Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 22:: Hoàng Thượng Nhìn Lén Chúng Tướng Sĩ Tắm Rửa?!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay khi họ tới Ngọc Môn quan cũng là buổi chiều , ăn cơm tối xong, trời cũng còn sớm nữa. Có lẽ binh mã của địch cũng Mộ Dung Thiên Thu tới đây, sĩ khí của đối phương đang lên cao, nên quyết định lui né tránh một chút, chỉnh đốn quân đội một ngày. Thế nên, ngày hôm nay chiến sự nào xảy .

Buổi tối, Nam Cung Cẩm nhàn hạ ngâm trong bồn tắm, khe khẽ ngân nga, thoải mái ung dung. Nàng hát quàng quạc lên: “Ta là lưu manh, là sói háo sắc. Nàng thể nào? Đi hết đường lớn, xuyên qua ngõ nhỏ, cuối cùng tới bên rừng trúc. Ta , cô nương ơi, nàng xinh nhường đó, bạn với ...”

Đang hát cao hứng, ánh mắt đột nhiên sững . Ngoài cửa sổ ! Cũng cùng lúc đó, ‘ầm’ một tiếng, cửa đẩy mạnh !

Nam Cung Cẩm kinh hãi, nhanh chóng đưa tay kéo băng n.g.ự.c ở bên cạnh trong thùng tắm, cuống quít băng . Dưới đáy lòng hoảng hốt, trong tình huống , chỉ một thể đây thôi!

Quả nhiên, lâu , Mộ Dung Thiên Thu mặc chiếc áo bào đen bước , nhưng quá gần. Tuy cố tình chọn thời điểm để là vì xem rốt cuộc tiểu t.ử là nam nữ, điều nếu là đàn ông, thế cũng chẳng . nếu là nữ, thì hành vi của vẻ hèn hạ thì !

Thế nên chỉ thể từ xa .

Nhìn thấy , Nam Cung Cẩm vẻ ngớ , đó mới chậm rãi thu ánh mắt ngạc nhiên , mặt vô cùng bình tĩnh, mang theo vẻ đề phòng: “Hoàng thượng, ngài đây gì?”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Thấy y như , Mộ Dung Thiên Thu chợt cảm thấy thoải mái lắm. Mộ Dung Thiên Thu từng cưỡng ép nhiều , nhưng thật sự từng hèn hạ đến mức xông lúc đang tắm. Lần trong lòng cũng chút áp lực tâm lý! Hắn há miệng nhưng gì, chợt cảm thấy hối hận.

“Hoàng thượng?” Nam Cung Cẩm nhíu mày, mặt càng sa sầm xuống.

Mộ Dung Thiên Thu nguyên tại chỗ nàng từ xa, do dự một lúc lâu thầm thở dài trong lòng, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định bước lên phía thăm dò thực hư : “Trẫm chỉ sang tìm khanh trò chuyện chút thôi, khanh đang tắm! Trẫm phòng khách chờ khanh!”

Ngay khi , Nam Cung Cẩm nhanh chóng túm lấy áo trung y, xoay khoác lên, đó bò khỏi bồn tắm.

Mà Mộ Dung Thiên Thu cũng đầu đúng lúc, thấy y chỉ mặc một chiếc trung y mỏng manh, n.g.ự.c phẳng lì, sự nghi hoặc trong lòng cũng chợt tan biến. Xem , đúng là nghĩ nhiều quá , cô gái nào n.g.ự.c phẳng đến mức chứ? Sau khi xác định Yến Kinh Hồng phụ nữ xong, trong lòng buông lỏng hơn nhiều. Hắn xuống bên bàn, chờ Yến Kinh Hồng .

Nam Cung Cẩm rút chiếc áo lông cáo trắng như tuyết bình phong xuống để chống rét, thẳng ngoài, trong lòng cũng cảm giác thở phào nhẹ nhõm. May mà tuy Mộ Dung Thiên Thu việc từ thủ đoạn, nhưng cũng thích những hành động quá hèn hạ, nếu , hôm nay chắc chắn phận của sẽ bại lộ!

“Hoàng thượng cao hứng , đến chuyện với thần !” Sắc mặt nàng vui vẻ lắm, ánh mắt cũng chẳng thiện gì cho cam, rõ ràng khiến đối phương rằng cực kỳ bất mãn với hành vi xâm nhập lúc nửa đêm của .

Mộ Dung Thiên Thu bình tâm , đương nhiên cũng vẻ trêu chọc thường ngày. Nhìn Yến Kinh Hồng bước từ phòng tắm , khuôn mặt nước đỏ hồng lên, như thể chọc một cái là vỡ, giống như đang dụ dỗ lao tới c.ắ.n một miếng . Hắn quanh, chợt nhớ tới ngờ cái tên khốn kiếp Mộ Cẩn Thần ở đây, liền hỏi dò: “Yến khanh, Mộ Cẩn Thần ?”

“Đương nhiên là đang tắm trong phòng !” Đột nhiên Diệt tới tìm , xảy chuyện gì, vặn nàng định tắm nên họ ngoài luôn.

“Vừa trẫm ngoài Yến khanh hát cao hứng, bài hát đó là bài gì ?” Mộ Dung Thiên Thu hỏi với vẻ hứng thú.

Nghe hỏi , sắc mặt Nam Cung Cẩm vẻ ngượng ngùng. Bài hát đó hát ở thời cổ đại chắc chắn sẽ coi là lễ nghĩa liêm sỉ, giờ nàng hát ?! Nếu mấy ông nho sĩ thấy, thì chắc chắn nàng sẽ giữ chức quan của , mất hết cả danh dự mất! “Khởi bẩm Hoàng thượng, chẳng qua chỉ là một bài hát ngoài đầu đường, chẳng thôi ạ. Ngài thấy thì thôi, tuyệt đối đừng coi nó là nghiêm túc!”

“Nếu trẫm cứ nhất quyết thì ?” Giọng tàn độc vang lên hỏi ngược một câu.

Lúc nãy ngoài chỉ thấy láng máng thôi, nhưng rõ ràng thấy y hát cái gì mà “Ta là lưu manh”: “Ta là sói háo sắc”…

Ngươi là Hoàng đế mà, qué gì ngươi ?! Năm đó khi nàng học, bài hát lưu truyền rộng rãi khắp cả trường, đương nhiên, cũng chỉ lưu truyền ở trong đám ấm cô chiêu và đám côn đồ thôi, đặt tên là “Bài hát lưu manh”, từng mưa gió trong trường! Vừa nàng tắm rửa thấy tẻ nhạt quá, mới thuận miệng hát vài câu, giờ dồn ép đến mức thể hát!

Thấy Mộ Dung Thiên Thu vẫn chằm chằm chớp mắt, nàng hắng giọng bắt đầu hát: “Ta là lưu manh, là sói háo sắc, nàng thể nào?”

Hát tới đây, Nam Cung Cẩm tinh mắt thấy khóe môi Mộ Dung Thiên Thu giật giật mấy cái.

“Đi hết đường lớn, xuyên qua ngõ nhỏ, cuối cùng tới bên rừng trúc. Ta , cô nương ơi, nàng xinh nhường đó, bạn ? Cô nương vô cùng tức giận, cho ăn ngay một cái tát.”

Nghe đến đây, khóe môi Mộ Dung Thiên Thu giật mạnh lên vài cái nữa.

“Ta là lưu manh, là sói háo sắc, nàng thể nào? Sau khi xong, giữ lấy nàng, ấn cô nương xuống đất, giở trò lưu manh~~~”

Hát xong, Nam Cung Cẩm cúi đầu chờ phê phán! Mấy loại bài hát thế ở cổ đại thể liệt dạng dâm ca, bản là Thừa tướng, hát cao hứng như , thật đúng là...

Mộ Dung Thiên Thu trầm mặc một lúc lâu, sang bé con nãy giờ vẫn luôn cúi đầu mặt , chỉ cảm thấy như dội một chậu nước lạnh từ đầu xuống, hoa mắt chóng mặt. Cái bài hát quỷ gì thế ? Dù là ca từ điệu nhạc cũng đều khiến thể tưởng tượng ! Nội dung đó, thực sự vô sỉ đến một mức độ tưởng!

“Yến khanh , rốt cuộc trong cái đầu nhỏ của khanh chứa những gì ?” Lúc cao hứng, thể những câu thơ ý cảnh sâu sắc lạ thường. Lúc phong nhã, thể đàn khúc nhạc như nước chảy mây trôi. Lúc cơ trí, thể quyết định càn khôn chỉ trong một từ một ngữ. Lúc tham tiền, thể đ.á.n.h liều ngay cả tính mạng của . Lúc vô sỉ, thì thực sự thô tục đến mức giới hạn nữa!”

“Chứa đại não, tiểu não, xương, còn nhiều cấu trúc giống như Hoàng thượng thôi!” Nam Cung Cẩm hỏi đông tây.

Mộ Dung Thiên Thu mấp máy môi, nhưng vẫn tìm nổi giọng của . Đặc biệt là câu “Ta giữ lấy nàng, ấn cô nương xuống đất, giở trò lưu manh” thực sự khiến cảm thấy cổ họng khô rang. Hắn cảm thấy cần nhận đang mặt một nữa!

“Cốc! Cốc!” Tiếng gõ cửa vang lên vẻ vội vàng.

“Ai?” Mộ Dung Thiên Thu nhíu mày, bực bội cửa.

“Khởi bẩm Hoàng thượng, binh mã phản quân đột ngột tập kích, bắt đầu dùng máy ném đá, hất đá lớn trong thành. Chủ thành sai nô tài tới mời ngài và Thừa tướng đại nhân mau chóng tránh xa cổng thành, chuyển sang ngụ ở phủ chủ thành trong thành!” Quả nhiên Hoàng thượng đang ở đây, tìm khắp thấy.

Nghe , Mộ Dung Thiên Thu nở nụ tàn độc, trong mắt dâng lên vẻ khát máu, sải bước ngoài: “Bảo trẫm né tránh ? Thật nực ! Dẫn đường , lên tường thành!”

Nam Cung Cẩm thực sự để ý đến mấy chuyện nội bộ của Tây Võ, đ.á.n.h cũng chẳng liên quan gì đến nàng. Thật Tây Võ càng loạn thì sẽ càng lợi cho nàng, nhưng hiện giờ Mộ Dung Thiên Thu từ chỗ , cũng thể theo .

...

“Bệ hạ, Mộ Dung Thiên Thu phòng Hoàng Hậu!” Vẫn quỳ mặt Bách Lý Kinh Hồng, cúi đầu dám ngẩng lên.

Nghe , Bách Lý Kinh Hồng lập tức nổi giận, một luồng lửa như bùng lên trong trung. Vừa Cẩm Nhi đang tắm, Mộ Dung Thiên Thu gì?! Nghĩ , định dậy, Vẫn tiếp: “ may, tình hình thì hẳn là thấy gì cả!” Vì Mộ Dung Thiên Thu hề phát hiện Hoàng hậu là nữ.

cơn giận của Bách Lý Kinh Hồng vẫn vơi, đôi ngươi nhuộm màu đen lóe lên tia sáng lạnh, ánh mắt thẳng về phía như đang tính toán gì đó. Một lúc lâu , đôi môi mỏng khẽ nhếch lên , nhạt như thấy, nhưng vẻ đến xuất trần, cũng khiến thầm run rẩy.

Nhìn như , Vẫn cũng bệ hạ nghĩ cách đáp lễ Mộ Dung Thiên Thu !

“Bệ hạ, thuộc hạ tội!” Vẫn cúi đầu. tội, suốt một năm nay đều theo Hoàng hậu, gần như rời khỏi tổ chức. Hắn rõ Hoàng thượng điên cuồng tìm khắp thiên hạ, nhưng vì ý chỉ của Hoàng hậu, hề gì với Hoàng thượng, quên mất rằng ai mới là chủ nhân của , cũng quên mất rằng hai mươi năm , ai là cứu mạng .

Hắn dứt lời, chỉ bằng ánh mắt lãnh đạm, một lúc lâu mới thu hồi. Sau đó, giọng ngạo nghễ lạnh lùng vang lên, giống như vầng trăng treo cao bầu trời, khiến cảm thấy cao xa tới mức thể với : “Vẫn, ngươi thể thích nàng, nhưng phép để nàng .”

Đây là giới hạn của !

Vẫn, thể thích nàng, thể theo bảo vệ nàng. tuyệt đối phép để lộ tâm tư tình cảm của , nếu , đầu tiên dung tha cho , chính là Bách Lý Kinh Hồng !

Vẫn sững , ngờ tâm tư của bệ hạ thấu từ lâu. Trong lòng dâng lên cảm giác hổ thẹn và bối rối, cúi đầu : “Bệ hạ, chuyện dù ngài , thuộc hạ cũng hiểu rõ!” Người phụ nữ của bệ hạ, thể mơ tưởng, chỉ liếc một cái thôi cũng thể lâu .

...

Trên tường thành, Mộ Dung Thiên Thu khoác một chiếc áo bào đen, cổ lớp lông hổ trắng lạnh lùng thành. Còn Nam Cung Cẩm mặc trung y, quấn chặt áo lông cáo , bên cạnh .

Trên tường thành, đèn đuốc sáng rực, đủ để khiến bên rõ ràng. Thế nên, bên cũng nhanh chóng phát hiện Mộ Dung Thiên Thu và Nam Cung Cẩm.

Bình Nguyên Hầu là một đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, sắc mặt đỏ, tay cầm đại đao, phong thái của Quan Công, nhưng mặt ông thần thái trung dũng nhân nghĩa như Quan Vũ. Ở cách ông xa, một đàn ông đeo mặt nạ quỷ cưỡi con ngựa cao to, cao hơn bảy thước.

Người đó ngựa, đôi mắt sắc bén như chim ưng về phía Mộ Dung Thiên Thu và Nam Cung Cẩm! Hắn chính là Hữu Dực Vương của Mạc Bắc, tất nhiên, rõ trận chiến ắt sẽ bại, nhưng vẫn tới đây, vì họ nhận lời hợp tác với Bình Nguyên Hầu vốn cũng lương thảo và lãnh thổ đó, mà chỉ vì xem Tây Võ hùng mạnh đến thế nào, , tương lai mới thể trăm trận trăm thắng!

khi thấy hai đó tường thành, thấy đôi mắt màu xanh lục , trong ánh mắt sắc bén của chợt lóe lên vẻ hưng phấn, đó, là Hoàng đế Tây Võ! Giọng phong lưu hoa lệ vang lên: “Các chiến sĩ của thảo nguyên , hãy cho rõ, tường thành là Hoàng đế Tây Võ. Ai g.i.ế.c , bản vương sẽ trọng thưởng vạn con bò, dê, mười rương tiền vàng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-22-hoang-thuong-nhin-len-chung-tuong-si-tam-rua.html.]

Giọng đó pha chút nội lực, vang lên trong trung, lan truyền khắp trong quân!

khi âm thanh , Nam Cung Cẩm ở tường thành thoáng sững một chút. Giọng đó, quen thuộc, âm sắc quen thuộc, giống như thấy ở ...

Mộ Dung Thiên Thu cũng nhanh chóng thấy đàn ông lưng ngựa, ngông cuồng lấy mạng ! Hắn nhíu mày kỹ, đó ngửa đầu lên trời to, nội lực của giống như một cơn sóng dữ, cuồn cuộn dâng trào, lọt thẳng tai mỗi : “Hữu Dực Vương của Mạc Bắc cũng tới , xem Hoàng đế của quý quốc cũng coi trọng trận chiến quá nhỉ!”

Hắn dứt lời, Nam Cung Cẩm cũng mới lục tìm tin tức của đàn ông đeo mặt nạ quỷ ở trong đầu xong. Hữu Dực Vương Mạc Bắc, Đạm Đài Minh Nguyệt, mẫu Trung Nguyên, thế nên diện mạo của mang những nét đặc thù của Trung Nguyên. Hắn thần lực trời sinh, nhưng vì diện mạo tuấn tú, nên mỗi chiến trường đều khiến quên cả chinh chiến, mà thần phục vẻ của . Cũng chỉ vì nguyên nhân đó, nên mỗi xuất chinh, đều đeo một chiếc mặt nạ mặt quỷ để uy h.i.ế.p ba quân! Đó, là chiến thần của Mạc Bắc!

Người đó, khác gì Lan Lăng Vương của Trung Quốc cổ đại, thế nên lúc thấy tin tức của , Nam Cung Cẩm cũng để ý một chút. nhất thời nàng cảm giác quen thuộc đó từ , giọng của thực sự khiến cảm thấy quen thuộc!

“Ha ha ha... Mộ Dung Thiên Thu, giỏi thì xuống đây chịu c.h.ế.t, đại chiến với bản vương ba trăm trận !” Đạm Đài Minh Nguyệt , giọng phong lưu nữa vang lên, khiêu khích Mộ Dung Thiên Thu một cách vô cùng ngông cuồng, giọng nhã nhặn bắt tai, nhưng mang theo cảm giác hoang dã đặc trưng của thảo nguyên!

“Nếu Mạc Bắc Vương tới đây thì trẫm còn thể cân nhắc một chút!” Ý của là, ngươi, đủ tư cách.

Đạm Đài Minh Nguyệt cũng nổi giận, mà nhanh tay rút một chiếc cung từ ngựa , giương cung, lắp tên, dùng hết sức bình sinh b.ắ.n thẳng về phía Mộ Dung Thiên Thu!

Khoảng cách giữa hai đến năm trăm mét, nhưng mũi tên nhắm thẳng về phía tim Mộ Dung Thiên Thu, xé gió lao đến, cực kỳ chuẩn xác, khi bay năm trăm mét mà khí thế vẫn hề suy giảm!

Mộ Dung Thiên Thu lạnh một tiếng, ngay khi mũi tên sắp chạm , đưa tay bắt lấy, chặn mũi lên . Mũi tên dường như còn trượt trong tay một chút chút, nếu nội lực thâm hậu, thì hẳn là cũng khó mà giữ chặt nó!

Hữu Dực Vương của Mạc Bắc, quả nhiên thần lực trời sinh, danh bất hư truyền!

Ngay cả Nam Cung Cẩm cũng khỏi đ.á.n.h giá cao đàn ông đeo mặt nạ quỷ !

“Có thể bắt mũi tên của bản vương, cũng thể coi là một bản lĩnh!” Đạm Đài Minh Nguyệt tiếc lời khen ngợi, đó, về phía Nam Cung Cẩm ở bên cạnh, thầm suy nghĩ một chút cất lời châm chọc: “Tên tiểu t.ử trói gà chặt , hẳn chính là tên trai bao Yến Kinh Hồng lấy sắc mê hoặc vua ? Thật đúng là ‘liễu yếu đào tơ’, khiến mà thương xót!”

Vừa câu , binh mã Mạc Bắc và Bình Nguyên Hầu đều ầm lên. Bình Nguyên Hầu ngay cách Đạm Đài Minh Nguyệt xa, đến hận Yến Kinh Hồng, thì trong thiên hạ , ông nhận thứ hai, lẽ cũng ai dám nhận thứ nhất! Thế nên thấy câu , ông vô cùng vui sướng, thoải mái thật to!

Giọng quen thuộc câu gợi đòn như , khiến gân xanh trán Nam Cung Cẩm nhảy lên bần bật. Nàng nghiến răng : “Từ lâu danh Hữu Dực Vương là chiến thần của Mạc Bắc, hôm nay mới , chẳng qua cũng chỉ như mụ đàn bà độc miệng thích đưa chuyện thị phi thôi, quả nhiên, trăm bằng một thấy!”

“Thằng ranh ngông cuồng, ngươi gì?” Dung mạo tuấn tú vẫn luôn là thứ mà Đạm Đài Minh Nguyệt căm ghét nhất. Hắn căm ghét nhất những kẻ dám dùng những từ như ‘xinh ’, ‘phụ nữ’ v.v… để về . Vậy mà tên Yến Kinh Hồng , cái tên trai bao mặt trắng bệch , dám sỉ nhục như ư?

“Ồ, ngại quá, quên mất ngươi là đực, thế thì là giống đực lắm mồm, đàn bà độc miệng, thành thật xin , mong Hữu Dực Vương lượng thứ!” Yến Kinh Hồng vẻ xin nhưng mặt chẳng hề chút thành ý nào.

Đạm Đài Minh Nguyệt uất nghẹn ở cổ, thằng trai bao , thì yếu ớt trói gà chặt, nhưng mắng c.h.ử.i khác trơn tru gớm nhỉ! Đực ? Y thế khác nào đang c.h.ử.i là súc vật ?!

Binh sĩ Tây Võ cũng nể mặt Yến Kinh Hồng, lập tức ầm lên khiến Mạc Bắc đều xanh mét mặt, tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ xông lên tường thành xé xác Yến Kinh Hồng . Y dám c.h.ử.i Hữu Dực Vương mà họ tôn sùng nhất ư?!

Yến Kinh Hồng cũng sung sướng, chỉ thiếu nước cầm quạt phe phẩy vài cái nữa thôi. Hiện giờ nàng đang xưng tụng là nhà chính trị khó đối phó nhất tầm cỡ quốc tế , đấu võ mồm là chuyện quá đơn giản!

Vị Vương gia nào đó nghiến răng, hừ lạnh một tiếng: “Thằng trai bao, giỏi thì ngươi xuống đây đấu võ với bản vương! Bản vương nhất định sẽ đ.á.n.h cho ngươi quỳ xuống đất cầu xin tha thứ!”

“Thánh nhân câu, quân t.ử bức tường sắp đổ, tự dưng đang yên đang lành, đẩy hố lửa gì? Chuyện chuyện mà một quân t.ử luôn tôn thờ giáo huấn của thánh nhân như sẽ !” Nam Cung Cẩm ưỡn lưng thẳng tắp.

Sau gáy binh sĩ Tây Võ cũng thầm toát mồ hôi hột. Tâm trạng của Đạm Đài Minh Nguyệt thì khỏi cần nữa. Từ bé đến giờ, từng gặp một nào vô sỉ đến mức . Nhát gan sợ c.h.ế.t mà y cũng thể ngang nhiên, khí phách như thế ?! Hắn tức giận đến mức giương cung lắp tên, b.ắ.n thẳng một mũi tên về phía Nam Cung Cẩm!

Mũi tên đó nàng vốn thể bắt một cách dễ dàng, nhưng nghĩ đến việc sẽ bại lộ thủ của , nên nàng đành tỏ vẻ hoảng hốt sợ hãi, nhanh tay kéo Mộ Dung Thiên Thu sang chắn mặt : “Hoàng thượng, ngài Hoàng đế, ngài bảo vệ con dân của ngài chứ!”

Thấy , chỉ Đạm Đài Minh Nguyệt mở rộng tầm mắt, mà chính Mộ Dung Thiên Thu cũng suýt ngã từ tường thành xuống! Túm Hoàng thượng sang chắn tên, tên tiểu t.ử nhầm đấy chứ?! May mà Mộ Dung Thiên Thu tay nhanh, túm vụt một cái, đổi thành chính suýt trở thành vong hồn mũi tên !

Lúc , chỉ Tây Võ, mà ngay cả Mạc Bắc, và phản quân của Bình Nguyên Hầu cũng đều khỏi Yến Kinh Hồng bằng con mắt khác! là ví dụ điển hình của câu “thà c.h.ế.t chứ c.h.ế.t ”!

Đạm Đài Minh Nguyệt vốn tưởng rằng Mộ Dung Thiên Thu sẽ nổi đóa, ngờ như chuyện gì xảy , vứt mũi tên của , về bên cạnh. Còn Yến Kinh Hồng bằng ánh mắt vô cùng đắc ý: “Từ lâu rằng Hữu Dực Vương xí nên mới đeo mặt nạ dám phơi mặt gặp khác, hôm nay mới các hạ còn nết, xử sự ác độc đến mức khiến mà chỉ thở dài!”

Dám giương cung b.ắ.n nàng ? Không chọc tức c.h.ế.t thì đúng là nàng sống cũng uổng!!!

Đạm Đài Minh Nguyệt trợn trừng mắt, ư?! Hắn lên tường thành một lúc lâu, cuối cùng mới nghiến răng nghiến lợi : “Yến Kinh Hồng, nhất định Đạm Đài Minh Nguyệt lấy bằng cái đầu ch.ó của ngươi xuống!”

“Vương gia, ngài hoa mắt ? Hay ngài vốn mù thế? Rõ ràng là đầu mà!” Giả ngu là một nghệ thuật.

“...”

Cả gian đều tĩnh lặng.

“Công thành!” Tiếng hô giận dữ vang lên, Đạm Đài Minh Nguyệt cũng hạng hữu dũng vô mưu, thế nên dù tức giận, cũng rơi kế khích tướng của đối phương! , đây kế khích tướng gì cả, Yến Kinh Hồng nhà cũng chẳng quan tâm gì đến chuyện chiến tranh giữa hai nước, y chỉ c.h.ử.i để trút giận cho mà thôi!

Trận chiến đ.á.n.h đến nửa đêm, cả hai bên đều ai chiếm thế thượng phong, thế nên cuối cùng, phe địch quyết định đ.á.n.h trống lui binh! Trước khi Đạm Đài Minh Nguyệt , đôi mắt như chim ưng thẳng mặt Nam Cung Cẩm một lúc lâu, tràn ngập sát khí, đó mới thúc ngựa bỏ !

“Yến khanh của trẫm, hôm nay Đạm Đài Minh Nguyệt khanh chọc tức phát điên !” Trong giọng điệu của Mộ Dung Thiên Thu khó giấu vẻ nỗi đau khổ của khác, e rằng, đây là đầu tiên chiến thần Mạc Bắc ăn quả đắng như thế.

Nam Cung Cẩm cung kính : “Chọc tức điên tướng lĩnh quân địch vì Hoàng thượng, là bổn phận của chúng thần!”

“Vậy, kéo trẫm sang chắn tên, cũng là bổn phận của khanh ?” Nói đến câu thì giọng điệu của chẳng còn vui vẻ gì nữa.

Nam Cung Cẩm ho khẽ một tiếng, nghiêm túc: “Tất nhiên ạ! Hoàng thượng, thần là vì lôi sự nhát gan, sợ c.h.ế.t của để nổi bật lên tư thế minh thần võ của ngài mặt chúng tướng sĩ, đây đều là vì thần cổ vũ tinh thần binh sĩ mà!”

Mộ Dung Thiên Thu y một cái như như , kéo chiếc áo choàng lông hổ trắng xuống, khoác lên vai nàng: “Về nghỉ ngơi !”

Nam Cung Cẩm thầm c.h.ử.i ầm lên trong lòng, đưa cho ông sớm một tí hả, ông chịu lạnh cả đêm mới đưa! ngoài mắt nàng vẫn vẻ vô cùng cao hứng cảm ơn .

Quay về phòng, Bách Lý Kinh Hồng chờ nàng : “Mệt ?”

“Không mệt! Buồn ngủ!” Nàng hắt xì một cái, cũng chẳng thèm bước nữa, ngã luôn lòng chờ bế giường.

Bách Lý Kinh Hồng mỉm phối hợp, nàng buồn ngủ, nên cũng phiền nàng.

...

Hôm , sáng sớm tinh mơ thấy hạ nhân bên ngoài xì xào bàn tán, truyền tới một tin tức vô cùng nóng bỏng - Đêm qua Hoàng thượng lén chúng tướng sĩ tắm rửa!!!

Khóe môi cô nàng nào đó giật giật vài cái, đẩy cái tên ngậm hột thị đang ngủ cạnh : “Chuyện ?”

Người đàn ông tuyệt mỹ nào đó vẫn còn đang mắt nhắm mắt mở, he hé ánh mắt mơ mơ màng màng Nam Cung Cẩm, đó giọng lười biếng uể oải đầy gợi cảm vang lên: “Chẳng thích khác tắm rửa ? Cho cho thỏa thích.”

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...