Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 20:: Thừa Tướng Không Có Chim?!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam Cung Cẩm ôm cả bụng phẫn uất về phủ Thừa tướng, nhà định điều động của Ảnh lâu phản kích tên cẩu Hoàng đế để tiêu cơn hận trong lòng! Tuy nàng với thủ của Hoàng Phủ Hoài Hàn, thì phái bao nhiêu cũng sẽ ám sát thành công. nếu ám sát để tên ch.ó c.h.ế.t cũng giận, thì chắc chắn sẽ hiểu vì hoa hồng!!!

nàng còn kịp hạ lệnh, Bách Lý Kinh Hồng phái ám sát cả hoàng thất Đông Lăng .

Vừa Diệt xong, khóe môi nàng giật giật điên cuồng, Tiểu Hồng Hồng nhà nàng tay quả nhiên hung tàn hơn nàng nhiều, g.i.ế.c là g.i.ế.c luôn cả đám! Rất quyết đoán!

Nàng bộ hậu viện, đám hạ nhân trò chuyện, Công chúa Mặc Họa điều như thế nào, là Công chúa cao quý mà vẫn dâng cho chính thê Mộ Thiên Thiên, lúc vẫn còn đang ở bên chỗ Mộ Thiên Thiên chơi với tiểu công tử. Rồi Thừa tướng thật phúc, hậu viện yên bình.

Nam Cung Cẩm cũng cảm thấy buồn , hậu viện yên bình ? Yên bình cái cứt chó! Yên bình thì tự dưng nhà nàng cháy bùng lên như thế?

Nàng đang , thấy một tiểu nha đầu cuống quít chạy tới: “Tướng gia, , Công chúa và phu nhân cãi cọ!”

Nghe mặt Nam Cung Cẩm xanh mét, đầu trừng mắt tức tối hai nha đầu hậu viện phủ Thừa tướng yên bình , trong lòng bừng bừng tức giận, đàn ông an phận đành, phụ nữ cũng an phận, mà mấy cái còn dám hậu viện yên bình cái gì chứ?! Họ cãi cọ như , rốt cuộc nên đây. Kinh nghiệm cho nàng , nơi nào phụ nữ đ.á.n.h mà lởn vởn gần thì dễ dính lửa . Không thì hơn!

Nghĩ nàng đầu định về phòng , giả vờ như thấy tin báo. còn vài bước, nàng chợt nhớ một chuyện, đang yên đang lành, Thượng Quan Nhược Tịch gây gổ với Mặc Họa gì?! Đâu nàng là phụ nữ, lẽ nào còn thể ghen tuông gây chuyện vì ? Như chỉ thể là vì nguyên nhân khác. Lẽ nào là vì Kinh Lan?! Nghĩ một lúc lâu, nàng cũng cảm thấy chỉ mỗi Tiểu Kinh Lan là đáng để Thượng Quan Nhược Tịch gây gổ thôi. Nghĩ sắc mặt Nam Cung Cẩm trở nên khó coi, sải bước về phía viện của Mộ Thiên Thiên.

Quả nhiên ngoài dự đoán của Nam Cung Cẩm, nguyên nhân hai gây gổ thực sự là vì Kinh Lan. Ban đầu Mặc Họa đang bế đứa bé bình thường, thấy khuôn mặt nhỏ xinh của thằng bé đáng yêu, kìm liền nhéo nhẹ một cái, ngờ Mộ Thiên Thiên lập tức nổi giận, giằng con , đó hai bắt đầu cãi cọ!

“Bản Công chúa chỉ nhéo nhẹ chút thôi mà, cô kích động như gì?” Mặc Họa nổi cáu.

Mặt Thượng Quan Nhược Tịch khó coi: “Chỉ nhéo nhẹ một chút thôi ? Mặt của trẻ con non như , thể thoải mái thích nhéo thì nhéo ?”

“Mộ Thiên Thiên, cô đừng điều! Bản Công chúa bế con trai cô, cũng là đề cao cô !” Bản chất Công chúa kiêu ngạo của Mặc Họa lập tức bùng lên.

“Ồ, hóa trèo cao với Công chúa . Tốt nhất cô đừng quên rằng, hiện giờ cô gả phủ Thừa tướng, nếu theo quy củ, cô còn gọi một tiếng tỷ tỷ!” Thượng Quan Nhược Tịch ở trong hoàng cung bao nhiêu năm, nên nhắc đến phận, nàng vẫn trơn tru.

“Cô...”

“Đủ !” Nam Cung Cẩm lạnh lùng quát một tiếng, hai đang cãi cọ đến mất hết cả hình tượng mới ngậm miệng .

Thật với tính tình của Mặc Họa, thì cô chỉ xông lên đ.á.n.h cho Thượng Quan Nhược Tịch một trận mới hả giận. Thượng Quan Nhược Tịch sai, là bình thê, nàng mới là chính thế. Nếu thực sự đ.á.n.h , thì thể sẽ bỏ ngay lập tức. Vừa gả nhà chồng ngày thứ hai bỏ, thì cả cô và Mặc gia đều sẽ cả thiên hạ chê !

Tiểu Kinh Lan là nguyên nhân dẫn đến chuyện hề gì cả, chỉ há cái miệng nhỏ xinh kêu oa oa. Vừa thấy Nam Cung Cẩm, thằng bé khỏi mở to đôi mắt đan phượng , nốt ruồi son ở mi tâm hồng hồng xinh xinh, quơ tay lên với Nam Cung Cẩm vẻ nàng bế. Dáng vẻ nhỏ xinh đáng yêu bao.

Thượng Quan Nhược Tịch đang chuyện với Nam Cung Cẩm, thì Mặc Họa lên tiếng . Cô bước vài bước đến mặt Nam Cung Cẩm : “Tướng gia, chỉ là thấy Kinh Lan đáng yêu nên mới nhịn nhéo nhẹ má thằng bé chút thôi, nhưng tỷ tỷ đột nhiên nổi đóa lên với , tỷ , thực sự quá đáng...”

Một tiếng “Bốp!” vang lên, âm thanh dứt, bàn tay của Nam Cung Cẩm tát thẳng mặt cô , cho Mặc Họa ngã luôn đất!

Lúc , sắc mặt Nam Cung Cẩm lạnh lùng, lạnh tới mức khiến kinh hãi: “Cô chuyện phép nhéo má trẻ sơ sinh thật, giả vờ ?” Tuyến nước bọt của trẻ sơ sinh vẫn thiện, nếu nhéo má, sẽ dễ chảy dãi, nếu nhéo nặng hơn, thì chỉ chảy dãi lúc nhỏ, mà đến lớn cũng vẫn chảy! Con trai của nàng, con trai của Quân Lâm Uyên, thể là một đứa trẻ chảy dãi mất kiểm soát như thế?

Cái tát khiến mặt Mặc Họa sưng vù lên, khóe môi rách , rươm rướm máu. Cô ôm lấy mặt đang nổi đóa, khi thấy câu hỏi của Nam Cung Cẩm, sắc mặt tức giận uất ức lập tức biến thành nghi hoặc: “Tướng gia, ngài như ý gì?”

“Ý gì ? Không phép nhéo má trẻ sơ sinh, phép vỗ lưng, ngoài những cái đó , còn nhiều thứ kiêng. Cô thật ?” Trên mặt Nam Cung Cẩm lúc là vẻ giận dữ giờ từng . Thượng Quan Nhược Tịch theo nàng một năm, cũng từng thấy mặt nàng cảm xúc như thế bao giờ.

Lúc Mặc Họa mới hiểu , cô còn từng nuôi con, ? Chuyện đúng là của cô, nhưng bản cô là Công chúa, là chủ của Mặc gia, gả nhà chồng ngày thứ hai tát cho một cái… thể chịu nổi sự đả kích lớn như thế chứ?! Cô dậy, ánh mắt đầy oán trách Nam Cung Cẩm, c.ắ.n răng : “Tướng gia, thực sự . chỉ...” cô chỉ nhéo nhẹ một chút thôi, còn chuyện gì cả, vì đ.á.n.h cô quá đáng đến thế ?

“Cô nên cảm thấy may mắn vì cô thực sự. Cô cũng nên cảm thấy may mắn vì con trai . Và càng nên cảm thấy may mắn vì xảy chuyện gì. Nếu , sẽ chỉ cho cô một cái tát , mà là một lưỡi đao đấy!” Mặc gia, dù lợi hại thì cũng ? Dám động con trai bảo bối của nàng, thì Nam Cung Cẩm nàng tuyệt đối sẽ nương tay!

Mặc Họa trừng trừng y dám tin. mặt y, cô chỉ thấy sự nghiêm túc, nửa phần dọa nạt đùa cợt gì, dường như y đang với cô rằng, nếu cô chỉ nhéo mặt đứa trẻ nặng hơn một chút thôi, hoặc lúc , sắc mặt của cô khiến đối phương nghi ngờ, thì hiện giờ, thể cô c.h.ế.t tay đàn ông !

Cuối cùng, khi trầm mặc một lúc lâu, Mặc Họa lựa chọn cúi đầu: “Tướng gia, !” Chưa đến chuyện gả phủ thừa tướng thì lời đàn ông . Mà trong chuyện , vốn cũng là của cô.

thể dứt khoát nhún nhường thế thực sự cũng khiến Nam Cung Cẩm ngạc nhiên, vẻ tức giận mặt cũng vơi một chút, : “Biết là ! Không chăm sóc trẻ con như thế nào, thì cách xa Kinh Lan một chút. Ta xảy chuyện giống hôm nay nữa. Nếu , đừng cô là Công chúa, dù là Hoàng thượng động đến con trai , cũng sẽ nương tay!”

Nếu những lời là truyền ngoài, chắc chắn sẽ gây nên sóng gió lớn. Nam Cung Cẩm vẫn , mục đích là vì Mặc Họa hiểu, nàng chỉ quan tâm đến chuyện quan tâm đến , để cô đỡ cho rằng cố tình gây chuyện với cô gây một đống chuyện phiền phức cho nàng.

Nghe Nam Cung Cẩm , trong lòng Mặc Họa cuối cùng cũng bình tĩnh , cô lau vết m.á.u ở khóe môi, : “Tướng gia yên tâm, đảm bảo sẽ nữa! Thiếp về !”

Cô cúi đầu, ngoài, thậm chí dám ngẩng đầu sắc mặt của Thượng Quan Nhược Tịch, sợ thấy vẻ đắc ý, vẻ khinh thường và châm chọc đối với trong mắt đối phương!

Sau khi vài bước, từ đằng xa, cô thấy tiếng chuyện nho nhỏ của họ truyền tới.

“Tướng gia, ngài xuống tay nặng quá, cô cũng chỉ nhéo nhẹ một cái thôi thì giành thằng bé mà. Sau chuyện đó cô cãi với , cũng kịp vấn đề thì ngài chạy tới . Tuy cũng giận dữ, nhưng dù cũng là Công chúa, lẽ nay từng chịu uất ức thế bao giờ!” Thượng Quan Nhược Tịch khẽ thở dài, dù Nam Cung Cẩm cũng trượng phu thực sự của nàng, thế nên nàng mới . Tuy nàng giận vì con trai nhéo, nhưng dù cũng xảy chuyện gì lớn.

Nam Cung Cẩm liếc nàng một cái: “Chính vì cô là Công chúa, nên mới thể nuông chiều! Nếu chỉ bình thản một vài câu, cô sẽ cho rằng kiêng kỵ phận của cô , còn coi trời bằng vung đến mức nào. Chuyện như thế , một là quá đủ !”

Thượng Quan Nhược Tịch ngớ , cũng nàng là vì cho đứa bé, nên thêm gì nữa.

Mặc Họa đến đây, trong lòng cảm thấy đau lòng, thấy may mắn. Thật may khi tướng gia chỉ đ.á.n.h vì nguyên nhân đó thôi, chứ chán ghét . Như chứng tỏ cô vẫn còn hy vọng, đúng ?

Nam Cung Cẩm tít mắt trêu chọc Tiểu Kinh Lan, đưa thằng bé cho Thượng Quan Nhược Tịch, dặn dò: “Sau đừng tùy tiện đưa thằng bé cho khác bế. Hôm nay Mặc Họa là vô ý, nhưng ai liệu xảy chuyện cố ý ? Đến khi đối phương thật, thì chúng hối cũng kịp!”

Thượng Quan Nhược Tịch cũng hôm nay quá sơ suất, đón lấy Quân Kinh Lan gật đầu : “Yên tâm, cũng đảm bảo với ngài, tuyệt đối nữa!”

“Ừm, dù là các phu nhân thế gia tới tìm cô thăm thằng bé, thì cô cũng cứ thẳng rằng Tướng gia dặn , nếu cô mà đưa con cho khác bế, Tướng gia sẽ bỏ cô ngay lập tức. Như dù họ lý do to đến mức nào cũng thể khó dễ cô nữa!” Là phu nhân Thừa tướng, nhiều yến hội Thượng Quan Nhược Tịch xuất hiện, điều vì gần đây sinh con, ở cữ nên mới ngoài mà thôi.

Thượng Quan Nhược Tịch ngẩn : “Nếu , chẳng sẽ đắc tội nhiều ?!” Đắc tội với phu nhân nhà , cũng đồng nghĩa với việc đắc tội đồng nghiệp còn gì.

“Đắc tội sẽ khiến và cô khó chấp nhận hơn là con trai xảy chuyện gì sẽ khiến và cô khó chấp nhận hơn?” Nam Cung Cẩm liếc nàng.

Thượng Quan Nhược Tịch sững sờ một chút, đó vô cùng cảm động: “Ta hiểu !” Vì con trai, Nam Cung Cẩm tiếc đắc tội cả bách quan trong triều, tình nghĩa , nàng thể cảm nhận chứ?!

“Hiểu là . Cô hãy nhớ, nó chỉ là con trai của cô!” Nói xong, chờ nàng phản ứng gì, nàng mất.

Thượng Quan Nhược Tịch mỉm theo bóng Nam Cung Cẩm. Ý của Nam Cung Cẩm là, con trai chỉ của riêng nàng, mà còn là của cả Nam Cung Cẩm nữa, thế nên trách nhiệm chăm sóc Tiểu Kinh Lan cho thật cũng càng nặng nề hơn một chút.

“Hoàng tẩu, cảm thấy đứa bé càng lớn càng giống Hoàng !” Quân T.ử Mạch trầm ngâm .

Thường Quan Nhược Tịch mỉm , dường như thanh thản, yên tâm. là càng ngày càng giống, các đường nét khuôn mặt đổi mỗi ngày, càng lúc càng giống .

“Xin Hoàng tẩu, nhắc đến Hoàng tẩu đau lòng!” Quân T.ử Mạch cúi đầu, mặt đầy vẻ áy náy.

Thượng Quan Nhược Tịch mấy để tâm, nụ mặt càng trở nên thật lòng hơn, hề gượng ép chút nào: “Nếu Hoàng của còn sống, thì thể đứa bé . Mọi chuyện thế gian đều công bằng, so với việc oán trách nó, thì chi bằng chấp nhận hiện thực . Tuy còn nữa, nhưng Kinh Lan ở bên cũng , ít ...” Ít Kinh Lan sẽ thừa nhận nàng là mẫu của nó, tôn trọng nàng. Còn trong đáy lòng, trong ánh mắt của , giờ từng hình bóng nàng.

Quân T.ử Mạch cũng khẽ một tiếng: “Hoàng tẩu, tẩu chuyện thâm sâu hơn nhiều! Hoặc nên là, ánh mắt và suy nghĩ đều rộng mở hơn !”

Thượng Quan Nhược Tịch đáp lời, ánh mắt theo hướng mà Nam Cung Cẩm rời . Ánh mắt rộng mở hơn ? Ở bên cô gái đó lâu như , suy nghĩ thể rộng mở chứ? Cô gái đó, một ma lực cảm hóa bên cạnh, bất luận gặp chuyện gì cũng thể mỉm vui vẻ. Nếu nàng lương thiện, thì nàng cũng hề lương thiện. nàng giống như ánh mặt trời, mang theo ấm tới từng con , chẳng trách… chẳng trách Hoàng thượng đối xử với nàng như .

...

Sau khi ám vệ thủ pháp ẩn khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn kiêu ngạo nhất trong các ám vệ một trở , cuối cùng cơn giận của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng đẩy lên đỉnh điểm! Cùng lúc đó, hai vị lão vương trong Hoàng thất lượt gặp thích khách, mất mạng, còn một vị quận vương thương nặng, ngay cả chính Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng gặp thích khách.

Người tất cả những chuyện , hề quang minh chính đại như Mộ Dung Thiên Thu, khiến chuyện là do ai . Điều khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn suýt tức phát điên!

Trên khuôn mặt còn xinh hơn phụ nữ vài phần của Hoàng Phủ Dạ đầy vẻ lạnh lùng, đôi mắt tím nhạt nhuốm vẻ tàn bạo, sắc mặt cũng nghiêm túc từng . “Hoàng , Yến Kinh Hồng thực sự bản lĩnh lớn đến thế ?”

Có thể là thích khách tay bọn họ, cũng trí tuệ ở một trình độ nhất định . Y còn dám phái đến Đông Lăng ám sát, ngang nhiên đối đầu với Đông Lăng. Người như , thực sự quá nguy hiểm!

Một khả năng thống trị thiên hạ hề đáng sợ, nhưng khả năng như , còn gan liều lĩnh như thế, thì thực sự khiến cảm thấy kinh hãi!

“Bất kể là y , thì cũng tuyệt đối thể giữ !” Đôi mắt màu tím đậm của Hoàng Phủ Hoài Hàn tràn ngập sự tức giận. Ánh mắt còn lạnh hơn núi tuyết vạn năm vài phần, dường như đang cho tất cả rằng, nếu hiện giờ Yến Kinh Hồng mặt , thì sẽ bổ nhào tới mà c.ắ.n c.h.ế.t đối phương chút do dự !

tất cả những chúng phái qua đó đều một trở . Hay là, để thần đích một chuyến?” Hoàng Phủ Dạ lên tiếng đề nghị.

Hoàng Phủ Hoài Hàn trầm mặc một lúc lâu, vẻ mặt mấy bận tâm của Hoàng Phủ Dạ, cuối cùng lạnh lùng : “Không cần , để Long Ảnh vệ !”

Long Ảnh vệ, là lực lượng hộ vệ mạnh mẽ nhất của hoàng thất Đông Lăng, mỗi một trong đó đều sở trường riêng, là cao thủ một hai trong thiên hạ. Lực sát thương của một nhóm như , thua kém gì hàng vạn binh mã. Nếu vì đến lúc thể cách gì khác, thì hoàng thất sẽ gọi lực lượng .

Hoàng Phủ Dạ ngừng một chút, vẩy tay mở quạt , phe phẩy mấy cái, giọng phong lưu hoa lệ mang theo ba phần cợt chậm rãi vang lên: “Hoàng , dùng Long Ảnh vệ liệu đề cao Yến Kinh Hồng ?”

“Trẫm thể mất Long Ảnh vệ, nhưng thể mất !” Giọng lạnh băng vang lên, coi như đáp câu hỏi của .

Tay Hoàng Phủ Dạ khựng , lúc mới hiểu sự lo lắng của Hoàng . Nếu tất cả những chuyện đều là do một tay Yến Kinh Hồng , thì thực lực của đối phương thể coi thường nữa. Ngay cả chuyến , cũng còn thể sống sót trở về . Thế nên cuối cùng Hoàng lựa chọn để Long Ảnh vệ , để tránh cho xảy chuyện gì ngoài ý . “Đa tạ Hoàng yêu thương bảo vệ !”

“Chúng ruột thịt!” Hoàng Phủ Hoài Hàn đáp.

Mà Hoàng Phủ Dạ câu xong, đôi môi như cánh hoa đào khẽ mấp máy, đôi mắt hoa đào lóe lên vẻ tự giễu, ruột thịt... là ruột thịt, nhưng cũng ruột thịt. Mọi thứ thế gian , quả nhiên công bằng, , cũng đồng nghĩa với việc mất ...

...

“Về ?” Giọng trong trẻo bay , cảnh tượng giống như một cô vợ ở nhà chờ chồng ngoài về nhà .

Khóe môi Nam Cung Cẩm khẽ run rẩy, hình như phận của hai họ đảo ngược . Không còn rốt cuộc ai là nam ai là nữ nữa! “Ừm, về .”

Nàng bước trong phòng, xuống đối diện . Lúc đang phê duyệt tấu chương, thấy nàng mặt , cũng chỉ ngước mắt lên nàng một cái cúi đầu tiếp tục xử lý chính sự. Nam Cung Cẩm bên , chống cằm . Nàng chợt hiểu ý của câu ‘Lúc đàn ông nghiêm túc việc là lúc quyến rũ nhất’! Bây giờ tên , càng thấy trai hơn cơ chứ!

“Ta với một chuyện !” Tuy trạng thái , nhưng nàng vẫn lên tiếng phá vỡ nó.

Đầu bút ngừng , chỉ khẽ ‘ừ’ một tiếng hiệu cho nàng tiếp.

“Ngày mai cùng tên Mộ Dung đoạn tụ Ngọc Môn quan một chuyến, xem tình hình chiến sự thế nào!” Nàng lên dây cót tinh thần , đó khi kịp nổi giận, vội tiếp, “ mà… nhưng mà với rằng đưa cùng . Hắn cũng đồng ý !”

Nói đến nửa câu , sắc mặt của mới từ từ dịu : “Ừ!”

Hắn đáp một tiếng cúi đầu việc. Có một việc vốn đều giao cho Tề Quốc công và Vân Dật giúp xử lý, nhưng cũng chính vì cho Vân gia quá nhiều quyền lực và sự tín nhiệm, nên mới khiến vài gia tộc lớn khác phản cảm. Do đó, hiện giờ chỉ thể tự thôi.

Nam Cung Cẩm nhàm chán, gục đầu xuống bàn . Làm Hoàng đế chẳng sướng gì cả! Bận c.h.ế.t !

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ cửa ‘cộc cộc’, tiếng hạ nhân vang lên ở bên ngoài: “Tướng gia, Mộc cô nương đến !”

“Mời ! Ta cũng đang gặp cô , ngờ cô tự đến!” Thế gọi là thần giao cách cảm ?

Mộc Nguyệt Kỳ mặc một bộ váy tím bước , phong thái hề giảm chút nào so với năm ngoái, nhưng sắc mặt bợt bạt như ốm nặng mới dậy: “Ta tới để cảm ơn !”

“Không cần khách , tỷ khỏe hơn chút nào ?” Lúc Mộc Nguyệt Kỳ về, chân rắn độc c.ắ.n thương, may mà cô thông minh, buộc chặt một sợi dây thừng đùi, ngăn cho độc lan , cũng may mà Nam Cung Cẩm trị thương giúp cô , nếu đổi là bất kỳ một đại phu nào đó, thì cũng sẽ phế luôn cái chân mất. Thế nên cô mới tới để cảm ơn.

“Không nữa . Chuyện với chứ?”

Nam Cung Cẩm mỉm : “Đã hứa với tỷ sẽ , thì thể nhiều lời ! Có điều, cảm thấy để chuyện sẽ hơn, nhưng tỷ cứ kiên quyết ...”

“Ừm!” Mộc Nguyệt Kỳ gật đầu. Đây cũng chính là lý do cô tới đây. Cô chỉ hỏi Nam Cung Cẩm thôi. Nếu để rắn độc cắn, e rằng sẽ càng áy náy hoặc cảm động hơn. áy náy cảm động, cũng đều thứ mà Mộc Nguyệt Kỳ cô .

Nam Cung Cẩm sang chiếc ghế dài bên cạnh, : “Tỷ .”

Mộc Nguyệt Kỳ gật đầu, nhưng sang bên mới chú ý đến Bách Lý Kinh Hồng. Cô thoáng ngớ một chút, đó : “Thôi phiền nữa. Ta về đây!”

“Từ từ ! Ta một chuyện nhờ tỷ!” Nam Cung Cẩm dậy ngăn cô .

Mộc Nguyệt Kỳ : “Nói , đừng khách sáo. Chỉ cần là chuyện thể , chắc chắn sẽ chối từ!”

“Ta xa một thời gian, nhưng trong phủ thừa tướng , trừ tỷ thì ai võ công cao cường bằng Mặc Họa nữa. Thế nên, hy vọng tỷ thể chú ý quan tâm đến Kinh Lan một chút giúp !” Mặc Họa đó, nhất nên đề phòng chút thì hơn, còn cả Hoàng quý phi ở trong Hoàng cung nữa. Nếu võ công bảo vệ, thì nàng thực sự yên tâm .

Mộc Nguyệt Kỳ gật đầu: “Được , yên tâm ! Chuyện cứ giao cho . Chỉ cần ở đây, bất kỳ ai cũng thể động một sợi tóc của Kinh Lan.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-20-thua-tuong-khong-co-chim.html.]

“Vậy cảm ơn tỷ . thấy Kinh Lan ở trong phủ Thừa tướng vẫn an lắm. Thế nên hy vọng tỷ thể đưa thằng bé đến chỗ ca ca ở vài ngày. Như cũng yên tâm hơn!” Nàng vốn định đưa thẳng Thượng Quan Nhược Tịch và tiểu Kinh Lan sang chỗ Thượng Quan Cẩn Duệ ở vài hôm, nhưng giờ nếu Mộc Nguyệt Kỳ ở đây, thì cùng sang đó luôn cho tiện. Chưa chừng khi hai qua một năm , khi cháy lửa tình chứ.

Nghe Mộc Nguyệt Kỳ vui lắm. Không gặp Thượng Quan Cẩn Duệ, nhưng từng đuổi , giờ mặt dầy qua đó ở, Mộc Nguyệt Kỳ cô hạng còn thể diện như thế. “Nếu họ qua đó , thì bên đó cũng nhiều cao thủ, hẳn sẽ xảy chuyện gì . Như cần qua nữa nhé?”

“Tỷ nhận lời giúp mà? Làm thể nuốt lời nhanh thế chứ?” Nam Cung Cẩm kiên quyết buông tha.

Cuối cùng, Mộc Nguyệt Kỳ còn cách nào khác, đành : “Thôi thì đành !”

“Vậy phiền tỷ nhé!”

Mộc Nguyệt Kỳ về, Nam Cung Cẩm liền thư cho Thượng Quan Cẩn Duệ. Nàng tin tưởng năng lực của Duệ ca ca, đến lúc đó, dù ở nhà, nếu của hoàng cung tới gây chuyện, thì dù võ công họ giỏi đến mấy cũng thể đắc thủ , thế nên nàng nhất định nước cờ .

Bách Lý Kinh Hồng cũng gì nhiều, chỉ lẳng lặng việc của . Đột nhiên, chợt nhớ một chuyện, ngước mắt hỏi: “Hủy ?”

Sau khi về, hình như từng thấy Hủy.

Nam Cung Cẩm xua tay: “Yên tâm , chẳng lẽ còn thể ăn của ? Hắn đang ở bên chỗ Băng Tâm , hai đó đạt thành điều kiện gì mà gần đây đang trợ thủ cho cô !” Băng Tâm giỏi thật!

Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, cũng hỏi thêm gì nữa.

...

Ngày hôm , mới hừng đông, sự sắp xếp của Nam Cung Cẩm, Mộc Nguyệt Kỳ, Thượng Quan Nhược Tịch, Quân T.ử Mạch, Quân Kinh Lan nhân lúc trời còn tối, di chuyển sang bên phủ của Thượng Quan Cẩn Duệ . Cả phủ Thừa tướng, đều một ai chuyện , cho đến tận sáng ngày hôm nữa mới hạ nhân họ mất tích .

Sau khi trời sáng hẳn, Long liễn khỏi Hoàng cung. Nam Cung Cẩm là thần tử, trong tình huống thể nào trong xe ngựa , bèn cùng với Bách Lý Kinh Hồng mỗi cưỡi một con ngựa đằng . Hôm nay Nam Cung Cẩm mặc một bộ quan phục màu tím nhạt, còn Bách Lý Kinh Hồng mặc một bộ áo gấm màu tím nhạt phối với chiếc đai lưng màu bạc. Hai đều khoác áo lông chồn cùng màu, vô cùng xứng đôi.

Cảnh tượng khiến cho Mộ Dung Thiên Thu ở trong long liễn cảm thấy cực kỳ khó chịu!

Đôi mắt màu xanh lục lóe lên tia sáng âm u hai . Bên trái Nam Cung Cẩm là Bách Lý Kinh Hồng, bên là Lãnh T.ử Hàn cưỡi ngựa. Tiểu t.ử lúc thì vài câu với bên trái, lúc thì mấy câu với bên , cực kỳ cảm giác trái ôm ấp.

Vị Hoàng đế nào đó trầm mặc một lúc lâu, quét ánh mắt tàn độc về phía nội thị giám, : “Đi hỏi Yến Kinh Hồng xem, hầu hạ vương giá xuất hành mà thể trò chuyện vui vẻ như thế hả?”

Nội thị giám nuốt nước miếng một cái, vội vàng đáp ‘ chạy xuống .

Nam Cung Cẩm cưỡi ngựa, đường ngắm phong cảnh, mỹ nam, trò chuyện vui vẻ, thỏa mãn c.h.ế.t . Đột nhiên, tên thái giám c.h.ế.t tiệt chạy tới ngựa của nàng : “Thừa tướng đại nhân, Hoàng thượng sai nô tài xuống hỏi ngài một câu, là hầu hạ vương giá xuất hành mà thể trò chuyện vui vẻ thế ?”

Thế nên, nụ tươi mặt Nam Cung Cẩm lập tức cứng , trong lòng thầm c.h.ử.i tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt đó cả trăm ngàn , đó nghiến răng nghiến lợi : “Ta ! phiền công công nhận với Hoàng thượng giúp bản quan. Nói là bản quan lỗ mãng quá!” Nói chuyện cũng cho ! c.h.ế.t mà!

Nội thị giám bẩm báo với Mộ Dung Thiên Thu, đó mấy cũng chuyện nữa, tâm trạng của Mộ Dung Thiên Thu hẳn lên. Qua một lúc, trời dần dần đổ mưa nhỏ, nhóm hạ nhân vội vàng đưa cho ba mỗi một chiếc ô để che.

Thế nên, mưa rơi xuống, Nam Cung Cẩm ấm ức nửa ngày chuyện, cuối cùng cũng thể . Nàng sang vui vẻ hào hứng trò chuyện với Bách Lý Kinh Hồng, với Lãnh T.ử Hàn, trời, đất, phong cảnh, cảnh tuyết, cao hứng vô cùng.

Thế nên, sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu đen xì xì, sai nội thị giám lặp lời một nữa, cũng cảnh cáo nếu còn tái phạm sẽ xử phạt.

Nam Cung Cẩm ngang nhiên đầy lý lẽ với nội thị giám: “Hoàng thượng chỉ về tiếng gió, chứ về tiếng mưa . Giờ trời đang mưa, chúng thể chuyện?”

* Ở đây Nam Cung Cẩm chơi chữ: Nói chuyện vui vẻ là “风生”, nhưng Nam Cung Cẩm cố tình bẻ thành “Nói về tiếng gió” [风声], lấy cớ bắt bẻ Mộ Dung Thiên Thu.

Nội thị giám còn gì, môi mấp ma mấp máy một lúc cũng tìm lời nào phản bác. Do đó gã đành về chỗ Mộ Dung Thiên Thu, truyền đạt lời của Yến Kinh Hồng, khiến Mộ Dung Thiên Thu tức đến xanh mặt! Tên tiểu t.ử to gan gớm nhỉ, còn dám chơi tiểu xảo với !!! Hắn với nội thị giám: “Nói với y, cũng trò chuyện về tiếng mưa!”

“Vâng!” Nội thị giám toát mồ hôi, truyền ý chỉ.

Lần Nam Cung Cẩm lời, vì mục đích của nàng vốn chỉ là chặn họng Mộ Dung Thiên Thu một chút cho tiêu giận thôi!

Họ cưỡi ngựa nửa ngày, cuối cùng cũng đến dịch trạm, bèn xuống ngựa ăn cơm. Hành trình sắp xếp căng, lộ trình du ngoạn, thắng cảnh gì đó, thế nên dùng cơm xong, tất cả tiếp tục lên đường.

Mà bữa cơm , Mộ Dung Thiên Thu cũng ăn trong tâm trạng vô cùng ấm ức. Một một bàn, mà Nam Cung Cẩm, Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn thì một bàn, tiếp tục khiến càng lộ rõ vẻ cô độc! Thế nên, trong cơn giận dữ, bèn gọi Yến Kinh Hồng sang ăn cơm với . khi tiểu t.ử qua bàn chẳng chẳng rằng, cúi đầu ăn cơm quy củ, khiến Mộ Dung Thiên Thu cực kỳ bực bội và vô cùng thất bại!

Ở bên bọn họ thì nhiều như , ở bên năng gì ?!

“Yến khanh?” Giọng âm u vang lên.

“Có thần!” Y cung kính cúi đầu.

Chính cái dáng vẻ cung kính khiến trong lòng Mộ Dung Thiên Thu như bùng lửa lên , “Khanh lời gì với trẫm ?”

“Có ạ!” Nam Cung Cẩm nghiêm túc, ngước mắt , “Hoàng thượng, thần cho rằng ngài nên ngăn cản thần chuyện đường , vì mãi mà câu nào, thực sự nhàm chán!”

Đây là lời mà y ư?! Ngọn lửa giận như thiêu đốt trong lòng Mộ Dung Thiên Thu, tức tối đặt đũa xuống, dậy thẳng: “Trẫm ăn no ! Xuất phát!”

“Hoàng thượng, thần vẫn ăn no!” Nam Cung Cẩm cố tình với theo.

“...”

Thấy gì, Nam Cung Cẩm bổ sung thêm: “Lúc thần ăn no, thì thực sự cực kỳ thích chuyện, thích trò chuyện tiếng gió tiếng mưa đường! Hơn nữa, còn vô cùng dũng cảm, bất chấp tính mạng luôn. Dù kề d.a.o lên cổ thần, thần cũng vẫn kìm chuyện điên cuồng!”

“Mau ăn !” Mặt Mộ Dung Thiên Thu sa sầm xuống, gầm lên quát Yến Kinh Hồng.

Sau đó, tốc độ của Yến Kinh Hồng thực sự nhanh, nhưng mỗi chỉ ăn một miếng nhỏ, chẳng khác nào mỗi miếng gắp một hạt cơm, khiến Mộ Dung Thiên Thu tức xanh mặt, chỉ đạp cả tên tiểu t.ử với bàn ăn thẳng bên ngoài thôi!

Sau khi ăn xong, cả đoàn tiếp tục lên đường.

Họ cứ dừng, dừng như đến Ngọc Môn quan. Trên đường hầu như năng gì, chờ đến lúc đến nơi, Nam Cung Cẩm cảm giác như môi sắp hỏng vì nghẹn luôn .

Chủ thành Tào Ly Mã và Đại tướng Vương T.ử Dịch trấn thủ biên cương cùng khỏi thành nghênh đón.

Các quan quỳ đầy cửa thành. Mộ Dung Thiên Thu xuống xe, mặc thường phục màu đen, khuôn mặt tuấn tú vô song lướt qua , khí chất uy nghiêm ngạo nghễ đặc trưng của bậc đế vương tản , đè ép xuống khiến một nữa hô to câu vạn tuế. Đương nhiên, dân chúng và binh sĩ là những vui mừng nhất. Hoàng thượng đến đây, chỉ thể cổ vũ ý chí chiến đấu, mà còn thể thu lòng dân.

“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

“Đứng lên !” Giọng của Mộ Dung Thiên Thu vang lên, ánh mắt trong thành cũng thêm vài phần hưng phấn, sự hưng phấn của loài động vật ăn thịt khi thấy máu.

“Tạ ơn hoàng thượng!” Mọi dậy, Tào Li Mã sải bước tới mặt họ, khống chế sự kích động và hưng phấn đang sục sôi trong lòng . Được thấy thiên nhan, là mơ ước lớn nhất của mỗi đại thần đóng tại nơi xa, “Hoàng thượng, thần sắp xếp thỏa phòng của ngài và vương gia, thừa tướng đại nhân, cùng với vị… công t.ử ạ. Giờ cũng bày yến tiệc để đón gió tẩy trần cho ngài, cung nghênh Hoàng thượng!”

Mộ Dung Thiên Thu gật đầu, nhấc chân . Tào Li Mã lưng , cùng Vương T.ử Dịch gật đầu với Lãnh T.ử Hàn và Nam Cung Cẩm. Ánh mắt Vương T.ử Dịch Nam Cung Cẩm phần cung kính, vì loạn Hoản Nam, chính là nhờ kế sách của vị Thừa tướng đại nhân mới dẹp yên . Lúc đó cũng may mắn chiến trường Hoản Nam một , chứng kiến sự thần kỳ của kế sách đó từ cách gần, cũng cho một gợi ý lớn. Chính vì thế, vô cùng sùng bái Yến Kinh Hồng!

Tào Li Mã cũng cung kính với Nam Cung Cẩm, điều, trong sự cung kính đó thêm phần nịnh bợ. Ai mà quan hệ của Thừa tướng và Hoàng thượng chứ, nếu bám lên Thừa tướng, thì sợ gì rời khỏi cái đất khỉ ho cò gáy còn thường xuyên xảy chiến trận ? “Thừa tướng đại nhân, mời ngài!”

Nam Cung Cẩm thấy nịnh nọt như , cũng bất giác nhiều thêm một chút: “Vị đại nhân là?”

“Hạ quan là Tào Li Mã, chủ thành của Ngọc Môn quan, tham kiến Thừa tướng đại nhân!” Hắn xun xoe đáp.

Khóe môi Nam Cung Cẩm giật giật vài cái: “Ngươi tên ngươi là gì?” Là “đờ mờ ngươi” ? Nàng nhầm đấy chứ?

“Hạ quan tên là Tào Li Mã ạ!” Tiếng địa phương của rõ ràng ?

Nam Cung Cẩm cạn lời, nuốt nước miếng một cái, buồn dám , khẽ gật đầu trong. Lãnh T.ử Hàn và Bách Lý Kinh Hồng khó hiểu với phản ứng của nàng, trong theo. Bản Tào Li Mã cũng cảm thấy kỳ lạ, gì sai ?

“Đang ?” Giọng thanh thanh trong trẻo vang lên bên tai. Từ lúc trong, nàng vẫn luôn , cũng đang cái gì.

Lãnh T.ử Hàn cũng theo, mặt đầy vẻ thắc mắc.

“Hai cảm thấy tên của ông buồn ? Ai đời tên là “Đờ mờ ngươi”, ha ha...” Tiếng to vang lên chút che đậy.

Người phía chỉ thấy tiếng của y chứ thấy câu của y, thế nên cũng họ đang gì. Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn đều đầu , đồng chí Tào Li Mã một cái. Hai , một thì cong khoe môi nở nụ tà, ánh mắt còn mang theo vẻ trêu chọc rõ rệt, giống như đang một con khỉ . Còn một , thì mím chặt đôi môi mỏng, dường như đang cố nhịn gì đó, trong mắt mang theo vẻ như như , giống như một con khỉ hiếm đời.

Sau đó, hai cùng chỗ khác, đầu bước tiếp.

Tào Li Mã vô cùng khó hiểu, vò đầu bứt tai theo họ, thế nên, thời khắc càng giống một con khỉ hơn!

Sau khi thành , họ dự yến tiệc. Mộ Dung Thiên Thu ghế chính, dám Nam Cung Cẩm phân bàn , dựa theo chức quan để sắp xếp. Vương T.ử Dịch ngừng bẩm báo tình hình chiến sự, theo cách của , thì tình hình hiện giờ khả quan, về cơ bản, bao lâu nữa là thể dập tắt chiến loạn .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mộ Dung Thiên Thu câu cũng vẻ cao hứng tán thưởng gì như họ phỏng đoán, ngược còn vẻ trầm ngâm, thất vọng, chỉ gật đầu hiệu .

Nhóm đại thần nhất thời đoán tâm tư của đế vương, chỉ thể sang , dám nhiều.

Không lâu , một đám ca cơ múa hát xuất hiện, trong đó thiểu vưu vật mà Tào Li Mã tốn bao nhiêu công sức để tìm về, hình gợi cảm, thua gì đám ca cơ trong tiệc ngắm hoa Nam Cung Cẩm chơi xỏ lôi hết về thanh lâu đó.

Đám ca cơ vũ cơ uốn éo cơ thể như rắn, hát , bộ n.g.ự.c căng đầy lộ một nửa, cơ thể uốn éo thành các động tác độ khó cực cao, rốn cũng lộ ngoài, ánh mắt như tơ lụa, giỏi trong việc dụ dỗ, quyến rũ khác.

thì đ.á.n.h mắt với Mộ Dung Thiên Thu, là với Lãnh T.ử Hàn, cũng hướng về Nam Cung Cẩm. Trước khi họ đây giới thiệu cho họ phận của mấy bên ngoài . Mà lúc , nhóm ca cơ cũng nhận mệnh lệnh, ai quyến rũ ai. Bách Lý Kinh Hồng với phận nam sủng đó, vốn là để ý đến, nhưng dung mạo tuyệt mỹ của khiến ít cô nàng động lòng, nảy ý đồ riêng.

Nam Cung Cẩm khỏi khen ngợi một tiếng: “Nhảy lắm, vòng eo lắc còn hơn cả rắn!”

Đám vũ cơ mừng rỡ, đầu y, thấy trong mắt y chỉ là sự tán thưởng, d.ụ.c vọng, nên khỏi càng cố gắng hơn.

Từ đó, điệu múa vốn nóng bỏng, mấy câu kích động của Nam Cung Cẩm càng đẩy thêm lên một tầng cao mới, càng nóng bỏng, quyến rũ hơn. Không ít đàn ông đều bắt đầu thở dồn dập, ngay cả Vương T.ử Dịch là võ tướng mà trong mắt cũng bắt đầu nhuốm chút tình dục.

Chỉ Bách Lý Kinh Hồng vẫn lạnh lùng thản nhiên, Lãnh T.ử Hàn vẫn vẻ tà phái như cũ, Nam Cung Cẩm càng ngày càng tán thưởng, còn Mộ Dung Thiên Thu như như , mê hoặc , mê hoặc đây.

Đột nhiên, một vũ cơ lắc đến bên cạnh Mộ Dung Thiên Thu, vòng eo mềm mại ngã về phía . Mỹ nhân lao lòng, lý nào đón nhận?

Mộ Dung Thiên Thu một tiếng, đón lấy cô , đó đưa tay sờ thẳng lên n.g.ự.c cô chút do dự, bắt đầu nắn bóp e ngại đang ở mặt . Rõ ràng vũ cơ đó kinh hãi, ngờ Hoàng thượng dứt khoát như . Sau đó kéo tay một cái, tấm vải mỏng manh n.g.ự.c cô còn nữa. Vũ cơ sợ đến mức kêu lên, nửa cứ thế lồ lộ trong gió khiến ít đàn ông đều nuốt nước miếng. Mà ánh mắt tàn độc của Mộ Dung Thiên Thu chỉ quét lên , hỏi: “Tên là gì? Làm vũ cơ chẳng là để mặc thoải mái chơi đùa ?”

Vũ cơ suýt chảy nước mắt, tất cả đám vũ cơ đều là gái trinh, thầm mong thể nhân cơ hội để trèo lên cành cao, nên mới phí tâm trí sức lực để học điệu múa lộ liễu như , giờ nhiều thế thấy cơ thể, cung chẳng mơ giữa ban ngày ? đối phương là Hoàng đế, dù cô đầy một bụng ấm ức cũng chẳng thể gì.

Mộ Dung Thiên Thu hừ lạnh một tiếng: “Mất hết cả hứng, c.h.é.m !”

“Vâng!” Tào Li Mã sợ đến trắng bệch mặt mũi, vội vàng đáp một tiếng vẫy tay, lập tức lôi vũ cơ xuống. Lòng cô gái như tro tàn, cũng cầu xin gì, vì cô hôm nay cô thể tránh cái c.h.ế.t. Hoàng thượng ý đưa cô cung, thì dù hôm nay chạm , hẳn cũng sẽ cho những khác cũng chạm nữa. Thế nên, con đường duy nhất của cô cũng chỉ con đường c.h.ế.t thôi.

Trong lòng các vũ cơ khác đều sợ hãi, càng sức để nhảy múa hơn, để tránh cho Hoàng thượng bất mãn lôi họ chém.

Lúc , Nam Cung Cẩm trầm giọng thở dài: “Cần gì chứ.” Chỉ vỏn vẹn ba chữ truyền tai tất cả ở đây, bao gồm cả vũ cơ kéo ngoài . thế, cần gì chứ, cô vốn là con gái nhà giàu, vì trèo lên cành cao mới rơi bước đường . Ai ngờ đến cuối cùng, còn kịp sờ phú quý vinh hoa, mất mạng , cần gì chứ?! giờ hối hận, cũng quá muộn màng!

Các vũ cơ dễ chọc Hoàng thượng, đương nhiên nhắm đến những khác. Mà câu thở dài thương hoa tiếc ngọc của Nam Cung Cẩm cũng giành cảm tình của các mỹ nhân. Một vũ cơ đảo đến mặt Nam Cung Cẩm ánh mắt chăm chú như như của Mộ Dung Thiên Thu. Sau khi bước tới bên y, một cái ly bay từ , đập chân cô !

Cú ngã , nếu theo góc độ và lực đánh, thì hẳn là sẽ ngã giữa điện. vì đạt mục đích của , cũng dựa khả năng nhảy múa xuất sắc của , cô xoay ở một góc khiến thể tin nổi, đó ngã thẳng về phía Nam Cung Cẩm!

Nam Cung Cẩm tỏ vẻ gì, ôm cô gái để thể hiện với rằng là đàn ông bình thường cũng .

, khi cô gái ngã mạnh xuống, tay đặt thẳng đũng quần Nam Cung Cẩm! Sau đó, mắt cô trợn trừng lên dám tin, đầu Nam Cung Cẩm, thừa tướng… chim ư?!

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...