Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 28:.1 Sự Thật Phơi Bày
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là do !!! Mấy chữ còn , một giọng thanh lạnh liền vang lên: “Không thể do Cẩm nhi !”
Hắn dứt lời, đều về phía Bách Lý Kinh Hồng, Kinh Triệu phủ doãn bước tới : “Thái t.ử điện hạ, chứng cứ thu đều hướng về phía Thái t.ử phi, dù do Thái t.ử phi thì nàng cũng theo chúng thần về để thẩm tra!”
“Bản cung nàng, tức là nàng!” Ánh mắt sáng quắc thẳng về phía gã, mang theo chút cảm xúc nào.
Biểu cảm khiến Kinh Triệu phủ doãn run lên, tiếp nhưng trong lòng sợ hãi.
Ngay đó, Hình bộ thượng thư giờ vẫn công tư phân minh liền lên tiếng: “Thái t.ử điện hạ, vương t.ử phạm pháp cũng chịu tội như dân thường. Dù ngài cố ý che chở cho Thái t.ử phi, cũng thể chống chứng cứ vững chắc như núi. Xin ngài đừng cản trở Kinh Triệu phủ doãn việc!”
Thiển Thương bên cạnh căng thẳng vặn tay, chợt thấy ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng về phía , ánh mắt đó lãnh đạm, lạnh đến khiếp , khiến cô bỗng cảm thấy vô cùng run sợ, nhưng cố gắng trấn tĩnh , yên tại chỗ nhúc nhích.
Trong lòng Tô Cẩm Bình cũng như hàng ngàn vạn con kiến gặm cắn, tuy Bách Lý Dung cố chấp, nhưng bản chất vẫn thuần khiết, lương thiện. Dù là vì cái gì, thì cũng đáng để Thiển Thương g.i.ế.c con bé để hãm hại chính . Mà Thiển Thương là của Thiển Ức, nàng cũng thể để cô c.h.ế.t ! Hơn nữa, chiêu thật sự độc ác, ép tới đường cùng. Dù nàng là Thiển Thương , thì nàng cũng thoát tội chủ mưu, dù nàng dùng thôi miên dẫn dắt đối phương thừa nhận chuyện liên quan gì đến , cũng ai tin tưởng. Nếu , cần gì lôi Thiên Thương nữa? Đây mới là nguyên nhân vì lúc nãy nàng định nhận . Nếu là Thiển Thương Mộ Dung Song sắp đặt, thì nàng tin, nhưng nếu chính bản Thiển Thương thể nghĩ chiêu thức xảo diệu đến thì đ.á.n.h c.h.ế.t nàng cũng tin, ai là phía thúc đẩy chuyện ?!
Nhìn Hình bộ thượng thư ở cách đó xa, Tô Cẩm Bình lạnh: “Muốn bắt , e dễ dàng như .” Nếu thể phá thế cờ , cũng chỉ thể nghĩ cách khác. Nhớ đến lời của Mộ Dung Song hôm qua, sẽ chờ nàng đường xuống suối vàng, như hẳn ả cũng tính toán tới ngày hôm nay. Ván cờ nàng thua ả, thua ở tình cảm dành cho Thiển Ức và sự tin tưởng đối với Thiển Thương. nàng chờ c.h.ế.t, nếu thật sự bắt giữ, dù Bách Lý Kinh Hồng và năng lực đến tận trời, cũng thể rũ sạch tội danh , chừng phía mặt vẫn là con đường c.h.ế.t!!!
“Làm , đừng quá tự tin!” Giọng nho nhã vang lên, chính là từ Mặc Khiếu đang phe phẩy quạt lông vũ tới, Tô Cẩm Bình, lạnh : “Cứ tưởng rằng cô mệnh phượng hoàng trời sinh, vốn nên là mẫu nghi thiên hạ, ngờ tâm địa độc ác như thế!”
Bách Lý Kinh Hồng giật buông xác Bách Lý Dung , dậy : “Sư phụ, Cẩm nhi chuyện .” Sự thật sờ sờ mắt, đây là âm mưu của Mộ Dung gia, là do Thiển Thương gây nên, với trí tuệ của sư phụ, thể đoán ?!
thấy Mặc Khiếu liền phản ứng mạnh mẽ. Quốc sư. Đó là Quốc sư của Nam Nhạc bọn họ, lời quốc sư đại nhân , sai ?! Ngay lập tức, một toán quân cấm vệ lao , là mà Kinh Triệu phủ doãn mang tới, bao vây bộ đại điện. Mọi đều dẹp sang một bên, trong phòng chỉ còn Tô Cẩm Bình, Bách Lý Kinh Hồng, Mặc Khiếu, quân cấm vệ, và Bách Lý Dung trong vũng máu.
“Đồ nhi, con còn nhớ gì ?” Ánh mắt nho nhã quét về phía Bách Lý Kinh Hồng.
Đương nhiên nhớ rõ, sư phụ với rằng, sư phụ tính mạng của nàng… Như , việc sư phụ hiểu lầm là nàng , cũng hẳn là chuyện thể xảy , dù sư phụ cũng thuộc với nàng. “Sư phụ…”
“Không cần nữa, mạng của nàng mang thiên sát, vốn cảm thấy nàng xứng với con, nếu thực sự trở thành Hoàng hậu, chừng sẽ thành yêu nữ hại nước hại dân. Bây giờ xảy chuyện thế , dù vi sư nghi ngờ nàng cũng !” Sắc mặt Mặc Khiếu lạnh lùng, ánh mắt Tô Cẩm Bình còn nghiêm nghị hơn cả lúc mới gặp.
Mạng mang thiên sát ?! Tô Cẩm Bình còn còn gánh cái danh nữa đấy. Đôi mắt phượng nheo , bàn tay lặng lẽ nắm chặt Ngư Tràng, đến nước , dù nàng thể chứng trong sạch, thì Mặc Khiếu cũng bỏ qua cho nàng, chỉ đơn giản với cái danh ‘mạng Thiên sát’ thôi… Nàng hất cằm lên: “Vậy xin Quốc sư chỉ giáo!”
Câu dứt, bóng đỏ rực nhanh chóng tấn công Mặc Khiếu, đ.á.n.h thẳng chính diện! Nàng thế chẳng khác nào thừa nhận là hung thủ, nhưng hiện giờ, yếu thế sẽ càng c.h.ế.t t.h.ả.m hơn, vì nàng thoáng đoán ai đang đối phó nàng! Mặc Khiếu giơ quạt lông vũ đ.á.n.h , nụ lạnh hiện rõ môi: “Trẻ con ngu dại!”
Mặc Khiếu tay chút lưu tình, nội lực mạnh mẽ đàn áp tận gan phổi . Tô Cẩm Bình nếu so đấu với ông , chỉ thể áp sát gần thì mới phần thắng, nếu cách xa một chút sẽ mất ưu thế của , thậm chí còn sa trạng thái khống chế, vì thế nàng luôn giữ cách gần với Mặc Khiếu!
Người bên cạnh cũng vội lao tới giúp đỡ Mặc Khiếu, điều Tô Cẩm Bình đ.á.n.h thẳng tay hề lưu tình chút nào, trong lúc tranh đấu còn dễ dàng lấy mạng sống của ít quan cấm vệ! Mặc Khiếu thấy , trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng nhưng xuống tay càng nặng hơn, tuyệt đối thể giữ cô gái !!!
Thi thể quân cấm vệ ngã la liệt xuống đất. Những còn thấy cũng còn dám bước lên nữa, hèn nhát sang một bên, cầm đao theo dõi.
Ngay khi đang đ.á.n.h , Tô Cẩm Bình chợt lật ngược đ.â.m thẳng về phía n.g.ự.c Mặc Khiếu, nhưng ngờ Mặc Khiếu im nhúc nhích. Tô Cẩm Bình giật vội thu tay , ông là sư phụ của Bách Lý Kinh Hồng, nàng thể g.i.ế.c ông ! thu tay , một chưởng của Mặc Khiếu lập tức phóng về phía nàng…
Bách Lý Kinh Hồng ở bên cạnh thấy vội tay hóa giải chưởng lực của Mặc Khiếu, nhưng đột ngột ngưng tụ nội lực thể đấu chiêu thức mà Mặc Khiếu tính toán từ . Chưởng của ông vẫn đ.á.n.h Tô Cẩm Bình hơn một nửa.
“Phụt—.” Tô Cẩm Bình phun một ngụm m.á.u tươi, chống một tay xuống đất mới ngã xuống. Điều tối kỵ của sát thủ, chính là thất thần trong lúc g.i.ế.c . Không thể mềm lòng. Dù chỉ là một chút sơ hở cũng thể đưa chỗ c.h.ế.t. hôm nay nàng phạm điều tối kỵ đó, chỉ vì đối phương là sư phụ của Bách Lý Kinh Hồng, chỉ vì hai chữ ‘tình yêu’, cây đao tay nàng cùn , bao giờ là ‘yêu nghiệt’ đ.á.n.h thắng đó thứ gì ngăn cản nữa!!!
Mặc Khiếu nàng thương nàng nhưng vẫn chịu buông tha cho nàng, ông bước nhanh tới định xuống tay, thì Bách Lý Kinh Hồng chắn mặt nàng, hình cao ngấy như cây tùng, đôi mắt xám bạc thẳng Mặc Khiếu: “Sư phụ, ai phép động tới nàng.” Vừa tay, là vì tin rằng nàng năng lực tự bảo vệ , nhưng ngờ sư phụ …
“Ý của ngươi là, ngươi rút kiếm với vi sư ?” Sắc mặt Mặc Khiếu lạnh lùng từng , ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng đầy vẻ thất vọng.
Sắc mặt lãnh đạm đổi, nhưng tay áo bào rộng, bàn tay siết chặt , giọng lạnh lùng vang lên: “Sư phụ, đồ nhi sẽ rút kiếm với , nhưng nếu động đến Cẩm nhi, trừ khi con c.h.ế.t!”
Mấy lời khẳng định rằng sẽ đ.á.n.h trả, nhưng dù mất mạng cũng sẽ che chở mặt nàng! Dòng m.á.u đỏ tươi ứa từ khóe môi Tô Cẩm Bình, tuy nội thương nhưng cũng nặng, chỉ cần điều dưỡng một chút là , nhưng lúc cơ hội cho nàng điều dưỡng. Ý chí của nàng cố gắng gượng dậy, cuối cùng gượng nổi nữa liền ngã sụp xuống đất.
Mặc Khiếu chợt lạnh: “Ngươi cho rằng nỡ đ.á.n.h ngươi ?” Vừa dứt lời, ông liền tung một chưởng về phía Bách Lý Kinh Hồng. Cứ tưởng rằng khi nguy hiểm tới mặt, sẽ tay theo bản năng. ngờ thật sự đó, đến chuyện đ.á.n.h trả, ngay cả một chút ý phòng ngự cũng . Chưởng phong tới mặt, thể thu nữa, đ.á.n.h thẳng Bách Lý Kinh Hồng khiến ngã xuống đất!
Có điều, nhanh chóng thẳng , m.á.u đỏ tươi chảy ứa từ khóe môi mỏng, ánh mắt Mặc Khiếu vô cùng kiên nghị, giọng đứt quãng: “Sư… sư phụ, động đến nàng. Dù thế nào, cũng thể… thể động đến nàng!”
“Ngươi!” Mặc Khiếu tức khí, khuôn mặt mặt như trùng khớp với khuôn mặt xinh trong trí nhớ, ông thể nào nhẫn tâm tung một chưởng tiếp , nhưng bảo ông thả Tô Cẩm Bình thì ông cũng . Cô gái tuyệt đối thể ở bên cạnh Bách Lý Kinh Hồng, nhất định sẽ phá hủy đế nghiệp của Hồng nhi!!!
Đang lúc giằng co, một giọng nhã nhặn như sen trắng chợt vang lên ngoài cửa: “Phiền các vị nhường đường!”
Giọng là của Lăng Viễn Sơn! Ánh mắt của trong phòng đều về phía cửa. Một đàn ông áo trắng chậm rãi bước tới, mang theo khí chất thánh thiện tinh khiết, đôi mắt như nước suối lẳng lặng t.h.i t.h.ể mặt đất, ánh mắt chất chửa sự thương cảm, đó y về phía Tô Cẩm Bình, cái chứa đựng cảm xúc phức tạp hơn nhiều, giống như đang tri kỷ, giống đang bằng hữu. Trong mắt chân tình thoáng cảm kích, thậm chí còn chút kiến định. Ánh mắt khiến n.g.ự.c Tô Cẩm Bình cứng , chợt loáng thoáng hiểu đối phương bước đây gì.
Ngay đó, Lăng Viễn Sơn thu mắt , Mặc Khiếu, : “Quốc sư, Lăng Viễn Sơn để nhận tội…”
“Lăng Viễn Sơn, ngươi im ngay!” Tiếng quát vang lên từ miệng Tô Cẩm Bình! Nàng và Lăng Viễn Sơn chỉ gặp gỡ vài , y lý do gì mà nhận tội cho chứ? Nếu là vì hai chữ ‘bằng hữu’ mà nàng lúc , thì nàng thà rằng từng kết giao với y còn hơn!!!
Sáu chữ vang lên, Lăng Viễn Sơn khẽ cong môi , trong trắng xinh như mây trắng, ánh mắt Tô Cẩm Bình cũng thoáng ý , nhưng lời mà y chút do dự vì câu của Tô Cẩm Bình: “Công chúa Dung Nguyệt là do g.i.ế.c!”
“Cái gì?” Chúng đại thần ngoài cửa thoáng ngẩn ! Công chúa Bình Dương lao tới như phát điên, túm tay áo y gào lên: “Viễn Sơn, lung tung gì thế! Chàng…”
“Không! Không y! Là do g.i.ế.c!” Đây là sai lầm của một Tô Cẩm Bình nàng, là do nàng dễ dàng tin , là do kiên quyết cố chấp với cái c.h.ế.t của Thiển Ức, nên mới dẫn tới tình trạng hôm nay. Dù c.h.ế.t, nàng cũng thể liên lụy bất kỳ ai!
Vừa vốn ai nhận tội, giờ thi tranh tỗi, khiến khó phân xử ai thật ai giả! Khiến họ khó hiểu nhất là, vì Thái t.ử phi và một tiểu quan thanh lâu bảo vệ ?!
Lăng Viễn Sơn khẽ : “Thái t.ử phi, tuy tại hạ giúp cô, nhưng cô cũng cần gánh tội tại hạ. Đã dám , đương nhiên dám nhận!” Y, chẳng toan tính gì cả. Chỉ là vì thể vô tội đổ m.á.u mắt , như cha như tái sinh của chịu oan ức mà c.h.ế.t, … con gái với rằng đều bình đẳng gặp chuyện may, nên là, y mới bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-28-1-su-that-phoi-bay.html.]
Mấy lời của y, như khuyên giải, nhưng thực cũng là đang giải thích với vì Tô Cẩm Bình giúp . Dù là gánh tội nàng, y cũng quên giữ gìn thanh danh cho nàng. Vì đời tâm địa tinh tế đến như chứ? trong lòng Tô Cẩm Bình chỉ cảm thấy vô cùng giận dữ, ánh mắt như b.ắ.n lửa, điên cuồng gầm lên với Lăng Viễn Sơn: “Lăng Viễn Sơn, nên cho rõ, là , đấng cứu thế!!!! Ta cần gánh tội cho !!!”
Y đấng cứu thế!!! Y cần hy sinh chính vì bất cứ ai cả!!!
Mặt công chúa Bình Dương cũng đầy vẻ kinh hoàng, kéo tay y: “Viễn Sơn, đang gì ?”
Lăng Viễn Sơn lãnh đạm rút tay áo trong tay nàng : “Đương nhiên đang gì. Công chúa Dung Nguyệt từng hạ nhục trong yến hội của công chúa Bình Dương. Chẳng lẽ… khụ khụ, chẳng lẽ công chúa quên ?” Nói đến đây, y chợt biến sắc nôn một nhúm m.á.u đen.
Vừa thấy m.á.u đen, đều giật , ngờ y uống t.h.u.ố.c độc!
Y cũng chỉ thể uống t.h.u.ố.c độc mới đây. Nếu , chờ của Hình Bộ tra hỏi, y giải thích thế nào về việc rõ ràng y ở phủ Thái t.ử mà thể g.i.ế.c Bách Lý Dung ở phủ Tề quốc công?! Chỉ c.h.ế.t, mới ai đối chất nữa! Y lau m.á.u đen bên môi, nhưng dòng m.á.u đó chảy , lau thế nào cũng hết . Y đầu Tô Cẩm Bình, nhạt : “Thật , đời vẫn nhiều điều … chỉ là… nàng nhớ kỹ… đừng đ.á.n.h mất trái tim của !”
“Lăng Viễn Sơn, đồ ngu ngốc! Huynh là đồ ngu ngốc!!!” Tiếng mắng giận dữ vang lên từ miệng Tô Cẩm Bình, mắt bất giác rơi lệ. Nàng từng rằng, hóa thế gian còn thực sự thuần khiết đến mức , vì khác đổ m.á.u mà tình nguyện hy sinh tính mạng của . Lăng Viễn Sơn, dùng tính mạng của để chứng minh cho thấy, thế gian còn nhiều điều trong sạch và tươi ?! mà, thể đừng c.h.ế.t ?! Ta hiểu , thật sự hiểu mà…
Ngu ngốc ư?! Y cảm thấy, chẳng qua đời thấu mà thôi! Dòng m.á.u đen chảy xuống vạt áo trắng, vô cùng chói mắt. Cơ thể của y cũng dần rũ xuống đất, vạt áo trắng vẽ lên một đường cong trung, giống như một cây sen trắng đó phô bày trọn vẹn vẻ lu mờ thế gian của , về với cát bụi …
Ánh mắt trong sạch tinh khiết như nước suối lên cao, chợt bật , lẩm bẩm như tự nhủ: “Thật , Lăng Viễn Sơn vốn nên sống thế gian …” Lời dứt, đôi mắt chậm rãi nhắm , còn mở nữa…
Thật … y quên cho nàng , y thích nàng, từ đầu tiên gặp mặt, nàng “Mọc từ bùn lầy mà nhiễm, tắm trong nước trong chẳng lẳng lơ” , y thích …
mà, y , y xứng đáng! Y là tiểu quan thanh lâu, xứng thích nàng, càng xứng để … yêu!
Y nghĩ, nàng vĩnh viễn tâm sự y giấu đáy lòng, dù đến c.h.ế.t cũng sẽ . thể c.h.ế.t vì nàng, y thật sự vui sướng, vui sướng…
“Không—-” Tiếng kêu vang lên tận chín tầng trời. Tô Cẩm Bình hề ngờ rằng, một ngày, nàng sẽ đau đớn vì một mà từng để ý đến mức .
Lăng công t.ử với tài đ.á.n.h đàn một hai, xinh khiến thế gian ngỡ ngàng , cây sen trắng thuần khiết vướng bận hồng trần đó, cứ lẳng lặng xuống đất, nụ , còn thở… mà tất cả chỉ vì nàng! Chỉ vì sự ngu xuẩn của nàng, chỉ vì sự tin của nàng!!! Nàng tư cách gì mà khiến một gặp vài c.h.ế.t vì chứ? Nàng tư cách gì chứ?
“Cẩm nhi…” Nhìn dáng vẻ bi thương của nàng, Bách Lý Kinh Hồng chợt chút ghen tị với Lăng Viễn Sơn, nếu c.h.ế.t là …
Tô Cẩm Bình cố gắng gượng dậy bước tới bên Lăng Viễn Sơn, khuôn mặt như thiên sứ của y nàng chợt nở nụ . Phải, Lăng Viễn Sơn đúng, y vốn nên tồn tại thế gian . Một sạch sẽ như y, căn bản nên bước tới trần thế bẩn thỉu , y là cây sen trắng độc lập khác biệt giữa chốn nhân gian, đến một cách thuần khiết và chút vướng bận. Cho tới tận lúc c.h.ế.t, cũng bẩn cõi niết bàn/ chốn cực lạc trong lòng y.
Công chúa Bình Dương rơi nước mắt lau m.á.u đen bên môi y, Tô Cẩm Bình khẽ : “Không cần lau, dù bẩn đến , thì y cũng là sạch sẽ nhất đời !”
“Ha ha…” Công chúa Bình Dương ngẩn bật . thế, là sạch sẽ nhất, dù tất cả trong thiên hạ đều coi là hung thủ g.i.ế.c , thì nàng cũng tin!!!
Một màn kịch kết thúc bằng cái c.h.ế.t và lời thú tội của Lăng Viễn Sơn! Dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi hoặc, nhưng bây giờ nhận tội, hơn nữa c.h.ế.t ai đối chất, bọn họ cũng cách nào khác. Tô Cẩm Bình gỡ tội, Kinh Triệu phủ doãn vội tiến cung phục mệnh.
Mọi hết, Tô Cẩm Bình mới về phía Thiển Thương: “Có thể cho vì ?”
“Vì ngươi hại c.h.ế.t tỷ tỷ của !” Thiển Thương đối phương là , nếu những khác còn ở đây, cô sẽ thừa nhận kéo Tô Cẩm Bình xuống nước cùng . hiện giờ còn dư thừa nữa, cô cũng lười giả vờ vô tội, bước tới từng bước, ánh mắt đầy vẻ oán hận, “Ngươi cho rằng ngươi đối xử với , thì sẽ cảm kích ngươi ư?! Nằm mơ!” Cô hận, hận chính tính toán tới bước mà vẫn thể hại c.h.ế.t phụ nữ c.h.ế.t tiệt !
Tô Cẩm Bình dậy, c.ắ.n môi chịu đựng chân khí chạy loạn trong cơ thể, chậm rãi tới mặt cô : “ thế, là hại c.h.ế.t tỷ tỷ ngươi, vì sự sơ suất của mới để Mộ Dung Song và Quân Lâm Mộng thuận lợi đ.á.n.h thế t.h.ả.m đẩy c.h.ế.t chìm trong hồ.”
“Cái gì?! Ngươi láo, thể chuyện đó!” Mộ Dung Song là ân nhân của , chính ả với rằng tỷ tỷ phụ nữ hại c.h.ế.t, thể…
Đôi mắt phượng ẩn chứa nụ lạnh, lãnh đạm : “Không thể ?! Cả hoàng cung Đông Lăng vô Quân Lâm Mộng là g.i.ế.c tỷ tỷ ngươi, cần đưa ngươi đối chất ? Tỷ tỷ ngươi , nhà của các ngươi lúc ở Tây Võ, nếu và xuất cung , sẽ tìm ngươi, đó chúng sẽ sống ẩn dật ở quê hương của hai , sống những ngày tháng bình bình yên yên. ngày chúng chuẩn xuất cung, thì c.h.ế.t, dìm c.h.ế.t tươi, nếu vì báo thù cho , cần gì đối đầu với cả Mộ Dung gia?”
“Không thể nào! Ngươi lừa ! Không thể nào!” Ánh mắt Thiển Thương đầy vẻ bối rối, thế , chắc chắn thể thế !
“Ngươi rằng, g.i.ế.c ngươi chỉ đơn giản như bóp c.h.ế.t một con kiến, lý do gì để lừa ngươi?” Nàng lạnh lùng cô , ánh mắt còn cảm xúc gì.
Thiển Thương suy sụp lùi hai bước, trong lòng chấp nhận sự thực . thế, bây giờ nàng chỉ tùy tiện tìm một lý do cũng g.i.ế.c , mà cũng chẳng giá trị lợi dụng với nàng, nàng còn lừa gì?!
Không chờ cô nghĩ nhiều, Ngư tràng trong tay Tô Cẩm Bình cắm sâu n.g.ự.c cô ! Thiển Thương kinh ngạc trợn trừng mắt nàng tin nổi. Cô nghĩ Tô Cẩm Bình với nhiều như , là vì nể mặt tỷ tỷ mà tha mạng cho . ngờ nàng xuống tay g.i.ế.c chút do dự! Nhìn thẳng mắt nàng, cô chợt phát hiện trong mắt nàng ngập tràn sự đau đớn và kiềm nén. Thiển Thương hỏi: “Vì… vì ?”
Không nàng quan tâm đến tỷ tỷ ? Sao thể nhẫn tâm xuống tay g.i.ế.c dung mạo giống tỷ tỷ như đúc chứ?
Nhìn mắt cô , Tô Cẩm Bình cố kìm nén sự đau đớn cùng cực trong lòng, từng chữ một: “Ngươi , dù ngươi hận , cũng nên lấy mạng sống của hai khác! Bách Lý Dung vô tội, Lăng Viễn Sơn cũng tội tình gì ? Nhát đao , đòi họ, khi nào c.h.ế.t , xuống địa ngục, sẽ tự nhận với tỷ tỷ ngươi!”
Vừa dứt lời, nàng rút Ngư Tràng , cơ thể Thiển Thương chậm rãi rơi xuống đất, hai mắt vẫn mở lớn thể tin…
Nhìn gương mặt giống mặt Thiển Ức như đúc , Tô Cẩm Bình chỉ cảm thấy trong lòng quặn lên đau đớn. Thiển Ức, Thiển Ức, em sẽ hận ?
Cuối cùng, cơ thể Tô Cẩm Bình rũ xuống đất, xung quanh vang lên những tiếng kêu hoảng hốt…
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quyển 2