Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 30:: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Mộ Dung Thiên Thu đang dựa sạp mềm, áo long bào màu đen tản sạp, trong tay cầm một ly rượu, khe khẽ lắc lư, xoay tròn, cực kỳ thảnh thơi, biếng nhác. Trên môi ẩn chứa nụ khó hiểu,
vẻ âm u tàn độc như bình thường, ngược còn vẻ thảnh thơi như một quý công tử, thể hiện rõ tâm trạng cực của chủ nhân.
Ừm, bé con về , hẳn là cũng thấy chuyện của Mộ Cẩn Thần và cô nàng . Cuối cùng, y sẽ thế nào nhỉ? Đương nhiên, cảnh thấy nhất chính là cảnh cái tên bụng đen tối quét khỏi cửa!
Nội thị giám lo lắng bất an: “Hoàng thượng, đây là mệnh lệnh của ngài, chắc chắn Tào Nguyệt Ảnh sẽ ý của ngài , nếu Thừa tướng hạn, thì đầu tiên ngài hận là ngài, ngài lo lắng chút nào thế?”
Mộ Dung Thiên Thu liếc gã một cái, quăng chiếc ly trong tay , rơi xuống vững vàng chiếc bàn cách đó xa, hỏi ngược : “Dù là ý của trẫm, nhưng nếu Mộ Cẩn Thần động lòng, thì Tào Nguyệt Anh cũng chẳng thành công !” Nói xong mới chợt nhớ đối phương là một tên thái giám, khó mà hiểu ý , liền lắc đầu xuống.
“Cốc cốc cốc!” Tiếng gõ cửa vang lên, chậm rãi vững vàng.
Đôi mày kiếm của Mộ Dung Thiên Thu nhướng cao lên, trong lòng thầm nghĩ, chắc hẳn là bé con đến trả thù đây mà?! Hắn đảo mắt, chậm rãi suy tư một chút, trong đầu cũng nghĩ nên ứng đối như thế nào . Hắn nội thị giám một cải, hiệu cho gã mở cửa.
Nội thị giám gật đầu, phầy phất trần ông ẹo cửa.
Cửa mở , đập mắt gã là khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn của Thừa tướng, điều, đẩy mùi rượu. Nội thi giám khó chịu giơ lan hoa chỉ lên che mũi . Thấy Thừa tướng đại nhân bình thường hoạt bát của bọn họ lúc sắc mặt như , gã bèn nhíu mày : “Ôi chao ôi chao, Thừa tướng đại nhân của ơi, ngài thế ? Người mùi rượu thôi, nồng c.h.ế.t cha gia mất!”
Mộ Dung Thiên Thu đang thảnh thơi nghiêng giường khẽ nhướng đuôi lông mày, đôi mắt màu xanh lục thoáng lóe sáng, bẻ con còn uống rượu cơ , chẳng lẽ đối với y, Mộ Cẩn Thần thực sự quan trọng như ? Hắn đầu cửa, thấy Yến Kinh Hồng đang bước , khuôn mặt trắng nõn như thể chạm nhẹ cũng vỡ đó ửng hồng, gợi cảm, ánh mắt còn mơ màng.
Không uống chút rượu thì thể khiến tên Mộ Dung đoạn tụ mắc bẫy !
Mộ Dung Thiên Thu chống tay dậy, xuống giường, gần như kịp xỏ giấy, chân trần bước tới mặt y: “Sao thế?”
“Nấc... chẳng là ... rõ , còn hỏi gì?” Nói Yến Kinh Hồng nấc một tiếng, trong mắt như lấp lánh nước mắt.
Nhìn tình cảnh , nội thị giám cảm nhận sâu sắc rằng sự tồn tại của ở đây thật quá dư thừa, nên quyết đoán chọn tránh mặt, đó đóng chặt cửa .
Thấy y lảo đảo như sắp ngã, Mộ Dung Thiên Thu kìm , đưa tay giữ lấy eo y: “Cẩn thận chút!” Trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái, nhưng thấy bé con đáng thương thế , chợt chút gì đó nỡ.
“Nấc...” Yến Kinh Hồng nấc cải nữa, sán gần hơn, cúi đầu che vẻ lạnh lùng trong đáy mắt.
Mộ Dung Thiên Thu thẩm đắc ý, ngoài mặt vẻ tiếc xót: “Yến khanh , chuyện đấu thể trách trẫm , nếu trong lòng Mộ Cẩn Thần , thì họ cũng thể.”
“Ta !” Giọng căm tức nghiến răng nghiến lợi phát từ miệng nàng, như thể đang phẫn nộ đến cùng cực, thế nên thể kìm liên c.h.ử.i ầm lên: “Mộ Cẩn Thần, uổng công ty đối xử với thật lòng thật , dám chuyện như thế , ... ọe...”
Càng y càng vẻ vô cùng khó chịu, gập xuống, cúi đầu nôn ọe. nôn một lúc lâu, y cũng nôn gì, chỉ là mật xanh mật vàng, rõ ràng là triệu chứng khi uống rượu quá nhiều.
Trong lòng Mộ Dung Thiên Thu chợt dâng lên cảm giác xót xa: “Yến khanh, khanh uống nhiều quá ! Mộ Cẩn Thần đáng để khanh tàn phá cơ thể như thế ?”
“Ta đối xử với như , đến như ! Vẫn còn đủ ?” Yến Kinh Hồng chợt ngẩng đầu lên, nước mắt vòng quanh Mộ Dung Thiên Thu, diễn tròn vai đàn ông tổn thương vì phát hiện yêu ngoại tình.
Tim Mộ Dung Thiên Thu mềm cả , cũng như thứ gì đó hích nhẹ một cái, thở dài : “Yến khanh, khanh đối xử với đủ lắm ! Thật mà!” Nếu như khanh thể đối xử với trẫm bằng nửa chừng đó thôi, thì trẫm cũng cần khó chịu như bóp tim bóp phổi thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-30-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
“ vẫn phản bội ..” Nàng cúi đầu, giọng tràn ngập vẻ chán chường.
Mộ Dung Thiên Thu khom xuống mặt y, nhẹ nhàng : “Yến khanh, khanh còn trẫm!”
Câu vang lên giống như một cọng lông vũ phất nhẹ qua, khiến sắc mặt Nam Cung Cẩm chợt hoảng hốt, ngẩn ngơ cứ như kinh hãi vì câu của Mộ Dung Thiên Thu, cũng như xúc động, trong mắt chỉ còn chút si mê.
Thế nhưng, một lúc, y như đ.á.n.h thức bởi thứ gì đó, bỗng bật dậy, cho Mộ Dung Thiên Thu nửa phút nào kịp phản ứng, chạy vụt cửa, mở toang cửa chạy biến như bay.
Mộ Dung Thiên Thu quỳ tại chỗ ngẩn một lúc lâu, đó khẽ nhếch môi nở nụ như âm u, như vui vẻ, như đắc ý. Xem , trận chiến , chỉ thể đ.á.n.h cho Mộ Cẩn Thần tan tác chim muông, mà còn khiến bé con động lòng với nên mới bỏ chạy trong hoảng loạn như thế. Một mũi tên trúng hai đích!
Nội thị giám ngoài của theo bóng dáng bỏ chạy điên cuồng của Thừa tướng đại nhân cũng cảm thấy khó hiểu, gã đầu Mộ Dung Thiên Thu, chậm rãi lên tiếng: “Hoàng thượng, Thừa tướng thế ạ?”
“Ha ha... cả!” Mộ Dung Thiên Thu to vài tiếng, vui vẻ xuống giường. Xem , nguyện vọng giành bé con đỏ của cũng còn xa nữa !
Vẻ mặt nội thị giám kỳ quái, vì lúc Thừa tướng phòng hình như còn đang ngần ngấn nước mắt, nhưng khi chạy ngoài,
vô tình thấy mặt y thoáng nụ giảo hoạt như hổ ly, cứ như tính toán gì đó ... Không, vẻ mặt đó là tính toán gì đó, mà là vẻ mặt khi gian kế thành mới đúng! mà, nên với Hoàng thượng đây? Chậc, mà cũng tác dụng gì , thôi thà đừng còn hơn, đỡ Hoàng thượng mất vui.
gã nào rằng, chính vì hiện giờ gã , nên mới khiến Hoàng thượng mà gã luôn kính yêu, tôn kính và trung thành gặp đại họa khó thành lời!
Không lâu tin tức truyền đến rằng, đột nhiên Thừa tướng bừng bừng lửa giận, đá bay Mộ Cẩn Thần đang dưỡng bệnh trong phòng y ngoài. Mộ Dung Thiên Thu , tâm trạng vốn , lúc càng trở nên sung sướng sảng khoái đến bắt nào tả , chỉ thiếu mỗi nước hát ầm lên nữa thôi!
- --Người là dải phân cách “Tiểu Cẩm Cẩm xảo trá gian manh”--- Tâm trạng Vương T.ử Dịch vô cùng cay đắng, Thừa tướng đại nhân lén với rằng, Hoàng thượng chuẩn tay với !
Hắn ngay mà, ngày đó tắm rửa Hoàng thượng lén, với diện mạo tuấn tú, cơ bắp cường tráng, cùng với dáng chuẩn đét của , thì chắc chắn sẽ Hoàng thượng nhăm nhe mà! Hắn ngay là sẽ nhăm nhe mà!!! Thừa tướng đại nhấn còn với rằng, nếu suy đoán nhầm, thì tối nay Hoàng thượng sẽ tay với thể nên Thừa tướng đại nhân cực kỳ rộng lượng mời qua phòng Thừa tướng ngủ, còn Thừa tướng sẽ tìm chỗ khác ngủ tạm. Y vì quên như thế, là vì giúp hóa giải nguy cơ thôi.
Vương T.ử Dịch cảm động đến mức nước mắt ròng ròng, túm tay Nam Cung Cẩm cảm tạ suốt một thời gian dài! Sau đó hai nhân lúc tối trời, lén lút chạy qua, để cho những khác thấy. Nằm giường của Thừa tướng, cho rằng đêm nay hẳn là an , Vương T.ử Dịch mới yên tâm rơi giấc mộng .
Khi Mộ Dung Thiên Thu đang vui vẻ chuẩn ngủ, đột nhiên đưa tới một lá thư. Nội thị giám bước , đưa lá thư trong tay cho : “Hoàng thượng, hạ nhân tới đưa cho nô tài cái , dặn nô tài giao đến tận tay ngài!”
Mộ Dung Thiên Thu đón lấy lá thư , mở , một hàng chữ nắn nót chỉnh tể hiện trang giấy trắng muốt: “Cùng ” Hắn nhận nét chữ , là của tên tiểu t.ử thối Yến Kinh Hồng !
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quyển 3