Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 30:: Ngươi Đưa Trẫm Về Núi Tuyết Đi!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Cẩm dọa cho đến nỗi nuốt một ngụm nước bọt, ngờ rằng bình thường Mộc cô nương vẻ dễ chuyện, nhưng khi nổi giận còn hung hãn hơn cả nàng! Đây quả nhiên là bình thường ch.ó c.ắ.n là ch.ó sủa mà, , hình dung sai ! Mộc Nguyệt Kỳ đây chuyện với Thượng Quan Cẩn Duệ cũng dám mắt đối phương, mà hôm nay dám chỉ thẳng mà c.h.ử.i ầm lên như ! Còn nữa, ngờ nàng còn cả Bạch Liên Hoa ! Nam Cung Cẩm chỉ qua với nàng một , nàng nhớ rõ, mà dùng chuẩn xác! Mai Lương Hinh thấy Thượng Quan Cẩn Duệ mắng đến ngây dại cả , lạnh trong lòng một tiếng, thật là một đàn bà ngu xuẩn, tên đàn ông nào thích con gái ôn nhu trang nhã , thế mà nàng cứ mở miệng mắng như thế! Như sẽ chỉ càng đẩy đàn ông xa hơn thôi? Nghĩ thế, cô chớp hai mắt một chút, hai hàng nước mắt liền rơi xuống: “Mộc tỷ tỷ, kỹ nữ xanh, , … Ngươi nên như thế, từng đắc tội với ngươi mà, ngươi vũ nhục như thế?!”
Cô xong, lửa giận trong lòng Mộc Nguyệt Kỳ càng bốc cao hơn! Nàng nghiêng đầu cô lạnh một tiếng: “Ngươi kỹ nữ xanh, chẳng lẽ là kỹ nữ nhài ?”
“Phốc…”
Nam Cung Cẩm suýt nữa sặc nước bọt chính ! Nàng ngờ Mộc Nguyệt Kỳ còn một mặt thế , nàng vội vàng : “Được , Mộc tỷ tỷ, đừng lung tung nữa, cô kỹ nữ hoa gì cả, cô là… kỹ nữ hồng !”
Thượng Quan Cẩn Duệ thấy mấy từ ngữ đặc thù , chính là một từ cũng hiểu, nhưng thấy từ “kỹ nữ”
thì xem chừng cũng gì! Lại hiện tại thật sự ! Mai Lương Hinh thấy các nàng sỉ nhục như thế, là mấy hàng nước mắt rơi xuống: “Ta ngại vất vả cứu Hoàng thượng từ trong núi tuyết vạn dặm , mà các ngươi đối xử với thế , dù cũng là ân nhân cứu mạng của Hoàng thượng, chẳng qua là thương ở chân, nên ở nhờ ở đây mấy hôm, các ngươi cứ nhất quyết gây sự với thế !”
Câu của cô là lôi chuyện cứu Bách Lý Kinh Hồng đòn sát thủ! Các Tướng quân sớm thấy bên ồn ào, đều vội vội vàng vàng chạy tới, đến thì thấy Mai Lương Hinh lóc, kể lể những lời , thấy Mộc Nguyệt Kỳ đang cực kỳ bất nhã mà nắm đầu cô , lập tức liền đồng tình với hành động của Nam Cung Cẩm và Mộc Nguyệt Kỳ. Vị cô nương sai, dù cô cũng cứu Hoàng thượng, chẳng qua là đang thương ở chân nên ở đây mấy ngày, thế mà Hoàng hậu nương nương và Mộc cô nương đến đây gây phiền toái, chuyện cũng thật sự là quá đáng! “Vậy bản cung cũng hỏi một câu, trong thành nhiều như thế, chúng khó dễ, vì chỉ khó dễ ngươi?”
Thật đúng là chuyện với kỹ nữ xanh, lý cũng rõ mà! Lông mày Mai Lương Hinh nhướng lên : “Cái quá đơn giản , chẳng qua là ngươi thấy cứu Hoàng thượng, sợ rằng khi Hoàng thượng tỉnh , thật sự phong phi, cho nên mới trừ khử luôn cho thống khoái!”
Câu của cô khiến các Tướng quân cũng thấy lý, hậu viện nhà ai mà mấy phụ nữ tranh giành sủng ái chứ? Hoàng hậu nương nương sợ nhiều tranh sủng với nàng cũng gì kỳ quái. “Vậy thì ? Ta sợ Hoàng thượng phong ngươi phi mà? Vì cũng gây sự với ngươi? Còn nữa, ngươi cho rằng Hoàng thượng mù mà phong loại con gái như ngươi phi?”
Từ bé đến giờ, Mộc Nguyệt Kỳ từng tức giận như thế bao giờ, mở miệng là c.h.ử.i là mắng. Quan Tư pháp của Thiệu Dương ở bên cạnh chứng kiến chuyện cũng choáng váng! Cô nàng Mai Lương Hinh , cũng khỏi quá vô lý ? Cứ ngang nhiên mở mắt dối như mà cũng nhiều tin cô như thế chứ? Mai Lương Hinh nàng một cái, lạnh : “Ngươi quan hệ với Hoàng hậu nương nương, thiên vị nàng thì gì kỳ quái? Ta cũng ngươi đang tức giận cái gì, chẳng qua là vì khi ngươi g.i.ế.c thấy trốn đến bên Thượng Quan Tướng quân, Thượng Quan Tướng quân an ủi vài câu, ngươi liền… Mộc tỷ tỷ, đối nhân xử thế bằng lương tâm, nếu ngươi vui khi thấy tiếp cận Thượng Quan Tướng quân, trông thấy sẽ tránh xa một chút là , tội gì đối phó với như thế!”
Nói xong, mấy giọt nước mắt rơi xuống, lột tả dáng vẻ đáng thương đến cùng cực! Mộc Nguyệt Kỳ tức giận đến trợn trắng mắt! Một chút lý trí lúc bộ tan biến thấy gì nữa! “Ngươi…”
“Được ! Ngươi gả cho Hoàng thượng đúng ? Ta sẽ để ngươi ở , ngươi tự tin như thế thì cứ yên tâm ở đây , soi gương cho kỹ ! Ngược xem xem Bách Lý Kinh Hồng cưới ngươi phi ! Ta cũng sợ mà rằng, nếu thật sự can đảm cưới ngươi, bà đây sẽ chôn t.h.i t.h.ể bọn ngươi cùng một chỗ núi tuyết!”
Kiên nhẫn của Nam Cung Cẩm hết! Cũng lười tiếp tục giả vờ giả vịt, mở miệng là phẫn nộ quát mắng! Ngay cả tương lai của bọn họ thế nào đều định đoạt thỏa, thi thể, chôn trong núi tuyết. “Ồn ào gì thế?”
Một giọng cao ngạo thanh lãnh vang lên ngoài cửa, trầm thấp mà dễ , giống như âm thanh của trời cao, cũng mang theo một chút cảm giác yếu ớt khó mà che giấu . Nam Cung Cẩm và Hiên Viên Dĩ Mạch đều kinh ngạc ngoài cửa, theo lý thuyết thì mấy ngày nữa mới thể tỉnh , hôm nay tỉnh chứng tỏ sức mạnh tinh thần và ý chí của đều kém! Các Tướng quân ngoài cửa đều giật , cùng quỳ xuống : “Mạt tướng bái kiến Hoàng thượng!”
Bách Lý Kinh Hồng thản nhiên gật đầu, đó chậm rãi phòng. Một bộ áo trắng, như sương như khói khoác , eo thắt đai lưng ngọc, một chút trang sức nào. Tóc đen buông xõa, mấy sợi rủ xuống ngực, mặt như quan ngọc, nhan như thuấn hoa, quả nhiên là như trăng bầu trời, giọng thánh thót như khúc nhạc tiên. Đôi mắt như ánh trăng say lòng qua trong phòng, liền ngừng Nam Cung Cẩm. Trong lòng hàng ngàn hàng vạn lời , khi tuyết lở vùi lấp, thật sự cho là sống nổi nữa, nghĩ rằng còn cơ hội trông thấy nàng. Giờ phút , cảm thấy, cảm giác còn sống, thật bao. Ánh mắt Nam Cung Cẩm cũng đang , đầu tiên là kích động, nhưng nàng cũng quên quãng thời gian nàng như phát điên tìm , mà đau khổ vì thể tìm thấy đó, giờ thấy xuất hiện mặt , sự xúc động trong lòng cũng thể nào tả nổi. Sắc mặt vẫn còn tái nhợt, mang theo vẻ hư nhược, là dáng vẻ mỹ nhân bệnh tật, nhưng nhanh đó, Nam Cung Cẩm mà lửa giận sôi trào, cảm thấy còn chút thương tiếc nào, nàng nhanh chân tới mặt , một tay nắm chặt lỗ tai mà : “Bách Lý Kinh Hồng, là đồ vô dụng! Chàng còn đủ sức để trở về ? Lại còn chờ tới cứu . Chờ tới cứu đành, nhưng chờ ai chờ, rước về cho bà đây một ả kỹ nữ xanh! Chàng thử xem cần để gì, vô dụng đến nỗi để một ả kỹ nữ xanh cứu về! Chàng thực sự tức c.h.ế.t ?!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nàng mắng một thôi một hồi thế khiến cho các Tướng quân đều trợn mắt há mồm, á khẩu ho he câu gì ! Hoàng hậu nương nương thật đáng sợ quá ? Sao dám bất kính với Hoàng thượng như thế chứ? Mai Lương Hinh cũng choáng váng, cho tới bây giờ cô cũng nghĩ thế gian to gan như thế, véo tai Hoàng thượng đành, còn mắng xối xả, nàng sống nữa ? Cô còn như thể trông thấy Nam Cung Cẩm Hoàng thượng c.h.ặ.t đ.ầ.u ! Ngay cả Thượng Quan Cẩn Duệ cũng khẽ nhếch miệng lên kinh ngạc, Cẩm Cẩm thế thì thật là… Khóe môi Bách Lý Kinh Hồng cũng giật giật, tuy đây khi nàng tức giận với , cũng từng véo tai , nhưng cho tới giờ cũng từng thế mặt , cho chút thể diện nào. Hắn cảm thấy thể diện của thể giữ nổi nữa, nhưng đồng thời cũng nhận thức sâu sắc rằng nàng thật sự vô cùng tức giận. “Chuyện là thế nào?”
Hắn mới tỉnh , còn kịp hiểu chuyện gì. Nam Cung Cẩm giận đùng đùng thu tay , chỉ Mai Lương Hinh : “Cô , là cô cứu về, cho nên khi tỉnh nhất định cưới cô phi! Chàng cưới cô luôn , cưới , sẽ lập tức thu dọn quần áo rời , nhường gian cho hai !”
Bây giờ Bách Lý Kinh Hồng mới chú ý tới bên cạnh, chỉ thấy cô gái đang như mưa, si ngốc , khiến cho lông mày khẽ nhíu : “Trẫm cưới cô lúc nào?”
“Cô đấy! Người là ân nhân cứu mạng của cơ mà, chẳng lẽ nên tiếp nhận chuyện lấy báo đáp ?”
Nam Cung Cẩm bằng giọng châm chọc, rỉa rói. Bách Lý Kinh Hồng khựng , chút vui nghiêng đầu Nam Cung Cẩm: “Nàng còn lung tung nữa, sẽ cho nàng thế nào là lợi hại.”
“Chàng thể gì nào?”
Nam Cung Cẩm cũng tức lên, tên còn đ.á.n.h nàng ? “Nàng thử xem, hả?”
Giọng điệu vẫn là lạnh tanh, nhưng từ “hả”
cuối cùng gợi cho ít hương vị kỳ dị. Các Tướng quân đều mập mờ cúi đầu xuống, dám phán một câu. Thế là Nam Cung Cẩm lập tức cũng nữa, hừ lạnh một tiếng, khinh thường đầu , nhưng mặt nàng bỗng nhiên thoáng đỏ bừng. “Cô nương, đa tạ ân cứu mạng. Ngoại trừ phi, trẫm nguyện ý dốc hết tài lực Nam Nhạc để đáp tạ cô nương.”
Giọng lạnh lùng của Bách Lý Kinh Hồng vang lên, chứa chút tình cảm nào. Cự tuyệt ý nguyện phi của đối phương một cách hết sức rõ ràng. Lúc Nam Cung Cẩm mới hài lòng hừ khẽ một tiếng, hai tay khoanh n.g.ự.c Mai Lương Hinh. Mai Lương Hinh xong lời , sắc mặt tái , hy vọng trong lòng bao ngày bỗng chốc biến thành bọt nước, cô thật sự thể nào tiếp thu sự chênh lệch tâm lý lớn như thế, cô bước nhanh mấy bước lên phía , cố mà rặn mấy giọt nước mắt rơi , hai mắt đẫm lệ mơ màng : “Hoàng thượng, dân nữ cầu gì khác, dân nữ chỉ ở bên cạnh ngài, cho dù dân nữ nô tỳ, trâu ngựa đều !”
Nam Cung Cẩm lạnh một tiếng : “Nghe Thiệu Dương một gia đình cũng đang thiếu một con trâu cày ruộng, bản cung và Hoàng thượng yêu dân như con, đang chuẩn mang trâu hỗ trợ cày ruộng, ngươi nguyện ý trâu ngựa cho Hoàng thượng thì chờ một lát theo bản cung nhé, đồng ý ?”
Sắc mặt của Mai Lương Hinh trong nháy mắt cứng ngắc , cô ngờ đối phương sẽ lời như thế, cô ngẩng đầu, dùng ánh mắt vô cùng đáng thương Bách Lý Kinh Hồng, hy vọng thể vì cô mà mấy câu, nhưng khi ngẩng lên, phát hiện ánh mắt đối phương là vẻ lạnh lùng, ý giúp cô chút nào. Vì cô càng hổ, nên đáp Nam Cung Cẩm như thế nào. Mà Nam Cung Cẩm cũng vì cô im lặng mà gì, ngược là nàng lạnh một tiếng: “Tại nữa? Vừa mới còn nguyện ý trâu ngựa cho Hoàng thượng ? Giờ cho ngươi trâu thật, ngươi chịu đáp ứng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-30-nguoi-dua-tram-ve-nui-tuyet-di.html.]
Lần ánh mắt chúng Tướng quân Mai Lương Hinh tràn đầy đành lòng, theo bọn Hoàng hậu thật sự quá hà khắc! Kể cả là vui vì cô theo Hoàng thượng, cũng cần thiết bức bách như thế, nhưng Hoàng thượng mới Hoàng hậu véo chặt tai, mà tức giận, đủ để cho thấy Hoàng thượng coi trọng Hoàng hậu như thế nào, cho nên bọn dám câu nào, ánh mắt cũng dám biểu lộ gì, miễn cho liên quan gì Hoàng thượng xử lý. Mà Mộc Nguyệt Kỳ mới Mai Lương Hinh chọc cho giận đến phát điên lúc cũng bình tĩnh , khi bình tĩnh, tự nhiên cũng nhạy cảm mà cảm giác hành vi của Nam Cung Cẩm hiện nay rõ ràng khiến cho các Tướng quân bất mãn, nàng cảm thấy chút lo lắng. rõ ràng là nàng xem thường Nam Cung Cẩm, Nam Cung Cẩm hùng hổ dọa như thế vốn là để khiến cho Mai Lương Hinh bộc lộ rõ bản chất của , như thế hiệu quả sẽ hơn nhiều là các nàng tự ! Quả nhiên, Mai Lương Hinh Nam Cung Cẩm đ.â.m một kích như thế, lập tức từ đất lên, chỉ mũi Nam Cung Cẩm : “Ngươi hươu vượn cái gì thế chứ, cày ruộng ?! Ta là cứu Hoàng thượng, các ngươi thể đối xử với như thế ?”
Thái độ kiêu căng lập tức bộc lộ , khác biệt với vẻ vô cùng đáng thương, đến c.h.ế.t sống ban nãy. Điều khiến cho các Tướng quân ở cổng cũng thoáng sửng sốt một chút. “Đây là thái độ ngươi chuyện với bản cung , ngươi rằng, Hoàng thượng còn dám chuyện với bản cung thế !”
Nam Cung Cẩm lạnh lùng hỏi, mà nàng dùng từ “ dám”
chứ “sẽ ”
để . Mọi cũng nhịn mà đầu Bách Lý Kinh Hồng, chỉ thấy tựa như cái gì, hơn nữa khuôn mặt chút dị sắc nào, thậm chí đáy mắt còn chút đắc ý. Thế nên đều nhịn mà nuốt một ngụm nước bọt, Hoàng thượng thật sự quá mạnh mẽ, phụ nữ như thế bọn thực sự tiêu hóa nổi, là vua của một nước như Hoàng thượng thế nào mà nhịn , thậm chí thấy mấy lời mặt còn đổi sắc, còn thoáng như chút cảm giác kiêu ngạo. Thế nên các Tướng quân cũng khỏi cảm thán ở trong lòng, Hoàng thượng thế là Hoàng hậu áp bức đến mức chuyện thế cũng nên cảm thấy kiêu ngạo , mà thậm chí còn rõ ràng chuyện nào nên thấy hổ nữa! Thật đáng thương! “Đấy là Hoàng thượng sợ ngươi, cũng sợ ngươi! Ta cho ngươi , Hoàng thượng nhất định cưới phi, nếu sẽ đem chuyện hôm nay truyền khắp nơi, các ngươi vong ân phụ nghĩa!”
Mai Lương Hinh cũng thèm đếm xỉa nữa, bây giờ cô bận tâm nhiều như thế, quan trọng là chuyện bây giờ cô gả hoàng cung, những chuyện khác hãy . Lần , bộ mặt thật của cô phơi bày ! Dám nghênh ngang mấy lời như thế , khiến cho tất cả các Tướng quân đều căm ghét nhíu mày, trong lòng cũng đại khái hiểu rõ dáng vẻ đáng yêu của cô lúc là giả vờ, bằng thì cũng sẽ đổi thành chua ngoa như . hạng như cô mà cũng dám uy h.i.ế.p Hoàng thượng và Hoàng hậu, là ai cho cô mượn lá gan ! Mộc Nguyệt Kỳ hừ lạnh một tiếng: “Sao hả, giả vờ nữa ? Mới giả kỹ nữ xanh và Bạch Liên Hoa giống ? Còn mới bản cô nương lớn tuổi, xứng với Thượng Quan Cẩn Duệ, chỉ ngươi mới xứng cơ mà! Vừa phi tử, mồi chài Thượng Quan Cẩn Duệ, cũng da mặt của ngươi bằng cái gì nữa!”
Nàng xong câu , các Tướng quân xung quanh đều dám tin mà Mai Lương Hinh, thể thế ? “Ta thế, ngươi bậy!”
Mai Lương Hinh chỉ Mộc Nguyệt Kỳ mà lớn tiếng phản bác! Mộc Nguyệt Kỳ lạnh một tiếng: “Ta bậy ? Được, ngươi hỏi các nàng một chút, các nàng đều thấy đấy!”
Tiếp đó, một đám hầu như là mấy đời câm điếc, đột nhiên , nên tranh kể chuyện của Mai Lương Hinh, từng chi tiết nhỏ đều kể , gồm tất cả chuyện tự luyến, bảnh chọe, hổ đều , khiến cho tất cả đều kinh ngạc mà ngậm miệng ! Chuyện , thể nào? Có thể khoa trương đến thế ? Lần lời của những mặt của Mai Lương Hinh càng ngày càng hổ, nhưng cô hề đỏ mặt chút nào, chờ cho đám hầu xong, mới chỉ về phía các nàng mà giận dữ mắng: “Các ngươi bậy, tới bây giờ từng qua những lời như thế, nhất định là các ngươi đều Hoàng hậu thu mua, cho nên mới .”
“…”
Có tin tưởng lời ? Hoàng hậu bỏ tiền thu mua nhiều như thế, chỉ để đối phó với một nhân vật nhỏ như cô ? Nam Cung Cẩm cũng lạnh liên tục. Những hạ nhân giơ tay lên thề: “Chúng dám chỉ thiên mà thề, chúng nhận một đồng của Hoàng hậu nương nương! Còn nữa, nếu như những lời chúng một câu dối, chúng sẽ thiên lôi đ.á.n.h xuống, c.h.ế.t yên lành!”
“Nhìn , tay còn đang bỏng, chính là cô giội!”
Một thị tỳ vươn tay của cho . “Huynh rõ hả? Chính cô nàng c.h.ế.t tiệt , ở lưng bàn tán tuổi tác của , còn bảo vệ cô !”
Mộc Nguyệt Kỳ gầm lên với Thượng Quan Cẩn Duệ! Nàng xong, vẻ mặt của Thượng Quan Cẩn Duệ cứng ngắc cả , bảo vệ cô lúc nào chứ? Có chuyện đấy ?! cơn tức giận của Mộc Nguyệt Kỳ hiện nay đè nén nữa, nàng chỉ mũi Thượng Quan Cẩn Duệ mà mắng: “Ta lớn tuổi, đúng đấy, lớn tuổi! Ta là bà già hai mươi mốt tuổi , tuổi như hiện nay ngoài cũng ai thèm ngó ngàng, kém xa cái thứ Bạch Liên Hoa trẻ tuổi xinh chứ gì! Thế nhưng, cũng nghĩ một chút xem điều là vì ai! Ta theo bên cạnh bốn năm, từng yêu cầu một điều hứa hẹn gì, cũng từng hy vọng cái gì xa vời. Ta dám cho dù là tảng đá, cũng nên cho nóng lên, cho dù tình cảm với , thì cũng nên chút cảm động chứ? Bây giờ cô mắng lớn tuổi, còn bảo vệ cô , coi như là mắt Mộc Nguyệt Kỳ mù ! Nếu theo m.ô.n.g để mà hắt hủi coi thường nữa, sẽ tự tát chính mấy phát!”
Nói xong, mắt nàng đỏ lên, chạy như bay! Nàng đem tất cả những điều tủi trong lòng nàng với Thượng Quan Cẩn Duệ. Mấy Tướng quân tuổi trẻ tài cao, kết hôn, đều bóng lưng Mộc Nguyệt Kỳ, trong lòng thầm tính toán, cô nương xinh như thế, nếu như quốc cữu gia thích, bọn họ cũng thể tranh thủ một chút mà! Thượng Quan Cẩn Duệ cũng bản nợ nàng nhiều, hôm nay nàng như thế, nên cũng chút hổ tự trách , nhưng mà… Hắn tự chủ mà sờ mũi một chút, ai thể cho , bảo vệ Mai Lương Hinh lúc nào thế? Vì cái gì mà lúc Mộc Nguyệt Kỳ chỉ trích , thể lý lẽ đầy hùng hồn như thế? Phụ nữ, thật sự là sinh vật khó lý giải! Nam Cung Cẩm mà như một cái: “Duệ ca ca, dù thế nào thì cũng nên giải thích vài câu chứ? Ta sợ Mộc cô nương sẽ nghĩ quẩn đấy!”
Thực phản ứng của Mộc Nguyệt Kỳ cũng bình thường, nàng vốn là Đông Lăng, con gái Đông Lăng mười tám tuổi mà gả là ít, mặc dù ở Nam Nhạc bên con gái nhà giàu gả tương đối muộn, nhưng cũng đều hai mươi tuổi, hiện nay nàng hai mươi mốt tuổi, sợ rằng đây chính là nỗi đau lớn nhất của nàng, Nam Cung Cẩm xong, sắc mặt Thượng Quan Cẩn Duệ cứng hơn một chút, hiển nhiên giả thiết của Nam Cung Cẩm hù dọa, gật nhẹ đầu đuổi theo. Mai Lương Hinh thấy Mộc Nguyệt Kỳ bộc phát tức giận với Thượng Quan Cẩn Duệ cũng sững sờ, chuyện là như thế nào? chuyện cũng liên quan đến cô , cô đầu Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng, c.ắ.n răng mở miệng dây dưa: “Hoàng thượng, cứu ngài, chẳng lẽ một chức phi ngài cũng cho ?”
Bách Lý Kinh Hồng thản nhiên cô , một câu, cũng là thật sự gì. Kể cả cô nhiều chuyện chịu nổi như thế, cũng khả năng cưới phi gì cả. Giờ cự tuyệt thẳng thắn như mà cô còn chịu thôi. Nam Cung Cẩm lạnh một tiếng : “Nghìn lượng vàng, đồng ý thì cầm lấy cút, đồng ý thì coi như xong!”
Dứt lời, nàng . Bách Lý Kinh Hồng tự nhiên cũng đuổi theo. Mai Lương Hinh chịu buông tha mà theo bọn họ: “Hoàng thượng, ngươi đừng quên, nếu , ngươi thể sống , ngươi nhất định báo đáp !”
“Hoàng thượng, nếu , ngươi cho rằng ngươi thể khỏi núi tuyết ? Bây giờ ngươi sớm c.h.ế.t ! Hoàng thượng…”
Mai Lương Hinh lớn tiếng ồn ào. Nam Cung Cẩm càng càng bực bội, xúc động đ.á.n.h . Bách Lý Kinh Hồng cũng cảm thấy hết nổi, cuối cùng, lúc mà Mai Lương Hinh lập câu thứ hai mươi: “Nếu đưa ngươi từ trong núi tuyết …”
Bách Lý Kinh Hồng cuối cùng thể chịu nữa, đầu , lạnh lùng : “Cô nương, ngươi đưa trẫm về núi tuyết .”
Quyển 4