Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 27:: Hồng Hồ Ly Xuất Chiêu Độc!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quay về phòng, nàng thấy Bách Lý Kinh Hồng đang giường, mặt vẻ ốm yếu khác thường. Nam Cung Cẩm sải bước tới, sờ trán , thấy trán nóng khiếp : “Chàng thế?”
“Không , phong hàn chút thôi!” Trên khuôn mặt lãnh đạm chút cảm xúc nào, đều vẻ bình thường.
Nam Cung Cẩm đưa tay bắt mạch cho , sờ, lông mày nhíu cả , cảm giác giống phong hàn, mà giống trúng độc hơn!
“Hôm nay ăn cái gì?” Khuôn mặt trái xoan xinh xắn đầy vẻ nghiêm túc, cúi đầu .
Đôi lông mày khẽ nhíu như đang ngẫm nghĩ, cuối cùng, Phong bên cạnh bước lên đáp: “Chủ nhân là trẻ con , chẳng lẽ còn thể tham ăn ? Ngài chỉ ăn cơm trưa, uống cũng chỉ uống nước trong phòng thôi!”
Sắc mặt Nam Cung Cẩm nặng nề bắt mạch kỹ thêm một chút nữa thở dài một , thu tay , độc gì nghiêm trọng lắm: “Đây là một loại độc mãn tính, đầu đụng sẽ phát sốt, nóng bừng, nhưng tình trạng dị thường gì khác, thế nên thường nhầm thành phong hàn. Mà chờ qua thứ nhất, đến thứ hai thứ ba đụng , sẽ vấn đề gì, thậm chí còn triệu chứng phát sốt. Cuối cùng nó chậm rãi ngấm phổi, còn t.h.u.ố.c chữa nữa! May mà hôm nay mới là đầu tiên, nên độc tính cũng sâu!”
“Hả?! Hoàng thượng trúng độc lúc nào ?” Phong như vô cùng kinh ngạc, Nam Cung Cẩm với vẻ cực kỳ lo lắng.
Nàng trầm ngâm một lúc : “Nếu xét theo tốc độ lan truyền hiện giờ, thì hẳn là trúng độc buổi sáng hôm nay!” Lúc đó cũng đến giờ cơm trưa ! Đột nhiên, ánh mắt nàng chợt lóe lên: “Sáng sớm nay ai tới đây?”
“Mộ Dung Thiên Thu!” Phong xác định. Chuyện sáng sớm nay Mộ Dung Thiên Thu đến đây là chuyện đều thấy.
Ánh mắt Nam Cung Cẩm lạnh , trong mắt chợt dâng lên sát khí! Chẳng lẽ vì đêm qua lừa phòng tắm mà tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt mò đến trả thù Tiểu Hồng Hồng nhà họ ?! Nàng bước đến bên bàn, nhanh tay đơn t.h.u.ố.c đưa cho Phong: “ sắc thuốc, uống tầm bat hang là thôi, nhưng nhanh lên!”
Phong đáp ngay: “Để thuộc hạ tự tay sắc , động tay động chân!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Ừm, ngươi cẩn thận chút!” Nam Cung Cẩm dặn dò.
“Vâng!” Phong đáp cầm đơn t.h.u.ố.c vội vàng lui xuống.
Nam Cung Cẩm đang mệt mỏi giường, trong lòng chợt thấy xót xa: “Chàng chờ đó, sẽ trả thù tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt !” Lại dám động đến Tiểu Hồng Hồng nhà nàng, đúng là trời cao đất dày mà! Lẽ nào Mộ Dung Thiên Thu cho rằng chỉ bản lĩnh chọc cho Đạm Đài Minh Nguyệt tức đến nôn m.á.u thôi, còn cách nào xử lý ?!
“Khụ khụ… , cần !” Hắn ho sù sù vài tiếng, nhấc dậy.
Nam Cung Cẩm vội lao tới đỡ : “Sao cần chứ?! Hắn dám hại thành thế , nếu mà y thuật, để cho một tên lang băm khác khám cho , khi còn tưởng phong hàn! Đến lúc đó...” Nàng thật sự dám nghĩ đến hậu quả đó!
“Hắn … khụ khụ, đối xử với nàng tệ, nàng cần thế.” Giọng trong trẻo mang theo cảm giác lạc lõng, như thể quan hệ của Mộ Dung Thiên Thu và Nam Cung Cẩm cực kỳ , còn chỉ là ngoài .
Cũng chính vì cảm giác lạc lõng khiến Nam Cung Cẩm cảm thấy trong lòng ngập tràn cảm giác thương xót và áy náy. Cả ngày hôm nay nàng đều ở bên cạnh tên Mộ Dung đoạn tụ để chờ tình hình chiến sự báo về cùng với tin tức Đạm Đài Minh Nguyệt ăn vố lớn, để ý đến , thế nên mới chuyện đến tận bây giờ mới phát hiện thì thành thế ! “Chàng lương thiện quá! Lúc thế mà còn đỡ cho gì!”
Đến hôm nay nàng mới , tên kiêu ngạo, ngậm hột thị nhà còn lúc lương thiện như !
Nghe nàng , gì, ho sù sụ vài tiếng nữa, rúc trong lòng nàng, thở thanh mát trong trẻo cao quý thường ngày sự ốm yếu che lấp hết. Khuôn mặt như ngọc trắng bợt trắng bạt, thở cũng gấp gáp, đều.
Nam Cung Cẩm cáu tiết, chợt cảm giác lao ngoài c.h.é.m c.h.ế.t cái tên Mộ Dung Thiên Thu c.h.ế.t tiệt . Nghĩ , nàng định dậy, bỗng đưa tay kéo nàng : “Đừng , thể... Khụ khụ, thể chỉ hạ độc một , coi như dằn mặt thu tay thôi, hơn nữa, chúng cũng chứng cứ.”
Câu cũng nhắc nhở Nam Cung Cẩm, tuy tên Mộ Dung Thiên Thu đó chẳng , nhưng cũng kẻ quá hẹp hòi, đến mức vì một chuyện nhỏ nhặt như thế mà lấy mạng , hẳn là chỉ định dằn mặt Tiểu Hồng Hồng thôi! , đàn ông của Nam Cung Cẩm nàng, là mà khác thể tùy ý dằn mặt ?! Nói đùa! “Yên tâm , mối thù , bà đây nhất định sẽ báo!”
Đôi mắt phượng nheo , tia sáng lạnh lóe lên, tràn ngập sát khí!
nàng thấy, trong ánh mắt của đàn ông ‘yếu ớt’ trong lòng nàng thoáng vẻ giảo hoạt, và vẻ vui sướng vì gian kế thành công. “Nàng... khụ khụ… nàng cách xa một chút, là cảm thấy đủ lắm .”
...
Ngày hôm nay, trong phòng của Thừa tướng bận cuống cuồng, ai cũng vẻ lo lắng vội vàng, vì sắc mặt của Thừa tướng vô cùng khó coi. Vừa một tiểu nha đầu bê chậu trong, chỉ vì ngẩn Thừa tướng và đàn ông trai yếu ớt , thoáng sững sờ, bê chậu ngơ đó một lúc, mà Thừa tướng lên đón lấy chiếc chậu , đó đá một cước đạp văng tiểu nha đầu xa, ngã mạnh đến mức chân tay tím bầm cả : “Không thấy ông đây đang chờ ngươi bê chậu đến ? Ngớ cũng chọn lúc chứ!”
Sau đó y vội vội vàng vàng vò khăn để chăm sóc mỹ nhân ốm yếu ! Thế nên những khác đều sợ đến run rẩy hết cả tim gan, chỉ sợ tiếp theo xui xẻo Thừa tướng đạp là !
Trong lòng Nam Cung Cẩm vô cùng bực bội tức tối, đầu tiên là tức vì thù mà báo , đó là sự tức giận vì thấy Bách Lý Kinh Hồng sốt cao mà nha đầu hiểu chuyện còn ngẩn đó, tất cả lửa giận bốc lên khiến nàng hề do dự, đạp cho đối phương một cú!
Lãnh T.ử Hàn dạo một vòng bên ngoài về, thấy cửa phòng Nam Cung Cẩm mở , một đám hạ nhân vội vàng , trong lòng cũng chợt thấy nghi hoặc, bèn cản một tiểu nha đầu : “Xảy chuyện gì thế?”
Vừa thấy Lãnh T.ử Hàn, tiểu nha đầu mê mẩn đến mất cả hồn vía, đỏ bừng mặt, cúi đầu : “Khởi bẩm Liệt Vương gia, vị công t.ử mà Thừa tướng đưa tới đó trúng độc, sốt cao mãi thấy hạ nhiệt, nên...”
Trúng độc?! Một cảm giác hoang đường dâng lên trong lòng Lãnh T.ử Hàn, một kẻ tinh ranh như Bách Lý Kinh Hồng mà trúng độc ư? Chuyện thật khó mà tin nhỉ?! Nghĩ , trong đôi mắt đen như mực thoáng lóe lên sự vui vẻ chờ xem kịch, xem , cái tên bụng đen tối chiêu độc !
Lần tên thiêu phủ Tam hoàng tử, đổ vấy cho khiến vô cùng ấm ức! Lần là trúng độc, mà kẻ đổ oan, chắc chắn là vị hoàng xui xẻo của ! Thật đáng buồn là nào Tiểu Cẩm cũng gã đàn ông bụng đen tối lừa bịp, cuối cùng mất luôn cả năng lực phán đoán cơ bản. Cảm giác vui mừng nỗi đau khổ của khác dâng lên nồng đậm, trò để xem !
Lúc thấy tin Mộ Cẩn Thần trúng độc, suy nghĩ đầu tiên trong đầu Mộ Dung Thiên Thu là, thế thì quá! Tiểu t.ử báo ứng , ai bảo phái dẫn đến phòng tắm chứ? Đây đều là thứ đáng nhận thôi! là ông trời mắt, xem , chỉ c.h.ế.t!
, khi vui vẻ xong, chợt thấy gì đó đúng! Tay Mộ Cẩn Thần đó dạng đơn giản gì, rõ ràng lúc đó thấy vẫn còn bình thường, chỉ mới một buổi chiều mà trúng độc nghiêm trọng như ? Dù trúng Hạc Đỉnh Hồng, thì đối với những cao thủ tuyệt thế như họ, hẳn vẫn thể khống chế độc tính một hai canh giờ. Chuyện kỳ quặc!
Nghĩ , dậy định qua đó xem thế nào.
Ra khỏi cửa, thẳng về phía phòng Yến Kinh Hồng, đường , ngang qua phòng bếp, thấy một đàn ông áo đen đang vùi đầu sắc thuốc! Hắn chợt bùng lửa giận, chắc chắn tiểu t.ử chính là tên khốn kiếp đưa tới buồng tắm !
Nghĩ sải bước xông tới, thấy lập tức quỳ xuống: “Tham kiến Hoàng thượng!”
Chỉ riêng Phong vẫn im sắc t.h.u.ố.c động đậy, liếc mắt Mộ Dung Thiên Thu, trong lòng thầm nghĩ, bệ hạ thực sự quá thông minh, ngay cả chuyện chắc chắn Mộ Dung Thiên Thu sẽ ngang qua bếp, hơn nữa sẽ nhận mà cũng tính toán ! Hắn ngẩng đầu vẻ kinh ngạc: “Hoàng đế Tây Võ!”
“Tiểu tử, tối hôm đó là ngươi đúng ?!” Mộ Dung Thiên Thu nở nụ tàn độc, rõ ràng nổi sát khí! Hắn thể g.i.ế.c Mộ Cẩn Thần để bé con nổi giận, nhưng một gã hạ nhân thôi, lẽ nào Mộ Dung Thiên Thu g.i.ế.c nổi ?
“Hoàng đế Tây Võ thế là ý gì?” Hiện giờ việc của chỉ là giả ngốc, giả ngốc đến khi Tu dẫn Hoàng hậu nương nương tới đây.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-27-hong-ho-ly-xuat-chieu-doc.html.]
“Không , Mộ Dung Thiên Thu tới phòng bếp, xem gây khó dễ cho Phong! chúng thuộc hạ đều đối thủ của Mộ Dung Thiên Thu!” Tu cuống cuồng chạy phòng Nam Cung Cẩm, nhanh miệng .
Nam Cung Cẩm điên tiết, ngọn lửa giận ngập trời bùng từ đáy lòng, giờ mà còn chuyện do tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt , thì đ.á.n.h c.h.ế.t nàng cũng tin! Hạ độc đành, còn dám gây khó dễ cho Phong sắc thuốc! Nàng vội vàng chạy ngoài về phía phòng bếp, từ đằng xa thấy tiếng của Mộ Dung Thiên Thu: “Người , lôi ngoài c.h.é.m cho trẫm!”
Bước chân của nàng nhanh hơn vài phần, cửa thấy Phong và Mộ Dung Thiên Thu đang đ.á.n.h , qua một chiêu, Nam Cung Cẩm hét to: “Dừng tay!”
Hai cùng thu tay , nhưng Nam Cung Cẩm nhanh chóng ngửi thấy mùi của cỏ đoạn trường, chính là loại độc mà Bách Lý Kinh Hồng trúng đó, ở Mộ Dung Thiên Thu! nàng rằng, thứ phấn độc đó, là do lúc đ.á.n.h với , Phong len lén... chính là vì chờ nàng chạy tới phát hiện ! Thế nên, Nam Cung Cẩm chắc chắn một trăm phần trăm rằng chuyện chính là do Mộ Dung Thiên Thu , sắc mặt nàng lập tức sa sầm xuống: “Hoàng thượng, thần sinh t.ử vì ngài, giờ nam sủng của thần trúng độc, ngài còn ngăn cản cho sắc t.h.u.ố.c là thế nào?”
Thật từ lúc Nam Cung Cẩm bước , Mộ Dung Thiên Thu cản thấy từ xuống đều gì đó ! Hắn đây bao lâu, bé con nhận tin tức chạy tới nhanh như thế ? Sự cảnh giác trời sinh khiến cho ngửi thấy mùi âm mưu ở đây, đây là sự nhạy cảm của một chính trị gia vốn , cảm giác dường như nhảy thẳng trong một cái bẫy, nhưng cụ thể cái bẫy là thế nào, thì tạm thời rõ !
Thấy Yến Kinh Hồng bùng nổ, nhíu mày, giọng âm u ngả ngớn vang lên: “Yến khanh, bất kính với trẫm, trẫm là đế vương, chẳng lẽ thể xử lý ?”
“Hoàng thượng, là trong phủ của thần, nếu sai chuyện gì, thần sẵn lòng gánh vác trách nhiệm, xin Hoàng thượng đừng khó dễ một hạ nhân!” Mặt Nam Cung Cẩm nghiêm , hiển nhiên là đang cực kỳ khó chịu, thái độ đối xử với Mộ Dung Thiên Thu cũng xa cách.
Mộ Dung Thiên Thu nhíu mày, còn gì đó thì thấy Nam Cung Cẩm đầu với Phong: “Còn ngẩn đó gì, mau sắc t.h.u.ố.c , ở đây, để xem ai dám động đến t.h.u.ố.c !”
Nghe Mộ Dung Thiên Thu liền hiểu ngay, chẳng lẽ Yến Kinh Hồng lo cố tình qua đây để động chạm ấm t.h.u.ố.c đó, nên mới to gan lớn mật dùng thái độ đó chuyện với ? “Yến khanh, khanh nghĩ trẫm sẽ vô sỉ đến mức động tay động chân t.h.u.ố.c của Mộ Cẩn Thần ?”
“Ồ ha ha ha… Hoàng thượng cao quý như , thể mấy chuyện vô sỉ như thế chứ!” Nam Cung Cẩm châm chọc , giọng điệu cực kỳ khinh bỉ, khiến thế nào cũng cảm thấy vô cùng khó chịu!
Mộ Dung Thiên Thu khó chịu: “Yến khanh, khanh nghi ngờ trẫm thật đấy ?”
“Hoàng thượng, thần , ngài cao quý như , phẩm chất cao thượng, hẳn sẽ chuyện vô sỉ thế , mà ngài còn cứ hỏi hỏi , lẽ nào ngài thật sự hy vọng thần nghi ngờ ngài ?” Thái độ Yến Kinh Hồng ương ngạnh khiến trong lòng Mộ Dung Thiên Thu chợt cảm thấy khó chịu. Lúc bé con cư xử với cũng là mật, nhưng ít nhiều gì cũng thoải mái như bạn bè, hôm nay như đối mặt với kẻ thù ?!
“Yến khanh...” Hắn vẫn còn nữa.
Nam Cung Cẩm , hơn nữa còn cho cơ hội chuyện. Nếu vì thấy Tiểu Hồng Hồng đồng ý cho tay, mà bình thường tên đối xử với cũng tệ, thì giờ nàng cho Mộ Dung Thiên Thu mặt ! Người đàn ông của nàng, giờ chỉ nàng bắt nạt, gì đến lượt khác bắt nạt chứ?
Sau đó, nàng dùng giọng điệu vô cùng trung thành, cực kỳ quan tâm : “Hoàng thượng, nếu ngài nhàn rỗi quá việc gì , thì về nghĩ kế để đ.á.n.h lui quân địch tiếp , đóng cửa trong phòng mà suy nghĩ cho kỹ càng, đừng chạy lung tung khắp nơi, nếu cẩn thận trẹo chân to chuyện ! Nếu thế, chắc chắn thần sẽ lo lắng đến mức cơm buồn ăn, chẳng buồn uống đấy!”
Khóe môi Mộ Dung Thiên Thu giật giật, vì câu , cảm giác thật đối phương đang hy vọng trật chân thế nhỉ? “Yến khanh...”
“Thừa tướng, t.h.u.ố.c sắc xong !” Phong bê một bát t.h.u.ố.c sang.
Nam Cung Cẩm đón lấy, Mộ Dung Thiên Thu : “Hoàng thượng, thần còn việc, thần cáo từ ! Ngài nhớ cho kỹ nhé, ít ngoài thôi, quan trọng nhất là tuyệt đối đừng đến phòng thần, Mộ Cẩn Thần trúng độc , cũng tránh để va chạm tới ngài!
Nói nàng cũng để cho Mộ Dung Thiên Thu trả lời, bê bát luôn.
Phong thầm sung sướng trong lòng, vội vàng theo. Màn kịch của bệ hạ thật quá xuất sắc! E rằng tên Mộ Dung Thiên Thu tức đến nôn m.á.u !
Chờ y , Mộ Dung Thiên Thu hít sâu mấy , chợt cảm thấy đầu choáng váng. Có đối xử với tên tiểu t.ử Yến Kinh Hồng quá nên mới khiến cho y coi trời bằng vung như thế . Từng câu từng chữ của y, gì chút tôn trọng nào dành cho chứ?!
Nội thị giám ở bên cạnh bừng bừng tức giận: “Hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân quá vô lễ!”
Câu chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa, Mộ Dung Thiên Thu lập tức phát hỏa, bước khỏi phòng bếp. Hắn cũng xem rốt cuộc Mộ Cẩn Thần đang cái trò quỷ gì! Đáng buồn là vì đang quá phẫn nộ, bước cửa mà để ý chân , bất cẩn đạp nhầm bậu cửa, đúng là suýt bịt trẹo chân thật. Thế nên trong lòng càng tức giận hơn!
Vừa cửa đụng ngay Lãnh T.ử Hàn!
Lãnh T.ử Hàn như như , trong mắt đầy vẻ nỗi đau khổ của khác: “Hoàng , thật bảo trọng nhé!” Nói cũng chờ Mộ Dung Thiên Thu phản ứng, ngay, cứ như cố tình tới đây một chuyến là vì mấy lời chân thành với Mộ Dung Thiên Thu .
Mộ Dung Thiên Thu nhíu mày, nghi hoặc theo bóng , bảo trọng? Bảo trọng cái gì?!
Đến trạch viện của Nam Cung Cẩm, bước , đều quỳ xuống hành lễ, còn Nam Cung Cẩm thì đang đút cho Bách Lý Kinh Hồng uống thuốc. Người yếu yếu ớt ớt đùi Nam Cung Cẩm, vẻ thực sự trúng độc nhẹ. , thấy rõ ràng rằng khi bước phòng, ánh mắt đàn ông về phía , rõ ràng là ánh mắt của một vô cớ trúng nên , mà là vô cùng nham hiểm!
“Khụ khụ… Hoàng đế Tây Võ.” Hắn ho sù sụ chào hỏi .
Cảm giác kỳ quái trong lòng Mộ Dung Thiên Thu càng nồng đậm hơn, đàn ông thấy mà còn chủ động chào hỏi cơ ?
“Được , uống t.h.u.ố.c , để ý đến mấy liên quan cái gì!” Giọng khó chịu của Nam Cung Cẩm vang lên.
Nụ trong mắt Bách Lý Kinh Hồng càng sâu hơn, ở góc mà Nam Cung Cẩm thấy, Mộ Dung Thiên Thu bằng ánh mắt cực kỳ khiêu khích, đó ngoan ngoãn đầu uống thuốc.
Mộ Dung Thiên Thu chợt cảm thấy cơn tức chặn ở cổ, lên xuống xong, suýt nữa ngất xỉu! Hắn là liên quan ư? Có tiểu t.ử Yến Kinh Hồng chán sống ?! Còn cả ánh mắt đắc ý của Mộ Cẩn Thần nữa, khiến bất cứ chi tiết nào của chuyện cũng lộ vẻ kỳ quái cả, dường như bộ đều hướng về phía ! “Yến khanh, khanh chuyện với trẫm thế đấy ?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, đối với Mộ Cẩn Thần mà , thì ngài chính là liên quan! Câu thần sai ?!” Nam Cung Cẩm đáp mà còn thèm đầu. Nàng Mộ Dung Thiên Thu xong câu thể sẽ phẫn nộ đến mức g.i.ế.c , nhưng hiện giờ cũng phẫn nộ đến mức kết liễu ! Thế nên, chẳng gì cần kiêng nể hết!
Giọng điệu giống như đối xử với kẻ thù truyền kiếp, khiến Bách Lý Kinh Hồng chỉ đắc ý cái nữa thôi. Cũng chính vì thế, trong lúc nước sôi lửa bỏng , cuối cùng Mộ Dung Thiên Thu cũng hiểu rõ, gài bẫy ! Ánh mắt về phía Bách Lý Kinh Hồng cũng đầy vẻ ngạc nhiên nghi hoặc, và thể tin nổi. Hắn thực sự ngờ đàn ông đen tối đến mức như thế , tiếc tự hạ độc chính chỉ để gài bẫy tình địch!!! Thật đúng là tài năng xuất chúng trong những kẻ xa!!!!
Không chờ phát hỏa, Nam Cung Cẩm với Bách Lý Kinh Hồng một câu khiến suýt nôn máu: “Cũng tại quá lương thiện nên mới phân biệt rõ ràng thế giới ai là , ai là kẻ . Sau đối xử với mấy kẻ bụng đen tối, chúng nhất định đề phòng cẩn thận, thể tùy tiện đáp lời , ?”
Mộ Dung Thiên Thu chợt cảm thấy y như tuyết rơi giữa tháng sáu. Mấy kẻ bụng đen tối ư?! Rốt cuộc ai mới là xa đen tối?!!!
Quyển 3