Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 29:: Con Thỏ Cũng Có Thể Hóa Sư Tử… Hà Đông

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xử c.h.ế.t kỹ nữ xanh !!! Đây chỉ âm thanh hiện nay đang vang vọng trong đầu Nam Cung Cẩm, mà trong đầu Mộc Nguyệt Kỳ cũng thế! Nhất là Mộc Nguyệt Kỳ, nàng tự nhận tính cách xem như là ôn hòa, ngay cả giúp Nam Cung Cẩm mấy câu cũng quá nhắm , cho nên thể coi như là đắc tội cô , nhưng cô dám bàn tán tuổi tác lưng nàng! Càng nghĩ nàng càng tức giận đến run rẩy ! Nàng thật sự tát mặt cô mấy phát! Hai đều mang theo oán khí nhỏ mà tới phòng Mai Lương Hinh, thủ vệ ở cổng thấy Nam Cung Cẩm và Mộc Nguyệt Kỳ đến, mặt đều lộ vẻ mặt cực kỳ vi diệu, vẻ mặt như thế vẻ như là hận thể lập tức chứng kiến Mai Lương Hinh trừng trị ! “Nô tỳ bái kiến Hoàng hậu nương nương!”

Thị tỳ ở cổng cúi hành lễ. Không vì Nam Cung Cẩm quá tức giận mà căn bản là chẳng họ, đầu tiên nàng bỏ qua việc hành lễ với một cách mất lịch sự như thế, sải bước trong phòng, “Ầm!”

một tiếng, một cước đá văng cửa ! Mai Lương Hinh đang ở bàn trang điểm vẽ lông mày, trong nháy mắt thấy Nam Cung Cẩm trong gương, rõ ràng cô cũng giật thót , đầu nàng, chút bối rối : “Ngươi là ai?!”

Nam Cung Cẩm thấy khá quen, nhưng cô chắc chắn bản gặp qua . Thế nhưng cô thấy Nam Cung Cẩm thực sự quá xinh , cơ hồ là ngang tài ngang sức với Mộc Nguyệt Kỳ. Thậm chí khuôn mặt còn cả nét quyến rũ và nét hiên ngang hào hùng, tưởng chừng như vô cùng mâu thuẫn, nhưng khi kết hợp với cảm giác hài hòa đến lạ thường, còn hơn Mộc Nguyệt Kỳ mấy phần, rốt cuộc cô gái là ai? “Ngươi nghĩ bản cung là ai?”

Nam Cung Cẩm tức giận hỏi ! Gặp khác, nàng còn thể dùng miệng lưỡi độc địa của để tức c.h.ế.t đối phương, nhưng những nàng chọc tức đến thổ huyết , hầu như đều là coi trọng thể diện, bởi vì coi trọng thể diện cho nên chịu nổi sự sỉ nhục. Mai Lương Hinh , là loại cần thể diện, nàng gì thì xem chừng cũng chọc tức nổi cô ! Lần bảo gả cô cho ngự mã cũng thể chọc tức cô , dạng căn bản cái gì là hổ, cho nên chỉ sử dụng thủ đoạn cứng rắn! Nghe thấy đối phương tự xưng “bản cung”

, Mai Lương Hinh giật , vội vàng dậy : “Dân nữ bái kiến Hoàng hậu nương nương!”

Ở Nam Nhạc, thể tự xưng “bản cung”

, cũng chỉ một Hoàng hậu nương nương, thế nhưng lúc trông thấy nàng , mặt của nàng bẩn thỉu đầy bùn đất, cả, như thế? Vốn Mai Lương Hinh còn đang vô cùng tự tin, trong nháy mắt rơi xuống đáy cốc! nhanh chóng tự động viên và khuyên bảo bản , rằng Hoàng thượng sống cùng Hoàng hậu một thời gian , chừng Hoàng thượng sớm chán ghét khuôn mặt của Hoàng hậu nương nương! Cho nên bản vẫn hy vọng! Nam Cung Cẩm nhịn xuống một bụng nộ khí, đến mặt cô : “Bản cung , ngươi tự tin với sắc bản , còn xác định chắc chắn là Hoàng thượng nhất định sẽ yêu thương ngươi ?”

“Dân nữ, dân nữ dám!”

Mai Lương Hinh c.ắ.n môi, nhanh chóng phủ nhận! Cô hiện tại bản nên đắc tội Hoàng hậu, nhất là khi Hoàng thượng tỉnh , tuyệt đối thể đắc tội Hoàng hậu, nếu đối phương cưỡng chế đưa cô , thì cô sẽ còn hy vọng gì cả! Nam Cung Cẩm lạnh một tiếng, hầu như hạng gì nàng cũng gặp qua , còn từng thấy loại cực phẩm thế ! “Câu ‘ dám’ của ngươi, chính là ý thế ?”

Ý nghĩa của từ “ dám”

và “

khác nhiều, nếu cứ để cô lừa bịp lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, thì Nam Cung Cẩm cũng uổng phí bao nhiêu năm nay ăn cơm ! Mai Lương Hinh nuốt một ngụm nước bọt, cô hạ đầu ngày càng thấp, ấp úng thật lâu mới : “ mà dân nữ nghĩ như thế cũng sai đúng ? Có thể Hoàng hậu nương nương cho rằng dung mạo của dân nữ đủ, nhưng dân nữ cũng chỉ suy nghĩ một chút thôi, cũng x.úc p.hạ.m đến pháp lệnh của Nam Nhạc mà!”

như thế, suýt nữa khiến cho Nam Cung Cẩm tức đến nôn máu! Mẹ kiếp, quả nhiên là núi cao còn núi cao hơn, lúc cô ả nhanh mồm nhanh miệng lên cũng kém gì ! rõ ràng là cô tri thức uyên bác như nàng. “Có của Hình Bộ ở đây ?”

Nam Cung Cẩm hét lớn một tiếng. Chỉ chốc lát , một mặc trang phục quan ngũ phẩm tiến đến: “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Thiệu Dương nhân viên trực thuộc Hình bộ, nhưng vấn đề về tư pháp hạ quan vẫn luôn phụ trách, thể giúp đỡ Hoàng hậu nương nương ?”

Nam Cung Cẩm một tiếng : “Ngươi cho vị cô nương , trong luật pháp triều điều nào về việc bàn tán lung tung về quân vương ?”

“Có ạ!”

Hoàng hậu nương nương chẳng là quá thừa , cho dù là đàn ông bình thường, thì phụ nữ cũng đều nên tùy tiện bàn tán, nếu mà truyền ngoài chính là hủy hoại danh tiết của , trong sạch cũng sẽ tái giá với phụ nữ như thế, huống chi là bàn tán lung tung về Hoàng thượng! Nam Cung Cẩm thế, gật đầu hài lòng, vẻ mặt bối rối của Mai Lương Hinh : “Ngươi thấy lời của vị đại nhân ? Nếu là thấy, bản cung ngại cho ngươi một !”

“Dân… Dân nữ , dân nữ…”

Phải bây giờ, cô từ nhỏ đều sinh hoạt trong núi, những điều kiêng kỵ ! Nam Cung Cẩm chờ cô hết lời, liền nghiêng đầu quan tư pháp tiếp tục : “Vậy ngươi cho bản cung , một cô gái dám tùy tiện mơ tưởng rằng Hoàng thượng sẽ yêu như thế nào một cách chừng mực như thế thì sẽ tội gì?”

Mặc dù chuyện như thế , đây nàng từng , nhưng cũng là đùa, hoặc là vì chọc tức Hoàng Phủ Hoài Hàn. rõ ràng là cô khác với nàng, cô nghiêm túc, nghiêm túc cảm thấy cô thể khiến Bách Lý Kinh Hồng yêu ! “Hả?”

Người quan viên hiển nhiên ngạc nhiên giật thót , dáng vẻ như thể từ bé đến giờ từng thấy kẻ nào kỳ quặc như ! Hắn cúi đầu Mai Lương Hinh, miệng há thành chữ O, thế mà dám ảo tưởng rằng Hoàng thượng sẽ yêu ? Ông trời ơi, tự tin đến thế nào mới thể nghĩ như chứ, mà cô gái qua cũng gì đặc biệt lắm! Hắn cố gắng điều chỉnh tâm trạng : “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, pháp điển cũng quá chính xác, nhưng một điều, tự ước đoán thánh ý, thể lớn cũng thể nhỏ để xem trừng phạt nặng nhẹ. Nhẹ sẽ Hoàng thượng trách cứ vài câu, mà nặng thì là tội c.h.ế.t! Còn kẻ dám lén lút nghị luận về Thánh ý, thì hình phạt là cắt lưỡi!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Cắt lưỡi , dĩ nhiên chính là cắt đầu lưỡi! Lần Mai Lương Hinh dọa đến trợn mắt! Không ngờ là bản chỉ ở trong phòng tưởng tượng trong đầu một lát, thuận miệng vài câu, liền chọc hình phạt nghiêm trọng thế ! Vẻ mặt Mộc Nguyệt Kỳ vẫn khó coi, tiến lên mấy bước, đến mặt cô : “Cắt lưỡi , chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ thôi, bản cô nương nguyện ý cống hiến sức lực!”

Nàng nhận khi quen Nam Cung Cẩm lâu ngày, nàng cũng nhiễm tính bạo lực mất ! Nhất là giờ phút nàng xác định rõ ràng, nàng thật sự cắt lưỡi cô gái ! Mai Lương Hinh vốn đang hoảng hốt cũng lập tức bình tĩnh trong chớp mắt, cô cửa : “Mộc cô nương, chẳng qua chỉ thuận miệng ngươi vài câu, mà ngươi ngoan độc như thế, cắt lưỡi ?”

Khi Nam Cung Cẩm thấy cô về phía cửa lúc , nàng cảm giác Thượng Quan Cẩn Duệ tới, nhắc nhở Mộc Nguyệt Kỳ một câu, nhưng Mộc Nguyệt Kỳ tức giận phát điên mà : “Là bản cô nương ngoan độc, là ngươi ngoan độc hơn? Mộc Nguyệt Kỳ đắc tội gì với ngươi, mà ở lưng ngươi chỉ trích tuổi tác , nghĩ rằng thật sự dễ khi dễ ? Hôm nay liền cắt lưỡi ngươi! Xem ngươi bản cô nương!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-29-con-tho-cung-co-the-hoa-su-tu-ha-dong.html.]

Mộc Nguyệt Kỳ xong, rút kiếm! Nam Cung Cẩm nhức đầu nàng một cái, quả nhiên là thì sợ đ.â.m chỗ đau, Mộc Nguyệt Kỳ đ.â.m một kích, liền mất luôn lý trí, kích động như thế cho nên mới phát hiện sự khác thường! Quả nhiên, Mai Lương Hinh lập tức nhảy dựng từ đất lên, nhanh chóng nấp lưng Thượng Quan Cẩn Duệ: “Thượng Quan Tướng quân, ngài mau cứu với! Mộc cô nương cắt lưỡi !”

Mộc Nguyệt Kỳ dám tin mà trợn to đôi mắt ngoài cổng! Chẳng trách cô ả đê tiện cố ý khích nàng nổi giận, chính là vì chờ nàng nổi giận, để cho Thượng Quan Cẩn Duệ tưởng rằng nàng khi dễ cô , đó sẽ đóng vai đáng thương ?! Nghĩ thế, nàng vốn đang tức c.h.ế.t, thì giờ càng thêm tức giận, quả nhiên là thấy ai vô sỉ như cô , nàng chỉ về phía cô quát lên: “Nếu đồ đê tiện nhà ngươi chỉ trích tuổi tác lưng, thì cắt lưỡi ngươi chứ?”

Mai Lương Hinh bộ dạng của Mộc Nguyệt Kỳ khiến cho giật thót , cô sợ sệt ló đầu từ lưng Thượng Quan Cẩn Duệ : “Thượng Quan Tướng quân, chỉ trích gì tuổi tác của Mộc cô nương, chỉ là nàng , liền gọi nàng là tỷ tỷ, Mộc cô nương vì thế mà tức giận! Nàng nghĩ rằng châm chọc nàng lớn tuổi!”

“Cái gì?”

Mộc Nguyệt Kỳ tức giận đến phình cả đầu! Đồ đê tiện , còn dám hươu vượn như thế, đổ hết trách nhiệm lên đầu nàng, cái lý nào như thế chứ! “Đồ đê tiện nhà ngươi giỏi lắm, còn dám ! Hôm nay dạy ngươi một bài học, gọi là Mộc Nguyệt Kỳ nữa!”

Nói xong, nàng liền xông tới phía , hình tượng hiền thục trang nhã ngày xưa sụp đổ, mà Thượng Quan Cẩn Duệ thì im lặng tại chỗ, chẳng qua là Cẩm Cẩm tỉnh , nên tới thăm một chút, ai ngờ chứng kiến cảnh mấy phụ nữ đ.á.n.h ! Còn Mai Lương Hinh , trốn ở lưng , quan hệ gì với cô ? Mai Lương Hinh thấy Mộc Nguyệt Kỳ nổi giận đùng đùng xông về phía , liền sợ hết hồn! Lại vọt tới phía , ôm chầm lấy Thượng Quan Cẩn Duệ mà lớn tiếng hét lên: “Thượng Quan Tướng quân, cứu với! Ta sợ quá! Cứu với!”

ôm chặt, suýt nữa thì Thượng Quan Cẩn Duệ siết c.h.ế.t! “Cô nương, ngươi buông !”

Thượng Quan Cẩn Duệ là trời sinh tính tình ôn hòa, thật sự là lời gì khó , càng cảm thấy nếu đẩy mạnh , sẽ ảnh hưởng đến tự tôn của , cho nên cố gắng khuyên bảo để cô bớt xúc động mà buông tay . Mai Lương Hinh càng siết chặt hơn, còn cao giọng thét lên: “Không ! Ta thể buông ngươi , nếu buông , Mộc tỷ tỷ thật sự sẽ g.i.ế.c mất! A… Thượng Quan Tướng quân, ngài cứu !”

Mộc Nguyệt Kỳ và Nam Cung Cẩm hẹn mà cùng co quắp khóe miệng, há mồm trợn mắt ! Chỉ thấy một đàn ông tuấn tú treo một con gấu mèo, đang gào lên như lợn chọc tiết! Người hết lời còn chịu xuống, đây đúng là loại cực phẩm trăm năm khó gặp mà! mà, khi kinh ngạc một lúc ngắn ngủi, trong lòng Mộc Nguyệt Kỳ liền dâng lên phẫn nộ ngập trời, nàng ở bên cạnh Thượng Quan Cẩn Duệ bốn năm, còn từng mật với như thế, đàn bà hổ cứ như thế mà treo ở , rõ ràng cô đang tuyên chiến với Mộc Nguyệt Kỳ mà! Nam Cung Cẩm lãnh đạm : “Vị cô nương , chẳng lẽ ngươi gáy ngươi đang ở ngay mặt chúng ? Nếu như g.i.ế.c ngươi, chỉ cần một đao thôi là xong !”

Lời khiến cho lưng Mai Lương Hinh cứng ngắc một chút, nhưng nhanh cô tiếp tục lóc: “Thượng Quan Tướng quân, ngươi cứu ! Ta thật sự c.h.ế.t , Thượng Quan Tướng quân!”

“Ngươi yên tâm, Mộc cô nương sẽ g.i.ế.c ngươi, ngươi cứ thả !”

Thượng Quan Cẩn Duệ nước mắt, vì cảm giác là một cô nương, còn cô gái đang treo là một ác bá chứ? “Ai sẽ g.i.ế.c cô , bây giờ sẽ g.i.ế.c cô cho xem!”

Đồ đê tiện , rõ ràng là nàng là bà già lưng nàng, giờ còn vẻ cực kỳ oan ức, với Thượng Quan Cẩn Duệ là chỉ kêu nàng là “tỷ tỷ”

thôi nữa chứ, nàng nhất quyết cắt lưỡi cô đấy! Tồi tệ nhất là bây giờ cô còn đang treo Thượng Quan Cẩn Duệ, thật sự là thể nhịn cũng thèm nhịn nữa! Mà Thượng Quan Cẩn Duệ đẩy đàn bà hổ thì thôi, còn với cô cái gì mà nàng nhất định sẽ g.i.ế.c cô ! Hắn ý gì, thể hiện rõ là bảo vệ ả kỹ nữ xanh ? Nam Cung Cẩm một bên nghẹn họng trân trối, tự dưng chuyện cứ như thể dần dần biến thành mâu thuẫn của Thượng Quan Cẩn Duệ và Mộc Nguyệt Kỳ thế? G.i.ế.c cho Thượng Quan Cẩn Duệ xem ư? Thế là… Thượng Quan Cẩn Duệ cũng cảm thấy đau đầu và hiểu rõ! Hắn chỉ hỏi một câu, chuyện liên quan gì tới chứ? Hắn chẳng qua chỉ thăm Cẩm Cẩm một chút thôi mà, tại lôi cuộc chiến tranh giữa mấy ! “Mai cô nương, nếu ngươi buông , tại hạ sẽ khách khí nữa!”

Lần thái độ của rõ ràng là lạnh lùng và cứng rắn hơn! Mai Lương Hinh dám tin mà ngước mắt , bỗng nhiên nước mắt như đong đầy trong mắt, tựa như một giây thể chảy ngay, cô lóc: “Thượng Quan Tướng quân, ngươi thể nhẫn tâm như ? Có thể thấy c.h.ế.t cứu ?!”

Sự kiên nhẫn của Mộc Nguyệt Kỳ cuối cùng cạn kiệt! Hiện giờ trong lòng nàng ngập tràn cái loại cảm xúc khi đàn ông của một ả đàn bà đê tiện quấn lấy , giận đến mức đầu óc choáng váng! Nàng nhanh chóng xông lên, một tay kéo Mai Lương Hinh từ Thượng Quan Cẩn Duệ xuống, ném mạnh xuống đất, lớn tiếng : “Không ngươi gả cho Hoàng thượng phi t.ử ? Vậy bây giờ ngươi ôm Thượng Quan Cẩn Duệ là như thế nào?”

Đây là đầu tiên Mộc Nguyệt Kỳ gọi thẳng tên Thượng Quan Cẩn Duệ! Rõ ràng là hôm nay nàng vô cùng tức giận! Thượng Quan Cẩn Duệ sờ mũi , chuẩn rời cho nhanh, vì đây là chuyện đàn bà cãi , đàn ông như thật sự xen ! mà, mới chỉ xoay , bỗng thấy Mộc Nguyệt Kỳ quát to một tiếng: “Huynh đó cho !”

“…”

Bước chân dừng , chút thể tưởng tượng đầu nàng, hôm nay Mộc cô nương thật sự là khác xa thường ngày! cảm giác là vẻ như cũng xa gì. Thế nên, đành cầm quạt thủy mặc ở cửa , Mộc Nguyệt Kỳ, tựa như là đang hỏi đối phương lời gì với . Mộc Nguyệt Kỳ nhanh chóng đến mặt Mai Lương Hinh đang dọa cho run rẩy, một tay nàng túm cô từ đất lên, đến mặt Thượng Quan Cẩn Duệ: “Huynh mù mắt ? Bị thứ đê tiện như thế ôm, còn vẻ như hưởng thụ , từng đến cái từ kỹ nữ xanh hả? Ôi chao, lẽ sai lầm , thế kỹ nữ xanh chứ, đây rõ ràng chính là Bạch Liên Hoa! Nhìn , thanh thuần động lòng đến nhường nào chứ, đến như hoa lê mưa ! Mấy đàn ông các ngươi chẳng đều ưa thích như thế , thấy thế đau lòng đúng ?”

Mấy câu nàng rống lên khiến cho Thượng Quan Cẩn Duệ thể hiểu nổi! Nụ ôn tồn lễ độ bên môi cũng chút gượng gạo, tỏ vẻ hưởng thụ lúc nào chứ? Không luôn bảo cô buông ? Còn nữa, cô gái mặt bỗng nhiên biến thành sư t.ử Hà Đông , trong lòng xuất hiện một dấu chấm hỏi khổng lồ - đây là Mộc Nguyệt Kỳ ?

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...