Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 28:: Hữu Dực Vương, Khố Của Ngươi Lại Rơi Rồi!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Yến khanh!” Mộ Dung Thiên Thu bực lên tiếng. Hắn cho Yến Kinh Hồng rằng tất cả chỉ là một âm mưu, là âm mưu của đàn ông đáng thương giường đóng giả vô tội mà thôi.
Nam Cung Cẩm cả hòa nhã với , nghiêng đầu lạnh lùng : “Không Hoàng thượng gì chỉ giáo?”
“Yến khanh, trẫm chỉ với khanh, đây là một âm mưu, thế nên...”
“Hoàng thượng, đây là âm mưu gì?! Ngài là hãm hại ngài ?” Nam Cung Cẩm cũng lòng vòng với mà thẳng chủ đề chính.
Mộ Dung Thiên Thu gật đầu, lạnh Bách Lý Kinh Hồng: “Chính xác, là do nào đó chịu khi thấy hôm nay chúng mật như , nên mới nghĩ khổ nhục kế thế !”
“Hoàng thượng, nếu là khổ nhục kế, thì nên dùng loại độc khá mạnh, khiến một cái là ngay trúng độc chứ. Thế nhưng, đây là một loại độc mãn tính, y thuật tầm thường căn bản sẽ nhận nó vấn đề, sẽ chỉ coi đó là bệnh phong hàn thôi. Thử hỏi, ai dùng loại độc d.ư.ợ.c như để khổ nhục kế chứ?” Đương nhiên nàng cực kỳ rõ rằng Tiểu Hồng Hồng vô cùng đen tối, cũng nghi ngờ , nhưng cũng chính vì độc d.ư.ợ.c mà trúng là loại độc mãn tính như cỏ Đoạn Trường, thêm mùi hương của cỏ Đoạn Trường Mộ Dung Thiên Thu, nên nàng mới từ bỏ sự nghi ngờ của .
Nghe , Phong khỏi thán phục trong lòng, thủ đoạn của bệ hạ quá cao siêu! Lúc họ đều đề nghị nên dùng loại độc khác, nhưng bệ hạ gạt phắt , kiên quyết dùng cỏ Đoạn Trường, thì là vì ngài tính toán cả đến vấn đề Hoàng hậu đa nghi như thế nào ! là thông minh hơn đứt bình thường!
Vấn đề , đương nhiên chỉ đàn ông đang diễn kịch giường là đáp án! Mộ Dung Thiên Thu thầm c.h.ử.i ầm lên trong lòng, ngoài mặt vẫn thản nhiên lạnh lùng. Bất kể thế nào, dù chuyện là do chăng nữa, thì tên tiểu t.ử thối Yến Kinh Hồng cũng nên chuyện với như . “Yến khanh, khanh là, trẫm vốn cần thiết giải thích bất cứ điều gì với khanh!”
“Vậy thì thần đa tạ Hoàng thượng cất nhắc, nhẫn nhịn giải thích với thần như !” Từng câu từng chữ đều ở hình thức kết thúc, cho Mộ Dung Thiên Thu cơ hội mở miệng nữa.
Cuối cùng, Mộ Dung Thiên Thu lạnh lùng giường một cái, hừ lạnh: “Mộ Cẩn Thần! Ngươi độc lắm! Yến Kinh Hồng, nhất là khanh nên nhớ cho rõ phận của , nào trẫm cũng thể nhẫn nhịn sự bất kính của khanh !”
Nam Cung Cẩm nhướng mày: “Cũng mong Hoàng thượng chú ý phận của và ngài, chúng là quân thần!” Nói cách khác, là phiền ngươi cách xa một chút, giữ vững lễ tiết quân thần, đừng mờ mờ ám ám với nữa!
Mộ Dung Thiên Thu tức nghẹn lời, hít sâu vài . Hắn , hiện giờ nếu thực sự thái độ với bé con , thì cuối cùng sẽ chỉ tên khốn kiếp bụng xa Mộ Cẩn Thần lợi thôi. Mộ Dung Thiên Thu sống đến từng tuổi , nhưng bao giờ ai gài bẫy thế , tức c.h.ế.t mất!
Hắn lạnh lùng hai một lúc lâu, cuối cùng tức tối phẩy tay áo bỏ ! Sau khi ngoài, mới lúc nãy Lãnh T.ử Hàn như thế với là ý gì, Hoàng , thật bảo trọng nhé! Cuối cùng cũng hiểu , đối diện với một tên tiểu nhân vô sỉ hèn hạ xa như Mộ Cẩn Thần mà đủ bảo trọng thể của , thì sớm muộn gì cũng một ngày chọc tức đến nôn m.á.u mà c.h.ế.t!
Vừa cửa, đụng ánh mắt như như của Lãnh T.ử Hàn. Đôi mắt đen láy chăm chú , khóe môi cong lên tà, dùng giọng chỉ hai họ thấy : “Hoàng , thần quên cho . Cái tên đó, đơn giản như và tưởng tượng , nên cẩn thận chút thì hơn, đỡ gài bẫy! À đúng , , mùi gì đó đặc biệt!”
Nói cũng để ý đến Mộ Dung Thiên Thu nữa, sải bước trong gian phòng mà Nam Cung Cẩm đang ở.
Mộ Dung Thiên Thu nheo mắt . Đương nhiên đó đơn giản như tưởng, nhưng mùi ư?! Hắn nhíu mày, nhấc tay áo lên ngửi, đúng là ngửi thấy mùi gì đó là lạ thật! quá phẫn nộ, hề cảm nhận gì. Hắn nghĩ ngợi một lúc, nhanh chóng nhớ đến cảnh và Phong đ.á.n.h ! Cuối cùng, đôi mắt xanh lục ngập tràn sát khí! Xem , đây là âm mưu đơn giản, mà là kế liên ! Mộ Cẩn Thần, ngươi dám gài bẫy trẫm như thế , thực sự nghĩ trẫm là quả hồng mềm mặc cho ai nắn bóp cũng ?! Mối thù , Mộ Dung Thiên Thu nhất định báo!
Còn mấy bước, thấy một cô gái mặc váy hồng chạy tới. Cô gái đó khuôn mặt như hoa đào, cực kỳ diễm lệ, bước từng bước nhỏ nhẹ nhàng thanh thoát, vòng eo nhỏ xinh càng hiện rõ dáng yểu điệu theo từng bước của cô . Ánh mắt Mộ Dung Thiên Thu thoáng lóe sáng, khóe môi cong lên âm u, Mộ Cẩn Thần, ngươi hèn hạ, trẫm còn hèn hạ hơn ngươi!
...
“Tiểu Cẩm, chứ?” Giọng vô cùng vội vàng của Lãnh T.ử Hàn vang lên, như thể lo lắng cho tình hình sức khỏe của Bách Lý Kinh Hồng .
Nam Cung Cẩm thấy giọng điệu quan tâm của , cũng cảm thấy hiếm , : “Không chuyện gì lớn, may mà phát hiện sớm!”
Nghe , khuôn mặt tuấn tú vô song của Lãnh T.ử Hàn mới lộ nụ thoải mái, gật đầu vui vẻ : “Vậy thì , thì !”
Bách Lý Kinh Hồng giường và Phong bên cạnh đều cảm thấy quái dị, chẳng tên Lãnh T.ử Hàn luôn đối đầu với ? Sao giờ bắt đầu tốn tâm tốn sức lo lắng cho tính mạng của chứ? Đương nhiên, khó hiểu nhất vẫn là Nam Cung Cẩm, nàng nhíu mày : “Quan hệ của hai như từ bao giờ thế?”
Lãnh T.ử Hàn nghiêng đầu, chỉ để Nam Cung Cẩm thấy mặt nghiêng của , đường nét nhã nhặn ẩn chứa vẻ mất mát: “Tiểu Cẩm, thì nàng mới yên tâm mà!”
Khóe môi Bách Lý Kinh Hồng ngừng rút lên, dường như… thấy hình ảnh của chính Lãnh T.ử Hàn.
Còn Nam Cung Cẩm xong, nụ mặt như cứng một chút, chút gượng gạo, nhưng nhiều hơn cả là sự cảm động, nàng nắm lấy tay Lãnh T.ử Hàn, cảm động : “Huynh yên tâm , như , chắc chắn sẽ hạnh phúc!”
Lãnh T.ử Hàn nàng, đôi mắt đen láy chất chứa thâm tình, thứ tình cảm đó dường như nung nấu lâu , giọng ngông cuồng mang theo tình cảm chất chứa, : “Tiểu Cẩm, ...”
“Khụ… khụ khụ...” Tiếng ho sù sụ vang lên, ngắt đứt câu chuyện của hai .
Nam Cung Cẩm giật , vội vàng thu bàn tay đang nắm lấy tay Lãnh T.ử Hàn, cuống cuồng chạy về phía Bách Lý Kinh Hồng: “Sao thế? Vẫn còn khó chịu ?”
“Không… khụ khụ, .” Hắn khinh bỉ Lãnh T.ử Hàn, dám dùng kế sách của Bách Lý Kinh Hồng để đề cao hình tượng của trong mắt Cẩm Nhi, nếu mà ho lên vài cái ngắt lời , thì Lãnh T.ử Hàn còn với Cẩm Nhi cái gì nữa!
Lãnh T.ử Hàn bằng ánh mắt khinh bỉ như nhưng hề cảm thấy hổ. Lúc Nam Cung Cẩm đang lưng về phía , còn , thẳng về phía Bách Lý Kinh Hồng, trong mắt tràn ngập nụ , khóe môi mỏng cong lên, dùng khẩu hình mấy chữ: “Học của ngươi đó”!
Sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng sa sầm xuống, đáy mắt lóe lên vẻ lạnh lùng. Trên mặt Lãnh T.ử Hàn vẫn tươi như vô cùng đắc ý, thì rat hi thoảng giả vờ một chút hiệu quả vô cùng bất ngờ. Vừa , thể cảm nhận rõ ràng rằng Tiểu Cẩm coi trọng hơn hẳn. “Tiểu Cẩm, bên chỗ khá nhiều đồ để bồi dưỡng sức khỏe, đặc biệt là Thiên Sơn Tuyết Liên, là thứ trăm năm hiếm thấy một , mấy ngày cướp của mấy tên danh môn chính phái . Giờ khéo thể đưa cho bồi bổ nguyên khí.”
Thiên Sơn Tuyết Liên cũng là thứ tùy ý thể lấy cả rổ to như trong tiểu thuyết . Thứ cực kỳ quý hiếm, trừ trong tàng bảo các của Hoàng thất Tây Võ mấy cây , thì trong tay quân vương các nước khác càng ít hơn, gần như ai . Mà Mộ Dung Thiên Thu mấy cây, cũng là vì Thiên Sơn đó khéo ở ngay Tây Võ.
Nghe , Nam Cung Cẩm vô cùng cảm động, đầu Lãnh T.ử Hàn, : “Vậy đa tạ , quả nhiên là khó khăn mới bạn hiền, bình thường thấy quan hệ của hai lắm, xui xẻo trúng độc thế , mà thể sẵn sàng tặng món đồ như !”
Lãnh T.ử Hàn tà, với vẻ mấy bận tâm: “Đối với Tiểu Cẩm, thể nhỏ nhen !”
Nam Cung Cẩm chợt cảm thấy ngại ngùng, ngập ngừng nên gì! Ngược chính Bách Lý Kinh Hồng lên tiếng , lạnh lùng : “Vậy đa tạ các hạ.” Câu , coi như là để chính gánh lấy ân tình của Lãnh T.ử Hàn, liên quan đến Cẩm Nhi, thế nên Cẩm Nhi nợ gì cả.
Lãnh T.ử Hàn : “Đây đều là việc mà!” Trong lòng nhịn đến đau cả bụng, vì , hiện giờ chắc chắn Bách Lý Kinh Hồng đang vô cùng ấm ức. Lúc cái tên bụng đen tối gài bẫy , chắc cũng ngờ một ngày đ.á.n.h ngược thế nhỉ?
Thế nhưng, còn kịp vui cho , Bách Lý Kinh Hồng lạnh lùng tiếp: “Nếu như , thì các hạ đích lấy , để đỡ khác động tay động chân , lấy về cứ giao thẳng cho Phong là .” Chẳng ngươi tặng Thiên Sơn Tuyết Liên ? Vậy ngươi tự lấy , cũng cần về nữa ! Ta chỉ cần t.h.u.ố.c của ngươi, cần ngươi xuất hiện mặt nữa, đây là ví dụ tiêu chuẩn cho câu ‘ăn cháo đá bát’!!!
Nụ mặt Lãnh T.ử Hàn cứng , trong lòng chợt thấy thất bại, xem so với gã đàn ông quen giở trò xa , thì vẫn còn non hơn một chút! Nam Cung Cẩm cũng tươi Lãnh T.ử Hàn: “Vậy phiền nhé, đúng là một xứng đáng để bạn!”
Lãnh T.ử Hàn : “Giữa và nàng, cần gì mấy câu khách sáo như !” Nụ vô cùng phóng khoáng, rộng rãi. Vẻ mặt của Lãnh T.ử Hàn cũng vui vẻ, thoải mái, nhưng trong đáy lòng thấy phẫn nộ và uất ức! Bách Lý Kinh Hồng c.h.ế.t tiệt!
Thế nên, ngày hôm nay, trong trận chiến bụng đen tối, giả vờ giả vịt, Hồng hồ ly thắng! , Lãnh T.ử Hàn cũng thấy mất mặt, cái tên Bách Lý Kinh Hồng đen tối bao nhiêu năm trời, đương nhiên là kẻ mà một thi thoảng bụng một bữa như thể đ.á.n.h bại , cuộc đời còn dài!
...
Ngày hôm , Bách Lý Kinh Hồng khỏe hơn nhiều, độc tố bài trừ bảy tám phần, nhưng vì một phần độc tố vẫn còn ở trong cơ thể, nên vẫn uống thêm hai thang t.h.u.ố.c nữa mới thể loại bỏ . Thế nên, tạm thời vẫn xuống giường , mà Nam Cung Cẩm thì luôn chăm sóc ngủ nghỉ.
“Cốc! Cốc! Cốc!” Tiếng gõ cửa mang lên, “Thừa tướng đại nhân! Thừa tướng đại nhân!”
Nam Cung Cẩm dậy, sải bước cửa, mở cửa , bên ngoài hỏi: “Có chuyện ?”
“Vâng ạ, quân địch khởi chiến, Đạm Đài Minh Nguyệt và Khuông Anh Trạch đều ở ngoài cửa thành hô to, đòi Thừa tướng đại nhân khỏi thành nghênh chiến, Hoàng thượng sai tiểu nhân đến mời ngài qua ạ!” Một hạ nhân ngoài cửa cung kính .
Nam Cung Cẩm Bách Lý Kinh Hồng giường một cái, với Phong: “Nhớ chăm sóc , cho uống thuốc!”
“Vâng!” Phong cúi đầu.
Nam Cung Cẩm đen mặt bước ngoài, chờ nàng ngoài , Phong mới khó hiểu hỏi: “Bệ hạ, hôm qua ngài uống độc d.ư.ợ.c là buổi chiều mới uống đúng ? Sao Hoàng hậu là trúng độc từ sáng?”
“Nội lực.” Hắn giường, hai mắt nhắm nghiền, hai chữ nhẹ nhàng bay , vô cùng thản nhiên và đắc ý. Có chiêu ngày hôm nay, Cẩm Nhi sẽ cực kỳ xót xa cho , cũng sẽ xa cách Mộ Dung Thiên Thu. Một mũi tên trúng hai đích, quá sảng khoái!
Thì là dùng nội lực thúc đẩy ! Cũng đúng, hôm qua Mộ Dung Thiên Thu đến buổi sáng, nên để Hoàng hậu khám là độc uống buổi chiều thì chẳng sẽ vạch trần ?
...
Khi Nam Cung Cẩm đại sảnh, đều đang bàn tán xem nên để Thừa tướng nghênh chiến , vì tuy Thừa tướng tham chiến cũng ngớ ngẩn, nhưng cuối cùng của cuối cùng, khiến bọn họ g.i.ế.c hơn vạn quân địch! Thế nên đại đa đều hy vọng Nam Cung Cẩm thể mặt cho bọn họ hưởng lợi tiếp!
“Thần tham kiến Hoàng thượng!” Vẻ mặt Nam Cung Cẩm cung kính, chút nịnh nọt bất mãn nào, là vẻ mặt của một thần t.ử nên khi đối diện với đế vương, kính trọng và xa cách.
Mộ Dung Thiên Thu cũng tiểu t.ử đang tức giận, dù nếu đổi là , thì cũng sẽ cho rằng chuyện thực sự do Mộ Dung Thiên Thu , thế nên, mấy bận tâm, : “Yến khanh, !” Cứ để tên Mộ Cẩn Thần hí hửng một lúc , chờ phản công . Đừng tưởng cả thiên hạ chỉ Mộ Cẩn Thần dùng mấy chiêu trò bỉ ổi đó.
Nam Cung Cẩm rằng, cúi đầu xuống vị trí của .
Chúng đại thần sang , Thừa tướng thế?! Trước đây hoạt bát ? Sao hôm nay trầm ngâm thế ?!
Vương T.ử Dịch lên tiếng: “Thừa tướng đại nhân, quân địch đến khiêu chiến, chỉ đích danh ngài ứng chiến, ngài theo hạ quan ngoài thành ?”
“Họ chỉ đích danh bản quan ứng chiến, thì bản quan ?! Nếu họ bản quan rút kiếm tự vẫn, chẳng lẽ bản quan cũng theo mệnh lệnh của họ ? Hoặc là nếu họ bắt bản quan ngoài mặt , bản quan cũng thỏa mãn nguyện vọng của họ ? Nếu là như , Vương Tướng quân thấy quá nực ?” Nam Cung Cẩm còn thèm ngẩng đầu lên , sắc mặt nghiêm nghị, nhưng nếu là mắt thì đều thể thấy hiện giờ nàng cực kỳ vui.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Mấy câu hỏi ngược vang lên, đều cảm thấy buồn , cũng cảm thấy lý! thế, bọn họ đòi Thừa tướng khỏi thành ứng chiến mà Thừa tướng chịu thì chẳng quá nể mặt họ ? Vậy thì Tây Võ họ còn cái gì nữa? Thế nên, đều đồng ý, Thừa tướng thể khỏi thành ứng chiến !
Vương phó tướng : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần sẵn lòng lãnh binh ứng chiến! Thân phận của Thừa tướng như thế nào chứ? Là Thừa tướng một vạn , là đầu văn võ bá quan của Tây Võ , thể để đám man di rợ Mạc Bắc thế nào thế ?!”
Mộ Dung Thiên Thu mỉm , lập tức chuẩn tấu: “Được, lệnh cho Vương ái khanh lãnh hai vạn binh mã xuất chiến!”
“Rõ! Thuộc hạ nhất định sẽ phụ hoàng mệnh!” Vương phó tướng lập tức .
Cả đại sảnh chìm trong im lặng. Mộ Dung Thiên Thu lên tiếng đề nghị: “Yến khanh, là, khanh cùng lên tường thành xem tình hình chiến đấu với trẫm ?”
“Sợ là phụ ý của Hoàng thượng , thần thấy khuôn mặt khiến căm ghét của ai đó!” Mặt Nam Cung Cẩm chút cảm xúc .
Người xung quanh ‘ai đó’ mà y là ai, nhưng Mộ Dung Thiên Thu Bách Lý Kinh Hồng gài bẫy thê t.h.ả.m một phen thể chứ?! Sắc mặt lập tức lạnh : “Yến khanh, khanh là ý gì?”
“Hoàng thượng, thần thực sự ngoài thấy Đạm Đài Minh Nguyệt, chiếc mặt nạ quỷ đó của thực sự quá đáng sợ, gan thần bé, chịu !” Tuy đúng là nàng chẹn họng Mộ Dung Thiên Thu, nhưng dù cũng thể lôi cái mạng nhỏ của để đùa , đúng ? Huống gì hiện giờ Tiểu Hồng Hồng vẫn còn bệnh, họ chạy trốn cũng tiện.
Khóe môi Mộ Dung Thiên Thu cong lên âm u, rõ ràng tin lời mà Nam Cung Cẩm . Hắn hừ lạnh một tiếng thêm gì nữa.
Bên ngoài vang lên tiếng của Bình Nguyên Hầu, ông gào lên to, cứ như truyền khắp từng góc nhỏ trong Ngọc Môn quan : “Sao là ngươi đây, con rùa rút đầu Yến Kinh Hồng đó ? Lẽ nào ông đây dọa cho sợ đến mức dám ngoài ? Ha ha ha...”
Vương phó tướng tức khí, giọng cũng to: “Các ngươi đòi Thừa tướng khỏi thành xuất chiến thì Thừa tướng ? Các ngươi nghĩ là ai hả? Muốn đ.á.n.h với Thừa tướng, thì cứ qua ải của ông đây !”
Sau đó, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang lên.
Nam Cung Cẩm cúi đầu, rõ nàng đang nghĩ gì. Lãnh T.ử Hàn thì dựa lưng ghế, thoải mái, một tay cầm ly rượu lên nhấp vài ngụm, thể hiện trọn vẹn thái độ hề bận tâm gì.
Mộ Dung Thiên Thu ngừng xoay ban chỉ tay , thảnh thơi chờ kết quả chiến trận.
Chờ gần nửa canh giờ , một tiểu tướng vội vội vàng vàng xông : “Hoàng thượng, , , Đạm Đài Minh Nguyệt quá lợi hại, Vương phó tướng ngăn nổi, còn c.h.é.m một đao nữa!”
Vừa câu , bầu khí trong phòng chợt trở nên vô cùng nặng nề, Vương T.ử Dịch lập tức dậy, sải bước lên phía , quỳ một gối xuống, : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần nguyện mang binh viện trợ cho Vương phó tướng!”
“Đi !” Ánh mắt Mộ Dung Thiên Thu còn vẻ ung dung như nữa. Danh tiếng chiến thần Mạc Bắc Đạm Đài Minh Nguyệt quả nhiên là danh bất hư truyền, với tài năng của đám Vương T.ử Dịch, chỉ đủ để thủ thành thôi, tuyệt đối thể đ.á.n.h lui quân địch.
Sau đó, họ rơi sự chờ đợi dài đằng đẵng.
Một canh giờ , ngoài thành chợt vang lên tiếng lớn, giọng hoa lệ ưu nhã, vô cùng phóng túng, chính là giọng của Đạm Đài Minh Nguyệt chứ ai khác: “Được , các ngươi đối thủ của bản vương, cút về bảo Yến Kinh Hồng đây, bản vương còn thể tha cho các ngươi một mạng!”
Cũng cùng lúc đó, một viên tiểu tướng chạy quỳ xuống bẩm báo: “Hoàng thượng, Vương Tướng quân vẫn địch binh mã Mạc Bắc, sợ là… sợ là nhất định Thừa tướng đại nhân khỏi thành nghênh chiến ạ!”
Tiếng quần áo cọ xát ghế gỗ vang lên, Nam Cung Cẩm chậm rãi dậy, nàng , nhưng đến nước , còn nữa thì Mộ Dung Thiên Thu cũng sẽ hạ lệnh cho nàng : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần bằng lòng ngoài nghênh chiến!”
“Được! Yến khanh, nhớ cẩn thận!” Giọng điệu khác hẳn với giọng điệu lúc với hai , ấm áp, dịu dàng, thái độ cũng khiến tha hồ tưởng tượng.
“Nếu Hoàng thượng thực sự lo lắng cho an của thần, thì mời Hoàng thượng ngự giá chính !” Nàng ngoài đ.á.n.h trận chút nào.
Mộ Dung Thiên Thu bật , đang định đồng ý vì vốn cũng thích tàn sát, nhưng nhanh chóng nghĩ , tiểu t.ử Yến Kinh Hồng càng ngoài, càng chứng tỏ y đang giận , cũng càng coi trọng tên Mộ Cẩn Thần ! Thế nên, hiện giờ nhất định bắt tên tiểu t.ử thối ngoài , để xem trong lòng y, rốt cuộc và Tây Võ chút trọng lượng nào .
Các đại thần vội lên khuyên can: “Hoàng thượng, ngài thể , chuyện Vương phó tướng thất bại đến Vương Tướng quân thất bại mà truyền các nước khác cũng mất hết thể diện của Tây Võ , giờ ngài còn , khác nào với họ rằng Tây Võ chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-28-huu-duc-vuong-kho-cua-nguoi-lai-roi-roi.html.]
Mộ Dung Thiên Thu lập tức thuận gió đổi chiều, : “Ái khanh đúng, đành phiền Yến khanh !”
Nam Cung Cẩm đầu một cái, đó khom với Mộ Dung Thiên Thu: “Thần lĩnh mệnh!” Nàng ngoài nhỏ giọng tự lẩm bẩm, “Hoàng thượng ngoài đ.á.n.h trận nghĩa là Tây Võ , thế phái quan văn chiến trường là Tây Võ ?! Thật nực .”
Câu lọt thẳng tai Mộ Dung Thiên Thu và đại thần lên tiếng can gián , sắc mặt hai đều buồn .
Bên ngoài Ngọc Môn quan, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang lên khắp nơi, binh sĩ Tây Võ phần bại trận, ngay lúc , cửa thành mở rộng, một thanh niên áo trắng cưỡi ngựa .
Cả chiến trường thoáng tĩnh lặng vài giây, binh sĩ Tây Võ chợt dâng trào sĩ khí: “Thừa tướng đến ! Thừa tướng đến !” Trong mắt họ, tuy Thừa tướng vẻ yếu ớt, nhưng còn ích hơn cả thiên quân vạn mã!
Nam Cung Cẩm cũng phụ sự kỳ vọng của họ, khi cưỡi ngựa , câu đầu tiên của nàng đều trợn trừng mắt lên: “Chúng tướng sĩ lệnh!”
“Rõ!” Giọng khí thế rung trời.
“Các ngươi nhất định bảo vệ bản quan cho cẩn thận!” Giọng điệu uy nghiêm, ngang ngược.
“...” Quạc quạc quạc, một đàn quạ bay qua...
Mọi đều ngẩn , chỉ binh sĩ Tây Võ ngẩn , mà bên phía Mạc Bắc và Bình Nguyên Hầu cũng ngẩn ngơ , nhất định bảo vệ y cẩn thận ư?!
Họ nhầm đấy chứ? Chắc chắn là họ nhầm ! Vừa câu mà Thừa tướng hẳn là cổ động sĩ khí, là những lời lẽ vô cùng hào hùng bảo bọn họ nhất định đ.á.n.h bại quân địch mới đúng. , chắc chắn là thế! Binh sĩ Tây Võ đều thầm tự kỷ ám thị trong lòng.
Trong mắt Đạm Đài Minh Nguyệt cũng lộ vẻ thể tin nổi, thật là lúc chính cũng nghi hoặc liệu nhầm .
Nam Cung Cẩm thấy họ đều gì, bèn khó chịu, : “Sao thế, các ngươi bảo vệ bản quan ?”
Thế nên, đều nhất định, xác định, khẳng định rằng hề nhầm, câu đầu tiên của Thừa tướng đại nhân là bảo họ dũng mãnh xông lên g.i.ế.c địch, mà là bảo vệ lão nhân gia cho cẩn thận! Khóe môi chúng tướng sĩ đều giật lên, : “Rõ!”
“Tốt! Bây giờ, giơ hết khiên trong tay các ngươi lên, che kín bản quan ! Nhớ kỹ, nhiệm vụ trọng yếu của các ngươi là bảo vệ cho sự an của bản quan!” Yến Kinh Hồng to.
Tiếng lòng của chúng tướng sĩ: Nhiệm vụ trọng yếu là bảo vệ ngài, ... chúng thể chấp hành nhiệm vụ thứ yếu ?
Tâm trạng của Đạm Đài Minh Nguyệt và Bình Nguyên Hầu cũng như nuốt một con ruồi ! Đến mức mà họ ngừng tự hỏi trong lòng, hai họ phô trương thanh thế đến đây như , đó gọi một kẻ tiểu nhân tham sống sợ c.h.ế.t thế ngoài, rốt cuộc là đúng sai?!
Chờ binh sĩ Tây Võ dùng Nam Cung Cẩm tâm điểm vây tròn , tim Vương T.ử Dịch giật thót lên, thế trận hiện giờ của họ biến thành thể tấn công cũng thể phòng thủ, rơi tình thế quân địch bao vây tàn sát nữa. Điều khiến trong lòng khỏi suy nghĩ, rốt cuộc Thừa tướng đại nhân cố ý vô tình?!
Lúc thúc ngựa đến bên cạnh Nam Cung Cẩm, thấy Nam Cung Cẩm chút e dè: “Cuối cùng cũng an , lúc ngoài, bản quan sợ c.h.ế.t !”
“...” Một giọt mồ hôi lớn chảy dài gáy họ!
Sau khi Đạm Đài Minh Nguyệt vung tay lên hiệu, binh sĩ Mạc Bắc cũng triển khai thế bao vây từ hai cánh, đang định xuất kích thấy câu của Nam Cung Cẩm, bước chân vốn đồng đều của họ chợt lảo đảo, ngay cả Đạm Đài Minh Nguyệt cũng cảm thấy vô cùng khinh bỉ, đồng thời dở dở ! Mộ Dung Thiên Thu và Lãnh T.ử Hàn tường thành xem tình hình chiến đấu thì càng cần . Mộ Dung Thiên Thu chợt cảm thấy hối hận, thà kiên quyết tự xuất chiến còn hơn, bé con … thật sự khiến dùng từ gì để miêu tả nữa!
Bình Nguyên Hầu bận tâm đến mấy chuyện , nghĩ đến sự ấm ức của , ông quát to: “Yến Kinh Hồng, tên tiểu nhân bỉ ổi nha ngươi, dám một lá thư lừa bịp bản hầu, Khuông Anh Trạch nhất định c.h.é.m ngươi thành trăm ngàn mảnh!” Ông kích động, còn lôi luôn cả tên họ của !
Yến Kinh Hồng liền trợn trừng mắt, vẻ thể tin nổi: “Bình Nguyên Hầu, ngươi đừng tùy tiện bôi nhọ bản quan như thế, bản quan lừa bịp ngươi bao giờ?! Ngươi đừng lung tung hủy hoại hình tượng minh thần võ của bản quan! Còn nữa, tên của ngươi khó c.h.ế.t , cần cố cường điệu lên !”
Nghe y , Bình Nguyên Hầu tức đến tái xanh mặt! Tên khốn kiếp Yến Kinh Hồng , giả ngu còn mặt dày vô sỉ một hai : “Yến Kinh Hồng, trong bức thư , chẳng ngươi Mộ Dung Thiên Thu định đồng ý ? Còn dám vu oan cho ngươi !” Vừa y lôi tên tuổi chọc ngoáy, nên giờ ông thông minh hơn, câu “còn dám Khuông Anh Trạch vu oán cho ngươi ” nữa.
“Ô! Ngươi chuyện đó ? Ôi dào, ngại quá mất, thiếu mất một câu , lẽ ở đoạn kết thư, thêm câu “Tất cả là do đoán thế thôi” mới đủ!” Yến Kinh Hồng mấy bận tâm, .
Câu của y cho Bình Nguyên Hầu suýt nôn máu! Tất cả đều là do y đoán thế thôi ?! Vậy mà vì cái gọi là ‘phán đoán’ , nội chiến với Đạm Đài Minh Nguyệt, tổn thất ba vạn binh mã, còn đám Mạc Bắc c.h.ử.i ầm lên là ngu xuẩn nữa, điều khiến ông khó chịu đựng nhất là đối diện với ánh mắt như lợn ngu ngốc của đám Mạc Bắc ! Mà kẻ đầu sỏ gây bộ chuyện , với rằng, tất cả chẳng qua chỉ là sự suy đoán của y thôi!
“Yến Kinh Hồng, hôm nay nhất định g.i.ế.c ngươi!” Bình Nguyên Hầu , ông chọc tức đến mức cả thèm bận tâm gì nữa, một một lao thẳng về phía Yến Kinh Hồng.
Yến Kinh Hồng chúng tướng sĩ vây quanh, đắc ý : “Đến , đến đây , mau g.i.ế.c !” Nói y còn mặt quỷ với ông .
Bình Nguyên Hầu tức giận suýt ngất xỉu! Lao thẳng sang, đang định giơ trường mâu trong tay lên đập tan thế trận, thì Yến Kinh Hồng chợt hô to: “Bắn tên!”
Vài tiếng “soạt soạt soạt” vang lên, hàng ngàn hàng vạn mũi tên b.ắ.n về phía Bình Nguyên Hầu. Cuối cùng Bình Nguyên Hầu cũng tìm chút lý trí, đầu ngựa, vội vàng chạy trốn, nhưng một mũi tên b.ắ.n cực kỳ chính xác m.ô.n.g con ngựa mà ông đang cưỡi, khiến con ngựa kêu toáng lên một tiếng điên cuồng lao về hướng mà Bình Nguyên Hầu đang chạy trốn!
Binh sĩ Tây Võ ầm lên lưng, mà khi con ngựa đó lao , lao thẳng về phía binh mã của Bình Nguyên Hầu, hề ý định dừng , bất luận ông cố gắng thế nào cũng kéo con ngựa quý đang phát điên !
Nó chạy thẳng một đường như thế khiến binh mã thuộc hạ của ông đều hoảng hốt rối loạn cả lên, còn mấy xui xẻ ngựa của ông đạp c.h.ế.t nữa!
“Các ngươi kìa, dáng vẻ chạy trốn của Bình Nguyên Hầu thật là dũng vô song bao nhiêu!” Yến Kinh Hồng còn thêm dầu lửa.
Binh mã Tây Võ ầm lên một nữa!
Sau khi ngựa của Bình Nguyên Hầu chạy xuyên qua binh sĩ của ông , vẫn hề ý định ngừng . Nó sải bước chạy thêm hơn trăm mét nữa, Yến Kinh Hồng liền hô to: “Bình Nguyên Hầu, bản quan ở đây cơ mà, ngươi chạy nhầm !”
Nghe y , Khuông Anh Trạch tức tối nhảy xuống khỏi lưng ngựa, từ bỏ luôn con ngựa yêu của , đầu lao ầm ầm !
“Ối chà chà, các ngươi xem kìa, Bình Nguyên Hầu g.i.ế.c bản quan, mà đến ngựa của ông còn sợ trời phạt chịu lời, đầu chạy mất. Thế mà ông nỡ lòng từ bỏ ngựa để về! Ôi dào, đến ngựa còn thông minh hơn ông !” Yến Kinh Hồng lắc đầu .
Thế là, khuôn mặt đỏ hồng hào của Bình Nguyên Hầu tức giận đến xanh mét như màu lá!
Đạm Đài Minh Nguyệt cũng ‘vô cùng nể mặt’ đầu về phía Bình Nguyên Hầu chạy tới, phun sáu chữ quen thuộc, còn thêm một câu cảm thán: “Người Trung Nguyên thật ngu xuẩn! Thật đúng là ngu ai bằng!” Trên chiến trường, tước mặt bao nhiêu thế , mà tên ngốc đó Yến Kinh Hồng trêu chọc như thế! Đã ông vẫn còn mặt mũi mà nữa!
Khuôn mặt xanh mét như màu lá của Bình Nguyên Hầu nhanh chóng biến thành đỏ tím!
“Tấn công!” Đạm Đài Minh Nguyệt hạ lệnh!
Binh mã Mạc Bắc tấn công từ hai cánh, khí thế ngăn cản nổi! Binh mã của Bình Nguyên Hầu cũng vội vàng bám theo!
“Chúng tướng sĩ của Tây Võ , giơ cao khiên và trường mâu trong tay các ngươi lên, đ.á.n.h đuổi đám khốn kiếp về hang ổ của chúng! G.i.ế.c!” Yến Kinh Hồng vô cùng khí thế hô to lên, nhưng đó, nhanh chóng thêm một câu, “Đương nhiên, nhiệm vụ quan trọng nhất của các ngươi vẫn là bảo vệ bản quan!”
Chúng tướng sĩ ngập tràn nhiệt huyết nam nhi, hừng hực khí thế, lập tức choáng váng, nước mắt đầm đìa Nam Cung Cẩm. Thừa tướng đại nhân, ngài thể bỏ câu cuối cùng ?
“G.i.ế.c!”
“G.i.ế.c !”
Gió mạnh nổi lên, cờ bay phấp phới, sát khí ngập trời, m.á.u nhuộm đỏ đất! Khắp cả chiến trường nhanh chóng rơi cảnh hoảng loạn, tiếng chiến mã hí vang trời cùng với tiếng phẫn nộ gào thét như quấn thành một sợi dây dài trong trung, chỉ vài phút ngắn ngủi, t.h.i t.h.ể chất đầy đường!
Đây là đầu tiên Nam Cung Cẩm cảm nhận chiến tranh thực sự là gì, những mặt lượt ngã xuống hết đến khác, là địch, cũng là phe . Trong khoảnh khắc , sự khát m.á.u trong lòng nàng hề nhảy nhót vui vẻ trong lồng n.g.ự.c như nàng tưởng tượng, ngược còn dâng lên một cảm giác xót xa nồng đậm!
Đôi mắt phượng nhắm chặt , đó từ từ mở , khôi phục vẻ lạnh nhạt và lưu manh thường ngày.
Nàng Đế vương, cũng thánh, cái cảm xúc trách trời thương dân , nên thuộc về nàng!
Chúng binh sĩ g.i.ế.c chóc đến đỏ mắt, m.á.u tươi che mờ cả mắt họ, còn rõ mặt là ai, chỉ còn tiếng hô ‘g.i.ế.c, g.i.ế.c’ vang lên trong lòng, trong đầu họ!
Thanh trường đao trong tay Đạm Đài Minh Nguyệt dài hơn chín tấc, nặng đến hai trăm cân! Hắn cầm thanh đao trong tay như nó hề trọng lượng gì , thoải mái tự nhiên. Những nơi lưỡi đao qua, chỉ thấy m.á.u văng tung tóe, tiếng kêu t.h.ả.m thiết ngừng!
Hắn là chiến thần Mạc Bắc, là ác quỷ trong địa ngục, , là quỷ Satan vung lưỡi hái t.ử vong! Chiêu thức tàn độc, phát nào c.h.é.m hư , mỗi một tư thế của , đều lộ sức mạnh và vẻ tuyệt mỹ! Khí thế sát phạt bốc lên tận trời, cuồng ngạo đến khiếp !
Ánh mắt của Nam Cung Cẩm khỏi nheo Đạm Đài Minh Nguyệt đầy trầm tư. Người đàn ông thể coi là đối thủ! Không gặp chiến trường của Nam Nhạc và Mạc Bắc, thực sự đối đầu với thì sẽ như thế nào! Trong lòng nàng chợt dâng lên cảm giác mong chờ, là sự mong chờ khi kẻ mạnh gặp đối thủ ngang tầm! Nghĩ nàng thật sự cũng mong chờ ngày đó!
, tình hình dần dần trở nên bất lợi với họ, nhân mã tương đương, nhưng binh mã phe địch thực sự dũng mãnh thiện chiến hơn nhiều, thể thấy dấu hiệu bại trận ngay mắt!
Yến Kinh Hồng chợt trợn trừng hai mắt, phía binh mã Mạc Bắc bằng ánh mắt thể tin nổi: “Ôi trời ơi! Hữu Dực Vương, khố của ngươi rơi !”
Vừa câu , Mộ Dung Thiên Thu tường thành đang nhíu chặt mày cũng suýt rơi từ tường xuống!
Mấy thứ như khố khiếc nọ luôn thể thu hút sự tò mò của ! Cũng như năm xưa nàng trêu chọc Hoàng Phủ Hoài Hàn khiến đều bằng ánh mắt tò mò . Binh mã Mạc Bắc đều thể tin nổi đầu vị Vương gia mà họ kính trọng nhất đó, còn đám của Bình Nguyên Hầu cũng ngỡ ngàng , tò mò sang!
Chỉ binh sĩ Tây Võ là rõ mồn một Hữu Dực Vương Mạc Bắc vẫn yên lành nguyên vẹn ở đằng , rơi khố ?! Hẳn là Thừa tướng hoa mắt thôi nhỉ?! Thấy đám Mạc Bắc đầu họ, họ vội vàng vung trường đao trong tay c.h.é.m thẳng xuống chút do dự!
Gần một nghìn quân địch , đều c.h.é.m bay đầu! Mà khi cái đầu của họ lăn lông lốc xuống đất, đôi mắt mở to vẫn ngập tràn nghi hoặc, rõ ràng… khố của Vương vẫn còn mà!
Ngay cả Bình Nguyên Hầu cũng tò mò đầu, suýt nữa cảnh giác binh sĩ Tây Võ chém! thấy khố của Đạm Đài Minh Nguyệt, , thấy quần của còn nguyên vẹn thế , trong lòng ngoài việc cảm thấy may mắn vì tránh một kiếp c.h.é.m , thì còn cả cảm giác may mắn vì là kẻ lôi khố mà !
Đương nhiên, khi thấy bao nhiêu thủ hạ của chỉ vì tò mò chuyện cái khố mà c.h.é.m bay đầu, thì ông còn cảm thấy may mắn nữa! Cái tên tiểu nhân Yến Kinh Hồng !
Khuôn mặt lớp mặt nạ của Đạm Đài Minh Nguyệt tái xanh , đôi mắt như chim ưng khỏi nheo , nghiến răng nghiến lợi : “Yến Kinh Hồng, ngươi là đồ vô sỉ!” Thấy đ.á.n.h thắng nghĩ mấy chiêu trò vớ vẩn!
Hiện giờ cũng vì gần một nghìn c.h.é.m mà tình hình chuyển biến ngược lớn! Vì vẫn còn nhiều quân địch ngớ đ.á.n.h mất tính mạng, mà binh sĩ Tây Võ lợi lớn nhanh chóng hiểu đây là mưu kế của Thừa tướng, nên c.h.é.m g.i.ế.c càng hăng hái hơn! Trong lòng họ vô cùng vui mừng, Thừa tướng đại nhân thông minh thật! Khố của Đạm Đài Minh Nguyệt rơi , ha ha ha!
Tâm trạng vui vẻ như g.i.ế.c cũng càng thuận tay hơn! Sau khi Mạc Bắc thua thiệt, họ phản kích như hổ như sói, thật đúng là g.i.ế.c đến đỏ cả mắt! Gã đàn ông vô sỉ đó dám Vương gia của họ rơi khố, thật đúng là khiến thể nhịn nổi. Họ nhất định g.i.ế.c y để trả mối thù của Vương gia!
vẻ hung tàn của họ, chỉ khiến tinh thần của binh sĩ Tây Võ tăng lên, vì họ coi đám Mạc Bắc thành đám ch.ó điên ! Người mà g.i.ế.c chó, chẳng chỉ là chuyện giơ đao lên, hạ đao xuống ?
Trận chiến họ đ.á.n.h tới nửa ngày, binh mã hai bên đều tổn thất nhiều, nhưng chính vì một tiếng hô kinh ngạc của Nam Cung Cẩm lúc khiến cho trận chiến luôn giữ thế cân bằng, ai hơn ai!
Cuối cùng, sắc trời tối, Yến Kinh Hồng hô một tiếng: “Được , thu binh , bản quan đói bụng !”
Nói y chạy trong thành!
Binh sĩ Tây Võ, cũng… chạy theo y. Binh mã tường thành nhanh chóng b.ắ.n tên yểm hộ...
Cuối cùng, Đạm Đài Minh Nguyệt và Khuông Anh Trạch tức đến nghiến răng nghiến lợi, cái tên tiểu nhân hô đói bụng nghênh ngang về trong Ngọc Môn quan! Lúc đến họ ôm một cục tức , giờ lúc về chịu thêm một cục tức nữa, tổng cộng là hai cục, chúng còn vẻ như hợp với sinh cả đống cục tức con !
Binh mã Mạc Bắc và Bình Nguyên Hầu đều vô cùng phục, chủ soái sỉ nhục như , họ thể tức?! Họ thúc ngựa lao về phía cổng thành, nhwung cuối cùng chỉ thể trợn mắt cửa thành đóng , còn ít tên ở tường thành b.ắ.n xuống mà mất mạng tại chỗ!
Đạm Đài Minh Nguyệt và Khuông Anh Trạch, một cưỡi ngựa, một đất, đám tướng sĩ, c.ắ.n răng đồng thanh : “Yến Kinh Hồng, g.i.ế.c ngươi, bản vương/ bản hầu thề !”
Lúc Nam Cung Cẩm về tường thành, hai đồng thanh như , nàng trợn tròn mắt Đạm Đài Minh Nguyệt, với vẻ thể tin nổi: “Hữu Dực Vương, khố của ngài rơi !”
“Soạt” một tiếng, bộ binh sĩ Mạc Bắc và Bình Nguyên Hầu đang mặt hai đều đầu , tò mò Đạm Đài Minh Nguyệt!
Bình Nguyên Hầu cũng kìm chế , len lén nghiêng sang tò mò liếc Đạm Đài Minh Nguyệt một cái!
Khuôn mặt mặt nạ của Đạm Đài Minh Nguyệt tái xanh, gầm lên giận dữ với ánh mắt của : “Nhìn! Nhìn cái gì mà !”
Quyển 3