Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 24:.2: Chân Tướng
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân T.ử Y ngẩng đầu : “Con ý gì cả! Có điều, trong viện ai khác lui tới, mà chỉ một biểu từng xuất hiện ở đây. Là ai , lẽ rõ ràng ! Hơn nữa, vì sớm cháy, muộn cháy, mà đúng lúc biểu về linh đường thì viện của mẫu cháy?!”
Tô Cẩm Bình chợt lạnh: “Như trừ , ai từng rời khỏi linh đường ?” Nàng dám chắc nếu chuyện là do Vân T.ử Y bày đểhãm hại , thì nhất định lúc đó nàng cũng rời khỏi linh đường.
Ánh mắt nghi ngờ của đều đặt lên Vân T.ử Y. Lúc Vân T.ử Y cũng ngoài! Thấy đều , Vân T.ử Y giận dữ : “Các gì? là ngoài, nhưng hạ nhân trong phủ đều thấy về phía viện của , căn bản từng bước chân sang viện của mẫu !”
Nàng , ít hạ nhân đều gật đầu đúng, khi đó bọn họ đều thấy Vân T.ử Y về viện của , bao lâu linh đường!
“Đại biểu tỷ tới viện của cữu mẫu, cũng nghĩa là thể !” Ánh mắt Tô Cẩm Bình lạnh , nàng vốn nghi ngờ nàng bảy tám phần, giờ xác định rõ ràng, nhưng nàng hiểu, dù Vân T.ử Y hận đến thế nào chăng nữa, thì Trần thị cũng là ruột của nàng , nàng thể chuyện ? Ban đầu nàng còn cho rằng dù phóng hỏa thì chẳng qua cũng chỉ là cho vẻ một chút thôi, ngờ nàng khiến ngọn lửa bốc to như , hành động của nàng căn bản hề nghĩ đến chuyện giữ mạng của Trần thị.
Tô Cẩm Bình , sắc mặt Vân T.ử Y lạnh , sắc mặt của trong Vân gia cũng khó coi, chờ Vân T.ử Y lên tiếng, Trần thị nghiêm giọng : “Cẩm nhi, cần chuyện do cháu , nhưng cháu cũng nên hất sang đại biểu tỷ của cháu như . Dù tính cách đại biểu tỷ cháu lắm, thì cũng kẻ đại gian đại ác!”
Vậy ? Tô Cẩm Bình thế chỉ tự lạnh, còn trong mắt Vân T.ử Y thoáng hiện lên vẻ áy náy!
“Cẩm nhi chỉ chứng minh sự trong sạch của mà thôi. Ngọn lửa nhất thiết từ trong viện của cữu mẫu mới bùng lên . Theo Cẩm nhi , một loại đèn gọi là đèn Khổng Minh, đại biểu tỷ tác dụng của nó ?” Tô Cẩm Bình lạnh Vân T.ử Y.
Vân T.ử Y chợt giật , lùi về phía vài bước, trong mắt đầy vẻ hoảng hốt.
Dáng vẻ của Vân T.ử Y cũng khiến nàng đầy nghi hoặc. Đèn Khổng Minh để thả bay lên trời ? Còn tác dụng gì nữa? Chẳng lẽ…
Tô Cẩm Bình chợt bước lên vài bước về phía Vân T.ử Y, càng gần nàng , mặt nàng lộ nụ như ma quỷ: “Nếu đại biểu tỷ đèn Khổng Minh tác dụng gì, thì để biểu cho tỷ ! Châm đèn Khổng Minh thể khiến nó bay lên trung, nhưng nếu chỉnh một chút, cũng thể khiến nó dừng chính xác ở vị trí rơi xuống đúng vị trí định, đó gây nên một trận hỏa hoạn lớn. Đại biểu tỷ, tỷ thấy đúng ?”
Nếu đêm qua thấy đốm lửa trời, thì chừng hôm nay nàng sẽ thực sự trúng đòn! Có lẽ Vân T.ử Y cũng từng dùng cách bao giờ nên đêm qua mới cố tình thử nghiệm một chút!
“Ta ngươi đang gì!” Vân T.ử Y cố gắng bình tĩnh.
Tô Cẩm Bình đột ngột lấy một vòng sắt nhỏ màu đen , đặt mặt Vân T.ử Y: “Biểu tỷ đang gì, biểu tỷ cái là gì ?”
Vật như lửa thiêu cháy đen, ngoài thể , nhưng Vân T.ử Y nghiên cứu đèn Khổng Minh suốt đêm thì thể ! Đó là đế đ.á.n.h lửa bên trong đèn Khổng Minh. Trong lòng nàng chột , c.ắ.n răng cãi: “Ta !”
“Không ? Thứ vô tình nhặt mặt đất khi tới dập lửa . Nếu đại biểu tỷ , thì để biểu cho ngươi . Thứ đặt bên trong đèn Khổng Minh, xem , cả cái đèn đều cháy sạch chỉ còn vòng sắt thôi. Vì thế, lửa trong viện của cữu mẫu bốc lên như thế nào, cũng đều hiểu rõ chứ?” Dứt lời, Tô Cẩm Bình Vân gia.
Vân T.ử Y lạnh: “Nếu biểu rõ ràng như , còn dám là ?”
Khôn quá hóa dại! Tô Cẩm Bình cũng , tiếp: “Đêm qua Cẩm nhi lo nghĩ chuyện của nhị biểu tỷ, ngủ nên ngoài dạo một chút. Cũng thật khéo, thấy đốm lửa lóe lên ở bên viện của đại biểu tỷ. Không đêm qua đại biểu tỷ gì? Đại biểu tỷ cũng cần vội vàng, biểu gì cả, rốt cuộc chuyện do ai , chúng tranh cãi nữa cũng vô dụng. Chi bằng nhờ cữu cữu sai đến các cửa hàng bán đèn Khổng Minh trong kinh thành hỏi một vài cau, xem hôm qua ai mua đèn Khổng Minh chẳng sẽ ngay ?”
Nàng dứt lời, Vân T.ử Y liền lùi từng bước, thất thế, như nổi điên lên lao về phía Tô Cẩm Bình, hai tay bóp lấy cổ Tô Cẩm Bình: “Ta g.i.ế.c ngươi, g.i.ế.c ngươi! Là ngươi, là ngươi hủy hoại ! Tiện nhân! Tiện nhân!”
Vân Dật vội chạy tới kéo nàng : “Muội nổi điên cái gì thế?”
Vân T.ử Y như kích thích, ôm đầu xổm xuống, nước mắt giàn giụa nhưng gì nữa. Tô Cẩm Bình chỉ lạnh lùng nàng . Không cần vì chuyện gì mà nàng như , nhưng Vân T.ử Y cũng đáng để nàng thông cảm nữa. Hai kiếp của nàng đều hưởng tình yêu của , mà Vân T.ử Y như Trần thị quý trọng, vì hại cũng sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả mạng sống của luôn yêu thương . Người như , còn xứng đáng nàng thương hại nữa!
lúc , hạ nhân đột nhiên bẩm báo: “Đại nhân, của phủ Mộ Dung cầu kiến!”
Mọi đều hiểu lúc của phủ Mộ Dung đến để gì! Không là do Vân gia c.h.ế.t xảy hỏa hoạn nên cố tình tới xem kịch ?! Càng như , thì càng thể yếu thế mặt mấy Mộ Dung gia: “Mời!” Tề quốc công c.ắ.n răng liếc Vân T.ử Y một cái: “Tạm thời đưa đại tiểu thư về cho , lát nữa lão phu sẽ tự tay đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con gái bất hiếu !”
“Vân gì mà giận dữ thế!” Giọng của Mộ Dung Việt truyền tới, giọng điệu đầy vẻ cợt. Sau lưng lão là Mộ Dung Hoa, Mộ Dung Hạo và Mộ Dung Song, sắc mặt tươi . Thật nhà họ cũng chuyện, sáng sớm hôm qua, một cánh tay ném phủ Mộ Dung, là tay của Mộ Dung Phong, nhưng dù Mộ Dung gia khó chịu đến thì cũng thể bỏ qua cơ hội nhạo, chèn ép Vân gia!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-24-2-chan-tuong.html.]
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Mộ Dung , kịp đón tiếp!” Tề quốc công cố nén giận .
Mộ Dung Song tình huống ở đây, lạnh hỏi: “Ở đây chuyện gì thế, viện cháy sạch cả thế ?! Không là trong nhà thế bá chuyện gì khuất tất nên trời phạt đấy chứ?”
Người của Vân gia vô cùng giận dữ, đang định lên tiếng thì Tô Cẩm Bình lạnh lùng đáp trả: “Với những hành vi của Đại công t.ử và Đại tiểu thư của Mộ Dung gia mà phủ Trấn quốc công còn trời phạt, thì phủ Tề quốc công thể trời phạt chứ?”
Vừa nàng , Mộ Dung Hoa tức giận bước tới: “Tiện nhân nhà ngươi bậy bạ cái gì đó, ngươi…”
Giọng vang lên, Vân T.ử Y vốn đang ôm đầu đất gào chợt ngẩng vụt đầu lên, hai mắt mở to, dám tin Mộ Dung Hoa, ánh mắt như xé nát . Sau đó, nàng điên cuồng bật dậy, lao về phía Mộ Dung Hoa: “Ta g.i.ế.c ngươi! Ta g.i.ế.c ngươi!”
Chuyện là thế nào? Mọi trong Vân gia giật vội ngăn Vân T.ử Y , mặt Mộ Dung Hoa cũng Vân T.ử Y cào chảy máu. Mọi hai bên đều cảm thấy kỳ quái, Vân T.ử Y túm lấy vạt áo Vân Dật, òa lên: “Đại ca, chính , là , nhớ rõ giọng của ! Dù thành ma cũng nhớ, chính tối qua dẫn tới cưỡng h.i.ế.p ! Chính là !”
Cái gì?! Mộ Dung Song kinh ngạc Mộ Dung Hoa. Đây là âm mưu của ả, Nhị ca tìm cưỡng h.i.ế.p Vân T.ử Y, với sự thù hận đây của Vân T.ử Y đối với Tô Cẩm Bình, chắc chắn Vân T.ử Y sẽ nghĩ rằng Tô Cẩm Bình sai , sẽ tiếc trả giá đắt để trả thù Tô Cẩm Bình. tại nhị ca tự chứ?!
Trong mắt Mộ Dung Hoa cũng hiện lên vẻ chột , đúng là định cho mấy tay thủ hạ lo liệu. Hôm qua Vân T.ử Y phủ cũng là cơ hội hiếm , vì thế bọn họ liền đ.á.n.h gáy nàng khiến nàng ngất xỉu đưa . Mấy hạ nhân cũng đ.á.n.h ngất hết. Có điều, tuy tính cách của Vân T.ử Y nhưng dung mạo xinh , cởi hết y phục , hình cũng vô cùng nóng bỏng, khiến nhất thời khống chế , liền bịt mặt tự trận, ngờ nàng nhận để tố cáo chứ! Chuyện như thế tuyệt đối thể thừa nhận , phản bác: “Ngươi lung tung cái gì thế? Bản công t.ử mà thèm cưỡng h.i.ế.p ngươi ?”
đều , một cô nương khuê các thể vô duyên vô cớ mấy lời mặt ! Mà thực , nếu Vân T.ử Y còn chút lý trí thì hẳn cũng sẽ , nhưng hiện giờ tinh thần của nàng hoảng loạn, đối phó nhầm , còn suýt đ.á.n.h mất tính mạng của mẫu , thậm chí hủy hoại đang ngay mặt, nàng còn nghĩ ngợi gì nhiều nữa, chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương mà thôi!
“Đại ca, tin . ! Hôm qua… hôm qua c.ắ.n mạnh tay , c.ắ.n sâu tận xương, dù d.ư.ợ.c đến mấy cũng trị hết nhanh như thế . Nếu tin, bảo đưa tay cho xem !” Từ đến giờ Vân Dật luôn bảo vệ Vân T.ử Y, dù nàng phạm gì, cũng luôn cầu xin giúp nàng , vì thế nên Vân T.ử Y mới kéo bất cứ ai, chỉ kéo Vân Dật để .
Giờ thì Mộ Dung Hoa cũng cảm thấy , quả thật tiện nhân c.ắ.n một cái, lúc đó vì tức tối nên cũng giáng mạnh cho nàng một bạt tai, đó ném nàng cho thủ hạ của để bọn chúng cùng sảng khoái một phen mới nguôi cơn tức, bỏ ! Hiện giờ vết thương vẫn còn ở cánh tay, như …
Khuôn mặt già của Mộ Dung Việt cũng xanh mét, : “Dù cánh tay của Hoa nhi thực sự vết thương chăng nữa, cũng thể chứng minh chuyện do khác hãm hại!”
Tề quốc công nổi giận, lạnh: “Được! Nếu , chúng lên gặp Hoàng thượng để cho lẽ!”
“Chuyện … Vân , nếu thật sự chuyện , phủ Trấn quốc công cũng tình nguyện chịu trách nhiệm mà!” Mộ Dung Việt lập tức nhượng bộ, hầu như ai cũng hiểu chuyện như thế nào. Nếu để đến tai Hoàng thượng, thì Hoàng thượng cũng kẻ ngốc!
“Chịu trách nhiệm ? Chịu trách nhiệm như thế nào? Dù lấy hết mạng của bộ phủ Trấn quốc công các ngươi cũng đền bù danh dự của !” Vân Dật cũng nổi trận lôi đình, dáng vẻ như động thủ! Vân T.ử Y phóng hỏa hại mẫu và biểu là sai, chuyện thể , nhưng ngoài nhục, bảo Vân Dật nuốt trôi nỗi hận .
Mấy lời cực kỳ khó , nhưng hiện giờ Mộ Dung gia cũng thể cứng rắn phản đối , Mộ Dung Việt chỉ thịt ngay thằng con trai hèn kém , dám để dính chuyện thế : “Vậy hiền chất thế nào?” Dựa theo lời của Vân T.ử Y, thì nhục nàng chỉ một, con dâu như thế thể cưới về nhà . nếu Vân gia kiên quyết họ cưới về, thì bọn họ cũng cách nào từ chối!
“Muốn thế nào ? Ta lấy mạng của Mộ Dung Hoa!” Vân Dật hai lời, lập tức rút bội kiếm của hạ nhân ở bên cạnh .
“Thế …” Mộ Dung Việt vẫn còn gì đó.
Tề quốc công lạnh: “Phủ Tề quốc công chúng , dám dính đến một nhà thông gia như phủ Trấn quốc công . Mộ Dung giữ mạng của quý công tử, là cứ giữ để giải thích mặt Hoàng thượng . Tự ngươi chọn lấy!”
Quyển 2