Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 29:: Hữu Dực Vương, Nhìn Ánh Mắt Thuần Khiết Của Ta Này

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi sợ hãi trắng bệch mặt, vội vàng chỗ khác, trong lòng thầm c.h.ử.i Yến Kinh Hồng hèn hạ, cùng một chiêu mà dùng tới hai . ấm ức nhất vẫn là, đến thứ hai mà họ cũng tin!

Đạm Đài Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, sắc mặt cực kỳ khó coi, trầm tư Nam Cung Cẩm một lúc lâu, cuối cùng, lạnh, ngựa bỏ ! Yến Kinh Hồng, đời còn dài!!!

Nhìn theo bóng họ rời , trong lòng Nam Cung Cẩm thầm sùng bái một cách sâu sắc, tuy nàng từng xem nhiều binh pháp, nhưng ngờ đến lúc thực chiến thể đ.á.n.h lui quân địch đến hai , nàng thực sự quá tài năng mà. Nàng quả là tài thống lĩnh tướng sĩ bẩm sinh!!!

Thế nên, tự dưng kìm chế , nàng cao giọng hát với theo bóng lưng của Đạm Đài Minh Nguyệt: “Ta tiễn , xa nghìn dặm... là lá la... Hữu Dực Vương mến ơi, ánh mắt thuần khiết của !” Thật , Nam Cung Cẩm hát thì vui vẻ là , nhưng trong lòng vô cùng bực bội, nàng nghĩ, nếu Đạm Đài Minh Nguyệt mà cũng giống như Hoàng Phủ Hoài Hàn, thể cho nàng đạp một cái thì chắc là sướng lắm đây!

Chân của Mộ Dung Thiên Thu và Lãnh T.ử Hàn đồng loạt trượt một cái, đầu Nam Cung Cẩm, nuốt nước miếng, đó, cố gắng hết sức để tìm cái gọi là ‘thuần khiết’ trong mắt nàng!

Gân xanh thái dương của Đạm Đài Minh Nguyệt nhảy lên vài cái, lửa giận ngập trời lên đến giới hạn, cái thứ vô sỉ , còn ‘ánh mắt thuần khiết’ ?! Hắn , nếu còn c.h.é.m cái tên khốn kiếp Yến Kinh Hồng , thì thể nào giải mối hận trong lòng ! Tiểu nhân đắc chí, đúng là tiểu nhân đắc chí!

Ngọn lửa giận bốc lên phừng phừng, khuôn mặt quỷ càng đáng sợ hơn! Một tiếng “công thành” lên đến khóe môi, đang phun , một tiểu binh đầy m.á.u lảo đảo chạy tới: “Vương! Vương! Có chuyện !”

Đôi mắt sắc bén như chim ưng của Đạm Đài Minh Nguyệt lướt qua, giọng phong lưu vang lên: “Nói !”

Cuối cùng tiểu binh cũng chạy đến mặt , hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, vẫn còn thở : “Vương! Không , ! Vương đình chuyện, Tả Dực Vương, Nam Viện đại vương và Bắc Viện đại vương đảo chính, họ, họ… họ g.i.ế.c vương thượng , hiện giờ binh mã cả ba thế gia Mạc Bắc đều đang chiến đấu với , xin ngài mau về Vương đình ạ!”

Hữu Dực Vương Đạm Đài Minh Nguyệt, Tả Dực Vương Đạm Đài Ưng, Nam Viện đại vương Đạm Đài Chí Minh, Bắc Viện đại vương Đạm Đài Bá, là bốn con trai xuất sắc nhất của Mạc Bắc Vương! Hữu Dực Vương Đạm Đài Minh Nguyệt chính là nhân tài trong nhân tài, điều đẻ là Trung Nguyên. Trong mắt Mạc Bắc, Trung Nguyên quá yếu ớt, là một chủng tộc yếu đuối, thế nên trong đám , xuất của Đạm Đài Minh Nguyệt coi là huyết thống thuần chủng nhất. Cũng chính là hai nguyên nhân khiến Mạc Bắc Vương do dự trong việc nên truyền ngôi cho đứa con trai .

, mấy năm gần đây, Đạm Đài Minh Nguyệt dùng sức của chính và Hữu Dực quân mà một tay huấn luyện , thành cái tâm nguyện thống nhất Mạc Bắc mà cả đời Mạc Bắc Vương mang theo tất cả binh mã xuất chinh cũng thành . Chính vì điều khiến Mạc Bắc Vương hạ quyết tâm truyền vương vị cho đứa con trai vô cùng xuất sắc của , bởi vì một nửa giang sơn của gia tộc Đạm Đài, là do đứa con trai giành về! vì xuất của Đạm Đài Minh Nguyệt, một nhân vật cấp trưởng lão đồng ý, nên mới tiết lộ chuyện ngoài. Cũng vì mới khiến cho ba vị Vương gia còn thừa cơ Đạm Đài Minh Nguyệt xuất chinh Tây Võ để khởi binh mưu phản, g.i.ế.c cha g.i.ế.c vua!

Chờ tiểu binh xong, Đạm Đài Minh Nguyệt vô cùng phẫn nộ, nghiến răng : “Chỉ là cái vương vị thôi mà, dám tay g.i.ế.c phụ hoàng. Một đám súc sinh! Các dũng sĩ của Mạc Bắc , cùng bản vương về Mạc Bắc, c.h.é.m c.h.ế.t đám vô sỉ đó!” cũng vương vị, nhưng Đạm Đài Minh Nguyệt sẽ bao giờ mấy chuyện mất hết cả lương tri như thế! Xảy chuyện thế , thể phẫn nộ !

Nói xong, lập tức thúc ngựa !

Lúc thấy tin , binh sĩ Mạc Bắc cũng đều kinh ngạc đến ngớ , dường như thể tưởng tượng nổi họ chỉ mới xuất chinh nửa tháng ngắn ngủi mà vương thượng g.i.ế.c c.h.ế.t , hơn nữa hiện giờ Mạc Bắc còn đang hỗn loạn . Nghĩ trong lòng họ vô cùng căm hận! Trong mắt họ, Vương vị của Mạc Bắc thuộc về Vương gia của họ, thể để khác chạm ? Thế nên họ cũng nhanh chóng bám theo bước chân của Đạm Đài Minh Nguyệt!

Thấy Đạm Đài Minh Nguyệt lập tức về Mạc Bắc như , Bình Nguyên Hầu hốt hoảng. Đạm Đài Minh Nguyệt mà về , đây?! Mộ Dung Thiên Thu cũng đến đây , lẽ nào ông một một đối diện với vị đế vương âm u lạnh lùng đó, vị Liệt Vương gia ngông cuồng đó, tên Yến Kinh Hồng độc mồm độc miệng đó, còn cả tên Vương T.ử Dịch năng lực hề kém đó ?! Tính tính , ông đều cảm giác chắc chắn c.h.ế.t thôi!

Thế nên, ông cũng thúc ngựa đuổi theo: “Hữu Dực Vương, ngươi , bản hầu thế nào chứ?” Ông cuống cuồng đuổi theo bên của Đạm Đài Minh Nguyệt.

Đạm Đài Minh Nguyệt đầu, trong đôi mắt sắc bén của trừ chút đau thương , còn thoáng vẻ châm chọc: “Thứ cho bản vương thể hiểu rõ lời ngươi . Bản vương việc nên , chuyện liên quan gì đến ngươi ?”

“Hữu Dực Vương, ban đầu cả ngươi, và Mạc Bắc Vương đều đồng ý liên minh với , giờ ngươi đột ngột bỏ chẳng khác nào xé bỏ khế ước liên minh, chẳng là bội bạc ?!” Bình Nguyên Hầu chợt cáu giận, rũ sạch quan hệ ?

Đạm Đài Minh Nguyệt lạnh, : “Vậy ý của các hạ là, Mạc Bắc nội chiến, bản vương còn ở đây đ.á.n.h Tây Võ với ngươi, mặc cho mấy tên súc sinh sát hại phụ hoàng chà đạp lãnh thổ Mạc Bắc , hãm hại tính mạng của dũng sĩ Mạc Bắc ?! Đợi đến khi chuyện của Mạc Bắc đều kết thúc, bất luận ngươi và thể đ.á.n.h bại Tây Võ , thì bản vương cũng đều lâm tình trạng lưỡng đầu thọ địch, Đạm Đài Minh Nguyệt vẻ ngu ngốc thế ?”

Ba thể mưu phản trong lúc ở đây, chứng tỏ họ cho rằng sự uy h.i.ế.p lớn nhất của họ là ! Cho nên, bất luận cuối cùng là ai lên vương vị, cũng đều sẽ diệt trừ Đạm Đài Minh Nguyệt đầu tiên! Còn chuyện tấn công Tây Võ, nếu thành công, thì Mộ Dung Thiên Thu chính là kẻ thù mặt của , nếu thành công, trong tay chỉ bốn vạn binh mã, tình huống lưng địch đó, Khuông Anh Trạch thể sang c.ắ.n ngược ?! Đánh c.h.ế.t cũng tin!

Bình Nguyên Hầu chợt nghẹn lời! Ông thể thừa nhận, Đạm Đài Minh Nguyệt chỉ là nhà quân sự xuất sắc, mà cũng là một chính trị gia xuất sắc! Từ lúc tin Mạc Bắc nội loạn đến giờ chỉ mới vài phút thôi, nhưng tính toán bộ thế cục . Có điều, hiện giờ ông thực sự thể để Đạm Đài Minh Nguyệt , vì nếu đối phương , chỉ còn ở đây, thì sẽ còn con đường nào khác ngoài con đường c.h.ế.t! “ Hữu Dực Vương các hạ, ngươi , hiện giờ nếu ngươi , chẳng bản hầu sẽ c.h.ế.t chắc ?”

Nghe , Đạm Đài Minh Nguyệt lạnh, ông như con lợn ngu ngốc: “Sao hả? Bình Nguyên Hầu cho rằng liên minh thì nhất định sẽ đồng hành với ngươi từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc ? Vậy, bản vương ngủ với kỹ nữ, thì nhất định cũng chịu trách nhiệm với cô đến cuối cùng ?”

Hắn dứt lời, Bình Nguyên Hầu chợt cảm thấy cổ họng nghẹn cứng, trong lòng khó chịu đến thể tả nổi. Điều khó chịu thứ nhất là ông căn bản cách nào phản bác lời của đối phương ! Điều khó chịu thứ hai là, tự dưng ông đem so với kỹ nữ! Ông kịp gì, tiếng Đạm Đài Minh Nguyệt vang lên...

“Đừng hỏi bản vương ngươi , ngươi , đến chính ngươi còn , thì bản vương ! Tính mạng của ngươi, chỉ một ngươi chịu trách nhiệm, chứ nghĩa vụ của bản vương, của bất cứ nào khác!” Chỉ kẻ vô dụng mới hỏi khác “Ta bây giờ”!

Nói xong, thúc lưng ngựa, phi như bay, tốc độ cực kỳ nhanh. Cho dù Bình Nguyên Hầu cũng thúc ngựa đuổi theo, nhưng đuổi theo một lúc lâu cũng chỉ thấy khói bụi bay mù mịt lưng đối phương mà thôi! Ông chán nản dừng bước, chợt cảm giác như tai họa ngập đầu sắp ập tới. Đạm Đài Minh Nguyệt , e rằng cũng chỉ là một tên hề mặt Mộ Dung Thiên Thu mà thôi! Ông thừa nhận Đạm Đài Minh Nguyệt đúng, sai lầm lớn nhất của ông là lấy trứng chọi đá lựa chọn mưu phản, mà là ngay từ đầu, ông đặt hơn một nửa hy vọng khác !

Bắt đầu từ lúc ông trông cậy thế lực của khác giúp công thành, thì ý định đó cũng biến ông thành trò từ đầu đến đuôi !

Trên tường thành, theo bóng Đạm Đài Minh Nguyệt phi như bay, tuy Mộ Dung Thiên Thu và Nam Cung Cẩm bên gì, xảy chuyện gì, nhưng thấy đối phương bỏ vội vàng như , tốc độ cũng nhanh, Nam Cung Cẩm bèn thở dài: “E là Vương đình Mạc Bắc chuyện gì gấp , khả năng lớn nhất là chuyện liên quan đến vương vị!” Vì về hướng Mạc Bắc, giờ bớt cho trêu chọc !

“Sao Yến khanh chắc chắn là chuyện đó như ?” Thật cũng đoán thế, vì nắm rõ về thế cục của Mạc Bắc.

Nam Cung Cẩm bằng ánh mắt khinh bỉ: “Khởi bẩm Hoàng thượng, vì hiện giờ Đạm Đài Minh Nguyệt hận thần đến tận xương tủy, nhưng lúc bỏ , thậm chí còn quên cả c.h.ử.i bới và cảnh cáo thần. Ngài nghĩ nếu chuyện gấp thì là gì?”

Mộ Dung Thiên Thu cạn lời, y dùng lý do đó để đoán rằng vương đình Mạc Bắc chuyện ? So bì với y, chợt thấy trong lòng khó chịu. Hắn tốn bao nhiêu công sức mới thăm dò tình hình Mạc Bắc, mới phân tích kết luận . Vậy mà Yến Kinh Hồng chỉ dựa mấy chi tiết đó để phán đoán thôi!

Vừa sắc mặt của Mộ Dung Thiên Thu, Nam Cung Cẩm ngay tên đang nghĩ gì. Để tránh cho tên đố kỵ nhân tài, nàng chỉ thể lạnh mặt : “Hoàng thượng, thế giới , nhiều chuyện từng bước một mới , nhưng cũng nhiều chuyện thể đường tắt. Cách thì cần chú trọng thực lực đ.á.n.h chắc thắng chắc; còn cách , thì chỉ cần chú trọng đến sự may mắn và khả năng quan sát là . Bất luận là cách nào, cũng đều điểm của nó, cần cố phán xét xem nó lợi , chỉ cần đến cuối cùng, thể đáp án là đủ !”

Nói xong câu , trong lòng Mộ Dung Thiên Thu chợt thấy giác ngộ, và trầm tư. Ánh mắt Nam Cung Cẩm vẻ thâm sâu. Bé con còn bao nhiêu tuổi, nhưng thực sự hiểu nhiều thứ. Có đôi lúc một lớn hơn y sáu tuổi như , ngược còn thấu bằng y, trưởng thành bằng y! Nghĩ , đang định thêm vài câu thiện, Nam Cung Cẩm cho cơ hội đó, cúi đầu : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần mệt , nếu còn chuyện gì nữa, thần xin phép cáo từ !”

Nàng dây dưa chuyện trò với cái tên Mộ Dung đoạn tụ một chút nào hết, vì Tiểu Hồng Hồng nhà họ chính tên tiểu nhân Mộ Dung Thiên Thu hạ độc nên mới bẹp giường như thế. Mối thù , Nam Cung Cẩm nàng nhớ trọn một đời, sẽ ngày nàng đòi !

Thế nên, cả một bụng những lời tâm tình của Mộ Dung Thiên Thu, cuối cùng vẫn kịp Yến Kinh Hồng chặn ngược trở . Điều khiến cực kỳ khó chịu, trong lòng cũng dấy lên chút lửa giận, còn tâm trạng mà đẩy đưa đôi lời với Yến Kinh Hồng nữa, tức tối phẩy tay áo, : “Lui !”

thái độ của , chẳng chút ảnh hưởng nào tới Nam Cung Cẩm, mặt nàng chút cảm xúc, : “Thần cáo từ!” Nói xong, nàng xoay về, Lãnh T.ử Hàn cũng theo sát phía .

Còn Mộ Dung Thiên Thu, khi hít sâu vài , theo bóng hai , chợt nảy sinh một suy nghĩ... Xem , chỉ cần báo mối thù của tên Mộ Cẩn Thần , mà chính cũng nên lơ tên tiểu t.ử Yến Kinh Hồng một thời gian, để y thế nào là thỏa đáng.

...

Vừa chuyện vu vơ với Lãnh T.ử Hàn về đến phòng, trong lòng nàng thật sự ơn Lãnh T.ử Hàn, vì ngay cả thứ quý giá như Thiên Sơn Tuyết Liên mà đối phương cũng thể lấy cho Tiểu Hồng Hồng bồi bổ sức khỏe, thì nàng thể ơn, cảm động cho !

Từ đằng xa nàng thấy Hiên Viên Dĩ Mạch mặc một bộ váy tím, dáng yểu điệu yêu kiều đó. sắc mặt cô đờ đẫn, thấy Nam Cung Cẩm, cô lập tức : “Tướng gia!”

“Sao giờ mới đến đây?” Nam Cung Cẩm nghi hoặc, nhiệm vụ nàng giao cho Hiên Viên Dĩ Mạch là đưa Thượng Quan Nhược Tịch và tiểu Kinh Lan, Mộc Nguyệt Kỳ đến nhà của Duệ ca ca, đó giúp Linh Nhi xử lý chuyện của Thanh Diệm Bang. Theo lý mà thì lẽ ngày hôm hoặc hôm qua cô đến đây , nhưng đến tận hôm nay mới tới.

“Tướng gia, ngài tính sai, mấy ngày Hoàng quý phi thực sự phái đến đón tiểu công t.ử cung, còn hoa mỹ là để chăm sóc tiểu công tử. May mà ngài chuẩn , sai chúng thuộc hạ đưa tiểu công t.ử . thuộc hạ thực sự nuốt trôi cơn tức ! Tiểu công t.ử chúng nâng níu chiều chuộng như , là thứ mà ả đàn bà đê tiện đó thể nhòm ngó chứ. Cũng xem bản mấy phân mấy lượng! Thế nên, trong lúc tức giận, thuộc hạ bèn lẻn hoàng cung, dạy cho ả một bài học nho nhỏ!” Nói tới đây, Hiên Viên Dĩ Mạch vẻ hả hê, nhưng lo Tướng gia chê trách cô qua lỗ mãng, chú ý đến cục! Cô cũng thẳng hề kiêng dè Lãnh T.ử Hàn, là vì thủ hạ của Lãnh T.ử Hàn cũng tham dự!

Hiên Viên Dĩ Mạch vốn còn lo sẽ Nam Cung Cẩm mắng, ngờ Nam Cung Cẩm vỗ tay vui vẻ, cất lời khen ngợi: “Làm giỏi lắm! Nói xem, em trừng trị cô ả đó thế nào? Ra tay đủ nặng ? Có phong phạm của ông đây ?!”

Nghe , Hiên Viên Dĩ Mạch mới bớt thấp thỏm: “Tướng gia, thuộc hạ mượn roi của Linh Nhi, bôi lên chút độc d.ư.ợ.c da thịt thối rữa quất cho ả đàn bà đê tiện đó một trận trò, đ.á.n.h đến mức còn một miếng thịt lành nào, khuôn mặt cũng hủy dung ! Đang định thả trùng độc c.ắ.n c.h.ế.t ả , nhưng đến nên thuộc hạ !” Nói tới đây, trong lòng cô vẫn thấy tức giận, tuy ả đàn bà c.h.ế.t tiệt đó hãm hại tiểu công t.ử thành công, nhưng ý đồ đó là đáng c.h.ế.t ! Thế mà còn thể lấy mạng của ả !

Nghe xong, rõ ràng Nam Cung Cẩm thất vọng, nụ mặt suýt nữa giữ , ánh mắt Hiên Viên Dĩ Mạch cũng vô cùng chê bai: “Quá nhẹ tay, quá thất vọng!”

“Vẫn còn một điểm nữa khiến cô càng thất vọng hơn!” Giọng lưu manh của Phá vang lên lưng Hiên Viên Dĩ Mạch.

Ánh mắt Hiên Viên Dĩ Mạch thoáng lóe lên chút lúng túng, cáu tiết đầu Phá: “Ngươi im mồm cho bà!”

rõ ràng Phá lời cô, : “Cô bất cẩn đụng hơn mười vị cao thủ đại nội bảo vệ hoàng cung. Nếu tay giúp đỡ, thì giờ cô bắt ! Chắc chắn ả Hoàng quý phi cũng sẽ tha cho cô . Nói , nha đầu thối, cô định cảm ơn thế nào hả?”

Cảm ơn thế nào ư?! Hiện giờ điều duy nhất Hiên Viên Dĩ Mạch là c.h.é.m c.h.ế.t cái gã đàn ông lắm mồm lắm miệng !

“Ai bắt ngươi xen chuyện khác cứu gì? Dù ngươi cứu, dựa bản lĩnh dùng độc của bản cô nương, thì đám cũng chẳng !”

“Ồ? Vậy ?” Phá phản bác, điều, vẻ trêu chọc trong giọng điệu của khiến cảm thấy vô cùng chói tai.

“Ngươi...” Hiên Viên Dĩ Mạch đang bộc phát, thì Nam Cung Cẩm chợt lên tiếng: “Dĩ Mạch, cảm ơn !”

“Tướng gia!” Hiên Viên Dĩ Mạch phục!

“Nói cảm ơn!” Giọng điệu nghiêm túc, lông mày cũng nhíu .

Hiên Viên Dĩ Mạch c.ắ.n môi , tức giận trừng mắt Phá một cái, tình nguyện : “Cảm ơn!”

Nghe sắc mặt Nam Cung Cẩm mới dịu xuống, ánh mắt Hiên Viên Dĩ Mạch cũng dần dịu dàng hơn: “Dĩ Mạch, em nhớ cho kỹ, đối với giúp em hoặc giúp em, thì em đều nợ ân tình của họ. Bất luận là em cần sự giúp đỡ đó . Cũng bất luận giúp em là ai, một tiếng cảm ơn là điều cơ bản nhất! Nói cảm ơn, chỉ thể hiện sự tu dưỡng của em, cũng là một sự khẳng định và tôn trọng đối với khác. Dù cứu em, thì chắc chắn cũng một phần lương thiện!”

Nghe nàng , Hiên Viên Dĩ Mạch im lặng, khuôn mặt vốn đầy vẻ phục lúc cũng tan biến còn nữa, thoáng vẻ ngượng ngùng. Tướng gia sai, dù thế nào thì cái tên ngu si khiến chán ghét cũng cứu , cũng vẫn còn một phần lương thiện, thế nên giọng điệu và thái độ bất giác cũng thành khẩn hơn: “Đa tạ!”

Phá bật , với vẻ lưu manh: “Được , nha đầu thối, tính cách của cô như thể ch.ó bỏ tật ăn cứt đó, còn giả thục nữ gì, nổi hết cả da gà, quen gì cả, còn cảm giác buồn nôn nữa!”

“Ngươi!” Hiên Viên Dĩ Mạch tức nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên vì giận! Cô ngay là cô với gã thể một câu t.ử tế nào mà!

Lúc Phá mới như thấy Lãnh T.ử Hàn, nịnh nọt bước tới: “Giáo chủ, thuộc hạ với ngài một chuyện!”

“Phá, ngươi quên mất một chuyện ?” Khóe môi ẩn chứa nụ tà, đôi mắt đen láy liếc xuống .

Sắc mặt Phá cứng , đương nhiên hiểu ngay đang đến chuyện gì. Hôm nay hành lễ với giáo chủ, chỉ chăm chăm tố cáo với chủ nhân của nha đầu thối , quên mất chuyện , bèn cho qua chuyện: “Giáo chủ , chúng đám nhân sĩ chính nghĩa suốt ngày chuyện đạo đức gì đó , cần gì câu nệ tiểu tiết như chứ. Hơn nữa, trong Ma Giáo chúng quán triệt lời mà ngài dạy bảo, chẳng là thường xuyên vô lễ với cấp ? Giáo chủ, thuộc hạ với ngài một chuyện...”

“Không cần nữa, bản tôn ! Ra mặt !” Lãnh T.ử Hàn ngắt lời , với hư .

Chỉ loáng cái, tứ đại hộ pháp Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ đầy bụi bặm cùng xuất hiện, cúi đầu : “Giáo chủ!”

“Bản tôn nhiệm vụ thành thì các ngươi cần trở về cơ mà?” Một năm , lúc mấy tên tiểu t.ử thối coi trời bằng vung, từng , nhiệm vụ của họ là khiến cho trong Thiếu Lâm tự bỏ chính theo tà, gia nhập trướng của Ma Giáo bọn họ. Nếu thành, Ma Giáo cũng cần đám vô dụng bọn họ nữa! Hôm nay về hẳn là thực sự còn cách nào ?!”

“Khởi bẩm giáo chủ, chúng thuộc hạ thành nhiệm vụ !” Chu Tước đắc ý, trong vẻ đắc ý còn vẻ thấp thỏm.

Nam Cung Cẩm dáng vẻ kỳ quặc của họ, chợt tò mò hiểu đây là nhiệm vụ gì.

Lãnh T.ử Hàn nhướng mày, thành mà mấy tên tiểu t.ử thối vẻ mặt như ? Bọn coi Lãnh T.ử Hàn là kẻ ngốc ? Hơn nữa, đám lừa trọc ở Thiếu Lâm tự là đám cố chấp khó chuyện nhất, thể đồng ý với yêu cầu của họ ?

“Giáo chủ, là thế ạ. Bất kể chúng thuộc hạ gì, gì, đám lừa trọc c.h.ế.t tiệt cũng bằng lòng quy thuận Ma Giáo chúng , nhưng khi chúng cố gắng suốt một năm ròng, một tên Hòa thượng bỗng một câu nhắc nhở chúng !” Huyền Vũ hì hì .

Bạch Hổ lập tức tiếp lời: “Hắn , dù chúng g.i.ế.c hết tất cả trong Thiếu Lâm tự, họ cũng sẽ quy thuận Ma Giáo!”

Khóe môi Nam Cung Cẩm giật lên kìm , bắt t.ử Phật giáo gia nhập Ma Giáo, thế còn quá đáng hơn cả g.i.ế.c họ nữa chứ?! Có thể thành mới là lạ!

Ngay đó, Thanh Long nghiêm túc : “Thế nên chúng thuộc hạ g.i.ế.c hết bọn họ luôn, t.h.i t.h.ể chôn ở núi Vạn Phong của Ma Giáo , như thì giờ họ cũng coi là của Ma Giáo chúng !”

“...” Giờ thì chỉ Nam Cung Cẩm run rẩy khóe môi, mà ngay cả cơ mặt của Lãnh T.ử Hàn cũng ngừng co giật.

Hiên Viên Dĩ Mạch trợn mắt ngạc nhiên. Cô vốn cho rằng danh ‘độc tiên tử’ như đủ độc lắm , ngờ đám của Ma Giáo còn kinh khủng hơn! Không quy thuận thì g.i.ế.c sạch, g.i.ế.c đành, còn vác về chôn núi của Ma Giáo, bắt bọn họ c.h.ế.t cũng nhắm mắt, ma cũng yên bình, trái ngược với ý nguyện của họ khi còn sống, thế… thật quá độc ác còn gì?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-29-huu-duc-vuong-nhin-anh-mat-thuan-khiet-cua-ta-nay.html.]

Nam Cung Cẩm hắng giọng: “Ta , các ngươi như lắm ?” Tuy tự cổ chí kim, chùa miếu là nơi kiếm tiền dễ. Trong lịch sử Trung Quốc, triều đại thậm chí còn xây dựng một ngôi chùa và hòa thượng của Hoàng gia, cuối cùng kiếm thu nhập bằng gần một năm của cả Quốc khố. cũng ít tín đồ thành kính đều việc thiện tích đức. Vậy mà bọn họ… g.i.ế.c sạch ư? Còn chôn núi Ma Giáo ?!

Thôi , thật đây là chuyện của Ma Giáo bọn họ, liên quan gì đến nàng ?!

Phá thô bỉ, sải bước đến mặt Nam Cung Cẩm, : “Thừa tướng là sai , của Phật giáo đều thờ phụng Phật Tổ, nên chúng thế cũng là việc thiện, sớm đưa họ lên Tây Thiên gặp Phật Tổ mà. Sau khi họ gặp Phật Tổ , chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng ơn chúng t!”

Mấy khác cũng cảm thấy vô cùng chính xác, gật đầu lia lịa!

Nam Cung Cẩm mấp máy môi một lúc, cuối cùng cũng một câu nào. Vì nàng , với trình độ tiến hóa của mấy tên não dị tật mặt , thì vượt xa nhân loại mất , thế nên, nàng vô cùng lý trí ngậm miệng .

...

Đạm Đài Minh Nguyệt bỏ , chiều hôm nay, Mộ Dung Thiên Thu liền hạ lệnh cho Vương Tướng quân lĩnh ba mươi vạn binh mã lực xuất chiến, chỉ để một doanh binh sĩ bảo vệ Ngọc Môn quan! Ngày hôm nay, ba mươi vạn binh mã bất ngờ đ.á.n.h binh mã Bình Nguyên Hầu, khi vây kín quân địch, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c ngập trời vang lên!

Máu chảy ngàn dặm, thây chất đầy đồng!

Bình Nguyên Hầu đang ở trong doanh trướng nghĩ rằng Đạm Đài Minh Nguyệt , c.h.ế.t chắc thôi, tiếp đây thế nào bây giờ, còn quan viên thuộc hạ của ông cũng kiến nghị ông nên gửi thư hòa đàm.

, cũng quan viên thông minh đoán chắc chắn rằng Mộ Dung Thiên Thu sẽ bỏ qua cơ hội tiêu diệt bọn họ, nên phủ định đề nghị , mà đề nghị nên gửi thư xin hàng, đồng thời đề nghị phòng thủ ở Uyển Thành, cũng thể chống cự chút thời gian. họ còn bàn bạc xong, binh mã Tây Võ ập tới c.h.é.m g.i.ế.c, bao vây cả binh mã và lều trướng của họ , tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang trời!

Bình Nguyên Hầu lên bầu trời , cuối cùng thở dài một , đúng là ông trời cũng giúp ! Đây của , đều là của ông trời, đúng thời khắc Vương đình Mạc Bắc chuyện để Đạm Đài Minh Nguyệt bỏ . Đây đều là của ông trời! Là trời diệt ông ! Bắt một khác nhận thua là để tra tấn cơ thể của , mà là ăn mòn linh hồn của . Lúc , trong lòng Bình Nguyên Hầu sinh suy nghĩ trời diệt ông , ông cũng thầm nghĩ cần liều c.h.ế.t chiến đấu một phen nữa !

Ông cởi mũ giáp đầu xuống, chậm rãi ngoài, mắt là cảnh t.h.ả.m sát hỗn loạn, Vương T.ử Dịch cưỡi ngựa xông lên g.i.ế.c địch, Bình Nguyên Hầu giơ mũ giáp của lên, hô to: “Dừng tay! Bản hầu! Xin hàng!”

Cả chiến trường chợt tĩnh lặng hẳn, động tác của như đông cứng, đầu Bình Nguyên Hầu.

Bình Nguyên Hầu thở dài một , đó ngẩng đầu lên trời, hô to: “Bản hầu! Xin hàng!”

Một đời kiêu hùng, một viên mãnh tướng, một vị phiên vương độc lĩnh mấy ngàn dặm Tây Võ, một phận vinh quang nửa đời, một con là mối họa trong lòng Mộ Dung Thiên Thu mấy chúc năm, đ.á.n.h mất tất cả ngay trong từ ! Xin hàng!

Vương T.ử Dịch sững sờ một chút, dùng thương nhấc mũ giáp trong tay Bình Nguyên Hầu lên, thu trong tay, vẻ tiếp nhận đầu hàng! Bình Nguyên Hầu đầu hàng , đương nhiên những khác cũng chỉ thể đầu hàng theo, Vương T.ử Dịch hạ lệnh áp giải bộ những trong Ngọc Môn quan.

Nam Cung Cẩm vốn đang chăm sóc Bách Lý Kinh Hồng, đột nhiên thấy tin Bình Nguyên Hầu xin hàng, Mộ Dung Thiên Thu mời nàng qua. Nàng đành dém chăn cho Bách Lý Kinh Hồng, phân phó: “Chàng nghỉ ngơi , chờ !”

Bách Lý Kinh Hồng cũng ngoan ngoãn gật đầu, đưa mắt tiễn nàng , sắc mặt lãnh đạm nhưng trong lòng vô cùng vui vẻ. Sau khi trúng độc, chỉ cần thời gian, Cẩm Nhi sẽ lập tức về chăm sóc , cũng rảnh mà nhiều mới tên Mộ Dung Thiên Thu nữa. Thế nên, con hồ ly bụng đen tối nào đó bất giác thầm nghĩ, nếu ngày nào cũng trúng độc thì quá.

Còn đang nghĩ, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa phòng, đôi mắt như ánh khẽ nheo .

Cửa nhanh chóng đẩy .

Một mỹ nhân mặc áo gấm hoa lệ bước , vòng eo thon nhỏ, mỗi bước đều yểu điệu yêu kiều, đôi mắt trong trẻo như nước đàn ông giường. Nhìn thấy , cô thoáng sững sờ, đáy mắt nhuốm lên vẻ kinh ngạc, ban đầu vốn cam lòng lắm, lúc chợt biến mất . Cô đang định lên tiếng, thấy giọng lạnh lùng vang lên từ phía : “Cút ngoài.”

“Công tử, ...”

“Cút ngoài, đừng để thứ ba.” Giọng lạnh lùng kiêu ngạo đầy vẻ mất kiên nhẫn, mặt bắt đầu xuất hiện sát khí. Đây chính là kế phản kích mà Mộ Dung Thiên Thu nghĩ ? Trúng cỏ Đoạn Trường, nếu uống giải d.ư.ợ.c đủ ba ngày, thì còn cả xuống giường , sức lực hành động và chiến đấu chỉ bằng một đứa trẻ ba tuổi, chứ cần đến những chuyện khác.

Cô gái c.ắ.n môi , khom hành lễ, : “Công tử, tiểu nữ là Tào Nguyệt Ảnh, con gái của thành chủ Ngọc Môn quan, phụng lệnh của Hoàng thượng tới đây chăm sóc ngài!”

Thấy cô thẳng là do Mộ Dung Thiên Thu phái tới như , Bách Lý Kinh Hồng vốn định hiệu cho Phong ném cô ngoài cũng ngừng , cánh môi mỏng cong lên nở nụ cực nhạt, len lén mở chiếc lọ sứ trong tay áo ...

Mà cô gái thấy gì, cho rằng đối phương đón nhận , vì thế, cô c.ắ.n răng, mặt đỏ hồng, bước từng bước về bên giường. Vừa đến cạnh giường, cô chợt ngửi thấy mùi hương kỳ lạ, cô trợn trắng mắt, nhẹ nhàng ngã xuống đất...

...

Tâm trạng của Mộ Dung Thiên Thu cực kỳ , vì hiện giờ tìm lý do để kéo tiểu t.ử Yến Kinh Hồng đến đây. Chờ khi tiểu t.ử về, hẳn là hai nấu gạo thành cơm ! Hơn nữa, tên Mộ Cẩn Thần sức lực phản kháng , cho dù thể phản kháng , cũng đàn ông bình thường nào từ chối một báu vật thế gian như thế chứ?

Nam Cung Cẩm ở phía , nụ khuôn mặt Mộ Dung Thiên Thu cực kỳ dâm đãng, nàng khỏi nhíu mày, chẳng chỉ là quân địch đầu hàng thôi ? Có cần vui vẻ đến mức ? Cứ như là đầu nếm trải sự đời ! Tào Ly Mã đối diện Nam Cung Cẩm thi thoảng len lén liếc Nam Cung Cẩm một cái, ánh mắt né tránh còn mang theo vẻ chột !

Không lâu , Khuông Anh Trạch và đám đại thần của ông ở đất phong đều trói giải . Sau khi phòng, sắc mặt Khuông Anh Trạch vô cùng sa sút, nhưng việc đầu tiên ông là hung dữ trừng mắt Nam Cung Cẩm, thể hiện sự phẫn hận của dành cho y!

Nam Cung Cẩm cũng coi gì, ánh mắt ông đầy vẻ khinh bỉ.

“Khuông Anh Trạch, cảm giác mưu phản thú vị ?” Giọng âm u kỳ quặc của Mộ Dung Thiên Thu vang lên.

Khóe môi Khuông Anh Trạch giật giật, c.ắ.n răng : “Mộ Dung Thiên Thu, g.i.ế.c thì g.i.ế.c ! Đừng mơ đến chuyện sỉ nhục bản hầu!”

“Ngươi đầu hàng , còn cho trẫm sỉ nhục ngươi ?” Mộ Dung Thiên Thu như như .

Câu khiến Khuông Anh Trạch nghẹn lời! Khuôn mặt vốn hồng hào lúc chợt đỏ tía như con tôm luộc. Nếu vì Vương T.ử Dịch khống chế ông , thì lúc ông đ.â.m thẳng cột nhà tự t.ử !

Nam Cung Cẩm nhướng mày. Mộ Dung Thiên Thu sai, bỏ tự trọng để đầu hàng, thì còn đòi khác tôn trọng nữa? hành vi của Mộ Dung Thiên Thu cũng là một kiểu khiêu khích. Có thể nếu những lời hôm nay của truyền ngoài, chỉ cần quân địch giao chiến với Tây Võ, thì đối phương cũng sẽ nghĩ đến chuyện đầu hàng Mộ Dung Thiên Thu nữa mà ắt quyết chiến tới cùng. Có điều, hiệu quả như e cũng là điều cái tên đoạn tụ thích đ.á.n.h chờ đợi mới đúng!

“Mộ Dung Thiên Thu, Yến Kinh Hồng, các ngươi sẽ c.h.ế.t t.ử tế !” Ông đầu hàng, là vì bảo vệ những theo bao nhiêu năm , ngờ nhục nhã như thế . Điều khiến ông quên dự tính ban đầu của , chỉ còn sự kích động c.ắ.n c.h.ế.t đối phương thôi!

Đang yên đang lành điểm mặt chỉ tên, trong lòng Nam Cung Cẩm khó chịu, nheo mắt : “ thế. Ngươi đúng, bản quan c.h.ế.t t.ử tế , nhưng nếu bản quan đoán nhầm, thì hôm nay ngươi thể c.h.ế.t t.ử tế đấy!”

Nàng dứt lời, bốn phía đều vang lên tiếng trộm, sắc mặt Bình Nguyên Hầu cũng càng khó coi hơn. Ông mạnh mẽ vùng lên, bổ nhào về phía Nam Cung Cẩm, nhưng cơ thể trói chặt, còn Vương T.ử Dịch khống chế, thể nào động đậy cho ông nhất thời tức đến tái mặt! “Yến Kinh Hồng, ngươi tưởng bản hầu sợ c.h.ế.t ? Ngươi cho rằng dùng chữ c.h.ế.t đó thì thể dọa bản hầu ?! Bản hầu cho ngươi , đời ai mà c.h.ế.t...”

“Có điều c.h.ế.t cũng thứ tự !” Nam Cung Cẩm thuận mồm nốt câu đó . Kiếp nàng từng trẻ con chế cả đống thơ từ, trong đó một câu !

Thế nên, câu ‘để lòng son nhuộm sử xanh’ của Khuông Anh Trạch nghẹn , m.á.u tươi dâng lên cổ họng! Bốn phía vang lên những tiếng chói tai, tất cả đều chờ màn kịch của ông .

Mộ Dung Thiên Thu cũng ho khan một tiếng như thật: “Khuông Anh Trạch, trẫm thể , câu thơ vốn cũng phù hợp với ngươi. Yến khanh giúp ngươi sửa vế , thật sự chính xác vô cùng!”

Khuông Anh Trạch mài răng ken két, ông nghĩ, hai kẻ quân thần nên xuống địa ngục sớm mới đúng! “Mộ Dung Thiên Thu, bản hầu cho các ngươi , dù các ngươi sỉ nhục bản hầu như thế , thì chính nghĩa trong lòng bản hầu cũng vẫn trường tồn bất diệt! Khuông Anh Trạch sinh t.ử vì Tây Võ mấy chục năm mới một mảnh đất an dưỡng tuổi già . các ngươi giao mảnh đất Uyển thành cho là để cho tiên phong xông pha vì các ngươi, qua cầu rút ván. Đây chính là đạo vua của Mộ Dung gia các ngươi ?! Ta c.h.ế.t gì đáng sợ chứ, chỉ đáng thương cho các đồng nghiệp còn sinh t.ử vì dạng Hoàng đế như ngươi thôi!” Dù cho hôm nay c.h.ế.t, thì cũng cho triều thần Tây Võ những lời , để bọn họ đang bán sức cho dạng quân vương như thế nào, khiến cho Mộ Dung Thiên Thu mất hết lòng dân!

“Khuông Anh Trạch, ngươi từng nghĩ xem, Tây Võ ba vị phiên vương, vì trẫm chỉ chướng mắt với một ngươi?” Đôi mắt xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu chăm chăm ông , mặt đầy vẻ châm chọc, đó, khi Khuông Anh Trạch thoáng sững sờ, tiếp, “Hàng năm đất phong của ngươi nộp thuế đều thiên tai dịch bệnh nên lượng đủ. Ngược còn tìm đủ cách để đòi trẫm cung cấp quân lương. Ngươi tưởng mắt trẫm mù ngươi cho rằng trẫm là kẻ ngu ngốc để mặc cho ngươi giở trò?”

Nghe , Khuông Anh Trạch nuốt nước miếng một cái, chợt thành lời nữa! thế, ông ý đồ riêng, tiền và lương thảo thì ai mà thích, ai mà hy vọng càng nhiều càng ?! Hơn nữa, mỗi lừa lấy quân lương, Mộ Dung Thiên Thu cho, nên suy nghĩ mưu phản trong lòng ông càng mãnh liệt hơn, cũng càng cung kính với vị Hoàng đế !

“Không còn gì để ? Không còn gì để nữa thì lôi c.h.é.m !” Tâm trạng Mộ Dung Thiên Thu , hạ lệnh. Vì tính toán thời gian thì bên chỗ Mộ Cẩn Thần hẳn cũng thành chuyện , nếu qua thì bỏ lỡ thời gian bắt gian mất!

Khuông Anh Trạch vùng vẫy một chút, cuối cùng vẫn đám Vương T.ử Dịch lôi xuống.

Mộ Dung Thiên Thu dậy: “Được , trời còn sớm nữa, đều về nghỉ ngơi , ngày mai trẫm sẽ mở tiệc mừng công cho các khanh!”

“Tạ ơn Hoàng thượng!” Mọi dậy, lượt cáo từ.

Nam Cung Cẩm cũng khỏi phòng, chậm rãi về phía phòng . Không , nàng cảm thấy sắc mặt của Tào Ly Mã hôm nay gì đó khác thường, ánh mắt cũng gì đó là lạ, hiểu là chuyện gì. Nghĩ nàng càng cảm thấy khó đoán...

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mộ Dung Thiên Thu theo bóng y. Hắn mong chờ, chờ bé con thấy tay Mộ Cẩn Thần chung thủy, thì sẽ vẻ mặt thế nào! Mộ Cẩn Thần, ngươi cho rằng chỉ ngươi dùng mấy chiêu hèn hạ vô sỉ như thế ? Trẫm cũng !

Mà Bách Lý Kinh Hồng thấy cũng đến thời điểm , bèn đóng nắp lọ trong ống tay áo . Qua một lát , Tào Nguyệt Ảnh chậm rãi tỉnh , mơ mơ màng màng một cái, chuyện gì đang xảy .

nhắm mắt , một lát đầu óc mới tỉnh táo , đó dậy, nghĩ đến nhiệm vụ của còn thành, cô : “Công tử, xin ngài, đây là mệnh lệnh của Hoàng thượng, tiểu nữ chỉ thể phục tùng thôi.”

Nam Cung Cẩm bước đến cửa, ngay câu . Mắt nàng sững , sát khí tràn từ đôi mắt phượng! Tên Mộ Dung đoạn tụ đó, thực sự cho rằng dễ bắt nạt như ? Sau đó, giọng mệt mỏi của Bách Lý Kinh Hồng truyền : “Cút ngoài, ngay lập tức!”

“Rầm!” một tiếng, nàng đạp tung cửa .

Lúc , Tào Nguyệt Ảnh đang cởi thắt lưng, áo ngoài đang sắp trượt xuống, tiếng đạp cửa vang lên. Cô giật kêu lên, vội vàng đầu, thấy ngay Thừa tướng đang vô cùng phẫn nộ! Ánh mắt y tràn ngập sát khí, như thể chỉ một giây sẽ c.h.é.m thành trăm nghìn mảnh !

vội vàng túm lấy quần áo của , kinh hoảng : “Thừa tướng, ngài về?”

“Thích đàn ông lắm ?” Mặt Nam Cung Cẩm ẩn chứa nụ lạnh, lời nàng vô cùng khó .

Tào Nguyệt Ảnh run rẩy lùi về mấy bước, mặt cũng chợt trắng bệch. Từ nhỏ cô dạy dỗ để thục nữ, nếu mệnh lệnh của Hoàng thượng thì cô cũng to gan đến mức thể mấy chuyện bỉ ổi như thế . Cho nên, Nam Cung Cẩm sỉ nhục như , cô cảm thấy vô cùng hổ thẹn: “Ta… ...”

Nam Cung Cẩm lạnh một tiếng, sải bước về phía , thuận tay túm lấy chiếc khăn để bê bình t.h.u.ố.c ở bàn lên nhét thẳng miệng cô , đó túm lấy cô nhảy ngoài cửa sổ!

Nàng tránh tai mắt của , đến cửa quân doanh, đầu Tào Nguyệt Ảnh: “Thích đàn ông , thì hôm nay cho ngươi đủ thì thôi!”

Tào Nguyệt Ảnh chợt hiểu gì đó, điên cuồng lắc đầu, nhưng Nam Cung Cẩm ném cô trong quân doanh đó lập tức rời ...

Trong quân doanh lưng vang lên tiếng hô kinh ngạc: “Mỹ nhân ở thế ?”

“Chưa chừng là do đ.á.n.h thắng trận nên Hoàng thượng thưởng cho chúng đấy!” Lại khác .

Sau đó, là những tiếng dâm đãng và tiếng con gái kêu rên t.h.ả.m thiết.

Tâm trạng Nam Cung Cẩm cũng hề lên, vì kẻ đầu sỏ vẫn nhận sự trừng phạt mà cần nhận!

Trong mắt nàng bỗng hiện lên nụ như hồ ly, trong lòng đầy suy nghĩ gian xảo, đó nhanh chóng bay về phía viện của Mộ Dung Thiên Thu...

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...