Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 23:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Linh Nhi và Dĩ Mạch cảm giác như đầu lừa đá vài cái, vang lên những tiếng ong ong ong ong, họ đang cái trò gì thế?!

Lúc Phong và Tu mới màn bắt chước của bao nhiêu để ý, còn kịp lên tiếng cứu vãn danh dự của thì cửa mở ‘kẹt’ một tiếng. Cửa phòng Bách Lý Kinh Hồng mở , sắc mặt Tô Cẩm Bình dễ lắm, sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng vẫn chút đổi, trong mắt toát từng tia lửa nhỏ, lãnh đạm hai .

Chuyện … Phong và Tu chợt cảm thấy như một cơn gió lạnh thổi qua, cùng với sự sợ hãi vô hạn, cũng xác định rằng thể diện của bất giác hy sinh còn chút nào nữa! Sao đang yên đang lành nhiều thấy ?!

“Điện… điện hạ, thuộc hạ… chúng thuộc hạ…” Tu tức tối Phong, đúng là cái tên hại c.h.ế.t mà!!! Đang yên đang lành lôi kéo mấy chuyện vớ vẩn , giờ thì ?!

“Có chuyện gì?” Hẳn thờ ơ, thản nhiên họ. Mấy Lãnh T.ử Hàn thì mang tâm trạng chờ xem kịch vui, theo dõi bọn họ.

“Không gì ạ! Không gì!” Vội vàng lắc đầu.

Tô Cẩm Bình lạnh: “Vậy hai thể giải thích một chút, hai đang ?”

“Vừa chúng thuộc hạ gì cả!” Tuyệt đối thể thừa nhận là bắt chước họ , cần mạng sống nữa ?!

Đôi mắt sáng của Bách Lý Kinh Hồng bỗng hiện lên ý : “Bản cung cũng thấy hết . Chọn ngày , tổ chức hôn sự !”

“Gì ạ? Điện hạ! Không ạ!” Hai cùng kêu lên! Đùa gì thế?! Hai họ là đàn ông mà!!!

May mà đúng lúc , thủ lĩnh của bọn họ ngả nghiêng xiêu vẹo về, khiến Bách Lý Kinh Hồng cũng tiện tiếp nữa. Mọi đều dùng ánh mắt kỳ dị Hủy, xem , giày vò và đả kích nhẹ! Ánh mắt Hủy Tô Cẩm Bình như thù g.i.ế.c cha ! Ánh mắt của cũng khiến Tô Cẩm Bình chột , đảo mắt khắp nơi, dám .

“Điện hạ! Thuộc hạ về!” Giọng vẫn lạnh lùng tuyệt tình như , nhưng dung nhan tuấn tú như núi băng , lúc cũng che khuất tâm trạng bi thương của .

Bách Lý Kinh Hồng khó xử, quanh một lúc lâu mới đáp: “Ừ!”

“Thủ lĩnh, chứ?” Câu do Diệt hỏi, cũng một chút về chuyện .

Lần đầu tiên của đàn ông, một phụ nữ kỳ kỳ quái quái hạ d.ư.ợ.c cưỡng bức mất, thể ?! vì thể diện quý giá của , dù đ.á.n.h c.h.ế.t cũng , “Không cả!”

“A ha ha… Ta về , từ từ chuyện!” Tô Cẩm Bình vội vàng bỏ trốn.

Hai ngày , phủ Tề quốc công giăng đèn kết hoa, khách khứa ồn ào náo nhiệt đều nịnh nọt.

Không bao lâu , kiệu hoa của phủ Ngụy gia tới. Vân Lãnh Ngưng mặc y phục tân nương đỡ ngoài, khi lời dặn dò ở đại đường, bước cửa lên kiệu hoa. Dáng vẻ của đại công t.ử Ngụy gia cũng tuấn tú lịch lãm, giấu nụ ngập tràn khuôn mặt.

“Nâng kiệu hoa!” Hỉ nương hô lên.

Đám hạ nhân nhấc kiệu hoa, một cây quạt ném từ trong kiệu , của Vân gia hắt một bát nước ngoài cửa, rải thêm một bát gạo với ý con gái gả ngoài như bát nước hắt .

Kiệu hoa qua các con phố sầm uất, dân chúng qua đường đều dừng xem lễ kết hôn, kèn trống tấu vang khắp con đường, vô cùng ồn ào náo nhiệt.

mái nhà cách đó xa, một đàn ông áo trắng lẳng lặng đó, khuôn mặt trẻ con xinh xắn tràn ngập sự đau đớn, bàn tay siết chặt tay áo bào rộng thùng thình, cố gắng kiềm chế sự kích động lao xuống phá hỏng hôn lễ của nàng .

Đại công t.ử Ngụy gia cưỡi con ngựa cao to, vô cùng hạnh phúc. Bỗng nhiên, một đám áo đen đột ngột xuất hiện, ngăn họ !

“To gan, các ngươi là ai? Dưới chân thiên t.ử mà các ngươi cũng dám cướp hôn lễ ?” Đại công t.ử Ngụy gia vô cùng giận dữ.

Vân Lãnh Ngưng ở trong kiệu hoa căng thẳng. Biểu với nàng rằng cần gì cả, chỉ chờ nàng sắp xếp là , những đều do nàng sắp đặt sẵn ?

Đám áo đen cũng năng gì, vung d.a.o c.h.é.m về phía con ngựa to của Ngụy Khinh Phong, đại công t.ử Ngụy gia. Con ngựa mất chân , Ngụy Khinh Phong khó khăn lắm mới kéo dây cương lật ngược , đó vững vàng đặt chân xuống đất, ngã xuống.

Tình huống nhất thời thể khống chế , dân chúng hét ầm lên sợ hãi, hoảng hốt chạy trốn, ai thể ngờ , giữa ban ngày ban mặt, mắt bao nhiêu mà cũng kẻ dám cướp kiệu hoa của phủ Tề quốc công và Ngụy gia!

Có điều, lúc đám áo đen đ.á.n.h đến tận cửa kiệu hoa. Kiệu hoa của Nam Nhạc khác với Đông Lăng, những thế gia lớn đều dùng xe kết hoa, to hơn kiệu, cũng hơn kiệu, còn thể dùng ngựa kéo thẳng, nhưng bên cạnh vẫn gắn mấy cây gỗ dài để khiêng tượng trưng, tạo cảm giác cao quý như là kiệu lớn tám khiêng. Một áo đen nhảy lên xe ngựa, vung mạnh roi, quất xe ngựa chạy !

Vân Lãnh Ngưng ở trong kiệu cũng vững, suýt ngã văng ngoài!

Bách Lý Thần ở mái nhà chờ nữa, vận khinh công đuổi theo xe hoa , nhưng đường vẫn áo đen tấn công , nên mãi cũng tới gần !

Ngụy Khinh Phong giật trường kiếm của bên cạnh, vội vàng đưa hạ nhân đuổi theo xe hoa.

Bách Lý Thần thấy xe hoa càng ngày càng cách xa , trong lòng cũng luống cuống, xuất chiêu càng sắc bén hơn. Mắt của mấy áo đen đang chiến đấu với chợt lóe lên một chút, lộ sơ hở để Bách Lý Thần công phá , đó lùi vài bước. Lúc Bách Lý Thần mới thoát họ, đuổi theo xe ngựa.

Vân Lãnh Ngưng trùm voan đỏ, ngừng lắc lư trong xe ngựa, khó khăn lắm mới kéo khăn trùm đầu , hỏi phu xe xem chuyện gì, nhưng còn kịp lên tiếng, xe ngựa xóc lên một cái nữa. Nàng thét ‘a’ lên cả văng khỏi xe ngựa!

Mọi đuổi theo gần đến nơi đều hoảng sợ trợn trừng mắt, bên đó là vực thẳm!!! Ngụy Khinh Phong còn kịp lao tới, bóng mặc giá y đỏ thẫm liền rơi xuống vực, thậm chí còn chạm vạt áo của nàng.

“Ngưng nhi!” Một tiếng kêu vang lên, Bách Lý Thần lao vụt tới như xé thủng gia, nhưng cũng chỉ kịp thấy nàng rơi xuống. Hắn hề do dự, lập tức nhảy xuống theo!

“Tứ hoàng tử!” Không ai kêu lên thành tiếng, cũng trợn trừng mắt tin nổi. Tứ hoàng t.ử nhảy xuống vực theo nhị tiểu thư Vân gia ?

Mọi về phía xe ngựa, chỉ thấy bên trong trống rỗng, áo đen đ.á.n.h xe cũng !

Vân Lãnh Ngưng rơi từ vách núi xuống, ngẩng đầu lên thấy Bách Lý Thần cũng nhảy theo, nàng ôm miệng gì đó, cảm thấy một sợi dây mây quấn lấy eo , kéo một cái, cơ thể nàng lập tức rơi một cửa động. Cửa động , chính là nơi Tô Cẩm Bình và Bách Lý Kinh Hồng trú khi rơi xuống vực đó.

Bách Lý Thần cũng cảm nhận một luồng gió mạnh hút , vội dùng lực theo luồng gió , cũng nhảy cửa động!

“Được , chúng chỉ thể giúp hai đến đây thôi. Hai ngày nữa sẽ kiếm hai t.h.i t.h.ể thú hoang ăn là của hai . Hai , sẽ chỉ là biển rộng trời cao thôi!” Tô Cẩm Bình đưa một túi hành trang cho Vân Lãnh Ngưng. Bên trong một bộ y phục, mặc giá y chỉ e chạy bao xa phát hiện.

Giờ thì Bách Lý Thần mới hiểu chuyện gì đang xảy , Vân Lãnh Ngưng, khi vài tiếng, tròng mắt còn lấp lánh nước, ôm chặt lấy nàng , giọng nhã nhặn khan : “Ngưng nhi, chúng thôi!”

Vân Lãnh Ngưng cũng vội gật đầu, nước mắt thi rơi xuống.

“Được , còn dây dưa nữa sẽ tìm đến, thì đừng trách nhắc hai !” Tô Cẩm Bình ngắt lời họ.

Bách Lý Thần buông Vân Lãnh Ngưng , sang với Bách Lý Kinh Hồng: “Tam hoàng , cảm ơn !”

Bách Lý Kinh Hồng ngẩn , khẽ gật đầu. Bách Lý Thần lấy trong n.g.ự.c áo một cái hổ phù và một tấm bản đồ: “Tam hoàng , , hổ phù cũng dùng nữa, tặng ! Còn tấm bản đồ , vô tình phát hiện ở giữa núi một chất lỏng kỳ quái, là cái gì nhưng cứ cảm thấy nó đơn giản, lẽ cũng ích với hai ! Coi như để cảm tạ hai giúp đỡ!”

“Cái …” Nàng thực sự chỉ giúp Vân Lãnh Ngưng một , đó để Bách Lý Thần đưa nàng , giờ nhận đồ của vẻ lắm!

Bách Lý Thần hiểu sự do dự của nàng theo ý khác, tưởng Tô Cẩm Bình lo thủ hạ của cảm thấy Tô Cẩm Bình hãm hại , bèn tháo ngọc bội bên hông đưa cho nàng: “Yên tâm, chỉ cần miếng ngọc bội , tâm phúc của đều lệnh hai !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-23-2.html.]

“Nhận , chúng mang theo mấy thứ chạy trốn mới thực sự an . Hơn nữa, đối với Tứ hoàng tử, thứ còn tác dụng gì nữa!” Vân Lãnh Ngưng cũng khuyên nhủ.

Tô Cẩm Bình từ chối nữa, nhận lấy mấy thứ . Nàng hề rằng, tấm bản đồ trong tay giá trị lớn thế nào, càng nàng thiện chí giúp đỡ, tương lai giúp một việc lớn !

Chờ mấy canh giờ, nhiều đều xuống tìm Vân Lãnh Ngưng và Bách Lý Thần, đỉnh núi còn ai nữa bọn họ mới ngược lên núi. Lãnh T.ử Hàn bãi cỏ, tay chống xuống đất, xem đợi bọn họ lâu . Nhìn thấy họ lên, liền đ.á.n.h mắt sang con ngựa bên cạnh hiệu cho họ. Bách Lý Thần hành lễ với mới đưa Vân Lãnh Ngưng về phía con ngựa , với mấy Tô Cẩm Bình: “Ngày dịp tương phùng!”

Tô Cẩm Bình khẽ : “Không hẹn gặp thì hơn!”

Hai ngẩn , gật đầu : “Không hẹn gặp ! Tam hoàng , nếu kiếm của đến Hoàng cung, thể giữ mạng của mẫu phi ?”

“Có thể.” Hắn khẽ đáp, coi như cảm ơn tấm hổ phù và bản đồ của đối phương.

Bách Lý Thần : “Đa tạ Tam hoàng ! Giá!”

Con ngựa đen ngàn dặm lập tức lao , để bụi đất bay đầy trời ở lưng…

Mấy Hủy ủ rũ bên cạnh: “Điện hạ, chúng thuộc hạ tay chậm hơn một chút!” Trong kế hoạch vốn là bọn họ tay dẫn tới đây, đó điện hạ và Hoàng t.ử phi đón Bách Lý Thần và Vân Lãnh Ngưng, nhưng bọn họ đang định tay thì Lãnh T.ử Hàn nhanh hơn họ một bước.

Thanh Long c.ắ.n một cọng cỏ, vô cùng thong dong : “Mấy chuyện cướp dâu nọ, nên để Ma Giáo chúng , các ngươi cứ ngơ ngẩn một bên !”

thế, khó khăn lắm giáo chủ của chúng mới nổi lòng từ bi cứu Ngụy công t.ử một !” Chu Tước .

Huyền Vũ hiểu: “Không là cứu Tứ hoàng t.ử ?”

“Ngu thế! Nếu Ngụy công t.ử cưới nàng về nhà, nương t.ử sẽ tự sát! Sau đó khắp thiên hạ đều khắc thê, gì còn cô nương nào dám gả cho nữa?!” Bạch Hổ .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Phá kết luận: “Vì thế, giáo chủ của chúng vĩ đại, cứu vớt hôn nhân của Ngụy công tử.”

Vào lúc , Bách Lý Kinh Hồng thản nhiên Lãnh T.ử Hàn một cái, đôi môi mỏng cong lên: “Đa tạ!” Nguyên nhân khiến Lãnh T.ử Hàn việc đơn giản, kinh thành bao nhiêu ánh mắt đang theo dõi bọn họ. Dù là ai tay cũng nhanh chóng tìm manh mối, phận Hoàng tử, khi xong chuyện , hậu quả sẽ vô cùng nặng nề. Lãnh T.ử Hàn , gánh hết tội danh hại c.h.ế.t thiên kim Tề quốc công và Tứ hoàng t.ử lên .

“Bản tôn vì ngươi!” Nếu Bách Lý Kinh Hồng theo dõi, Tiểu Cẩm cũng liên lụy. Vì thế, việc chỉ thể gánh cho . Dù Lãnh T.ử Hàn chuyện nhiều , thêm chuyện cũng chẳng .

Đương nhiên , nhưng phụ nữ của thì gì khác ! Bách Lý Kinh Hồng và Cẩm nhi vốn là một.

Trên đường về phủ, dân chúng đều bàn tán xôn xao, Ma Giáo to gan thật, đầu tiên là hại Hoàng hậu, giờ gây chuyện lớn như thế, cướp tiểu thư của Vân gia. Lãnh T.ử Hàn quá vô sỉ!

Tuy Ma Giáo tà phái, nhưng cũng từng gánh mấy tai tiếng như thế . Nghe tiếng bàn tán xung quanh, Tô Cẩm Bình áy náy Lãnh T.ử Hàn, Lãnh T.ử Hàn bận tâm. Chỉ cần giúp nàng, thanh danh là gì ? Nếu nàng ở đây nên đại khai sát giới, thì diệt trừ hết mấy lắm mồm .

Tứ Hoàng t.ử gặp nạn, Hoàng đế cũng nổi giận, hạ lệnh bắt cho Lãnh T.ử Hàn. Nếu ai thể bắt , sẽ cắt đất phong Vương! Xem , Nam Nhạc Hoàng thực sự tức giận. Đương nhiên, nếu dân chúng mà Đại ma đầu bọn họ đang đến hiện giờ đang nghênh ngang ngay mắt bọn họ, thì sẽ hoảng sợ đến mức nào.

Vào phủ Tề quốc công, khắp nơi đều vang lên tiếng , lão phu nhân và Trần thị đều t.h.ả.m thiết, Tề quốc công cũng đỏ ửng hai hốc mắt, Vân Dật đưa một đám hạ nhân xuống đáy vực tìm kiếm.

Thấy Tô Cẩm Bình trở về, lão phu nhân lóc hỏi: “Cẩm nhi, cháu ? Nhị biểu tỷ của cháu chuyện !”

“Cẩm nhi nhị biểu tỷ gặp chuyện chẳng lành nên mới ngoài tìm kiếm, nhưng tìm ạ!” Tô Cẩm Bình cúi đầu, mắt đầy vẻ áy náy.

“Ta gây tội gì thế ! Cảnh Chi đoạn tuyệt quan hệ với Vân gia vì một đứa con gái, bây giờ Lãnh Ngưng xảy chuyện, khiến kẻ đầu bạc tiễn đầu xanh thế . Đều do ông cả, nếu do ông ích kỷ, nhúng tay chuyện Hoàng gia, thì khiến Lãnh Ngưng mất mạng !” Trần thị chỉ Tề quốc công trách móc, vứt hết cả nữ giới, đức hạnh tận chân trời.

“Phu nhân!” Tề quốc công quát lên một tiếng, mấy lời thể tùy tiện !

Trần thị giật sợ hãi, ầm lên.

Tô Cẩm Bình chú ý đến điểm khác, Cảnh Chi là ai?

“T.ử Y ?” Tề quốc công quanh một vòng, đều ở đây, chỉ riêng Vân T.ử Y là thấy .

Hạ nhân : “Lúc tin báo về là nhị tiểu thư xảy chuyện, đại tiểu thư liền vội vã chạy ngoài, đến giờ cũng về.”

“Mau phái tìm! Lãnh Ngưng chuyện , phủ Tề quốc công thể mất thêm một con gái nữa!” Tề quốc công lạnh mặt .

Hạ nhân lên tiếng: “Vâng!” Rồi vội vàng ngoài.

Tình hình trong phủ Tề quốc công vô cùng bi thảm, Tô Cẩm Bình trong viện của do do dự dự nên thật với họ . Lần Vân Lãnh Ngưng chắc chắn sẽ về, nếu cũng chẳng tác dụng gì. Hơn nữa, chắc gì lão phu nhân thể chấp nhận . nếu , thấy bọn họ đau lòng khổ sở như , nàng cũng nỡ.

“Hoàng tẩu, tẩu chứ?” Giọng thánh thót của Bách Lý Dung vang lên.

Tô Cẩm Bình cứ tưởng Dĩ Mạch bước , ngờ là Bách Lý Dung, sang cô bé, : “Không .”

“Tiểu Cẩm!” Lãnh T.ử Hàn cũng đột ngột từ trong phòng , thấy Bách Lý Dung, khẽ nhíu mày, mắt đầy vẻ phiền chán, lên tiếng nữa.

Vừa thấy Lãnh T.ử Hàn, Bách Lý Dung chợt đỏ bừng mặt, căn bản dám . Sao thế gian đàn ông tuấn tú đến thế cơ chứ. Lần nàng chỉ thấy giọng của , thấy diện mạo! Nàng vội cúi đầu với Tô Cẩm Bình: “Ta nhị tiểu thư Vân gia xảy chuyện, lo tẩu buồn bã nên lén chạy ngoài thăm tẩu, nếu tẩu chuyện gì thì về đây!” Nói xong nàng thẹn thùng liếc mắt Lãnh T.ử Hàn một cái vội chạy.

Nhìn bộ dạng cuống cuồng bỏ chạy của cô nhóc , Tô Cẩm Bình chợt phì , trong lòng chợt xuất hiện một ý tưởng. Dáng vẻ chợt nảy ý đồ khác của nàng đương nhiên thoát ánh mắt của Lãnh T.ử Hàn: “Tiểu Cẩm, qua để cho , Thượng Quan Cẩn Duệ về Đông Lăng bình an .”

“Vâng!” Tô Cẩm Bình khẽ , cảm kích tấm lòng của . Lãnh T.ử Hàn nhiều, ngay.

“Này, Lãnh T.ử Hàn, nha đầu …”

Hắn dừng bước, giọng ngông cuồng cao ngạo truyền tới: “Tiểu Cẩm, nhớ kỹ. Cả đời , Lãnh T.ử Hàn thể yêu một nào khác nữa!” Tuyệt đối thể!!! Tiếng dứt, tiếp tục bước , tay áo bào rộng thùng thình lay động theo từng bước chân, bay lên trung tạo thành một đường cong phóng túng, cũng khiến khác cảm thấy cô độc đến tận cùng.

Lời của Tô Cẩm Bình nhất thời nghẹn ở cổ họng. Nàng đầu, đột nhiên thấy một đốm lửa lóe trung, đôi mắt phượng nheo , tia sáng lạnh b.ắ.n

—o0o—

Sơn ca: Lãnh T.ử Hàn là đàn ông chung tình, thể yêu một khác nữa. Vì thế, các gửi bình luận yêu cầu tìm cô nương cho Lãnh T.ử Hàn nữa, nếu , cây roi nhỏ sẽ phục vụ các vị đấy!!!

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...