bay khỏi phòng. Đám Long Ảnh Vệ cũng nhảy qua cửa sổ ngoài! Đến khi Lạc Niệm Hi và Uất Trì Thành dẫn chạy tới đây, đẩy cửa phòng , trong phòng trống , chỉ còn cửa sổ đang mở toang!
Lạc Niệm Hi thấy trong phòng ai, ánh mắt cô quét tới phía bàn, đó nước vẫn còn đang tỏa ẩm, từng tia từng tia nước vẫn đang bốc lên rõ ràng, xem , bọn mới rời lâu! Cô mở miệng cảm thán: “Nếu như thế , chuyện liền rắc rối !” Tình hình , bọn họ đả thảo kinh xà, phát hiện tung tích đám sẽ còn là chuyện đơn giản nữa.
Uất Trì Thành thế thì hừ lạnh một tiếng: “Hòa thượng chạy , nhưng miếu chạy ! Có bất Trì Thành ở đây, bọn đừng hòng mơ tưởng ý đồ gì với Hoàng thượng và Hoàng hậu!”.
Lạc Niệm Hi nghiêng đầu một cái, trong giọng đầy khinh thường: “Nói cứ như là ngươi lợi hại lắm ý, nếu bà, ngươi bọn ý đồ với hai ? Bà còn khoe khoang, ngươi còn ngược khoe khoang !”
Lời , khiến cho khuôn mặt trẻ con tinh xảo của Uất Trì Thành nghẹn đến đỏ bừng, cũng khiến cho tự tôn đàn ông của tổn thương nghiêm trọng! Hắn giận dữ trong lòng hồi lâu, cũng những mới rời khỏi, nhưng thật sự cách nào tha thứ cho tính nết ngang ngược càn rỡ của cô gái bên cạnh , luôn luôn chèn ép và gây đủ tổn thương cho ! Thế là, c.ắ.n răng châm chọc: “ thế, ngươi lợi hại! Ngươi những tên nhất định ở chỗ , giờ ?” Sau khi xong, lập tức cảm thấy đỏ mặt! Mình là một đàn ông, so đo với một cô gái gì?
Hắn xong câu , đôi mày thanh tú của Lạc Niệm Hi trợn lên, hừ lạnh một tiếng. Cô vốn đang định thẳng về với Nam Cung Cấm rằng thành chuyện nhưng cô hiện nay thật sự cho thằng nhóc lợi hại thế nào: “Vậy ngươi trợn to mắt ch.ó của ngươi mà cho rõ ràng, xem xem bà thế nào khiến cho bọn lên trời xuống đất đều lối, cuối cùng xám xịt xách m.ô.n.g rời !”
Nói xong, cô ngoài ! Mặt Uất Trì Thành đen thui lưng cô , trong lòng oán thầm, còn dám mắt chó? Xách mông? Đã sống từng năm , còn thấy cô gái nào thô tục như thế , so với Hoàng hậu nương nương chỉ hơn chứ kém! , đây còn là con gái ? Đây chắc chắn là con gái!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Lạc Niệm Hi cũng chỉ suông, mà là thật sự khả năng, bằng hữu giang hồ của nàng ít, khắp nơi đều giúp cô điều tra, chỉ cần phát hiện một chút dấu vết, cô liền dẫn hai vạn binh sĩ chạy như bay đến. là lệ phong hành!
Thế là, đám Hoàng Phủ Dạ, tình huống , cũng chỉ thể tránh né mà thôi! Điều khiển bọn căm tức vô cùng chính là, dù cho bọn trốn tới nơi nào, cũng lập tức tìm tới cửa. Sau cùng vốn là đến đây để mai phục, chờ để phục kích Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cấm, biến thành một đám giang hồ truy lùng, còn đối mặt với hơn hai vạn binh sĩ truy sát!
Còn Uất Trì Thành lúc , cũng đang sửng sốt cô gái phách lối đại phát thần uy! Một gian chùa miếu, Lạc Niệm Hi dẫn , bước chân chữ bát tới, mà giờ phút trong miếu mấy tên ăn mày đang . Lạc Niệm Hi hét lớn một tiếng: “Tên nào là bang chủ Cái Bang, đây cho bà!”
Cô xong, một ông già năm sáu mươi tuổi quần áo lam lũ bước , thì giá cả, nhưng trong mắt tinh quang lóng lánh, thể thấy hề chật vật như vẻ ngoài. Hắn đ.á.n.h giá Lạc Niệm Hi hồi lâu : “Cô nương tìm bang chủ của chúng chuyện gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-300-dao-cao-mot-thuoc-ma-cao-mot-truong.html.]
“A, gần đây kinh thành Bắc Minh một đám mục đích rõ ràng, Cái Bang các ngươi hỗ trợ điều tra một chút!” Giọng điệu Lạc Niệm Hi như chuyện đương nhiên. Ông lão sững sờ : “Cô nương, giúp ngài điều tra thì thể, nhưng...” , Cái Bang bọn cũng nợ ân tình gì cô , chuyện tìm hỗ trợ , cũng nên cho một chút lợi ích, hoặc là nên thái độ nhờ vả khác mới đúng chứ?
Lạc Niệm Hi liếc một chút, trong nháy mắt biểu lộ trở nên hung thần ác sát: “Ngươi là ai ? Ta là Ma Giáo! Nếu giúp chúng điều tra, Giáo chủ chúng mà , hừ hừ!” Loại chuyện đắc tội với thế , đương nhiên là đạo hữu c.h.ế.t thì c.h.ế.t, bần đạo c.h.ế.t là ! Nàng vô cùng quả quyết bán sư của !
Một màn , khiến cho khóe miệng Uất Trì Thành hung hăng co quắp mấy !
Người của Cái Bang là Ma Giáo, trong lòng lập tức đều chút căm phẫn, Cái Bang bọn những năm gần đây chịu ít ức h.i.ế.p của Ma Giáo! Giờ còn đến tận cửa mà khi dễ, ông lão lạnh một tiếng: “Ma Giáo? Ma Giáo tư cách gì để Cái Bang chúng việc cho ? Cho dù là đích Lãnh T.ử Hàn đến đây, cũng sẽ giảng đạo lý như thế chứ?”
“Chẳng lẽ ngươi ? Người Ma Giáo chúng xưa nay đạo lý!” Lạc Niệm Hi vẫn vẻ! Lời , còn thái độ phách lối, khác chút nào với Ma Giáo! Có cô Ma Giáo cũng khó!
Cái Bang dù cũng là thiên hạ nhất đại bang, cũng nhân vật dễ bắt nạt: “Chúng quan tâm ngươi đạo lý , bang chủ ở đây. Các ngươi chỗ khác mà tìm!”
“Bang chủ ở đây ? Coi bản cô nương là đồ ngốc ? Bản cô nương đang ở đây đấy! Không giúp đúng ? Tới, chỉ cần các ngươi để đ.á.n.h bại bản cô nương, bản cô nương lập tức rời , Ma Giáo chúng mặc dù đạo lý, nhưng vẫn tiến lùi!” Cô xong, tay áo dài màu hỏa hồng bay lên phần phật, chân khí và nội lực phun trào, bộ dạng tay!
Uất Trì Thành lên, kéo Lạc Niệm Hi phía , cầu xin giúp đỡ bọn họ nhưng bước chân của còn nhấc lên, ánh mắt như g.i.ế.c của Lạc Niệm Hi . Hắn nuốt một chút nước bọt, dám tiến lên.
“Hừ, một con nhóc thò lò mũi xanh, cũng dám khiêu khích lão phu!” Lời , là một tên ăn mày trung niên ở một góc bên trong như tồn tại , dậy, bên là một cây đả cầu bổng. Hiển nhiên chính là bang chủ Cái Bang! Nếu như Lãnh T.ử Hàn đích đến, còn cổ gắn cho mấy phần thể diện, nhưng một con nhóc hai mươi tuổi cũng dám tới đây phát ngôn bừa bãi, đơn giản chính là Ma Giáo khiêu khích!
“Bớt nhiều lời, so tài phân thắng thua!” Một câu , đó chính là một đạo kình phong đ.á.n.h tới. Uất Trì Thành im lặng lui mấy bước , đề phòng bọn họ đ.á.n.h khiến ngộ thương! Hắn cửa, ở cửa hồi lâu, chỉ thấy bên trong từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết và âm thanh binh binh bang bang truyền đến, binh sĩ ngoài cửa đều tướng quân của bọn họ, , tướng quân, chúng là đàn ông mà, thật sự cần hỗ trợ ? Câu ai cũng nhưng ai dám!
Qua một hồi lâu, mấy tên ăn mày , vội vội vàng vàng ngoài đường phố. Còn Lạc Niệm Hi cũng vỗ vô tay , nghênh ngang : “Nói chuyện nhẹ nhàng thì , cứ bắt bà tay! Đã rõ Ma Giáo chúng tính tính còn cứ thế!”
Uất Trì Thành: “...”
Chờ cho tất cả ăn mày bên trong đều rời , Uất Trì Thành mới cô đầy khinh bỉ một cái. Ánh mắt khiến Lạc Niệm Hi dâng lên một trận khí huyết: “Ánh mắt ngươi là ý gì?” “Ta vẫn cho là trong giang hồ, đổi tên, đổi họ, ngờ ngươi vu oan cho Lãnh T.ử Hàn! Hèn hạ!” Hắn xong thì giận dữ về phía .
Lạc Niệm Hi đầy kỳ quái: “Ta vu oan cho , ngươi tức giận như thế gì? Chẳng lẽ... Ngươi thầm mến ?” Thần kinh, vu oan cho sư , chẳng lẽ nhận là chính ? Đắc tội với như thế thì cũng thôi, nhưng còn đám tay với Nam Cung Cấm tìm kiếm, cơn nóng giận, bọn cũng sẽ nhờ giang hồ tìm , cũng lẻ loi một đối đầu với cả Cái Bang và triều đình! Toàn bộ giang hồ, bản lĩnh chơi với bọn , cũng chỉ sư của , lấy ngăn cản phong ba !
Cô xong, khuôn mặt ngây thơ tinh xảo của Uất Trì Thành trong nháy mắt biến thành màu xanh xám, chỉ cô : “Ngươi đừng hồ ngôn loạn ngữ, hủy hoại sự trong sạch của ! Ta là đàn ông, thể thầm mến đàn ông chứ!”
Lạc Niệm Hi liếc một cái, để ý lắm mà : “Thẹn quá hóa giận!” Dứt lời, cô nghênh ngang về phía . “Ngươi!” Uất Trì Thành bóng lưng cô , lòng tràn đầy cảm giác nôn máu. Còn nôn m.á.u hơn chính là đám Hoàng Phủ Dạ chạy từ ngàn dặm xa xôi đến, hiện nay tìm cơ hội tay thì cũng thôi, còn một đám giang hồ truy lùng, ngay cả mấy tên ăn mày cũng tham gia náo nhiệt, ăn mày ?! Đây căn bản chính là đang vũ nhục Hoàng Phủ Dạ , nghĩ thế liều : “Đi điều tra, xem xem đến cùng là ai kích động đám giang hồ đối phó chúng !”
“Rõ!” Người của lên tiếng rời .
Kết quả cuối cùng là, hai Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm nghênh ngang qua thành, còn đám Hoàng Phủ Dạ thì giờ phút bó tay bó chân, chỉ cần ló đầu ngoài, gặp hai vạn quân công kích, nếu như cẩn thận còn kinh động đến cả Bắc Minh, đến lúc đó thì vấn đề càng lớn hơn, thì kích động chiến tranh giữa Bắc Minh với Nam Nhạc nữa mà là khiến cho Bắc Minh và Đông Lăng đối đầu , cho nên cũng chỉ thể trơ mắt Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng qua!
Tiếp tục chờ đợi, bọn cũng đạt kết quả gì , bởi vì mặc kệ ở , hễ ló đầu là đuổi theo! Thế là, Hoàng Phủ Dạ đành chán nản dẫn về!
Lạc Niệm Hi cũng coi như thành câu của , khiến cho chính bọn xách m.ô.n.g rời ! Thế là cô đắc ý như lừa cả đống tiền , vô cùng phách lối bước chân chữ bát tới khách sạn, nhưng kỳ quái là, xem thường Uất Trì Thành.
tại , Uất Trì Thành bóng lưng cô luôn cảm thấy hôm nay cô điều gì đó là lạ!
“Bệ hạ, Đông Lăng về.” Diệt mặt Bách Lý Kinh Hồng bẩm báo. Hắn gật đầu nhàn nhạt, Nam Cung Cẩm : “Hoàng Phủ Dạ, chắc là tức giận hề nhẹ.” Nam Cung Cẩm tự rót cho một ly , nàng tiếp: “Hoàng Phủ Hoài Hàn hẳn là sẽ vô cùng tức giận!” “Ha ha...” Hắn khẽ một tiếng, nhưng đó gì nữa. Đến nửa đêm, Nam Cung Cẩm ngủ trong n.g.ự.c Bách Lý Kinh Hồng, bỗng nhiên nàng thấy từng trận tiếng động ngoài phòng, chút buồn bực, nàng cẩn thận di chuyển thể trong n.g.ự.c Bách Lý Kinh Hồng ngoài, nhưng chỉ mới khẽ động, tỉnh . “Sao thế?”
“Nghe thấy tiếng động trong phòng Lạc Niệm Hi, một chút!” Nàng cũng là lo lắng đối phương xảy chuyện. “Ta cùng nàng.” Hắn xong, cũng dậy. Nam Cung Cẩm đè xuống giường: “Chàng cần , với cô đều là phụ nữ, tới, nếu chuyện gì, lời gì, cô khó !” Lần , nào đó liền vui, xoay đưa lưng về phía nàng, ôm chăn, giọng vắng ngắt truyền đến: “Khuya khoắt ngoài, còn cùng. Người phu quân như , đúng là chút địa vị nào.” Sau đầu Nam Cung Cẩm xẹt qua một vệt đen, im lặng lưng , đang nghĩ rằng nên ngoài , thấy tầm!” một tiếng truyền đến, mà tiếng động , còn lớn hơn so với ban nãy, như là tiếng đồ sứ rơi vỡ. Nam Cung Cẩm cũng nghĩ nhiều nữa, vội vàng chạy ngoài. Cửa phòng Lạc Niệm Hi đóng kín, một kẽ hở nhỏ, khiến cho Nam Cung Cẩm thể trông thấy cô say mèm sấp bàn nhưng đồng thời cô vẫn đang rót rượu, nàng sững sờ trong chốc lát trực tiếp đẩy cửa tiến . “Lạc cô nương, ngươi thế?” Lạc Niệm Hi ngẩng đầu, đôi mắt như hoa đào thể tìm thấy tiêu cự, chỉ tự lẩm bẩm tự “sư ”, đồng thời ngừng rót rượu trong miệng.
Nam Cung Cẩm bộ dạng của cô , uống nữa sẽ ngộ độc rượu mất, nên nàng tiến tới cướp lấy bình rượu trong tay cô . Còn Lạc Niệm Hi khi cướp bình rượu, đầu tiên là nhào tới bắt mấy , bắt , cũng từ bỏ luôn, sấp bàn mà nấc. Giống như là , nhưng cũng như là Nam Cung Cấm, mà trong mắt cô hình ảnh đó cũng dần dần biến thành gương mặt Lãnh T.ử Hàn, cô say mềm m.ô.n.g lung: “Sư , hôm nay, hôm nay... Nấc... Ta giả mạo ngươi uy h.i.ế.p khác. Trước , luôn luôn là hai chúng cùng ngoài hãm hại khác như thế , nhưng đến bây giờ, chỉ còn , một một ngoài! Sư phụ ở đây, sư , sư cũng cận với ...”.
Nam Cung Cẩm cô những lời mê sảng khi say rượu, cũng đại khái hiểu chuyện của cô , đó chính là cảm thấy cô đơn tịch mịch. Nàng an ủi cô vài câu, Lạc Niệm Hi : “Có đôi khi nghĩ rằng, nên chuốc cho say, để ngươi... Nấc... Để ngươi biến thành của , như thế mới để ý đến đứa sư đến nơi đến chốn như !”
“Ngươi yêu , chẳng qua chỉ là quá cô đơn thôi.” Nam Cung Cẩm thở dài. Bởi vì, một con , cảm thấy tịch mịch cô đơn, nên một ở bên cạnh, tiếc giá nào cũng một như thế.
Lạc Niệm Hi như là thấy , cô : “ thế, yêu! ... Nấc... lẽ chỉ như thế, sư mới thể chú ý đến ! Sau đó sẽ đến nỗi, đầu gì cũng đều một một nữa!” Nam Cung Cẩm đang khuyên vài câu, thấy cô khi xong trực tiếp ngã lên bàn, ngủ .
Nàng lập tức thấy dở dở , lắc đầu, mang chai rượu ngoài, về phòng. khi nàng bao lâu, say khướt gục xuống bàn , bỗng nhiên lên, đó m.ô.n.g lung ngoài cửa... Nam Cung Cẩm phòng, phát hiện nào đó vẫn đang lưng về phía . Khóe miệng nàng giật một cái, bắt đầu kiên trì với đại nghiệp dỗ dành của !
Quyển 4