Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 26:: Nhớ Nói Cho Hoàng Hậu Biết, Chính Trẫm Đã Đả Thương Mộ Dung Thiên Thu
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , một tên binh sĩ tới đây bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng ở thành Thiệu Dương hòa với binh mã Tây Võ trong đầu giao chiến, tiêu diệt hai mươi vạn quân địch, bên tổn thất chín vạn ! Hoàng thượng còn liên tục tiêu diệt hai tên Đại tướng, Tây Võ Hoàng cũng Hoàng thượng đ.â.m thương! Quân thu thắng!”
Đây thể nghi ngờ là một tin tức , là chiến thắng đầu tiên chiến trường của Đông Lăng, là đại chiến thắng Tây Võ! Tình hình vô cùng ! Nam Cung Cẩm hài lòng gật đầu: “Không tệ, khiến bà đây mất mặt!”
Câu , tất cả đầu đều chảy dài những vạch đen thật to! Hoàng thượng và Hoàng hậu, cuối cùng ai mới là đàn ông thế! Sao bọn họ cảm thấy Hoàng hậu so với Hoàng thượng còn bá khí hơn nhiều ? Tên binh sĩ truyền tin cũng cạn lời. Lúc đó Hoàng thượng sai truyền tin tức cho Hoàng hậu, còn nhấn mạnh với nhớ cho Hoàng hậu rằng, trẫm đả thương Mộ Dung Thiên Thu, vẻ mặt đó mặc dù lạnh lùng, nhưng trong đáy mắt vô cùng đắc ý. Lúc đó cảm thấy gì , ngờ Hoàng hậu nương nương còn khiến nên lời hơn. Lần , tất cả đều yên tâm mà hùng dũng oai vệ xây sửa tường thành. Cố gắng nhanh chóng thành để Hoàng thượng và Hoàng hậu còn sớm đoàn tụ cùng . Trong hai ngày , Nam Cung Cẩm cùng với Thượng Quan Cẩn Duệ sửa dòng chảy của sông Nam Hà, cắt đứt ở thành Kiến Khang. Nếu , chờ đến khi cả hai tòa thành đều mất nước, thì lúc đó việc nghĩ cách cải tạo cũng là cả một vấn đề nan giải. Cho nên biện pháp nhất là giải quyết hết các vấn đề trong lúc , thể tiết kiệm sức lao động một cách nhất, về cũng bớt phiền phức. Ròng rã mười ngày, sự đồng tâm hiệp lực của , ngờ công trình vốn mất mấy tháng mới thể thành, giờ tất cả đều xong! Nam Cung Cẩm tường thành Kiến Khang và đường sông thành, thở phào một : “Cuối cùng xong !”
“Ừm!”
Thượng Quan Cẩn Duệ cũng nhã nhặn, hai bên tường thành, đám thành Tần Tiền đàm tiếu. Phía bọn họ xa, một bóng màu tím nhạt đón gió mà , gió lay động những tấm sa mỏng màu tím nàng, đôi mắt hai mặt, siết chặt cung trong tay một lát. Trong lòng cũng từ từ buông lỏng xuống! sát khí lóe lên một chút biến mất cũng thể trốn giác quan nhạy cảm của Nam Cung Cẩm! Nàng đầu thật nhanh, thấy Mộc Nguyệt Kỳ cách đó xa, trong mắt hiện lên sự phức tạp, đó với Thượng Quan Cẩn Duệ bên cạnh: “Duệ ca ca, về ! Ta mấy chuyện với Mộc cô nương.”
Thượng Quan Cẩn Duệ chút rõ ràng lắm, mày kiếm nhíu , các nàng một chút, gật nhẹ đầu, . Khi đến bên cạnh Mộc Nguyệt Kỳ, đột nhiên cảm thấy bước chân của chút nặng nề, chỉ sợ hiện nay dám đối mặt nhất chính là Mộc cô nương! Chờ khuất, Nam Cung Cẩm mới , điềm nhiên như việc gì Mộc Nguyệt Kỳ, nàng xác định cảm giác của bản là ảo giác, Mộc Nguyệt Kỳ đúng là động sát cơ! nàng sát cơ đó là đối với ai, cho nên kiềm chế , xem phản ứng của đối phương. Mà ánh mắt Mộc Nguyệt Kỳ nàng vô cùng thản nhiên, lạnh nhạt, chậm rãi đến bên cạnh nàng: “Muội chuyện gì với ?”
“Cũng gì, chỉ là sợ hai bọn tỷ gặp ngại ngùng thôi. Ai, thiết kế cho bọn tỷ bao nhiêu cơ hội như thế, mà vẫn…”
Nam Cung Cẩm , thở dài một tiếng. Mộc Nguyệt Kỳ thế, bỗng nhiên ngửa đầu thoáng qua trời xanh, trông mặt đầy vẻ bi ai: “Muội , mới g.i.ế.c !”
Mộc Nguyệt Kỳ xong, khiến cho suy nghĩ trong lòng Nam Cung Cẩm buông lỏng , nếu như Mộc Nguyệt Kỳ thể thẳng thắn với nàng như thế , liền chứng minh Mộc Nguyệt Kỳ vẫn coi nàng là bằng hữu. Nam Cung Cẩm còn mở lời, Mộc Nguyệt Kỳ tiếp tục : “Ròng rã bốn năm, từ khi mới gặp đầu tiên, nhận định là trong mệnh của . Cho dù gì, cũng đều theo bên cạnh , cho dù phản Đông Lăng, cũng quan tâm tới cái danh trung liệt của cha , cứ như thế mà quan tâm . Thế nhưng qua nhiều năm như thế, cho tới bây giờ cũng rõ ràng trong lòng cuối cùng là đang nghĩ gì. Có vẻ như thích , nhưng giống như là thích, vẻ như cũng từng một chút dịu dàng thực sự với , nhưng bao lâu, biến mất thấy gì nữa.”
“Một như thế, lúc nào cũng , thi thoảng cho một phần hy vọng nhỏ nhoi, nhưng qua , cho đến chín phần tuyệt vọng. Hắn luôn khiến cảm thấy như thấy điểm cuối cùng trong cuộc sống mênh mang hư ảo , nhưng kết quả phát hiện tất cả chỉ như là hoa trong gương, trăng trong nước.”
Khi nàng những lời , mặt đầy mê man, lên trời cao, nhẹ giọng mà , nhưng sự mê man chất chứa đầy ưu thương. Nam Cung Cẩm thở dài một : “Trong tình cảm, vốn là nào thích sẽ chịu thiệt thòi nhiều hơn đối phương. chính vì thế, tỷ g.i.ế.c ?”
“ , g.i.ế.c ! Ban nãy, thấy hai bên , liền g.i.ế.c . G.i.ế.c , đó theo , thì sẽ chịu đau khổ như bây giờ nữa. Mà đường xuống hoàng tuyền, cho dù cũng chỉ một bồi bên cạnh !”
Càng , giọng điệu của nàng càng kích động, thậm chí còn mang theo một chút hương vị điên cuồng. Nam Cung Cẩm thản nhiên : “Vậy ban nãy tỷ tay?”
Mộc Nguyệt Kỳ thế thì khẽ giật , đó, thở dài một , càng thêm buồn bã mà : “Vì tay, đúng thế! Vì tay, bởi vì, căn bản là tay ! Đừng là tay, cho dù là giơ cung lên cũng sức lực.”
“Mộc cô nương, tỷ nên nghĩ thoáng một chút, chỉ khuyên tỷ . Tỷ suy nghĩ mà xem, là gia đình, thể phát sinh chuyện gì với Duệ ca ca, hơn nữa, tình cảm giữa và là tình , chuyện , khả năng chính cũng thấy rõ. Chấp niệm trong lòng , chẳng qua chỉ là hai chữ trách nhiệm mà thôi! Hơn hai mươi năm đều gánh vai hai chữ , thời gian lâu dài khiến chính cũng quên đó là tình cảm thế nào, mà chỉ còn sự cố chấp chờ đợi. Chính cũng bối rối rõ, cho nên tỷ nên chờ suy nghĩ rõ ràng. Mà ở bên cạnh , trừ một như , cũng chỉ một phụ nữ là tỷ, tỷ từng thấy cận với phụ nữ khác nào như thế ?”
Mộc Nguyệt Kỳ nàng , cũng tự chủ mà gật nhẹ đầu trong lòng, Nam Cung Cẩm sai, mặc dù Thượng Quan Cẩn Duệ đối với đều là thái độ hiền lành, nhưng trong sự hiền lành đó sự xa cách. Chỉ hai nàng, sự đối xử của mới sự khác biệt. Nam Cung Cẩm thấy nàng vẻ buông lỏng hơn một chút, tiếp tục : “Vả , lui một bước mà , nếu như Thượng Quan Cẩn Duệ , tỷ thể c.h.ế.t ? Trên thế giới cho tới bây giờ, ai ai thì sẽ sống , nếu thật sự theo đuổi , tỷ còn lựa chọn khác, tội gì vì một tên đàn ông mà thiết sống nữa?”
Mộc Nguyệt Kỳ xong, chút thể tưởng tượng mà nghiêng đầu nàng một cái : “Vậy hỏi , nếu Bách Lý Kinh Hồng, sẽ thế nào?”
“Vậy xem tại , nếu là theo đàn bà khác, tất nhiên sẽ chẳng thêm một . Nói chừng mà tâm trạng , sẽ thịt cả hai bọn họ, đó tìm mùa xuân thứ hai, tỷ thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn thích đến phát điên ? Bên ngoài còn nhiều đàn ông thưởng thức như , còn lâu mới vì một thứ cặn bã mà đòi sống đòi c.h.ế.t!”
Nam Cung Cẩm đắn mà bậy. Mộc Nguyệt Kỳ bên cạnh hít một , nhất là câu Hoàng Phủ Hoài Hàn thích nàng đến phát điên, khiến cho khóe miệng nàng run lên bần bật! Nam Cung Cẩm tiếp: “Ngược , nếu như xảy chuyện gì bất hạnh ngoài ý , bà đây tiên sẽ tiêu hết tiền của sống c.h.ế.t ! thế!”
Nàng , chăm chú, còn gật nhẹ đầu, đây chính chuyện đau khổ nhất của nàng, vì đời khi c.h.ế.t , còn tiêu hết tiền. Mặt Mộc Nguyệt Kỳ đen , nàng : “Vậy mới cái gì, nào mà sống nổi khi ai đó, đây là…”
“Ai nha!”
Nam Cung Cẩm chút lúng túng vỗ vỗ bả vai nàng, sờ lên cằm chút râu ria nào của , bộ dáng vô cùng cao thâm : “Hôm nay sẽ cho tỷ một đạo lý, khi một khuyên nhủ một khác, họ sẽ đều , cũng lý trí, lời lý. đổi bản ở vị trí đó, thì khó ! Đây chính là câu ‘ ngoài tỉnh táo, trong cuộc u mê’ trong truyền thuyết đấy!”
Mộc Nguyệt Kỳ thế, khóe miệng co rúm , suýt nữa thì mấy câu của nàng khiến cho ngất ! “Được ! Được ! Mấy ngày nay thật sự là mệt c.h.ế.t, về ngủ một giấc thật ngon, sáng sớm mai còn chạy trợ uy cho Tiểu Hồng Hồng nhà !”
Nam Cung Cẩm xong, liền duỗi cái lưng mệt mỏi, mặt cũng đầy vẻ mệt mỏi, mấy ngày nay, nàng thật sự mệt mỏi. nàng còn mấy bước, một tên binh sĩ vội vàng chạy đến : “Hoàng hậu nương nương, xong ! Hoàng thượng và Tây Võ Hoàng đang khai chiến ở thành Thiệu Dương, bỗng nhiên tuyết lở!”
Phụ cận thành Thiệu Dương, chính là núi tuyết nổi tiếng Nam Nhạc! Cũng chính là nơi lúc Nam Cung Cẩm rơi xuống vách núi, chỗ đó luôn bao trùm bởi băng tuyết trăm năm, cho nên mùa xuân tuyết cũng tan. Nam Cung Cẩm để ý lắm ngáp một cái: “Cho nên Mộ Dung Thiên Thu tuyết vùi đúng ?”
Không trong tiểu thuyết luôn luôn là như thế ? Nữ chính luôn vận khí vô địch, còn nam chính đều cường đại đến t.h.u.ố.c chữa, tuyệt đối sẽ ngã ngựa ! “Làm ngài ?”
Tên binh sĩ ngẩng đầu lên kỳ quái. Nam Cung Cẩm đang khích lệ một chút nhưng ngay đó tên binh sĩ : “ tình hình tuyết lở hung mãnh, cho nên Hoàng thượng và Mộ Dung Thiên Thu đều tuyết vùi, hiện tại rõ tung tích!”
“Cái gì?”
Nam Cung Cẩm lập tức thấy choáng váng, hai con mắt trợn to, bước chân cũng lảo đảo một chút. “Ngươi cái gì? Ngươi lặp nữa?”
“Tiểu nhân tung tích của Hoàng thượng và Mộ Dung Thiên Thu rõ! Hai bên đều ít binh sĩ mất tích!”
Tên binh sĩ xong, trong lòng cũng vô cùng sợ hãi, thậm chí cảm thấy bản chút phát lạnh. Nam Cung Cẩm lập tức cảm thấy tối tăm mù mịt! Sao thế, thành thế ? Trong ấn tượng của nàng, từ đến nay đều là gì , hầu như việc gì thể khó , nhưng hiện nay, gặp tuyết lở, hơn nữa còn rõ tung tích?! Nàng thể nghĩ ngợi gì nữa, chạy nhanh xuống tường thành: “Mộc cô nương, bảo Duệ ca ca thủ thành giúp , thành Thiệu Dương !”
Nàng chạy như một cơn gió, chỉ một lát, lưng ngựa, kịp mang theo một tên binh sĩ nào, cũng kịp câu gì. Cưỡi ngựa điên cuồng mà , nàng nghiến răng nghiến lợi mắng: “Bách Lý Kinh Hồng, cứ liệu hồn với bà đây! Nếu mà tổn thương chút nào, bà cầm chổi lông gà đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Vừa mắng, hốc mắt nàng tự chủ mà đỏ lên. Tên đàn ông vô dụng , là nam chính ? Sao tuyết vùi cùng với Mộ Dung Thiên Thu? Vô dụng! Vô dụng! Một chút tác dụng cũng ! Nàng tức giận mắng trong lòng nhưng nàng cũng rõ ràng, tuyết lở nghĩa như thế nào, đây là một thế giới huyền huyễn, mạnh hơn nữa cũng ông trời áp bách phía , cũng chẳng gì! Chuyện trách . Sau khi Thượng Quan Cẩn Duệ thấy nàng , hai lời. Lập tức lên ngựa, chuẩn theo, Mộc Nguyệt Kỳ : “Trước khi nàng , dặn thủ thành giúp nàng!”
“Uất Trì Thành! Giao chuyện thủ thành cho ngươi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-26-nho-noi-cho-hoang-hau-biet-chinh-tram-da-da-thuong-mo-dung-thien-thu.html.]
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Bây giờ Hoàng Phủ Hoài Hàn đang ở chiến trường với quân Bắc Minh, thể rảnh mà lo đến bọn họ bên , cho nên Uất Trì Thành miễn cưỡng thể vững vài ngày! Uất Trì Thành là một Tam phẩm Tướng quân, chơ tới giờ cũng đảm đương qua chức trách lớn thế , sửng sốt một chút, vội vàng : “Rõ, Tướng quân!”
Lời phát , Thượng Quan Cẩn Duệ cưỡi ngựa lao vùn vụt . Vì chuyện tường thành và đường sông, Cẩm Cẩm hai ngày đêm ngủ, Thiệu Dương, là lộ trình mấy nghìn dặm, đường khẳng định nàng sẽ nghỉ ngơi! Cho nên nhất định theo, để tránh cho nàng phát sinh chuyện gì ngoài ý . Mà thành Thiệu Dương cũng bận rộn đến tung trời lật đất, chỉ là bên Nam Nhạc, mà cả bên Tây Võ cũng đang bừng bừng khí thế tìm kiếm. Hoàng đế hai nước hiện nay đều rõ tung tích, trăm nghìn năm qua đến giờ đều xuất hiện tình trạng ! Khi Nam Cung Cẩm đuổi tới thành Thiệu Dương, là sáu ngày đó! Đại tướng thủ thành thấy nàng, cũng giật thót , lộ trình vốn là mười lăm ngày, vẻn vẹn chỉ sáu ngày chạy tới! Mà ngay cả một tên hộ vệ cũng mang theo, cứ như thế hai … “Hoàng hậu nương nương…”
Bọn họ còn kịp hành lễ, Nam Cung Cẩm vung tay cản bọn họ! “Bách Lý Kinh Hồng mất tích chỗ nào?”
“Dạ?”
Cho tới bây giờ cũng nào tục danh Hoàng thượng mặt bọn họ, cho nên trong lúc nhất thời còn kịp phản ứng. Nam Cung Cẩm đột nhiên giận dữ, lửa giận bùng lên trong tim nàng, nàng nghiến răng : “Ta hỏi Bách Lý Kinh Hồng vô dụng mất tích ở , các ngươi đều điếc hết ?”
“Cẩm Cẩm!”
Thượng Quan Cẩn Duệ tự , nhắc nàng bình tĩnh. Đến giờ những Tướng quân cuối cùng mới phản ứng , vội vàng : “Hoàng hậu nương nương bớt giận, mạt tướng lập tức dẫn ngài !”
Hắn xong, liền dẫn nàng tới núi tuyết. Mặc dù thời điểm hai quân giao chiến qua sáu ngày, nhưng bốn phía vẫn còn chút dấu vết đ.á.n.h , Nam Cung Cẩm ngửa đầu, núi tuyết cao cao, thấy dấu vết sụt lở! Ở Nam Nhạc, tuyết lở thường phát sinh mùa đông, chỉ sợ Bách Lý Kinh Hồng và Mộ Dung Thiên Thu đều ngờ đột nhiên tuyết lở! Tên Tướng quân chỉ một chỗ, với Nam Cung Cẩm: “Hoàng hậu nương nương, nơi Hoàng thượng mất tích chính là ở nơi đó! Lúc đó tuyết lớn bỗng nhiên đổ xuống, Mộ Dung Thiên Thu chạy trốn kịp, liền cuốn lấy Hoàng thượng đ.á.n.h , nên cả hai đều tuyết cho…”
Nam Cung Cẩm hít sâu một , tâm trạng vốn đang hậm hực thì nay càng thêm nặng nề. Bách Lý Kinh Hồng quen mặc đồ trắng, cứ thế mà tìm trong đống tuyết, thì chẳng khác nào mò kim đáy biển, mà hiện giờ sáu ngày, sáu ngày! Nàng thở dài một , chỉ ba nơi : “Từ chỗ , chỗ , còn chỗ , đào lên cho bản cung, đào sâu ba thước cũng tìm !”
“Vâng!”
Những binh si theo Bách Lý Kinh Hồng gấp rút tiếp viện nhanh chóng đào, mà Nam Cung Cẩm thì dẫn theo vạn , tìm khắp cả núi tuyết! Đến lúc ăn cơm, binh sĩ nhắc nhở nàng ăn cơm, nàng cũng hề , chỉ máy móc vô thức tìm khắp nơi, khắp nơi. Chỉ cần thấy mặt đất tuyết trắng vẻ gì khác , nàng đều chạy nhanh đến xem , nhưng một một chạy đến, thu chỉ là một thất vọng. Lại qua hai ngày, hầu như cơ bản đều từ bỏ, trôi qua tám ngày! Bây giờ tìm Hoàng thượng, chỉ sợ cũng là… bọn thấy vẻ mặt Hoàng hậu nương nương, ai dám tới khuyên nàng, chỉ thể ngày đêm theo cùng nàng tìm như thế. Cuối cùng, lúc Nam Cung Cẩm cảm thấy tín niệm trong lòng sụp đổ, lúc nàng cảm thấy đây là thời điểm nàng theo cùng lên trời cao, cùng xuống suối vàng, thì nàng chợt trông thấy ở xa xa một con ngựa chở một bóng màu trắng đang tới đây. Mà đang lưng ngựa , trông như đang choáng. Bên cạnh ngựa một cô gái, cô nắm dây cương, quanh. Không là ai kêu lên một tiếng: “Kia là ngựa của Hoàng thượng!”
Trong nháy mắt bọn hô lên “Kia là ngựa của Hoàng thượng!”
, Nam Cung Cẩm như một cơn gió chạy tới, ánh mắt sợ hãi đang nàng chăm chú của cô gái , nàng bế từ ngựa xuống, lật xem xét, mặt chớp mắt, suýt nữa vui đến phát ! Tên khốn kiếp rùa rút đầu ! Quả nhiên c.h.ế.t! Nàng vội vàng dò mạch của , khí tức vô cùng yếu ớt! Thượng Quan Cẩn Duệ đến hỗ trợ nâng lên, về trong thành, Nam Cung Cẩm cũng nhanh chóng phân phó lấy thuốc, chuẩn ngân châm và nước nóng! Trong thành Thiệu Dương. Bách Lý Kinh Hồng ngâm trong thùng tắm, khuôn mặt tinh xảo trắng bệch, một chút sắc m.á.u nào, tóc đen còn dính đầy tuyết. Còn Nam Cung Cẩm đang cầm ngân châm, nhanh chóng châm mấy huyệt lớn , mắt phượng híp , động tác hai tay ngừng. Thượng Quan Cẩn Duệ và mấy vị Tướng quân ở bên cạnh đều vô cùng lo lắng bọn họ, lo lắng cứu Hoàng thượng, lo lắng thể Hoàng hậu chịu đựng , dù thì mấy ngày nay Hoàng hậu cũng ngủ nghỉ, bọn họ đều trông thấy trong mắt! Sau hai canh giờ, Nam Cung Cẩm mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt mới hòa hoãn xuống, thu ngân châm, khóe môi nhoẻn miệng , bước chân chợt lảo đảo, Thượng Quan Cẩn Duệ vội vàng đỡ nàng, Mấy tên Tướng quân vội vàng : “Nương nương, chứ?”
“Không việc gì!”
Sắc mặt Nam Cung Cẩm tái nhợt, nàng gật nhẹ đầu. Chúng tướng sĩ đều thở phào một , vội vàng : “Vậy còn Hoàng thượng…?”
“Hắn cũng , nhớ cho uống thuốc.”
Hiện nay, nàng thật sự chịu nổi nữa, cảm thấy thể té xỉu bất cứ lúc nào. Các tướng sĩ lúc mới giãn lông mày : “Nương nương, ngài nhanh nghỉ ngơi !”
Nam Cung Cẩm gật nhẹ đầu, nghiêng đầu cô gái cùng theo thành : “Cô nương, là ngươi tìm ?”
Cô gái sửng sốt một chút, đó nuốt nước bọt một cái, lúc đó nghĩ là Hoàng thượng! Lúc đấy cô chỉ thấy con ngựa chở một đàn ông cực kỳ tuấn, đến cửa nhà cô , khi đó, hôn mê, đôi mày nhăn , trong miệng ngừng lẩm bẩm cái gì mà: “Trẫm thể c.h.ế.t, thể c.h.ế.t, Cẩm Nhi còn sống, trẫm thể c.h.ế.t , thể…”
Khi đó nàng “trẫm”
thành “thật”
, cũng quá để ý, đó còn nghĩ nên cứu , nhưng lúc đó chỉ còn một , cô khả năng cứu . Lại trông thấy ngọc bội bên hông , vẻ đáng tiền, nghĩ rằng cứu một tiền, ít nhất thể kiếm một món tiền to, liền dắt ngựa, định mang tìm đại phu trong trấn, đó liền gặp những . Thế nhưng cô tuyệt đối ngờ rằng là Hoàng thượng! Không là “thật”
, mà là “trẫm”
! Giờ phút , trong lòng cô bỗng nhiên sinh một suy nghĩ to gan, cô : “ thế, cứu và ngựa từ trong đống tuyết , khi đó tuyết vùi, vô cùng vất vả, mới cứu !”
Tay cô bất giác nắm chặt lấy tay áo, một cơ hội để phượng hoàng bay cao thế , cô tuyệt đối sẽ bỏ qua! Khi đó Hoàng thượng choáng, là ngựa chở , là do cô đào tuyết cứu chứ? “Đa tạ cô nương! Người , cho vị cô nương ngàn lượng vàng, để tỏ lòng ơn!”
Nam Cung Cẩm nhạy cảm nên thấy động tác nắm tay áo của cô , nhưng bất kể lời cô là thật giả, cũng đúng là cô đưa Bách Lý Kinh Hồng từ trong núi tuyết mênh m.ô.n.g ngoài, cho nên nhân tình thể trả. Một tên Tướng quân lĩnh mệnh: “Rõ! Mạt tướng thực hiện ngay!”
Ngàn lượng vàng, đừng là một cô gái núi thế , đối với cuộc sống xa hoa mà , cũng là một khoản tiền tài nhỏ. Theo lý thuyết cô hẳn nên hài lòng mới đúng, nhưng cô chợt ngẩng đầu, thẳng mắt Nam Cung Cẩm : “Ta ngàn lượng vàng! Ta cung phi!”
“Cái gì?”
Nam Cung Cẩm chút buồn cô một cái, cô c.h.ế.t ?! Cô gái lớn tiếng lặp : “Ta ơn cứu mạng đối với Hoàng thượng! Ta cung phi! Chẳng lẽ Hoàng hậu cho rằng, chỉ một vị trí phi tần thôi, quan trọng hơn tính mạng Hoàng thượng ?”
Quyển 4