Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 29:.2 Nàng Thực Sự Chưa Chết!!!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau , cách xa trẫm một chút!” Hắn thích bất cứ kẻ nào chạm . Bình thường, nếu nào phép mà dám chạm , đều chỉ một con đường c.h.ế.t, dù là ruột của cũng ! cô gái c.h.ế.t tiệt thì g.i.ế.c nàng đơn giản như . Hắn dồn nàng đến con đường c.h.ế.t. Bây giờ nàng vẫn còn sống. Hắn thấy cảnh nàng sống nữa nhưng cũng cho nàng c.h.ế.t. Cảnh tượng đó, chắc chắn sẽ vô cùng thú vị!
Tô Cẩm Bình thầm mỉa trong lòng, nếu vì bà đây đến bạc, thì dù ngươi quỳ xuống bên chân , cũng thèm gần ngươi như . Nàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Nô tỳ . Hoàng thượng yên tâm, chỉ cần hàng tháng ngài trả tiền công cho nô tỳ đúng thời hạn, nô tỳ tuyệt đối sẽ chạm ngài!”
“…” Ý của mấy lời là nàng cho rằng Quân Lâm Uyên là sẽ ăn bớt tiền công của nàng ?! Hắn nhanh chóng cân nhắc các hành vi của cô gái , chợt phát hai điểm, thứ nhất, là nàng coi trọng tính mạng của , thứ hai, là nàng coi trọng tiền bạc! Như … đôi mắt hẹp dài chợt hiện lên vô tia sắc lạnh, như thì trò chơi sẽ càng vui hơn! Hắn hừ lạnh , “Nhớ rõ, ngươi chỉ hai ngày!”
“Vâng!” Mong bà đây cọ thùng cứt , mơ ! Nghĩ , nàng kìm liền mặt quỷ với bóng lưng của , nhưng ngay lúc đó, Quân Lâm Uyên đột ngột , vặn thấy mặt quỷ của nàng! Gân xanh ở thái dương nảy lên: “Tô Cẩm Bình, ngươi chán sống ?!”
Đầu óc Tô Cẩm Bình cũng đình trệ mất một lúc, kiếp, thì , đột ngột cái gì?! Trong đầu nàng nhanh chóng suy nghĩ đối sách, thấy mặt càng lúc càng khó coi, liền vội vàng : “Hoàng thượng, là thế , là… là…”
“Là thế nào?” Hắn lạnh lùng nàng, nụ môi càng trở nên yêu mị hơn. Cô nàng thật đúng là coi trời bằng vung, dám mặt quỷ với , cổ nàng mấy cái đầu?!
“Là… , là vì thấy ngài sắp , trong lòng nỡ đến lạ thường, vì quá bi thương, cơ mặt mới run lên, vì mới biến thành dáng vẻ đó!” Cô nàng nào đó vội vàng bịa chuyện, lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi. Cái tên khó chơi thật, cao hứng cũng , mất hứng cũng , khiến nàng thật sự đoán tiếp theo tâm trạng sẽ thế nào, chỉ thể nịnh bợ tính . Quân Lâm Uyên đúng là một đối thủ mạnh mẽ!
Nghe xong mấy lời , cơ mặt của Quân Lâm Uyên giật mạnh, lạnh lùng nàng một lúc lâu. Bỗng nhiên, một cung nhân vội vội vàng vàng bước bẩm báo: “Bệ hạ, Mộng phi và Trang phi tranh cãi ở ngự hoa viên!”
“Sau đó thì ?” Hắn đầu gã, chỉ chút chuyện nhỏ cũng nên đến phiền , trừ khi gã chán sống.
Cung nhân lau mồ hôi trán, : “Sau đó, đó bất cẩn đạp chậu quân t.ử lan của ngài… Có điều, điều thợ vườn vẫn còn cứu , chỉ rơi rụng vài bông hoa thôi!” Cung nhân là phụ trách trông coi vườn hoa, xảy chuyện gì sẽ chạy tới bẩm báo. Trong ngự hoa viên trồng hơn trăm khóm quân t.ử lan của bệ hạ. Tuy rằng một đóa hoa chuyện cũng việc gì lớn, nhưng với tính cách của bệ hạ thì khó ! Mộng phi rõ điểm nên mới hại Trang phi như đúng ?
“Ai đạp?” Giọng êm ái rợn tóc gáy vang lên.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Là Trang phi đạp ạ. Trang phi Mộng phi đẩy.” Cung nhân là thật thà hiếm trong cung nên thật.
Quân Lâm Uyên chợt liếc Tô Cẩm Bình một cái, đôi mắt hẹp dài thoáng ý mơ hồ, mấy bận tâm : “Trẫm thấy Trang phi nữa!” Câu nghĩa là lấy mạng của Trang phi!
Cung nhân , dù vì bệ hạ tha cho Mộng phi, nhưng cũng dám hỏi nhiều, vội vàng lui ngoài…
Ánh mắt Tô Cẩm Bình cứng , nàng đối phương đang cố tình cho , nhắc nhở nàng, thất bại tư cách sống sót. Do Mộng phi đẩy nên Trang phi mới dẫm hoa, nhưng vì Trang phi vô dụng nên mới thể gài bẫy. Cùng với đó, cũng rằng bao nhiêu thủ đoạn để giày vò khác và tâm địa tàn nhẫn đến mức nào. Trò chơi bắt đầu, hơn nữa, chỉ cần Tô Cẩm Bình thất bại, sẽ khiến nàng sống bằng c.h.ế.t. , nếu sợ hãi, thì nàng là Tô Cẩm Bình. Nàng day day trán , than thở một câu: “Ôi ôi, thương quá nặng, nghỉ một chút, nghỉ một chút!” ngã xuống giường giả c.h.ế.t.
Quân Lâm Uyên lạnh một tiếng nhấc chân bước ngoài, thêm câu gì.
Chờ khuất, Tô Cẩm Bình lập tức mở mắt. Nàng thử hoạt động , thiếu chân thiếu tay, cũng xu hướng tàn tật gì cả. Rơi từ nơi cao như xuống , chính nàng cũng nghĩ rằng c.h.ế.t chắc , nhưng nàng còn sống. Xem y thuật của Quân Lâm Uyên thực sự cao. Nàng hít sâu một , thầm nghĩ xem tiếp theo thế nào. Ở đây chắc chắn an , nhưng dường như cũng dễ dàng gì! Cái c.h.ế.t của Bách Lý Dung, Lăng Viễn Sơn, Thiển Thương và câu ‘mạng Thiên sát’ của Mặc Khiếu vẫn còn hiển hiện mắt! Thôi , đến đến đó, tìm cơ hội thì chuồn thôi, gần đây tâm trạng cũng , mấy ngày cứ coi như nghỉ ngơi một chút . Với sự thông minh của tiểu Hồng Hồng, chắc hẳn sẽ nàng còn sống, hơn nữa, bây giờ nàng chạy cũng chạy .
Nghĩ tới đây, nàng phẩy tay một cái nhưng đột nhiên cảm thấy gì đó khác khác. Vừa dùng lực… mặt chợt biến sắc, Quân Lâm Uyên c.h.ế.t tiệt, cho nàng ăn cái gì mà trong đan điền còn chút khí lực nào thế ?! Tuy tuyệt chiêu của sát thủ cần dùng đến nội lực, nhưng chắc chắn khí lực, nếu dùng khí , đ.á.n.h gần còn phần thắng, chứ trèo tường để trốn khỏi hoàng cung, thì căn bản là mơ giữa ban ngày!!! Mỹ nhân rắn rết, quả nhiên hổ danh là mỹ nhân rắn rết! Tô Cẩm Bình hung hăng nghiến răng ken két, thì , để xem ai là kẻ xui xẻo nhất!!!
Thật , Quân Lâm Uyên với nàng một chuyện. Khi cứu nàng, sai đổi y phục nàng với một xác c.h.ế.t, còn ném hai t.h.i t.h.ể khu vực sói tuyết thường lui tới, để tạo hiện trường giả là nàng c.h.ế.t .
…
Trong núi tuyết, mấy đợt nhân mã qua tìm kiếm, Bách Lý Kinh Hồng vốn mang nội thương nặng trong , giờ chạy tìm kiếm nhiều ngày, đúng là tai họa liên tiếp. Hắn c.ắ.n nát môi vài mới thể giữ vững tinh thần để ngất xỉu. Chuyện của Dung nhi tra manh mối, cũng cái c.h.ế.t của Dung nhi là do một tay sư phụ gây , cùng với đó, việc sư phụ dẫn nàng tới đây cũng là vì lấy mạng của nàng, nên cuối cùng mới rơi xuống vực. Vì , hiện giờ chính cũng cảm giác của đối với sư phụ là gì. Có kính trọng, nhưng cũng oán hận.
Chợt, những tiếng ồn lớn vang lên, sắc mặt Phong vô cùng đau xót về phía : “Điện hạ, chúng thuộc hạ tìm hai thi thể, nhưng khi đám nhân mã tìm thấy, t.h.i t.h.ể sói tuyết ăn sạch, chỉ còn cánh tay, y phục… là của Thái t.ử phi và Quốc sư!”
Tĩnh lặng!!!
Núi tuyết vốn hoang vắng giờ càng trở nên tĩnh lặng hơn, ngay cả tiếng hít thở cũng trở nên hoặc sâu hơn hoặc mỏng manh hơn, khiến cảm thấy chân thực.
Ban đầu Phong cứ nghĩ rằng khi mấy lời , sẽ thấy cảm xúc điên cuồng của điện hạ, nhưng ngờ xong, sắc mặt lãnh đạm, giọng thanh thanh lạnh lạnh còn lạnh hơn tuyết trong núi tuyết vài phần: “Đưa .” Bước chân bất giác lảo đảo một chút. Tìm thấy t.h.i t.h.ể , nhưng tin, tin nàng thực sự sẽ bỏ .
Hắn dứt lời, một đàn ông mặc xiêm y đen tuyền xé gió lao tới, lời nào, giáng mạnh một đ.ấ.m mặt Bách Lý Kinh Hồng! Giọng ngông cuồng tà ác tràn ngập sự đau đớn: “Bách Lý Kinh Hồng! Ngươi là đồ vô dụng!”
Máu đỏ văng khắp nơi, nhưng dường như hề cảm giác gì, tức giận, cũng chẳng đau đớn. Phải, Lãnh T.ử Hàn đúng, là kẻ vô dụng, đích xác là kẻ vô dụng, nếu vì cố chấp giữ vững nguyên tắc/ tín điều trong lòng rằng rút kiếm với sư phụ, thì cũng sẽ ngất xỉu, cũng sẽ biến thành cục diện ngày hôm nay. Hắn nhớ rõ nhiều thứ, nhưng quên mất một điều duy nhất, nếu ngất xỉu, hoặc c.h.ế.t , ai sẽ bảo vệ nàng đây?!
Lãnh T.ử Hàn trừng mắt hung dữ một lát về phía Phong là phát hiện hài cốt.
Bách Lý Kinh Hồng đưa tay lau vết m.á.u bên môi, đó cũng theo Phong tới chỗ đặt hài cốt. Bàn tay tay áo bào siết chặt máu, rơi từng giọt mặt đất, đỏ đến chướng mắt. Y phục, là của nàng, xương cốt, hình cũng khác, nhưng tin, tin nàng c.h.ế.t, tin, rõ ràng vẫn cảm nhận nàng còn sống.
Mắt Lãnh T.ử Hàn biến thành màu đỏ tươi, đ.ấ.m thẳng một quyền sâu trong lòng tuyết. Hắn hận, hận Bách Lý Kinh Hồng bảo vệ nàng cho , cũng hận chính , chẳng qua chỉ là một hôn lễ thôi mà, vì rời khỏi nàng, vì chứ? Đó là tiểu Cẩm ?! Một t.h.i t.h.ể cụt chân chỉ còn một cánh tay : “Bách Lý Kinh Hồng, ngươi hài lòng ?”
“Cẩm nhi c.h.ế.t.” Hắn nhẹ giọng , ánh mắt t.h.i t.h.ể mặt đất cũng vô cùng lãnh đạm.
Lãnh T.ử Hàn kinh ngạc: “Ngươi gì?”
“Cẩm nhi c.h.ế.t, nàng còn sống.” Dù t.h.i t.h.ể của nàng ở ngay mắt, nhưng cảm giác nàng vẫn còn sống, là một sự cố chấp đến khó hiểu. Biết nàng nghĩ cách nào đó chống chọi để sống sót, rời vì báo thù phụ hoàng của , hại nàng rơi xuống vách núi.
Nàng còn sống ư? Lãnh T.ử Hàn lướt qua phần tay chân còn sót , đến khi chợt thấy lòng bàn tay trái của thi thể, trợn trừng mắt hưng phấn : “Tiểu Cẩm c.h.ế.t, nàng thực sự c.h.ế.t!”
Dáng vẻ của Lãnh T.ử Hàn cũng khiến kinh ngạc, khi ánh mắt đảo qua lòng bàn tay trái của t.h.i t.h.ể , cũng , tuy nụ nhẹ. Nàng thực sự c.h.ế.t, nhớ rõ trong lòng bàn tay trái của nàng một vết sẹo. Vốn nên thở phào một , nhưng chợt xổm xuống, bàn tay thon dài ôm chặt lấy miệng , cố kìm nén tiếng . Có trời mới sợ hãi đến mức nào, cực kỳ sợ nàng sẽ bỏ . Hắn trắng tay , chỉ nàng thôi, chỉ nàng thôi…
Mọi đều kinh sợ, đây là đầu tiên họ thấy vị điện hạ cao quý như thần tiên của họ , hề giữ chút hình tượng nào, giống y như một đứa trẻ, xổm xuống mặt họ. Đó là cảm giác tiêu điều cô quạnh đến tuyệt vọng, chỉ thôi cũng đủ khiến lòng đau quặn. Người đó, vẫn là vị điện hạ của họ ?!
Đôi mắt đen như mực của Lãnh T.ử Hàn về phía , cuối cùng cũng hiểu, hiểu rõ vì tiểu Cẩm chọn Bách Lý Kinh Hồng. Người đàn ông yêu tiểu Cẩm ít hơn nửa phần, nhưng quan trọng nhất là, dù Lãnh T.ử Hàn vì tiểu Cẩm mà đau lòng đến c.h.ế.t, thì cũng sẽ . Vì hàng ngàn ngàn vạn vạn coi như vị thần. Hắn thể c.h.ế.t, nhưng thể ! Nếu , sẽ sụp đổ tín ngưỡng của bao nhiêu .
Bách Lý Kinh Hồng thì khác, dù ngàn vạn coi là thần, dù rằng mà sẽ bao nhiêu hậu thuẫn kiên cố gì phá nổi trong lòng phá hủy, nhưng vẫn vì nàng. Bởi vì, trong lòng , chỉ nàng, chỉ nàng mà thôi… Thần thì là cái gì? Hậu thuẫn thì là cái gì? Chẳng là gì hết. Trong lòng , chỉ nàng, chỉ một nàng…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-29-2-nang-thuc-su-chua-chet.html.]
…
“Băng Tâm tỷ, bây giờ chúng chuyển ?” Mộng Trầm Tịch đeo hành trang theo Băng Tâm. Sau khi Viễn Sơn ca ca gặp chuyện chẳng lành, Băng Tâm tỷ về lập tức bảo họ thu dọn hành trang chuẩn rời . Quả nhiên tỷ đoán sai, bọn họ bước chân , thì chân quan binh tới, niêm phong Thanh Phong các, đó còn lùng bắt các nàng khắp nơi. Nhờ của Dạ Mạc sơn trang giúp đỡ, các nàng mới thể chạy thoát .
Người của Thanh Phong các gần hết, chỉ còn Băng Tâm, Mộng Trầm Tịch và Phượng Ca. Buồn là, những bình thường đều to mồm chân thành thì bây giờ chẳng còn một ai cả, nhưng ngược , tiểu nhị Quý Cát Lợi chạy việc vặt vẫn theo các nàng, vỗ vỗ n.g.ự.c : “Băng Tâm tỷ ở , Quý Cát Lợi ở đó, Tiểu Cát Lợi gì nhiều, nhưng vẫn hiểu việc đền ơn đáp nghĩa!”
Tuy Thanh Phong các còn nữa, nhưng Băng Tâm cũng là nặng tình nặng nghĩa, nếu nhận cô nương là chủ, đương nhiên cũng coi nàng là chủ: “Người của Dạ Mạc sơn trang với rằng cô nương còn sống, hẳn là lòng cứu . Dù thái t.ử điện hạ truy tìm thế nào cũng sẽ chỗ bỏ sót. Chúng cứ Nam Bắc tìm thử xem, dù …” Dù Thanh Phong các cũng hủy , các nàng chỗ để nữa. Vốn là định tá túc ở Dạ Mạc sơn trang, nhưng Băng Tâm nàng đây cũng tính thích ăn nhờ ở đậu khác.
Phượng Ca : “Băng Tâm tỷ, tỷ trách Viễn Sơn ca ca ?” Dù tâm huyết cả đời của tỷ cũng vì thế mà hủy .
“Có gì đáng trách chứ, chẳng qua chỉ là một tòa Thanh Phong các thôi mà, chờ bà đây tiền, sẽ mở thêm tám gian mười gian như thế! Hơn nữa, nếu tên tiểu t.ử thối đó là c.h.ế.t sẽ liên lụy đến chúng , thì chắc chắn cũng sẽ bước gánh tội .” Lăng Viễn Sơn, khác thể hiểu y, chứ Băng Tâm nàng thể hiểu. Lưu lạc chốn phong trần vốn cực kỳ khôn khéo, nhưng tiểu t.ử đó chất chứa trong lòng sự thương cảm cho chúng sinh nhân loại. Người khác xảy chuyện gì, dù là chẳng hề liên quan, y cũng đều tình nguyện lao gắng sức giúp đỡ, đó cũng là lý do vì bao nhiêu , bao nhiêu y tiếp khách, nàng đều cố gắng ngăn cản. Nàng ngờ rằng, tên tiểu t.ử ngốc phát lòng từ bi khắp nơi, nhưng thật sự đ.á.n.h mất cả mạng !
Vừa nhắc tới Lăng Viễn Sơn, Mộng Trầm Tịch òa : “Viễn Sơn ca ca là mà…”
Phượng Ca cũng kìm nước mắt. Quý Cát Lợi là đàn ông, bên cạnh cũng đỏ bừng hai mắt lên. Khi khách gây sự ở Thanh Phong Các, Lăng Viễn Sơn cũng từng giúp gã nhiều, như nhưng sống lâu…
“Đừng nữa, thường sống lâu, tai họa trường tồn ngàn năm. Thế nên y mới c.h.ế.t, còn chúng vẫn sống! Tâm hồn của tiểu t.ử đó quá từ bi, nếu thấy , y nhất định sẽ buồn lòng. Đừng đau lòng nữa, chúng vui thì y ở suối vàng mới vui !” Đây mới đúng là Băng Tâm, cách an ủi cũng chẳng giống bình thường. Tiểu t.ử ngốc đó c.h.ế.t vì cô nương, chính y cũng cảm thấy vui vẻ đúng ? Người khác thể nhận tâm tư của y, nhưng nàng thể đoán !
“Vâng! Muội nữa!” Mọi cùng lau nước mắt theo Băng Tâm tìm Tô Cẩm Bình.
Chưa mấy bước, Phượng Ca đột ngột hỏi: “Băng Tâm tỷ, chúng cứ thế mà , tỷ tiếc…” tiếc cái tên lạnh như băng ?
Nhắc tới Hủy, Băng Tâm tức giận! Tên c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm đó, dù thế nào thì cũng là đàn ông của nàng , nhưng kết quả thì ?! Vừa thấy chính như thấy quỷ, chạy biến đến mức cả thấy bóng áo bào . Băng Tâm nàng đây sống bao nhiêu năm nay cũng từng hắt hủi như thế! Có tiếc thì cũng buông thôi, thật tức c.h.ế.t nàng mất!
“Băng Tâm tỷ!” Tiếng gọi vang lên lưng, là của Linh Nhi và Dĩ Mạch.
Băng Tâm dừng bước hai : “Hai cô định…”
Linh Nhi đáp ngay: “Cô nương vốn sai ở Thanh Phong Các để giúp , giờ mấy các tỷ võ công, tìm cô nương cũng an . Ta và Dĩ Mạch sẽ cùng !”
“Được! Chúng thôi! Đi bốn phương trời, đường xa xôi, sông thật rộng…” Băng Tâm hát .
Sau lưng nàng , đều chảy dài vài vạch đen mặt: “Băng Tâm tỷ, bài hát gì , khó quá…” Hơn nữa, dường như đây là bài dành cho đàn ông hát mà!
“Khụ khụ, đây là bài cô nương dạy , hát cũng tệ lắm đúng ?” Nàng đầu, họ đầy mong chờ.
Mặt Dĩ Mạch như hai dòng nước mắt chảy xuống, sang Linh Nhi. Vâng , đúng là tệ, tệ đến mức sắp phun hết cả bữa trưa nay ! Nếu thế , thì cô và Linh Nhi trực tiếp tìm luôn cho , cần gì tới đây cùng…
Dạ Mạc sơn trang.
Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, Hủy hỏi: “Người trong đó ?”
Một ám vệ bước tới bẩm báo: “Thủ lĩnh, các nàng tìm Thái t.ử phi nên chiều nay ạ!”
Câu dứt, Diệt liền : “Thủ lĩnh, chúc mừng , cuối cùng cũng giải thoát !” Nhiều ngày nay, thủ lĩnh đàn bà tên Băng Tâm đuổi tới bắt lui, như sắp phát điên đến nơi, cuối cùng đàn bà phiền phức đó cũng !”
là giải thoát, nhưng hiểu vì nổi, lạnh mặt mất…
Diệt và Tu sang , thủ lĩnh động lòng ?!
Tu: “Sao cứ cảm thấy dường như thủ lĩnh mất hứng nhỉ?”
“Ta cũng thấy thế, nhưng thủ lĩnh vẫn luôn chỉ một khuôn mặt lạnh, bình thường!” Diệt đáp.
Bên môi Phong khẽ nhếch lên , sang hai tên ngốc : “Chuyện cao thâm như thế, với chỉ thông minh của hai thì hiểu !”
“Cút!”
…
Sáng hôm , Tô Cẩm Bình rời giường vặn thắt lưng. Một cung nữ bước : “Tô Cẩm Bình, Hoàng thượng hôm nay cô bắt đầu việc.”
Vì , cô nàng nào đó đang vặn thắt lưng một nửa liền khựng . Tên ch.ó trời Quân Lâm Uyên, thật sự bà đây cọ rửa thùng cứt cho ngươi ?
Nàng nghiến răng ken két theo cung nữ ngoài. Ngươi kế Trương Lương, kế vượt tường. Cọ thùng cứt ? Mơ !
Quyển 2