Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 22:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi cái gì? To gan, ngươi dám bản công t.ử ẻo lả, ngươi bản công t.ử là…” chữ ‘ai’ còn khỏi miệng, Linh Nhi nhanh chóng tay, ném cả y và đám hạ nhân khỏi thanh lâu.

Phượng Ca lườm một cái đầy khinh bỉ, : “Chưa từng thấy ai hổ như ! Ai là nương t.ử của y chứ?! Ta nhổ !” Lần nào đến cũng chạy theo m.ô.n.g gọi nương t.ử nương tử, đúng là mất hết cả hứng thú của khác!

Tâm trạng của Tô Cẩm Bình cũng tệ, ngờ đến thanh lâu, nhiều tin tức lợi như đành, còn thể đả kích Đại Tư Không, đúng là lời! Có điều, gần đây càng ngày càng nhiều đến gây chuyện ở thanh lâu: “Linh Nhi, em ở đây , trông chừng cẩn thận giúp . Gần đây vẻ nhiều kẻ đến tự sát quá!” Trước là Bình Quảng vương, giờ đến Y Băng Khả.

Linh Nhi gật đầu: “Vâng!” Ở đây còn an hơn theo bên cạnh cô nương, vì theo cô nương, sẽ thường xuyên một chuyện thể , nhất là mấy chuyện mất mặt của điện hạ, tránh xa phiền phức sẽ lợi cho sự an của hơn!

Bách Lý Dung trợn trừng hai mắt đá văng ngoài , hoàng tẩu khí phách thật! Đó là con trai độc nhất của Đại Tư Không, ngay cả nàng là công chúa cao quý cũng dám lưu tình như ! Trong lòng nàng đột nhiên cảm thấy sùng bái Tô Cẩm Bình!

Tô Cẩm Bình lên tầng hai, cửa vẫn đóng chặt, chắc trận chiến vẫn còn kéo dài một thời gian nữa, nàng khẽ lắc đầu dậy: “Chúng về ! Đến tối, Hủy sẽ tự về.”

“Vâng!” Hiên Viên Dĩ Mạch và Bách Lý Dung đáp dậy theo.

Vừa khỏi cửa, lên xe ngựa, Bách Lý Dung liền vén rèm xe, tò mò quanh. Nàng lén lút chạy từ trong cung ngoài một cũng dễ dàng gì, hơn nữa, khi hoàng trở về nàng mới dám trốn , nên từng cơ hội để ngắm nghía xem thế giới bên ngoài như thế nào. Nàng Tô Cẩm Bình cho ngoài xem, nhưng nghĩ quan hệ hiện giờ của hai lắm, nên gì. Tô Cẩm Bình cũng suy nghĩ của nàng , chỉ phe phẩy quạt, cũng gì thêm.

Xe ngựa mấy bước, chợt ngăn . Phu xe vén màn lên, nhỏ giọng : “Biểu tiểu thư, chặn xe của chúng , là công t.ử nhà y gặp ngài!”

Có lẽ do Bách Lý Dung vén rèm xe lên nên khiến quen nào đó nhận .

“Cô nương, ạ?”

“Đi!” Không nàng tự kiêu, nhưng quả thật mấy thể gì nàng. Mấy ngày nay, nàng học bảy tám phần quyển sách nhỏ mà Bách Lý Kinh Hồng đưa cho nàng, cơ thể cũng khôi phục trạng thái nhất như kiếp , đương nhiên, nếu đêm qua nàng ai đó giày vò suốt đêm… Ặc, nhớ đến chân của , Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy nhấc nổi chân lên nữa. Thế an !!!

“Khụ khụ, là thôi đừng nữa, với công t.ử nhà bọn họ, cơ hội thì gặp !” Làm nhận tình hình!

Phu xe đáp lời, bao lâu cầm một tấm lệnh bài : “Biểu tiểu thư, công t.ử nhà y đưa ngài xem cái !”

Vừa thấy tấm lệnh bài , mắt Tô Cẩm Bình rực sáng, lập tức dậy. Hiên Viên Dĩ Mạch và Bách Lý Dung cũng dậy xuống xe theo, nhưng gã sai vặt với hai : “Công t.ử nhà chỉ gặp một nàng!”

Dĩ Mạch đang nổi giận, Tô Cẩm Bình : “Không , em đưa nha đầu dạo một chút, lát nữa sẽ tự về!”

“Vâng!” Hiên Viên Dĩ Mạch đáp đưa Bách Lý Dung .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nàng theo gã sai vặt lên lầu đến một gian phòng hảo hạng. Vừa bước , nàng liền thấy một đàn ông áo lam đang lưng về phía , tay cầm một cây quạt thủy mặc. Nghe tiếng mở cửa, với Tô Cẩm Bình, tao nhã như gió xuân.

“Ca ca!” Tiếng gọi đầy ngạc nhiên vui sướng vang lên, Tô Cẩm Bình bước nhanh vài bước tới lao .

Thượng Quan Cẩn Duệ cũng ngờ nàng niềm nở như thế, nhất thời ngẩn , nhưng vẫn vòng tay ôm lấy nàng, ánh mắt đầy ý : “Nha đầu ngốc!”

Vẫn ở cách đó xa thấy hình ảnh , tim đập thịch một cái, vội sai báo cho điện hạ, tình huống cho lắm!!!

Ngẩng đầu từ n.g.ự.c lên, Tô Cẩm Bình vô cùng sung sướng hỏi: “Ca ca, ca ca tới đây?”

Hắn dịu dàng xoa đầu nàng: “Đương nhiên là tới thăm !”

“Không đơn giản như chứ?” Nhìn sắc mặt của , nàng cảm thấy đúng lắm.

“Thông minh phết!” Hắn , lấy một thứ gì đó hình con hổ đưa cho Tô Cẩm Bình.

“Cái gì đây ạ?” Sao vẻ giống hổ phù trong truyền thuyết nhỉ?

Thượng Quan Cẩn Duệ khẽ : “Nam Nhạc tất cả một trăm bốn mươi vạn binh mã, một trăm bốn mươi vạn binh mã đó đều tự lập trận, ủng hộ mấy vị hoàng tử. Chỉ duy nhất một cầm hai mươi vạn binh mã trong tay ủng hộ ai, vẫn luôn giữ quan điểm trung lập. Người đó, là của .”

Tô Cẩm Bình hoảng hốt trợn trừng mắt, Thượng Quan Cẩn Duệ gài Nam Nhạc gì? Hơn nữa, còn thể bước lên vị trí cao như trong quân đội, trong tay cầm hai mươi vạn binh mã, chuyện

“Người đó lẻn từ mười năm . Luôn ở Nam Nhạc cũng phát hiện manh mối gì. Suốt mười năm từng liên lạc với , đó cũng là nguyên nhân vì phát hiện.” Nói tới đây, dừng một chút, tiếp: “Binh phù , bây giờ tặng cho !”

mà…” Lập mưu mười năm, lấy binh phù đưa cho nàng dễ dàng như thế ? Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy cái binh phù như nóng rát lên.

Thấy nàng vẻ do dự, Thượng Quan Cẩn Duệ : “Nhận , nếu theo Bách Lý Kinh Hồng, sẽ thành Hoàng hậu, dù phủ Tề quốc công đối xử với đến mấy cũng vẫn chút cách. Có binh phù , hai mươi vạn đại quân chính là sự hậu thuẫn mạnh mẽ của ở Nam Nhạc, nếu ai động đến cũng đều cân nhắc một chút. Đây cũng coi như của hồi môn ca ca chuẩn cho .” Thượng Quan Cẩn Duệ, vị tướng thông tuệ nhất thiên hạ, chút xa trông rộng cũng là chuyện thường.

Tô Cẩm Bình hiểu binh phù ý nghĩa như thế nào! Mười năm, chỉ đơn giản là một con . Mười năm tốn bao nhiêu công sức bày mưu tính kế, trải qua bao nhiêu vất vả gian nan, khó khăn lắm mới tới bước , dễ dàng tặng nó cho nàng. Tình nghĩ như … bảo nàng báo đáp thế nào đây?

“Không nhận tức là khách sáo, cũng thừa nhận ca ca là đây?” Giọng trêu chọc vang lên.

Tô Cẩm Bình , trong mắt thoáng lấp lánh nước: “Cảm ơn ca ca!” Nàng hai mươi vạn binh mã ý nghĩa như thế nào với , và cũng hiểu nó sẽ ích với như thế nào trong tương lai. Tình nghĩa , chỉ e cả đời nàng cũng đền đáp nổi.

“Nha đầu ngốc, lớn thế còn nhè !” Hắn gõ nhẹ đầu nàng đầy vẻ cưng chiều, khiến nước mắt của Tô Cẩm Bình cũng thu hết trong.

lúc , hạ nhân ngoài cửa bẩm báo: “Công tử, Tam hoàng t.ử Nam Nhạc tới!”

“Xem của chọn nhầm !” Thượng Quan Cẩn Duệ trêu nàng, tới nhanh như , đúng là cũng để tâm.

Sắc mặt của Tô Cẩm Bình lập tức trở nên vô cùng kỳ quái, chuyện đêm qua vẫn còn khiến nàng tức tối, tạm thời thấy tên .

Cánh cửa mở ‘kẹt’ một cái.

Người đàn ông mặc xiêm y trắng muốt chậm rãi bước . Đôi mắt sáng như ánh trắng quét về phía Thượng Quan Cẩn Duệ, lãnh đạm : “Thượng Quan đại nhân, để đón tiếp từ xa!” Thừa tướng nước khác chạy đến Nam Nhạc, g.i.ế.c còn quá đáng. Cho nên, câu là chào hỏi, mà là cảnh cáo.

“Tam hoàng t.ử Nam Nhạc là ngài hẳn nên gọi một tiếng đại cữu t.ử ?” Mặt vẫn nở nụ nhã nhặn, giọng vô cùng ấm áp êm tai.

Bách Lý Kinh Hồng ngẩn , cũng quan hệ của đối phương và Tô Cẩm Bình. Hắn sang Tô Cẩm Bình một cái, Tô Cẩm Bình lườm đầu .

Hắn thầm khổ trong lòng, xem nàng vẫn còn nguôi giận. Đêm qua… cũng bộ là của chứ? Nếu do nàng đang yên đang lành mấy câu dễ hiểu lầm như , thì ghen tuông ngập trời, cũng sẽ càng giày vò nàng như thế: “Tại ?”

“Huynh là ca ca của !” Tô Cẩm Bình nghiêm mặt , còn túm lấy cánh tay Thượng Quan Cẩn Duệ như thị uy, “Cho nên, nếu dám ức h.i.ế.p nữa, thì xong đời!”

Sắc mặt của thoáng sa sầm xuống, đôi mắt xám bạc chằm chằm tay nàng như trừng xuyên qua cánh tay của Thượng Quan Cẩn Duệ ! Hắn ngẩng đầu, thản nhiên : “Vương Thế Trung!”

Hắn dứt lời, Thượng Quan Cẩn Duệ lập tức biến sắc, : “Không hổ là Tam Hoàng t.ử Nam Nhạc tài chấn tứ quốc, ngờ ngài nhận nhanh như thế. , Vương Thế Trung là của , điều, binh phù của , đưa cho Cẩm Cẩm . Nếu ngài dám ức h.i.ế.p , kẻ đại ca như đây tuyệt đối sẽ tha cho ngài!”

Đôi mày khẽ nhíu , ngờ mục đích Thượng Quan Cẩn Duệ tới đây là thế . Hắn sững một chút, cất giọng lạnh lùng: “Ngươi , bản cũng cũng sẽ ức h.i.ế.p nàng.”

Đôi mắt sáng như ánh trăng thẳng đôi mắt dịu dàng ấm áp như ngọc, một lúc lâu , Thượng Quan Cẩn Duệ mới : “Ta tin ngài!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-22-2.html.]

Tô Cẩm Bình bực bội bĩu môi, đêm qua ai ức h.i.ế.p nàng thế?!!! Hừ!!! Không , ở bên cạnh ca ca, nàng luôn cảm giác tùy hứng như một đứa trẻ, thoải mái, ấm áp.

Bầu khí dần dịu xuống, Thượng Quan Cẩn Duệ Tô Cẩm Bình : “Được , về cùng . Ta cũng !”

“Ca ca nhanh thế ?” Nàng luyến tiếc .

“Ừ, ca ca còn việc. Cẩm Cẩm, ở Nam Nhạc cũng , nhưng nếu nữa, hoặc ai ức h.i.ế.p , thì về Đông Lăng tìm ca ca. Muội của Thượng Quan Cẩn Duệ tuyệt đối thể chịu một chút ấm ức nào! Nhớ ?” Hắn nàng.

Nàng c.ắ.n môi gật đầu: “Nhớ ạ!”

Bách Lý Kinh Hồng chợt cảm thấy trong lòng vô vị, dường như hai mới là , còn thừa .

“Đi !” Thượng Quan Cẩn Duệ giục nàng , nhất thời cũng cảm xúc trong lòng là thế nào.

Tô Cẩm Bình thèm để ý đến ánh mắt như g.i.ế.c của ai đó, ôm Thượng Quan Cẩn Duệ một chút nữa mới đen mặt để nào đó lôi .

Chờ họ khuất, một ông cụ mới bước từ trong phòng trong , ánh mắt Thượng Quan Cẩn Duệ đầy vẻ chỉ hận rèn sắt thành thép: “Thiếu chủ, hành động của ngài thật là…”

Hắn gập quạt , Bách Lý Kinh Hồng đưa Tô Cẩm Bình lên xe ngựa ở đường, mà Tô Cẩm Bình ngẩng đầu vẫy tay với , khi vẫy tay đáp nàng mấy cái, cũng đầu , : “Ông thấy , hiện giờ Bách Lý Kinh Hồng cũng , dù đưa cho nàng, thì cũng bao lâu nữa, nước cờ bí mật sẽ hủy.”

“Hai mươi vạn binh mã, dù Bách Lý Kinh Hồng diệt trừ chắc chắn cũng chuyện một sớm một chiều!” Sắc mặt của ông cụ khó coi.

Hắn nhíu mày, nụ máy móc ở bên môi biến mất hẳn: “Hạnh phúc của Nam Cung Cẩm, là trách nhiệm của Nam Cung Duệ, hiểu rõ ?”

Trách nhiệm, là trách nhiệm ? Ông cụ chán nản: “Thiếu chủ, hiểu !”

Trên xe ngựa, Tô Cẩm Bình cầm hổ phù, , Bách Lý Kinh Hồng chỉ nhẹ giọng : “Nhận .”

“Hả?” Nàng nhướng mày , đại chiến sắp tới, nàng cứ tưởng rằng sẽ cần hổ phù trong tay , hai mươi vạn binh mã là sự giúp đỡ lớn.

“Cầm, cũng thể yên tâm hơn một chút.” Giọng thanh lạnh vang lên đầy vẻ thật lòng. Tuy rằng bất luận , cũng sẽ bạc đãi nàng, nhưng hai mươi vạn binh mã nhất định thể khiến trong lòng nàng yên tâm hơn. Hơn nữa, thứ của Thượng Quan Cẩn Duệ, thể cần . Đoạt từ tay Thượng Quan Cẩn Duệ là thực lực của , nhưng nếu lấy từ tay nàng, là vô sỉ!!!

Tô Cẩm Bình khẽ , cũng thêm gì, cất hổ phù n.g.ự.c áo. Thật , nàng cũng tiếc nuối, tiếc hai mươi vạn binh mã , mà tiếc tình nghĩa của Thượng Quan Cẩn Duệ. Đi ngàn dặm xa xôi tới đây, chỉ vì trao cho một cây quyền trượng. Có ca ca như , là sự may mắn của nàng.

Sau đó, trong xe ngựa im lặng lạ thường, còn chút mùi chua chua. Tô Cẩm Bình sang trêu chọc: “Sao thế? Ghen ?”

Câu hỏi vang lên nhưng ai trả lời. Hắn nhắm mắt nàng, dáng vẻ lạnh lùng đơn độc.

Thấy như , Tô Cẩm Bình giả vờ giả vịt hít sâu một , bắt chước giọng điệu của ngày : “Huynh là ca ca!”

Vừa câu , khóe môi Bách Lý Kinh Hồng thoáng run lên, nàng thù dai thật. Lần Dung nhi ôm một cái, nàng ghen, chính cũng một câu: “Con bé là .”

“Nếu thích, nàng sẽ để ý tới ?” Hắn mở mắt, khẽ liếc nàng.

Nàng lườm một cái: “Không chính còn dễ ? Nói là nếu thích sẽ để ý đến con bé. Kết quả thế nào, hôm qua con bé một chút nỡ ?!” Giọng đầy vẻ chua chát.

Hắn , nụ khẽ bật khỏi miệng, du dương như tiếng trời cao: “Hôm qua, nếu nàng , thì chắc chắn cũng sẽ theo nàng.” Hắn tự tin về điều .

Nàng nheo mắt , khinh thường : “Hừ, xong chuyện thì thế nào chả !”

“…” thật lòng mà!

Hắn đưa tay kéo nàng gần, nhưng nàng đề phòng như phòng sói, vội vàng dịch m.ô.n.g xa: “Tốt nhất là cách xa một chút!” Nàng cảm thấy hiện giờ chỉ cần gần một tí thôi, da đầu cũng sẽ run lên thể khống chế .

Thấy nàng đề phòng như , mặt dần hiện lên vẻ ngại ngùng, dù , đúng là đêm qua quá đáng! Im lặng một lúc lâu, mới nhẹ nhàng : “Sau , sẽ kiềm chế hơn một chút.” Nói xong, khuôn mặt bạch ngọc đỏ hồng lên, màu sắc diễm lệ vô cùng tươi . Hắn vốn kẻ đam mê sắc dục, nhưng , cứ bắt đầu là dừng . Giống như chỉ cần nhiều thêm một khắc, nàng thuộc về nhiều thêm một khắc . Hơn nữa, đêm qua là vì thực sự tức giận!!!

Hắn dứt lời, Tô Cẩm Bình , c.ắ.n răng phun vài chữ ánh mắt mong chờ và hối của , trong mắt đầy vẻ ghét bỏ: “Chàng mà lừa trẻ con!!!”

“…” Hiện giờ trong mắt nàng, còn chút uy tín nào ?

“Chàng đừng vẻ oan ức như thế. Ta hiểu quá rõ , thì vẻ cao quý lạnh lùng, thực bụng vô cùng đen tối. Ta vẻ ngoài của che mắt nên mới lên nhầm thuyền kẻ trộm!!!” Tô Cẩm Bình lạnh .

Hắn xong cũng gì, chỉ điều, trong mắt thoáng hiện lên vẻ gian xảo, dù là là thuyền kẻ trộm, thì lên cũng đừng nghĩ đến chuyện bước xuống. câu , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng sẽ .

Im lặng một chút, Tô Cẩm Bình chợt nhớ đến một chuyện: “Tốt nhất là thành thật rõ cho , chuyện Lãnh T.ử Hàn , là thật giả?” Chuyện thương và chuyện phủ Tam hoàng t.ử hỏa hoạn. Cái tên bụng đen tối , chừng chuyện đó đều là thật!

Chuyện … một giọt mồ hôi lớn chảy xuống gáy, ấp úng một lúc lâu cũng dám gì.

“Thẳng thắn khoan hồng, chống cự sẽ nghiêm hình!” Thấy gì, nàng ngay là đoán đúng! Tên khốn , giấu diếm quá kỹ!!!

Hắn im lặng một chút, trong đầu chợt lóe lên, nhẹ giọng hỏi: “Đêm qua nàng hài lòng ?”

Nói chuyện chẳng liên quan gì đến !

Cái cục cứt !!! Tô Cẩm Bình chợt c.h.ử.i thề ầm lên, tên khốn dùng chiêu đó để uy h.i.ế.p nàng! Nàng nghiến răng, cơn giận bùng lên đầu, kịp nghĩ nhiều liền : “Ta tin rằng nếu mà là khác, sẽ còn hài lòng hơn!” Dứt lời, nàng hất cằm lên, còn lẳng lặng nghiến răng ken két.

“Ồ?” Giọng thản nhiên vang lên, mang theo chút ý lạnh, khiến trái tim đang treo cao của Tô Cẩm Bình rơi thẳng xuống đất. Nàng nuốt nước miếng một chút, cúi đầu : “Ta chỉ đùa chút thôi mà. Chàng đấy, con thích đùa.”

Hắn mấy để tâm, lãnh đạm nhắm mắt , giọng trong trẻo lạnh lùng vang lên mang theo sự tức giận khó kìm c.h.ế.t: “Tối nay, sẽ cho nàng càng hài lòng hơn.”

Gào —–!!!!

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...