Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 26:.1 Ngày Tàn Của Mộ Dung Gia
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiều ngày nay, trải qua quá trình huấn luyện của Tô Cẩm Bình, tuy chỉ mới vài ngày nhưng thực lực của trong phủ Tam hoàng t.ử đều tăng lên rõ rệt! Hiện giờ của Huyền các thể đảm nhiệm danh hiệu ‘sát thủ’ trong lòng Tô Cẩm Bình, của Địa các cũng thoát khỏi lý luận sách vở, học cách quyết đấu thực chiến cũng như cách hợp tác với , Tô Cẩm Bình cũng vẻ vang thẳng cấp thành vị thần thứ hai trong phủ Tam hoàng tử, thực sự thừa nhận là nữ chủ nhân của nơi ! Mấy ngày nay, Bách Lý Kinh Hồng cũng luôn lén lút học nấu ăn, dám để Tô Cẩm Bình nữa.
“Dĩ Mạch, đêm nay kỵ binh kinh thành sẽ thao diễn đúng ?” Tô Cẩm Bình thản nhiên hỏi, ánh mắt đầy vẻ hưng phấn, đúng thế, là hưng phấn. Toàn bộ thù hận trong lòng nàng, hôm nay sẽ kết thúc cùng Mộ Dung gia!
“ thế, cô nương. À , thuộc hạ cảm thấy…” Hiên Viên Dĩ Mạch khẽ nhíu mày.
Tô Cẩm Bình sang cô: “Cảm thấy cái gì?”
“Cảm thấy Thiển Thương chút kỳ quái.” Điều cô nghi hoặc lâu nhưng vì thấy cô nương luôn đối xử với Thiển Thương như ruột thịt, nên cô cũng khó gì.
“Em nghĩ nhiều quá thôi. Thiển Thương là của Thiển Ức, chắc chắn Thiển Ức sẽ phản bội !” Thiển Thương kỳ quái ? Thật nàng cũng cảm nhận , từ Vàng cô vô ý thả , nàng để ý đến , nhưng nha đầu đó là của Thiển Ức, lẽ cũng sẽ phản bội . Hơn nữa, lẳng lặng quan sát cô lâu như cũng phát hiện manh mối gì, lẽ chỉ do nghĩ quá nhiều thôi.
Thiển Thương là Thiển Ức! Mấy lời lên tới miệng, nhưng Hiên Viên Dĩ Mạch thể nó , vì cô dung mạo của hai giống như đúc, trong lòng cô nương cũng thường coi Thiển Thương là Thiển Ức! Cô hít sâu một , : “Cô nương, mấy tên lưu manh trêu chọc Thiển Thương ngày đều c.h.ế.t một cách kỳ quái, c.h.ế.t trong ngôi miếu đổ của thành Tây. Điện hạ sớm sai chúng thăm dò ngòng, nhưng trừ tin tức mà ngày Vân công t.ử phái điều tra , thì tra gì nữa, nhưng phát hiện ít manh mối kỳ lạ, những rõ chuyện cũng ngoại lệ, đều c.h.ế.t hết!” Đây là điểm nghi ngờ lớn nhất!
“Đủ !” Tô Cẩm Bình dậy, mặt thoáng giận dữ: “Thiển Thương là của , cho điều tra về cô nữa!” Dù nhiều điểm đáng ngờ hơn nữa, dù Thiển Thương thực sự theo vì ý đồ khác, dù nha đầu lấy mạng nàng, thì nàng cũng giữ cô ở bên cạnh để chăm sóc, đây là lời hứa của nàng với Thiển Ức, cũng là điều nàng nợ Thiển Ức! Lúc , nếu vì nàng, Thiển Ức cũng c.h.ế.t. Thứ nàng nợ Thiển Ức và Thiển Thương, là một mạng sống!
Dĩ Mạch cũng hiểu tính Tô Cẩm Bình, : “Cô nương, trọng tình nghĩa , nhưng cô vẫn nên đề phòng cô một chút thì hơn. Thuộc hạ sẽ bẩm báo với điện hạ ý của cô.”
“Ta .” Mạng của Tô Cẩm Bình cứng rắn, mất dễ dàng như thế , “Truyền tin cho đại biểu ở phủ Tề quốc công. Tối nay sẽ là ngày tàn của Mộ Dung gia.”
“Vâng!” Hiên Viên Dĩ Mạch đáp lui ngoài.
Chờ cô khuất, Tô Cẩm Bình mệt mỏi sụp xuống ghế, xoa xoa lọ sứ trong n.g.ự.c , nhỏ giọng thở than: “Thiển Ức, của em hẳn sẽ hại , đúng ? Vì… cô là của em mà…” Hai khuôn mặt giống như đúc như , thể phản bội nàng chứ!
“Điện hạ, cô nương nổi giận, khó chịu vì chúng điều tra chuyện của Thiển Thương, cũng cho chúng tiếp tục điều tra cô nữa!” Dĩ Mạch ở thư phòng bẩm báo.
Bàn tay cầm bút ngừng lãnh đạm : “Làm theo ý Hoàng t.ử phi .” Nàng thích đương nhiên thể tra tiếp nữa.
“Vâng!” Hiên Viên Dĩ Mạch đáp lui ngoài, cô hiểu ý điện hạ, với trí tuệ của Hoàng t.ử phi, cũng sẽ dễ dàng khác gài bẫy.
Sau khi cô , Bách Lý Kinh Hồng đặt bút xuống, nhớ đến những lời hôm qua sư phụ với , đáy mắt như nổi sóng to, sâu thấy đáy…
Trong địa lao.
Tô Cẩm Bình thảnh thơi bước , Mộ Dung Phong phát điên trong nhà lao, : “Mộ Dung đại công tử, lâu gặp!”
Vừa thấy giọng nàng, Mộ Dung Phong sững như phát điên lên lao về phía nàng, điều, tấm song sắt kiên quyết ngăn , khiến thậm chí còn chạm vạt áo của Tô Cẩm Bình.
Nhìn bộ dạng của , Tô Cẩm Bình tiếp: “Nhìn Mộ Dung đại công t.ử thế , vẻ cũng điên nhỉ, ít vẫn còn nhận ! Hôm nay đến đây, để tiễn ngươi một đoạn đường!”
“Tô Cẩm Bình! Rốt cuộc Mộ Dung gia đắc tội với ngươi thế nào mà ả đàn bà ác độc nhà ngươi cứ nhất quyết chịu buông tha chứ?!”
“Ngươi đắc tội với như thế nào ?” Nụ mặt nàng chợt biến mất, ánh mắt sắc bén hơn rắn độc, lạnh lùng , chỉ lột da lọc xương , hoặc dùng ánh mắt để độc c.h.ế.t cùng với tất cả những đều tên “Mộ Dung thị” như .
Ánh mắt của nàng khiến Mộ Dung Phong kinh ngạc, cảm giác lạnh lẽo toát từ đáy lòng khiến run rẩy hỏi: “Ta… chỉ ngươi mất mặt một chút, nhưng chặt một tay của , phá hoại tiền đồ của , ngươi còn thế nào nữa?”
“ thế, ngươi chẳng qua chỉ mất mặt thôi, nếu đúng như ngươi , thì hình như cũng thể tha cho ngươi một mạng. mà, của Mộ Dung gia các ngươi g.i.ế.c của , nghĩ đến nợ m.á.u trả m.á.u ?” Đôi môi nhếch lên lạnh, đầy trào phúng.
“Chỉ là một nha đầu thôi, mạng của một hạ nhân thì đáng giá bao nhiêu tiền chứ, …”
“Xoảng!” một tiếng, cửa nhà lao Tô Cẩm Bình đạp văng , xiềng xích bên cũng đứt từng đoạn, xem nàng thực sự tức giận! Nàng bước nhanh vài bước , đạp xuống lòng bàn chân: “ thế, trong mắt đám con dòng cháu giống các ngươi, mạng của một hạ nhân chẳng đáng mấy đồng tiền, nhưng mà, thứ các ngươi cướp của , là m.á.u là thịt, cảm giác đau đớn tới tận xương tủy , chỉ khi các ngươi cùng trải nghiệm thì mới hiểu ! Mộ Dung Phong, quên cho ngươi , Mộ Dung Hoa c.h.ế.t ! Sao hả? Nghe xong thấy cảm giác gì? Hận ? Oán ?”
“Cái gì?!” Mộ Dung Phong vốn đạp xuống đất nhúc nhích , giãy dụa bật dậy như phát điên, mặt tím xanh , “Đồ đàn bà độc ác nhà ngươi, g.i.ế.c ngươi! Chỉ cần Mộ Dung gia còn một , họ cũng sẽ bỏ qua cho ngươi!”
“Yên tâm, bọn họ sẽ lập tức biến mất hết thôi! Mộ Dung Phong, ngươi vì hãm hại mà hủy hoại Vân Lam, Mộ Dung Hoa cũng ít chuyện táng tận lương tâm, Mộ Dung Hạo dùng mưu ma chước quỷ g.i.ế.c bao nhiêu t.ử tế, chuyện cần ngươi cũng chứ?! Còn Mộ Dung Song , ả đền mạng Thiển Ức cho !!! Tính , nhà các ngươi c.h.ế.t hết cũng ai oan uổng, hiểu ?” Mặt nàng như tỏa luồng khí hắc ám, thoạt vô cùng kinh khủng.
Mấy lời khiến Mộ Dung Phong đang nổi điên dần tìm lý trí, ngẩng đầu oán hận nàng.
“À, , còn phụ đại nhân của ngươi nữa, thì lão cũng vô tội, cũng đắc tội , cả các chi các nhánh của Mộ Dung gia, cũng thể đều vô tội nhỉ. Chắc chắn là ngươi cảm thấy nên xuống tay với họ đúng ? Vậy ngươi , thật Thiển Ức cũng vô tội, ngươi hại cô chỉ vì khó chịu mà thôi. Ta cũng , nếu g.i.ế.c hết trong Mộ Dung gia, thì ngươi khó chịu ? Ngươi thấy thế nào?”
“Tô Cẩm Bình, ngươi là đồ điên!!! Ngươi là đồ điên!!!!” Mộ Dung Phong gào lên giận dữ.
“Dù điên, thì cũng do các ép điên. Được , xuống địa ngục !” Bàn tay đưa bóp chặt lấy cổ , khiến sắc mặt xanh tím.
mà, khi Mộ Dung Phong trút thở cuối cùng, ánh mắt như lạnh, với Tô Cẩm Bình: “Tô Cẩm Bình, ngươi đừng cao hứng sớm quá, ngươi… ngươi… sẽ lập tức theo chúng thôi…”
“Vậy ngươi cứ suối vàng chờ mà xem!” Nàng dùng sức một cái, cổ Mộ Dung Phong vẹo sang một bên, tắt thở.
“Hành xác!!! Đánh càng t.h.ả.m càng . Nghĩ cách dùng danh nghĩ của Thất hoàng t.ử ném doanh trại luyện binh!” Những khác doanh trại khó, nhưng đối với thủ hạ của Bách Lý Kinh Hồng, chuyện đơn giản.
Người trong địa lao sang , ánh mắt đầy vẻ kính nể theo bóng Tô Cẩm Bình, một phụ nữ thể những điều tàn khốc như mà hề biến sắc. Hành xác !!! Chuyện …
…
Trong doanh trại luyện binh, Mộ Dung Hạo đang luyện binh, những thủ hạ vốn khinh bỉ cũng dần dần thần phục chính sách mềm rắn của .
lúc , Vân Dật đột ngột xuất hiện, thoải mái bước đến mặt : “Ồ, đây là Mộ Dung ?”
Mộ Dung Hạo biến sắc, đầy vẻ thù địch: “Vân công t.ử gì cần chỉ giáo?” Mới vài ngày , nhị ca mất mạng tay họ, vì thế ánh mắt Mộ Dung Hạo Vân Dật như phun lửa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-26-1-ngay-tan-cua-mo-dung-gia.html.]
“Chỉ giáo thì dám, điều gần đây Mộ Dung gia t.h.ả.m quá, đầu tiên là Đại công t.ử chọc tức c.h.ế.t, nhị công t.ử cũng bệnh nặng qua đời, tại hạ chỉ tới dặn dò Mộ Dung một chút, lẽ gần đây nhà đắc tội thần phật nhà ai , nên cân nhắc mời một đạo sĩ tới cúng viếng cho cẩn thận, tránh tà ma quỷ quái. Ta ở thành Tây vị Trương thiên sư giỏi, nếu Mộ Dung thời gian thì thể qua đó xem, đỡ để tiếp theo gặp nạn là chính !” Mục đích của , chỉ là chọc tức Mộ Dung Hạo thôi, càng giận càng , như thế mới tiện cho kế hoạch tiếp theo của họ!
Hắn dứt lời, xung quanh đều vang lên tiếng trộm, những tiếng khúc khích khiến khuôn mặt vốn tái xanh vì tức của Mộ Dung Hạo giờ đổi hết xanh đến tím, vô cùng khó coi. “Vân Dật, ngươi mấy câu đó là quá đáng ?”
Dường như cũng đến tận hôm nay, đám thuộc hạ của Vân Dật mới miệng lưỡi của tướng quân nhà độc địa như !
Vân Dật lắc đầu: “Đâu , ! Tại hạ chỉ xuất phát từ lòng , xuất phát từ sự quan tâm với Mộ Dung tướng quân thôi mà!”
Quan tâm ?! Quan tâm c.h.ế.t hả?! Loại quan tâm dù thì cũng giấu trong lòng mới đúng chứ?! Mộ Dung Hạo nghiến răng nghiến lợi : “Vậy bản tướng quân cảm tạ sự quan tâm của ngươi !” Nếu thể, thực sự tống thẳng một quyền thật mạnh mặt !
Cứ tưởng rằng đối phương chiếm lợi thế ngoài miệng thì sẽ câm , ai ngờ Vân Dật vẫn buôn tha, còn vỗ vai như : “Mộ Dung cần gì khách khí , tại hạ cũng đề xuất với thế , buổi thao diễn , nên ngoan ngoãn trong nhà , đừng ngoài nữa. Bên ngoài thực sự an với ! Có điều, trốn trong nhà cũng chắc an …” Nói xong vẻ trầm tư.
Mộ Dung Hạo tức xanh mặt: “Ta đường đường là nam t.ử hán đại trượng phu, cần gì trốn trong nhà! Không phiền các hạ bận tâm!” Nói xong vung tay hiệu cho thủ hạ để đổi sân tập.
mấy bước, giọng Vân Dật truyền tới: “Ta với Mộ Dung mấy lời là vì gần đây Mộ Dung gia thật sự quỷ thần chú ý, dù ngươi trốn trong nhà thì cũng an . Mấy ngày tại hạ một cái mai rùa ngàn năm, là thể phật quang bảo hộ, tại hạ tình nguyện tặng nó cho Mộ Dung trốn trong đó trừ tà, ý Mộ Dung thế nào?”
Mấy lời dứt, mặt Mộ Dung Hạo tái : “Vân Dật, ngươi đừng khinh quá đáng!”
“Khinh ?! Người ở ?” Vân Dật còn giả vờ giả vịt khắp nơi.
“Ngươi!” Mộ Dung Hạo đang tay, hai phó tướng kéo : “Tướng quân bớt giận! Đánh ở thao trường, ai tay sẽ tội c.h.ế.t!” Hai phó tướng đều là gia thần của Mộ Dung gia nên vô cùng chân thành!
Cục tức của Mộ Dung Hạo lên đến cổ, phát dám, nhất thời tái mét mặt, răng nghiến ken két khiến tin tưởng rằng, nếu kéo , chắc chắn sẽ lao tới xé xác Vân Dật thành từng mảnh nhỏ mới thôi! Mà lúc , Vân Dật chỉ lạnh, mắt đầy vẻ khiêu khích như dám chắc đối phương chỉ là kẻ hèn nhát dám tay !
Ngọn lửa giận của Mộ Dung Hạo còn chỗ phát, thì đúng lúc một hạ nhân của Mộ Dung gia mang theo vẻ oán hận chạy tới, ghé tai Mộ Dung Hạo nhỏ gì đó. Hai mắt Mộ Dung Hạo lập tức như phun lửa, chút ranh giới còn sót cùng với cảm xúc thể khống chế liền lao vọt , chạy nhanh ngoài thao trường! Vân Dật vòng hai tay n.g.ự.c theo bóng lạnh…
Đến cửa thao trường, bước chân Mộ Dung Hạo lảo đảo suýt ngất xỉu, t.h.i t.h.ể đại ca tra tấn đến mức khác gì tàn tật, chợt cảm thấy như trời đất đảo điên! Mọi xung quanh đều xôn xao: “Đây là Mộ Dung đại công t.ử ? Sao ở đây?”
“Ai , Mộ Dung đại công t.ử c.h.ế.t gần nửa tháng ?! Sao t.h.i t.h.ể cứ như c.h.ế.t mấy ngày ?”
“Chuyện ai mà chứ, điều c.h.ế.t cũng t.h.ả.m thật, c.h.ế.t còn hành xác, giày vò đến mức . Ôi! Gây tội gì mà đến mức ?”
Mộ Dung Hạo giận đến dựng tóc gáy, gầm lên với hạ nhân bên cạnh: “Còn mau đưa t.h.i t.h.ể đại ca về!”
“Vâng!” Hạ nhân vội bước tới đưa t.h.i t.h.ể của Mộ Dung Phong .
Chờ bọn họ khuất, Mộ Dung Hạo giận hoa cả mắt, chạy đến chuồng ngựa, lôi ngựa của nhảy lên phi ngoài! Phó tướng thấy vô cùng sợ hãi. Bình thường chiến sự mà điều động binh mã là hổ phù. Mộ Dung Việt tính tình Mộ Dung Hạo dễ kích động nên mới giữ hổ phù để tránh xảy chuyện gì, chỉ duy nhất hôm nay là ngày thao luyện binh mã, Mộ Dung Việt mới giao hổ phù cho Mộ Dung Hạo, ai ngờ xảy chuyện ngay thế ! Tam hoàng t.ử như hẳn là tới phủ Thất hoàng tử! Hai ngăn cũng ngăn , vội về phủ Trấn quốc công bẩm báo việc . Trong ngày thao luyện binh mã mà tự ý rời vị trí là tội lớn, mà dẫn binh vây phủ Thất hoàng t.ử là tội c.h.ế.t, nếu để lợi dụng, hậu quả sẽ thế nào!
Hai đang định , Vân Dật đột ngột lên tiếng: “Hai vị tướng quân định ? Chẳng lẽ cũng bắt chước tướng quân nhà các ngươi, tự ý rời như thế ?”
Vân Dật là tướng quân tam phẩm, bọn họ là quan tứ phẩm, cho nên đối phương quyền xử lý bọn họ! Hai liền : “Chúng khỏe lắm, tới chỗ chủ soái xin lệnh để về nghỉ một chút.”
“Ồ? Không khỏe ?! Người , truyền quân y.” Nói xong, Vân Dật sắc mặt cứng đờ của hai , tiếp, “Vẻ mặt của hai vị tướng quân thế là ?! Sợ gặp quân y ?! Hai nên rằng, ngày thao luyện, dù là quân là tướng, nếu dám viện cớ ốm để lười biếng sẽ xử lý y như binh lính đào ngũ!”
Đào ngũ, trừ c.h.ế.t còn kết quả nào khác! Hai vội đáp: “Không, chúng chỉ choáng váng một chút thôi, bây giờ nữa!” Dứt lời, họ vội vàng về vị trí của .
Xem nhất thời thể về phủ Trấn quốc công bẩm báo , chỉ mong Tam công t.ử gặp chuyện quá lớn!
Vân Dật lạnh, tiếp tục về luyện binh mã của …
…
“Bách Lý Nghị, ngươi lăn đây cho ông!” Mộ Dung Hạo đưa mấy vạn kiêu kỵ binh đến vây chặt lấy phủ Thất hoàng tử! Cơn giận Vân Dật khơi lên, sự uất nghẹn của Mộ Dung gia mấy hôm nay, thêm cảm xúc bi thương khi thấy t.h.i t.h.ể của đại ca , tất cả đều chuyển thành lửa giận thể dập tắt trong lòng . Hoàng gia, của hoàng gia thì lắm ?! Mộ Dung Hạo hôm nay nhất định bắt Bách Lý Nghị trả giá đắt! Dân chúng thấy tình cảnh đều sợ trắng mặt, hoảng hốt bỏ chạy…
Chỉ một lát , Bách Lý Nghị mặc trường bào trắng bước , thấy cảnh tượng liền nhíu mày: “Mộ Dung Hạo, ngươi tạo phản ?”
Vừa hai chữ tạo phản, binh lĩnh lừng Bách Lý Nghị lập tức chần chừ! Bọn họ theo tướng quân tới đây là đều tham gia việc tạo phản ?! Đó là trọng tội diệt môn!!!
Thấy mặt đám lính đều vẻ do dự, Mộ Dung Hạo giơ cao hổ phù : “Hổ phù ở đây, quân lệnh như sơn, ai dám theo?”
Đám tướng sĩ lập tức im lặng, đúng thế, chống mệnh lệnh của tướng quân mới thực sự là tội c.h.ế.t!!! Thiên chức của quân nhân chính là phục tùng quân lệnh!!! Hổ phù trong tay ai, thì đó!
Mộ Dung Hạo thấy lòng quân định, lạnh Bách Lý Nghị: “Bách Lý Nghị, ngươi g.i.ế.c đại ca của đành, ngươi còn tra tấn như , mối thù , Mộ Dung Hạo nhất định bắt ngươi trả bằng máu!!! Dù kinh động đến Hoàng thượng, thì Mộ Dung gia cũng lý!”
“Ngươi bậy cái gì đó?! Ta g.i.ế.c Mộ Dung Phong bao giờ?! Không Mộ Dung Phong c.h.ế.t lâu ?!” Đầu Bách Lý Nghị chợt choáng váng, cũng cảm thấy vô cùng hoảng hốt, chẳng lẽ mấy hôm nay Mộ Dung gia luôn đối đầu với là vì họ cho rằng động đến Mộ Dung Phong ?!
“Đủ ! Ngươi đừng giả vờ giả vịt! Gần đây chính ngươi luôn đối đầu với Mộ Dung gia như dầu sôi lửa bỏng ? Nếu thật sự do ngươi , thì sớm đến giải hòa , ngươi coi Mộ Dung Hạo là tên ngốc, chỉ vài ba câu của ngươi lừa ?” Sắc mặt Mộ Dung Hạo xanh mét, cứ như chỉ một giây nữa sẽ lao xé nát Bách Lý Nghị từng mảnh nhỏ !
Lúc Bách Lý Nghị mới ngày đó theo đề nghị của mưu thần là ngu ngốc cỡ nào, khiến cho hiểu lầm phát triển thành tình huống ! gần đây và Mộ Dung gia càng đấu càng gay gắt, mưu thần của cũng khuyên can nữa, ngược còn thêm dầu lửa là ?! Hắn rằng, mưu thần của Tô Cẩm Bình túm nhược điểm từ lâu. Qua Băng Tâm, Tô Cẩm Bình rằng thích đ.á.n.h bạc, nên mới động tay động chân khiến thua sạch sẽ, thậm chí còn nợ chồng nợ chất. Nếu lời Tô Cẩm Bình, để báo lên nha môn, giữ chức quan chỉ là chuyện nhỏ, chủ nợ đ.á.n.h c.h.ế.t là chuyện đương nhiên. Tiền đồ của Bách Lý Nghị quan trọng mạng của quan trọng? Điều còn cần nghĩ nữa ?! ***
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quyển 2