Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 25:.1 Quốc Sư Mặc Khiếu

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:17:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở bên bao lâu nay, nhưng đây là đầu tiên Tô Cẩm Bình thấy lộ rõ nét mặt vui mừng như , khiến nàng khỏi tò mò về đang chờ ở ngoài .

“Điện hạ, ngài…” Phong hiểu.

“Bản cung tự đón.” Giọng lãnh đạm của đầu tiên vẻ vội vàng.

Phong ngạc nhiên ngẩn , còn nào cần điện hạ tự đón ? Địa vị của đó cao đến mức đấy ?

Tô Cẩm Bình theo cửa. Vừa tới cửa, nàng thấy ngay một đàn ông mặc áo bào đen đang lưng về phía họ, tay cầm một chiếc quạt lông vũ, chậm rãi phe phẩy. Làn gió nhẹ thôi bay vạt áo ông , tạo nên chút dáng vẻ như đại tiên đắc đạo.

“Sư phụ!” giọng lành lạnh vang lên nhưng tỏ rõ sự kích động.

Sư phụ? Ấn tượng của Tô Cẩm Bình về sư phụ của vốn , hai mươi năm , Bách Lý Kinh Hồng bốn tuổi, Mặc Khiếu thể tính toán dọn đường cho tất cả, lấy sự tương trợ của Tề quốc công. Người , chỉ thật lòng thật với Bách Lý Kinh Hồng, mà thật sự cũng đơn giản!

Bách Lý Kinh Hồng dứt lời, đàn ông mặc áo bào đen liền , khuôn mặt tuấn nhã thanh tú, dường như năm tháng hề để dấu vết nào mặt ông , khiến cho ông hề giống một hơn bốn mươi tuổi, mà chỉ giống một đàn ông hơn ba mươi tuổi, toát lên vẻ quyến rũ của đàn ông trưởng thành. Nếu dùng một từ nào đó để miêu tả về ông, thì chỉ bốn chữ “vũ phiến luân cân”! (*)

(*) Vũ phiến luân cân 羽扇纶巾 Từ để miêu tả phong thái thong dong, đạo mạo, vũ phiến (quạt lông vũ) và luân cân (mũ vải) là hai điểm đặc trưng của Gia Cát Lượng. Nên dùng từ để miêu tả Mặc Khiếu cũng phong thái như Gia Cát Lượng. Chỗ cũng chỉ giải thích theo ý hiểu của nên tối nghĩa một chút, thông cảm. Có thể tham khảo hình ảnh Gia Cát Lượng để thêm chi tiết :D

Mặc Khiếu Bách Lý Kinh Hồng, mắt đầy ý : “Tiểu tử, vi sư thất vọng!” Đồ của ông hổ là đế vương trời sinh, khi quân cờ bí mật của khởi động, cũng nắm giữ thế cục, tài trí như quả phụ tâm huyết bao nhiêu năm của ông .

Bách Lý Kinh Hồng tới mặt ông , đôi môi mỏng khẽ mấp máy nhưng lời nào.

Mặc Khiếu thấy : “Được , gì thì đừng nữa, từ nhỏ tính cách của con trầm lặng như , vi sư quen !”

Nghe ông , Bách Lý Kinh Hồng mất tự nhiên, khẽ ‘’ một tiếng.

Lúc , Mặc Khiếu mới như chợt nhận Tô Cẩm Bình ở đây, sang nàng với ánh mắt thăm dò: “Cô là?”

“Vị hôn thê của đồ nhi.” Không chờ Tô Cẩm Bình lên tiếng, Bách Lý Kinh Hồng trả lời , vì câu hỏi , các cô nương bình thường tiện đáp lời.

xong, ánh mắt Mặc Khiếu lạnh , Tô Cẩm Bình cũng vô cùng sắc bén, khác dáng vẻ nho nhã . Tô Cẩm Bình cũng e ngại, lạnh lùng ông ! Tuy rằng tôn kính trưởng bối, nhưng nếu trưởng bối mắt nàng, nàng cũng quả hồng mềm mặc bóp nặn.

Sau khi một lúc lâu, Mặc Khiếu mới chợt nở nụ : “Rất khí phách!” Sống bao nhiêu năm nay, ngay cả nam giới cũng mấy dám đón nhận ánh mắt của ông sợ hãi gì, mà đối phương chỉ là một cô gái nhỏ dũng khí như , quả nhiên tồi. Có điều… sát khí nàng dường như quá nặng.

“Quá khen!” Tô Cẩm Bình cũng ánh mắt của đối phương quá thiện, nên cũng định thêm câu gì để tăng thiện cảm của đối phương, chỉ lãnh đạm đáp hai chữ.

Mặc Khiếu cũng định buông tha cho nàng dễ dàng như , ánh mắt vẫn chằm chằm mắt Tô Cẩm Bình, dường như thể thấu tất cả, xuyên thẳng tâm hồn của . Ánh mắt kỳ dị của ông khiến Tô Cẩm Bình cảm giác như chỗ nào thể giấu diếm cái chăm chú ! Một lúc lâu , Mặc Khiếu mới : “Cô của thế giới !” Giọng điệu chắc chắn.

“Cái gì?” Mọi ở cửa đều kinh ngạc! Sư phụ của điện hạ là ai, bọn họ đều rõ, là Quốc sư Mặc Khiếu rung trời chuyển đất của Nam Nhạc năm , cả đời ông từng tính toán mệnh hàng nghìn hàng vạn , nhưng từng tính sai bao giờ! Có điều, Hoàng t.ử phi tương lai của thế giới … chẳng lẽ… là ma ?!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Đôi mắt phượng của Tô Cẩm Bình nheo , đáy mắt hiện lên tia sáng lạnh. Nàng thực sự ngờ thể thấu mấy chuyện quỷ thần . Nàng vốn cho rằng thầy tướng chẳng qua chỉ là giả thần giả quỷ, mà mấy quốc sư chẳng qua cũng chỉ là chút thông minh để đoán sự việc thôi, nhưng… bây giờ xử lý thế nào?

Bách Lý Kinh Hồng cũng kinh ngạc, đương nhiên Tô Cẩm Bình của thế giới , ngày nàng cũng qua với , nhưng sư phụ mặt như , quả thật . Hắn đang định lên tiếng, Mặc Khiếu sững một chút: “Không !”

Dứt lời, ông vội vàng bấm đốt ngón tay vài cái, một lúc lâu , ngừng Tô Cẩm Bình, mặt đầy vẻ ngẫm nghĩ: “Không ngờ chuyện như , coi như là duyên ! trở cũng là họa phúc!”

Quay trở ?! Ý ông là gì? Nàng vốn là của nơi ?! Tô Cẩm Bình chỉ thấy vô cùng kỳ quái, Mặc Khiếu tiếp: “Được , đừng ở cửa nữa, trong nhà thôi!”

Bách Lý Kinh Hồng khẽ gật đầu cùng Tô Cẩm Bình đưa Mặc Khiếu chính sảnh. Sau khi xuống, đều tự động rời khỏi phòng, Tô Cẩm Bình hỏi: “Tiên sinh, ông trở cũng ý gì?” Chẳng lẽ liên quan đến thế của ?

Mặc Khiếu chỉ phe phẩy cây quạt tay, : “Thiên cơ bất khả lộ!”

Cứt thối! Tô Cẩm Bình chợt cảm giác c.h.ử.i thề, nhưng nghĩ đến đối phương là sư phụ của Bách Lý Kinh Hồng, nàng vẫn nhịn xuống.

“Đồ nhi, con hiếu kỳ thời gian sư phụ ?” Mặc Khiếu phe phẩy quạt, Bách Lý Kinh Hồng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-25-1-quoc-su-mac-khieu.html.]

Bách Lý Kinh Hồng im lặng một lát, đáp: “Chắc là du sơn ngoạn thủy ạ?”

“Ha ha ha… cũng ngốc!” Mặc Khiếu nở nụ vẻ sung sướng.

Tô Cẩm Bình kìm lườm hai một cái, mấy câu vô nghĩa gì cần đoán chứ. Có điều, thầy trò hai đoàn tụ, hẳn cũng nên điều tránh mặt một chút. Nghĩ nàng liền dậy: “Hai tán gẫu, dạo một chút.”

Bách Lý Kinh Hồng đang định lên tiếng thì Mặc Khiếu : “Đi sang phía Tây hậu viện !”

Nghe ông , Tô Cẩm Bình hiểu ông ý gì, nhưng thấy ông tiếp tục đầu phe phẩy quạt, vẻ định giải thích gì thêm, nàng liềm mím môi, oán thầm trong lòng về phía ông .

Đôi mày của Bách Lý Kinh Hồng nhíu mày, Mặc Khiếu hiểu, phía Tây hậu viện là nơi Huyền các của Dạ Mạc sơn trang luyện kiếm và ám sát, những khác dễ dàng đó. Sư phụ bảo nàng qua đó là ý gì?

Bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Bách Lý Kinh Hồng, Mặc Khiếu khẽ : “Sao thế? Lo nàng gặp chuyện gì ?”

Hắn lắc nhẹ đầu tỏ ý .

Mặc Khiếu dậy: “Trên nàng một luồng sát khí, nếu vi sư đoán nhầm, thì kiếp nàng sát thủ. Để nàng qua đó, chẳng qua cũng chỉ vì xem nàng thực lực để cạnh con thôi.”

Nghe ông Bách Lý Kinh Hồng mới yên lòng. Dù , thể thừa nhận chuyện nàng của thế giới , nhưng sư phụ thể chấp nhận .

“Đi thôi, theo vi sư qua đó xem.” Dứt lời, Mặc Khiếu , Bách Lý Kinh Hồng sát phía .

Còn tới nơi mà Mặc Khiếu chỉ, Tô Cẩm Bình cảm giác một luồng sát khí cực mạnh bao phủ, là sát khí của một hai , mà là của cả một đám phát . Trong một khoảnh khắc, nàng chợt nhớ tới thời điểm rời khỏi hoàng cung Đông Lăng, ở trong địa đạo, nàng với mấy thủ hạ của Bách Lý Kinh Hồng rằng, nếu thể bình an vô sự trở về, nàng sẽ tự tay huấn luyện đám .

Nghĩ , nàng bước nhanh hơn một chút. Người ở cửa thấy nàng cũng ngăn . Tô Cẩm Bình liền thấy Tu đang ôm kiếm một bên thủ hạ của . Mỗi bọn họ đều xuất chiêu nhanh, kiếm phong vô cùng sắc bén, nhưng bao lâu, Tô Cẩm Bình liền sơ hở của họ! Càng , đôi lông mày nàng càng nhíu chặt .

Thấy Tô Cẩm Bình đến đây, Tu vốn đang định hành lễ, nhưng thấy nàng nhíu mày đám thủ hạ đáng kiêu ngạo của , hơn nữa ánh mắt còn vẻ bất mãn, khiến tự tôn của Tu tổn thương sâu sắc. Hắn bất chấp lễ giáo chủ tớ, bước tới : “Hoàng t.ử phi, bọn họ gì khiến cô bất mãn ?”

Hắn dứt lời, động tác của đều dừng một chút, vểnh tai chờ câu trả lời của Tô Cẩm Bình. Dù , sự thừa nhận của chủ nhân là sự tự hào của mỗi ám vệ, mà Hoàng t.ử phi là điện hạ thừa nhận, đương nhiên cũng là chủ nhân của họ.

“Quá yếu!”

Chỉ hai chữ chút nể nang!

Nghe , nhóm ám vệ đều giận dữ, cảm giác như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng , nhưng e ngại đối phương là chủ nhân nên cũng tiện bùng phát!

Tu lạnh một tiếng, : “Có gì , xin Hoàng t.ử phi chỉ giáo!” Hắn Hoàng t.ử phi lợi hại, nhưng thủ hạ của đang luyện trận pháp tuyệt sát, mỗi tay đều chứa đựng ý đồ khác, đồng thời cũng che giấu sát chiêu của khác, từng vòng từng vòng đan y như một tấm lưới khe hở. Trong thiên hạ chắc chắn mấy thể thoát , mà Hoàng t.ử phi là ‘quá yếu’!

“Có ngươi cũng phục. Nếu ngươi cảm thấy trận pháp lợi hại như , thì để bọn họ cùng lên . Để xem cái trận pháp rách nát của các ngươi thể vây !” Nàng hiểu ngũ hành bát quái, nhưng nàng cũng xem qua một chút trận pháp đơn giản. Nói ‘trận pháp rách nát’ thật là cố tình chọc tức bọn họ, để đối phương nể mặt thôi!

Nàng dứt lời, mặt đều vẻ như sỉ nhục, một áo đen bất chấp phận chủ tớ, bước nhanh vài bước tới, nghiến răng nghiến lợi với Tô Cẩm Bình: “Hoàng t.ử phi, nếu ngài tự tin như , chúng thuộc hạ sẽ khách khi!”

Vừa xong, y liền đ.â.m một kiếm về phía Tô Cẩm Bình. Ngay lập tức, ít đều giơ kiếm lên đ.â.m về phía nàng. Mấy bóng đen vụt lướt quanh nàng, vây lấy Tô Cẩm Bình! Hiện giờ trong lòng họ còn chút kính cẩn sợ hãi nào, chỉ sự oán hận nồng đậm, dù c.h.ế.t cũng đòi tự tôn đạp nát của họ!

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...