Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 26:.2 Mộ Dung Gia Bị Hủy Diệt!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn tình hình mặt, Bách Lý Nghị nhíu mày, dường như tình cảnh vẻ bất lợi với : “Mộ Dung Hạo, bây giờ ngươi thế nào?”

“Vương t.ử phạm pháp xử như thứ dân, đương nhiên ngươi đền mạng cho đại ca !” xong, phi lao về phía Bách Lý Nghị.

Võ công của Bách Lý Nghị cũng cực kỳ lợi hại. So đấu một hồi, Mộ Dung Hạo bại trận. Sự thua kém giảm nhuệ khí của , ngược còn khiến lửa giận trong lòng càng sâu hơn. Đại ca c.h.ế.t , thể diện của cũng mất hết, nghiến răng lạnh: “Người ! Bắn tên!”

Cái gì?! Đám lính dám động đậy chút nào, sợ hãi trợn trừng mắt ! Bách Lý Nghị cũng hoảng hốt, vội kêu lên: “Mộ Dung Hạo, ngươi điên ?”

Mộ Dung Hạo đầu quân lính: “Bắn tên!!! Xảy chuyện gì, một bản tướng quân chịu! nếu cãi quân lệnh, các ngươi hậu quả ?!”

Hắn dứt lời, mấy vạn quân lính đồng loạt rút mũi tên , b.ắ.n thẳng về phía Bách Lý Nghị. Bách Lý Nghị nhón chân nhảy vài cái, lao nhanh phủ Hoàng tử. Đám hạ nhân lập tức đóng cửa . Dưới sự chỉ huy của Mộ Dung Hạo, đám lính bắt đầu phá cửa, Bách Lý Nghị lập tức dùng bồ câu gửi tin cho ngoại công của , nhưng bồ câu chỉ bay qua tường b.ắ.n c.h.ế.t.

Không bao lâu , Kinh Triệu phủ doãn tin chạy tới, nhưng binh mã trong tay ông địch Mộ Dung Hạo, nên ngăn trận chiến !

“Rầm” một tiếng, cửa phủ Thất hoàng t.ử phá, mặt Bách Lý Nghị xám ngoét, dung nhan tuấn tú đầy vẻ lo lắng tức giận, quát Mộ Dung Hạo: “Mộ Dung Hạo, ngươi ngươi thế sẽ hậu quả gì ?”

“Cùng lắm là c.h.ế.t, Mộ Dung Hạo sợ!” Vừa dứt lời, đang định tiếp thì một tiểu tướng chạy tới, “Tướng quân, , chúng Lý Trụ Quốc bao vây!”

Lý Trụ Quốc và gia chủ Lý gia, cũng là ngoại công của Bách Lý Nghị, tin Bách Lý Nghị yên lòng hơn nhiều! Chắc là ngoại công tin tức xôn xao bên ngoài nên đưa tới cứu .

Mộ Dung Hạo lạnh: “Đến thì ? Chỉ là một lão già hết , ông còn sợ lão ?” Nói xong, đầu Bách Lý Nghị một cái bước nhanh ngoài.

Bách Lý Nghị vốn cho rằng Mộ Dung Hạo lùi bước, ai ngờ bên ngoài vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c! Chân nhũn suýt ngất xỉu! Ngoại công đưa quân đến giúp tuy cũng vi phạm quốc pháp, nhưng xét phương diện ngoại công tới vì cứu mạng , phụ Hoàng cũng sẽ phạt nặng. hiện giờ ngoại công giao đấu với Mộ Dung Hạo ở ngoài , dù tính là âm mưu tạo phản, thì chắc chắn cũng là tội c.h.ế.t! Dù phụ hoàng trách phạt, quốc pháp cũng buông tha! Nếu ngoại công c.h.ế.t, chuyện lên ngai vàng chỉ là chuyện trong mơ!

Thật hổ cho tự cho rằng thông minh nhưng dự đoán sự tình sẽ diễn biến như thế ! Nếu , lời can của mưu thần. Hắn sang mưu thần đang cúi đầu trách: “Vì lúc ngươi khuyên can bản cung thêm vài chứ?”

dùng nợ uy h.i.ế.p mà! lời phát thành: “Điện hạ thứ tội, hạ quan nhất thời hồ đồ, cảm thấy Mộ Dung gia đáng giáo huấn một chút, nên…”

Bách Lý Nghị kẻ ngu ngốc, âm u gã một lúc lâu, càng càng cảm thấy kỳ quái. Hừ, chờ chuyện kết thúc, bản cung sẽ điều tra kỹ càng!!! rằng, còn cơ hội điều tra đối phương nữa.

Lý Trụ Quốc cũng ngờ Mộ Dung Hạo cần cả mạng sống, lao tới giằng co với . Lão vốn tính toán đối phương đến một vạn binh mã, lão dẫn tới đây hai vạn binh mã thể đe dọa uy h.i.ế.p , khi giữ mạng cho ngoại tôn thì sẽ tới xin chịu tội với Hoàng thượng, cùng lắm chỉ phạt bổng lộc nửa năm nọ thôi. Ai ngờ Mộ Dung Hạo lao tay ngay, lão thể chờ c.h.ế.t , cơ hội lời nào cho sự việc phát triển tới mức !

Trận đấu y như chiến tranh, đ.á.n.h một lúc lâu tin tức mới lọt Hoàng cung. Khi Lão hoàng đế tin , cả kinh thành m.á.u chảy thành sông! Cuối cùng, hai bên binh mã mười vạn binh mã phụng mệnh bao vây, áp giải cung, mà áp giải chính là Bách Lý Kinh Hồng trong tay đang nắm giữ hai mươi vạn binh mã. Lúc Bách Lý Nghị mới trúng bẫy của ai, thảo nào, động thủ với , nhưng vẫn luôn im lặng đáp trả gì. Thì chờ đến ngày hôm nay!!! dù Bách Lý Nghị thông minh đến , cũng thể đoán kết cục !

Bách Lý Nghị phạm pháp, nên Bách Lý Kinh Hồng cần bắt , nhưng vì cầu xin cho ngoại công nên tự cung theo.

Vừa bước ngự thư phòng, tiếng quát giận dữ vang lên: “Các ngươi to gan lớn mật thật!!!” Hoàng thượng nổi trận lôi đình.

Lý Trụ Quốc sợ hãi run chân, quỳ vội xuống. Mà dường như cũng đến lúc Mộ Dung Hạo mới tiếng quát đó đ.á.n.h thức, đầu óc tỉnh táo hơn một chút, cuối cùng cũng cảm thấy hoảng sợ!

Thời khắc , văn võ bá quan đều đầy đủ trong Ngự thư phòng. Bị triệu tập khẩn cấp, trong lòng họ đều cảm thấy chuyện hôm nay quá hoang đường! Nam Nhạc khai quốc mấy trăm năm nhưng đầu xảy chuyện ! Hai tướng quân dẫn mấy vạn binh mã đ.á.n.h trong kinh thành, thật là…

“Hoàng thượng, thần tội , xin Hoàng thượng…” Hai cùng lên tiếng.

“Biết tội ?! Các ngươi coi mạng là trò đùa ?! Hay các ngươi nghĩ binh mã của trẫm là tài sản riêng của nhà hai ngươi, thể lôi để đấu đá với ?” Bách Lý Ngạo Thiên tức giận đến cũng vững.

Câu của lão nặng, coi quân đội là tài sản riêng, là âm mưu phản loạn ?

“Hoàng thượng, thần tuyệt đối ý đó, chỉ là…”

“Đủ ! Trẫm nữa! Người , truyền chỉ của trẫm, Lý Trụ Quốc và Mộ Dung Hạo cầm trọng binh trong tay ngang nhiên đấu đá với tạo t.h.ả.m cảnh như thế, tổn thất mấy vạn binh mã của trẫm. Bắt hết bộ phủ Trụ Quốc và phủ Mộ Dung, xử trảm tộc!” Giọng uy nghiêm pha lẫn sự giận dữ nồng đậm vang lên!

Triều thần vội quỳ xuống cầu xin cho hai phủ: “Hoàng thượng, hai vị tướng quân chỉ nhất thời hồ đồ, xin Hoàng thượng giơ cao đ.á.n.h khẽ!”

Bách Lý Ngạo Thiên cũng hề d.a.o động. Bách Lý Nghị liền lên tiếng: “Phụ hoàng, xin cho nhi thần một lời!”

Lão Hoàng đế một cái mới kiềm chế một chút cơn giận , Lý Trụ Quốc phạm tội lớn như , đáng c.h.ế.t vạn , nhưng nếu thực sự diệt trừ Lý gia, thì mà lão coi trọng nhất hiện giờ sẽ mất hậu thuẫn để tranh đoạt ngôi vị: “Nói!”

“Thật đây đều là của Mộ Dung gia…” giải thích hết đầu đuôi câu chuyện, Mộ Dung Hạo phản bác nhưng thể , dù trong tay hề chứng cứ chính xác chuyện Bách Lý Nghị hại đại ca nhà , hơn nữa Mộ Dung Phong vốn ‘c.h.ế.t’ từ ngày đại hôn, nếu lôi chuyện đến bây giờ mới c.h.ế.t, thì phủ Mộ Dung bọn họ sẽ còn gánh thêm cả tội khi quân nữa.

Cả ngự thư phòng yên tĩnh, nếu đúng như Thất hoàng t.ử , thì quả thật hành vi của Lý Trụ Quốc cũng thể hiểu , nhưng hậu quả của việc thật sự đáng sợ, dù lý do đó cũng thể gỡ tội !

Một giờ từng lên tiếng triều như Bách Lý Kinh Hồng đột ngột lên tiếng: “Tính mạng của Thất hoàng quả thật quan trọng hơn tính mạng của mấy vạn tướng sĩ nhiều.”

Mấy lời khác gì cầm lửa châm kíp nổ! Nếu dùng phương pháp giá trị để phân tích, là Lý Trụ Quốc vì cứu tính mạng của một Thất hoàng t.ử mà hy sinh mấy vạn tướng sĩ ? Chưa bàn đến chuyện mạng của Hoàng t.ử quan trọng, mạng của mấy vạn tướng sĩ quan trọng, nhưng câu của châm bùng lửa giận của các võ tướng, chẳng lẽ mạng của họ đáng giá ?! Trấn quốc Đại tướng quân bước lên : “Hoàng thượng, tuy hành động của Lý Trụ Quốc thể lý giải , nhưng quốc pháp khó dung tha, xin Hoàng thượng xử phạt theo quốc pháp!”

“Xin Hoàng thượng xử phạt theo quốc pháp!” Các võ tướng đồng loạt quỳ xuống. Không ít quan văn đây đều thầm giơ ngón tay cái với Bách Lý Kinh Hồng, cho một chiêu g.i.ế.c cần dao!

Ánh mắt lão hoàng đế Bách Lý Kinh Hồng càng thâm sâu hơn, cân nhắc một lúc lâu, càng ngày càng nhíu chặt mày, nhưng vẫn bỏ rơi Bách Lý Nghị. Nghĩ , lão sang Đại Tư Không bình thường luôn bênh vực Bách Lý Nghị trong tình huống, : “Y khanh, khanh thấy thế nào?”

Lúc Bách Lý Nghị mới thở phào nhẹ nhõm, Đại Tư Không là của , hỏi ông khác nào mở cho đường sống.

chuyện khiến tin xảy : “Hoàng thượng, cựu thần cho rằng ngài nên xử lý nghiêm Lý Trụ Quốc và Thất hoàng tử!”

Cái gì?! Trừ Bách Lý Kinh Hồng, đều trợn mắt kinh ngạc, Đại Tư Không như ?

“Ái khanh ?” Lão hoàng đế nhíu mày, dù Lý Trụ Quốc tội thì cũng liên lụy đến tiểu Thất?! Chuyện tiểu Thất rõ ràng là hại!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-26-2-mo-dung-gia-bi-huy-diet.html.]

Đại Tư Không quỳ xuống : “Hoàng thượng, cựu thần tội, rõ Thất hoàng t.ử ý đồ phản loạn nhưng lữa bẩm báo với ngài! Thất hoàng t.ử chỉ một với cựu thần rằng Hoàng đế, oán giận Hoàng thương mau… mau… Dù cựu thần khuyên can thế nào, cũng hề hối cải. Chuyện của Lý Trụ Quốc hôm nay cũng là do bình thường Thất hoàng t.ử quá ngông cuồng nên ảnh hưởng tới Lý Trụ Quốc! Do cựu thần lo lắng cho nên bẩm báo sớm mới tạo đại họa thế !”

“Nói láo! Bản cung như thế bao giờ?!” Bách Lý Nghị bừng bừng lửa giận.

“Thất hoàng t.ử điện hạ, dù ngài thừa nhận , thì những lời cựu thần đều là thật. Cựu thần dám thề rằng, nếu như nửa lời dối, cựu thần c.h.ế.t thây!” Nói xong, Đại Tư Không vội cúi đầu. Thật , mấy lời của lão dối, Thất hoàng t.ử vốn hề như thế, nhưng thằng con trai mất nết Y Băng Khả của lão trúng độc, mời nhiều danh y cũng giải . Khi y sắp qua khỏi, đột nhiên nhận một tờ giấy nếu lão theo lời đối phương thì thể giữ mạng của con trai . Lão thế cũng chỉ vì còn cách nào khác thôi!

Người xưa đều coi trọng lời thề, Đại Tư Không thậm chí còn thề độc như , đương nhiên còn ai nghi ngờ là lão dối nữa!

Lão Hoàng đế xong suýt vững, lão ngờ đứa con mà lão coi trọng nhất luôn ao ước c.h.ế.t sớm một chút! Cơn giận của lão nhất thời kiềm chế , quát: “Nghiệp chướng! Súc sinh!!! Người , lôi Thất hoàng t.ử cùng bọn họ ngoài c.h.é.m hết !!!”

Mọi đều ngẩn , ai dám cầu xin cho Thất hoàng t.ử nữa. Đã đến nước , nếu còn cầu xin chẳng khác nào bọn họ cũng mong lão Hoàng đế c.h.ế.t sớm!

“Phụ hoàng, nhi thần oan, Phụ hoàng, hãm hại nhi thần, phụ hoàng!” Nhìn thấy kéo xuống, Bách Lý Nghị sợ hãi trắng bệch mặt mũi vội kêu lên thanh minh cho .

Lão hoàng đế lạnh: “Oan ? Nếu khác thì trẫm còn tin là ngươi oan, nhưng Đại Tư Không giờ luôn bảo vệ ngươi cũng như , thì ngươi còn oan uổng gì nữa?! Lôi xuống!!!” Đại Tư Không là nguyên lão hai triều, thể vô duyên vô cớ hãm hại khác? Đặc biệt còn là Bách Lý Nghị mà lão hỗ trợ bấy lâu nay nữa?!

“Không, phụ hoàng — nhi thần oan mà phụ hoàng…”

“Hoàng thượng, Hoàng thượng tha mạng, cựu thần…”

“Hoàng thượng, xin Hoàng thượng tha cho của phủ Trấn quốc công, đây là của một thần, Hoàng thượng…”

Ngàn vạn lời cũng xoa dịu cơn giận của Lão Hoàng đế! Cho đến khi bọn họ đều kéo ngoài chém, cấm vệ quân đến Lý gia và Mộ Dung gia bắt , tinh thần của Lão hoàng đế mới tỉnh táo hơn một chút. Lão quét mắt Bách Lý Kinh Hồng, hiện giờ lão chỉ còn hai đứa con trai, một là Bách Lý Kinh Hồng, một là Bách Lý Hề. Về lý về tình mà thì lão nên lựa chọn Bách Lý Kinh Hồng, nhưng hiểu , từ tới giờ lão thích đứa con trai quá ưu tú , truyền ngôi Hoàng đế cho ai trở thành một vấn đề lớn!

Cũng lâu , Thống lĩnh cấm vệ quân bước : “Hoàng thượng, bắt hết của phủ Trấn quốc công về thụ án, chỉ còn Mộ Dung Song đang ở phủ Đại hoàng tử. Đại hoàng t.ử Mộ Dung Song mang thai, xin Hoàng thượng tha cho một mạng.”

Mộ Dung Song và Đại hoàng t.ử mấy chuyện đồi phong bại tục như , bây giờ gả thai, thật đúng là đê tiện đến cùng cực! Trong đầu lão Hoàng đế vốn đang do dự xem nên chọn ai kế vị, câu , lập tức còn chút do dự nào nữa, chỉ lửa giận ngập trời, tên nghiệt t.ử xứng với sự mong đợi của : “Một kẻ lòng đàn bà như xứng là của Hoàng gia !!! Truyền chỉ của trẫm, c.h.é.m Mộ Dung Song, Đại Hoàng t.ử phân biệt trái, lễ nghĩa liêm sỉ, biếm thứ dân!”

Hiện giờ ý chỉ của lão, Bách Lý Kinh Hồng hề cảm thấy bất ngờ. Đôi môi mỏng cong lên châm biếm, nếu là những vị đế vương khác, lẽ sẽ thực sự tha cho Mộ Dung Song vì cốt nhục của Hoàng gia, nhưng vị phụ hoàng của , ngay cả con trai ruột mà lão còn hạ độc mù mắt đưa con tin, tính cách tàn độc như thể bận tâm đến một đứa cháu còn chào đời?! Hành động của Bách Lý Hề chỉ khiến cho vô cùng căm ghét mà thôi!

Mọi đều về phía Bách Lý Kinh Hồng theo phản xạ, mấy vị Hoàng tử, thì c.h.ế.t, thì phế, hiện giờ chỉ còn một Tam hoàng tử! Ngôi vị hoàng đế

Dường như lão hoàng đế cũng tiếng lòng của họ, dù thích Bách Lý Kinh Hồng thì hiện giờ lão cũng thể thừa nhận rằng đối phương là thích hợp nhất để kế thừa ngôi vị, hơn nữa, giờ lão cũng còn lựa chọn nào khác. Lão hít sâu một , : “Chiêu cáo thiên hạ, phong Tam hoàng t.ử Hoàng thái tử, chờ trẫm băng hà sẽ đăng cơ kế vị!”

“Tạ ơn phụ hoàng.”

“Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Chúng đại thần đều quỳ xuống.

Khi Dĩ Mạch báo kết quả chuyện , Tô Cẩm Bình hài lòng. Nàng vốn định để Mộ Dung Hạo g.i.ế.c Bách Lý Nghị, sắp đặt cho Mộ Dung Hạo bao vây hoàng cung. Không ngờ Bách Lý Kinh Hồng sửa kế hoạch để cố tình phao tin đến tai Lý Trụ Quốc nên sự tình mới diễn biến như thế .

Với kế hoạch của nàng, thể diệt trừ Bách Lý Nghị và Mộ Dung gia, báo mối thù Bách Lý Nghị b.ắ.n c.h.ế.t nàng và Bách Lý Kinh Hồng, nhưng cái tên lòng hiểm độc kéo bộ Lý gia theo, diệt cỏ tận gốc, vô cùng tàn nhẫn!! Không hổ là đàn ông mà nàng trúng! Hoàng đế ban thưởng phủ Thái t.ử tuy rực rỡ khí phách như phủ Tam hoàng t.ử hiện nay, nhưng cũng coi như là uy vũ, trang nghiêm.

Ngoài chợ, Mộ Dung gia và Lý gia xử tử, Tô Cẩm Bình mặc nam trang, tâm trạng , ôm Vàng xem. Mấy trăm của hai gia tộc, kể cả gia đinh, ám vệ đều thoát khỏi! Vừa thấy nàng, Mộ Dung Song như phát điên bật dậy lao về phía : “Tô Cẩm Bình, tiện nhân nhà ngươi, ngươi…”

Tô Cẩm Bình từ xa khẩu hình với ả : “Là do ngươi tự chuốc lấy! G.i.ế.c của trả giá đắt ?”

Mộ Dung Song ngẩn , chợt bật . Nụ khiến Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày: “Ha ha ha… Tô Cẩm Bình, ngươi báo thù cho Thiển Ức đúng , Ha ha ha… Thì ngươi cũng lúc tính toán sai lầm, ha ha ha…” Cười đến đây, ả cũng mở miệng nữa, ánh mắt Tô Cẩm Bình đầy vẻ giễu cợt. Ả tránh tai họa , nhưng cũng từng nghĩ rằng đối phương dồn ép hết đến khác, chỉ vì một nha đầu . Tô Cẩm Bình, cuộc đời cũng lúc ngươi tính toán sai!!! Mặt Mộ Dung Việt cũng đầy vẻ suy sụp, ngờ tính mạng cả gia tộc nhà chôn vùi trong tay một tiểu nha đầu tới hai mươi tuổi!

Nghe Mộ Dung Song mấy lời , thêm vẻ giễu cợt trong đáy mắt, Tô Cẩm Bình nhíu mày ngẫm nghĩ, trong đôi mắt phượng cũng hiện lên vẻ u ám, ả ý gì?!

Còn đang suy nghĩ, nàng cảm giác cạnh , xiêm y trắng muốt khuynh thành, mắt ngài mày phượng, xuất hiện cướp hô hấp của . Ánh mắt sáng như ánh trăng lẳng lặng những đầu rơi xuống đài cao, lãnh đạm : “Người của Mộ Dung gia diệt !”

Tô Cẩm Bình khó hiểu , thì ?!

Thấy nàng còn hiểu , nhất thời ủ rũ: “Nàng hứa với …”

“Hứa cái gì?” Nàng cong môi gian xảo.

Biết nàng trêu chọc , mới bình tĩnh một chút, ánh mắt tràn ngập chân tình, thẳng mắt nàng, nhẹ nhàng : “Ngày mai chúng sẽ thành .” Dứt lời, trong lòng căng thẳng, lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi.

Tô Cẩm Bình một lúc lâu, chợt cong môi khẽ: “Được!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Hết chương 26

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...