Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 21:.2 Trái Tim Của Tứ Hoàng Tử
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chờ Tô Cẩm Bình xong, Bách Lý Kinh Hồng ngẩn mất một lúc, cũng hổ, hóa hiểu lầm, mà đêm qua còn giày vò nàng cả đêm. Trong lòng thoáng cảm thấy áy náy, nàng chớp mắt, gì đó nhưng lời nào.
“Còn cút nữa!!!” Nàng nghẹn ngào nạt . Người nào đó tự giác lăn sang bên cạnh, vết xanh xanh tím tím phủ đầy nàng, cảm giác áy náy càng đậm hơn. Tô Cẩm Bình lau nước mắt nước mũi, sụt sịt mặc y phục, mặc một lớp, lau nước mắt một , nức nở than: “Sao khổ thế !!!”
Linh Nhi và Dĩ Mạch ngoài cửa Tô Cẩm Bình lóc t.h.ả.m thương, vạch đen phủ đầy gáy, mấy lời thoại của cô nương thật đúng là…
Bách Lý Kinh Hồng nàng cũng đau lòng, mồ hôi chảy dài gáy. Dù thế nào cũng đến mức thê t.h.ả.m thế chứ?! Hắn rằng, Tô Cẩm Bình cố tình, trong lòng vốn khó chịu sẵn, nên nàng chỉ phóng đại cảm xúc thôi, mục đích là vì để thấy nàng lóc thương tâm như , nếu chuyện gì xảy bình tĩnh mà chuyện, đừng chơi cái trò giày vò đến c.h.ế.t !
Bách Lý Kinh Hồng cũng mặc y phục, thấy Tô Cẩm Bình hung dữ , lấy khí phách ở , thờ ơ liếc nàng một cái, lạnh lùng : “Sau , chỉ cần nàng liếc mắt khác nhiều một , chúng một .” Lúc đều luôn miệng nhận , cuối cùng hôm nay cũng tìm cách để chèn ép nàng.
Ta nhổ !!! “Bách Lý Kinh Hồng, đoạn tuyệt quan hệ với !” Loại đàn ông nàng thể dây dưa ! Làm nữa ?!!! Nếu thế thì cái sinh mạng quý giá của nàng cũng sớm game over mất!!!
Nghe nàng , Bách Lý Kinh Hồng khẽ nhếch môi , chậm rãi đến mặt nàng. Vừa thấy đến gần, Tô Cẩm Bình kìm , nuốt nước miếng một cái, da đầu giật giật vội lùi về phía . Giọng thanh thanh lạnh lạnh vang lên bên tai nàng: “Đoạn tuyệt quan hệ ?!” Giọng lãnh đạm như mây trắng tan bầu trời, khiến cảm thấy âm u lạnh lẽo, nhưng ánh mắt của , như lơ đãng liếc về phía giường.
Ánh mắt đầy ý tứ đương nhiên thoát khỏi mắt Tô Cẩm Bình, cô nàng nào đó đưa tay lên lau nước mắt mặt, cân nhắc nữa hậu quả thể gặp khi lặp câu ‘đoạn tuyệt quan hệ’ nữa, ấm ức : “Ta chỉ đùa thôi mà!” Ôi trời ơi, nàng gặp tên cầm thú thế ?!
Hắn chậm rãi đưa tay , nhẹ nhàng ôm lấy mặt nàng, cảm giác lạnh như băng khiến Tô Cẩm Bình kìm run lên một chút, đó, giọng mỏng manh vang lên, mang theo vẻ kiên quyết đến tận cùng: “Sau , đùa như thế! Ta thích!”
Tiếng mắng c.h.ử.i lên đến cửa miệng, gào lên mắng , nhưng thấy dáng vẻ thâm trầm khủng bố của , nghĩ đến hai chân đang sắp nổi của , Tô Cẩm Bình nghiêng đầu , rơi hai dòng nước mắt, nàng chui thẳng hang sói thật !!! Lau nước mắt nước mũi xong, nàng trừng mắt hung dữ , nghiến răng nghiến lợi : “Bách Lý Kinh Hồng, trừ uy h.i.ế.p , còn thể gì chứ?”
“Yêu nàng.” Hai chữ cất lên chút do dự.
Ngay đó, cả hai đều ngẩn , hai gò má cùng đỏ hồng lên, đều nghĩ sang chuyện khác…!
“Rầm!”, cửa phòng Bách Lý Dung đẩy . Vừa bước , thấy Tô Cẩm Bình nước mắt nước mũi giàn rụa, hoàng nhà thì cách đó xa, Bách Lý Dung hai bên hỏi: “Xảy chuyện gì ?”
“Không chuyện gì cả!” giọng mạnh mẽ của Tô Cẩm Bình.
“Không chuyện gì cả!” Giọng lành lạnh của Bách Lý Kinh Hồng.
cả hai đều trả lời quá nhanh khiến Bách Lý Dung vẫn họ đầy nghi hoặc một lúc lâu.
Tô Cẩm Bình đầu , xin xỏ: “Giờ thể cho mượn Hủy ?”
Hắn do dự một chút, dù Hủy cũng theo nhiều năm, nếu để nàng mượn mang , chẳng khác nào bán Hủy. mà… sắc mặt ai oán của Tô Cẩm Bình, nghĩ đến tối hôm qua thèm hỏi han gì gây chuyện bừa bãi, cảm giác áy náy dâng lên, vì , lập tức bán Hủy: “Ừ.”
Tô Cẩm Bình thất tha thất thểu bước ngoài, đến cửa, chân nàng nhũn một cái, bám chặt cánh cửa, khó khăn lắm mới vững , trong lòng thầm chảy nước mắt. Băng Tâm, bà đây vì tỷ mà trả giá đắt thế ! Tỷ tuyệt đối đừng bà đây thất vọng!!!
Bách Lý Kinh Hồng bước nhanh vài bước đến đỡ nàng, Tô Cẩm Bình như thấy ma, tránh như tránh sói, vội vội vàng vàng lùi về phía , mặt đầy vẻ đề phòng: “Chàng cách xa một chút!” Linh Nhi và Dĩ Mạch đều cúi đầu, nét mặt mờ ám, cố nhịn .
lúc , Diệt tới với Bách Lý Kinh Hồng: “Điện hạ, Tề quốc công mời ngài qua chuyện.”
Giờ Tô Cẩm Bình mới nhớ đến chuyện hôm qua, kịp gì nhiều với , chỉ đưa thẳng cho tấm lệnh bài màu đen , dám chạm chút nào: “Thứ là hôm qua cữu cữu đưa cho , .”
Vừa nhận tấm lệnh bài, trong mắt Bách Lý Kinh Hồng hiện lên vẻ vui sướng, đây là thứ mà sư phụ luôn mang theo , là… Hắn nghĩ nhiều, khẽ gật đầu với Tô Cẩm Bình theo Diệt. Trước khi , còn quên phân phó: “Hủy, theo Hoàng t.ử phi!”
“Vâng!” Đối với mệnh lệnh của chủ nhân, việc duy nhất là phục tùng.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Đến giữa trưa, khi ăn uống no say, Tô Cẩm Bình liền bước từng bước một đầy khó khăn cửa. Vừa khỏi cửa, nàng gặp ngay Lãnh T.ử Hàn, cảm giác hổ chợt dâng lên.
Lãnh T.ử Hàn nàng từ xuống một , khi thấy hai chân nàng vững, trong mắt thoáng chút khác thường, đó bỡn cợt: “Có cần cõng ?”
“Không cần!” Nàng nhanh chóng từ chối, ngừng một chút tiếp: “Không việc gì cần xử lý ?”
Mắt co , con ngươi đen láy vẫn lẳng lặng nàng: “Muội đuổi ?”
“Ta ý đó, nhưng cũng , ở đây trong lòng càng khó chịu hơn, cần gì thế?” Nàng quanh co lòng vòng, mà thẳng suy nghĩ của .
Lãnh T.ử Hàn ngông cuồng, trả lời chút bận tâm: “Tiểu Cẩm, ngàn vạn lời , cũng địch một câu: “Ta cam tâm tình nguyện!””
Tô Cẩm Bình nhất thời á khẩu.
Bách Lý Dung ở trong phòng hai họ chuyện mà hiểu , do góc nên nàng chỉ thấy vạt áo của Lãnh T.ử Hàn. Đang định cất tiếng hỏi…
“Cô nương, xe ngựa chuẩn xong , chúng …”
“Các ngươi ngoài chơi ? Bản công chúa cũng theo!” Bách Lý Dung liền hô to lên.
Tô Cẩm Bình nàng : “Cô theo cũng , nhưng khi ngoài, chuyện đều lời .”
“Làm càn, là công chúa! Vì lời ngươi?” Bách Lý Dung chịu .
Không , đương nhiên Tô Cẩm Bình cách trị nàng: “Không vui , cô một , đừng theo chúng .”
“Ngươi!” Ngón tay run rẩy chỉ về phía nàng, cuối cùng chán nản rụt tay , “Nghe ngươi thì ngươi! Hừ!”
Mấy khỏi cửa liền bước lên xe ngựa. Bách Lý Dung chằm chằm y phục , mặt đầy vẻ háo hức, ngờ mặc nam trang cũng . Nàng cúi đầu ngắm nghía, đột nhiên cảm thấy vô cùng tò mò và mong chờ nơi mà họ chuẩn đến.
Lãnh T.ử Hàn vốn định theo, nhưng thấy Bách Lý Dung ở đó, trong mắt thoáng hiện lên vẻ chán ghét với nhân vật thừa thãi , với Tô Cẩm Bình: “Tiểu Cẩm, các , tối sẽ đón !”
Dứt lời, chờ Tô Cẩm Bình đáp lời, lập tức bước . Trừ tiểu Cẩm, đối với phụ nữ nào cũng cảm thấy ghét bỏ và thể kiên nhẫn nổi…
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-21-2-trai-tim-cua-tu-hoang-tu.html.]
Trong thư phòng.
Tề quốc công hết chuyện với Bách Lý Kinh Hồng xong, liền cúi : “Phủ Tề quốc công thề c.h.ế.t theo điện hạ, cống hiến hết tâm sức cho điện hạ!”
“Tề quốc công dậy !” Giọng thanh thoát vang lên, trầm tư lệnh bài trong tay . Thì nhiều năm sư phụ và mẫu phi tính toán giúp đến tận bước . Nếu phủ Tề quốc công giúp đỡ, hiện giờ với sáu mươi vạn binh mã trong tay, thực lực của Dạ Mạc sơn trang cùng với sự tương trợ của Nhạc Trọng tướng quân, đoạt ngôi vị Hoàng đế cũng chuyện gì khó khăn, giờ đúng là như hổ thêm cánh, một trận tất thắng!
Tề quốc công lên tiếp: “Điện hạ, hiện giờ Bạch gia lưng Tứ hoàng tử, Lý gia cũng ngầm giúp Thất hoàng tử, tuy Mộ Dung gia gì, nhưng vẻ hỗ trợ Đại hoàng tử. Hoàng hậu xuất từ phủ Tấn vương, nhưng hiện giờ phủ Tấn vương còn thực lực để đấu đá nữa, mà phủ Việt vương liên hôn với Vân gia . Vì thế, chỉ cần phủ Tề quốc công bỏ quan điểm trung lập, thể hiện rõ lập trường, thì danh vọng của điện hạ ở triều thể vượt xa mấy vị hoàng t.ử khác, ý điện hạ thế nào?”
“Ý của Tề quốc công là, để bản cung cũng giống bọn họ, nịnh nọt mặt phụ hoàng để giành lấy quyền kế thừa ngôi vị ?” Đây là điều . Thứ là, tự đạp kẻ đang ngai vàng xuống địa ngục. Hắn để đó , tất cả những gì lão gây với , Bách Lý Kinh Hồng sẽ trả gấp trăm !
Câu khiến Tề quốc công sửng sốt: “Chẳng lẽ điện hạ định…” đảo chính ?!
“Tề quốc công dám?” Hắn lãnh đạm ông.
Tề quốc công sững một chút, trong lòng cảm thấy vô cùng kinh hãi, nếu đảo chính, tức là phản!!!
“Nếu dám, bản cung cũng ép buộc. Mấy lời hôm nay, bản cung coi như thấy.” Nói xong, liền chậm rãi dậy, chuẩn bước ngoài.
“Không! Điện hạ! Thiên hạ chuyện gì phủ Tề quốc công chúng dám !” Giọng điệu mạnh mẽ kiên quyết.
Đôi môi mỏng cong lên: “Vậy xin nhờ Tề quốc công.”
“Không dám! Vậy điện hạ, tiếp theo chúng sẽ gì?” Hiện giờ triều đình đang nổi phong ba bão táp, tranh đấu gay gắt, nếu để mấy vị Hoàng t.ử đấu xong, chỉ e bọn họ cũng còn chỗ mà phát huy nữa.
Bách Lý Kinh Hồng thản nhiên đáp: “Không gì cả, chờ thời điểm tất yếu, châm thêm một ngọn lửa là đủ .”
Hiện giờ mấy thế lực lớn đều đang hừng hực khí thế đấu tranh, thực lực các bên đều tổn hại, chỉ duy nhất phía họ tổn thất chút nào. Chờ đến cuối cùng, trai cò đ.á.n.h , ngư ông đắc lợi chẳng sẽ hơn ? Đợi cho các bên đấu đến thở cuối cùng, châm lửa to lên, khiến bọn họ càng cháy càng khói mù mịt, càng đấu càng tổn thất dữ dội. Hơn nữa, mấy ngày tới là ngày thao luyện binh mã của kinh thành, ngày mà Mộ Dung gia nhảy cái bẫy bọn họ cẩn thận bày cũng còn xa, khi đó, chỉ một Mộ Dung gia c.h.ế.t, mà cả Bách Lý Nghị cũng c.h.ế.t.
Tề quốc công hiểu ngay, hiện giờ Mộ Dung gia và Thất hoàng t.ử đang xung đột gay gắt, Mộ Dung gia là của Đại hoàng tử, đương nhiên cũng khiến Đại hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử đối đầu với ! Có một điều ông hiểu, bên phía Tứ hoàng t.ử bình tĩnh thái quá ?
Thật , ông đoán sai , bên phía Bách Lý Thần hề bình tĩnh chút nào!
Trong ngự thư phòng, Bách Lý Thần quỳ mặt Hoàng đế, mặt đầy vẻ kiên nghị, trừ việc cầu xin phụ hoàng tứ hôn, còn đường nào để nữa: “Phụ hoàng, xin ngài tứ hôn cho con!”
Bách Lý Ngạo Thiên tức giận quát: “Tề quốc công đính hôn với Ngụy gia , ngươi còn phụ hoàng hạ chỉ đoạt con dâu của Ngụy gia ? Nếu thế thật, để truyền ngoài, trong thiên hạ sẽ trẫm thế nào, sẽ đ.á.n.h giá Hoàng thất chúng ?”
Đứa con mà lão hoàng đế thích nhất là Nhị hoàng tử, vì nhị hoàng t.ử giống lão khi còn trẻ, nhưng Nhị hoàng t.ử c.h.ế.t một cách kỳ lạ. Khi đó, đúng là lúc Bách Lý Thần và Bách Lý Hề xung đột gay gắt nhất, nên lão cứ cảm thấy trong hai họ chắc chắn một chuyện . Vì thế, lão luôn mấy quan tâm đến hai đứa con , ngược còn quan tâm đến kẻ gần đây mới lộ tham vọng đoạt vị là Bách Lý Nghị nhiều hơn một chút. Còn về Bách Lý Kinh Hồng, đứa con trai đó đúng là vĩ đại, nhưng càng vĩ đại thì lão càng cảm thấy nguy hiểm, vì thế, lão chỉ nghĩ xem nên thế nào để diệt trừ .
Bách Lý Thần chán nản, mấy ngày đang định tới cầu hôn, đột ngột tin Vân Lãnh Ngưng và Ngụy gia đính hôn. Hắn im lặng suy nghĩ mấy ngày cũng nghĩ cách nào khác, chẳng lẽ buông nàng thật ? cam lòng…
Nhìn lão hoàng đế một lúc lâu, bỗng hiểu . Nếu là Nhị hoàng yêu cầu phụ hoàng, chắc chắn phụ hoàng sẽ đồng ý. Muốn trách, chỉ dám trách phụ hoàng yêu thích thôi! Giằng co nữa cũng vô dụng, dậy, hành lễ : “Phụ hoàng, nhi thần cáo lui!”
“Đi !” Lão hoàng đế phẩy tay đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Vừa bước khỏi Ngự thư phòng, tiểu thái giám liền tới bẩm với Bách Lý Thần: “Tứ điện hạ, Trang phi nương nương mời ngài qua!”
Trang phi là đẻ của Tứ hoàng tử!
Bách Lý Thần ngẩn khổ, theo thái giám.
Vừa đến tẩm cung của Trang phi, một phụ nữ mặc áo gấm tát mạnh một cái mặt , dung nhan diễm lệ, quý phái giận đến xanh mét: “Nghịch tử!!! Hiện giờ Bách Lý Nghị và Bách Lý Hề đang đấu đến đầu rơi m.á.u chảy, ngươi lôi mấy việc nhi nữ tình trường để chọc giận phụ hoàng ngươi. Sao sinh thứ chịu tranh giành như ngươi chứ?! Không chỉ là một phụ nữ thôi ? Chờ ngươi Hoàng đế , thứ phụ nữ nào mà ?”
Khuôn mặt trẻ con của Bách Lý Thần lạnh : “Mẫu phi, từ tới giờ con từng Hoàng đế, là cứ ép con. Bao nhiêu năm nay, chuyện gì con cũng theo , nhưng chỉ riêng chuyện là thể! Nếu ngay cả con gái con yêu cũng gả cho khác, con Hoàng đế còn ý nghĩa gì nữa?”
“Ngươi gặp nàng mấy ? Tại thể mê hoặc ngươi đến mức chứ?” Trang phi giận tái mặt.
Mấy ? Đâu chỉ mấy ? Bách Lý Thần cũng gì, vì dù gì chăng nữa, mẫu phi cũng hiểu . Hắn vén vạt áo, quỳ mặt bà, dập đầu ba cái: “Mẫu phi, nhi thần tạ ơn nuôi dạy bao nhiêu năm qua. Nếu tương lai nhi thần chuyện gì khiến thất vọng, xin mẫu phi thông cảm!” Nói xong, dậy thẳng ngoài điện.
Từ đến giờ, hề chút hứng thú nào với việc Hoàng đế, thứ , chính là cuộc sống bình bình yên yên, gửi tình yêu núi non biển cả. Làm Hoàng đế mệt mỏi bao, dáng vẻ của phụ hoàng là , nếu Hoàng đế thật, tương lai sẽ còn tận mắt chứng kiến con cái của đấu đá vì tranh ngôi đoạt vị. vì mẫu phi mong , vẫn luôn ngoan ngoãn theo. Sống hơn hai mươi năm, đều vì khác. Chỉ duy nhất , sống vì chính một . Không sợ mất hết danh dự, cũng chẳng sợ thịt nát xương tan! Chỉ vì, thể bỏ qua tất cả, chỉ duy nhất nha đầu , là thể dứt bỏ !
Sau lưng vang lên tiếng quát mắng của Trang phi, khuôn mặt trẻ con của Bách Lý Thần thoáng hiện lên chút áy náy, mẫu phi… con xin …
…
“Điện hạ, đây là tin tức của mật thám trong Hoàng cung gửi . Hình như Tứ hoàng t.ử trở mặt với Trang phi.” Diệt bẩm báo. Đối với bọn họ mà , đây đúng là tin . Đại hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử sắp thành cây đèn cạn dầu, Tứ hoàng t.ử trở mặt với Trang phi, gần như rời khỏi cuộc chiến giành hoàng quyền. Không là trời cũng giúp họ ?!
đúng lúc , Bách Lý Kinh Hồng thoáng khó xử: “Diệt, ngươi nghĩ, nếu tương lai bản cung cũng lựa chọn giữa nàng và ngôi vị hoàng đế, liệu bản cung thể… chọn như Bách Lý Thần ?”
Cái gì?!!! Đối với quan điểm của , thì rõ ràng Tứ hoàng t.ử điên , nhưng điện hạ là ý gì? Chẳng lẽ cũng điên theo ? “Điện hạ, thuộc hạ .”
Hắn chậm rãi tới bên cửa sổ mây trắng nhẹ trôi bên ngoài, ánh nắng mặt trời chói chang, chiếu như mây tan trời sáng. Tâm trạng vốn đang khó xử chợt trở nên thoải mái hơn. Đáp án, thực trong tim …
Quyển 2