Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 30:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điện Long Trạch,

Tô Cẩm Bình vui vẻ ăn hết một quả táo, ăn hết một quả lê, con ngươi đảo một vòng, thừa lúc chúng cung nữ để ý liền lén ném cả lõi táo lẫn lõi lê xuống bể tắm, Quân Lâm Uyên cuồng sạch , để từ nay về mỗi ngày ngâm với mấy cái lõi !

Nàng vươn móng vuốt , đang định nhón lấy quả đào , chợt một loạt tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, còn một giọng lanh lảnh vang lên: “Hoàng thượng giá lâm!”

Cái gì? Quân Lâm Uyên tới ?! Tô Cẩm Bình sợ đến mức ba hồn bay mất bảy phách, vội nhảy dựng lên, quanh quẩn một vòng. Trong chỉ một cái bể tắm và một cái ghế quý phi phủ da điêu. Nàng phi lên chạy về phía cái ghế quý phi , đó ánh mắt vô cùng kinh ngạc của chúng cung nữ, nàng nấp xuống phía ghế, mắt mở lớn, ngừng thở theo dõi động tĩnh ngoài cửa, trong lòng ngừng oán hận, đầu óc tên Quân Lâm Uyên bệnh ?! Sáng bảnh mắt tắm rửa cái gì?!

“Kẹt” một tiếng, cửa mở . Chúng cung nữ mang tâm trạng sợ hãi thấp thỏm quỳ xuống đất, trong đầu vang lên câu ban nãy của Tô Cẩm Bình — Hoàng thượng bất mãn vì họ cọ rửa phòng tắm sạch sẽ. Còn nữa, ai thể cho họ , vì Hoàng thượng tới, cô gái nấp như thế ? Chẳng lẽ…

Còn đang mải nghĩ ngợi, Quân Lâm Uyên bước , trường bào màu ánh trăng vung lên, quả nhiên mang theo khí chất cao quý của quân t.ử lan.

“Nô tỳ bái kiến Hoàng thượng!” Chúng cung nữ đồng loạt hô to, trong lòng cũng đều băn khoăn một điều, nên cho Hoàng thượng chuyện cô gái kỳ quái ?”

“Lui !” Giọng êm ái mang theo vẻ lạnh lùng vang lên. Giờ thì đừng là hít thở, ngay cả tiếng tim đập Tô Cẩm Bình cũng mong nó biến mất luôn . Chân nàng như nhũn , như giống là nàng đang ở đây. Đã thì càng thể để , nếu , nàng xong đời mất!

“Vâng!” Hoàng thượng tắm rửa đều cần bất cứ kẻ nào hầu hạ.

Chờ hết, đầu Tô Cẩm Bình chợt nhảy lên một cái, chẳng lẽ tiếp theo sẽ diễn màn sói nữ háo sắc rình xem mỹ nam tắm ?! Nghĩ , nàng vội vàng lắc đầu cúi thấp đầu xuống hơn nữa, bên tai vang lên tiếng cởi quần áo sột soạt, đó là tiếng nước róc rách, xem tên bể tắm.

Lúc Tô Cẩm Bình mới dần yên lòng hơn, chỉ cần nấp kín một chút thì sẽ vấn đề gì cả.

Quân Lâm Uyên ngâm nước kỳ cọ cơ thể . Thật thì cũng chẳng gì cần kỳ cọ, nhưng hiểu cứ cảm thấy bẩn thỉu, nước nóng giống như tác dụng tĩnh tâm khiến tâm trạng của dần bình tĩnh . Bỗng nhiên, chân đạp thứ gì đó cứng cứng! Hắn nhíu mày, cúi xuống nhặt thứ lên…

Một giây, hai giây, ba giây , nốt ruồi son ở mi tâm chợt đỏ tươi như máu, tia sáng lạnh nơi đáy mắt cũng như biến thành trăm ngàn con d.a.o nhỏ xẻ thịt lột da khác !

Nghe tiếng động trong ao chợt yên tĩnh, trong lòng Tô Cẩm Bình thoáng dự cảm lành, lẳng lặng ngẩng đầu lên bên ngoài. Vừa thấy lõi táo trong tay , nàng như cảm giác trời đất đảo điên, chỉ tát mạnh cho vài cái! Nàng chỉ vì sự vui vẻ nhất thời thôi, ai ngờ đến tắm đúng lúc thế chứ?!

Ngay đó, nhanh chóng lao từ bể tắm lên, Tô Cẩm Bình vội nhắm mắt để tránh thấy thứ nên thấy. Quân Lâm Uyên lấy y phục bên cạnh phủ lên quỳ sụp xuống nôn thốc nôn tháo: “Người !” Hắn quát to lên một tiếng, giọng còn kinh khủng hơn khi Hoàng Phủ Hoài Hàn phát hỏa!

Chúng hạ nhân lập tức chạy . Tô Cẩm Bình cũng tỉnh táo nhận t.h.ả.m . Cả đám cung nữ đều chính nàng ăn quả táo đó!

“Hoàng thượng, ngài…” Nhìn nôn đến tối tăm mù mịt, sắc mặt trắng bệch , đều hiểu cả.

khi mấy cung nữ thấy lõi táo mặt đất thì chợt hiểu một chút, mặt lõi táo dính nước, chẳng lẽ…

“Chém hết những cọ rửa điện Long Trạch hôm nay cho trẫm!” Lửa giận của đế vương bốc lên tận chín tầng trời.

“Hoàng thượng tha mạng, do chúng nô tỳ , là…” Nói chỉ về phía Tô Cẩm Bình.

Tô Cẩm Bình nhanh chóng bật dậy : “Hoàng thượng, đầu sỏ là ai, chính là do ông trời đấy ạ!”

Nghe giọng quen thuộc vang lên, Quân Lâm Uyên , nhíu mày, nàng ở đây?! Hơn nữa, nàng ở đây nhưng vì hề cảm nhận ?!

“Hoàng thượng, nô tỳ từng , nếu ai đó đang tắm mà dẫm lõi táo, thần táo sẽ phù hộ đó bình an cả đời, thế nên nô tỳ mới to gan đoán rằng đây đều là chuyện của ông trời ! Hơn nữa, ngài hẳn nên cảm thấy vui vẻ vì ngài thần táo phù hộ !” Người bịa chuyện là cả một nghệ thuật, dù nàng cũng tự rằng, chắc chắn tin, nhưng gì cũng còn một con đường sống, cũng hơn là chờ tố cáo kéo thẳng ngoài c.h.é.m đầu đúng ?

Cái gì?! Trong lòng đám cung nữ đầy dấu chấm than và vạch đen nàng, đây là ý trời á?! Lại còn thần táo nữa?! Đây rõ ràng là chuyện do nàng ăn táo xong gây mà?!

Nghe nàng xong, tình trạng xung quanh, Quân Lâm Uyên cũng đoán ngay chuyện là do chính cô gái , môi cong lên nở nụ rạng rỡ xinh động lòng , nốt ruồi son ở mi tâm đỏ như tứa m.á.u khiến dám lâu, đầu lớn tiếng quát đám cung nữ : “Dọn dẹp sạch sẽ nơi cho trẫm cút ngay !”

“Vâng!” Sau một loạt động tác nhanh gọn, cả điện lập tức dính một hạt bụi nhỏ nào, đám hạ nhân cũng vội vàng lui ngoài.

Lúc , Quân Lâm Uyên chỉ khoác một tấm xiêm y, bên hông đeo thắt lưng lụa lỏng lẻo, giống với áo khoác tắm của hiện đại, hai vạt áo hé mở để lộ làn da trắng nõn trong veo và cái chân thon dài đẽ, nhưng hiện giờ Tô Cẩm Bình còn chút tâm trạng nào mà thưởng thức mỹ nam nữa, trong lòng đang gióng lên hồi chuông cảnh báo mãnh liệt, vì nàng rõ, chỉ cần cần thận một chút thôi, mạng nàng sẽ bay theo mây gió ngay!

Vị đế vương mang nét mặt khiến run sợ, bước vài bước tới mặt nàng, ánh mắt vô cùng tàn nhẫn, môi nhếch lên nụ tàn ác: “Tô Cẩm Bình, lá gan của ngươi thật sự to!!!”

“Khụ khụ… đều giống , giống cả mà!” Nàng đáp khiêm tốn, nhưng trong lòng chảy dài nước mắt, xui xẻo thế cơ chứ, cả một cái bể tắm rộng thênh thang như , vì cái lông gì mà đạp đúng cái lõi táo nhỏ xíu chứ?! Thật mấy lời nàng lúc nãy cũng sai, việc thực sự do ông trời mà, vì ông trời luôn luôn đối nghịch với nàng, nên mới xảy chuyện đấy chứ!

Giống ?! Quân Lâm Uyên đưa tay , một luồng khí dâng lên đầu ngón tay, vẻ chuẩn tay, Tô Cẩm Bình nhanh tay nhanh mắt túm ngay lấy tay : “Hoàng thượng, tay ngài khó chịu ? Nô tỳ xoa bóp giúp ngài nhé!”

Khóe môi giật giật, mi tâm nảy lên, một cảm giác buồn nôn quen thuộc kéo về, đôi mắt xếch khẽ nheo , vẻ mặt nịnh bợ mặt , căm ghét rụt tay . kỳ lạ là, trong lòng còn ngập tràn sự phẫn nộ, sự kích động đ.á.n.h bay cô gái chợt tiêu tan ít.

Nhìn rụt tay , Tô Cẩm Bình vội lên tiếng: “Hoàng thượng, ngài cố tình tới bên tiểu nhân như chắc là mệt lắm đúng ? Nào nào nào, ngài mau xuống , để nô tỳ quạt quạt cho ngài mát mẻ!” Không để kịp gì, nàng kéo đến bên ghế, ấn xuống mọt cái, cầm cây quạt bên cạnh lên, nịnh nọt phe phẩy, trong lòng ngừng kêu than, ngươi tha cho , tha cho ! Van xin ngươi đấy!!!

Nhiệt độ trong phòng tắm cao, hơn nữa lòng Quân Lâm Uyên ngập tràn lửa giận, đúng là trán cũng lấm tấm mồ hôi, quạt quạt vài cái, cơn giận của cũng bay ít nhiều.

Thấy gì, Tô Cẩm Bình đoán đang thầm cân nhắc xem rốt cuộc nên xử lý nàng thế nào, nàng cũng lo sợ, bây giờ, bây giờ? Được , gì thì cũng vạch trần, chỉ nịnh bợ là : “Hoàng thượng, thật từ tới giờ tiểu nhân luôn vô cùng sùng bái ngài, thật đấy! Nhờ ngài thống trị mà Bắc Minh mới thể phồn vinh thịnh vượng như thế, hoàng đế của các quốc gia khác thúc ngựa cũng đuổi kịp sự trí tuệ và sáng suốt của ngài! Được phụng dưỡng một vị Hoàng đế bệ hạ sáng suốt như đúng là phúc tu tám kiếp của tiểu nhân…” Phúc cái con gì mà phúc!!!

Bây giờ phát hành khúc nịnh bợ!!!

Tô Cẩm Bình nhanh tay quạt quạt, mồm cũng ngừng , khen Quân Lâm Uyên như là đấng minh quân vạn năm khó một , chỉ trời chốn nhân gian, là vị đế vương của thiên cổ!

Vị hoàng đế nào đó mấy lời nịnh nọt trái lòng , hiểu cũng đắc ý, vẻ tàn khốc trong đôi mắt hẹp dài tiêu tan ít nhiều. Tô Cẩm Bình, khi ngươi đối đầu với trẫm ở Đông Lăng, chắc sẽ ngờ tới ngày ngươi vứt bỏ thể diện để nịnh nọt trẫm thế đúng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-30-2.html.]

Thấy sắc mặt vẻ dịu , Tô Cẩm Bình hớn ha hớn hở, bỗng như cảm thấy vô các mầm cây đang nảy lên từ mặt thảo nguyên rộng lớn, tóm là dạt dào sức sống! Vì , mấy lời nịnh nọt càng trở nên trơn tru hơn: “Ngài chỉ vô cùng sáng suốt uy phong, mà còn tuấn tú phóng khoáng, phong lưu rộng lượng, quyến rũ bao nhiêu giai nhân xinh xiêu lòng! Ngài , bây giờ nhiều cô nương đều thích mặc y phục màu trắng, đó là do quá ái mộ ngài, thấy ngài mặc nên cũng mặc theo! Còn nữa, vẫn còn nhiều tham quan ô tồn tại, sở dĩ bọn họ nhiều chuyện trời đất dung như , thật là vì một ngày ngài tự tay xử lý bọn họ, để bọn họ chiêm ngưỡng phong thái như thần tiên của ngài. Trong lòng họ thầm mong ngài tức giận vì họ, là vì lưu chút ấn tượng nhỏ nhoi trong cõi lòng thánh thiện của ngài…”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nàng cứ như chính là những tham quan ô , hiểu thấu hết những suy nghĩ trong lòng họ .

“Ngài chậu quân t.ử lan như ? Nếu ngài cho rằng đó là nhờ tay nghề của thợ vườn thì ngài sai lầm ! Đó đều là do khí chất cao quý ngập tràn của ngài ngấm nó, nên nó mới đến lạ thường như thế!”

“Còn nữa, còn nữa…”

Bây giờ là bản giao hưởng nịnh bợ!

Cho đến khi cô nàng nào đó đến mức miệng đắng lưỡi khô, ngay cả vì hoa đỏ, vì xanh mà nàng cũng thể liên hệ tới Quân Lâm Uyên, rốt cuộc Quân Lâm Uyên cũng ngả thể cao quý của xuống dựa tháp quý phi, đầu ngón tay móc sợi dây lưng lụa bên hông lên: “Nói xong ?”

“Nói xong…” Từ ‘’ còn kịp thoát khỏi miệng, ánh mắt lạnh vài phần, nàng vội vàng sửa , “Nói xong ? Làm thể xong ?! Hoàng thượng, dù ba ngày ba đêm , bảy ngày bảy đêm cũng hết ưu điểm của ngài! Sự tôn kính và sùng bái vô bờ bến của tiểu nhân dành cho ngài thì dù cả năm cũng thể hiện trọn vẹn …” Nói đến đây, giọng của nàng chợt trở nên ai oán hơn: “Ngài thực sự nhẫn tâm xử lý một sùng bái ngài như ?” Dứt câu, nàng còn đưa tay lên vẻ lau giọt nước mắt mà hề tồn tại chút xíu nào.

Quân Lâm Uyên lạnh, ngước mắt nàng: “Vậy ngươi xem, vì trẫm xử lý ngươi?” Không lõi táo đó là do ‘ông trời’ ? Cuối cùng nàng cũng tỉnh ngộ, cũng bản đáng xử lý ?

Vừa hỏi, Tô Cẩm Bình lập tức thuận theo sườn núi mà trượt xuống: “Ngay cả Hoàng thượng cũng xử lý tiểu nhân, chứng tỏ rằng tiểu nhân đáng xử lý một chút nào hết. Ôi, tiểu nhân đúng là quá ngu ngốc, nghĩ tới điều chứ, chỉ cần Hoàng thượng vẫn còn chút lý trí và sự thông minh, chắc chắn sẽ xử lý một chân thành như tiểu nhân đây, mà tiểu nhân còn sợ bóng sợ gió mất bao nhiêu lâu!”

“…” Quân Lâm Uyên thề, cuộc đời từng gặp một con gái nào tự biên tự diễn giỏi như nàng! Có điều, hôm nay nàng nịnh bợ nhiều như , tuy rằng tin một chữ nào mấy lời nàng , nhưng ít nhiều cũng xả chút tức giận!

Thấy vẻ xử lý nữa, Tô Cẩm Bình thở phào một nhẹ nhõm, nhưng nhanh mồm nhanh miệng, lỡ phán thêm một câu: “Hoàng thượng, một thời gian gặp ngài, tiểu nhân phát hiện ngài trở nên tuấn tú phóng khoáng hơn nhiều!”

“Một thời gian gặp ?” Đôi mắt xếch đầy vẻ lạnh lùng còn chút vui sướng khi thấy nàng lỡ lời.

Ặc, nàng quên mất chứ, bây giờ nàng còn đang mất trí nhớ, thể là một thời gian gặp ?! Mắt nàng đảo vài vòng, vẻ tiếc nuối : “ thế ạ, tròn hai ngày nô tỳ thấy ngài , một ngày gặp như xa cách ba mùa thu, thế chỉ là một thời gian gặp ngài , mà rõ ràng là…” Nói tới đây, nàng ngừng tay , đó học theo ngữ điệu của Nhật tiếng Trung, phát âm từng từ từng từ một: “Rõ ràng là — nhiều — thời gian!”

Khóe miệng vị hoàng đế nào đó khẽ giật giật lên, đó là khẩu âm của nước nào? Hắn đầu , giọng du dương lạnh lẽo vang lên: “Tô Cẩm Bình, ngươi thể giải thích cho trẫm , vì rõ ràng trẫm lệnh cho ngươi cọ rửa ngự dũng, mà ngươi ở đây ?”

Tô Cẩm Bình nhanh chóng sang hoang mang chỉ cái bể tắm : “Đó là d.ụ.c dũng ?! À, đúng , đó dũng, mà là d.ụ.c trì!” (dũng = thùng, trì = ao/ bể) Câu rõ cho đối phương , chỉ hiểu sai thôi mà! Hơn nữa, d.ụ.c dũng với ngự dũng chả đồng âm còn gì?!

Hắn tin cô nàng từ nào mới là ‘ngự dũng’!!! “Tô Cẩm Bình, ngươi…”

“Hoàng thượng, quân vô hí ngôn!!! Ngài sai nô tỳ cọ rửa ngự dũng, nô tỳ tới đây , ngài mà đổi ý chứng tỏ ngài…”

Hắn nheo mắt , đáy mắt lạnh như con rắn Nhãn kính vương đang chờ thời cơ tấn công : “Tô Cẩm Bình, hình như ngươi quên mất lời trẫm nhỉ. Trẫm từng , trẫm thích kẻ cò kè với trẫm, ngươi đừng thử khiêu chiến với sự nhẫn nại của trẫm!”

Nàng ném cây quạt ‘soạt’ một tiếng xuống đất, đầu thẳng, “Hoàng thượng, tiểu nhân xin cáo lui, bây giờ tiểu nhân cọ rửa ngự dũng đây!”

Nhìn theo bóng vội vàng chạy của nàng, mi tâm của Quân Lâm Uyên bỗng nảy lên mấy cái, cô gái mà ngoan ngoãn thế ?! Chờ khi tiếng đóng cửa vang lên, cúi đầu cây quạt chân, khuôn mặt xinh bỗng hiện lên một nụ nhạt khó hiểu. Hắn sai hạ nhân chuẩn nước một nữa, tắm rửa cơ thể hơn mười thật sạch sẽ, cảm giác buồn nôn mới vơi một chút, mặc y phục bước khỏi điện Long Trạch.

Bên ngoài điện Long Trạch là ngự hoa viên, từ xa, Quân Lâm Uyên thấy một đám hạ nhân túm tụm về phía bên , bao lâu còn một ngự y cũng chạy qua đó. Một dự cảm nảy lên trong đầu . Hắn sang : “Đi xem chuyện gì xảy !”

“Vâng!” Một tiểu thái giám nhanh chân chạy , mất nhiều thời gian , sắc mặt vô cùng quái dị, “Hoàng thượng, là… là… Điệp phi, Vân phi và Mộng phi đang đ.á.n.h , để tranh giành… khụ khụ, một cái thùng cứt, , … là ngự dũng của ngài. Vân phi cẩn thận cào mặt Điệp phi, hiện giờ thái y đang khám ạ!”

Nói xong, gã cũng thầm toát mồ hôi lạnh, một cái thùng cứt ?! là gã chán sống nên mới bậy như thế, nhưng ở cái đó, thực sự một tờ giấy, bên hai chữ ‘thùng cứt’ mà!

Hắn lẳng lặng nghiến răng ken két, ánh sáng khó hiểu nơi đáy mắt càng lạnh hơn! Quả nhiên là chuyện của cô nàng gây đây mà. Tuy rằng nếu ngược nàng cọ rửa ngự dũng thật, thì nhất định sẽ g.i.ế.c nàng vì thất vọng. khi mấy chuyện ho nàng gây , cảm giác g.i.ế.c của cũng chẳng hề giảm chút nào, thậm chí còn nồng nặc hơn!!!

Môi cong lên nhạt, thực sự vô cùng xinh , đó nhấc chân về phía ngự hoa viên! Đến giữa vườn, từ xa thấy cô gái vô cùng thảnh thơi, mà ngự dũng của thì đang Mộng phi cọ rửa một cách cực kỳ vui sướng. Thái y đang băng bó vết thương cho Điệp phi, Điệp phi tức giận mắng c.h.ử.i Vân phi ngừng. Cũng Vân phi sợ hãi yên bên cạnh dám lên tiếng.

Khi xuất hiện ở nơi , đều quỳ xuống: “Thần / cựu thần/ nô tỳ/ nô tài tham kiến Hoàng thượng!” Tô Cẩm Bình đương nhiên cũng ngoan ngoan ngoãn ngoãn quỳ theo.

Mọi hành lễ xong cũng thấy Quân Lâm Uyên đáp lời, bầu khí nhất thời lạnh . Mộng phi lặng lẽ ngẩng đầu liếc Quân Lâm Uyên, ánh mắt chứa đựng tình cảm nồng đậm, còn chút như giành công.

Ánh mắt tàn độc b.ắ.n về phía Tô Cẩm Bình, đó lạnh lùng : “Ai thể cho trẫm , rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?” Đặc biệt là khi thấy bên cạnh băng ghế Tô Cẩm Bình một tờ giấy Tuyên Thành trắng toát, bên hai chữ to — thùng cứt, còn vẽ thêm hình ảnh ngự dũng gì gì đó, ánh mắt càng sẫm .

Mộng phi lên tiếng : “Hoàng thượng, cung tỳ rằng, chỉ cần cọ rửa ngự dũng cho ngài, ngài sẽ sẵn lòng yêu thương chiều chuộng, thế nên thần mới…”

Chuyện xảy là thế , khi Tô Cẩm Bình khỏi điện Long Trạch liền tùy tiện tìm một hạ nhân, khiêm tốn thỉnh giáo xem chữ thùng cứt như thế nào, đó phao tin là hôm nay ở ngự hoa viên sẽ đột ngột thông báo một sự kiện trọng đại về Hoàng thượng. Sau đó nàng lôi một cái ghế băng Khương thái công, chờ đám tình nguyện cá c.ắ.n câu! Quả nhiên, bao lâu ba con cá ngu ngốc kéo tới, đó nàng mới nhặt một cành cây chỉ bức tranh thùng cứt hỏi: “Các vị nương nương đây là cái gì ? Đây là thùng cứt, nhưng thùng cứt bình thường mà là ngự dũng Hoàng thượng dùng để đại tiểu tiện! Hôm qua khi ngang qua Ngự thư phòng, từng Hoàng thượng cảm than rằng, ngài vẫn lập hậu là vì trong hậu cung một phụ nữ nào thật lòng yêu ngài. Nếu trong đám phi tần hậu cung, một phụ nữ nào tình nguyện cọ rửa ngự dũng vì ngài , ngài chắc chắn sẽ nguyện trọn đời trọn kiếp chỉ một đó, mãi mãi lòng!”

Nói xong, nàng chờ phản ứng của họ. Điệp phi và Vân phi đều do dự, thứ nhất là lo mấy lời nàng là giả, nhưng nghĩ chẳng lẽ to gan đến mức mượn danh nghĩa Hoàng thượng để trêu chọc ba vị sủng phi ? Vậy nên cũng thể tin . Thứ hai, dù đây là sự thực, thì gì họ cũng là Hoàng phi, thể mấy chuyện buồn nôn đó chứ?! cuối cùng, Mộng phi c.ắ.n răng xông lên , bất luận là thật giả, chỉ cần một chút hy vọng Hoàng thượng để tâm thì nàng cũng buông tha. Nàng xông lên, thứ nhất sẽ thứ hai, sự nghi ngờ trong lòng hai cũng còn nữa, cùng lao tới nhà xí ngự dùng để tranh giành ngự dũng, đó đ.á.n.h tơi bời đến ngươi c.h.ế.t sống. Rồi nữa, Vân phi bất cẩn Điệp phi thương, cha của Điệp phi là Uy Vũ đại tướng quân, cực kỳ nóng tính. Xuất của Vân phi bằng nàng , lo nàng thương sẽ chuyện gì, vì mới… ‘thuận lợi’ cho Mộng phi.

Quân Lâm Uyên căm ghét nhíu mày, ánh mắt Mộng phi như thứ gì đó vô cùng buồn nôn, lạnh lùng đảo qua ngự dũng cọ rửa sạch sẽ còn một chút cáu bẩn nào. Hắn quét mắt Tô Cẩm Bình, lạnh hỏi: “Tô Cẩm Bình, ngươi thể cho trẫm , trẫm câu đó bao giờ ? Tốt nhất là ngươi nên cho rõ ràng, tội khi quân truyền thánh chỉ giả đều là tội c.h.ế.t!!!”

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...