Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 3:.1

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu vang lên, chỉ Tô Cẩm Bình nhíu mày, mà ngay cả lão phu nhân cũng khẽ nhíu mày, sắc mặt Tô Cẩm Bình và Vân T.ử Y đều .

Bách Lý Kinh Hồng nhất thời cảm thấy đầu váng mắt hoa, ư? Đôi mắt thanh lãnh của dừng nàng, một lúc lâu , mặt đối phương cũng vẫn chút bận tâm, mà ánh mắt Linh nhi lưng nàng né tránh khiến càng lúc càng cảm thấy , nhưng ở chỗ nào thì nghĩ nổi.

Tô Cẩm Bình vị đại biểu tỷ rõ ràng mờ mắt vì sắc của , : “Biểu tỷ, tỷ là danh môn thục nữ, thể so đo với một cô thôn nữ như chứ, thôn nữ hiểu chuyện, sai cũng chẳng gì là lạ. Hoàng thượng minh, đương nhiên sẽ chỉ trích, điều, biểu tỷ xuất từ gia đình gia giáo, Hoàng thượng còn lên tiếng, tỷ cướp lời , chẳng là đại bất kính ?” Tô Cẩm Bình nhất thời hứng khởi, còn dùng ngôn ngữ văn cổ để .

Những mặt ở đây đều thể gì, thôn nữ mà thể hiểu đạo lý , những lời nhưu thế ? Xem , Thượng Quan cô nương của Vân gia đúng là đơn giản!

Vân T.ử Y nghẹn đến xanh trắng cả mặt, một lúc lâu cũng gì mới , may mà lão hoàng đế chỉ long ỷ lời nào, dường như hề hứng thú với chuyện , điều, đôi mắt khôn khéo đặt Bách Lý Kinh Hồng, tìm manh mối gì đó từ sắc mặt , là… sơ hở gì đó! đối phương như sớm phát giác, chỉ cúi đầu tự rót rượu uống, như thấy mấy trò hề .

Vân vương phi tức giận quát: “T.ử Y, xuống!”

“Tổ mẫu!” Vân T.ử Y dậm chân, vô cùng bất mãn với bà già c.h.ế.t tiệt luôn luôn tìm cách xoi mói .

“Sao thế, đại biểu tỷ nhất định trái ý ngoại tổ mẫu mặt , trong bữa tiệc tẩy trần của Tam hoàng t.ử ?” Giọng mặn nhạt của Tô Cẩm Bình vang lên.

Vân Lãnh Ngưng và Trần thị đều kìm , khẽ liếc Tô Cẩm Bình một cái, tâm kế của cô bé thật sâu, như là một câu mặn nhạt, nhưng khiến đối phương thể bước con đường c.h.ế.t mà bày , quả nhiên, Vân T.ử Y từ đến giờ ngay cả lời quát mắng của Trần thị cũng ngơ, chỉ ngại mỗi Vân lão tướng quân và Tề quốc công, chỉ trừng mắt hung hăng Tô Cẩm Bình một cái, liếc mắt đưa tình Bách Lý Kinh Hồng một cái nữa, đó ngoan ngoãn xuống. trong lòng nàng đang suy nghĩ, hai mươi hai tuổi còn gả chồng là vì ai cầu hôn như ngoài vẫn nghĩ, mà là ai tới nàng cũng thấy chướng mắt; bây giờ thấy Tam hoàng tử, nàng thoáng cảm thấy như chính chờ đợi hai mươi hai năm nay gả thật là vì chờ đợi thôi.

Bách Lý Nghị chợt thành tiếng, giơ ly rượu lên mặt Tô Cẩm Bình và Vân T.ử Y, : “Hôm nay là ngày vui mừng Tam hoàng về nước, hai vị tiểu thư đừng nên mất hòa khí, uống cạn ly rượu là biến chiên tranh thành tơ lụa, coi như bán cho bản cung chút thể diện ?”

Tuy Vân vương phi cảm kích vì đối phương tới gỡ rối giúp, nhưng cũng vô cùng tức giận với hai nha đầu chừng mực , ầm ĩ như ở nơi đông , là khiến cho những thế gia khác nhạo phủ Tề quốc công của họ ? , ngay khi thấy mấy lời tiếp theo của Tô Cẩm Bình, cơn giận dữ của bà lập tức biến mất: “Thất hoàng t.ử là sai , tiểu nữ chẳng qua cũng chỉ với đại biểu tỷ vài câu, cãi vặt vãnh giữa các cô nương chỉ là chuyện thường tình, đến mức mất hòa khí ? Nói qua xong chúng đều quên ngay, đại biểu tỷ, tỷ đúng ?”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Dứt lời, ánh mắt nàng như lơ đãng liếc về phía Bách Lý Kinh Hồng một chút, Vân T.ử Y ngay ánh mắt nàng ám chỉ gì, liền tức tối nghiến chặt răng, gượng : “Biểu đúng, chẳng qua chỉ tùy tiện đùa giỡn vài câu thôi, mất hòa khí chứ, Thất hoàng t.ử điện hạ nghĩ nhiều quá !”

“Ha ha… hóa là Bản cung nhiều chuyện . Có điều, nếu bản cung tới đây , ly rượu nhất định Thượng Quan tiểu thư uống mới !” Đôi mắt sáng của Bách Lý Nghị Tô Cẩm Bình chằm chằm, qua việc , vốn chỉ ba phần hứng thú với nàng cũng biến thành bảy phần. Cô gái xuất chiêu thì vẻ lỗ mang, nhưng thật lợi hại, xem tinh tường với những trò đấu đá trong thế gia vọng tộc. Một con gái như , thêm thế của nàng sẽ tạo một nguồn lực trợ giúp lớn cho . , cháu gái ngoại thì địa vị đương nhiên cũng kém hơn Vân T.ử Y và Vân Lãnh Ngưng một chút, nên là vẫn nên quan sát một thời gian ngắn nữa .

Tô Cẩm Bình cũng nhiều, càng đưa ly rượu lên cụng ly với , chỉ cầm ly rượu mặt lên, uống thẳng một như uống , đặt xuống bàn. Bách Lý Nghị ngờ nàng uống ngay như , nên vẫn còn giơ ly rượu lúng túng đó, gì cho . Lúc Tô Cẩm Bình mới vẻ giật hiểu , gãi gãi đầu , đầy vẻ áy náy : “Điện hạ, xin thứ tội cho một cô thôn nữ như , đến đây, quả thực hiểu lễ tiết, nếu mạo phạm ngài thì xin thứ !”

Nói xong, nàng liền cúi đầu đến . Sự tính toán trong mắt thể lọt khỏi mắt nàng một chút nào. Nàng hứng thú trở thành công cụ của Vân gia, cũng hứng thú trở thành vật hy sinh cho chính trị, cho nên, ngay từ đầu tránh xa các mối nguy hiểm là nhất.

Ở phía đối diện, đáy mắt Bách Lý Kinh Hồng vốn sa sầm xuống, u u ám ám, lúc mới dịu một chút.

“Ha ha ha…” Bách Lý Nghị một tiếng, trong ánh mắt nhã nhặn thoáng hiện lên tia âm u, để bất cứ ai thấy, ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay mới về chỗ của .

Lão hoàng đế trầm mặc từ nãy đến giờ giống như ngủ dậy, bây giờ mới tỉnh giấc, sang Bách Lý Kinh Hồng : “Hồng nhi, Mộ Dung cô nương thiên kim phủ Trấn quốc công hôm nay bệnh, gì thì cũng là vị hôn thê của con, nếu thời gian thì qua thăm .” Lần chuyện Bách Lý Kinh Hồng từ hôn ở Đông Lăng, mặt , Mộ Dung Song lấy cái c.h.ế.t để dọa dẫm sớm truyền khắp thiên hạ, phủ Trấn quốc công đương nhiên hận Bách Lý Kinh Hồng đến nghiến răng nghiến lợi, bảo thăm, thứ nhất là để xem đối phương ý đoạt vị , thứ hai, cũng là để chịu chút cay đắng, cũng thể cho đứa con trai , dù tay dài, cao đến bao nhiêu thì từ đầu tới cuối mới là Hoàng đế của Nam Nhạc!

Tô Cẩm Bình liền nheo đôi mắt phượng, bệnh ? Nói thì đây mới là nguyên nhân Mộ Dung Song tới ? Để Bách Lý Kinh Hồng tự đến thăm ả, vẻ thể diện hơn nhiều so với việc tự ả tha thiết nhớ nhung lao đến, đặc biệt là khi xảy sự kiện từ hôn, như thể thu bao nhiêu thể diện, chừng còn thể cứu vãn hôn sự nữa. Quả nhiên, tính toán đơn giản!

, Bách Lý Kinh Hồng cho Mộ Dung Song đến nửa phần cơ hội cứu vãn mặt mũi: “Phụ hoàng, nhi thần từ hôn .” Hắn lãnh đạm , chỉ là kể một câu chuyện, chứ hỏi ý kiến của lão.

Hắn câu , Bách Lý Ngạo Thiên lập tức cảm giác giữ nổi mặt mũi nữa, đây dù cũng là hôn sự chính lão ban cho, thể từ là từ chứ? giọng điệu lãnh đạm của đối phương khiến cho lão bốc hỏa đầy chỗ phát: “Từ hôn ? Hôn sự đó ngươi thể tự từ ? Trẫm…”

Nói tới đây, thản nhiên dậy, chậm rãi : “Phụ hoàng, nhi thần no . Cáo lui!” Dứt lời, cũng chẳng chờ lão hoàng đế lên tiếng, xoay thẳng. Thân hình di chuyển tới , thì những ánh mắt ái mộ khao khát cũng theo tới đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-3-1.html.]

Bách Lý Kinh Hồng vốn thích những tình huống như , nên sớm mất kiên nhẫn, hơn nữa, hiện giờ chỉ rốt cuộc xảy chuyện gì mới khiến cho nàng đối xử như . Không ? Hay cho một câu !!!

Cho đến tận khi mặt chỉ còn những tấm lụa mỏng manh phất lên, tay áo bào màu trắng tung bay, mái tóc đen dài lưu một dấu vết mỏng manh trung, đám quý nữ mới thu hồi ánh mắt của . Tam hoàng t.ử điện hạ, đúng là quá trai!!! Tô Cẩm Bình cũng lườm một cái đầy khinh thường đúng lúc. Coi như nàng hiểu , chỉ nóng lạnh với , mà ngay cả đối với cha của , cũng cho đến nửa phần thể diện, thực sự là chẳng thú vị gì cả!

Lão hoàng đế long ỷ thì cảm giác như sắp trào m.á.u lên tận cổ họng, lão ngai vàng nhiều năm nay, ai dám bất kính với như , nhưng lão thể vì một chút lý do nho nhỏ như thế mà lôi để trừng phạt , vì khi chính hạ độc, lão thực sự rốt cuộc đứa con trai thế lực đến mức nào, nếu thật sự động tới , cũng lão sẽ hậu quả .

Nhân vật chính của buổi tiệc về, vẻ cũng cần thiết tiếp tục tất cả những chuyện nữa, lão hoàng đế dậy : “Được , tất cả giải tán !” xong hình như lão đau đầu, xoa xoa mi tâm của bước .

Mọi cùng quỳ xuống hô to: “Cung tiễn bệ hạ!”

Tô Cẩm Bình theo Vân vương phi ngoài, dọc đường chợt thấy đám nữ quyến líu líu ríu: “Bộ dạng của Tam điện hạ thật tuấn, nếu vì ngài thấy, thì thật sự gả cho ngài!” Lời là do Đại tiểu thư Thịnh gia trong thập đại thế gia . Thịnh gia xuất từ võ tướng, vị tiểu thư cũng là tính tình thẳng thắn hiếm nên mới như .

Vân T.ử Y lời liền đầu căm tức nàng : “Tam điện hạ thấy thì cô cũng với tới , nếu thấy , chỉ e xếp hàng dài cũng chẳng đến lượt cô !”

“Phì…” Linh nhi lưng Tô Cẩm Bình thật sự nhịn nổi liền bật . Tuy cô chút tán thưởng đối với khả năng nhận của đối phương, thể rõ giá trị của điện hạ nhà , nhưng nhạo báng còn nhiều hơn, một đại tiểu thư thế gia mà bênh vực một đàn ông nửa phần quan hệ với mặt , mà nàng cũng cho .

Tiếng đương nhiên cũng khiến những tiểu thư khác bật theo. Thứ nhất là Vân T.ử Y, thứ hai, tất nhiên là vị đại tiểu thư Thịnh Mộng Ảnh của Thịnh gia quở trách . các nàng cũng thể , mấy lời của Thịnh Mộng Ảnh đúng, nếu vì Tam hoàng t.ử điện hạ thấy, thì các nàng dù chen lấn đến chảy m.á.u đầu cũng gả phủ Tam hoàng tử.

Sắc mặt Vân vương phi và Trần thị lúc khó coi đến cùng cực, mà sắc mặt của Lý thị, chủ mẫu Thịnh gia và Thịnh Mộng Ảnh thì càng cần .

Vân T.ử Y đến đỏ bừng mặt, sang hung dữ Tô Cẩm Bình và Linh nhi: “Biểu , đây là nha mà ngươi mang theo , còn dám nhạo báng chủ nhân ?”

Linh nhi nhẹ nhàng bước lên vài bước, lạnh : “Đại tiểu thư là sai , T.ử Linh là hạ nhân của Cẩm tiểu thư, hạ nhân của phủ Tề quốc công, thực sự đại tiểu thư là vị chủ nhân nào của Linh nhi!”

Tô Cẩm Bình liếc mắt Linh nhi một cái, ý bảo cô lui , với Vân T.ử Y: “Đại biểu tỷ, Linh nhi lý, cô quả thực nha của phủ Tề quốc công, nhưng hiện giờ dù cũng đang ở Vân gia, đại biểu tỷ trừng phạt . Có điều, biểu chỉ là, chẳng qua cũng chỉ tùy tiện một tiếng thôi, đại biểu tỷ là cô chế nhạo ? Chẳng lẽ đại biểu tỷ chuyện gì đó khiến bật ?”

Lời cho Vân T.ử Y một bậc thang để bước xuống, cứu vãn thể diện của phủ Tề quốc công, cũng khiến Vân T.ử Y nghẹn đến đỏ bừng mặt, một ngụm tức treo ngang giữa cổ.

Vân Lãnh Ngưng thấy sắc mặt của Thịnh gia khó coi nên cũng họ thực sự tức giận. Dù Thịnh gia y như Thiên lôi của phủ Tề quốc công, chỉ đ.á.n.h đó, nhưng đ.á.n.h thể diện mặt cũng là chuyện nên với thế gia liên minh, liền bước tới : “Xin Thịnh tiểu thư đừng tức giận, tính tình của tỷ tỷ như , bình thường ngay cả cũng luôn tỷ chế nhạo mà. Xin Thịnh tiểu thư lấy đại cục trọng, chớ để tổn thương hòa khí của hai nhà.”

Nghe nàng , sắc mặt của Vân vương phi, Trần thị và của Thịnh gia mới dịu một chút. Nếu rằng ở trong nhà, Vân T.ử Y là chừng mực nhất, thì Vân Lãnh Ngưng giỏi về việc sắc mặt mà đoán ý khác, dung hòa các mối quan hệ nhất. Tô Cẩm Bình cũng thầm tán thưởng, một tiểu cô nương mười chín đôi mươi mà tâm tư và thấu hiểu như , cổ đại quả nhiên trưởng thành sớm, trưởng thành sớm!

Vân T.ử Y còn định gì đó ánh mắt của lão phu nhân khống chế, khẽ gật đầu với Lý thị cùng khỏi cung. Phía lưng vẫn còn truyền tới tiếng bàn tán về Bách Lý Kinh Hồng của đám quý nữ, hầu như đều cảm thấy tiếc vì thấy, nếu nhất định gả cho v.v…, những điều tất nhiên cũng khiến Tô Cẩm Bình vô cùng tức tối, tên hồ ly lẳng lơ c.h.ế.t tiệt, tới một chút quyến rũ bao nhiêu như . Trong lòng nàng vốn đang mười phần tức giận, thì giờ lập tức thăng cấp lên đến mười hai phần. Nàng lặng lẽ nghiến răng nghiến lợi, nhất định trừng trị tên khốn một trận trò mới !

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...