Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 24:: Lúc Cần, Phải Dùng Hình Tượng Hèn Hạ Của Hắn, Để Tôn Lên Bản Cung
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi cho đến hoàng hôn, của hai bên đều hạ trại, bên Hoàng Phủ Hoài Hàn tổ chức ăn tập thể, chuẩn cơm tối cho chúng tướng sĩ! bọn đều ăn cơm, bởi vì bọn tức đến no bụng ! Tám mươi vạn ánh mắt tỏa hào quang đỏ rực, vô cùng tức giận đám Nam Nhạc cách đó hơn ba trăm mét! Bọn tâm trí nào để ăn cơm, nhưng bên Nam Cung Cẩm thì ăn ngon miệng! Mỗi đều lấy lương khô trong bao quần áo , mặc dù món gì ngon, nhưng hiện nay ăn cảm thấy giống như cao lương mỹ vị thế gian khó cầu, nhất là trông thấy nhân mã quân địch tức giận đến ăn cơm, nên bọn họ càng cảm thấy ngon miệng hơn! Nam Cung Cẩm tủm tỉm : “Mọi ăn no nhé! Ngày mai mới sức tiếp tục đuổi g.i.ế.c đám chạy trối c.h.ế.t !”
Cùng lúc đó, Uất Trì Thành nhịn mà hỏi nàng: “Nương nương, ngài thể cho mạt tướng , chúng cứ gióng trống khua chiêng đây để gì? Chẳng lẽ chỉ là để khiến cho quân địch tức giận thôi ? Như thế chẳng quá uổng phí ?”
Nam Cung Cẩm c.ắ.n một miếng lương khô trong tay, nhai nhồm nhoàm, đầu một cái: “Ngươi xem chúng thế vì cái gì? Chẳng lẽ là ngoài hóng gió ?”
“Mạt tướng ý như thế, mạt tướng chỉ suy đoán xem nương nương ý công chiếm lãnh địa Đông Lăng ? Thế nhưng ở thời điểm , Đông Lăng trở về phía Bắc, chúng nếu khỏi thành, từng bước công chiếm là ?”
Uất Trì Thành tiếp tục . Nam Cung Cẩm lắc đầu: “Vậy ngươi nghĩ xem, chắc là Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ đ.á.n.h Bắc Minh ? Cho nên nếu cơ hội diệt trừ chúng hoặc diệt trừ Bắc Minh , sẽ chọn cái nào ?”
“Chúng !”
Uất Trì Thành trả lời! Bởi vì bất cứ lúc nào cũng thể tiêu diệt quân Bắc Minh, mà cơ hội để diệt bộ quân Nam Nhạc là vô cùng ít ỏi, nếu như cơ hội, Hoàng Phủ Hoài Hàn tuyệt đối sẽ buông tha! “Cho nên nếu như chúng hành động như lời ngươi , mang theo tất cả binh mã khỏi thành, thì việc Hoàng Phủ Hoài Hàn , sẽ là đ.á.n.h Bắc Minh nữa, mà là sẽ mang tám mươi vạn đại quân cùng chúng tiến hành một trận huyết chiến! Sáu mươi vạn thể gọn gàng, nhanh nhẹn chạy trốn như hai mươi vạn ? Lúc đó mà đuổi kịp, phấn thắng của chúng bằng đành, thậm chí sẽ còn c.h.ế.t nhiều , ngươi xem, thể hành động như thế ?”
Nam Cung Cẩm từng bước từng bước một. Uất Trì Thành sững sờ, mà nghĩ sâu và xa như thế, thầm cảm thấy may mắn khi Hoàng hậu nương nương Đại tướng lĩnh quân, nếu như là đến lĩnh quân, khẳng định sẽ ngu ngốc mà mang bộ binh sĩ trong thành đuổi theo, đến lúc đó sẽ chọc phiền toái như thế nào! nhanh đó, trong đầu như lạc mê cung: “Vậy chúng mang hai mươi vạn đại quân đây gì?”
Nương nương giải thích lý, nhưng bọn họ để gì? Lúc Nam Cung Cẩm thần bí, chút đắc ý : “Chờ mà xem, trận chiến , để bản cung dạy ngươi, để thể mất một binh một mà công chiếm thành trì!”
… Bên phía Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng đang nhanh chóng bàn bạc. Một tên Tướng quân : “Hoàng thượng, là ngài đem năm mươi vạn binh mã tiếp viện phương Bắc , mạt tướng và Nam Cung Tướng quân lãnh ba mươi vạn binh mã, ngăn cản bọn ở đây!”
Nếu như tiếp tục thế , tức c.h.ế.t thì , nhưng bọn đều cảm giác như đang mất lãnh thổ ! Hoàng Phủ Hoài Hàn trầm ngâm một lát, lắc đầu, bác bỏ đề xuất . Bản lĩnh của cô nàng lớn vô cùng, vẻ như nàng hiểu các loại binh pháp, nhưng thông thạo những cách hành động quỷ thần khó lường! Khiến cho hiểu đến cùng là nàng hiểu , cho nên nàng nghĩ nhiều biện pháp cổ quái kỳ lạ, hèn hạ vô sỉ như thế mà thể nghĩ cách nào đối phó! Lần nào cũng chỉ thể lấy tổn thất nhỏ mà khó khăn lắm mới ứng đối . Ngay cả còn nghĩ cách đối phó thì thể , còn để ba mươi vạn đại quân để đối chiến với nàng ư? Chỉ sợ còn gặp quân Bắc Minh nhận tin dữ về ba mươi vạn đại quân ! “Các ngươi là đối thủ của nàng!”
Câu hề lưu chút thể diện nào! khiến cho bộ các Tướng quân ở đây đều cúi đầu đỏ mặt, kể cả phụ của Nam Cung Ninh Hinh. Nam Cung lão Tướng quân cùng với Vân lão gia t.ử của Nam Nhạc đều là những vị tướng tài giỏi nổi danh trong thiên hạ! Trong những ngày , thấy những đấu pháp kỳ quái của cô gái , ông cảm thấy thất bại cũng cảm thấy mới mẻ! Không ngờ lão già Vân gia thể cô háu gái xuất sắc như thế, nếu như quan hệ thông gia đây của hai nhà hủy, thì lúc còn thể giúp đỡ hòa giải một chút. Đáng tiếc… Cũng chỉ thể là đáng tiếc! Tình cảnh hiện nay của Đông Lăng cơ hồ rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, hoặc là Hoàng Phủ Hoài Hàn tự ở , để Tướng quân khác mang binh mã tiếp viện. Hoặc là bỏ qua, để cho cô gái một mực theo m.ô.n.g bọn ! bây giờ sự tấn công của Bắc Minh, vài tòa thành trì của Đông Lăng vùi lấp, nếu tự , thì khó mà cổ vũ sĩ khí! Quân Hạo Thiên mặc dù chỉ là cái bao cỏ, nhưng tên thừa tướng của Bắc Minh , là một nhân vật cáo già! Nếu tự đến, tất cả sẽ khó ! Nghĩ thế, lập tức cảm thấy trong tim vô cùng bực bội, vươn tay vuốt vuốt mi tâm, mười phần đau đầu! “Hoàng thượng, nếu đêm nay chúng tập kích bọn ?”
Lại thêm một góp lời. Hoàng Phủ Hoài Hàn đầu, giống như đang một tên ngốc: “Ngươi tập kích ban đêm, ngươi cho rằng Nam Cung Cẩm nghĩ ?”
Quả nhiên, xong, cách đó hơn ba trăm mét, một giọng nữ trong trẻo cất lên cao vút: “Các tướng sĩ, tối hôm nay các ngươi cực nhọc một đêm , thể yên nghỉ ngơi mà ngủ ngon , những binh sĩ phụ trách phòng thủ đều tập trung mười hai vạn phần tinh thần, để phòng ngừa những tên tiểu nhân hèn hạ Đông Lăng tập kích chúng ban đêm!”
“Vâng!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
đám binh sĩ Nam Nhạc cùng rống lên đáp nàng. … Đám Đông Lăng im lặng! Tiểu nhân hèn hạ?! Bọn họ á?! Nói một câu thật lòng, mặt nàng , nếu còn thể xưng là tiểu nhân hèn hạ, đấy mới thực sự là trò cho thiên hạ! Mà tên Tướng quân đưa chủ ý tập kích ban đêm cũng lập tức cảm thấy mặt lúc đỏ lúc trắng, nghĩ tới ý kiến đề xuất của bản , chỉ cảm thấy ngu c.h.ế.t thôi! “ mà Hoàng thượng, nếu cứ theo như thế , cũng là biện pháp ! Đông Lăng chúng nhiều thiết hán t.ử thế , mang theo tám mươi vạn binh mã còn một cô gái mang hai mươi vạn binh mã đuổi theo, chuyện mà truyền ngoài sẽ mất hết mặt mũi!”
Thực còn một câu còn , đó chính là, cô gái thể hiểu thấu của Nam Nhạc , nhất định sẽ như , lập chiêu cũ, sẽ để sử quan ghi chép : “Hoàng hậu Nam Nhạc vô cùng dũng mãnh, chỉ đem theo hai mươi vạn đại quân mà dọa cho Đông Lăng Hoàng mang theo tám mươi vạn đại quan chạy trối c.h.ế.t mấy vạn dặm!”
Nét mặt lúc của các Tướng quân khác cũng vô cùng cổ quái, giống như là nuốt một con ruồi. Hiển nhiên là cùng suy nghĩ với tên Tướng quân , đoán cô nàng sẽ chuẩn gì cho bọn ! Mà cũng đúng lúc , bọn thấy cách đây hơn ba trăm mét truyền đến giọng khiến cho bọn suýt nữa ói máu: “Các ngươi rằng, các ngươi đều là hùng của Nam Nhạc! Nhìn chúng hôm nay xem, vẻn vẹn chỉ hai mươi vạn , liền khiến cho đám rùa rút đầu hèn nhát của Đông Lăng dọa thành bộ dạng gì! Tám mươi vạn cùng chạy trốn, chạy còn nhanh hơn thỏ, điều chứng tỏ chúng dũng mãnh như thế nào!”
Biết ngay mà! Biểu hiện của đám Đông Lăng đồng loạt đang như nuốt con ruồi, thì nay thành như nuốt một bầy ruồi ! Cổ quái, quỷ dị mà oan ức! Bọn đoán mà, chắc chắn nàng sẽ như thế, trong thời gian giao thủ gần đây, đủ để cho bọn họ hiểu rõ nàng! Chỉ Nam Nhạc đuổi theo m.ô.n.g bọn họ mà đ.á.n.h c.h.ế.t cũng bọn đuổi cho Nam Nhạc phi nước đại! Lại còn đám não tàn Nam Nhạc , lúc còn gào lên thưa ‘’ đến rách cuống họng nữa chứ. Việc khiến cho mặt bọn thối đến ngôn từ nào diễn tả , đám Đông Lăng lòng nào mà ăn cơm, nhưng đám binh sĩ thì đói bụng, bỗng nhiên đồng loạt đầu , vẻ mặt vô cùng coi thường quặm mắt bọn , vẻ với những lãnh đạo bọn rằng vì vô dụng như thế! Bị c.h.ử.i bới đến thế , còn nghĩ biện pháp phản kích! Hoàng thượng là vua của một nước cao quý nhường , thể c.h.ử.i với đàn bà con gái thì cũng đành , nhưng vì những tên Tướng quân cũng vô dụng như thế?! Các Tướng quân đều nước mắt đầm đìa chan chứa! Chẳng lẽ bọn phản kích ? bọn là đàn ông, đều là quân tử, đều là thiết hán t.ử mà, thể cần mặt mũi như Nam Cung Cẩm, bọn thể mặt dày mà c.h.ử.i ! lúc bọn đang vô cùng hậm hực, bọn thấy giọng ác ma của cô : “Các ngươi ? Sở dĩ đám dám đầu đuổi chúng , thực chính là để hù dọa chúng , cậy nhiều để hù dọa chúng ! Cho nên mỗi chỉ cần chúng đầu là bọn sợ hãi chạy trối c.h.ế.t , cho nên các ngươi tuyệt đối nên sợ hãi, bởi vì chúng mới là bên hùng mạnh nhất!”
Trong lòng Đông Lăng hẹn mà cùng xuất hiện một cây củ cải to trắng trắng mập mập, ngừng lắc lắc thể của , mặt hai sợi mì nước mắt, miệng còn nụ quỷ dị to! Đơn giản đây chính là biểu tượng khắc họa tâm trạng của bọn , cuối cùng thì chuyện là đây? Rõ ràng là bọn đuổi nữa, Nam Nhạc theo m.ô.n.g bọn , biến thành Nam Nhạc đầu dọa bọn chạy trối c.h.ế.t chứ?! Trên thế giới loại cần thể diện đến như thế! Khuôn mặt của Hoàng Phủ Hoài Hàn vốn biến thành màu xanh tím vì tức giận, lúc chỉ yên lặng dậy, khuôn mặt cứng đờ như gỗ, yên lặng tới vương trướng. Hắn thật sự nên gì, đừng là gào thét, hiện nay ngay cả khí lực để cãi cũng , kinh nghiệm cho , tranh luận với cô nàng chỉ khiến bản thêm hổ và khó chịu, cho nên quyết định lựa chọn im lặng. Có điều, thật sự nổi nữa, nếu sẽ tức quá mà ói m.á.u bỏ mất! Mà Nam Cung Cẩm cũng nể tình, khi về vương trướng, nàng cũng ở đấy hươu vượn cái gì nữa. Các Tướng quân Đông Lăng thấy bóng lưng buồn bã và ảm đạm của Hoàng thượng, trong tim bọn cũng yên lặng rơi lệ! Oán trách bọn họ vì rèn luyện tài ăn để mà chịu đả kích thế ! Đến ngày hôm , trời còn sáng, binh mã Đông Lăng đành kìm nén một bụng tức giận mà lên đường. Binh mã Nam Nhạc cũng lời nào, yên lặng theo bọn . Tám mươi vạn , một lời nào. Hai mươi vạn theo , cũng lời nào. Cuối cùng cũng tới cửa thành Kiến Khang, mà cái gọi là cửa thành , thực sớm lũ lụt cho vỡ tung! Những ngày , Hoàng Phủ Hoài Hàn ròng rã xử lý vấn đề thoát nước cho ba tòa thành, thêm nạn đói, còn cần truy nã thương nhân Nam Nhạc nhân thời điểm cũng thừa cơ nhảy kiếm chác lợi nhuận cao, cho nên Hoàng Phủ Hoài Hàn còn kịp sửa chữa tường thành của thành , vì thế nên Nam Cung Cẩm mới thể theo một cách thông suốt như . Trọn một ngày, Nam Cung Cẩm cũng tiếp tục cái gì khiến tức c.h.ế.t, trái tim tất cả đều thoáng bình tĩnh một chút. Mà chỉ chớp mắt, tới thành Tần Tiền phía thành Kiến Khang, dân chúng thành Tần Tiền đều hiểu gì mà một đám Nam Nhạc theo Hoàng thượng của bọn , trong lòng trăm mối hoài nghi vẫn cách nào giải thích, cuối cùng cũng nhận định bọn họ là tù binh. Cho nên chút nào bài xích, Nam Cung Cẩm cũng cảm thán một cách vô cùng ăn đòn: “Dân chúng thành Tần Tiền chỉ vô cùng hòa ái mà còn mật, căn bản cũng giống y Nam Nhạc mà!”
Lời của nàng khiến đám Hoàng Phủ Hoài Hàn tức giận suýt nữa mà phun m.á.u tươi! Người Đông Lăng và Nam Nhạc cũng giống ? Đây chẳng là đổi một cách khác để bóng gió rằng đây cũng đều là dân Nam Nhạc bọn họ ? Một tên Tướng quân c.ắ.n răng, chuẩn kêu gọi một chút, để dân chúng đuổi đám ! một ánh mắt của Hoàng Phủ Hoài Hàn khiến cho dừng ! Xét cho cùng thì sức chiến đấu của dân chúng thể so với binh lính, nếu đ.á.n.h với Nam Cung Cẩm, bọn sẽ thua thiệt lớn. Dưới tình thế bọn họ cảm giác như giày vò khổ sở, cuối cùng bọn họ cũng đến cửa thành thành Tần Tiền! Bởi vì thành Lâm Truy và thành Kiến Khang xây dựng một cách đặc thù nên ngoài cửa thành Lâm Truy, là lãnh địa Kiến Khang, lãnh địa mới là tường thành. Sau đó là thành Tần Tiền mới đến tường thành Tần Tiền. Thiết kế như thế vốn là vô cùng lợi cho Lâm Truy công chiếm thành chính của thành Kiến Khang, cho nên từ các đời vua đến , Đông Lăng đều phái trọng binh trấn giữ thành Kiến Khang! Do đó nhiều năm qua xảy chuyện gì ngoài ý , duy chỉ , vì một tiêu diệt đại quân Bắc Minh, nên chỉ thể rút mấy chục vạn quân , còn mấy vạn quân thì Lâm Truy kiềm chế, cho nên mới để cho Nam Cung Cẩm mang theo tới tận đây! Cửa thành Tần Tiền, hệ thống phòng thủ vô cùng nghiêm mật! Nếu Nam Cung Cẩm qua, thì bắt đầu tiến đ.á.n.h thành trì! Cho nên khi khi binh sĩ Đông Lăng qua cửa thành Tần Tiền, thấy cửa thành đóng kín, đều đồng thời hiểu ý mà nở nụ . Hiện nay Nam Cung Cẩm thể tiếp tục theo m.ô.n.g bọn nữa đúng ? Đám Nam Nhạc chỉ còn hai lựa chọn, thứ nhất, ngoan ngoãn cút về! Thứ hai, ở đây mà công thành! Mặc kệ là thế nào, đều hơn là để bọn họ theo phía mỗi ngày vài câu tức c.h.ế.t đền mạng! , bọn còn kịp cao hứng, Nam Cung Cẩm cách tường thành Tần Tiền hai trăm mét, vô cùng đắc ý : “Người , xây tường thành ở chỗ cho bản cung! Từ giờ về , thành Kiến Khang và thành Tần Tiền đều là lãnh địa của Nam Nhạc!”
Uất Trì Thành há to mồm kinh ngạc! Hoàng hậu nương nương đưa mệnh lệnh thế là ?! Chuyện … Ánh mắt tới phía , còn hai trăm mét nữa là khỏi thành Tần Tiền, cho nên tính còn thể coi thành Tần Tiền là lãnh địa của bọn họ! như thế là quá đơn giản và hoang đường ? Mà Nam Cung Cẩm như là thấu suy nghĩ trong lòng , bỗng nhiên đầu một cái, lắc đầu : “Đừng nghĩ đến những chuyện quá!”
Uất Trì Thành còn hiểu chuyện gì, Nam Cung Cẩm bỗng nhiên quát lên một tiếng: “Chạy mau!”
Nàng hiểu Hoàng Phủ Hoài Hàn rõ! Chỉ thấy nàng xong, cửa thành Tần Tiền liền mở ! Hoàng Phủ Hoài Hàn với một khuôn mặt lạnh lùng, tức giận đến đỏ bừng, mang theo một đám binh lính đến truy sát! Sau đầu Uất Trì Thành đổ từng giọt mồ hôi lạnh, nhanh chóng chạy cuống cuồng theo Nam Cung Cẩm! Uổng cho xưng là thần đồng lĩnh vực quân sự, chút bối cảnh nào, mười bảy tuổi là Tướng quân tam phẩm, xưa nay từng ! phát hiện đầu óc hiện nay càng ngày càng đủ dùng, đến giờ vẫn thể hiểu cuối cùng là Hoàng hậu ý đồ gì, lúc nãy xây dựng tường thành, là vì chiếm địa bàn, mà là để đầu chạy trốn ? Hoàng Phủ Hoài Hàn cảm thấy phổi như nổ tung lên vì tức giận! Cô nàng thật chẳng thể thống gì cả! Nàng thật sự nghĩ Hoàng Phủ Hoài Hàn là tên ngốc ? Lại dám mơ tưởng chiếm lĩnh hai toà thành trì của Đông Lăng dễ dàng như , thật chẳng khác gì mơ giữa ban ngày! Cho dù thể tiêu diệt nàng đường thì cũng đuổi đám về Nam Nhạc! Sau khi đuổi chạy hai canh giờ, một con Hải Đông Thanh từ giữa trung bay tới, đáp xuống cánh tay Hoàng Phủ Hoài Hàn! Đôi mắt màu tím sẫm của khẽ lóe lên, gỡ tờ giấy ở chân chim xuống, sắc mặt trong nháy mắt biến đổi! Bởi vì phòng thủ ở phương Bắc yếu kém, bọn tổn thất bốn tòa thành trì, nếu tiếp tục dông dài với Nam Cung Cẩm, quân Bắc Minh sẽ đ.á.n.h tới tận hoàng cung Đông Lăng! Đến lúc đó cho dù đoạt lãnh thổ, sợ là quốc khố cướp sạch ! Không tiền, thì lương thảo, đến lúc đấy thì cái gì cũng chỉ là câu suông! Nghĩ thế, kéo dây cương, hít sâu một , thoáng qua đoàn Nam Cung Cẩm phía xa, : “Chúng !”
, bọn đầu, giọng Nam Cung Cẩm vang lên: “Chúng đuổi theo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-24-luc-can-phai-dung-hinh-tuong-hen-ha-cua-han-de-ton-len-ban-cung.html.]
Gân xanh trán Hoàng Phủ Hoài Hàn nhảy lên một cái! Thành Kiến Khang và thành Tần Tiền so với bốn tòa thành trì Đông Lăng, cái nào quan trọng hơn, điều hiểu rõ hơn bất cứ ai hết! để trơ mắt cho nàng chiếm hai tòa thành trì của như thế, thực sự là còn thống khổ hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t ! Hắn đầu , gào lên: “Nam Cung Cẩm, cuối cùng là ngươi thế nào?”
Lúc Nam Cung Cẩm khẽ một tiếng, với vẻ lưu manh: “Cũng thế nào cả! Chỉ Đông Lăng Hoàng cắt đất bồi thường mà thôi! Bản cung cũng tham lam, chỉ cần thành Kiến Khang và vạn lượng vàng thôi mà, là yêu cầu của bản cung khó chấp nhận, là Bắc Minh một đường đ.á.n.h tới kinh thành khó tiếp nhận, Đông Lăng Hoàng tự cân nhắc . Chẳng qua bản cung cũng chỉ thẳng chuyện thôi. Nếu Đông Lăng Hoàng đồng ý, bản cung sẽ tiếp tục chơi đuổi bắt cùng với ngươi thôi!”
Nàng sẽ đòi hỏi cả Kiến Khang và Tần Tiền gì cho nhiều, vì Hoàng Phủ Hoài Hàn sẽ đáp ứng. Mà thành Kiến Khang lũ lụt như thế, lòng yêu nước của dân chúng đều sự đau xót của bản che lấp, nên việc quản lý sẽ tương đối đơn giản. thành Tần Tiền thì như thế, bọn đều còn lòng yêu nước sâu sắc, nàng cũng tiếp nhận một tòa thành trì thể biến thành tòa thành nội chiến! Hoàng Phủ Hoài Hàn mới xong, chỉ cảm thấy một ngụm m.á.u dâng lên cổ! Trước sự cách biệt giữa tám mươi vạn đại quân và hai mươi vạn quân mà cắt đất bồi thường? Quả thực là vô cùng hoang đường! thể thừa nhận, so thành Kiến Khang suy tàn như thế với kinh thành thì lo lắng cho kinh thành hơn! Cũng may đối phương chỉ cần thành Kiến Khang, cả thành Tần Tiền, nếu căn bản sẽ cần cân nhắc! Tướng quân Đông Lăng cũng cảm thấy vô cùng uất ức, thật đúng là rồng mắc cạn tôm trêu, hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh! Bọn thật sự đáp ứng yêu cầu hoang đường ? trong lòng bọn , thế mà mười phần đều đáp ứng nàng, chỉ vì đại cục, càng là vì để nhanh chóng vứt bỏ thứ keo da trâu cần thể diện khiến tức c.h.ế.t ! Mặt mày Hoàng Phủ Hoài Hàn xanh lét, trợn mắt Nam Cung Cẩm thật lâu, đó giọng lạnh như hàn đàm rít qua kẽ răng mà : “Trẫm đáp ứng!”
Ba chữ , nặng như núi Thái Sơn! Hắn , khi ba chữ , chẳng khác gì sự sỉ nhục quốc gia! , ở trong tim, thầm thề rằng bao lâu nữa, sẽ lấy về mảnh đất vốn thuộc về Đông Lăng của ! ngẫm chuyện đây Nam Nhạc đổi mười tòa thành trì để lấy về Bách Lý Kinh Hồng mà so sánh, bỗng nhiên cảm thấy chuyện cũng là khó tiếp nhận đến như thế! “Đáp ứng sớm một chút hơn , còn lãng phí thời gian chạy tới chạy lui với chúng lâu như , mệt c.h.ế.t !”
Nam Cung Cẩm đây là điển hình của việc lợi còn khoe mẽ, nàng móc từ trong n.g.ự.c áo một trang giấy, đưa cho Uất Trì Thành, “Cầm lấy, đưa cho Đông Lăng Hoàng ký !”
Vốn đám Đông Lăng đang bứt rứt, bực bội c.h.ế.t, giờ phút càng tức giận ói máu! Hóa cô nàng giày vò bọn mấy ngày nay, là để đưa điều ước cắt đất bồi thường chuẩn sẵn sàng ? Hiện nay Uất Trì Thành hiểu ý đồ của Nam Cung Cẩm, sự sùng bái đối với Nam Cung Cẩm như nước Nam Hà vỡ đê trong lòng , thể ngăn cản! Hoàng hậu nương nương thật sự quá lợi hại! Vừa nghĩ, vui sướng hài lòng cầm tờ giấy đến mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn… Hoàng Phủ Hoài Hàn nhận lấy tờ giấy, một chút, sắc mặt lập tức đổi màu sắc liên tục, vô cùng chói mắt, chỉ thấy đó : “Nam Nhạc năm năm trăm bảy mươi hai, Đông Lăng Hoàng Phủ Hoài Hàn tiến đ.á.n.h Nam Nhạc, vô sỉ chiếm cứ Lâm Truy mấy ngày. Thương tổn nghiêm trọng đến tình cảm hai dân tộc, bất lợi cho hòa bình thế giới, đây là hành vi vô cùng ích kỷ! Nay đại triệt đại ngộ, dâng lên thành Kiến Khang và vạn lượng vàng để bày tỏ sự áy náy.”
“Đông Lăng Hoàng, ký tên !”
Nam Cung Cẩm vô cùng hòa ái . Hoàng Phủ Hoài Hàn tái mét mặt nàng: “Ngươi lung tung thế còn trẫm ký tên ư?”
Hắn tổn thương tình cảm hai dân tộc, còn đại triệt đại ngộ? Cô nàng điên đấy chứ? “Chẳng lẽ Đông Lăng Hoàng hy vọng bản cung đó là, Đông Lăng Hoàng suất lĩnh tám mươi vạn binh mã, Hoàng hậu Nam Nhạc dẫn hai mươi vạn binh mã truy sát nhiều , cuối cùng nhịn nữa mà ký điều ước ?”
Nam Cung Cẩm tỏ vẻ kinh ngạc ! Nàng xong, khuôn mặt của Hoàng Phủ Hoài Hàn vốn đang khó coi tới cực điểm, xanh thêm mấy phần, cầm lấy bút của quân sư đưa tới, đưa bút như rồng bay phượng múa, ký tên lên giấy. Sau đó mặt mày xanh mét ném cho Uất Trì Thành. “Vạn lượng vàng mười ngày nữa sẽ đem tới, nhớ kỹ, đừng theo trẫm nữa!”
Nam Cung Cẩm nhận lấy tờ giấy từ trong tay Uất Trì Thành, thổi mấy , hài lòng gật đầu: “Đông Lăng Hoàng, ngươi yên tâm , giờ ngươi xin bản cung theo ngươi, bản cung cũng theo!”
“Hừ!”
Hoàng Phủ Hoài Hàn hừ lạnh một tiếng, nhịn xuống sự khuất nhục trong lòng đầu ngựa . Trong lòng âm thầm thề, ba tháng! Nhiều nhất là ba tháng, chắc chắn sẽ lấy thành Kiến Khang, cho Nam Cung Cẩm hối hận vì thế ! Binh sĩ Đông Lăng đều là bộ dạng hùng hổ, đầu theo Hoàng thượng của bọn . Đi mấy bước, thấy giọng Nam Cung Cẩm tung tăng vang lên: “Nhanh lên, tranh thủ thời gian, xây dựng tường thành Kiến Khang, tuyệt đối thể để cho đám tiểu nhân hèn hạ Đông Lăng tấn công chiếm lãnh địa của chúng !”
“…”
Gân xanh tay Hoàng Phủ Hoài Hàn giật giật vài cái, nhưng cũng gì, tiếp tục về phía . Sau đó, thấy giọng Nam Cung Cẩm vang lên: “Uất Trì ái khanh, khi ngươi trở về, nhất định để sử quan ghi chép sự tích dũng của bản cung. Ghi là bản cung dùng hai mươi vạn quân, chiến mà vẫn đ.á.n.h bại tám mươi vạn đại quân Đông Lăng. Đông Lăng Hoàng ép cắt đất bồi thường, để bày tỏ sự sùng bái với bản cung!”
“Rõ!”
Uất Trì Thành đáp nghiêm túc. Hoàng Phủ Hoài Hàn tức tối nghiến răng nghiến lợi, cố nín nhịn để đầu . “Còn nữa, nhớ phác họa hình tượng bản cung cho thật vĩ đại , để thế nhân kính ngưỡng cúng bái. Lúc cần thiết, cũng dùng vẻ mặt hèn mọn của Đông Lăng Hoàng để tô đậm hình tượng của bản cung, rõ ?”
Nam Cung Cẩm tiếp tục phân phó. “Vâng!”
Uất Trì Thành gật đầu! “Còn nữa, còn nữa…”
Hoàng Phủ Hoài Hàn giận quá kiềm chế mà đầu , nghiến răng nghiến lợi nàng: “Nam Cung Cẩm, ngươi nhất là đừng quá quắt quá!”
Quyển 4