Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 2:.2 Người Thân!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phu nhân Tề quốc công tới, thấy mặt Tô Cẩm Bình, hiển nhiên bà cũng kinh ngạc, nhưng lập tức vội khuyên giải lão phu nhân: “Mẫu , thể chỉ là dung mạo giống thôi, hiện giờ Mộ nhi cũng sắp bốn mươi tuổi , còn trẻ như một tiểu cô nương thế ! Hơn nữa, mắt Mộ nhi màu lam mà!”

Dường như lão phu nhân cũng nhận điểm , ngẩn Tô Cẩm Bình, nức nở : “ , chắc nhận lầm !” Bỗng nhiên, chợt thấy trong tay áo nàng thứ gì đó lóe lên ánh sáng lam, bà liền : “Cô nương, trong tay áo cháu thứ gì ? Có thể cho bà già một cái ?”

Á, thứ đó chính là thứ nàng chuẩn đem bán mà. Tô Cẩm Bình lấy đưa cho bà, lão phu nhân nhận lấy, chăm chú chợt kích động : “Là của Mộ nhi, đúng là Mộ nhi mà! Nha đầu , cháu lấy thứ ?”

Tô Cẩm Bình chợt nhớ đến lời mà Tô Niệm Hoa với ngày , mẫu nàng tên là Mộ Vân, chẳng lẽ chính là Mộ nhi mà lão phu nhân nhắc đến? “Thứ là của mẫu cháu để cho cháu.”

“Mẫu của cháu ? Có mẫu cháu tên là Vân Mộ Nhi ?” Trong mắt lão phu nhân trào ít nước mắt.

Tô Cẩm Bình nhẹ nhàng : “Cháu cũng tên mẫu là gì, bà tên bà là Mộ Vân. Phụ dáng vẻ của cháu và mẫu giống như đúc, điều mắt mẫu là màu xanh lam!” Tô Cẩm Bình thoáng linh cảm mấy thể liên quan đến thế của nên thẳng hết những điều chút e dè.

“Hiện giờ mẫu cháu ở ?” Lão phu nhân kích động cầm tay Tô Cẩm Bình.

“Mẫu cháu qua đời mười mấy năm .” Tô Cẩm Bình trầm giọng . Lần trốn khỏi Đông Lăng, quá vội, thậm chí còn truy binh, nên thể thực hiện lời hứa của với Tô Niệm Hoa, tới thắp một ném hương cho mẫu cơ thể của nàng, vì thế mà nàng cảm thấy vô cùng áy náy.

Nàng câu , lão phu nhân như đả kích nặng nề, lùi về phía vài bước mới vững . Trong mắt phu nhân Tề quốc công cũng ngập nước mắt, vội vàng đỡ lão phu nhân: “Mẫu , Mộ Nhi mất , nhưng con gái của còn sống , hãy nhẹ lòng một chút!” Vân Mộ Nhi là ruột thịt của Tề quốc công, từ nhỏ mẫu yêu thương, nhưng hai mươi năm , trong một đêm hội hoa đăng, nàng lén ngoài chơi, về nữa. Bọn họ tìm khắp cả Nam Nhạc cũng thể tìm nàng, đều nghĩ nàng gặp chuyện bất trắc, cũng vì chuyện đó mà mẫu ốm bệnh liệt giường triền miên nhiều năm, ngờ hai mươi năm còn gặp con gái của nàng.

Lão phu nhân , dường như cũng cảm thấy an ủi, bước tới năm lấy tay Tô Cẩm Bình, lau nước mắt mới tiếp: “Cháu gái, là ngoại tổ mẫu của cháu, mẫu cháu là con gái của !”

“Cái gì cơ?” Tô Cẩm Bình kinh ngạc, chỉ vài ngày mà tự dưng thêm một ca ca, thêm một ngoại tổ mẫu nữa, là quá loạn ?

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Phu nhân Tề quốc công cũng lên tiếng: “Ta là cữu mẫu của con!” Nói xong, bà kéo Vân Lãnh Ngưng gần, “Đây là biểu tỷ của con!”

Lúc Vân Lãnh Ngưng đang với Tô Cẩm Bình, còn Tô Cẩm Bình vẫn cảm thấy đầu óc rối loạn. Bỗng nhiên, Linh nhi kéo nhẹ tay áo nàng, ý bảo nàng tiếp nhận. Không cần lão phu nhân ngoại tổ mẫu của Tô Cẩm Bình , thì việc nhận phận cũng là chuyện , vì Tô Cẩm Bình sẽ danh chính ngôn thuận gả cho điện hạ, một phận quang minh thì tuyệt đối . Hơn nữa, phủ Tề quốc công đầu các đại thế gia, chỉ cần Tô Cẩm Bình thể sự yêu thương của Tề quốc công, quang minh chính đại trở thành Tam hoàng t.ử phi cũng việc gì khó! Chỉ khi phận , thì mới thể ngang hàng với địa vị của Mộ Dung Song.

Tô Cẩm Bình nghĩ , là thì là , còn thì là , nàng thể nhận nhận thích bừa bãi chỉ vì một lý do nào đó . Hơn nữa, mấy , ai cũng đều là bậc trưởng bối của nàng, bắt nàng xưng hô “ngoại tổ mẫu”, “cữu mẫu” gì đó với những hề chút quan hệ nào với nàng, thật sự là nàng thể ! Có còn cần thể diện nữa chứ?!

Thấy Tô Cẩm Bình gì, lão phu nhân tiếp: “Cháu gái , trong lòng cháu vẫn còn nghi hoặc, để cho cháu xem một bức họa, cháu sẽ hiểu ngay!”

Nói xong, bà tỏ ý dẫn Tô Cẩm Bình phủ. Tô Cẩm Bình và Linh nhi liếc , cũng theo. Thư phòng của Tề quốc công, trừ lão phu nhân , thì ai phép tự tiện xông . Sau khi phòng, bà mở bức tranh vẻ cũ kỹ , cô gái quả thực giống Tô Cẩm Bình như đúc, cổ nàng đeo chính sợi dây chuyện mà Tô Cẩm Bình đang giữ. Nhìn màu giấy và nét mực bức tranh, hiển nhiên là lưu từ nhiều năm về , đến giờ Tô Cẩm Bình mới tin lời bọn họ.

“Ngoại tổ mẫu, cữu mẫu, biểu tỷ!” Xem tranh xong, nàng liền đầu chào hỏi , ngữ khí thiện gì cho lắm, nhưng cũng ẩn chứa chút tình cảm bên trong.

Lão phu nhân thấy liền vui mừng đến trào nước mắt, nắm tay Tô Cẩm Bình, : “Cháu ngoan! Cháu ngoan! Phụ cháu ở ? Trong nhà còn nào nữa ? Bao nhiêu năm nay cháu sống thế nào?”

Những câu hỏi liên tiếp tuôn , Tô Cẩm Bình cũng bà lão mặt đối xử chân tình với , nên thành thật : “Cháu vốn cho rằng cháu là con gái của Tô Niệm Hoa ở Đông Lăng, cũng sống ở Đông Lăng bao nhiêu năm nay. vài ngày , phụ vì tội mưu phản bắt, cháu khó khăn lắm mới trốn thoát khỏi hoàng cung. Phụ cũng cho cháu , cháu con gái của ông , năm đó mẫu mang cháu chạy nạn mới tới Đông Lăng, nên ông thu nhận hai con cháu. Vì thế, cháu cũng phụ cháu là ai. Cháu khỏi hoàng cung cũng là nhờ ca ca giúp cháu.”

Nghe thấy nàng thậm chí còn gặp những chuyện như , lão phu nhân nhất thời cảm thấy trong lòng đủ vị đắng cay mặn chát, giọt nước mắt lúc mới chảy dài xuống. Bà lau nước mắt, : “Mẫu cháu chạy nạn, về nhà chứ?!” Trần thị lập tức cất lời an ủi: “Mẫu , lẽ là sợ liên lụy chúng !”

“Đứa bé ngốc nghếch! là đứa bé ngốc nghếch! Đều là một nhà, liên lụy với liên lụy cái gì chứ!” Lão phu nhân xong, nước mắt trào , bà một lúc lâu mới chợt nhớ: “Cháu cháu vẫn còn một ca ca nữa ? Không còn đứa cháu trai nữa ?”

Á?! Tô Cẩm Bình há hốc mồm suy nghĩ mất vài giây, Thượng Quan Cẩn Duệ là ca ca ruột của , thì chắc đúng , vì thế, nàng liền khẽ gật đầu trong ánh mắt kích động của lão phu nhân: “ mà ca ca vẫn còn việc cần , khi nào thời gian sẽ tới thăm cháu ạ!”

Lão phu nhân , nỗi bi thương cũng dịu một chút, cao hứng đến kiềm chế , kéo tay Tô Cẩm Bình : “Vậy cháu ở đây , phủ Tề quốc công chúng chỗ dựa cho cháu, ai dám ức h.i.ế.p cháu nữa!”

Vậy là, trong đầu Tô Cẩm Bình chợt xuất hiện hình ảnh một — Lâm Đại Ngọc! Hình như năm đó lý do Lâm Đại Ngọc ở phủ họ Giả cũng khác tình hình của nàng bây giờ là mấy, chẳng lẽ nàng diễn Hồng Lâu Mộng ở cổ đại ? Không liệu Giả Bảo Ngọc nào cùng dựng nên một mối tình bi t.h.ả.m với đây, nghĩ , chính nàng cũng lạnh run ! Nhìn ánh mắt thiết của lão phu nhân, Tô Cẩm Bình khẽ : “Ngoại tổ mẫu, cháu cũng dám ở đây ạ, đại biểu tỷ…” Ở trong phủ , nàng quyền thế, cũng trưởng bối chỗ dựa, chừng cuộc sống còn bằng cả nha , cho nên, tìm chỗ dựa vững chắc cho thì hơn.

Vừa nàng , sắc mặt lão phu nhân lập tức trở nên khó coi, sắc mặt Trần thị cũng lắm, lão phu nhân tức tối lườm Trần thị một cái, mới với Tô Cẩm Bình: “Cháu yên tâm, trong phủ là chỗ dựa cho cháu, ai dám động đến cháu cả, nếu ai dám gây phiền phức cho cháu ngoại bảo bối của , gia pháp sẽ đợi đó, rõ hết ?”

Lời rõ ràng là cho Trần thị , dù Trần thị cũng là đương gia chủ mẫu trong nhà. Trần thị vội gật đầu: “Mẫu , con ạ, lát nữa con sẽ báo cho đám hạ nhân trong nhà!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-2-2-nguoi-than.html.]

“Ừ!” Lão phu nhân lòng khẽ gật đầu, lúc mới sang Linh nhi: “Vị cô nương là?”

“Lão phu nhân, chính cô nương cứu mạng cháu, nên cháu vẫn luôn theo hầu hạ bên cạnh cô nương!” Linh nhi quyết định nhanh, xem tình hình thì vẻ Tô cô nương đây, nếu lập tức ở bảo vệ, thì điện hạ phái đây cũng sẽ khó khăn.

Tô Cẩm Bình cũng ngay: “Cháu quen Linh nhi hầu hạ , xa cô , ngoại tổ mẫu, giữ cô ?”

Lão phu nhân và Trần thị liếc một cái, Trần thị liền : “Nếu thì để nha đầu đó đại nha của con , cữu mẫu sẽ sắp xếp thêm vài nha nữa hầu hạ con!”

Lão phu nhân lập tức to giọng : “Vài nha đủ , ít nhất cũng ba mươi nha hầu hạ!”

Khóe miệng Trần thị giật giật, ngay cả viện của Quốc công cũng chỉ hai mươi nha , lão phu nhân thật đúng là… “Vâng, để con dâu thu xếp ạ!”

Lúc lão phu nhân mới kéo tay Tô Cẩm Bình : “Cháu còn cho ngoại tổ mẫu cháu tên gì !”

Tên gì ?! Chợt nhớ tới Thượng Quan Cẩn Duệ, chắc hẳn cũng họ Thượng Quan nhỉ? Hơn nữa, đối phương luôn gọi là “Cẩm Cẩm”… vì , nàng liền đáp: “Cháu tên là Thượng Quan Cẩm ạ!”

Đến hoàng hôn, Bách Lý Kinh Hồng mới về tới Dạ Mạc sơn trang, Diệt bẩm báo tin tức Linh nhi truyền về, trong đáy mắt hiện lên vẻ thất vọng rõ rệt, cứ nghĩ về đến nơi thể thấy nàng… nhưng, trong đầu lập tức sáng tỏ hơn, đúng thế, nàng một phận quang minh chính đại, thì việc bọn họ ở bên sẽ danh chính ngôn thuận hơn nhiều. Hơn nữa, ngày mai hồi cung, trong cung tổ chức yến tiệc, dựa tin tức mà Linh nhi báo về, thì vị lão phu nhân Vân vương phi của phủ Tề quốc công nhất định sẽ đưa nàng dự cùng.

Vào phòng chính, thấy chậu nước và ván giặt đồ trong phòng, còn cả cây gậy đính đầy lông chim , đôi mày khẽ chau .

Phong khó khăn nuốt nước miếng một chút, vội vàng chạy tới thu dọn mấy thứ , đó, ánh mắt nháy hiệu lia lịa như sắp rơi cả của Diệt, dám thêm điều gì: “Điện hạ thứ tội, cái là Tô cô nương , chúng thuộc hạ quên thu dọn.” Nói xong, vội vàng định mang mấy thứ khỏi phòng.

Bách Lý Kinh Hồng đột nhiên lên tiếng: “Đợi .” Nói xong, đưa bàn tay trắng nõn , lấy chiếc chổi lông gà từ tay Phong, nhướng mày một lúc lâu cũng là cái gì.

Phong và Diệt hẹn mà cùng nuốt nước miếng một chút, thứ đó là thứ mà Hoàng t.ử phi tương lai của bọn họ nghiên cứu riêng để trừng phạt điện hạ, thứ như , hẳn sớm xử lý mới đúng!

“Đây là cái gì?” Giọng thanh thanh lãnh lãnh vang lên mang theo vẻ nghi hoặc, thứ , đúng là từng thấy bao giờ.

Để đề phòng việc Phong lỡ lời, Diệt lập tức tranh: “Ha ha, điện hạ, đây là đồ trang trí Tô cô nương nghiên cứu , tốn nhiều lông động vật mất nhiều thời gian mới xong. Có điều, Tô cô nương vẫn nên vứt , khi nào thời gian sẽ ạ.” Tuyệt đối thể vật đó chuẩn dùng để trừng trị điện hạ !

Đôi môi mỏng khẽ cong lên, sắc mặt lãnh đạm đổi, nhưng cầm chiếc chổi lông gà như là báu vật quý giá nhất. Một lúc lâu , mới chậm rãi : “Nếu là của nàng , thì giữ , tẩy hết mùi bám bên để tẩm cung của bản cung.”

Hả?! Hai đại ám vệ bỗng cảm giác ngất, nhầm chứ, còn giữ nữa ? Điện hạ sợ ” chịu đòn thế?!

“Sao? Có gì ?” Hắn đầu hai bọn họ.

Hai hẹn mà cùng nuốt nước miếng, đáp: “Ổn! Ổn ạ! Điện hạ, ạ! Chúng thuộc hạ xin lui !” Điện hạ thật đáng thương!!!

“Ừ.” Hắn nhẹ giọng đáp , để đám hạ nhân hầu hạ tắm.

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...