Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 29:.1
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng thượng, mất trí nhớ thật mà!
Giọng mềm mại mang theo ba phần lạnh lùng vang lên khiến lạnh run lên từng chập. Hiểu lầm? Nàng nghĩ là tên ngốc ?!
Tô Cẩm Bình khó khăn nuốt nước miếng, nàng thề, từ tới giờ, lúc nào nàng nhớ tên cẩu hoàng đế Hoàng Phủ Hoài Hàn như bây giờ. Nếu đối mặt với , chắc chắn nàng sẽ an hơn nhiều! Nghe hỏi , cô nàng nào đó gật đầu điên cuồng: “ thế, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, Hoàng thượng, ngài đại nhân đại lượng, tạm tha cho tiểu nhân mà!”
Quân Lâm Uyên nhíu mày cúi đầu nàng khó hiểu, lúc ở Đông Lăng nàng giỏi biện hộ, còn luôn to gan lớn mật đối đầu với ? Sao đột nhiên biến thành dáng vẻ xum xoe nịnh bợ thế ? Nhìn bắp đùi vẫn còn nàng ôm, giọng càng trở nên lạnh lùng hơn: “Buông !”
Ặc, Tô Cẩm Bình vội buông . Sao nàng quên mất tên cuồng sạch sẽ chứ, nếu ban đầu vốn định c.h.é.m , giờ ôm một cái nổi sát khí thì bây giờ? Nàng liền mang vẻ mặt nịnh nọt : “Hoàng thượng, tiểu nhân ôm chân ngài là vì chân rồng của ngài thật sự quá cường tráng, nhịn nên mới ôm ấp chiêm ngưỡng một chút, ngài nhất định thứ cho tiểu nhân!”
Khóe miệng vị hoàng đế nào đó giật giật vài cái, ánh mắt càng trở nên khó tin hơn! Chân của cường tráng ? Rõ ràng là chân dài và thon mà!!! Đôi mắt xếch hẹp dài nhíu , nốt ruồi son ở mi tâm càng trở nên tươi lóa mắt hơn, giọng du dương êm ái: “Tô Cẩm Bình, ngươi nghĩ rằng ngươi mấy câu như thì trẫm sẽ tha cho ngươi ?” Sự thất bại ở Đông Lăng vẫn như còn sờ sờ mặt, mấy ngày vận chuyện vạn đam lương thực cho Hoàng Phủ Hoài Hàn xong, mà tất cả những chuyện đó đều là chuyện do cô gái c.h.ế.t tiệt gây !
“Hoàng thượng, rộng lượng một chút, tiểu nhân cho rằng, ngài là Chân long thiên tử, tấm lòng hẳn sẽ còn bao la rộng lớn hơn bình thường, rộng lớn như là… như là lãnh thổ của ngài ! Thế nên, ngài tạm tha cho tiểu nhân , kiếp tiểu nhân nhất định sẽ trâu ngựa cho ngài!” Tô Cẩm Bình cúi đầu xuống nức nở . Mấy lời nghĩa là nếu ngươi hẹp hòi g.i.ế.c , chứng tỏ lãnh thổ của ngươi cũng chỉ chút chút thôi!
Mi tâm run lên, thần sắc trong đáy mắt như biến thành ngàn vạn lưỡi d.a.o nhỏ khiến lạnh , kiếp trâu ngựa ? Ý nàng là kiếp thì ? Tấm lòng bao la như lãnh thổ ? Cô gái , thật sự thông minh đến mức khiến hành c.h.ế.t nàng . “Nếu trẫm vẫn định tha cho ngươi thì ?” Hắn chờ xem cô gái còn thể những lời c.h.ế.t tiệt nào nữa.
Không định tha nàng ?! Hai con ngươi của Tô Cẩm Bình đảo một vòng, bật dậy tới bên giường trợn trắng mắt ngã giường, miệng kêu lên: “A… ngất xỉu!”
Động tác lưu loát như nước chảy mây trôi, chút điểm dừng nào. Một loạt vạch đen chảy dài gáy Quân Lâm Uyên, cảm giác nên nên đột ngột đ.â.m chồi từ lòng đất, đang giường nhúc nhích, chợt cảm thấy vô cùng khâm phục khẩu vị của Bách Lý Kinh Hồng, quả nhiên hổ là tài chấn tứ quốc, diễm kinh cửu châu, ngay cả khẩu vị cũng khác với bình thường!
“Tô Cẩm Bình, ngươi…” Vừa tới đây, giường chợt mở mắt , giống như tỉnh , đảo mắt ngơ ngác quanh một vòng, mơ mơ hồ hồ hỏi: “Đây là ?”
“…” Quân Lâm Uyên thề, đời từng một ngày nào cứng họng như ngày hôm nay!!!
Ngay đó, giường đầu sang, dung nhan như tô vàng điểm ngọc của , vò đầu bứt tai, mặt nhăn nhó hỏi: “Ngươi là ai?”
“Ngươi…” Hắn là ai ?! Cô gái dễ quên lắm ?!
Thấy gì, Tô Cẩm Bình vẻ ngây ngây ngô ngô hỏi: “Ta là ai?”
“Tô Cẩm Bình, rốt cuộc ngươi chơi trò gì hả?” Ngay cả Quân Lâm Uyên cũng nàng quấy đảo đến váng cả đầu.
Nghe câu hỏi , Tô Cẩm Bình vội ôm đầu , hét ầm lên: “Trời ơi! Ta nhớ gì cả! Chắc chắn mất trí nhớ ! Nếu gì sai, ngài hãy tha thứ cho vì mất trí , thật mà, mất trí nhớ thật !”
Chân Quân Lâm Uyên cứng đơ , suýt nữa gục ngã! Mất trí nhớ?! Hiện giờ rốt cuộc cũng thoáng hiểu cảm nhận lúc của Hoàng Phủ Hoài Hàn, cô gái đúng là… điên nhẹ!!! Mặt chợt nở nụ lạnh, tươi đến cực hạn, nốt ruồi son ở mi tâm đỏ rực lên, chậm rãi bước tới bên Tô Cẩm Bình, xuống mặt nàng: “Tô Cẩm Bình, mất trí nhớ ?! Ngươi mất trí nhớ đúng lúc! Có cần trẫm giúp ngươi khôi phục trí nhớ ?” Hắn cứu nàng, là vì khi cứu nàng sống sót, sẽ giày vò nàng một trận, để nàng trải nghiệm cảm giác sống bằng c.h.ế.t, mới đẩy nàng xuống địa ngục. Có điều, cô gái thực sự khiến … khó tả!!! Mất trí nhớ ?!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Tô Cẩm Bình , liền ngẩng đầu chút sợ hãi, vì nàng Quân Lâm Uyên căm ghét nhất là kẻ vô dụng, nên nàng thể để lộ sự nhút nhát . Sau đó, nàng mang vẻ mặt chân thành : “Hoàng thượng, thật mất trí nhớ là ý của ông trời, nếu ngài cố tình giúp khôi phục trí nhớ, sẽ là ngược với ý trời, dễ gặp kiếp nạn, điều cho sự an của ngài! Hơn nữa, chuyện hôm qua là của ngày hôm qua, chuyện hôm nay thì để hôm nay tính, nếu quen , cứ để chuyện bay theo gió !”
Một nụ lạnh lùng nở khuôn mặt diễm lệ của , đến lóa mắt, khiến dám kỹ: “Tô Cẩm Bình, nếu ngươi mất trí nhớ, ngươi trẫm là Hoàng thượng?!”
À… cô nàng nào đó đảo mắt một vòng, nhanh chóng đáp: “Hoàng thượng, là thế , tiểu nhân thấy ngài cảm thấy long khí xộc thẳng mũi, đây là khí tức chỉ thể của Chân long thiên tử, vì thế tiểu nhân mới dám phán đoán ngài chính là Hoàng thượng. Điều chứng minh rằng trời sinh ngài là bậc đế vương, mang khí chất đế vương, chắc chắn là vị vua của thiên cổ!”
Khóe môi giật giật vài cái, cảm giác dở dở tiếp tục dâng lên, cô gái … Bỗng nhiên, trong đầu chợt nảy ý định, đổi luôn tính toán ban đầu, bình tĩnh Tô Cẩm Bình, hỏi: “Ngươi mất trí nhớ, ngươi nhớ phận của là gì ?”
Biết đối phương tạm thời còn g.i.ế.c , chuẩn đùa giỡn trò, nếu chơi vui, thì mạng mới giữ , vì thế Tô Cẩm Bình lập tức to gan lớn mật bịa đặt. Thân phận gì? Đương nhiên càng cao càng : “Hoàng thượng, chẳng lẽ tiểu nhân là công chúa điện hạ gì đó trong truyền thuyết ?”
Công chúa ?! Tưởng tượng cũng giỏi đấy! “Công chúa thì cũng , nhưng vài ngày nữa gả đến vùng hoang dã , ngươi ?”
“A ha ha ha… thì hẳn là tiểu nhân , lẽ tiểu nhân là thiên kim nhà giàu nào đó, xuất môn gặp , Hoàng thượng cứu. Xin Hoàng thượng sớm thả tiểu nhân xuất cung để tìm của !” Dứt lời, nàng còn giả vờ giả vịt lau nước mắt, giống như nhớ nhung mà nhắc tới .
“Ngươi sai , phận của ngươi cũng như , ngươi là cung nữ tẩy rửa ngự dũng của trẫm!” Trong mắt Quân Lâm Uyên chứa đựng nụ gian tà, nốt ruồi son chợt biến thành màu hồng nhạt, dường như đả kích Tô Cẩm Bình khiến cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Ngự dũng ?! Đó là thùng cứt ?! Bảo Tô Cẩm Bình nàng cọ thùng cứt cho , mơ !!! “Hoàng thượng, chắc chắn là ngài nhớ nhầm , tiểu nhân chắc chắn là cung nữ cọ rửa ngự dũng, thật tiểu nhân bản lĩnh gì nhiều, chỉ bản lĩnh quét rác là ai bằng. Ngài thể phong cho tiểu nhân Ngự tiền quét dọn, cam đoan chỉ cần chổi của vung lên, cửa Ngự thư phòng của ngài sẽ còn chút bụi bẩn nào!”
Quân Lâm Uyên chợt bật lạnh, cái giá đắt cho việc chút bụi bẩn nào là giống như Hoàng Phủ Hoài Hàn lúc , khi xử lý quốc sự còn cô gái hát hò cửa phòng , còn lung tung đủ thứ chuyện đời ? Hơn nữa, tra tấn cô gái trò, chẳng là nên bắt nàng chuyện nàng ? Không cọ rửa ngự dũng, thì càng bắt nàng : “Trẫm ngươi là thế thì ngươi là như thế!”
“Hoàng thượng, chắc ngài cũng mất trí nhớ nên nhớ nhầm !” Tô Cẩm Bình với vẻ mặt chân thành.
Khóe môi Quân Lâm Uyên run lên, thực sự cảm giác lôi nàng ngoài chém, nhưng nghĩ nếu g.i.ế.c nàng như thì quá dễ dàng cho nàng. Mặt nghiêm , sắc đỏ của nốt ruồi son đậm hơn. Vừa thấy như , Tô Cẩm Bình nổi giận. Quả nhiên, giọng êm ái tàn độc vang lên: “Tô Cẩm Bình, ngươi chắc chắn là mất trí nhớ chứ?”
“Chắc chắn ạ! Chắc chắn tiểu nhân mất trí nhớ, thật mà, thể dùng nhân cách của ngài để cam đoan điều !” Tô Cẩm Bình giơ tay lên trời.
Nụ ôn hòa thường gắn môi Quân Lâm Uyên lúc cũng giữ nữa, dùng nhân cách của để cam đoan ? Cô gái c.h.ế.t tiệt , bản nàng nhân cách ? Vì dùng của ?! Nghĩ tới đây, chính cũng giật , từ bao giờ mà sự thắc mắc ấu trĩ đến thế chứ?!
Cung nhân ngoài cửa đều trợn mắt đối thoại trong phòng mà tin nổi, cô gái thật quá to gan!!! Khiến họ ngạc nhiên nhất là, đến bây giờ mà nàng vẫn còn sống, tính cách của Hoàng thượng lên từ lúc nào ?! Bọn họ rằng, là tính cách vị Hoàng thượng từ đến giờ vẫn luôn bạo tàn của họ lên, mà là cảm thấy g.i.ế.c nàng đơn giản như thế quá dễ dàng cho nàng thôi!
“Ngươi cọ rửa ngự dũng cho trẫm, là thiên lao nếm thử mười hình phạt tàn khốc nhất của trẫm? Tự chọn !” Dung nhan lạnh lùng diễm lệ nở rộ một nụ tươi , kết hợp với nốt ruồi son nơi mi tâm càng khiến đến chấn động lòng . Thấy sắc mặt nàng trở nên đau khổ, đầu tiên trong đời cảm giác một thứ tình cảm gọi là ‘sung sướng’. thế, là sung sướng, thấy cô gái c.h.ế.t tiệt khó chịu, vô cùng sung sướng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-29-1.html.]
Hàng vạn con ngựa gào thét chạy qua bãi cỏ trong lòng Tô Cẩm Bình! Dù là ở Đông Lăng nàng cũng từng uất nghẹn như thế . Tên cẩu hoàng đế Hoàng Phủ Hoài Hàn ném đầu cũng từng nham hiểm như thế. Cọ thùng cứt… tên Quân Lâm Uyên c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm, thật là mà!!! Trong lúc tức tối đến xì khói, nàng cũng cảm nhận tình trạng cơ thể hiện giờ kém, chắc hẳn là vì rơi từ vách núi cao xuống, nên khí huyết đều tổn hại, còn tên mỹ nhân rắn rết chọc tức đến khó thở xì khói nữa, kiếp còn để kích thích thêm chút nữa, thì kinh nguyệt vốn đều của nàng sẽ càng mất cân bằng hơn! Bỗng nhiên, trong đầu nàng lóe lên, lập tức đối sách…
“Tiểu nhân cọ rửa ngự dũng ! Có điều, Hoàng thượng , tiểu nhân đang thương nặng, ngài cũng nên cho nghỉ ngơi thêm vài ngày mới đúng chứ?!”
Bị thương nặng? Quân Lâm Uyên nàng như như , là ai lao vun vút đến để xin tha mạng?! Lúc đó còn hoạt bát lắm mà, giờ việc thương nạng ? Chỉ là, cũng vội, dù cũng thừa thời gian để chơi. Hắn phong tỏa bộ tin tức liên quan đến nàng , bất luận kẻ nào cũng thể tìm tới nơi đây. Cô gái , chỉ thể giống như một con chuột, giãy dụa cỡ nào cũng c.h.ế.t trong tay thôi. “Hai ngày!”
“Hoàng thượng, ít cũng cho hai mươi ngày chứ?!” Tô Cẩm Bình thầm chảy nước mắt, vì nàng cứ luôn xui xẻo như ? Vì ? Hoàng Phủ Hoài Hàn là , Nam Nhạc Hoàng hại rơi xuống vực, Quân Lâm Uyên cũng là tên đàn ông độc ác rắn rết, vì tên Hoàng đế nào , mà vì cái lông gì mà nàng cứ duyên với Hoàng đế như thế chứ? Cứ vài ngày gặp một , trong khi bao nhiêu cả đời cũng chẳng gặp một nào. Thật quá phi lý!!!
Quân Lâm Uyên lạnh: “Tô Cẩm Bình, rơi từ vách núi cao vạn trượng xuống, ngươi nên cảm thấy may mắn vì ngươi gặp trẫm, ngược , dù là bất cứ ai cũng thể cứu ngươi. ngươi cũng xác định cho rõ, trẫm thể cứu ngươi cũng thể g.i.ế.c ngươi. Tốt nhất là ngươi đừng cò kè mặc cả với trẫm, sự kiên nhẫn của trẫm hạn!”
Thật dùng quá nhiều sự kiên nhẫn của cô gái . Rất ít khi tâm trạng với ai nhiều như thế, nhưng nàng hề chừng mực!
Thấy xù lông, Tô Cẩm Bình điều im bặt: “Hoàng thượng, tiểu nhân !”
Quân Lâm Uyên quen bộ dạng ngoan ngoãn đó của nàng, nhíu mày : “Tô Cẩm Bình, ngươi thắc mắc vì trẫm g.i.ế.c ngươi ?” Hắn tin rằng cô gái thực sự cho rằng đó là hiệu quả của ‘luận điệu mất trí nhớ’.
“Hoàng thượng, tiểu nhân đắc tội ngài ? Vì g.i.ế.c ?” Đóng vai mất trí nhớ tới cùng. Người đàn ông tàn nhẫn biến đổi khó lường, nàng nên dễ dàng lộ sơ hở thì hơn.
Khuôn mặt lạnh lùng diễm lệ như xuất hiện vài vết nứt, khóe miệng co giật, tiếp: “Vậy ngươi hề tò mò vì trẫm cứu ngươi ?”
“Chuyện gì mà tò mò chứ, đây là chuyện rõ như ban ngày ?” Tô Cẩm Bình vẻ đương nhiên.
Quân Lâm Uyên khẽ nhíu mày, mặt thoáng toát lên vẻ tán thưởng, chẳng lẽ cô gái mục đích của ? Vậy chẳng càng thú vị hơn . Có điều, suy nghĩ và hiện thực thật sự khác biệt lớn…
“Vì quốc khố của Hoàng thượng cạn kiệt, thiếu một nha đầu cọ rửa ngự dũng giúp ngài, nên mới cứu mạng , để thể dùng lý do là ân nhân cứu mạng của cần trả tiền công nữa, tự dưng một miễn phí!” Nói xong, vẻ mặt như sét đ.á.n.h của , nàng tiếp, “Hoàng thượng, ngài keo kiệt quá!”
Một vạch đen to sổ thẳng xuống gáy Quân Lâm Uyên, một hàng dấu chấm xuất hiện trán, lấy nốt ruồi son ở mi tâm điểm bắt đầu, phía cuối còn một dấu chấm than khổng lồ! Nhóm cung nhân ngoài cửa cảm thấy như một đàn quạ đen bay qua đỉnh đầu, cô nương cứu chỉ to gan, mà suy nghĩ cũng kỳ lạ đến dị thường, cách suy tư khiến cho cực kỳ ngưỡng mộ!!!
Sắc mặt vị hoàng đế nào đó biến đổi mấy , cuối cùng ánh mắt khinh bỉ của Tô Cẩm Bình, c.ắ.n răng phun một câu: “Trẫm trả công khi nào?!” Hắn keo kiệt? Vì miễn phí? Nếu coi công sức cứu nàng thành bạc, thể trả tiền công cả đời cho mấy trăm cung nữ nữa!!! Có điều, xong câu đó, thấy mặt Tô Cẩm Bình hưng phấn hẳn lên, mới cảm nhận một cách sâu sắc rằng, lừa!!!
“Vậy đa tạ Hoàng thượng!” Đây mới là mục đích của Tô Cẩm Bình! Làm công cho kẻ thù cũng bạc mới chứ! Cô nàng nào đó vô cùng đắc ý, đó, khi nốt ruồi son của Quân Lâm Uyên đỏ đến tứa máu, nàng vội vàng thu vẻ đắc ý của , chiều suy nghĩ sâu xa: “Nếu vì lý do , thì vì Hoàng thượng cứu nhỉ? À… !”
“Chắc chắn là vì khi Hoàng thượng ngang qua đáy vực, thấy một cô gái dung mạo tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành như tiên nữ, mà hiếm nhất là trán nàng còn hiện rõ khí chất hào, là đó là một con gái chí khí, nên ngài mới sinh lòng thương tiếc, thầm than trong lòng, một cô gái như mà c.h.ế.t thật sự đáng tiếc, nếu ông trời cũng sẽ tha thứ cho ngài. Vì ngài mới theo mệnh trời, cứu tiểu nhân về, đúng thế ạ?” Tô Cẩm Bình tươi, ánh mắt sáng ngời, giọng trầm trầm bổng bổng.
— Quân Lâm Uyên như sét đánh!
— Chúng cung nữ ngã hết xuống đất!
— Đám thái giám vẹo hết thắt lưng!!!
Một lúc lâu , Quân Lâm Uyên mới như về nhân gian từ chốn hư vô mờ mịt, mặt Tô Cẩm Bình, vô cùng bình tĩnh : “Tô Cẩm Bình, ngươi thực sự tự tin!” Chỉ một câu là khen là châm biếm! Dung mạo tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành đúng là sai, nhưng trong mắt nàng đều là dáng vẻ tầm thường thô bỉ ? Lấy khí chất hào?! Lại còn là cô gái đầy chí khí ?!
Tô Cẩm Bình ngại ngùng phẩy tay: “Ai you, mà, thời xưa câu con quý nhất ở chỗ tự là ai, vì thế, là ai như tiểu nhân, là vô cùng quý giá, vì Hoàng thượng hẳn là nên phát cho tiểu nhân nhiều tiền công một chút mới !” Đương nhiên nàng ý đồ của Quân Lâm Uyên là gì, nhưng nàng cũng , nếu thật sẽ chỉ khiến tình cảnh của khó khăn hơn mà thôi. Đầu nàng cũng bệnh gì, gì chứ?!
Nghe mấy lời , biểu cảm buồn nôn của nàng, Quân Lâm Uyên chỉ cảm thấy dày cuộn lên! Ai you?! Đây là câu cảm thán của nước nào?! Sao từng thấy?! Khó khăn lắm mới kiềm chế cảm giác buồn nôn, : “Hai mươi lượng.” Dù cho nhiều ít thì nàng cũng chẳng còn mạng mà ngoài tiêu xài!
Hai mươi lượng? Hai mắt Tô Cẩm Bình sáng lên, vội lao tới phía , đưa tay , vô cùng kích động túm lấy tay Quân Lâm Uyên lắc lắc: “Hoàng thượng, ngài đúng là rộng rãi! Hào phóng hơn tên Cẩu hoàng đế của Đông Lăng nhiều!” Nhắc đến tiền, nàng cao hứng quên luôn cả chuyện giả mất trí nhớ.
Nhìn nàng nắm tay , trong mắt Quân Lâm Uyên hiện lên vẻ căm ghét, nhanh chóng rút tay . Thị tùng ngoài cửa thấy vội đưa một tấm khăn để lau tay, mà cũng lau mạnh như vô cùng kinh tởm. Tô Cẩm Bình ghê tởm nhưng nàng bận tâm, chỉ cần Quân Lâm Uyên thể trả tiền công, dù lau nát cái tay nàng cũng chẳng để ý, vì tay đó là của !
Sau khi lau sạch sẽ tay của , Quân Lâm Uyên ngước mắt lạnh: “Không ngươi mất trí nhớ ?! Sao nhớ Hoàng đế Đông Lăng?”
“Ôi chà!” Tô Cẩm Bình vỗ vỗ trán, bỗng sắc mặt như đờ đẫn , Quân Lâm Uyên vô cùng chân thật, “Ta quên mất !”
“Rầm!” tiếng cung nhân ngã xuống đất.
Quyển 2