Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 20:.1 Dĩ Mạch, Lấy Ván Giặt Đồ Ra Đây!!!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩm Bình kỹ vật thể bất minh ở sàn nhà, đầu óc trống rỗng. Mà bên cạnh nàng lúc chợt nảy lên nguyện vọng biến mất khỏi căn phòng trong khoảnh khắc, gương mặt lãnh đạm bạc cả , trong đầu vang lên những tiếng binh binh bốp bốp, tràn ngập hình ảnh hành hung thê thê t.h.ả.m thảm.

“Bách Lý Kinh Hồng!!!” Mấy chữ rít qua kẽ răng vang lên.

Đầu óc Bách Lý Kinh Hồng đình trệ mất một lúc, như rút não, kéo chăn che lên mặt: “Ta đang ngủ.” Một giọt mồ hôi lớn rớt xuống gáy, viên t.h.u.ố.c đó vẫn luôn ở trong tay , vì tai nàng thính, nếu đường mà ném chắc chắn sẽ phát hiện. Cũng nghĩ đến chuyện ăn viên t.h.u.ố.c đó, nhưng nếu ăn chẳng khác nào một sự sỉ nhục đối với một đàn ông như . Làm gì chuyện ở bên yêu đầu tiên mà còn ăn xuân d.ư.ợ.c chứ? Ai ngờ… cuối cùng nàng đột ngột lật , hất rơi viên t.h.u.ố.c mà lén lút giấu chăn xuống…

Đang ngủ ?!!! Khóe miệng cô nàng nào đó giật giật, khuôn mặt trái xoan như kéo dài , khác mặt con lừa là mấy. Nàng , giật mạnh chăn , nhéo mạnh tai cho phép thanh minh: “Con nó, trúng xuân d.ư.ợ.c còn phát tác đến nửa ngày như . Mẹ nó chứ, ngứa đòn ?” Mẹ kiếp, thắt lưng như vỡ vụn cả , hóa tên c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm giả vờ!!!

Tai nhéo lên, mặt lập tức tràn ngập vẻ hổ, nhưng nhéo tai và đ.á.n.h đòn thì cái nào thê t.h.ả.m hơn? Thầm so sánh trong lòng một chút, đột nhiên tâm trạng cũng bình tĩnh hơn nhiều. ánh mắt vẫn rũ xuống một góc sáu mươi độ, giấu vẻ lúng túng của .

Dĩ Mạch và Linh Nhi ở ngoài cửa đều giật trợn trừng mắt đối thoại ở trong phòng. Không nhầm chứ? Điện hạ trúng xuân d.ư.ợ.c mà còn… Ôi trời ơi!!! Có điện hạ quá thâm hiểm ?!!!

“Tự xem, xử lý thế nào ?” Nàng nghiến răng .

Hắn sững một chút, cảm giác tai vẫn đang trong tay nàng, liền lật đè lên nàng, giọng thanh lãnh vang lên: “Ta .” Đè nàng xuống, đương nhiên nàng sẽ trừng trị nữa.

“Biến !” Hắn định giở trò ?! Đang định bùng cháy, bên tai thấy tiếng nhè nhẹ như mây trời của : “Đã qua bước , sẽ còn dư phần cho Lãnh T.ử Hàn chen chân nữa đúng ?”

Tô Cẩm Bình khựng một chút mới hiểu thì chủ ý của là như , cảm giác bất lực nồng đậm dâng lên, c.ắ.n mạnh một cái vai , c.ắ.n đến khi trong miệng ngửi thấy mùi m.á.u tanh, nàng mới cảm thấy cơn giận nguôi một chút: “Lãnh T.ử Hàn là bằng hữu, từ tới giờ từng cơ hội chen chân giữa !” Ở bên nàng chẳng lẽ bất an đến ? So với khả năng trêu hoa ghẹo nguyệt vạn si mê của thì nàng còn hơn chán vạn chứ?!!!

Nghe câu , mới cúi đầu , ngay cả bả vai nàng c.ắ.n chảy m.á.u cũng còn thấy đau nữa. Hắn vòng tay ôm chặt eo nàng, độc đoán tuyên bố chủ quyền của : “Nàng là của !”

Nàng là của ! Không nhiều từ ngữ dư thừa, chỉ bốn chữ thôi, nàng là của !

“Chàng cũng là của !” Giọng ngông cuồng cho phép nghi ngờ.

Câu dứt, trong phòng chợt im lặng lâu, lâu , mới đỏ mặt một chữ: “Ừ!” Không thoải mái như khi chính câu , đáp lời của nàng, cứ cảm thấy trong lòng như một rào cản khó vượt qua, khó thể mở miệng , nên mới do dự một lúc lâu như .

Tô Cẩm Bình một tiếng , thầm lắc đầu bó tay, cũng một nữa dựng thẳng ngón giữa với ánh mắt chọn của , đúng là trong ngoài bất nhất! Nàng lên đỉnh màn, trầm mặc, một giây, hai giây, ba giây, một tia sáng chợt lóe trong đầu nàng, sát khí bùng lên, há miệng hét to: “Bách Lý Kinh Hồng, nghĩ đ.á.n.h trống lảng thì sẽ quên mất chuyện gây hả?!”

“Giáo chủ, đừng quá đau lòng!” Phá mặt Lãnh T.ử Hàn, mặt đầy vẻ cảm thông.

Lúc , đàn ông mặc xiêm y đen tuyền, ngông cuồng thần bí như ma quỷ trong đêm tối, đang nóc nhà cách đó xa, tà áo và mái tóc đen như mực cùng bay lên trong gió, vạt áo nửa mở , chất lỏng trong suốt chảy dài xuống giữa ngực. Nghe Phá , chỉ ngửa đầu dốc một ngụm rượu trong miệng, đường nét khuôn mặt tao nhã nhưng như vẽ một hình ảnh đầy tang thương.

Chiều nay dẫn dụ về phía Đông Lăng, sắp khỏi Nam Nhạc bỗng giật nghĩ , thủ của Dật tồi, trong thiên hạ mấy thể thương, vô duyên vô cớ gặp chuyện ? Phá điều tra hướng phát tin tức , thì manh mối đều chỉ thẳng về một vị trí, là mưu kế của Bách Lý Kinh Hồng! Hắn mang tâm trạng ngập tràn lửa giận về gặp ngay tình cảnh

Thanh Long thận trọng quan sát sắc mặt của Lãnh T.ử Hàn: “Giáo chủ, ngài…” mấy lời tiếp theo y thế nào.

“Sao hả? Muốn hỏi xem bản tôn khó chịu ?” Hắn sang y, khóe môi cương nghị cong lên , nhưng nụ đó chỉ khiến lòng chua xót hơn.

Hắn dứt lời, Thanh Long lập tức cúi đầu.

“Nếu ngươi ngày đầu tiên khi bản tôn đến Nam Nhạc thấy hình ảnh gì, thì ngươi sẽ bản tôn đau lòng!” , đau lòng, vì đau đến tê dại từ lâu . Hắn tình cảm của họ là từ hai phía, cũng là kẻ thừa thãi, nhưng vẫn luôn tự lừa dối . Ngày đó, nếu đến thì hai họ cũng đến bước . Hắn đến chẳng qua cũng chỉ khiến họ chậm vài ngày mà thôi!

Hôm nay mới bừng tỉnh, thì giáo chủ Ma Giáo Lãnh T.ử Hàn mà trong thiên hạ chỉ tên sợ vỡ mật, cũng lúc đau lòng…

Thanh Long khẽ nhíu mày hiểu.

Lãnh T.ử Hàn giải thích nhiều, ngửa đầu uống một ngụm rượu nữa, đôi mắt đen láy như tỏa sáng ánh trăng. Hắn hít sâu một , : “Lui !”

“Giáo chủ…” Tuy bình thường rảnh rỗi luôn thích trêu ghẹo giáo chủ, nhưng bọn họ cũng hiện giờ giáo chủ hẳn khó chịu, nếu thật thì vẫn chút yên tâm.

Gọi một tiếng thấy ai đáp , mấy cũng thở dài chán nản rời , chỉ còn một Phá vẫn yên nhúc nhích. Chờ mấy đại hộ pháp xa, y mới : “Giáo chủ, thật cũng chẳng gì ghê gớm lắm, chúng vẫn thể…”

“Cướp , liệu cướp trái tim ?” Giọng ngang tàng vang lên, ngữ điệu phóng túng, thoải mái như . Dù thừa nhận, nhưng thể thừa nhận rằng thua, thua t.h.ả.m hại!!! Trong lòng nàng còn hình bóng của nữa, một chút nào! Khi còn ở bên nàng, từng nghĩ đến chuyện thích thích, chỉ cho rằng năm đó nàng cứu thì nàng sẽ là mà Lãnh T.ử Hàn bảo vệ suốt cả đời. đến thời khắc , mới thì chìm đắm từ lâu, đến thể kiềm chế . Có điều, trong mắt nàng bây giờ còn sự hiện hữu của nữa, cho dù chỉ là một chút cũng

Phá giật , đó quả thật là chuyện thể thừa nhận. Giáo chủ quá bận tâm đến thói đời, nếu thật sự thích cô gái , thì dù nàng xử nữ, giáo chủ cũng sẽ để ý. Chỉ là, cô gái thích giáo chủ, nếu cũng sẽ trói giáo chủ mang lĩnh thưởng!

“Phá, ngươi tin , thật lúc một trận thật thoải mái…” Nói xong, tia sáng trong đôi mắt đen như càng sâu thêm.

thể, thể , vì là Lãnh T.ử Hàn! Sự tồn tại của giống như một vị thần ánh mắt của hàng vạn vạn . Dưới tiếng tăm lừng lẫy của , tư cách để buông lỏng cảm xúc của chính nữa. Nếu , những coi là chỗ dựa, là hậu thuẫn sẽ đây?!

Phá cúi đầu, môi mấp máy nhưng lời nào.

Thấy y cúi đầu đáp, Lãnh T.ử Hàn bỗng hít sâu một , dùng sức ném mạnh vò rượu trong tay xa, tiếng vỡ loảng xoảng vang lên, giống như trong trái tim , gì đó nát vụn, chỉ còn những mảnh vỡ mà thôi! Hắn cong môi , phóng túng, thoải mái: “Thôi quên ! Nếu đây là hạnh phúc mà nàng chọn, sẽ giúp nàng!”

Từ xưa tới nay, Lãnh T.ử Hàn cầm lên bỏ xuống . Thích, là yêu, cũng nhất định ở bên . Ngoài đồng hành, còn bảo vệ nữa.

Phá đang định gì đó, thì bên cạnh tung nhảy xuống: “Giáo chủ, ngài ?”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Ngủ!” Trừ ngủ , thật sự còn nữa. Nếu ở Đông Lăng, còn thể kéo Hoàng Phủ Dật ngoài uống rượu cho say, nhưng ở Nam Nhạc, đến thuận mắt một chút cũng chẳng , đành ngủ thôi, còn đau đớn nữa.

Hủy ở cách đó xa thấy một bóng đen lướt phòng của Lãnh T.ử Hàn, mi tâm nhức nhối! Xem , Lãnh T.ử Hàn chuyện xảy tối nay. đó trọng điểm, trọng điểm là ! Khó khăn lắm mới nghĩ cách dẫn dụ , giờ về . Mình tiếp tục vắt óc suy nghĩ thôi!!!

Tô Cẩm Bình nhanh chóng mặc y phục gọn gàng, tà ác bên cạnh khuôn mặt tuyệt mỹ của : “Chàng xem, nên xử lý thế nào?” Giọng âm u khủng bố vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-20-1-di-mach-lay-van-giat-do-ra-day.html.]

Hắn cúi đầu, lẳng lặng mặc quần áo một lời nào, cài vạt áo xong, mồ hôi lạnh ướt đẫm gáy, cũng như run lên, ấp a ấp úng một lúc lâu mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Chìa khóa ?”

“Giờ của bà đây, nghĩ mấy chiếc chìa khóa còn sức hấp dẫn với bà đây ?” Ở tay ai thì gì khác chứ?

“Vậy…” Phải bây giờ? Chẳng lẽ đ.á.n.h nữa?!

Sau khi mặc y phục xong, Tô Cẩm Bình bước xuống giường, chân lảo đảo một cái, suýt thì ngã. May mà nhanh tay nhanh mắt ôm lấy hông nàng. màn hùng cứu mỹ nhân chẳng hề kích động cảm xúc vui sướng trong lòng Tô Cẩm Bình, ngược còn thổi bùng ngọn lửa giận lên tận trời xanh. Bây giờ còn vững là đủ đêm qua nàng giày vò t.h.ả.m thương thế nào! Mà chuyện hố nhất đó là việc trúng xuân d.ư.ợ.c chỉ là giả mà thôi, nàng hy sinh vô ích!!!

Tô Cẩm Bình tức tối đẩy tay , đó c.ắ.n răng bước vài bước xuống ghế dài cạnh bàn nước ánh mắt lo lắng của : “Dĩ Mạch, lấy ván giặt đồ đây!”

“Dạ? À, !” Hiên Viên Dĩ Mạch mang tâm trạng đầy nghi hoặc rời , cũng khó hiểu, đang yên đang lành cô nương cần ván giặt đồ gì?! Muốn giặt quần áo ?! Linh Nhi cũng lẳng lặng nuốt nước miếng một chút, ký ức về mấy tấm ván giặt đồ, nước rửa chân gì gì đó ở Dạ Mạc sơn trang vẫn còn mới mẻ trong cô!

Chỉ một lát , ván giặt đồ mang đến, Tô Cẩm Bình như như , ý tứ trong mắt vô cùng rõ ràng.

Hiên Viên Dĩ Mạch tình hình trong phòng, nuốt nước miếng lao như bay ngoài, vội vàng đóng cửa .

Hiện giờ mặt trời lên cao, ít rời giường, nếu , Tô Cẩm Bình nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tên mới thôi!

Hắn im lặng, ván giặt đồ, nàng, do do dự dự một lúc lâu cũng lời nào. Khuôn mặt bạch ngọc sớm đỏ như m.ô.n.g khỉ, gối đàn ông vàng, thật sự quỳ nổi.

Tô Cẩm Bình cũng vội vàng gì, bàn tay ngọc ngà trắng nõn vẫn nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, nhưng nặng như một cây búa, nện từng nhát từng nhát tim . Cuối cùng, hất vạt áo lên, dùng một phong thái cực kỳ thanh cao, quỳ xuống, cúi đầu, thậm chí hổ đến mức thể tự đối diện với chính hiện giờ. Ngay đó, một tiếng khiến lòng run rẩy vang lên: “Chàng nghĩ, nên đ.á.n.h vài roi ?”

Hắn vội đáp lời: “Ta vứt chổi lông vịt !” Vô cùng kích động!

Khóe miệng Tô Cẩm Bình giật giật, thật sự , sợ chổi lông gà đến nông nỗi ?! Nàng dậy, bước nhanh vài bước cửa, mở cửa , đương nhiên cũng quên che cảnh tượng trong phòng. Người đàn ông của nàng chỉ thể để cho nàng trừng trị, dù thế nào cũng thể để ngoài thấy khiến mất hết thể diện . Dưới ánh mắt kinh ngạc của Linh Nhi và Dĩ Mạch, Tô Cẩm Bình cầm cây chổi ở cửa phòng.

“Tự cởi cởi giúp ?”

Hai cô nàng ngoài cửa đều kinh hãi, trong lòng thầm nghĩ, thể lực của cô nương thật, vẫn điện hạ cởi nữa ?

Hắn im lặng một chút đáp: “Ta tự cởi!” Tâm trạng thấp đến cùng cực, thật ngờ, chỉ chổi lông gà lông vịt, mà ngay cả chổi quét nhà cũng thể dùng để trừng trị .

Sau một loạt những tiếng “đét đét bốp bốp”, nào đó c.ắ.n môi , mặt đỏ như tứa máu, nhưng trong lòng nghĩ, tuy phạt quỳ, đ.á.n.h vài roi, cũng mất hết mặt mũi, nhưng suy cho cùng, vẫn lời. Ai ngờ, Tô Cẩm Bình nghiến răng nghiến lợi tiếp: “Đời đừng nghĩ đến chuyện bò lên giường bà đây nữa!!!”

“Ầm ầm ầm!” Sấm chớp nổ đì đùng! Tuy là kẻ háo sắc, nhưng cả đời thì…

Một lúc lâu , giọng thanh lãnh mới cất lên: “Có thể thương lượng ?”

Hắn dứt lời, Tô Cẩm Bình liền hừ lạnh một tiếng, thương lượng ? Khi tên c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm gài bẫy thì từng thương lượng với ? Tên thối tha !!! “Cút ngay !”

Nói xong, nàng thật sự mệt mỏi đến mở nổi mắt nữa, chỉ lết đến bên giường, ngã nhào xuống đệm…

Sắc mặt lãnh đạm của Bách Lý Kinh Hồng vẫn đổi, đôi mắt sáng thoáng hiện lên vẻ đau lòng, xem nàng thực sự tức giận: “Vậy… còn hôn sự…”

“Nằm mơ !!!” Gài bẫy bà đây , cho nếm chút đau khổ !!!

Vì thế, cuối cùng cũng hiểu chữa thành !

Vân T.ử Y tỉnh sợ đến bạc mặt, nếu kế hoạch đó thành công, riêng tội mưu tính Hoàng t.ử đủ khiến nàng tùng xẻo , còn dùng xuân d.ư.ợ.c nữa, nếu để truyền ngoài, thanh danh vốn của nàng sẽ càng… Nghĩ , lòng nàng càng rối bời hơn!

lúc , Vân Lãnh Ngưng tới. Nàng vốn đến để đưa đồ, nhưng thấy sắc mặt nàng trắng bệch liền lo lắng hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ khỏe ?”

“Lãnh Ngưng, gây họa ! Mau… mau tìm đại ca, tìm đại ca giúp !” Không thể tìm phụ , nếu sẽ chỉ một đường c.h.ế.t mà thôi.

“Rốt cuộc là chuyện gì? Sáng nay đại ca bàn việc với phụ xong thì sang phủ Việt vương cầu hôn , e rằng nhất thời về .”

Vân T.ử Y mới kể chuyện đêm qua cho Vân Lãnh Ngưng , khi biểu đ.á.n.h ngất xỉu, cũng chuyện gì xảy nữa. Vân Lãnh Ngưng im lặng một lúc lâu mới nghiêm mặt : “Tỷ tỷ, nếu tỷ thực sự hối hận, sẽ đến cầu xin biểu để Tam hoàng t.ử điện hạ hạ thủ lưu tình. Nếu , cũng cách nào cả!” Cứ để tỷ sống càn quấy như sẽ còn gặp bao nhiêu tai họa nữa.

Vân T.ử Y vô cùng sợ hãi , còn nghĩ nhiều nữa. Hiện giờ trong đầu nàng chỉ còn một suy nghĩ duy nhất, nếu Tam hoàng t.ử điện hạ lấy mạng nàng , thì nàng chắc chắn c.h.ế.t: “ mà… nhưng mà biểu liệu tha thứ cho ?” Đêm qua Thượng Quan Cẩm tức giận như , tát mạnh cho một cái, chỉ e sẽ dễ dàng tha thứ cho .

“Biểu giống tỷ. Muội coi trọng tình !!!” Vân Lãnh Ngưng kìm liền giễu cợt một câu.

Vân T.ử Y giận dữ: “Ta tin nàng thực sự bụng như !”

“Vậy tỷ theo xem!” Vân Lãnh Ngưng thêm gì nữa, bước .

“Đi thì !” Nói xong, Vân T.ử Y cũng theo Vân Lãnh Ngưng đến phòng của Tô Cẩm Bình.

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...