Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 25:: Đông Lăng Hoàng Thật Đặc Biệt, Ngài Thích Đội Nón Xanh Sao?
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ai you, Đông Lăng Hoàng , ngươi tức giận như thế gì, bản cung định ngươi, bản cung còn định là: còn nữa, nhớ kỹ sự rộng lượng của Đông Lăng Hoàng, cắt đất bồi thường mà mặt đổi sắc, quả thật là bậc đại trượng phu!”
Nam Cung Cẩm tủm tỉm với Uất Trì Thành. Uất Trì Thành nuốt nước miếng một cái, gần như là dám mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, Hoàng hậu nương nương thu của nhiều lợi ích như thế, giờ còn móc , đây quả thực là… “Nam Cung Cẩm, ngươi nhất định khiêu khích trẫm như thế ?”
Vẻ mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn khó coi đến đáng sợ, cho tới bây giờ cũng ngờ ngày một đàn bà bức bách đến mức như thế ! Mà điều kỳ quái nhất chính là đây danh nghĩa nàng còn là phi t.ử của , cũng là một cung nữ từng khinh bỉ, càng là loại hèn nhát một tý đấu võ mồm với , nhưng thấy một cái là ôm đùi xin tha mạng! Trên môi Nam Cung Cẩm nở một nụ lạnh: “Hoàng Phủ Hoài Hàn, con của , từ đến nay đều là thù tất báo, ngươi kính một thước, kính ngươi một trượng! Nếu ngươi gây dịch bệnh , suýt nữa hại c.h.ế.t mấy chục vạn binh mã Nam Nhạc , thì mục đích hôm nay của cũng chỉ là lấy thành Kiến Khang, chứ khiêu khích ngươi như thế!”
Từ chuyện ôm đùi , đến các loại khiêu khích khiến đối phương tức giận đến giơ tay múa chân, trắng cũng chỉ là để xả hết cơn giận của nàng mà thôi! Ròng rã chín ngày ngừng nghỉ chữa bệnh cho những , chính cũng nguy cơ nhiễm bệnh, nhất là trông thấy những chấp nhận lấy sinh mệnh bản hỗ trợ chăm sóc bệnh binh như thế, nàng mới thể nhẫn nhịn mà đòi Hoàng Phủ Hoài Hàn trả công bằng cho nàng! Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh một tiếng: “Dịch dịch hạch ư? Vậy ngươi cho trẫm xem, hai mươi vạn binh mã lũ lụt nhấn chìm của trẫm thì tính như thế nào? Mạng của binh sĩ Nam Nhạc là mạng , thế mạng của binh sĩ Đông Lăng ?”
“Nếu Đông Lăng Hoàng ăn trong chén, còn lấy trong nồi mà khơi mào cuộc chiến tranh , thì hai mươi vạn còn đang sống trong quân doanh của Đông Lăng, đang nghĩ tới lúc thể về nhà, gặp cha với vợ con của . Nếu Đông Lăng Hoàng công chiếm đất đai Nam Nhạc, bản cung sẽ nghĩ biện pháp nhấn chìm Lâm Truy, cho nên việc hai mươi vạn đại quân c.h.ế.t , trách nhiệm tại Nam Nhạc , mà là tại các ngươi!”
Nam Cung Cẩm lạnh giọng bác bỏ. Thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn lời nào, nàng lạnh một tiếng tiếp: “Sao thế? Chẳng lẽ Đông Lăng Hoàng cảm thấy cướp đồ của khác, kết quả là đồ thì cướp còn đ.á.n.h cho một trận tức là của ? Chẳng lẽ chuyện là ngươi đồ của khác, khác liền phản kháng, chỉ thể hai tay dâng lên ?”
Lời của nàng khiến cho Hoàng Phủ Hoài Hàn á khẩu trả lời ! trong lòng cũng vì thế mà cảm thấy sai, đây là thời loạn thế, ai mà hy vọng thể thống nhất thiên hạ cơ chứ? Hắn cũng tin Bách Lý Kinh Hồng từng ý nghĩ . “Thiên hạ , phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân. Hiện nay, cho dù trẫm là đầu tiên , thì cũng sẽ khác. Cho nên chuyện , ngươi thể nào lên án trẫm !”
“, cho nên thắng bại thua, đều là do ngươi bản lĩnh , chuyện gì đáng ?”
Nam Cung Cẩm lạnh giọng đáp , mắt về phía mang theo chút tình cảm nào. Trong đôi mắt màu tím đậm của Hoàng Phủ Hoài Hàn hiện lên sự phức tạp, thừa nhận cô sai, nhưng: “! Thắng bại thua, đều xem ngươi bản lĩnh , nhưng ngươi ngược thứ ngươi , vì còn những lời mỉa mai với trẫm?”
Hắn xong, Nam Cung Cẩm liền : “Đông Lăng Hoàng, chính ngươi cũng , chuyện đều do ngươi bản lĩnh , nếu ngươi bản lĩnh, ngươi cũng thể mỉa mai mà! Không bản lĩnh, , còn chịu nhận thua?”
Câu , sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn liền đen sì ! Quả thật, cô dẫn dụ, hình thành cục diện là nếu bản lĩnh thì cứ mỉa mai cô , bản lĩnh thì đừng ở đây trách móc khác! “Hay là do Đông Lăng Hoàng đấu võ mồm , tìm nguyên nhân thất bại của mà trách ngược công phu võ mồm của quá lợi hại?”
Bản lĩnh móc khác của Nam Cung Cẩm vô cùng cường đại! Khiến cho á khẩu trả lời , ghét bỏ , còn đề nhận thức sâu sắc sự bất lực của bản , mà đấu võ mồm nữa! Hoàng Phủ Hoài Hàn biến sắc, lúc như thế sẽ cảm giác tức giận thổ huyết, thì giờ phút xuất hiện! Xem chọc tức lâu ngày, quen ! Sức chịu đựng cũng trở nên mạnh hơn . Nam Cung lão Tướng quân tiến lên : “Khởi bẩm Hoàng thượng, chúng vẫn nên nhanh một chút, quân Bắc Minh…”
Hắn đến đây liền nữa. Hoàng Phủ Hoài Hàn Nam Cung Cẩm một chút, nghiến răng nghiến lợi : “Nam Cung Cẩm, chờ đó cho trẫm! Một ngày nào đó, trẫm sẽ lấy đất đai của , còn cả ngươi nữa!”
“Phẩm vị của Đông Lăng Hoàng thật là đặc biệt, lúc thời bản cung còn là con gái, phi t.ử của ngươi, ngươi đáp ứng. Hiện nay bản cung là vợ , Đông Lăng Hoàng nhã hứng thế ! Chẳng lẽ Đông Lăng Hoàng sở thích đội nón xanh? Vậy thì trong cung Đông Lăng tuyển phi, thì thể trực tiếp lựa chọn trong đám phụ nữ mà!”
Nam Cung Cẩm vì chọc tức c.h.ế.t mà cần bận tâm đến hình tượng của bản để mà hươu vượn. Hoàng Phủ Hoài Hàn tức giận đến mặt mày xanh mét, còn binh sĩ Nam Nhạc thì vang! Binh sĩ Đông Lăng thì càng nôn máu! Bọn cũng hiểu nổi, cô gì , căn bản chính là kẻ thù lớn của Đông Lăng, thế mà Hoàng thượng cứ như là nhớ mãi quên ! “Hoàng thượng!”
Nam Cung Tướng quân hung hăng trợn mắt Nam Cung Cẩm, nhắc nhở Hoàng Phủ Hoài Hàn một nữa! Hoàng Phủ Hoài Hàn hừ lạnh một tiếng: “Ngươi cứ độc mồm độc miệng như ! Chờ đến lúc ngươi rơi trong tay trẫm, trẫm nhất định sẽ dễ dàng dung túng, tha thứ cho ngươi đủ kiểu như năm xưa !”
Dứt lời, giục ngựa mà . Trong gió truyền tới giọng của Nam Cung Cẩm từ xa xa: “Các ngươi thấy , Đông Lăng Hoàng bắt đầu mơ giữa ban ngày, thế mà dám ảo tưởng bản cung rơi trong tay ! Quả nhiên chứng ảo tưởng của càng ngày càng nghiêm trọng, ôi, tại chịu chữa bệnh nữa!”
Nàng xong, Hoàng Phủ Hoài Hàn suýt nữa ngã từ ngựa xuống! Hắn tức giận đến nỗi mặt mũi xanh mét hết cả, nhưng cũng cố gắng đầu , mà tiếp tục về phía ! Hắn chứng ảo tưởng , còn chữa bệnh ư?! Ngay khi tức giận c.h.ế.t, cũng xem xét những suy nghĩ bi ai trong lòng , những ngày , cô nàng giở đủ trò cho tức giận ói máu, trong đầu , hiện lên cảnh tượng bên cạnh nàng, dáng vẻ nàng chọc tức c.h.ế.t khác nữa! Có lẽ Nam Cung Cẩm sai, thật sự chứng ảo tưởng, cho nên mới nghĩ đến cảnh tượng thực tế ! Có lẽ, đúng như lời Nam Cung Cẩm , cần chữa trị. Nhìn bóng đám binh sĩ Đông Lăng xa xa, Nam Cung Cẩm : “Được , truyền lệnh về Lâm Truy! Điều động đại quân tới đây, từ giờ về , thành Kiến Khang chính là biên giới mới giữa Đông Lăng và Nam Nhạc! Câu nàng , cũng coi như là tuyên thệ chủ quyền, tinh thần binh sĩ Nam Nhạc trong nháy mắt đại chấn! Mọi cùng hô to: “Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!”
Thành Kiến Khang vinh dự bốn nước xưng tụng là thành trì khó công phá nhất, bây giờ bọn họ chỉ việc theo Hoàng hậu chạy tới chạy lui thế , mà khiến cho Đông Lăng Hoàng tự nguyện nhường mảnh đất , đây quả thực là… Hạnh phúc tới quá đột ngột, bọn họ thực sự dám tin tưởng! Vậy bọn họ hiện nay tính là công thần công mở rộng lãnh thổ ? A, ngừng truy đuổi và chạy trốn, cũng tính là công thần ? Uất Trì Thành vô cùng kích động lĩnh mệnh: “Rõ! Mạt tướng lập tức thực hiện!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-25-dong-lang-hoang-that-dac-biet-ngai-thich-doi-non-xanh-sao.html.]
Sau đó cấp tốc chạy về Lâm Truy, truyền tin tức của Nam Cung Cẩm . Mà Nam Cung Cẩm thì vô cùng nhàn nhã mặt đất, lời ca ngợi: “Các ngươi đều là hùng của Nam Nhạc !”
Một tên lính quèn đ.á.n.h bạo : “Chúng tiểu nhân gì cả, đây đều là công lao của nương nương!”
Nam Cung Cẩm : “Sao gì cả? Các ngươi oán hối theo chạy tới chạy lui, bỏ rơi, oán trách, đấy chính là cống hiến lớn nhất của các ngươi. Các ngươi thiên chức của quân nhân là gì ? Thiên chức của quân nhân là mở mang bờ cõi, mà là phục tùng mệnh lệnh! Nếu như trong lòng các đầy oán giận theo , sợ là sớm của Hoàng Phủ Hoài Hàn đuổi kịp! Vậy các ngươi xem, đến lúc đó các ngươi, một thể chuyện gì?”
Lời của Nam Cung Cẩm dùng những cách xưng hô to tát, chỉ tự xưng là , mà là bản cung. Điều tự nhiên khiến cách giữa nàng và binh sĩ kéo gần hơn nhiều, cảm giác thiết cũng nhiều hơn nhiều. Các tướng sĩ nàng , đều cảm thấy cái hiểu cái , nhưng bọn họ rõ lời của Nam Cung Cẩm là ‘Nếu như trong lòng các đầy oán giận theo , sợ là sớm của Hoàng Phủ Hoài Hàn đuổi kịp!’, một tên lính quèn bỗng nhiên thẳng , với Nam Cung Cẩm: “Nương nương, nếu chỉ chạy chạy như thế thôi, chúng tiểu nhân khẳng định sẽ chút oán giận, sẽ cho rằng ngài quá nhàm chán mà chút sự tình thú vị! đường , ngài ngừng gài bẫy, chơi xỏ Đông Lăng Hoàng, thật sự là quá buồn , c.h.ế.t chúng mất, chúng cảm thấy thú vị, nên tự nhiên cũng chút oán giận nào mà theo!”
Lời của là một lời thật tình, những bình thường bọn , sống cả một đời, cũng tự nhận bao giờ khuất nhục như Đông Lăng Hoàng! Bị bố trí, ép buộc, móc, châm chọc, là một Hoàng đế mà mặt bọn họ chọc tức đến biến sắc, khuôn mặt cứ hết trắng xanh, đây quả thực là chuyện thú vị nhất bọn sống nhiều năm như mới thấy! Nam Cung Cẩm bọn như thế, chỉ mà . Nàng vì , mỗi trông thấy tên ch.ó Hàn , luôn luôn nhịn đả kích mấy câu, cho nên mới truy sát m.ô.n.g , cũng nhịn mà khiêu khích, vũ nhục suốt cả chặng đường, thấy tên tức giận đến khuôn mặt biến đổi đủ màu sắc, là nàng cảm thấy thể điều tiết tâm tình của bản ! Khiến cho sinh hoạt vô vị, buồn tẻ hàng ngày tăng thêm sắc thái! Những binh lính cũng hề nhàn rỗi, bắt đầu dậy xây dựng tường thành! Tường thành mặc dù lũ lụt phá tan, gần như là phá hủy triệt để, nhưng nền móng vẫn còn, cho nên việc xây dựng cũng cần quá nhiều kỹ xảo cao siêu! Nam Cung Cẩm cũng tới giúp bọn họ chuyển gạch đưa ngói, tỏ vẻ Hoàng hậu một chút nào, trong lúc nhất thời cũng coi như là vui vẻ hòa thuận. Đến ban đêm, khi mà Thượng Quan Cẩn Duệ mang theo binh sĩ chạy đến, vẫn dám tin tưởng! Trên cả đoạn đường, đều cảm thấy những chuyện xảy mấy hôm nay đều vô cùng huyền ảo! Vốn là khi mà thấy Nam Cung Cẩm mang binh mã cứ thế mà lao , trong lòng cảm thấy , nhưng lúc thể ngăn cản nàng. Đành lo lắng mà nàng , thậm chí còn đang lo lắng an nguy của nàng, liệu thể tám mươi vạn đại quân Hoàng Phủ Hoài Hàn tiêu diệt ! kỳ tích phát sinh, nàng Hoàng Phủ Hoài Hàn bắt, còn ép đối phương cắt đất bồi thường, đến cùng là mà nàng ? Giờ phút , vốn tự nhận bản là duệ tướng thiên hạ nhất, mà cũng cảm thấy đầu chút đủ dùng! Đừng là như Tiểu Cẩm, mà Uất Trì Thành kể đại khái còn xâu chuỗi câu chuyện ! Binh sĩ Nam Nhạc như trong mộng, một đường cứ thế tới, cảm giác như thể bản đang mơ. thế! Làm thể dùng hai mươi vạn đại quân, đ.á.n.h mà thắng tám mươi vạn đại quân của Đông Lăng, khiến cho bọn chúng cắt đất bồi thường chứ? Chuyện nhất định là lừa gạt , đúng thế! , khi ánh mắt bọn họ thấy cách đó xa, những khác đang cao hứng bừng bừng xây dựng tường thành, mà Hoàng hậu nương nương cũng ở trong đó và hề thấy bóng dáng đại quân Đông Lăng , bọn họ đồng loạt dụi mắt mấy , khi xác định bản ảo giác thì suýt nữa vì mừng rỡ mà nhảy dựng lên! Không nhầm đấy chứ, chuyện …! Còn sử quan sự căn dặn của Uất Trì Thành thì cũng sức ca ngợi công đức của Nam Cung Cẩm một phen. Đương nhiên, sử dụng câu của Nam Cung Cẩm : “Lúc cần thiết, dùng vẻ hèn mọn của Hoàng Phủ Hoài Hàn để tôn lên hình tượng của nàng”
, bởi vì Đông Lăng Hoàng thật sự giống như là dáng vẻ hèn mọn. Nghe thấy tiếng bước chân, cả đám cùng đầu , mặt đều hiện lên sự vui vẻ. Mà mặt Nam Cung Cẩm cũng dính mấy vết bẩn, khi thấy Thượng Quan Cẩn Duệ, vẻ mặt liền tươi nhảy đến: “Ca ca, đến ! Chuyện đổi hướng chảy của Nam Hà thế nào ?”
Thượng Quan Cẩn Duệ xuống ngựa, nở nụ nhẹ, khiến cho mà thấy cảm giác ấm áp như trào dâng từ đáy lòng, cũng khiến cho Nam Cung Cẩm vốn lòng đầy mỏi mệt tiêu tan ít, giọng ôn nhã và êm tai của chậm rãi vang lên: “Sao thế? Không tin tưởng ? Đã thành từ sớm , khi tới đây, đường sông đào xong, chỉ cần điều hướng sông ở Đông Lăng đường sông mới mà thôi! Nam Cung Cẩm gật đầu , tình hình bên nàng vô cùng , nếu còn việc đổi hướng sông cần thành, thì bây giờ nàng thật sự mang binh mã công chiếm mấy thành của Đông lăng! “Truyền tin tức cho ?”
Từ “”
để chỉ ai, đương nhiên Thượng Quan Cẩn Duệ , : “Khi thấy Uất Trì Thành trở về báo cáo, luôn cảm thấy chuyện chút bình thường, nghĩ rằng nên tới đây xác nhận một chút!”
Nam Cung Cẩm để ý lắm gật đầu, đó nghiêng đầu truyền lệnh sứ cách đó xa, lới tiếng : “Đi báo cho Bách Lý Kinh Hồng, bà đây những giữ vững thành Lâm Truy cho ! Còn chiếm thêm một tòa thành trì!”
Dứt lời, chính là một trận to phóng khoáng! Không ít binh sĩ Nam Nhạc lúc mặt mũi dính đầy vết bẩn của nàng, con mắt đều b.ắ.n ánh sáng óng ánh, cũng nhịn mà đỏ hết cả mắt. Trong ấn tượng của bọn , Hoàng hậu đều hẳn là mặc áo gấm ở hậu cung, cao cao tại thượng, hoặc là đấu đá tới lui với một đám đàn bà, nhưng Hoàng hậu của bọn hề giống một phụ thuộc, mà càng giống một cánh tay, … Là đôi cánh mới đúng! Có nàng, Nam Nhạc bọn thực sự là hổ thêm cánh! “Vâng!”
Truyền lệnh sứ quát to một tiếng, thật nhanh chạy , phấn khởi. Nam Cung Cẩm đám binh sĩ Thượng Quan Cẩn Duệ đem tới, quặm mặt hét lớn một tiếng: “Còn ngây đó gì? Còn nhanh xây sửa tường thành ! Không bản cung còn vội vã thành Thiệu Dương ?”
Trong đám lập tức nổ một trận to mật, xem , Hoàng hậu nương nương cũng nhớ Hoàng thượng ! Bọn vội vàng hô to: “Rõ!”
, đó bọn họ nhanh chóng qua hỗ trợ.
Quyển 4
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi