Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 26:: Binh Bất Yếm Trá!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Dung Thiên Thu bó tay, : “Yến khanh , thật , gửi thư của Đạm Đài Minh Nguyệt cho Bình Nguyên Hầu, là hành vi cực kỳ vô sỉ!” Điều biểu đạt là, bất kể là phe địch phe , thì cũng đều phỉ nhổ hành vi của họ, thế nên tuyệt đối thể tồn tài cái trạng thái gọi là “hiện giờ ai đó đang sùng bái y, sùng bái đến mức khiến y hắt xì” !
“Hoàng thượng, binh bất yếm trá mà. Tự Đạm Đài Minh Nguyệt nhét cái nhược điểm lớn như thế tay chúng , nếu dùng thì chẳng quá lãng phí ? Còn một chuyện nữa, xin Hoàng thượng cứ yên tâm, hiện giờ trong lòng bọn họ, kẻ vô sỉ là vi thần, liên quan gì đến ngài!” Ông đây giúp ngươi chuyện lớn như thế mà tên khốn nhà ngươi còn chê ông vô sỉ , cút ngươi !
Nam Cung Cẩm c.h.ử.i ầm lên trong lòng, ngoài mặt vẫn vô cùng chân thành, cung kính, chẳng khác nào đang bái phật tổ.
Mộ Dung Thiên Thu chợt bật : “Yến khanh, khanh cho rằng trẫm đang trách móc thủ đoạn của khanh thế? Trẫm chỉ với khanh là, giờ chắc Đạm Đài Minh Nguyệt tức đến nôn m.á.u , đối phó với quân địch khắp nơi còn xuể, tuyệt đối thể, cũng sẽ thời gian để mà ngước lên trời sùng bái khanh .”
“Hoàng thượng, ngài sai , thần như chẳng qua dạy cho Đạm Đài Minh Nguyệt một bài học sinh động thôi!” Nam Cung Cẩm chắp hai tay lưng về phương xa, dáng vẻ như thâm trầm.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Mộ Dung Thiên Thu nhướng mày, đôi môi mỏng cong lên âm u: “Lời ý gì?”
“Thần đang cho Đạm Đài Minh Nguyệt rằng, thế gian , loại vô sỉ đến mức nào cũng đều cả, cứ ngươi quang minh lạc, thì kẻ địch của ngươi cũng quang minh lạc. Nếu gài bẫy, thì nên nhanh nhạy một chút, tuyệt đối đừng giao điểm yếu của tay khác, nếu , khi điểm yếu đó phát tán rộng rãi, thoải mái lan truyền, nó sẽ biến thành âm mưu cực kỳ kinh khủng, khiến cho ngươi còn đường cứu vãn nữa!” Lúc những lời , trong giọng điệu của Nam Cung Cẩm còn thoáng như thở dài.
Cuối cùng, nàng bồi thêm một câu: “Thần cho rằng, nếu Đạm Đài Minh Nguyệt thể vượt qua kiếp nạn , thì chắc chắn sẽ tự cảnh tỉnh bản một cách sâu sắc. Chuyện thực sự sẽ là một sự trợ giúp lớn cho bản trong tương lai! Đương nhiên, điều kiện tiên quyết, là rộng lượng, cởi mở, sẵn sàng thấy điểm sai của , yếu ở , nút thắt ở chỗ nào. Còn nếu như chỉ một mực phẫn nộ c.h.ử.i rủa vi thần, thì sẽ chẳng học gì cả, mà nhất định cũng sẽ mắc những cái bẫy như thế thôi!”
Nói đến dây, Nam Cung Cẩm sờ sờ bộ râu tồn tại của , vẻ mặt càng thâm trầm hơn.
Mộ Dung Thiên Thu chợt cảm thấy buồn , thì tiểu t.ử cũng Đạm Đài Minh Nguyệt trúng kế vì vị chiến thần Mạc Bắc vô dụng, mà vì tên nhóc Yến Kinh Hồng vô sỉ một cách quá đáng! Một cái mưu kế khiến tức đến trào m.á.u mà còn thể y lý giải thành ý thế , thực sự khiến còn gì cho nữa!
chợt nghĩ tới chuyện khác, nhíu mày : “Yến khanh hiểu triệt để như , chăng từng gài bẫy ?”
“Làm gì ai cả cuộc đời từng đ.â.m vài đao. Điều quan trọng là chuyện từng gài bẫy , mà là khi gài bẫy , học cách nhận bản . Bị lừa đầu thì là sơ suất, lừa thứ hai là đủ cảnh giác, lừa thứ ba, thì là kẻ vô dụng!” Gài bẫy , thể từng lừa chứ? Trên quang trường, trong giới sát thủ cũng đều như thế, loại tiểu nhân nào mà nàng từng gặp ?! Thế nên, nàng cảm nhận một cách sâu sắc rằng, đối phó với dạng kiêu ngạo như Đạm Đài Minh Nguyệt, dùng thủ đoạn gì cũng hiệu quả bằng dùng mấy thủ đoạn bỉ ổi, ai bảo tên cứ luôn mưu sát nàng chứ!
Mà lúc , Mộ Dung Thiên Thu nghi hoặc khuôn mặt nghiêng của y, chỉ thấy đôi mắt phượng thoáng lóe sáng, trong ánh mắt ánh lên vẻ bao dung độ lượng và kiên cường bất khuất. Trong lòng bất chợt cảm thấy ngỡ ngàng, tiểu t.ử mới bao nhiêu tuổi nhỉ, mới đến hai mươi đúng , mà cứ như trải qua bao nhiêu thăng trầm . “Yến khanh, đây chắc khanh từng trải qua nhiều chuyện nhỉ?”
Nam Cung Cẩm giật , đó đáp: “Khởi bẩm Hoàng thượng, đúng là như !”
“ thể tính cách cởi mở thế , trẫm cảm thấy hiếm !” Theo thấy, chịu nhiều cản trở, thấu lòng hiểm ác, thì hẳn là đều sẽ đời bằng ánh mắt tăm tối, giống như những gì mắt họ thấy cũng sẽ chỉ là bóng đêm, còn thứ gì khác nữa. tiểu t.ử Yến Kinh Hồng vẫn vô tư, ruột để ngoài da, trải qua những chuyện mà vẫn thể giữ thái độ vui vẻ lạc quan như ?
Nam Cung Cẩm thản nhiên : “Hoàng thượng, đừng bao giờ dùng những quy ước thông thường để phán đoán sự việc, đừng vì quen bóng tối mà cho rằng thế gian chỉ bóng đêm. Theo quan điểm của thần, vạn vật đều sẽ biến hóa, sự đời cũng giống như đám mây trôi bầu trời thôi, đừng quá bận tâm, bản sống thật vui vẻ thoải mái mới là quan trọng nhất. Vĩnh viễn buông bỏ, vĩnh viễn từ bỏ, vĩnh viễn giữ thái độ lạc quan, yêu đời. Nhìn hướng về phía mặt trời, mới thể thấy cảnh phồn hoa thịnh vượng hiếm thế gian, mới thể thấy xuân về hoa nở. Còn cứ lưng về phía mặt trời, thì sẽ chỉ thể thấy cái bóng của , tự giam trong bóng đêm mà thôi. Bất luận là sống như thế nào thì cũng đều là sống, như , vì để cho sống vui vẻ một chút?”
Y dứt lời, đôi mắt xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu bất giác lóe lên một chút, chợt hiểu rõ vì luôn kìm chế chính , cứ gần bé con hơn một chút. Vì cái ngai vàng , dường như tự đặt trong bóng tối , bao nhiêu chuyện tăm tối, cũng thấy quá nhiều cảnh gài bẫy, toan tính… Những sống lâu trong bóng tối, thực sự cũng vô cùng khát vọng ánh mặt trời! “Yến khanh, trạng thái tâm lý của khanh , nhưng thế gian , đen thì quá nhiều, mà trắng chẳng bao nhiêu!”
Đây là đầu tiên Mộ Dung Thiên Thu với Nam Cung Cẩm những lời như chạm đáy lòng thế . Nó giống sự than thở, cũng là sự mơ hồ, cũng như thổ lộ tâm tình.
Nam Cung Cẩm , càng xán lạn hơn: “ Hoàng thượng , ngài cảm thấy chính vì thế gian quá nhiều thứ đen tối, trong sáng chẳng bao nhiêu, thế nên, vì ít thấy ánh sáng, thì mới càng đáng để trân trọng hơn ?” Giống như Lăng Viễn Sơn, đàn ông giống như đóa sen trắng đó, sớm trở thành một ánh trăng sáng trong lòng nàng, vĩnh viễn lụi tàn.
Mộ Dung Thiên Thu sững sờ, Nam Cung Cẩm bằng ánh mắt ngỡ ngàng. Sau đó, ngửa mặt lên trời to: “Ha ha ha... Yến khanh của trẫm, nếu trẫm thể rộng rãi như khanh...” Như , sẽ sống vui vẻ hơn thế nhiều!
Nam Cung Cẩm thì chẳng vui chút nào, tự dưng cứ một hồi đến chuyện chứ. Chẳng đang về chuyện Đạm Đài Minh Nguyệt ? Mấy lời với Tiểu Hồng Hồng nhà bọn họ còn , tự dưng tâm tình củ tỏi với tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt chẳng là lãng phí cảm xúc của ? nàng nhanh chóng xìu xuống, cái tên Bách Lý Kinh Hồng ngậm hột thị cả ngày chẳng đ.á.n.h cái rắm nào , gì hứng mà nàng mấy chuyện .
Mà lúc , Mộ Dung Thiên Thu lưng nàng bằng vẻ mặt cực kỳ đắc ý. Ở cách đó hơn trăm mét, một bóng màu tím nhạt thẳng trong gió, lạnh lùng cao quý, thoát tục như thần tiên, ánh mắt về phía hai bên , trong mắt thoáng vẻ ghen tuông. Lúc bắt gặp ánh mắt khiêu khích đắc ý của Mộ Dung Thiên Thu, cánh môi mỏng cong lên nở nụ châm chọc trào phúng. Nụ đó nhạt, cũng chỉ trong thoáng giây biến mất hẳn.
Hắn hai một cái nữa lưng bỏ .
Hiện giờ nếu bước tới kéo Cẩm Nhi , thì cũng chỉ là biện pháp nhất thời thôi, ngày mai Mộ Dung Thiên Thu vẫn thể gọi nàng . Thế nên, nghĩ một kế sách lâu dài.
...
Lúc , đại quân Mạc Bắc và binh mã của Bình Nguyên Hầu binh sĩ Tây Võ bao vây, hơn nữa, ba vạn binh mã cũng g.i.ế.c đến đỏ mắt !
Mà lúc thấy binh mã Tây Võ, Bình Nguyên Hầu cũng cảm nhận một cách sâu sắc rằng gài bẫy! Chờ bọn họ đ.á.n.h tưng bừng khói lửa thế nay, binh mã Tây Võ ập tới, chứng tỏ là gì? Chứng tỏ là chuyện như Yến Kinh Hồng ! Cái gọi là Hoàng thượng ý định hợp tác với Đạm Đài Minh Nguyệt là bốc phét thôi! Thật nực khi già đầu thế mà còn một thằng ranh hỉ mũi sạch cho bẫy, gì nội bộ đ.á.n.h !
Vừa trong lúc đ.á.n.h , chính ông còn tay g.i.ế.c mất vài vệ mà Đạm Đài Minh Nguyệt đưa từ vương triều Mạc Bắc tới nữa. Ai mà vị Hữu Dực Vương của Mạc Bắc bênh vực che chở cho vệ trong tay như thế nào. Năm xưa ngay cả đại vương t.ử Mạc Bắc, hoàng của , chỉ lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t một vệ của thôi, mà ngang ngược chèn ép trưởng ruột thịt của lấy mạng đền mạng . Ông cho rằng đối với Đạm Đài Minh Nguyệt, địa vị của thể cao hơn đại ca của . Thế nên, ông chỉ thể trở mặt với Mạc Bắc mà thôi!
Ông tức đến mức chỉ gầm lên mà c.h.ử.i thằng khốn nạn Yến Kinh Hồng đó, hại c.h.ế.t ông còn gì! Lúc ông để cho Mạc Bắc là vì tìm đồng minh, giờ đồng minh Yến Kinh Hồng gây chia rẽ, trở mặt thành kẻ thù, cuối cùng khiến ông rơi tình thế đối đầu với hai kẻ địch hùng mạnh, thực sự khiến ông tức điên ! Vì thế, tình hình biến thành nhân mã ba phe cùng tàn sát lẫn .
Tuy binh mã của Mạc Bắc ít nhất, nhưng ai cũng dũng mãnh thiện chiến, bình thường gì , nên nhất thời cũng khó lòng phân cao thấp. Vương T.ử Dịch đ.á.n.h một trận cực kỳ sảng khoái, trong lòng sùng bái sự bỉ ổi hèn hạ của Thừa tướng đại nhân đến cùng cực. Quá bỉ ổi, nhưng bỉ ổi một cách vô cùng thần thái!!!
Hai còn đều căm hận như thể băm vằm Yến Kinh Hồng thành trăm nghìn mảnh mới vơi mối hận trong lòng !
Binh mã ba bên đều thiệt hại nhiều, Vương T.ử Dịch cũng ngây thơ đến mức cho rằng nhân cơ hội bọn họ cũng thể diệt gọn quân địch, thế nên tuân thủ triệt để lời dặn của Yến Kinh Hồng, nhặt đủ lợi ích thì lập tức thu binh về ngay.
Lần cả Đạm Đài Minh Nguyệt và Bình Nguyên Hầu đều tổn thất nặng nề, tinh lực để mà truy sát nữa!
Cuối cùng, chỉ còn của Mạc Bắc chiến đấu với của Bình Nguyên Hầu. Khuôn mặt lớp mặt nạ quỷ của Đạm Đài Minh Nguyệt xanh mét, gân xanh ở thái dương run lên bần bật, gọi thẳng tên của Bình Nguyên Hầu: “Khuông Anh Trạch, ông là đồ ngu xuẩn, trúng cái kế sách vụng về thế !”
Bình Nguyên Hầu cũng trúng kế của tiểu nhân, trong lòng bực bội, nhưng Đạm Đài Minh Nguyệt c.h.ử.i bới mặt bao nhiêu thế thì ông vui chút nào. Khuôn mặt đỏ của ông sớm vấy m.á.u vì chiến tranh, vô cùng đáng sợ, hai mắt trợn trừng, khó chịu Đạm Đài Minh Nguyệt: “Nếu tự ngươi lá thư hòa đàm cái khỉ gì đó cho Mộ Dung Thiên Thu, thì lừa ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-26-binh-bat-yem-tra.html.]
Đạm Đài Minh Nguyệt hít sâu một , Bình Nguyên Hầu bằng ánh mắt như con lợn ngốc: “Trong đầu ông chứa cứt bò ?! Nếu bản vương thực sự vì ân oán cá nhân, lấy mạng Yến Kinh Hồng mà giao ông , thì Mạc Bắc của chỉ dựa năm vạn binh mã ít ỏi mà đòi chống chọi với Mộ Dung Thiên Thu ? Dù bản vương sống để về đến Mạc Bắc, thì phụ hoàng cũng sẽ tha cho bản vương!”
Hắn như chẳng qua chỉ là thăm dò xem trọng lượng của Yến Kinh Hồng trong lòng Mộ Dung Thiên Thu bao nhiêu, cũng để thăm dò xem giá trị của Yến Kinh Hồng đến . Điều kiện cũng tương đương với việc với Mộ Dung Thiên Thu rằng, nếu g.i.ế.c Yến Kinh Hồng, là thể đổi lấy tính mạng của Bình Nguyên Hầu, hơn nữa, ngươi còn thể c.ắ.n ngược một miếng, cuối cùng còn thể tống tiễn năm vạn binh mã Mạc Bắc cùng với hai mươi vạn binh mã của Bình Nguyên Hầu ! điều kiện hấp dẫn đến như , mà Mộ Dung Thiên Thu vẫn từ chối!
Nghe , Bình Nguyên Hầu chợt trầm mặc, lúc đó ông chỉ mải để ý rằng đúng là chính Đạm Đài Minh Nguyệt bức thư , thư giả, nhất thời tức giận lo lắng cho sự an của , nên mới triệu tập binh mã bao vây , gì thời gian rảnh mà nghĩ nhiều như thế !
lúc , thuộc hạ bước tới báo cáo tình hình thương vong: “Vương, bên chúng c.h.ế.t hơn bảy ngàn , thương hơn một vạn ba ngàn !”
Đạm Đài Minh Nguyệt siết chặt thanh kiếm, gân xanh mu bàn tay như bật ngoài. Hắn tung hoành chiến trường bao nhiêu năm nay, giờ từng trận chiến nào mà binh mã trong tay chịu thương vong khủng khiếp đến thế ! Vì thế, ánh mắt Bình Nguyên Hầu cũng ngập tràn sát khí, cứ như chỉ một giây tiếp theo sẽ c.h.é.m ông thành ngàn mảnh !
Bên phía Bình Nguyên Hầu cũng chẳng khá khẩm gì hơn, bao lâu đến bẩm báo: “Hầu gia, chúng tổn thất nặng nề, hơn ba vạn c.h.ế.t trong trận hỗn chiến, còn hơn năm vạn bảy ngàn trọng thương!”
Từ đến giờ, trong các trận chiến tranh bình nguyên của đại lục , suốt một trăm năm nay, từng con thương vong nào khủng khiếp đến thế! Bình Nguyên Hầu , khuôn mặt đỏ hồng tái xanh cả !
tâm trạng của Đạm Đài Minh Nguyệt cũng nhanh chóng cân bằng ! Hiện giờ cả hai phe đều tổn thất nặng nề, chỉ riêng binh mã của Mộ Dung Thiên Thu là lợi lớn nhất. Hắn hít sâu vài , nghiến răng : “Yến Kinh Hồng, ngươi mà lọt tay bản vương, thì chắc chắn bản vương sẽ băm vằm ngươi thành ngàn mảnh!”
Bình Nguyên Hầu cũng vô cùng tức giận, cắm mạnh trường mâu trong tay xuống tuyết, nghiến răng ken két : “Không g.i.ế.c thằng khốn kiếp đó, Khuông Anh Trạch thề !” Sau đó, ông Đạm Đài Minh Nguyệt , “Hữu Dực Vương, bản hầu đề nghị chúng hãy tạm thời bỏ qua hiềm khích cá nhân, diệt trừ tên tiểu nhân Yến Kinh Hồng đó tính !”
Nói một hồi, ước nguyện ban đầu của ông cũng đổi luôn! Ban đầu ông vốn định mưu phản để Hoàng đế, nhưng Yến Kinh Hồng chọc tức đến mức trong đầu chỉ còn duy nhất năm chữ “Diệt trừ Yến Kinh Hồng” cỏn con đó mà thôi!
Đạm Đài Minh Nguyệt ông một lúc lâu, cuối cùng giọng phong lưu mới vang lên, phun sáu chữ cực kỳ động chạm đến dân tộc: “Người Trung Nguyên thật ngu xuẩn!”
Chúng tướng sĩ Mạc Bắc cũng đồng ý, ánh mắt về phía Bình Nguyên Hầu cùng với đám “ trung nguyên ngu xuẩn” chẳng khác nào đang một đàn lợn ngu ngốc!
Bình Nguyên Hầu tức nghẹn ở cổ, cơn tức dâng lên đến n.g.ự.c nhưng cố nhẫn nhịn bùng phát. Nếu bây giờ trở mặt với Mạc Bắc, thì ông c.h.ế.t chắc! Chỉ thể nhịn cục tức xuống, trong lòng thầm tự an ủi rằng, Trung Nguyên nhiều như , chỉ là một trong đó thôi, cần gì đặt lòng tự hào dân tộc lên quá cao! Sau đó, ông lì mặt : “Chuyện đúng là do của bản hầu nên mới tạo thành cục diện như thế . tổn thất của bản hầu cũng chẳng ít hơn các hạ, hẳn là chúng nên đồng tâm hiệp lực, g.i.ế.c tên khốn Yến Kinh Hồng đó mới đúng!”
Cuối cùng câu cũng an ủi cơn giận ngập trời của Đạm Đài Minh Nguyệt, Khuông Anh Trạch sai, g.i.ế.c tên khốn Yến Kinh Hồng đó tính !
...
Vương T.ử Dịch hào hứng về bẩm báo tình hình chiến sự: “Khởi bẩm Hoàng thượng, chúng thần theo mệnh lệnh của Thừa tướng đại nhân, tiêu diệt gần hai vạn quân địch, hơn nữa, lúc chúng thần rút lui, Đạm Đài Minh Nguyệt và Khuông Anh Trạch đang c.h.é.m g.i.ế.c lẫn đến đỏ cả mắt, thây chất đầy đồng, hẳn là cũng c.h.ế.t nhiều !”
“Vương Tướng quân vẻ cao hứng quá nhỉ?” Nam Cung Cẩm như như , nhưng trong mắt chất chứa vẻ bằng lòng.
Vương T.ử Dịch sững : “Thừa tướng đại nhân, bên phía chỉ tổn thất hơn một nghìn , quân địch c.h.ế.t nhiều như , chẳng lẽ đáng để cao hứng ?”
“Vương Tướng quân, thắng kiêu, bại nản, mới là đạo tướng!” Nàng tán thưởng như Vương T.ử Dịch , thế nên giờ mới bụng nhắc nhở đừng quá đắc ý.
Nghe , nụ mặt Vương T.ử Dịch tắt ngóm, đúng là đắc ý quá, vì trận chiến đ.á.n.h quá thoải mái sung sướng. “Đa tạ Thừa tướng đại nhân nhắc nhở, hạ quan thụ giáo!”
“Yến khanh, trẫm chợt nhận khanh đúng là vạn năng. Bất luận là triều đình ngoài sa trường, bày mưu lập kế, quyết định thắng thua. Trẫm khanh Thừa tướng, đúng là phúc của Tây Võ !” Đây vốn là một lời khen ngợi, nhưng Mộ Dung Thiên Thu dùng giọng điệu quái gở , chỉ khiến cảm thấy quái quái, đều khó chịu ấm ách.
Khóe môi Nam Cung Cẩm giật giật, : “Thế mà Hoàng thượng còn thường xuyên cắt trừ bổng lộc của bậc hiền tài quốc gia như thần!”
“Ha ha ha...” Mộ Dung Thiên Thu ngẩng đầu lên trời to.
Hắn đang sung sướng, đột nhiên thấy một đàn ông lạ mặt vội vàng chạy , thấy Nam Cung Cẩm, liền ngay: “Thừa tướng, chủ nhân nhà chúng ốm!”
“Bị ốm á?” Nam Cung Cẩm nhíu mày, trong lòng thấy kỳ quái, buổi sáng lúc ngoài vẫn còn bình thường cơ mà? Sao tự dưng ốm ?
“Cũng hẳn là ốm, chỉ là thoải mái ạ.” Phong tiếp lời ngay.
Nam Cung Cẩm đầu: “Hoàng thượng, nếu chuyện gì nữa, thì thần xin cáo từ .”
Đôi mắt xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu thoáng lóe sáng, chợt cảm giác chuyện chỉ là trò ma mãnh của nào đó bày mà thôi! Rõ ràng ban nãy thấy đến đây xong, còn đang yên đang lành tự dưng ốm chứ? Hắn cũng chợt nhớ tới, chẳng đám phi t.ử ở hậu cung của lúc tranh sủng cũng đều một tí là giả ốm đó ?! Thế nên, trong lòng chợt dâng lên cảm giác khinh bỉ tay Mộ Cẩn Thần , : “Yến khanh việc thì cứ về !”
“Tạ ơn Hoàng thượng, vi thần cáo từ!” Nam Cung Cẩm cúi hành lễ vội vàng theo Phong.
Mộ Dung Thiên Thu khẽ nhíu mày theo bóng hai rời , hiểu bóng đàn ông áo đen đó quen! Nhìn một lúc lâu, cuối cùng bóng cũng trùng khớp lên bóng dẫn đường cho phòng tắm đêm hôm đó! Mặt Mộ Dung Thiên Thu lập tức xanh mét...
Quyển 3