Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 24:: Có Lẽ Hữu Dực Vương Đang Thể Hiện Sự Sùng Bái Với Thần!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế nên, câu của Nam Cung Cẩm, Vương T.ử Dịch xui xẻo liền biến thành một kẻ hiềm nghi đào ngũ!
Hắn khổ sở : “Thừa tướng đại nhân , ngài là chủ soái mà. Chẳng chính ngài hạ lệnh mau chạy ?” Vương T.ử Dịch sống hai mươi bảy năm nay, tham gia hơn trăm trận chiến lớn nhỏ, nhưng từng hôm nào ấm ức như ngày hôm nay, còn bắt đầu chiến đấu chạy cùng chủ soái , giờ chủ soái còn rũ sạch trách nhiệm, lôi hố lửa nữa chứ!
“Bản quan hạ lệnh như thế bao giờ?” Nam Cung Cẩm bằng ánh mắt nghi hoặc.
Ánh mắt Vương T.ử Dịch đầy vẻ lên án, quá vô sỉ, còn giả ngốc nữa: “Thừa tướng đại nhân, chẳng lúc đó ngài hỏi chúng chuẩn xong ? Chúng đáp chuẩn xong , chính ngài mau chạy , ngài hạ lệnh thì là gì?”
“Bốp” một tiếng, Nam Cung Cẩm vỗ bộp một cái lên trán , vô cùng chán nản : “Các ngươi hiểu sai , đó là bản quan tự với ngựa của đấy chứ. Bản quan nghĩ ngay mà, đang yên đang lành tự dưng các ngươi bụng thế, còn trả lời cho ngựa của bản quan nữa!”
Mục đích của nàng đương nhiên là đưa họ chạy về cùng, nếu , vòng vây từ hai cánh của Đạm Đài Minh Nguyệt chắc chắn sẽ biến bọn họ thành nhân bánh gối mất, đến lúc đó những hy sinh vì cách mạng, , là hy sinh vì quốc gia chả chất chồng chất đống lên . giờ nàng thể chuyện ? Đương nhiên thể!
Đạm Đài Minh Nguyệt cách xa nên họ đang gì, nhưng đúng như những gì Yến Kinh Hồng , thực sự chọc tức phát điên ! Hắn từ Mạc Bắc xa xôi vạn dặm đến đây là vì thăm dò xem thực lực của Tây Võ thế nào, kết quả là đọ sức với một cái bao cỏ chiến trường cũng đủ sỉ nhục lắm , cuối cùng còn bao cỏ chơi xỏ! Thực sự là tức c.h.ế.t mất!
Lúc thu phục mười ba tộc của Mạc Bắc, diệt bảy bộ lạc của thảo nguyên, dạng nào mà từng gặp?! một kẻ vô sỉ đến biên giới như Yến Kinh Hồng , thì thực sự trần đời một! Dưới cơn giận ngút trời, nghiến răng : “Yến Kinh Hồng, ngươi giỏi thì xuống đây cho bản vương! Bản vương sẽ cho ngươi tay!”
Nếu thì chẳng thèm để ý đến cái gì mà ‘ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, thắng cũng vẻ vang’ gì nữa, mà nên lao thẳng lên c.h.é.m bay đầu con rùa rụt cổ Yến Kinh Hồng mới !
Giọng phong lưu hoa lệ tràn ngập sự giận dữ, Nam Cung Cẩm nhướng mày, cúi đầu bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, đó sang Mộ Dung Thiên Thu, cuối cùng to: “Hoàng thượng, thần chuyện rõ lắm!”
“Nói !” Tiểu t.ử nghĩ trò gì nữa đây?
“Mạn phép hỏi Hoàng thượng, ngài hiểu ý nghĩa câu của Hữu Dực Vương Mạc Bắc ạ? Thần hiểu giữa chuyện thần xuống xuống với chuyện thần bản lĩnh thì liên quan gì đến ?!” Mặt Nam Cung Cẩm đầy vẻ mơ hồ.
Giọng to nhỏ, nhưng đủ để Đạm Đài Minh Nguyệt thấy. Gân xanh trán vị vương gia nào đó nhảy lên, giờ thì hiểu , bản lĩnh duy nhất của tên trai bao chính là chọc tức khác và giả ngu ăn tiền! mà vẫn cứ dính đòn, vẫn y chọc đến mức sát khí dâng trào thế !
Nghe y , Mộ Dung Thiên Thu run rẩy môi, ho khan mấy tiếng, đó đuôi mắt khẽ liếc Đạm Đài Minh Nguyệt, chỉ tiếc là đối phương đeo mặt nạ nên rõ vẻ mặt lúc . Thấy Yến Kinh Hồng vẫn giữ vẻ nghi hoặc như cũ, liền nghiêm trang : “Trẫm cũng cho rằng, hai chuyện liên quan gì đến cả!”
Nam Cung Cẩm như tìm chỗ dựa, bèn sang Đạm Đài Minh Nguyệt, lắc đầu thở dài: “Hữu Dực Vương Mạc Bắc , tư duy logic của các hạ thực sự quá kém đấy! là khiến bản quan nỡ thẳng nữa!”
Chính sự vô sỉ của ngươi mới là thứ bản vương dám ! Câu dâng lên đến cổ họng Đạm Đài Minh Nguyệt nhưng vẫn nuốt xuống, bật thành tiếng. Vì thừa rằng mà tức tối câu , mới là trúng kế khích bác của đối phương, khiến cho tên vô sỉ Yến Kinh Hồng rằng y chọc cho cơn giận của lên đến cực điểm !
Bình Nguyên Hầu cạn lời, Đạm Đài Minh Nguyệt với ánh mắt cảm thông chia sẻ, trong lòng thầm cảm thấy chuyện Yến Kinh Hồng chơi cho một vố so với chuyện mà Hữu Dực Vương xui xẻo gặp hôm nay, thì thực sự vẫn còn may mắn chán! “Hữu Dực Vương, giờ chúng nên gì tiếp đây?”
Bị Yến Kinh Hồng loạn lên thế , bọn họ trở về điểm xuất phát, giờ lui quân chờ đối phương nghênh chiến, là thẳng tiến tấn công trong?! Cứ như cả nửa ngày trời chỉ diễn xiếc khỉ với đối phương , mà đau đớn , họ mới chính là mấy con khỉ xui xẻo ! Đến khi diễn xong, sự tình đều chẳng khác gì so với lúc , , khác chứ, cái khác là bọn họ chơi xỏ, hơn nữa giờ đến trưa , chúng tướng sĩ đều đói meo đói mốc cả!
Dưới lớp mặt nạ quỷ, mặt Đạm Đài Minh Nguyệt vặn vẹo hết cả, đôi mắt như chim ưng thẳng mặt Nam Cung Cẩm một lúc lâu, cuối cùng, giọng phong lưu của vang lên: “Thu binh!” Yến Kinh Hồng, cuộc đời còn dài, sẽ một ngày bản vương c.h.é.m ngươi thành nghìn vạn mảnh!
Bình Nguyên Hầu vội sán : “Hữu Dực Vương các hạ, mà tình huống như , thì ngài đừng nhân nhượng nữa!”
“Còn cần ông ?” Hắn đầu ông , ánh mắt hung dữ, chiếc mặt nạ quỷ cũng đáng sợ! Lần nếu còn để sổng con rùa rụt cổ Yến Kinh Hồng , thì tên của Đạm Đài Minh Nguyệt sẽ ngược! Tức c.h.ế.t !
Ánh mắt Bình Nguyên Hầu giật nảy , suýt nữa ngã từ ngựa xuống, khó khăn lắm mới giữ chắc ngựa để vững .
Chưa mấy bước, tiếng giọng gợi đòn của Yến Kinh Hồng truyền tới: “Hoàng thượng, ngài , họ sợ vi thần đến mức cơ mà, quắn đ.í.t lên bỏ chạy !”
“...” Mộ Dung Thiên Thu cạn lời. Thực lòng mà , chính cũng bắt đầu thấy thông cảm với Đạm Đài Minh Nguyệt !
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Giờ thì chỉ bản Đạm Đài Minh Nguyệt, mà ngay cả con ngựa đang cưỡi cũng cảm nhận sự phẫn nộ của chủ nhân nhà , ngừng thở phì phò đạp đất, cái đầu to của , dùng đôi mắt đen nhánh Yến Kinh Hồng như g.i.ế.c !
Thế nên Nam Cung Cẩm càng đắc ý hơn, chỉ ngựa của Đạm Đài Minh Nguyệt : “Hoàng thượng, ngài thấy , ngay cả ngựa của cũng bắt đầu coi thường , chạy sang phe vi thần kìa. Ngài đôi mắt to đầy vẻ sùng bái của nó kìa!”
“Yến Kinh Hồng, ngươi mù ?” Giọng của Đạm Đài Minh Nguyệt tràn ngập sự tức giận! Rõ ràng con ngựa Truy Phong của đang dùng ánh mắt căm tức kẻ tiểu nhân vô sỉ , mà y còn thể lý giải thành ánh mắt sùng bái ?!
“Đa tạ Hữu Dực Vương Mạc Bắc quan tâm, mắt bản quan chỉ cực kỳ sáng, mà còn thể thấu sự e ngại và kính sợ bản quan ẩn sự tức giận của ngài cơ!” Nàng quyết định vô sỉ đến cùng!
“Ngươi...”
“Ôi dào, cần , cần . Ta ngươi định gì mà. Ngươi định ngươi vô cùng sợ hãi , đồng thời vô cùng sùng bái , thâm chí trong lòng còn thầm suy nghĩ bái thầy chứ gì?! Có điều, chúng cùng đường, thể với , ngươi hãy bỏ qua ý định đó ! Ta tuyệt đối sẽ phản bội Hoàng thượng của để nhận ngươi đồ . Dù cho ngươi quỳ xuống dập đầu nghìn cái, nhất định cũng sẽ đồng ý!” Giọng điệu của Nam Cung Cẩm vô cùng chính khí, cứ như trong thiên hạ , chỉ nàng là trung thành tận tụy nhất !
Mà Đạm Đài Minh Nguyệt thành ‘ dập đầu nghìn cái để bái thầy’ , chỉ cảm thấy thực sự chọc tức phát điên ! Hắn còn nghĩ gì nhiều nữa, tung bay lên, định lướt lên tường thành, giống như một tia chớp x.é to.ạc trung, thanh trường kiếm ở eo đ.â.m thẳng về phía Yến Kinh Hồng!
Phản ứng đầu tiên của Nam Cung Cẩm là túm Mộ Dung Thiên Thu chắn kiếm tiếp, nhưng Lãnh T.ử Hàn ở cách nàng khá gần tay ! Tay áo bào màu đen phất một cái, một cơn gió cực mạnh bùng lên khiến thanh kiếm của Đạm Đài Minh Nguyệt đ.â.m chệch nửa phân, nhưng, cũng chỉ nửa phân mà thôi!
Lãnh T.ử Hàn khẽ nhíu mày, chợt cảm thấy khác thường! Thực lực của so với chiêu kiếm của Đạm Đài Minh Nguyệt, thì lẽ cú hất tay đó cũng thể đ.á.n.h bật kiếm của , nhưng xem nhẹ thần lực bẩm sinh của Đạm Đài Minh Nguyệt , thế nên cuối cùng thanh kiếm đó chỉ lệch nửa phân, mà vẫn đ.â.m về phía Nam Cung Cẩm!
Đến nước , đương nhiên Nam Cung Cẩm thể kéo Mộ Dung Thiên Thu chắn kiếm nữa, vì tính theo cách, chờ nàng kéo qua, thì mũi kiếm đ.â.m trúng mất ! Nàng khẽ nheo đôi mắt phượng, bàn tay lớp tay áo động đậy, xem nay tay !
Thế nhưng, một bóng kiếm trắng lóe qua, màu trắng và màu đen chạm !
“Choang!” Tiếng vũ khí va đập vang lên.
Đạm Đài Minh Nguyệt cũng thể thu kiếm , thẳng trung, một chân đạp lên tường thành, áo bào màu đen tung bay trong gió, đất trời rộng mở, hình ngạo nghễ, sát khí ngập trời!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-24-co-le-huu-duc-vuong-dang-the-hien-su-sung-bai-voi-than.html.]
Người , thực sự hổ danh là chiến thần Mạc Bắc, chỉ riêng sát khí của thôi cũng đủ khiến một vị vua của giới sát thủ như Nam Cung Cẩm bất giác cảm thấy kính nể!
Sau đó, đôi mắt sắc bén của thẳng về phía đàn ông áo tím đang che mặt , thoáng kinh ngạc vì khí chất thanh cao thoát tục của đối phương, giọng phong lưu của vang lên: “Trên thế gian , mấy thể chặn kiếm của bản vương, cũng thể coi là cao thủ!” Kiếm của thứ mà bình thường thể ngăn , sức lực đó tạo thành đòn công kích như tảng đá ngàn cân đè xuống khác! Thế nên, kẻ thể chặn tuyệt đối kẻ tầm thường! Hắn thầm nhíu mày, ngờ Tây Võ nhiều cao thủ tuyệt thế như thế !
Ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng lạnh , khí chất thanh cao lạnh lùng dần chuyển thành sát khí. Kẻ dám động đến Cẩm Nhi, c.h.ế.t! Ngón tay như ngọc xoay ngược , một luồng kiếm khí mạnh mẽ tuôn , hình màu tím nhạt vụt tới như bóng ma. Ngay khi định tiến gần Đạm Đài Minh Nguyệt, Nam Cung Cẩm chợt nhíu mày, trong tình huống , Tiểu Hồng Hồng còn lao lên cái gì? Chẳng cách còn hơn để g.i.ế.c c.h.ế.t ? Nàng đầu hô to với chúng tướng sĩ lưng: “Mấy cái tên ngu ngốc , các ngươi còn ngẩn đó gì hả? Cơ hội như còn mau b.ắ.n c.h.ế.t ?!” Nhiều thế cùng b.ắ.n một lúc thì tên chạy thoát nhỉ?!
Vừa , suy nghĩ đầu tiên trong đầu chúng tướng sĩ là thế hèn hạ quá ?! thường binh bất yếm trá, chủ soái phe địch đơn thương độc mã xông trận địa của họ, tình huống mà b.ắ.n cho vài mũi tên thì thực sự quá thiệt thòi, cũng mất hết thể diện! Vì thế, chúng tướng sĩ đồng loạt rút tên, b.ắ.n thẳng về phía Đạm Đài Minh Nguyệt! Bách Lý Kinh Hồng vội tránh , ý định c.h.ế.t cùng Đạm Đài Minh Nguyệt chứ!
Hàng hà sa mũi tên b.ắ.n về phía Đạm Đài Minh Nguyệt. Đạm Đài Minh Nguyệt kinh ngạc phẫn nộ, vội vàng tay chắn tên! Hắn lao lên trung, loáng cái lùi hơn trăm mét mới thể tránh trận mưa tên , nhưng cũng suýt c.ắ.n nát răng. Tên Yến Kinh Hồng , thực sự quá vô sỉ hèn hạ! Lớn đến chừng tuổi mà bao giờ Đạm Đài Minh Nguyệt hoảng loạn chạy trốn như hôm nay!
Sau khi lùi hơn trăm mét nữa, những mũi tên cũng thể b.ắ.n đến chỗ . Hắn tung lên ngựa, đôi mắt như chim ưng căm tức Yến Kinh Hồng: “Hôm nay bản vương mới , thế gian kẻ vô sỉ đến mức như Thừa tướng Tây Võ, thực sự khiến rửa mắt mà !”
“Ai bảo bản quan răng?! Nhìn mà xem, trắng sáng thế cơ mà!” Nói xong Nam Cung Cẩm nhe răng , ngẩng đầu lên, kiêu ngạo để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp của , ánh mặt trời quá gay gắt chiếu xuống phản xạ những tia sáng lấp lánh, đúng thật là vô cùng trắng sáng!
Trong đám binh sĩ Tây Võ vang lên những tiếng ho khan, Thừa tướng xoay chuyển quá giỏi!
Đạm Đài Minh Nguyệt tức nghẹn ở cổ.
Sau đó, trợn mắt tên tiểu nhân đầu trách móc dạy bảo tướng sĩ lưng: “Ta , các ngươi thế hả? Bao nhiêu thế mà b.ắ.n một cũng trúng. Các ngươi thực sự khiến Hoàng thượng và bản quan quá thất vọng! Hôm nay khi về, nhất định chăm chỉ luyện tập b.ắ.n tên. Lần còn gặp cơ hội thế nữa, thì chắc chắn b.ắ.n c.h.ế.t cái tên tiểu nhân dám ám sát bản quan thành cái sàng luôn, !”
Tiểu nhân ư?! Gân xanh trán Đạm Đài Minh Nguyệt nảy lên bần bật. Một kẻ vô sỉ đến cùng cực như Yến Kinh Hồng, còn hổ khác là tiểu nhân ? Còn b.ắ.n thành cái sàng ?!
Quả nhiên đám binh sĩ Tây Võ cúi đầu ngại ngùng : “Thừa tướng đại nhân dạy ! Sau khi về, chúng thần nhất định sẽ chăm chỉ luyện tập, tuyệt đối sẽ để Thừa tướng đại nhân thất vọng nữa!”
“Yến Kinh Hồng, hèn hạ, hạ lưu!” Câu là do Bình Nguyên Hầu chửi! Ngay cả ông cũng thể nổi tình cảnh của Đạm Đài Minh Nguyệt bây giờ. Tên Yến Kinh Hồng thực sự quá hèn hạ! ông thông minh, c.h.ử.i là vô sỉ nữa, dù cho hiện giờ ông cảm thấy hai chữ ‘vô sỉ’ đúng là đo ni đóng giày cho tên Yến Kinh Hồng , nhưng vì tránh cho y đá sang chuyện răng lợi, nên ông kiên quyết dùng từ đó.
Nam Cung Cẩm nhướng mày Bình Nguyên Hầu, trơ trẽn : “Không vì thủ lĩnh phản quân như nhỉ? Bản quan hèn hạ thế nào, hạ lưu ?”
Chữ phản quân vang lên, sắc mặt Bình Nguyên Hầu lập tức biến đổi! Đây là nỗi đau lớn nhất trong lòng ông . Dù cuối cùng đảo chính thành công, thì cũng thoát nổi cái ô danh là quân phản loạn, để cho đời chê, nhục mạ. Tiếng truyền vạn năm. Tên tiểu t.ử Yến Kinh Hồng thực sự cách đạp lên nỗi đau của khác! “Hạ lệnh cho bao nhiêu thế b.ắ.n tên Hữu Dực Vương, ỷ đông h.i.ế.p ít định mưu sát Hữu Dực Vương, hạ lưu, hèn hạ thì là gì?”
Nam Cung Cẩm tỏ dễ chuyện, lên tiếng phản bác: “Thứ nhất, bản quan thực sự trách vị phu t.ử từng dạy dỗ các hạ thời nhỏ, ông dạy học trò kiểu gì , để cho ông già từng tuổi mà vẫn còn mắc về cách dùng từ thế?!” Từ mưu sát , là chỉ việc sát hại kế hoạch từ , chỉ cần là mắt thì đều thể thấy tình hình là do bản quan thông minh tuyệt đỉnh, phản ứng nhanh nhạy, nên mới bộc phát tại chỗ thôi, thể gọi là mưu sát ? Cùng lắm chỉ là b.ắ.n g.i.ế.c hoặc đ.á.n.h g.i.ế.c thôi!”
“Thứ hai, chiến trường, chẳng ỷ đông h.i.ế.p ít là chuyện quá bình thường ? Bản quan tin các hạ từng ỷ đông h.i.ế.p ít! Thế nên, từ hèn hạ thể về bản quan . Còn hạ lưu... giờ bản quan đều giữ nghiêm ngặt, bao giờ hạ lưu với Hữu Dực Vương chứ?” Giọng điệu của y vô cùng vô tội, rõ ràng là đẩy từ ‘hạ lưu’ sang lý giải theo hướng !
Cuối cùng y tổng kết: “Ông xem, ông chỉ vài câu thôi mà hoặc là phù hợp với lẽ thường, hoặc là dùng từ thỏa đáng, câu nào chính xác cả! Ông bảo ông như thế nào đây, thật ngốc c.h.ế.t ! Cũng năm xưa phu t.ử của ông dạy dỗ ông kiểu gì nữa. Ôi, đúng là vô học hỏng hết cả con , hỏng hết cả con ! Chẳng trách ông chút lễ nghĩa liêm sỉ nào, khởi binh phản thế . Ôi!”
Chờ khi Nam Cung Cẩm hết lời, Đạm Đài Minh Nguyệt vốn đang tức giận, giờ chỉ cảm thấy phổi cũng như sắp nổ tung luôn ! Mà Bình Nguyên Hầu phê bình từ đầu tới đuôi cảm thấy cổ họng dâng lên cảm giác tanh ngọt! Ông choáng váng mặt mày, suýt ngã từ lưng ngựa xuống!
Người Tây Võ Nam Cung Cẩm , trong đầu họ đều chỉ còn một suy nghĩ: Mấy lời lý quá mất! Bản chất đúng là thế còn gì, chẳng mưu sát tức là tính toán kế hoạch từ mới g.i.ế.c ? Vừa bọn họ g.i.ế.c hại như thế là hành vi bất chợt, gì kế hoạch từ ! Thế nên, rõ ràng là ông dùng từ thỏa đáng. Còn hèn hạ, hạ lưu ? Thôi , thực trong lòng họ cũng cảm thấy Thừa tướng xử sự như đúng là cũng hèn hạ vô sỉ một chút, nhưng Thừa tướng giải thích cả tràng dài thế , còn phản bác thế nào nữa?
“Yến khanh lý!” Nhìn hai sắp phát điên , tâm trạng Mộ Dung Thiên Thu cực kỳ thoải mái, còn tính toán đến chuyện nào đó trận chạy trốn, đến lúc về còn mồm năm miệng mười bao biện nữa .
Quân thần hai một xướng một họa, khiến hai càng vẻ t.h.ả.m hại hơn! Đối phương tốn đến một quân lính, một mảnh giáp nào đả kích hai chủ tướng đến cùng cực, đây đúng là cảnh tượng nghìn năm khó gặp đại lục !
Cuối cùng, Đạm Đài Minh Nguyệt tức đến mức hít thật sâu mấy xong mới thể với Nam Cung Cẩm tường thành: “Yến Kinh Hồng! Ngươi cứ chờ đó cho bản vương!” Hiện giờ đang phẫn nộ, thể sẽ vì sự tức giận và vì mối hận mắt g.i.ế.c tên khốn kiếp Yến Kinh Hồng mà phạm sai lầm trong trận chiến. Cho nên, giữa tấn công và lui binh, lý trí lựa chọn cái !
Nói xong, lập tức đầu, thúc ngựa bỏ ! Trong lòng thầm tự kỷ ám thị, bất luận tiếp theo thấy y cái gì cũng giả như thấy, tuyệt đối thể chọc tức đầu để tên khốn chèn ép thêm nữa! Hắn nghĩ, g.i.ế.c c.h.ế.t tên tiểu nhân Yến Kinh Hồng ngay khi y khỏi thành nghênh chiến, thực sự là nỗi tiếc nuối lớn nhất đời của !
Thấy họ tạm thời thu binh, Yến Kinh Hồng cũng thêm gì nhiều, vì nếu tiếp, ầm lên tiếp, đến cuối cùng sẽ chỉ một kết quả, đó là chọc tức đối phương đến cùng cực khiến họ cứ thế lao lên tấn công mà cần cân nhắc hậu quả. Trong lúc phẫn nộ, thế tấn công của Đạm Đài Minh Nguyệt hẳn sẽ mạnh mẽ khó thể ngăn cản nổi, nàng Ngọc Môn quan mà nàng đang yên trốn trong đó chịu sự uy hiếp.
Chờ binh mã của họ xa , vẫn bình tĩnh . Trận chiến hôm nay, quả thực y như một giấc mơ ! Đời họ từng đ.á.n.h trận chiến nào kỳ quặc như bao giờ!
“Hoàng thượng! Thần vất vả lắm , thần ăn cơm!” Mộ Dung Thiên Thu khen nàng vất vả thì nàng tự khen .
Mộ Dung Thiên Thu gật đầu, đúng là vất vả quá mà, hôm nay miệng lưỡi lợi hại lắm! Hẳn là chỉ ăn cơm , mà nước miếng cũng khô luôn cả , cần uống nước nữa! “Yến khanh vất vả quá, xuống dùng cơm !”
“Tạ ơn Hoàng thượng!” Nam Cung Cẩm cung kính cúi đầu kéo tay Bách Lý Kinh Hồng luôn.
Mộ Dung Thiên Thu khó chịu nhíu mày hai tay trong tay , đôi mắt xanh lục lóe lên tia sáng âm u.
Đám Vương T.ử Dịch thì đều theo bóng Nam Cung Cẩm với tâm trạng phức tạp. Sau chuyện ngày hôm nay, họ vị Thừa tướng đại nhân bằng ánh mắt nào nữa ! Ngươi y vô dụng , y tốn một quân lính, một mảnh giáp nào chọc tức cho hai vị chủ soái đối phương tức đến rối loạn hết cả binh pháp, suýt nữa nôn m.á.u ! Mà , nếu như bên họ b.ắ.n tên siêu đẳng thì e rằng hôm nay Đạm Đài Minh Nguyệt mất mạng trong tay họ ! nếu ngươi y tài giỏi trâu bò , y vô cùng ngang ngược dẫn binh chạy trốn ngay khi trận đó thôi!
Thế nên, họ thực sự nên sùng bái nên coi thường nữa!
Quyển 3