Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 22:.1

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ thông suốt cũng cảm thấy sắc trời sáng sủa hơn nhiều. Một cơn gió nhẹ nổi lên, đám lá đỏ bay bay ngoài cửa sổ, bỗng lãnh đạm : “Cũng nên gửi cái tay .”

“Vâng, điện hạ!” Diệt đáp nhanh, tiếp: “Điện hạ, khi c.h.ặ.t t.a.y , tinh thần của Mộ Dung Phong điên loạn, thường xuyên nổi khùng trong nhà lao!”

Nổi điên ? Khi gài bẫy tiểu Cẩm, thì cũng nên sẽ gặp hậu quả thế nào , “Không cần quan tâm, chỉ cần giữ sống đến ngày luyện binh là .”

Diệt gật đầu: “Thuộc hạ hiểu ! Hoàng t.ử phi Thanh Phong các, Lãnh T.ử Hàn tối sẽ tới đón nàng.”

Nghe , sắc mặt sa sầm xuống. Tên Lãnh T.ử Hàn , đúng là thừa rỗi việc: “Tối nay chuẩn xe cho bản cung!”

“Vâng!” Diệt đáp, trong đầu thắc mắc. Nếu Lãnh T.ử Hàn , với tính cách của điện hạ liệu ngài chủ động ? Chỉ e là dù Hoàng t.ử phi yêu cầu, ngài cũng đỏ mặt im lặng đến nửa ngày mới đồng ý chứ, “Điện hạ, ngài nghĩ, liệu Lãnh T.ử Hàn cố tình ?”

“Hắn cố tình!” Giọng thản nhiên vô cùng chắc chắn. Chuyện mà Lãnh T.ử Hàn thể nghĩ đến, đương nhiên cũng thể nghĩ đến.

Diệt bó tay: “Điện hạ, ngài cố tình mà còn chơi cùng , là trúng bẫy của ?”

“Vì cố tình, nên càng thể theo.” Hắn trầm giọng , ánh mắt lơ đãng lên đám mây. Lãnh T.ử Hàn thể đến mức đó vì nàng, mà nếu ngay cả chuyện Bách Lý Kinh Hồng cũng theo nổi Lãnh T.ử Hàn, thì cũng xứng đáng ở bên nàng. Lãnh T.ử Hàn, cũng trúng điểm của ?

Nghe , khóe môi Diệt giật run lên, lý luận kiểu gì thế ? Thôi thôi, đầu óc của đủ để dùng, nghĩ nữa, chờ thủ lĩnh về hỏi thủ lĩnh là ! Hắn nào rằng, lúc thủ lĩnh của đang ở trong tình trạng dầu sôi lửa bỏng!!!

Một chiếc xe ngựa dừng ở phố hoa, khi Bách Lý Dung hứa hứa xe ngựa rằng xuống xe sẽ tự xưng là ‘bản công chúa’ nữa, Tô Cẩm Bình mới đưa cô bé ngoài. Vừa bước , thấy nơi từng bắt gian Đại hoàng và Mộ Dung Song, sắc mặt nàng khó coi: “Chúng đến chỗ như thế gì?”

“Công chúa cảm thấy chúng mặc như bước trêu đùa các cô nương sẽ vui ?” Tô Cẩm Bình cô bé.

Bách Lý Dung ngẩn một chút, đó hai mắt sáng lên, nhưng tiện đồng ý rằng trò chơi vui, nên nhăn nhăn nhó nhó một lúc lâu cũng gì. Tô Cẩm Bình khập khà khập khiễng Thanh Phong Các , những khác bám theo . Vì đang là ban ngày, nên cũng khách khứa gì, bên trong khá yên tĩnh.

Vừa thấy họ, Băng Tâm sáng rực mắt, nhiệt tình chạy tới, ánh mắt đảo khắp nhóm mấy Tô Cẩm Bình, tìm kiếm bóng dáng của Hủy. Không thấy gặp, mặt nàng sa sầm xuống. Tô Cẩm Bình thấy thế liền : “Yên tâm, mang đến cho tỷ . Nói chính sự .”

Nghe nàng , Băng Tâm mới thở phào một , trong lòng Bách Lý Dung thoáng lo lắng, mang đến, chẳng lẽ là bán ? Tô Cẩm Bình liếc mắt Linh Nhi và Dĩ Mạch một cái với Băng Tâm: “Chúng lên lầu chuyện !”

Trên mặt Bách Lý Dung hiện lên vẻ đề phòng, nhưng cũng ồn ào đòi lên theo. Dù chỉ một , nếu chọc giận họ thì ? Trong lòng nàng thầm hối hận, lẽ nên theo cô gái ngoài.

Lên lầu, Băng Tâm hành lễ xong liền : “Cô nương, chuyện ngài giao chúng thăm dò . Mưu thần đầu trướng Thất hoàng t.ử là Vương đại nhân, Binh bộ thượng thư. Người vẻ nghiêm chỉnh nhưng cực kỳ thích đ.á.n.h bạc, cũng là mà Bách Lý Nghị tín nhiệm nhất. Còn Đại hoàng tử, thẳng là một tên mặt thú, thoạt thì nhã nhặn cao sang, lễ độ lịch lãm, thực tế háo sắc, tuy ít đến chỗ chúng , nhưng đám hạ nhân phủ Đại hoàng t.ử cũng từng tới đây, lén nuôi nhiều tiểu , còn giày vò c.h.ế.t bao nhiêu , mặt khác còn luôn vẻ đạo mạo đàng hoàng.”

Nghe mấy tin , Tô Cẩm Bình khẽ nhạt, hai chuyện lớn lớn nhưng nhỏ cũng nhỏ, còn xem là sử dụng nó : “Bên phía Tứ hoàng t.ử chút sơ hở nào ?”

“Thật thì cũng . Mấy ngày , mấy vị đại nhân uống rượu với , đến lúc rượu lời , cũng một vài chuyện, lén thì hình như là thủ hạ của Tứ hoàng t.ử lén buôn lậu muối. Chuyện tra nên thật giả thế nào.” Nhiều triều đại nay, mỏ muối và mỏ đồng đều là tài sản quốc gia, lén khai thác hoặc buôn bán hợp pháp đều là tội c.h.ế.t. Vì thế, khi tra xét rõ ràng, thì Băng Tâm cũng dám bừa một chuyện lớn như .

Sau khi xong, Tô Cẩm Bình gập quạt , : “Đều là những tin tức ích, tỷ vất vả quá!”

Băng Tâm khẽ : “Chuyện cô nương phân phó, dù vượt lửa vượt sông thì Băng Tâm cũng từ chối.”

“Ha ha ha… E là còn ý đồ khác thôi! Hủy, .” Nàng dứt lời, Hủy mặc y phục đen tuyền liền hạ xuống đất: “Chủ nhân gì phân phó?” Hắn thoáng thắc mắc, câu ‘e ý đồ khác’ ý gì? Vì trong lòng thấy bất an?

“Không gì cần phân phó cả, ngươi cứ công khai theo !” Tô Cẩm Bình Băng Tâm mờ ám.

Lúc hồn phách của Băng Tâm đều câu mất , thể nhận ánh mắt của Tô Cẩm Bình nữa, chỉ liếc mắt đưa tình Hủy. Tô Cẩm Bình khỏi phòng , Băng Tâm và Hủy đều theo nàng, cô nàng nào đó bước khó khăn, đối thoại ở lưng, trong lòng ngừng trộm, thủ hạ của Bách Lý Kinh Hồng thể loại gì ? Ngốc c.h.ế.t ?!

— Băng Tâm: “Vị công t.ử , bộ dạng của ngài tuấn tú thật đấy!”

Hủy ngẩn , đầu sang cứng ngắc nàng một cái, đó đáp cứng ngắc: “Cảm ơn cô nương khen ngợi!” Sau đó , tiếp tục theo Tô Cẩm Bình, hiểu ẩn ý trong câu của Băng Tâm.

Mặt Băng Tâm cứng , hổ tiếp: “Không công t.ử cảm thấy tiểu nữ thế nào?”

Hủy ngẩn tiếp, thầm cảm giác phụ nữ kỳ lạ, nhíu mày : “Cô nương, tại hạ nhiều chuyện, cũng tiện đàm tiếu về cô nương nhà thế nào. Sau , xin cô nương cũng đừng hỏi đàn ông như , cho thanh danh của !” Nói xong, ngẩn trần nhà, hình như nàng là tú bà của kỹ viện , thanh danh mà nhỉ?!

“Ha ha ha…” Tô Cẩm Bình kìm bật thành tiếng, đúng là gái đa tình gặp trai đầu gỗ, tỷ cũng hiểu, hiểu ẩn ý của tỷ, nàng thật sự tò mò hiểu thế nào để sống đến bây giờ.

Băng Tâm cũng cảm giác như nụ gượng của sắp vỡ nát, vẻ ngây ngô ngốc nghếch của tên đầu gỗ cũng khá đang yêu, nhưng chẳng chút tình cảm nào hết, chẳng hiểu gì cả… Tình hình mà nàng bắt chồng thành công, còn tốn bao nhiêu công sức nữa.

Linh Nhi và Dĩ Mạch ở đằng xa tình trạng cũng cúi đầu trộm ngừng. Thủ lĩnh vẫn cô nương bán ? Nhìn hai lén, Bách Lý Dung khó hiểu sang: “Các ngươi cái gì?” Không là bán thật đấy chứ?

Dĩ Mạch mấy tiếng nữa, mới ghé tai Bách Lý Dung nhỏ. Sắc mặt Bách Lý Dung lập tức trở nên kỳ quái, giờ mới hiểu lầm, ai định bán cả. mà, cái tên Băng Tâm là quá to gan ?! Nàng kìm liền liếc mắt Hủy, quả nhiên, dung mạo tuấn tú thật, chẳng trách, chẳng trách!!!

Tô Cẩm Bình bám lan can cầu thang, khó khăn di chuyển. Vừa vì chỉ thấy Tô Cẩm Bình mà thấy Hủy, Băng Tâm hụt hẫng nên để ý dáng bất thường của Tô Cẩm Bình, giờ thấy liền hỏi: “Cô nương, ngài… ?”

Trừ Bách Lý Dung , những khác câu hỏi đều lúng túng, Tô Cẩm Bình tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ đ.â.m một đao g.i.ế.c c.h.ế.t Bách Lý Kinh Hồng, báo mối thù lớn của , cần tự đào hố chôn nữa, đỡ hổ mất hết thể diện! Nàng ngại ngùng : “Ha ha, gì, đêm qua cẩn thận nên ngã thôi mà!”

Băng Tâm sống ở nơi phong hoa tuyết nguyệt bao năm nay, thể ? Nàng che miệng , mờ ám : “E là đêm qua ngài vất vả nhỉ?!” Nàng phận thật của Tô Cẩm Bình là vị hôn thê của Tam hoàng tử, tiểu cô nương ở nhà cũng quen, rõ ràng là tiểu công chúa dẫn quan binh tới đây. Vì thế, nàng cũng kết luận chuyện đêm qua, chắc hẳn là vị Tam hoàng t.ử điện hạ như thần tiên giáng trần của bọn họ nhỉ?

Nàng , mặt Tô Cẩm Bình chợt đỏ ửng lên! Tuy nàng cổ đại, nhưng chuyện mặt vẫn vô cùng hổ!!! Toàn do tên c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm , cũng chỉ vì nàng quá nôn nóng thực hiện sớm lời hứa với Băng Tâm nên mới ngoài, nếu , hôm nay dù thế nào nàng cũng sẽ xuất môn để đỡ hổ. Còn đang đùa thì Lăng Viễn Sơn tới, thấy Tô Cẩm Bình, y thoáng giật , đó dáng vẻ của nàng, y cũng gì thêm, điều trong ánh mắt xuất hiện thêm nhiều vẻ kỳ quái: “Thượng Quan cô nương!”

“Lăng công tử!” Nàng khẽ gật đầu với Lăng Viễn Sơn, đỏ mặt như quả táo chín, c.ắ.n răng gượng với Băng Tâm: “Bà đây còn là vì tỷ , nếu trả giá đắt như mà tỷ cũng thành công, thì đừng ngoài nữa, c.h.ế.t luôn !”

Lời vang lên, những nội tình đều che miệng trộm, Tô Cẩm Bình mơ hồ. Hủy là thấy khó hiểu nhất, cứ cảm thấy chuyện liên quan đến , nhưng là liên quan thế nào.

Nghe Tô Cẩm Bình , Băng Tâm cảm động đáp: “Đại ân đại đức của công tử, đời Băng Tâm nhất định sẽ quên! Chắc chắn sẽ công t.ử thất vọng!”

“Ừ!” Nàng loạng choạng bước xuống cầu thang, lòng thầm rơi lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-22-1.html.]

Đi xuống lầu, cùng uống tán gẫu, Hủy lưng Tô Cẩm Bình, Băng Tâm ở cách đó xa lén nháy mắt với Tô Cẩm Bình một cái, cô nàng nào đó mím môi, phân phó Hủy: “Ngươi giúp Băng Tâm một chút , cần ngươi hầu hạ ở đây!”

“Vâng!” mà, Băng Tâm đang yên lành ở đằng , gì cần giúp chứ? Hắn cảm thấy khó hiểu nhưng cũng thể theo sự phân phó của Tô Cẩm Bình, sang bên .

Chờ qua, hẹn mà cùng vểnh tai mở to mắt hai , trong mắt đầy vẻ hứng thu chờ xem quá trình phát triển của gian tình.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Băng Tâm lên tiếng: “Không công t.ử hôn phối ?”

“Cảm ơn cô nương quan tâm, !” Dứt lời, khuôn mặt lạnh lùng của Hủy còn nở nụ cảm động, thật sự cảm kích sự quan tâm của đối phương.

Đây là đầu tiên trong đời Băng Tâm kích động c.h.ử.i bậy, đàn ông là lợn ?! Dù là tên ngốc thì cũng câu hỏi của ẩn ý gì chứ? Nàng hít sâu mấy , tiếp: “Công t.ử yêu cầu gì với nương t.ử tương lai của khồng?”

Mấy Tô Cẩm Bình đằng đều gắng nhịn , cúi xuống uống nước. Đã hỏi đến nước , nếu Hủy vẫn hiểu thì các nàng sẽ phun mất!

Hủy cân nhắc đáp: “Nếu cô nương giới thiệu nương t.ử cho tại hạ thì thật sự cần . Đời tại hạ cống hiến sức lực cho chủ nhân, tâm trạng nào nghĩ đến tình cảm nam nữ!”

“…” Giới thiệu nương t.ử cho ? Vậy mà cũng nghĩ cho ! Tên đầu gỗ ngốc đến thế cơ chứ?!

“Phụt…” Tô Cẩm Bình phun hết cả nước . Nàng phun thì hai bên cũng sang về phía , Tô Cẩm Bình cuống quít xua tay tỏ vẻ chuyện gì, nhưng thể giấu nụ mặt. Rốt cuộc Bách Lý Kinh Hồng nuôi thuộc hạ ngây thơ đến mức nào chứ?!

“Khụ khụ…” Băng Tâm ho khan mấy tiếng tiếp: “Thì , nhưng công t.ử cũng là đàn ông bình thường, chẳng lẽ từ tới giờ từng nghĩ đến chuyện cưới vợ sinh con ?”

Hủy khẽ nhíu mày: “Đã là của Dạ Mạc sơn trang mà chút tự chủ thì xứng đáng thuộc hạ của chủ nhân. Xin thứ cho tại hạ thẳng, cô nương quan tâm quá . Tại hạ cũng hiểu ý cô nương, điều, xưa nay tại hạ vốn giữ trong sạch, e là thể thỏa mãn ý của cô nương . Tuy thanh lâu của cô nương ít các cô gái xinh , kiều diễm, nhưng tại hạ cũng hề chút ý đồ xa nào với các nàng cả, cũng thói quen nghỉ đêm ở thanh lâu. E rằng suy nghĩ của cô nương thể thực hiện !”

Ha!!! Hắn cho rằng Băng Tâm đang mời chào khách cho thanh lâu của ?! Đừng là Tô Cẩm Bình, ngay cả Linh Nhi và Dĩ Mạch đều đến thẳng . Bách Lý Dung cũng che miệng, Băng Tâm đầy cảm thông.

Gân xanh ở thái dương của Băng Tâm nảy lên bần bật, hiểu ý ư? Hiểu cái cứt ch.ó ! Nửa câu còn dáng, cho nàng nghĩ từ chối, tâm trạng chùng xuống một cái, nhưng đến nửa phần thì nàng hiểu rõ ràng, con lợn căn bản hiểu gì hết!!! Nàng nghiến răng, cố gắng ép dịu dàng một chút, tiếp: “Công t.ử hiểu lầm , cũng ý đó!”

“Vậy xin cô nương đừng mấy lời khiến khác hiểu lầm!” Hủy nghiêm túc.

Ha ha ha… mấy Tô Cẩm Bình vỗ đùi, ngửa mặt lên trời điên cuồng ngừng! Sao thế gian ngốc đến mức cơ chứ?!

Nhìn khuôn mặt lạnh lùng ngốc nghếch của , Băng Tâm chợt nổi lên một ý định, đó : “Công tử, ngài xem đây là cái gì?”

“Cái gì?” Hủy ngạc nhiên, nhận lấy lọ sứ từ tay nàng .

“Ngửi thử thì .” Nàng c.ắ.n răng . Mẹ kiếp, rượu mời uống thích uống rượu phạt. Cứ thích dùng bạo lực cơ!!!

Với tính cách cẩn thận thường ngày của Hủy, chắc chắn sẽ dễ dàng ngửi cái lọ , nhưng dù Thanh Phong các cũng là tài sản của Hoàng t.ử phi, ở đây đều là một nhà, ngửi chắc cũng vấn đề gì. Vì thế, lời đưa lên mũi ngửi, ánh mắt chợt cứng , lọ sứ trong tay cũng rơi cách một tiếng xuống đất, ngã xuống bàn ngất xỉu.

Băng Tâm lạnh: “Hừ, đây là mê hồn tán bà nghiên cứu pha chế mấy chục năm mới thành công, ai cần ngươi là cao thủ võ lâm là tôm là tép gì, chỉ cần ngửi một chút thôi, ngủ hết ba canh giờ mà đòi tỉnh thì chỉ mơ!!!”

Ặc… mấy Tô Cẩm Bình và Linh Nhi đều bật dậy, lo lắng Hủy. Không … chọc Băng Tâm tức đến mức g.i.ế.c diệt khẩu chứ?

Băng Tâm nhướng đôi mày liễu, với hạ nhân thanh lâu: “Người , khiêng phòng bà cho bà!!!”

Đám hạ nhân khó khăn nuốt nước miếng, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ mama độc bao nhiêu năm của bọn họ cuối cùng cũng chán kinh phật về hồng trần ? Bọn họ đầy cảm thông, khiêng lên, nhắm mắt đưa về phòng Băng Tâm.

Khi mấy họ ngang qua một cái bàn, còn cẩn thận va khiến bình hoa bàn ngã lăn , một đóa hoa rơi từ trong bình xuống đất. Băng Tâm Tô Cẩm Bình tà ác: “Cô nương, cô định ?”

Tô Cẩm Bình thẫn thờ gật đầu, cảm thấy vô cùng khâm phục nàng , bây giờ phụ nữ cổ đại cũng to gan đến thế ?! Trong một khoảnh khắc, nàng chợt cảm thấy áy náy với Hủy.

“Được , cứ chơi nhé, bà đây chính sự !” Vừa dứt lời, mặt nàng nở nụ cực kỳ đê tiện thẳng lên lầu. Lúc ngang qua cái bàn , vô tình cố ý, chân nàng còn đạp lên đóa hoa rơi mặt đất, một bông hoa tươi rực rỡ, nháy mắt trở nên vô cùng thê thảm. Mọi hẹn mà cùng liếc bông hoa , trong lòng đầy sự thông cảm với Hủy, chẳng lẽ đây chính là ‘vùi hoa dập liễu’ trong truyền thuyết ?!

Mộng Trầm Tịch và Phượng Ca còn gì nữa. Sao các nàng Băng Tâm tỷ còn bộ mặt khủng bố như nữa.

Chờ Băng Tâm lên lầu, nhà im lặng kỳ dị, Dĩ Mạch và Linh Nhi đều thầm nghĩ một vấn đề, hôm nay các cô thấy thủ lĩnh gặp nạn mà cứu, liệu ngài trả thù ? cô nương đang ở đây, các cô cũng tiện nhúng tay mà!

lúc , cửa thanh lâu đá ‘rầm’ một cái, một tên công t.ử ăn mặc kiểu nhà giàu bước , dáng vẻ say khướt, đằng còn một đám tiểu lâu la, to giọng : “Phượng Ca tiểu nương tử, gia đến đón nàng về nhà đây!”

Phượng Ca thấy , mặt đầy vẻ căm ghét: “Y công tử, xin ngài tự trọng!”

Linh Nhi vội ghé tai Tô Cẩm Bình nhỏ: “Y Băng Khả, chơi bời trác táng nổi tiếng kinh thành, là con trai một của Đại Tư Không, Đại Tư Không là của Thất hoàng tử.”

“Tự trọng gì chứ? Ngươi Y gia là ai ? Gia là tướng công của ngươi, ý ngươi là cái phúc của ngươi! Mẹ nó chứ, đừng lợi còn điều.” Càng là thứ chiếm càng khiến mơ ước. Vì thế, nhân duyên của Mộng Trầm Tịch và Phượng Ca ở trong thanh lâu còn cao hơn hai vị hoa khôi khác nhiều. Mộng Trầm Tịch luôn mang dáng vẻ dịu dàng yếu ớt, đương nhiên cũng khiến một sở thích bảo vệ che chở để ý đến, còn Phượng Ca thì luôn cao quý sang trọng như đóa hàn mai, nên mấy tay công t.ử nhà giàu ưu ái.

Tô Cẩm Bình mở quạt ‘soạt’ một tiếng, ghé tai Hiên Viên Dĩ Mạch mấy câu. Hiên Viên Dĩ Mạch gật đầu vẻ , đó lấy một con sâu nhỏ đến mức khó thấy từ trong tay áo , phóng về phía Y Băng Khả.

Chờ Dĩ Mạch gật đầu với ý thành công, Tô Cẩm Bình mới phất tay: “Đá văng gã đàn ông ẻo lả ngoài cho bản công tử!” Y Băng Khả ? Nghe thế nào cũng giống tên con gái! Rốt cuộc cha y nghĩ gì thế?!

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...