Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 24:.1
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dĩ Mạch!” Tô Cẩm Bình cao giọng gọi, về phía đốm lửa đang lóe lên .
Hiên Viên Dĩ Mạch lập tức bước tới : “Cô nương, thế?”
“Vân T.ử Y về ?” Nàng trầm giọng hỏi, suy nghĩ bay theo đốm lửa xa.
“Đã về một lúc lâu , lúc về như hồn bay phách lạc, lẽ cái c.h.ế.t của Vân Lãnh Ngưng đả kích nàng khá mạnh.” Hiên Viên Dĩ Mạch cúi đầu đáp.
Tô Cẩm Bình trầm mặc một lúc lâu, đầu lên trung, cuối cùng chán nản hít sâu một về phòng .
Nếu tới, thì chắc chắn thể trốn !
Vân Lãnh Ngưng xảy chuyện, hôn sự của Vân Dật và Đặng Lam Tân đương nhiên cũng lùi . Sang buổi chiều ngày hôm , Kinh Triệu phủ doãn mới nhận chức tìm hai t.h.i t.h.ể đáy vực, mặc y phục màu sắc, kiểu dáng giống y như đúc y phục của hai khi rơi xuống vực, điều, y phục thú hoang c.ắ.n nát, cũng còn rõ hình hài dáng vóc nữa, chỉ còn hai bộ xương trắng! Lão phu nhân và Trần thị thấy liền bất tỉnh nhân sự, khi tỉnh thì đến c.h.ế.t sống , ai khuyên giải .
Trong hoàng cung, Trang phi tức tối, hận Vân gia đến thấu xương! Lão hoàng đế nổi giận, cũng thầm hối hận vì đồng ý lời cầu khẩn của Bách Lý Thần, nếu lão mà đồng ý, lẽ đứa con trai c.h.ế.t. Dù thích, thì vẫn là con trai lão. Sau đó, lão hạ lệnh truy lùng, lùng bắt Lãnh T.ử Hàn tăng thêm gấp mấy . Có điều, binh lính nào từng gặp Lãnh T.ử Hàn, tuy trong giang hồ cũng từng gặp Lãnh T.ử Hàn, tuy thời thời khắc khắc diệt trừ Ma giáo, nhưng nếu bảo họ cả gan theo đám quan binh truy bắt Lãnh T.ử Hàn, bọn họ cũng dám! Nếu để Ma giáo hạ tuyệt sát lệnh, liệu bọn họ còn đường sống ?
Vân Lãnh Ngưng là tiểu bối, nếu theo lễ tiết thì thể tổ chức tang lễ long trọng để tiếp đón khách khứa, nhưng vì Vân gia quyền cao chức trọng nên tới chia buồn cũng ít. Tề quốc công cố nén bi thương để tạ ơn .
Tô Cẩm Bình cũng vẻ ‘đau lòng’ theo họ, phủ Tam hoàng t.ử mới sửa xong, vì thế tâm trạng của Bách Lý Kinh Hồng lắm, nhưng ngược tâm trạng của Lãnh T.ử Hàn . Nếu Ma Giáo bọn họ ‘hỗ trợ’, thì khi đến sang năm phủ của Bách Lý Kinh Hồng cũng sửa xong.
Dư luận bên ngoài vô cùng xôn xao, mấy lời đồn ban đầu vốn là Tứ hoàng t.ử ái mộ nhị tiểu thư Vân gia nên tự t.ử theo nàng, ít đều đàm luận về danh dự của họ, nhiều câu khó khiến Trần thị và lão phu nhân vốn đau lòng càng khổ sở hơn. Cũng may một kể chuyện ở tới, kể chuyện vô cùng sinh động, rằng nhị tiểu thư Vân gia xui xẻo rơi xuống vực, Tứ hoàng t.ử đầy nghĩa khí lao cứu giúp ngờ bất hạnh rơi xuống theo, vì , chuyện dần dần truyền bá thành một câu chuyện , mà kể chuyện chính là do Tô Cẩm Bình sắp xếp . Mấy tin đồn ngoài đường vốn là ai gì thì , chỉ xem họ cảm thấy phiên bản nào hợp lý hơn thôi, vì thế, đổi cách một chút, dân chúng cũng dễ chấp nhận hơn, mà trong lòng nhà Vân gia cũng cảm thấy trấn an ít nhiều.
Mọi trong phủ Tề quốc công đều mặc áo tang trắng, hôm nay Vân T.ử Y cũng tiều tụy lạ thường, mặt hề trang điểm, mắt sưng đỏ. Mà kỳ lạ là khi nàng bước phòng, hung dữ trừng mắt Tô Cẩm Bình một cái, ánh mắt đó giống như đang kẻ thù đội trời chung ! Tô Cẩm Bình khẽ nhíu mày, suy nghĩ đầu tiên là đối phương hiểu lầm gì đó , nhưng tình hình hiện giờ cũng cho phép nàng giải thích, vì liền cúi đầu im lặng, nàng nữa.
Cả ngày hôm nay, trong phủ đều lóc t.h.ả.m thương, Trần thị nửa ngày ngất xỉu. Vân T.ử Y chợt với Tô Cẩm Bình: “Biểu , phiền đưa mẫu về phòng ?”
Tô Cẩm Bình từ chối, cùng Dĩ Mạch đưa Trần thị về phòng.
Lúc , ở trong hậu viện, Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn đang đối diện , một nở nụ phóng túng, đáy mắt lạnh lùng, một mang vẻ lãnh đạm nhưng mắt như sắp phun hỏa. Trong mắt hai đều như b.ắ.n tia lửa khắp nơi. Lãnh T.ử Hàn chợt tà: “Tam hoàng t.ử điện hạ, ngày mai ngài về phủ . Chắc bản tôn tiễn !”
Bách Lý Kinh Hồng cũng gì, chỉ lãnh đạm , giống như chỉ cần Lãnh T.ử Hàn nhiều thêm một chút cũng thể g.i.ế.c c.h.ế.t , giúp bớt một tình địch .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Cuối cùng, Lãnh T.ử Hàn : “Bách Lý Kinh Hồng, thừa nhận, ván ngươi thắng, nhưng nếu ngươi dám chuyện gì với tiểu Cẩm, cần nàng bằng lòng , dù là chân trời góc biển cũng sẽ đưa nàng .”
“Ngươi sẽ cơ hội đó.” Giọng thanh thoát, nhẹ nhàng như mây gió.
“Hy vọng thế.” Dứt lời, sang bên cạnh, chỉ một lát , Phá bê hai vò rượu tới. Hắn đón lấy, ném một vò cho Bách Lý Kinh Hồng: “Uống cạn! Nhớ rõ lời hứa của ngươi ngày hôm nay!”
Bách Lý Kinh Hồng từ chối, đưa tay nhận lấy vò rượu. Cụng vò rượu của Lãnh T.ử Hàn một cái xong, hai đều ngửa đầu uống sạch rượu trong vò.
Chất lỏng trong suốt trào , chảy xuống cằm, qua cổ chui trong vạt áo, tạo thành cảm giác đến mất hồn. Một lúc lâu , ‘choang’ một cái, vò rượu trong tay Lãnh T.ử Hàn ném sang một bên, vỡ vụn còn đến nửa giọt. Bách Lý Kinh Hồng chỉ nhẹ nhàng thả tay, vò rượu rơi bên cạnh chân, cũng vỡ vụn còn sót giọt nào.
Hai , vẫn thái độ giương cung bạt kiếm. Lãnh T.ử Hàn chợt lạnh: “Bách Lý Kinh Hồng, bản tôn thật sự hiểu, rốt cuộc ngươi cho tiểu Cẩm ăn mê hồn d.ư.ợ.c gì mà khiến nàng quên mất còn chút ký ức nào thế?”
Lời dứt, đương nhiên cũng thấy câu trả lời của Bách Lý Kinh Hồng.
Phong và Tu ở trong chỗ tối đều kêu oan cho điện hạ nhà . Đâu điện hạ cho Hoàng t.ử phi ăn mê hồn d.ư.ợ.c , rõ ràng là tại Hoàng t.ử phi cho điện hạ ăn bánh trung thu mê hồn đấy chứ. Bọn họ còn nhớ rõ, chính cái bánh trung thu c.h.ế.t tiệt chôn vùi hết nửa đời còn của điện hạ!
Thấy gì, Lãnh T.ử Hàn chế giễu: “Vừa trầm tẻ nhạt, thật tiểu Cẩm lòng ngươi vì cái gì nữa.”
Hắn dứt lời, đôi môi mỏng của Bách Lý Kinh Hồng liền cong lên, giọng thanh thanh truyền tới: “Dù tẻ nhạt, thì nàng cũng hứa với trọn đời trọn kiếp .”
Lãnh T.ử Hàn , trong mắt hiện lên vẻ đau đớn, dung nhan phóng đãng cũng mang theo chút tự giễu cợt, ngửa đầu lên trời đêm, nữa.
Phong ở cách đó xa cảm thông với : “Điện hạ thắng , cần gì đả kích như chứ! Ôi! Đàn ông cần gì gây khó dễ cho đàn ông!”
Tu lườm khinh bỉ, đồng ý với : “Nếu hiện giờ thắng là Lãnh T.ử Hàn, thì cũng sẽ chế nhạo điện hạ y như !” Hai đều kiêu ngạo từ trong cốt cách, cũng chính sự kiêu ngạo mới khiến họ đạp nát tất cả hy vọng của kẻ thù, để giành lấy chiến thắng trọn vẹn!
“Bách Lý Kinh Hồng, ngươi cố ý đúng ?” Hắn cúi đầu xuống , đôi mắt đen như mực khẽ nheo mang theo nụ như như .
Đương nhiên Lãnh T.ử Hàn hỏi chuyện hai so đấu mấy ngày nay, cũng thản nhiên đáp: “Các hạ chơi đùa, bản cung thể theo chứ.”
“Ha ha ha…” Tiếng phóng túng vang lên, lồng n.g.ự.c Lãnh T.ử Hàn phập phồng theo từng thở, một lúc lâu mới ngừng , “Quả nhiên, Tam hoàng t.ử điện hạ hổ là Tài chấn tứ quốc, diễm kinh cửu châu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-24-1.html.]
Tài chấn tứ quốc, diễm kinh cửu châu ?! Nếu câu phát từ miệng khác, chắc chắn sẽ đáp một câu “Chỉ là hư danh thôi”, nhưng từ miệng Lãnh T.ử Hàn, thì phản bác, đầu ngẩng lên. Chợt, mắt trừng lên về phía Tây.
Thấy sắc mặt đột ngột đổi, Lãnh T.ử Hàn cũng nhíu mày .
Cách đó xa, viện của Trần thị bốc lên một màn khói dày đặc.
Lãnh T.ử Hàn vội kêu lên: “Người ! Tới cứu hỏa!!!”
…
Giờ phút , tất cả đều ở linh đường, ngay cả Tô Cẩm Bình khi đưa Trần thị về viện của xong cũng linh đường tiếp tục đốt tiền vàng với lão phu nhân.
Chỉ một lát , cả phủ Tề quốc công đều ồn ào nhốn nháo, xung quanh vang lên những tiếng kêu kinh hãi: “Lấy nước, lấy nước!”
“Cái gì?!” Mọi trong linh đường đều hoảng hốt, Tề quốc công vội chạy ngoài, gặp một hạ nhân đang lao tới: “Đại nhân, ! Phải lấy nước! Viện của phu nhân gặp hỏa hoạn!”
“Vậy ngươi còn ở đây gì?! Không mau chạy cứu hỏa?!” Tề quốc công nổi giận.
Vân Dật thi triển khinh công lao ngay ngoài! Lão phu nhân vốn suy sụp vì chuyện của Vân Lãnh Ngưng, giờ thấy tin , đầu chợt váng vất khó khăn lắm mới giữ cho ngất xỉu, vội vàng đưa về phía viện của Trần thị.
Trời tối, những khách khứa cần tới cũng đều tới , Tề quốc công chắp tay với họ: “Nội viện hỏa hoạn, vì sự an của các vị đại nhân, bản quan dám giữ nữa!”
Mấy quyền cao chức trọng đương nhiên cũng đều quý trọng tính mạng của , sống lâu thêm vài năm, hưởng phúc thêm vài năm. Vì thế, Tề quốc công , họ còn chẳng kịp vài câu khách sáo, vội vội vàng vàng cáo từ về mất. Chỉ cô con dâu tương lai của Vân gia, khi do dự một lúc lâu, cũng lo lắng cho sự an của chồng tương lai, kiên quyết chịu . Việt vương phi thuyết phục nàng, đành ở cùng nàng.
Khi cả đoàn tới hậu viện, lửa nhuộm đỏ nửa bầu trời, viện của Trần thị ngọn lửa lớn bao quanh, mà Vân Dật vốn tới để cứu hỏa cũng đang ở , Tề quốc công gầm lên giận dữ: “Đại công t.ử ?”
“Đại nhân, Đại công t.ử lao cứu phu nhân ạ!” Một hạ nhân dính đen mặt vội bẩm báo.
Lão phu nhân xong ngã thẳng xuống ngất xỉu! Mặt Đặng Lam Tân cũng trắng bệch, Việt vương phi vội đỡ lấy nàng mới giúp nàng ngã. Ngọn lửa bốc lên tận trời cao thế , lao hiển nhiên là lành ít dữ nhiều! Sắc mặt của Vân T.ử Y một bên chợt trở nên kỳ quái. đúng lúc , ánh mắt sắc bén của Tô Cẩm Bình hướng về phía nàng , khiến nàng kinh hãi một chút đó hung dữ trừng ngược Tô Cẩm Bình, ánh mắt như ăn tươi nuốt sống nàng luôn. Tô Cẩm Bình ngạc nhiên, chuyển mắt chỗ khác!
Một lúc lâu , cuối cùng cũng bóng khập khiễng từ trong viện , lưng còn cõng một nữa, khuôn mặt tuấn tú làn khói dày đặc nhuộm thành màu đen, còn trạng thái ban đầu, áo tang trắng cũng đốt thủng vài lỗ lớn, vạt áo vẫn còn đang cháy xì xèo. Tô Cẩm Bình giật xô nước từ tay một hạ nhân bên cạnh, hất áo Vân Dật mới dập tắt lửa bám .
Trần thị vốn ngất xỉu cũng sặc khói tỉnh , ho mạnh vài tiếng. Tề quốc công quát to: “Còn ngẩn đấy gì? Không mau dập lửa ? Mau mời đại phu!”
“Vâng!”
Thế lửa mạnh như hổ báo, chỉ trong chốc lát, viện của Trần thị đốt sạch còn chút gì. Trong viện ít đồ quý giá, còn cả của hồi môn mà Trần thị mang theo từ nhà đẻ khiến bà tiếc nuối, nhưng so với việc bản tìm đường sống, kéo cái mạng về thì cũng vẫn hơn nhiều!
Đám hạ nhân mất bao nhiêu công sức mới thể dập tắt ngọn lửa. Sự phẫn nộ mặt Tề quốc công thể khống chế : “Tra xét ! Tra xét cho ! Rốt cuộc tại hỏa hoạn thế !!!” Gần đây Vân gia bọn họ ? Đầu tiên là mất mất Vân Lãnh Ngưng, giờ thì chỉ chút xíu nữa thôi là mất cả phu nhân và Vân Dật, ông thể nghi ngờ thù hằn Vân gia, cố tình gây khó dễ cho họ!
Chỉ một lát , quản gia bước tới : “Đại nhân, tiểu nhân kiểm tra xung quanh, tuy tìm nguyên nhân gây hỏa hoạn, nhưng thế lửa giống như từ trong phòng bốc , dường như cố tình phóng hỏa.”
“Cái gì? Cố tình phóng hỏa ?!” Sắc mặt Tề quốc công vô cùng khó coi, “Tra xét cẩn thận, xem ai tới gần viện của phu nhân!”
Trương ma ma hầu hạ Trần thị liền lên tiếng: “Đại nhân, lúc đó phu nhân ngất xỉu, khi biểu tiểu thư rời khỏi đây, lão nô phân phó cho phép ai tới phiền phu nhân xuống bếp để sắc t.h.u.ố.c an thần cho phu nhân, lão nô nghĩ hẳn là ai dám to gan bước ạ!”
Trương mama theo hầu Trần thị nhiều năm, trong viện của Trần thị cũng bà quản lý chặt chẽ, nên bà mới dám tự tin rằng ai to gan bước .
“Trương ma ma dám chắc lúc đó biểu rời khỏi đây ?” Vân T.ử Y bước lên phía , ánh mắt độc ác hướng về phía Tô Cẩm Bình, dáng vẻ như chỉ c.h.é.m Tô Cẩm Bình thành nghìn mảnh, trái ngược với dáng vẻ lên tiếng cho Tô Cẩm Bình mấy ngày hôm .
“Chuyện …” Trương ma ma cũng sững , quả thật bà dám xác định một trăm phần trăm rằng lúc đó Tô Cẩm Bình rời khỏi đây .
Tề quốc công nhíu mày: “T.ử Y, con là ? Chẳng lẽ con cho rằng biểu con ?”
Quyển 2