Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 19:: Hoàng Phủ Hoài Hàn, Còn Nhớ Năm Đó Ngươi Từng Ôm Đùi Nói Yêu Bản Cung!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tiếng hô đồng thanh đó, Hoàng Phủ Hoài Hàn vô cùng hoài nghi bản nhầm , bởi vì nghĩ mãi rõ vì chuẩn uống nước tiểu! Hắn càng rõ tại cô nàng đến chuyện . Thế nên tự an ủi trong lòng là nhầm , nhưng vẻ mặt các tướng sĩ trướng thì vô cùng vặn vẹo, ánh mắt cực kỳ quái dị, tất cả đều cho rằng hề nhầm!

Đám binh sĩ Đông Lăng giờ phút hiểu chuyện gì xảy , nhưng khi đến nửa đoạn thì cảm giác tức giận nôn máu! Đám Nam Nhạc c.h.ế.t tiệt , dám gióng trống khua chiêng hạ nhục Hoàng thượng của bọn , nhưng nghĩ đến cách xưng hô thì nét mặt bỗng nhiên trở nên vô cùng vi diệu… Tiểu Hàn Hàn yêu, hơn nữa còn là một đám đàn ông cùng gọi Hoàng thượng của bọn là “Tiểu Hàn Hàn yêu” ư? Là bọn nhầm, bên gọi sai? Thật đúng là “lạnh” quá mà!

Thấy bọn họ phản ứng gì, Nam Cung Cẩm hét lớn một tiếng: “Chó Hàn, bà hỏi ngươi như thế, ngươi thấy ? Nhiều đồng thanh hỏi ngươi như thế, ngươi cũng trả lời, chẳng lẽ ngươi rằng như vô cùng vô lễ ? À , quên mất nhỉ, ngươi tiểu nhân hèn hạ như thế, mấy chuyện lễ phép như thế !”

“Tô Cẩm Bình, ngươi dám sỉ nhục trẫm!” Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn trong nháy mắt tái nhợt , bởi vì những lời của đối phương, chỉ mắng tiểu nhân hèn hạ, mà còn cho rằng cũng nhầm, chính xác là nàng hỏi chuẩn kỹ càng để uống nước tiểu !

Nam Cung Cẩm bất lịch sự ngoáy ngoáy lỗ tai, lớn tiếng : “Hoàng Phủ Hoài Hàn, ngươi cập nhật tình hình chậm quá đấy, bộ dân chúng bốn nước đều Hoàng hậu Nam Nhạc tên là Thượng Quan Cẩm, thế mà ngươi gọi là Tô Cẩm Bình, ngài là lão già cổ hủ thời đại nào, tụt hậu như thế! Có điều, Hoàng Phủ Hoài Hàn , nể tình năm đó chúng cũng từng tình bằng hữu với , sẵn lòng tha thứ cho sai lầm của ngươi, nhưng tất cả đều rộng lượng như , cho nên ngài ngoài chuyện, cần chú ý hơn mới !”

Chuyện tụt hậu ý gì Hoàng Phủ Hoài Hàn hiểu rõ, nhưng bốn chữ “lão già cổ hủ” thì vô cùng rõ ràng! Lập tức, ánh mắt màu tím đậm của biến thành đỏ tía, chẳng qua chỉ là gọi sai tên, liền cô nàng quở trách mặt trăm vạn đại quân, lẽ nào như thế! “Trẫm so đo với đàn bà, gọi Bách Lý Kinh Hồng đây!”

Mặc dù quả thực là chỉ băm vằm đàn bà đáng c.h.ế.t thành trăm ngàn mảnh, tan xương nát thịt, nhưng một đàn ông, cũng sẽ tự đ.á.n.h mất phong độ mặt nhiều thế cãi với nàng! Như sẽ chỉ hạ cấp phận và phong cách của mà thôi!

Nam Cung Cẩm thế, vô cùng vui vẻ mà ngoáy ngoáy tai, bộ dạng vô : “Đông Lăng Hoàng, chuyện gì thì trực tiếp với bản cung là , chuyện với bản cung hiệu quả khác gì chuyện với Hoàng thượng, mặc dù bản cung ngài nhớ Hoàng thượng, nhớ đến tình trạng thiết tha gì cơm nữa, nhưng một chút ý tứ nào đối với ngươi, thật sự là nguyện ý gặp ngươi, cho nên ngươi đừng nghĩ nữa, trực tiếp với !”

Hoàng Phủ Hoài Hàn thế, vẻ lạnh lùng khuôn mặt đôi chút đờ đẫn, nhớ Bách Lý Kinh Hồng ? Bách Lý Kinh Hồng ý gì với ? Cô đang hoa ngôn xảo ngữ để gài bẫy đang suy nghĩ nhiều?

Mấy tên mãnh tướng Đông Lăng ở đây đều vô cùng nghi ngờ Hoàng Phủ Hoài Hàn, bởi vì đó bọn từng khuyên giải Hoàng thượng, rằng hiện nay đ.á.n.h Bắc Minh , tuyệt đối sẽ dễ dàng hơn đ.á.n.h Nam Nhạc nhiều, bởi vì Bắc Minh giờ đại thương nguyên khí, trong một thời gian ngắn khó thể chỉnh đốn , khẳng định là đ.á.n.h với Bắc Minh sẽ nhẹ nhàng hơn Nam Nhạc. mà Hoàng thượng bọn khuyên can, khư khư cố chấp cùng Tây Võ tiến đ.á.n.h Nam Nhạc, mà Tây Võ Hoàng là lên cơn điên gì, cũng gật đầu đồng ý. Bọn suy nghĩ lâu đều hiểu rõ vì Hoàng thượng như thế, nhưng bây giờ Hoàng hậu Nam Nhạc , trong lòng bọn cũng khỏi đều bắt đầu nghi ngờ, , chuyện đồng tính hiện nay đang truyền bá nhanh, chẳng lẽ Hoàng thượng cũng nhiễm ?

Khuôn mặt của vị Hoàng đế nào đó bình tĩnh đàn bà cổng thành thật lâu, giọng lạnh như băng vang lên: “Thượng Quan Cẩm, lời của ngươi ý gì?”

Nam Cung Cẩm trừng mắt, dữ tợn một cái, nàng : “Hoàng Phủ Hoài Hàn, ngươi hiện nay nhiều gọi là Nam Cung Cẩm ? Sao ngươi gọi Thượng Quan Cẩm, đấy là tên của nhiều năm , thật sự là ngươi quá lạc hậu !”

Suýt nữa thì Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng cho nôn một ngụm máu, cô nàng c.h.ế.t tiệt dở đấy chứ? Hắn gọi nàng là Tô Cẩm Bình, nàng bây giờ tên nàng là Thượng Quan Cẩm, liền phối hợp mà gọi là Thượng Quan Cẩm. giờ nàng bỗng nhiên cái gì mà Nam Cung Cẩm, rõ ràng là đang lôi trò tiêu khiển còn gì nữa!

“Về chuyện mới , ý tứ chính là như thế! nếu một tâm địa đen tối, suy nghĩ lung tung, thì liên quan đến !” Nam Cung Cẩm tủm tỉm .

Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng xong, đôi mắt như hai cây đao lạnh buốt nàng thật lâu, bỗng nhiên, sự tức giận biến mất trong nháy mắt! Hắn lạnh một tiếng : “Nam Cung Cẩm ? Ngươi cho rằng hươu vượn như thế vài câu, trẫm sẽ bỏ qua đ.á.n.h thành Lâm Truy nữa ?”

“Ta ngươi sẽ bỏ qua, thế nhưng chẳng lẽ ngươi thật sự lo lũ lụt nhấn chìm một nữa ?! Lần chạy trối c.h.ế.t vất vả lắm ?” Lần Nam Cung Cẩm dùng một loại giọng điệu trách trời thương dân để .

Vẻ mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn vất vả lắm mới lạnh nhạt , trong nháy mắt trở nên khó coi! Đây gọi là sợ moi tim, cây sợ lột vỏ, cô gái thật sự cách đ.â.m cho đau! Hắn lạnh một tiếng, để cho vẻ mặt bình tĩnh một chút, cố gắng chật vật nữa, mới lạnh giọng : “Đa tạ Hoàng hậu Nam Nhạc quan tâm, trẫm cảm thấy vất vả chút nào!”

Binh sĩ hai bên đều nín thở ngưng thần, hai vị chủ soái dùng ngôn ngữ công kích , bọn họ đều giữ im lặng, chờ đợi kết quả thắng bại của cuộc tranh luận ! Hoàng Phủ Hoài Hàn xong, chỉ binh sĩ Đông Lăng, ngay cả binh sĩ Nam Nhạc cũng đều chút tin phục với khí độ của ! Trong lòng tức giận, nhưng biểu hiện gì mặt, đây chính là một loại phong độ chỉ thuộc về đàn ông.

ở khoản đấu võ mồm , Nam Cung Cẩm từng thua ai bao giờ ? Chỉ thấy nàng vô cùng ôn hòa, đó ôn nhu : “ , thật bản cung thể hiểu , Đông Lăng Hoàng chạy trối c.h.ế.t vất vả chút nào, hơn nữa còn hưởng thụ cảm giác bơi lội mùa xuân ấm áp một chút! Chắc chắn là dễ chịu và hưởng thụ, chăng Đông Lăng Hoàng cũng nên cảm tạ bản cung một phen chứ nhỉ?”

Cho dù Hoàng Phủ Hoài Hàn tính đến , giờ phút cũng chút khắc chế ! Nàng còn cảm tạ nàng ư?! nghĩ đến bộ dạng rộng lượng của bản ban nãy, nên bây giờ đương nhiên là kiên trì thể hiện đến cùng, c.ắ.n răng, chịu đựng cảm giác tức nôn m.á.u mà đầy châm chọc: “ là trẫm cần chân thành cảm tạ Hoàng hậu Nam Nhạc !”

“Không cần quá khách khí, cũng cần chuẩn tạ lễ vì bản cung. Thật sự là cần!” Nam Cung Cẩm giống bình thường mà khách khí phất phất tay, đó ánh mắt chăm chú của đối phương nàng tiếp: “Đương nhiên, nếu như ngươi thật sự cách nào kìm nén lòng cảm kích và sự cảm động của bản , tặng một món quà tạ ơn, bản cung vẫn thể nguyện ý cố gắng tiếp nhận!”

Mặt mũi Hoàng Phủ Hoài Hàn xanh mét, trừng lớn hai mắt, hung tợn phụ nữ vô sỉ , nàng gài bẫy để nhấn chìm hai mươi vạn đại quân. Giờ mặt dày mày dạn đòi quà tạ ơn ? Tạ ơn cái gì chứ!?

Đám binh sĩ Nam Nhạc thấy biểu hiện của Hoàng Phủ Hoài Hàn như sét đ.á.n.h , cũng nhịn mà cúi đầu xuống lén, vì tất cả đều đang nghiêm trong hàng, nên vai của bọn họ rung rinh nhịp điệu, tiết tấu.

Nam Cung Cẩm thấy chằm chằm, nàng vẻ kinh ngạc : “Ôi chao, Đông Lăng Hoàng, ngài trừng mắt như thế gì? Có vì nhớ tới trận lũ lụt , mặc dù ngươi dễ chịu, nhưng mà hai mươi vạn binh mã Đông Lăng hy sinh, cho nên chút tức giận ? Nếu như ngài đang tức giận chuyện đấy, thì thật đáng, bởi vì chuyện đấy gì đáng để phẫn nộ, bản cung chỉ đang giúp giải quyết vấn đề nhân khẩu quá nhiều mà thôi, Đông Lăng bớt hai mươi vạn , tính thể tiết kiệm cho ngài bao nhiêu lương thực chứ? Bản cung thật sự cảm thấy ngài nên đem một nửa lương thực tiết kiệm chia cho chúng để cảm tạ mới đúng!”

Nam Cung Cẩm đang cố tình chọc giận , khó chịu! Thời cổ đại, mỗi một quốc quân đều hy vọng quốc gia càng nhiều nhân khẩu và binh sĩ càng , tên Hoàng đế nào não tàn mà hy vọng giúp đỡ giải quyết vấn đề nhân khẩu quá nhiều chứ?! Đáng giận nhất là, cô nàng còn thể mặt dày mày dạn vẻ vô cùng vĩ đại, mà vô sỉ yêu cầu lương thảo, còn bày tỏ lòng ơn với nàng ? Đây chính là ép nôn m.á.u mà!

Thượng Quan Cẩn Duệ cũng dở dở lắc đầu, trong lòng sinh ít cảm giác đồng tình với Hoàng Phủ Hoài Hàn! Chỉ sợ chuyện hai mươi vạn binh mã sẽ trở thành chuyện sỉ nhục lớn nhất cả đời của Hoàng Phủ Hoài Hàn, nhưng Cẩm Cẩm một mực kích thích đối phương. Nhắc nhắc đành, còn cảm tạ cái gì chứ! Nếu như tâm lý của Hoàng Phủ Hoài Hàn yếu ớt một chút, sợ là sớm nàng cho tức giận đến ói m.á.u mà c.h.ế.t !

Mà bản Hoàng Phủ Hoài Hàn đúng là cũng cảm thấy cổ họng dâng lên mùi vị ngai ngái, như một ngụm m.á.u tươi phun ngoài! Hắn hít sâu mấy , tự cảm thấy nhất định là hôm nay đầu lừa đá mới chạy tới đây đấu võ mồm với cô ! Ngày , bao giờ thắng nàng ở khoản đấu võ mồm ? Chuyện chính là tự rước lấy nhục!

“Chỉ sợ trẫm thể cảm tạ Hoàng hậu Nam Nhạc , nhưng hôm nay trẫm mang đại quân tới đây, tự nhiên sẽ cứ thế mà về tay ! Không Hoàng hậu Nam Nhạc, chuẩn xong để khỏi thành ứng chiến ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn tranh luận , dứt khoát tranh luận nữa, trực tiếp khiêu chiến.

Nam Cung Cẩm lạnh trong lòng một tiếng? Nàng là kẻ ngu ngốc ! Chờ khi binh mã Bắc Minh tiến đ.á.n.h Đông Lăng, lúc mà Hoàng Phủ Hoài Hàn đầu cứu viện, nàng đuổi theo đ.á.n.h cái m.ô.n.g của đối phương, như thế sảng khoái ? Giờ ngoài ứng chiến, tỷ lệ chiến thắng đến mười lăm phần trăm! Tại nàng cái chuyện ngu xuẩn đấy? “Đông Lăng Hoàng, bản cung nhầm chứ? Ngươi bản cung ngoài ứng chiến á?”

Giọng Nam Cung Cẩm bỗng nhiên to lên! Có vẻ như mười phần dám tin đối phương với những lời như thế.

Mà bản Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng thái độ của nàng cho kinh ngạc một chút, thoáng nhíu mày, nàng ứng chiến vấn đề gì ? Phản ứng của nàng như thế là như thế nào? “Thế nào, Hoàng hậu Nam Nhạc sợ ?”

Nam Cung Cẩm bỗng nhiên dáng vẻ Tây Thi ôm n.g.ự.c hoảng sợ : “ thế, thật sự sợ hãi!” Lời là sợ hãi, nhưng thì chút nào sợ hãi, chỉ thấy vẻ khiêu khích! Sau đó, nàng tiếp tục : “Đông Lăng Hoàng, chẳng lẽ ngươi hổ đến mức một con gái ngoài đấu với ngươi ư, trong lòng của ngươi cảm thấy hổ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-19-hoang-phu-hoai-han-con-nho-nam-do-nguoi-tung-om-dui-noi-yeu-ban-cung.html.]

Không hổ?! Mặt của Hoàng Phủ Hoài Hàn chợt tái mét ! Vào lúc như thế , nàng mới nàng là con gái ? Sao lúc nhăng cuội, lúc vô sỉ cần thể diện đó, nàng nghĩ đến chuyện nàng là con gái ?!! Da mặt cô nàng dày c.h.ế.t , ngay cả đám đàn ông cũng đều thở dài cảm thán bằng , thôi còn nỡ nữa! Thế mà bây giờ nàng như , cũng cảm thấy như bản cùng đàn bà đ.á.n.h vẻ cũng mất phong độ! “Vậy thì xin Hoàng hậu Nam Nhạc mời Nam Nhạc Hoàng đây!”

Cho tới thời điểm , Hoàng Phủ Hoài Hàn cố gắng nhẫn nhịn! Trước đó, tiến đ.á.n.h Nam Nhạc vì công chiếm đất đai, đồng thời để tìm Nam Cung Cẩm đáng c.h.ế.t báo đại thù yến hội tại Nam Nhạc! hiện nay, tới đây vì báo thù! Vì hai mươi vạn đại quân trướng c.h.ế.t , thể nhẫn nhịn sự phẫn nộ mà tranh luận với Nam Cung Cẩm lâu như thế, cơ bản là dùng hết tất cả sự nhẫn nại của bản !

gặp ngươi mà!” Nam Cung Cẩm với vẻ ngây ngô đáng yêu.

Khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn giật một cái, đó lạnh giọng : “Trẫm thấy Nam Nhạc Hoàng gặp trẫm, mà là bây giờ đang tới Thiệu Dương đối chiến với Mộ Dung Thiên Thu ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn ngu, tiếp xúc với Bách Lý Kinh Hồng lâu như thế, tính tình đối phương thế nào, rõ? Với bản chất ngạo mạn của , giờ đây quân địch thành, để cho một phụ nữ , mà bản trốn tránh , cho dù là đ.á.n.h c.h.ế.t thì chỉ sợ cũng !

Nam Cung Cẩm tỏ vẻ ngạc nhiên : “Sao ngươi ? Hắn mới mà ngươi , thật , ngươi vụng trộm âm thầm quan sát lâu đúng ?”

Âm thầm, còn là vụng trộm quan sát ư?! Hoàng Phủ Hoài Hàn bỉ ổi thế ? Còn nữa, tại lén quan sát một đàn ông? Lại nữa, những lời nàng , luôn cảm giác ý của nàng là bản như là thầm mến Bách Lý Kinh Hồng ? Hắn bộ những Tướng quân phía Đông Lăng , giờ phút trong lòng cơ bản xác định thầm mến Bách Lý Kinh Hồng !

Vị Hoàng đế nào đó thấy những ánh mắt quỷ dị từ bốn phương tám hướng đang , gương mặt tuấn tú đen xì , nghiến răng nghiến lợi : “Hoàng hậu Nam Nhạc thật sự là nghĩ nhiều ! Trẫm âm thầm vụng trộm quan sát Nam Nhạc Hoàng!” Từng chữ, từng chữ của câu như là rít qua kẽ răng mà vang lên.

“Vậy ngươi bây giờ ở trong thành?” Nam Cung Cẩm tỏ vẻ khiêm tốn thỉnh giáo , còn kêu lên một tiếng: “Chẳng lẽ vì ngươi quá thông minh?”

Câu , tâm trạng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cuối cùng cũng khá hơn một chút, hừ lạnh một tiếng : “Trẫm cũng tính là quá thông minh, nhưng vấn đề , căn bản là quá rõ ràng mà thôi!”

Hắn xong, biểu lộ của Nam Cung Cẩm trong nháy mắt biến thành ghét bỏ, nàng cau mày, chút đồng ý : “Đông Lăng Hoàng, ngươi khiêm tốn chút nào cả!”

“Khụ, khụ, khụ…” Một trận ho khan vang lên kịch liệt, Hoàng Phủ Hoài Hàn sặc chính nước miếng của bản ! Cô nàng mà cũng dám thảo luận chuyện “khiêm tốn” với một cách ngại ngần như ? Hiện nay đại lục, khiêm tốn nhất chính là nàng ?

“Hoàng thượng, bây giờ bây giờ?” Một tên Tướng quân thật sự là nhịn nữa, cảm thấy nếu như xen phá vỡ cuộc đấu võ mồm của hai , Hoàng thượng sẽ cái lưỡi bén nhọn của Hoàng hậu Nam Nhạc cho tức giận mà ói máu! Hơn nữa, bọn mang theo nhiều binh mã như thế , cần cùng với cô đấu võ mồm.

Quân địch ứng chiến, tự nhiên chỉ còn hai con đường, công thành hoặc là lui binh. Trong đầu Hoàng Phủ Hoài Hàn nhanh chóng hiện lên cảnh tượng ngày đó, hai mươi vạn đại quân đang sống sờ sờ c.h.ế.t đuối dòng nước lũ ngay mặt ! Một sự phẫn nộ ngập trời và lòng hận thù khắc cốt ghi tâm trỗi dậy từ đáy lòng! Vẻ mặt lạnh như băng, giận dữ quát một tiếng: “Công thành!”

Nam Cung Cẩm thấy thế, là hôm nay tránh trận chiến . Nên cũng tốn công nhiều lời tranh luận nữa, chỉ to mồm bôi nhọ : “Đông Lăng Hoàng, ngươi khỏi quá nhẫn tâm , còn nhớ lúc ở Đông Lăng, ngươi từng ôm đùi bản cung mà yêu bản cung. Cái gọi là tình cảm chân thành tha thiết , cho đến bây giờ, mỗi khi bản cung nhớ tới vẫn còn xúc động đến trào nước mắt! Không ngờ hôm nay ngươi hạ lệnh công thành như , thương tiếc tính mạng chút nào, thật sự quá thất vọng về ngươi !”

Cái gì?! Lần chỉ Hoàng Phủ Hoài Hàn, mà tất cả đều trừng lớn đôi mắt dám tin những gì họ thấy! Đám binh sĩ Đông Lăng vô cùng kinh ngạc Hoàng thượng của bọn , Hoàng thượng từng ôm đùi Hoàng hậu Nam Nhạc yêu nàng ư? Chuyện … Chuyện thật quá hoang đường mà?

Hoàng Phủ Hoài Hàn tức giận đến tái hết cả mặt, cô nàng đang linh tinh cái gì thế? Hắn yêu cô lúc nào? Còn ôm đùi cô ? Nhất là mặt nhiều như thế , cứ như thật, cứ như chuyện chính là như thế! “Nam Cung Cẩm, nhất là ngươi đừng bậy bạ nữa!”

Nam Cung Cẩm nhíu đôi mày thanh tú , chăm chú : “Bản cung linh tinh lúc nào? Tuy những lời đối với Đông Lăng Hoàng mà , là một chuyện vô cùng mất mặt trong quá khứ, nhưng ngài thể vì chuyện ném mặt mũi của ngài mà phủ nhận nó như chứ! Như thế sẽ khiến cho cảm thấy nhân phẩm của ngài vấn đề đấy!” Nam Cung Cẩm tỏ vẻ vô cùng thiện khuyên nhủ !

Cho dù là binh sĩ Nam Nhạc là Đông Lăng, giờ phút cũng đều chụm đầu ghé tai, bốn phía vang lên tiếng bàn tán ầm ĩ. Ánh mắt binh sĩ Nam Nhạc Hoàng Phủ Hoài Hàn đầy vẻ coi thường, mà đám binh sĩ Đông Lăng thì chút dám tin! Bọn thật sự khó mà tin Hoàng thượng của bọn chuyện như thế… Hoàng thượng mà chuyện mà thể tưởng tượng như , ôm đùi Hoàng hậu Nam Nhạc á?

“Nam Cung Cẩm, trẫm chuyện hổ đấy lúc nào? Ngươi mà còn linh tinh nữa, trẫm nhất định sẽ c.h.é.m ngươi thành muôn mảnh!” Hắn chỉ vô sỉ, nhưng ngờ rằng cô thể vô sỉ đến thế ! Trước mặt đại quân nhiều như thế còn chuyện hổ như thế.

Nam Cung Cẩm chăm chú suy nghĩ một chút : “Cụ thể ngày nào, bản cung còn nhớ rõ! lúc đấy nhiều nhân chứng, ví dụ như Thượng Quan Cẩn Duệ là Tả tướng Đông Lăng lúc đó, còn Bắc Minh Hoàng, Quận chúa Mộ Dương của Bắc Minh, tất cả đều thấy !”

Quân Lâm Uyên và Mộ Dung Song đều c.h.ế.t, Thượng Quan Cẩn Duệ hiện tại đang là bên cạnh nàng, đây là nhân chứng của nàng ! Thượng Quan Cẩn Duệ bỗng cảm thấy dở dở !

Hoàng Phủ Hoài Hàn chuyện nhất định phản bác, nếu mai chuyện truyền , cho dù là thật giả như thế nào, Hoàng Phủ Hoài Hàn đều sẽ trở thành trò lớn nhất thiên hạ! Hắn đang chuẩn gì đó, Nam Cung Cẩm tiếp tục : “Mà bản cung còn nhớ rõ, Đông Lăng Hoàng từng thể vì bản cung mà bỏ qua tính mạng!”

Câu đó là: “Trẫm thể vì nàng mà bỏ qua tính mạng , nhưng chỉ cần trẫm còn sống, thì trong lòng trẫm, địa vị của nàng vĩnh viễn thể nào vượt qua thiên hạ.” Nàng còn nhớ rõ là như thế, đương nhiên, chỉ nàng nhớ rõ, Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng nhớ rõ!

Do đó, Hoàng Phủ Hoài Hàn nhất thời cách nào phản bác ! Nam Cung Cẩm thành công khiến cho nghẹn họng! Hắn sợ trong thiên hạ nghĩ thích nàng, cũng sợ trong thiên hạ từng hứa hẹn với nàng những gì, nhưng thể dễ dàng tha thứ cho sự thêu dệt vô cớ của đối phương, cái gì mà ôm lấy đùi của nàng…! “Trẫm thừa nhận từng câu đó, nhưng là…”

“Yeah! Đấy nhé, tất cả đều nhé! Đông Lăng Hoàng thừa nhận đấy thôi. Ôi chao, đều là do bản cung thật sự quá quyến rũ mà!” Nam Cung Cẩm nhanh chóng ngắt lời , đó chẳng hổ mà tự ca ngợi bản .

Nàng xong, gáy binh sĩ Nam Nhạc đều đổ từng giọt mồ hôi to, khâm phục một cách sâu sắc sự “tự tin” của Hoàng hậu nương nương! Còn binh sĩ Đông Lăng, đầu cũng là từng giọt mồ hôi to lớn, vô cùng hổ vì chuyện Hoàng thượng từng !

 

 

 

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

 

Quyển 4

 

Loading...