Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 23:: Chuẩn Bị Xong Chưa?! Mau Chạy Đi!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe môi Nam Cung Cẩm run lên: “Chàng như thế nào?” Mộ Dung Thiên Thu giống kẻ ngốc như thế, thể lừa như ?
Người nào đó chợt nghiêng sang, cọ cọ n.g.ự.c nàng như một con ch.ó con, giọng nửa tỉnh nửa mê vang lên từ n.g.ự.c nàng: “Cũng gì , chẳng qua chỉ sai Phong dịch dung thành tên sai vặt, với là phòng đá lớn đập vỡ, nên đổi phòng khác thôi mà.”
“Xong dẫn đến phòng tắm ?” Cơ mặt giật lên ngừng, thế còn Phong thoát như thế nào?
“Không , mà là Phong.” Giọng trong trẻo nhưng khiến cảm nhận rõ sự gian xảo: “Đưa đến cửa, Phong lập tức thối lui, tự .”
“...” Đột nhiên nàng bắt đầu cảm thấy cảm thông với Mộ Dung Thiên Thu! Nếu tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt đó tin đồn với , thì cùng lắm cũng chỉ cho rằng nhầm phòng thôi. giờ, vốn tiếng là ăn cả nam lẫn nữ , còn bước phòng tắm chung, đều cho rằng phòng tắm để tìm đàn ông thì cũng chẳng gì là lạ. Hơn nữa, gì ai tin rằng kẻ to gan đến mức dám chơi xỏ Hoàng đế như chứ?
Nàng cúi đầu nào đó đang cọ cọ n.g.ự.c , thở dài cảm thán: “Nếu mà mọc thêm hai cái tai, thêm cái đuôi dài nữa, thì đúng chuẩn là con hồ ly tu luyện ngàn năm!” Trong đầu chỉ những ý đồ , thực sự quá đen tối!
Nghe câu , cái tên kiêu ngạo nào đó mất cả hứng, nhắm mắt rằng, đặt tay lên n.g.ự.c nàng ngủ tiếp.
“Trời sáng , mau dậy !” Nếu nàng đoán nhầm, thì Mộ Dung Thiên Thu cũng sắp tới gây chuyện ! Cả một đêm cũng đủ để nhận rằng khác gài bẫy, hơn nữa, là thần tử, thể dậy muộn hơn Hoàng thượng .
Hắn miễn cưỡng mở mắt , còn đưa bàn tay như ngọc trắng lên khẽ dụi mắt, lười biếng nhưng vô cùng đáng yêu, khuôn mặt lãnh đạm thường ngày vẫn còn chút vẻ mơ màng khi tỉnh dậy, chớp chớp mắt vài cái, dường như vẫn còn ngủ nữa, chỉ thiếu nước ôm Nam Cung Cẩm nũng “Ta dậy” thôi!
Thế nên, cô nàng nào đó cũng tiền đồ, lập tức cảm giác như sắp chảy m.á.u mũi đến nơi, cái tên , bất kể là lúc gợi cảm lúc đáng yêu, thì cũng đều mê hoặc đến c.h.ế.t . Nàng nuốt nước miếng một cái: “Thôi, dậy thì đừng dậy, ngủ tiếp . Ta dậy đây!”
Người nào đó cũng chỉ gật đầu y như một con cừu non ngoan ngoãn, đôi mắt màu ánh trăng như đang , nàng dậy, mặc quần áo, ngoài.
Chờ nàng ngoài , mới chậm rãi dậy, khoác chiếc áo gấm màu tím nhạt lên nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, eo thắt đai ngọc. Hắn dùng nước t.h.u.ố.c giấu màu mắt vốn của , đó bên bàn, chờ khách đến.
Ngồi một nén hương, cuối cùng, cửa cũng đẩy .
Đập mắt , là khuôn mặt đùng đùng giận dữ của Mộ Dung Thiên Thu, đôi đồng t.ử màu xanh lục chứa những tia sáng âm u, giống như một con sói hoang trong đêm tối, mang theo sát khí như lật trời phá đất. “Mộ Cẩn Thần, chuyện đêm qua, là do ngươi ?”
Ngữ điệu như truy hỏi, nhưng mặt là vẻ khẳng định, khẳng định rằng chuyện là do đàn ông mặt đây gây ! Trừ , thì ai cái chuyện vô vị như thế nữa. Còn bản Yến Kinh Hồng, tuy y cũng thể to gan như thế, nhưng thủ đoạn bẩn thỉu như ! Tuy tiểu t.ử thích chơi xỏ khác, nhưng thường sẽ quang minh chính đại mà , chứ bỉ ổi như đàn ông !
“Không .” Hắn ngước mắt lên , trong mắt hề chút vẻ chột nào, cứ như thực sự lam .
Mộ Dung Thiên Thu tin, cong môi nở nụ tàn độc: “Không ngươi, thì còn ai đây chứ?”
“Là do thủ hạ của .” Hắn phản bác một cách vô tội.
“...” Chuyện gì khác ? À, đúng , khác, một cái là tự tay , còn một cái là sai phái khác .
“Mộ Cẩn Thần, hình như quên mất rằng, Tây Võ là địa bàn của trẫm!” Nói cách khác, một trẫm g.i.ế.c ngươi, thì thiên quân vạn mã của trẫm cũng thể đối phó với ngươi, dù g.i.ế.c , ngươi cũng thể thoải mái mà ở Tây Võ nữa.
Bách Lý Kinh Hồng vẫn biến sắc, mấy bận tâm, tự rót cho một tách , đó, giọng thanh lạnh như trăng chậm rãi vang lên: “Nếu Hoàng đế Tây Võ thực sự nghĩ như , thì lúc sẽ một một đến phòng .”
Sáng sớm nay, bèn chờ, chờ quyết định của Mộ Dung Thiên Thu. Nếu là một đoàn đến đây, chứng tỏ tay với , nhưng Mộ Dung Thiên Thu để cho thất vọng, chỉ đến đây một , xem ý quyết đấu. Đương nhiên, quyết đấu , cũng dạng quyết đấu .
“Hừ!” Hắn hừ lạnh một tiếng. Dưới sự giận dữ, Mộ Dung Thiên Thu cũng đ.á.n.h giá cao. Trước giờ luôn tán thưởng những thông minh! “Vậy ngươi và hãy chờ xem, trong trận chiến , ai thắng, ai bại!”
“Sẵn lòng phụng bồi.” Chỉ bốn chữ phát từ đôi môi mỏng đó, cao quý và lạnh lùng đến lạ thường.
Ánh mắt độc ác của Mộ Dung Thiên Thu chằm chằm một lúc lâu, cục tức nghẹn trong cổ họng, xoay ngoài. Mối thù , Mộ Dung Thiên Thu nhất định báo. Ra đến cửa, thấy tiếng truyền từ trong phòng : “Hoàng đế Tây Võ, quên mất cho ngươi . Thừa tướng là cuồng sạch sẽ, thích dùng thứ khác chạm .”
Vừa câu , Mộ Dung Thiên Thu co mắt , đầu : “Ngươi ý gì?”
“Đối với đàn ông cũng .” Hắn trả lời thẳng, chỉ như như bổ sung thêm một câu. Nói xong cũng nữa mà cúi đầu nhấm nháp tách của .
Mộ Dung Thiên Thu lập tức hiểu rõ, đàn ông đang đủ sạch sẽ, từng chạm quá nhiều phụ nữ. tuổi của Mộ Cẩn Thần, hẳn cũng kém bao nhiêu đúng , lẽ nào từng chạm phụ nữ ? “ là trẫm từng sủng hạnh phi tử, nhưng chẳng lẽ các hạ từng động chạm đến ai khác ư?”
“Chưa từng.” Hai chữ nhẹ nhàng bay , mang theo bất cứ chút cảm giác đắc ý nào, chỉ như lẽ dĩ nhiên thôi.
Những cũng chính vẻ đương nhiên khiến Mộ Dung Thiên Thu khẽ nhíu mày. Trong khái niệm của , giờ từng câu ‘thủ như ngọc vì ai đó’ bao giờ, mà Mộ Cẩn Thần chuyện như một lẽ dĩ nhiên, giống như trời sinh như thế .
Hắn lạnh lùng Bách Lý Kinh Hồng một lúc lâu, cuối cùng nhấc chân ngoài. Trong đôi mắt xanh lục đầy cảm xúc phức tạp, ai thấu suy nghĩ của .
Sau khi Nam Cung Cẩm ngoài, đến nửa ngày cũng thấy Mộ Dung Thiên Thu đến gây chuyện, nhưng gặp Lãnh T.ử Hàn, thế nên hai cũng chuyện trời chuyện đất một lúc.
Mà dân tình xung quanh thì đều đang thầm bàn tán về hành vi thô bỉ của Hoàng thượng, cùng với những tiếng kêu kinh hoảng t.h.ả.m thiết của các quân sĩ đêm qua. Mà ngày hôm nay, tâm trạng bi thương và ấm ức nhất, chính là Đại Tướng quân Vương T.ử Dịch, dung mạo của khá tuấn tú, cũng mới hai mươi bảy tuổi. Trận chiến đêm qua kéo dài muộn quá, mà giờ vốn câu nệ tiểu tiết, nên cùng tắm luôn với chúng quân sĩ ở phòng tắm chung. Ai ngờ Hoàng thượng đột ngột xông như !
Nếu đúng như suy nghĩ của , Hoàng thượng đó để tìm kiếm nam sủng, thì bản dung mạo và dáng xuất sắc nhất sẽ nguy to!!! Ở nhà còn cô vợ đang chờ kìa, thể để chính rơi tay Hoàng thượng ! Ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa!
Thế nên, mới cố tình đến tìm Yến Kinh Hồng để xin giúp đỡ! Hắn thấy Yến Kinh Hồng từ xa, liền sải bước tới gần, : “Thừa tướng đại nhân!”
Sau khi chào một câu, ấp úng mãi, thực sự khó mở lời. Chẳng lẽ với Thừa tướng đại nhân rằng: Thừa tướng ạ, Hoàng thượng đang ngấp nghé , ngài nhất định cứu ?! Chuyện , bảo một đàn ông vai năm tấc rộng mười thước cao như thành lời ?
“Vương Tướng quân, ngài thế?” Nam Cung Cẩm khó hiểu .
Người đàn ông cao to đó bỗng quỳ sụp xuống mặt Nam Cung Cẩm, mắt còn lấp lánh nước mắt: “Thừa tướng đại nhân, ngài nhất định giúp , đêm qua hạ quan Hoàng thượng thấy hết cơ thể , chỉ sợ...”
Khóe môi Nam Cung Cẩm giật giật: “Chẳng các đều là đàn ông ? Sợ cái gì chứ?”
Đôi mắt đen như mực của Lãnh T.ử Hàn như đang , đại khái cũng hiểu Vương T.ử Dịch đang lo lắng điều gì, nhếch môi, dựa cột nhà bên cạnh, thưởng thức dáng vẻ bối rối của vị đại tướng dũng mãnh !
“Thừa tướng đại nhân, ngài , Hoàng thượng...” là đoạn tụ chứ!
“Yến khanh, các khanh đang gì thế?” Giọng âm u của Mộ Dung Thiên Thu bỗng từ xa truyền tới, ánh mắt lạnh lùng như băng. Vương T.ử Dịch là đại tướng nơi biên cương của , quỳ mặt Yến Kinh Hồng gì?
Vương T.ử Dịch sợ hết hồn vội vàng bò từ đất lên, hành lễ với Mộ Dung Thiên Thu, nhưng ánh mắt dám . thật đau lòng, khi vẫn cảm nhận ánh mắt của Mộ Dung Thiên Thu vẫn dính . Thôi xong , xong hẳn , quả nhiên hoàng thượng ý .
Phía lưng Mộ Dung Thiên Thu là Bách Lý Kinh Hồng đang chậm rãi bước tới. Vừa dáng vẻ của Vương T.ử Dịch, đôi mắt thoáng lóe sáng một chút, nghĩ một kế . Thật , tuy Mộ Dung Thiên Thu đưa trong phòng tắm, hôm nay nơi nơi đều vang lên những tiếng xì xầm bàn tán, nhưng cơn giận trong lòng cũng vẫn nguôi .
“Khởi bẩm Hoàng thượng, Vương Tướng quân thấy chúng thần đang ở đây, nên vội vàng chạy qua, cẩn thận vấp ngã. Thần đang hỏi xem ngã thương mà!” Đại tướng biên thành quỳ mặt , chắc chắn Mộ Dung Thiên Thu sẽ nghi ngờ. Thế nên nàng như cũng để cho đỡ nghi ngờ.
“Vậy ?” Đôi mắt màu xanh lục đầy vẻ lạnh lùng liếc sang Vương T.ử Dịch. Vương T.ử Dịch chợt cảm thấy da đầu tê rần lên, cố gắng vẻ bình tĩnh gật đầu: “Khởi bẩm Hoàng thượng, đúng là như Thừa tướng ạ!” Chẳng lẽ thể chân tướng sự việc ?!
Nghe Mộ Dung Thiên Thu mới thôi nữa, đó, quân sĩ tới báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Tướng quân, binh mã của Mạc Bắc và phản quân đến !”
Vương T.ử Dịch lập tức lên tiếng: “Lệnh cho Phạm Tướng quân và Vương phó tướng thủ thành, những khác cùng bàn bạc đối sách với bản Tướng quân!” Cứ tiếp tục đ.á.n.h như thế cũng là cách . Họ thể ngoài đẩy lui quân địch, mà kẻ địch cũng thể tấn công trong . Kiểu đ.á.n.h như thế , trừ việc ngừng hy sinh tính mệnh của các tướng sĩ đôi bên , thì chút tác dụng nào khác.
“Rõ!” Binh sĩ nhận lệnh, lập tức lui xuống truyền chỉ.
Trong đại sảnh, đều vị trí của . Mộ Dung Thiên Thu ghế chính, những bên tranh luận với .
Còn Nam Cung Cẩm, bắt đầu từ lúc đây hé răng một câu nào. Chiến sự của Tây Võ, thực sự quan hệ gì lắm với nàng.
Sau khi tranh luận, cho hai kết quả, một nửa cho rằng họ nên kiên trì thủ tường thành, dù thế nào thì tướng sĩ của đối phương cũng thể tấn công . một nửa còn cho rằng thể cân nhắc đến chuyện mở cổng thành nghênh chiến, dùng để chế áp kỵ binh hung hãn của Mạc Bắc, đ.á.n.h cho kẻ địch cuốn xéo khỏi đất !
Đến cuối cùng, đều giao quyền quyết định cho Mộ Dung Thiên Thu, dù Hoàng thượng cũng ở đây, nên chuyện nên để Hoàng thượng quyết định.
Mộ Dung Thiên Thu đầu Nam Cung Cẩm: “Không Yến khanh cảm thấy nên thế nào?”
“Thần cho rằng hẳn là Hoàng thượng nên ngự giá chinh, xông ngoài g.i.ế.c cho quân địch còn một manh giáp!” Tốt nhất là trong lúc chiến loạn, bất hạnh c.h.é.m luôn mất con chim nhỏ , để đỡ suốt ngày gây sự với ông đây như thế.
Vừa câu , khóe môi khỏi run rẩy. Tự cổ chí kim, đến thời điểm bất đắc dĩ, hoặc đế vương của quân địch cũng tới, thì chắc chắn quân vương sẽ ngự giá chính. Thừa tướng chuyện “Ngự giá chinh” đơn giản như ăn bữa cơm . Mà y cổ vũ Hoàng thượng ngự giá chinh thế , nếu xảy chuyện gì ngoài ý thì ai chịu trách nhiệm?
Tào Ly Mã vội dậy: “Hoàng thượng, ạ, bên phe địch cũng chỉ Hữu Dực Vương tới, thế mà bên là Hoàng thượng tự nghênh chiến. Như chẳng là đ.á.n.h giá cao họ ?”
Nghe ông , đều cảm thấy vô cùng lý.
Chỉ riêng Vương T.ử Dịch lên tiếng gì. Mộ Dung Thiên Thu về phía : “Vì Vương ái khanh gì?”
Vương T.ử Dịch rùng một cái, trong lòng vô cùng sợ hãi Hoàng thượng nhắm đến , một lúc mới : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần cho rằng Thừa tướng như hẳn cũng sự cân nhắc của ngài !” Đến giờ cũng vẫn còn nhớ như in ba kế liên của Thừa tướng đại nhân ở Hoản Nam , thế nên, cảm thấy Yến Kinh Hồng sẽ đưa ý kiến vớ vẩn.
“Ồ? Xem , ái khanh cũng hiểu Yến khanh quá nhỉ!” Hắn dùng giọng điệu quái gở , cũng là châm chọc, là đố kỵ, ghen tuông, là gì khác, nhưng dù là gì thì cũng đều khiến hai đương sự đều rùng cả .
“Hoàng thượng, chi bằng để Thừa tướng đại nhân khỏi thành nghênh chiến ạ?!” Câu là do một Tướng quân mặt đen , ông cũng giống như Vương T.ử Dịch, vô cùng sùng bái Thừa tướng, thế nên trong lòng ông , Thừa tướng đại nhân là chuyện gì , khỏi thành nghênh chiến hẳn cũng thành vấn đề!
Nam Cung Cẩm giật giật khóe môi, thế quái nào nàng ngoài nghênh chiến chứ?! Nàng gì cái nhiệt huyết sẵn sàng rơi đầu vì đất nước như ! “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần và quan văn, thích hợp để nghênh chiến ạ!” Hôm qua Đạm Đài Minh Nguyệt chọc tức đến như , giờ chắc chắn đang phục ở ngoài chờ nàng. Nàng ngoài đối mặt với đàn ông như hổ dữ đó chút nào hết!
Tào Ly Mã sáng mắt lên: “Ai Thừa tướng hợp để nghênh chiến chứ? Hôm qua chẳng Thừa tướng chọc cho Hữu Dực Vương của Mạc Bắc tức đến mức suýt nôn m.á.u ? Thần đề nghị để Thừa tướng đại nhân và Vương Tướng quân cùng ngoài nghênh chiến, một quan văn một quan võ, Thừa tướng chọc tướng lĩnh quân địch tức điên, đó Vương Tướng quân sẽ đem quân xông lên c.h.é.m g.i.ế.c, hẳn sẽ thể khiến cho quân địch tả tơi mà về thôi!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Kế !” Có phụ họa.
“ thế đúng thế!” Lại lên tiếng đồng tình theo.
Tào Ly Mã cũng thầm cảm thấy vô cùng đắc chí vì quyết định thông minh của , một quan văn một quan võ, kế sách tuyệt như mà ông cũng nghĩ , thật quá lợi hại! Chắc chắn Hoàng thượng và Thừa tướng sẽ ông bằng con mắt khác!
là Nam Cung Cẩm cũng ông bằng con mắt khác thật, là con mắt chỉ vung một đao c.h.é.m đứt đầu ông luôn thôi! Thấy tên “Đờ mờ ngươi” ném thẳng sinh t.ử của như , nàng hừ lạnh: “Ý của chủ thành thực sự tuyệt, một quan văn một quan võ nghênh chiến, hẳn là thể đ.á.n.h cho quân địch ôm m.ô.n.g chạy về. Tào đại nhân cũng là thần t.ử trụ cột của Tây Võ , cũng là quan văn lớn nhất của Ngọc môn quan, thế nên, bản quan cho rằng, hẳn là nên để Tào đại nhân và Vương Tướng quân cùng khỏi thành. Thần tin rằng chắc chắn thể đ.á.n.h cho quân địch còn một manh giáp!”
Vì cái qué gì mà nghĩ kế bắt ông đây ngoài đối diện với mưa tên bão kiếm chứ, thích thì ngươi mà !
Nghe , Tào Ly Mã nổi nữa, nụ vốn vô cùng đắc ý đó lập tức cứng mặt, nếu ông mà , liệu còn sống sót về ? Ở nhà ông còn già vợ hiền con thơ mà, ông … ông ...
Sắc mặt Vương T.ử Dịch cũng sa sầm xuống, trong mắt , Tào Ly Mã là cái bao cỏ, vô dụng, nếu đưa lão cùng, còn phái bảo vệ riêng cho lão, rách việc! Thừa tướng đại nhân thì khác, chừng khi , còn mở cửa thành, ngài chọc tức c.h.ế.t nhân mã kẻ địch ! Thế nên, sẵn lòng cùng với Thừa tướng, nhưng cùng Tào Ly Mã, thì thôi !
Mộ Dung Thiên Thu hai một lúc, cũng rõ cả hai đều trận chút nào! Nói cách khác, là một ai trong hai quân tiên phong, dũng g.i.ế.c địch vì ! Thế nên, vị Hoàng đế nào đó cũng cảm thấy mất hứng, lạnh mặt Nam Cung Cẩm: “Thừa tướng xuất chiến vì đất nước như thế ?”
Tào Ly Mã thế nào cũng chẳng , nhưng bé con cho trong lòng vô cùng khó chịu.
Nam Cung Cẩm giật giật khóe miệng, hôm nay thể trốn thoát , đành : “Hoàng thượng, chẳng qua thần tiến cử Tào đại nhân thôi mà, là sẵn lòng xuất chiến vì nước chứ. Nếu Hoàng thượng cảm thấy thần phù hợp thì cũng gì thể. Có điều, một quan văn một quan võ, rốt cuộc ai tướng đây?”
Vương T.ử Dịch ngay: “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần nguyện phó tướng, Thừa tướng chủ soái!” Hắn tin tưởng trăm phần trăm năng lực của Thừa tướng.
Vừa , Nam Cung Cẩm liền tức tối lườm một cái! Nàng vốn còn hy vọng tên chịu phó tướng, cũng chịu, như chẳng là cần nữa ? Giờ thì , cái đồ đần cuống quít tự nhận phó tướng, lôi cả xui xẻo theo nữa!
Thế nên, Nam Cung Cẩm xúi quẩy, lúc chỉ thể nhận lệnh khỏi thành. Bách Lý Kinh Hồng dậy cùng, Mộ Dung Thiên Thu : “Mộ công tử, ngươi là của Tây Võ , thế nên, ngươi thể tham dự trận chiến !”
Hắn dứt lời, ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng thoáng lóe lên tia sáng lạnh, nhưng trong đáy mắt Mộ Dung Thiên Thu thì đầy vẻ đắc ý! Dám ám hại Mộ Dung Thiên Thu , thì từ giờ trở , sẽ bắt đầu chia rẽ, phá hoại. Mộ Dung Thiên Thu , thì Mộ Cẩn Thần cũng đừng mơ !
“Chàng ở trong thành chờ , sẽ chuyện gì !” Đương nhiên sẽ chuyện gì, vì nàng nghĩ cách . Mong nàng chạy ngoài liều mạng vì cái tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt suốt ngày gây chuyện với , thì đúng là chẳng khác nào truyện nghìn lẻ một đêm!
Thấy nàng dám chắc như , Bách Lý Kinh Hồng cũng cố ép nữa.
Bên ngoài Ngọc Môn quan vốn đang treo cao tấm bảng “ngưng chiến”. Khi bên đang thương thảo đối sách, thì phe địch cũng đang bàn bạc xem nên quyết chiến xông . Nếu quyết chiến, tổn thất quá lớn. con mồi lớn như Mộ Dung Thiên Thu ở trong thành, Đạm Đài Minh Nguyệt thực sự bỏ qua chút nào!
Còn đang do dự, họ thấy tấm bảng “ngưng chiến” tường thành hạ xuống.
Tiếp theo đó, cổng thành từ từ mở , Nam Cung Cẩm mặc một bộ áo gấm màu ánh trăng lưng ngựa cao cao, ngay đầu tiên. Vương T.ử Dịch và Vương phó tướng, ruột của ngay nàng, cùng là hàng vạn binh mã Tây Võ, nhân hai bên tương đương .
Vương T.ử Dịch sang Nam Cung Cẩm đang khoác áo bào: “Thừa tướng đại nhân, ngài cần mặc áo giáp thật ?”
“Không cần!” Vì nàng định đ.á.n.h giặc ! nhiệm vụ thì vẫn thành.
Đạm Đài Minh Nguyệt và Bình Nguyên Hầu ở đối diện nheo mắt bóng màu trắng đầu tiên , họ nhanh chóng nhận đó là Yến Kinh Hồng! Hôm qua trời tối, họ rõ lắm, giờ mới thực sự rõ mồn một!
Trong mắt Đạm Đài Minh Nguyệt thoáng lóe lên vẻ tán thưởng, tiểu t.ử mắt ngọc mày ngài, thực sự , chẳng trách Mộ Dung Thiên Thu giở chứng chơi trò đoạn tụ với y! nhớ đến sự sỉ nhục chịu tối qua, chợt cảm thấy tức nghẹn ở cổ! Hắn lạnh một tiếng, to: “Sao hả? Tây Võ các ngươi hết ? Sao phái một tên đàn bà thế đ.á.n.h trận chứ?”
Sau khi c.h.ử.i xong, chính cũng toát mồ hôi. Trước giờ Đạm Đài Minh Nguyệt đều dùng võ để giải quyết vấn đề với khác, dù mắng c.h.ử.i cũng sẽ mắng quá khó , nhưng hôm nay c.h.ử.i miệng thế , chỉ vì đê qua thực sự tên khốn kiếp Yến Kinh Hồng chọc tức phát điên mà thôi!
“Không , Hoàng thượng chỉ đàn bà đ.á.n.h với các thì các mới thua quá mất mặt thôi. Thế nên bản quan chẳng còn cách nào khác, đành đây!” Nam Cung Cẩm nhẹ nhàng như vẻ cởi mở, dễ chuyện. lời của nàng đủ để chọc c.h.ế.t vì tức. Ngươi đàn bà , thôi, đàn bà đấy, điều, hạ thấp đối thủ của ngươi chẳng cũng khác gì tự hạ thấp chính ngươi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-23-chuan-bi-xong-chua-mau-chay-di.html.]
Đạm Đài Minh Nguyệt chợt nghẹn lời! Nếu vì đeo mặt nạ quỷ thì lẽ sắc mặt bây giờ cũng đủ để tưởng là cái nghiên mực ! “Miệng lưỡi cũng nhanh nhẹn ghê gớm lắm. Hôm nay, bản vương sẽ cho ngươi thế nào là lợi hại! Yến Kinh Hồng, bày trận !” Cho tên trai bao bày trận , để đỡ là ỷ mạnh h.i.ế.p yếu!
“Bày trận á?” Mặt Yến Kinh Hồng lộ vẻ nghi hoặc, sang hỏi Vương T.ử Dịch: “Bày trận là cái gì?”
Đạm Đài Minh Nguyệt ngớ , tên thế nào là bày trận ?! Như mà cũng để cho y ngoài đ.á.n.h trận ? “Yến Kinh Hồng, đừng với bản vương là ngươi bày trận nhé!”
“Sao ngươi ?” Yến Kinh Hồng Vương T.ử Dịch nữa, mà đó vẻ mặt như ‘ngươi thông minh nhỉ’ chớp chớp mắt .
Giờ thì chỉ Đạm Đài Minh Nguyệt và Bình Nguyên Hầu ngẩn , mà ngay cả Vương T.ử Dịch cũng ngẩn , ngài đang đùa đúng ? Nếu Thừa tướng bày trận, thì trận loạn chiến ở Hoản Nam một năm , ngài dùng kế để dẹp yên như thế nào?!
Đạm Đài Minh Nguyệt y một lúc lâu, cũng cảm thấy vẻ mặt của tiểu t.ử giống giả vờ, khóe môi lẳng lặng giật giật lớp mặt nạ, trầm mặc Yến Kinh Hồng!
Nhân mã hai bên đều động đậy, ở giữa còn cách hơn năm mươi mét. Mọi chỉ cảm thấy như từng đàn từng đàn quạ đen bay ngang qua giữa hai phe binh mã, kêu lên quàng quạc, vô cùng hài hước cũng thê lương. Mộ Dung Thiên Thu tường thành xem tình hình chiến trận, khóe môi cũng giật điên cuồng, còn ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn như đang .
Cuối cùng, Đạm Đài Minh Nguyệt hít sâu một , chớp mắt như già cả chục tuổi, còn gì: “Đạm Đài Minh Nguyệt đ.á.n.h trận với kẻ hiểu binh pháp, ỷ mạnh h.i.ế.p yếu thì thắng cũng chẳng vẻ vang gì. Ngươi về đổi khác !”
Nghe , trong lòng Yến Kinh Hồng thấy khá tán tưởng . Nếu là khác, thì chắc chắn sẽ mừng đến nhảy cả lên, nhanh chóng lao lên mà c.h.é.m g.i.ế.c , ngờ Đạm Đài Minh Nguyệt mấy lời như .
Nam Cung Cẩm cố tình vẻ vô cùng sợ hãi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Ai… ai bảo hiểu binh pháp?! Ta hiểu rõ! Có giỏi thì ngươi cho lên !”
Dáng vẻ khiếp đảm càng khiến Đạm Đài Minh Nguyệt cảm thấy khó xử hơn! Một tên nam sủng ngoan ngoãn chờ trong thành , chạy ngoài mất mặt gì. Hắn ngẩng đầu lên tường thành, cao giọng với Mộ Dung Thiên Thu: “Hoàng đế Tây Võ, ngươi đổi khác , bản vương chỉ sợ cẩn thận g.i.ế.c mất sủng thần của ngươi, đến lúc đó, các hạ sẽ hối hận cả đời mất!”
Mộ Dung Thiên Thu bỗng thấy trán vô cùng nhức nhối. Hình như sơ ý thật , tên tiểu t.ử Yến Kinh Hồng thông minh thì thông minh thật, nhưng thực sự từng kinh nghiệm thực chiến ngoài chiến trường bao giờ. Giờ ?! Thực sự gọi y về ? Thay đổi như chong chóng, tùy tiện đổi một chủ soái khác sẽ chỉ khiến một vị Hoàng đế như chê mà thôi. nếu cứ để mặc thế , nếu tiểu t.ử xảy chuyện gì thật, thì đầu tiên thấy nỡ sẽ là chính !
Vẫn nghĩ nên thế nào, thì Yến Kinh Hồng lên tiếng . Chỉ thấy y tức đến mặt đỏ tía tai, khuôn mặt trắng hồng bỗng chốc đỏ rực như rửa, giận đùng đùng chỉ mặt Đạm Đài Minh Nguyệt: “Ngươi lung tung cái gì thế hả?! Bản quan sinh t.ử vì Hoàng thượng cũng đều là bổn phận của bản quan. Cho dù hy sinh chiến trường vì giang sơn xã tắc của Hoàng thượng, thì Yến Kinh Hồng cũng thể trở thành liệt sỹ hùng một thời! Làm gì chuyện đổi chủ soái chứ?!”
Y câu xong, binh sĩ Tây Võ vốn nhụt chí lập tức khí thế bừng bừng! thế, tuy họ một vị chủ soái trận pháp, nhưng họ đều trái tim yêu nước, sự trung thành đối với Hoàng thượng và đối với Tây Võ, cũng cả dũng khí quyết chiến tới thở cuối cùng! Không trận pháp thì ? Hơn nữa, chẳng Vương phó tướng còn bên cạnh đó ? Chẳng lẽ ngài còn để họ đ.á.n.h tơi bời tan tác ?
Nghe y , trong lòng Mộ Dung Thiên Thu cảm động, nhưng cảm động xong thấy lạ lạ! Tên tiểu t.ử Yến Kinh Hồng mà cũng lòng trung thành như ?! Thực sự khó mà tin !
Đạm Đài Minh Nguyệt cũng bất giác đ.á.n.h giá cao Yến Kinh Hồng hơn vài phần. Vẻ khinh thường và khó xử trong mắt dần vơi , đối với , thì dù tài cầm binh, nhưng thể nhiệt huyết sẵn sàng rơi đầu vì tổ quốc, cũng xứng đáng tôn trọng !
Nam Cung Cẩm nhanh chóng đ.á.n.h bay sự tôn trọng trong lòng !
“Cầm tên tới đây! Bản quan b.ắ.n c.h.ế.t cái tên khốn nạn dám bản quan !” Yến Kinh Hồng tức giận quát to!
Vương T.ử Dịch ở bên cạnh y lập tức đưa cung tên cho y, còn kịp đưa tên sang, cơ thể Yến Kinh Hồng tạo dáng như giương cung, tay kéo mạnh dây cung: “Đạm Đài Minh Nguyệt, nộp mạng !”
“Pủng!”, y buông dây cung , chờ mũi tên bay thẳng về phía Đạm Đài Minh Nguyệt!
... Cả chiến trường đều tĩnh lặng! Sau đó… “quạc quạc quạc…” một đàn quạ bay qua!
Vương T.ử Dịch cầm mũi tên trong tay, một giọt mồ hôi lớn chảy dài gáy, thật sự cạn lời, : “Thừa tướng đại nhân, mũi tên vẫn còn trong tay hạ quan mà, ngài b.ắ.n cái gì ?”
Khóe môi Đạm Đài Minh Nguyệt giật lên rõ rệt, cảm giác nhục nhã trong lòng càng dâng lên cao hơn! Đánh trận với một kẻ thế , dù thắng thì lúc về thảo nguyên, cũng chẳng ngẩng đầu lên nổi!
Nghe Vương T.ử Dịch , Yến Kinh Hồng mới như chợt hiểu , sang một cái, cây cung tay , ngại ngùng túm tóc, nghiêng đầu : “Khụ khụ, bản quan quên mất! Đưa tên đây, b.ắ.n nữa!”
“...” Mọi đều cạn lời!
Giờ thì ngay cả Bình Nguyên Hầu cũng hứng châm chọc Yến Kinh Hồng nữa, vì tiểu t.ử đó thực sự khiến cạn lời đến đỉnh điểm ! Làm một chủ tướng rong ruổi sa trường, ông thầm cảm thấy, dường như châm chọc cái bao cỏ Yến Kinh Hồng cũng là sự sỉ nhục đối với chính !
“Ngươi thấy bản quan gì ?!” Thấy Vương T.ử Dịch phản ứng gì, Yến Kinh Hồng liền trừng mắt giận dữ!
Vương T.ử Dịch nuốt nước miếng một cái, thấp tha thấp thỏm đưa mũi tên trong tay sang. Yến Kinh Hồng đón lấy mũi tên, lạnh một tiếng, mặt lộ vẻ ngang ngược ngạo nghễ cả thiên hạ!
Vẻ mặt đó khiến ánh mắt Đạm Đài Minh Nguyệt nheo , xem , Yến Kinh Hồng thực sự là một cao thủ! Hắn dồn hết sự chú ý mũi tên , chờ đối phương b.ắ.n tên sang, chuẩn dùng tay bắt lấy để thăm dò lực b.ắ.n của đối phương! Hắn rốt cuộc tay Thừa tướng yếu ớt trói gà chặt thực lực lớn đến mức nào!
Yến Kinh Hồng giương cung lên nữa, nụ lạnh vẫn treo khóe môi, b.ắ.n tên . Tư thế đó, giống như con chim ưng đang bay lượn bầu trời, như một con chim đại bàng đang giương cánh bay cao, đầu mũi tên phóng , vô cùng quyết đoán!
Không thể , dáng b.ắ.n cung của Yến Kinh Hồng thực sự , thế nên đều khỏi vô cùng mong chờ lực sát thương của mũi tên !
Thế nhưng, mũi tên bay , đến lúc còn cách Đạm Đài Minh Nguyệt tới nửa chặng đường, như diều đứt dây, rơi thẳng xuống đất!
“Quạc quạc quạc...” Lại một đàn quạ nữa bay qua!
Yến Kinh Hồng trợn trừng mắt như thể tin nổi! Còn các binh sĩ Tây Võ, thì giờ phút trong lòng chỉ một suy nghĩ duy nhất, đó là cắm đầu xuống hố tự chôn luôn , đỡ đây mất hết mặt mũi cùng chủ soái!
Mộ Dung Thiên Thu bó tay ôm trán, bình thường thủ của bé con nhanh nhẹn ? Sao… b.ắ.n tên tệ đến thế ?!
Đạm Đài Minh Nguyệt ngẩn y, nhất thời thể miêu tả nổi cảm xúc phức tạp trong lòng nữa!
Vương T.ử Dịch cũng chợt thấy hối hận, cho dù lôi cái lão giá áo túi cơm Tào Ly Mã b.ắ.n tên, lẽ cũng đến mức chỉ b.ắ.n một đoạn thế ! Giờ thì đúng là để mặt mũi nữa!
Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn chỉ thản nhiên , cả hai đều rõ rốt cuộc trong lòng nàng đang ủ mưu kế gì, thế nên cảm giác tò mò càng mãnh liệt hơn.
“Khụ khụ khụ...” Yến Kinh Hồng ho khẽ vài tiếng, cao giọng hô to: “Đây chỉ là ngoài ý thôi! Ta b.ắ.n nữa!”
Nói nàng sang Vương T.ử Dịch. Tâm trạng Vương T.ử Dịch phức tạp, đưa tiếp một mũi tên sang, do dự : “Thừa tướng đại nhân, chi bằng để hạ quan b.ắ.n ngài ?!”
Yến Kinh Hồng sa sầm mặt, tức giận quát: “Ngươi coi thường bản quan phỏng?”
Hắn lẳng lặng nuốt nước miếng một cái: “Hạ quan dám!” Sau đó, đưa mũi tên sang.
Yến Kinh Hồng lắp tên cung, tư thế lúc thua gì ban nãy, thậm chí còn phần ngang ngược hơn! “Soạt” một tiếng, mũi tên rời khỏi cung!
Lần lực b.ắ.n mạnh hơn nhiều, đều khỏi mở to mắt, mũi tên hừng hực khí thế lao , trong lòng thầm nghĩ, cuối cùng cũng kết quả !
“Phụt!” Lần mũi tên bay xa hơn một chút, cắm đúng đống tuyết ngay phía ngựa của Đạm Đài Minh Nguyệt một mét.
“ lầm” thứ ba dường như khiến cho Yến Kinh Hồng cảm thấy vô cùng lúng túng! Y : “Tại vì hôm nay lạnh quá, nên bản quan cầm chắc. Các ngươi chờ đó, bản quan b.ắ.n nữa cho các ngươi xem!”
Nói y xòe tay với Vương T.ử Dịch, trong lòng tất cả các tướng sĩ Tây Võ đều chỉ còn một câu - Thừa tướng , ngài đừng b.ắ.n nữa mà! Ngài cứ b.ắ.n như thế, thì thể diện của chúng đều ngài b.ắ.n sạch mất!
Đạm Đài Minh Nguyệt ngây Yến Kinh Hồng một lúc lâu, cuối cùng mới xoay ngựa: “Không đ.á.n.h nữa, hôm khác chúng đến !”
Đánh trận với một cái bao cỏ thế , chắc chắn sẽ trở thành vết nhơ lớn trong cuộc đời của Đạm Đài Minh Nguyệt ! Thậm chí sẽ khiến cho mấy đang nhăm nhe đến Vương vị của Mạc Bắc tìm cái cớ rằng chiến công của chẳng qua cũng chỉ là đ.á.n.h mấy bao cỏ mà thôi! Thế nên, trận chiến đ.á.n.h nổi nữa!
Bình Nguyên Hầu thấy bất mãn, cơ hội thế , lẽ họ dốc lực xông lên, lấy ngay cái đầu ch.ó của Yến Kinh Hồng xuống mới , rút lui chứ?! “Hữu Dực Vương, bản hầu cho rằng giờ là thời cơ nhất của chúng !”
“ thế! Đây là thời cơ nhất để đưa các ngươi xuống âm phủ đấy!” Giọng gợi đòn của Yến Kinh Hồng truyền tới.
Môi Đạm Đài Minh Nguyệt run lên, thời cơ nhất để đưa họ xuống âm phủ ư? Đầu óc của tên Yến Kinh Hồng hỏng thế? Không hiểu trận pháp, cũng b.ắ.n tên, giờ còn dám câu vô sỉ thế ! Thực sự khiến bằng con mắt khác đấy! Xem , tên tiểu t.ử chỉ thực lực, mà đầu óc còn vấn đề nữa.
Bình Nguyên Hầu trợn trừng mắt giận dữ quát: “Thằng ranh ngông cuồng, ngươi hươu vượn cái gì thế hả?”
“Bản vương về đây. Nếu Bình Nguyên Hầu thích đánh, thì tự ở mà đ.á.n.h !” Đạm Đài Minh Nguyệt dứt lời, hàng vạn kỵ binh Mạc Bắc lập tức tản , nhường một con đường ở chính giữa cho Đạm Đài Minh Nguyệt.
Sau đó, chiến thần Mạc Bắc cưỡi con chiến mã to khỏe, bỏ , để cho Yến Kinh Hồng bóng lưng đầy ngạo nghễ!
Bình Nguyên Hầu vốn nắm chắc phần thắng, khi binh mã phe địch binh mã phe khi Đạm Đài Minh Nguyệt bỏ về, vẻ yếu hơn một chút! Mà tuy Yến Kinh Hồng là cái bao cỏ, nhưng Vương T.ử Dịch bên cạnh y là tướng tài, nếu Đạm Đài Minh Nguyệt ở đây, khả năng thua là khá lớn! Thế nên, khi hít sâu vài , ông chỉ thể nín nhịn lửa giận ngập trời xuống, cưỡi ngựa bỏ về!
Cũng vì thế, binh mã Tây Võ đều ngớ ! Ngay cả Mộ Dung Thiên Thu cũng ngớ !
Trước giờ họ thực sự từng chứng kiến kế sách đ.á.n.h lui địch thần kỳ như thế , chỉ vài câu nhẹ nhàng bâng quơ cũng với hai mũi tên b.ắ.n chẳng , mà dễ dàng ép quân địch lui binh ?! Thế cũng tính là đ.á.n.h lui nhỉ?!
Nhìn theo bóng Đạm Đài Minh Nguyệt và Bình Nguyên Hầu, Yến Kinh Hồng lộ nụ vô cùng đắc ý, đầu Mộ Dung Thiên Thu tường thành, cao giọng to: “Khởi bẩm Hoàng thượng, sự dũng mãnh của thần cho quân địch sợ đến mức cuống cuồng bỏ chạy ạ!”
Câu vang lên, vài suýt rơi từ lưng ngựa xuống! Gân xanh trán Đạm Đài Minh Nguyệt nảy lên bần bật, kéo cương ngựa dừng , đầu nào đó vô sỉ tới cùng cực , đôi mắt sắc bén như chim ưng tràn ngập lửa giận, sự dũng mãnh của tên đó cho sợ hãi đến mức cuống cuồng bỏ chạy ư?!
Khóe môi Mộ Dung Thiên Thu cũng giật run lên, đầu đầy vạch đen, dáng vẻ đắc ý của Yến Kinh Hồng, cũng gì, đành khen: “Yến khanh vất vả quá!”
Nghe , Yến Kinh Hồng như vô cùng vui vẻ khi biểu dương, cuối cùng, trạng thái vui vẻ thái quá đó biến thành đắc ý đến quên hết cả đất trời! Y gào lên: “Chúng tướng sĩ, cùng bản Tướng quân xông lên!!! Chúng nhất định thừa nước đục thả câu! Đánh cho chúng còn manh giáp!”
“...” Tướng sĩ Tây Võ cạn lời!
“...” Mặt mũi binh mã phe địch vặn vẹo hết cả!
Chúng tướng sĩ Tây Võ thấy Thừa tướng như một cơn gió lao thẳng nhân mã của kẻ địch, nên còn cách nào khác, đành lên theo, “thừa nước đục thả câu”! Trong lòng cảm thấy vô cùng nhức trứng, cũng bọn họ xông lên để đ.á.n.h lên để đ.á.n.h đây!
Gân xanh trán Đạm Đài Minh Nguyệt run lên, thấy tiếng vó ngựa lưng, nhịn nữa, hít sâu một quát to: “Chúng tướng lĩnh lệnh. Dàn sang hai bên trái , bao vây binh mã Tây Võ!”
Binh sĩ Mạc Bắc lệnh, suýt nữa cảm động đến trào nước mắt! Vương gia ơi, cuối cùng ngài cũng giác ngộ , lẽ nên trừng trị cái tên khốn nạn trai bao từ lâu chứ!
Binh sĩ Mạc Bắc nhanh chóng tản , tốc độ cực kỳ nhanh, đúng là những thiết kỵ huấn luyện nghiêm chỉnh! Mộ Dung Thiên Thu tường thành , chỉ lao ngay xuống xách cổ tên tiểu t.ử Yến Kinh Hồng về. Y thế khác nào tự chuốc phiền !
Sau khi hai bên vây đầy binh sĩ Mạc Bắc và Bình Nguyên Hầu, Nam Cung Cẩm cuống quít ghì chặt dây cương, họ với vẻ vô cùng đề phòng! “Ngừng !” Binh mã Tây Võ ngừng , trong lòng thầm trào nước mắt, họ sung sướng lắm , dễ dàng lắm ? Nếu còn xông lên nữa là lao thẳng vòng vây của quân địch, c.h.ế.t chắc luôn !
Đạm Đài Minh Nguyệt c.ắ.n răng, cưỡi ngựa , thẳng Yến Kinh Hồng: “Yến Kinh Hồng, nếu ngươi cuống cuồng c.h.ế.t như , bản vương sẽ thỏa mãn ngươi!”
Nhân mã hai bên đối mặt, mà mặt Nam Cung Cẩm hề vẻ hoảng sợ gì, to: “Chúng tướng sĩ, chuẩn xong ?”
Khí thế dâng lên cao, giống như một áng mây hồng xé lao lên, cũng mang theo sức mạnh vô cùng mạnh mẽ khiến bất giác cảm thấy thần phục từ trong đáy lòng!
Vào thời khắc , chúng binh sĩ Tây Võ như thấy hy vọng thể g.i.ế.c hết bộ quân địch, họ ngẩng đầu, gầm lên: “Chuẩn xong !”
“Mau chạy thôi!” Nói xong, Nam Cung Cẩm lập tức ngựa, quất roi một cái, điên cuồng lao thẳng về phía cổng thành Ngọc Môn quan!
Vào khoảnh khắc , đều ngẩn ngơ trong một thoáng giây, gáy bất giác chảy xuống một giọt mồ hôi cực to!
Sau đó, cuối cùng binh sĩ Tây Võ cũng kịp phản ứng, vô cùng uất ức chạy trở về theo Yến Kinh Hồng!
Không đ.á.n.h chạy, bọn họ thực sự cam lòng chút nào, nhưng phục tùng quân lệnh là sứ mệnh của quân nhân!!!
Đạm Đài Minh Nguyệt cảm nhận một cách sâu sắc rằng đang chơi xỏ, trừng mắt giận dữ: “Đuổi theo!”
chờ họ đuổi đến nơi, cửa thành đóng , còn kẻ tiểu nhân Yến Kinh Hồng phi như bay lên tường thành họ, trong mắt đầy vẻ thất vọng, còn lắc lắc đầu như thật: “Các ngươi chạy chậm quá mất, như thế thì là đối thủ của bản quan chứ!”
Câu thực sự khiến cho khuôn mặt giấu lớp mặt nạ của Đạm Đài Minh Nguyệt tức đến xanh mét cả !
“Hoàng thượng, thần phụ sự tin cậy của ngài!” Nàng cúi đầu với Mộ Dung Thiên Thu.
Khóe môi vị hHoàng đế nào đó ngừng run rẩy: “Yến khanh, khanh… nghênh chiến với địch như thế ?” Thế khác nào binh sĩ đào ngũ chứ? À, , khác chứ, là binh sĩ đào ngũ, còn y là chủ soái đào ngũ!
“Hoàng thượng, chẳng là một quan văn một quan võ, để thần chọc Đạm Đài Minh Nguyệt tức c.h.ế.t, đó Vương Tướng quân đưa tướng lĩnh c.h.é.m g.i.ế.c quân địch ?! Thần chọc tức đến mức , nhiệm vụ của thần cũng thành còn gì?” Nói xong, nàng đầu , nghi hoặc Vương T.ử Dịch một cái: “Vương Tướng quân, nhiệm vụ của ngươi vẫn thành, ngươi chạy về với bản quan gì?”
“...!”
Quyển 3