Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 19:: Hoa Cúc Của Ta Còn Đẹp Hơn Hắn Ta, Nhưng Nàng Lại Không Thèm Nhìn
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiễn đám Mị Văn Dạ về , Nam Cung Cẩm mới thở dài, giao chuyện dập lửa cho quản gia, đó ủ rũ gục đầu phòng Bách Lý Kinh Hồng.
Bước phòng, hề ngủ giường, mà đang tĩnh tâm cạnh bàn, dường như chắc nàng sẽ tới .
“Chàng gây rối đủ ?” Nam Cung Cẩm mở miệng câu nào t.ử tế, vì đốt nhà như , nàng tốn tiền sửa chữa. Hiện giờ nàng chỉ cảm thấy tim đau như thể sắp phát bệnh tim luôn .
Diệt và Vẫn ở ngoài cửa lúc cũng thở phào một , cuối cùng Hoàng hậu cũng đến , nếu , họ mà cứ châm lửa tiếp thế thì cả cái phủ Thừa tướng sẽ thiêu trụi mất! Rồi sẽ giống năm đó ở Nam Nhạc , thiêu cháy cả phủ Tam Hoàng t.ử cả đám kéo ngoài đường ngủ một đêm ?!
Vừa câu , khí thế Bách Lý Kinh Hồng chợt lạnh nhạt nhiều, gương mặt đầy vẻ xa cách như đẩy khác xa vạn dặm, thậm chí còn thèm đầu Nam Cung Cẩm một cái, : “Đã ở đây, thì ngoài .”
“Ta , rốt cuộc đang giận cái quái gì ? Mặc Họa là phụ nữ mà!” Hai phụ nữ thể cái trò gì chứ? Hơn nữa, nàng đồng ý để Phong bái đường , giờ chỉ vì một cái chuyện cỏn con thế thôi mà cứ nhất quyết thiêu cháy đến vài khu nhà trong phủ ?!
Nghe nàng câu , nữa. Đôi mắt xám bạc màu ánh trăng nhắm , cứ như ngầm Nam Cung Cẩm ngoài , thấy nàng nữa .
Nam Cung Cẩm tức tối chằm chằm một lúc lâu. Nàng thừa nhận, chuyện với Mộ Dung Thiên Thu là vấn đề của nàng, nhưng nàng tốn bao nhiêu công sức để xin như thế mà vẫn còn cứng đầu, mềm chịu, rắn xong như thế, rốt cuộc nàng thế nào nữa? Muốn nàng lấy cái c.h.ế.t để tạ ?
Đôi mắt phượng ngập tràn vẻ tàn bạo. Nàng một lúc lâu, cơn giận chợt dâng lên tận óc! Nàng sải từng bước dài tới gần , một tay túm lấy cổ áo , đột ngột hôn luôn môi một cách bất ngờ, y như lúc còn ở vườn lê~
Đồng t.ử sáng như co , đẩy nàng như năm đó, nhưng phát hiện còn quyết đoán như xưa nữa từ lâu . Hiện giờ, dù cho đang giận nàng chăng nữa, cũng nỡ đẩy nàng .
Nam Cung Cẩm như con ch.ó con, sức gặm gặm c.ắ.n cắn môi . Trong lòng nàng như một ngọn lửa, giận dữ, sự giận dữ vì sự bướng bỉnh của , vì càng ngày càng coi trời bằng vung, sự đau lòng xót ruột tiếc nhà cửa của , nhưng nhiều hơn hết là cảm giác thất bại, cảm giác bó tay , cảm giác tiêu hao hết sạch tâm tư sức lực của , đến cuối cùng, giống như là sự căm tức vì dường như c.h.ế.t cũng nhận sự tha thứ !
Chờ Nam Cung Cẩm c.ắ.n , ngước mắt lên giật nảy … Đôi mắt xám bạc như ánh trăng của mờ mịt m.ô.n.g lung, giống như tủi đến vô hạn, chỉ cần chạm nhẹ một chút thôi là chất lỏng long lánh sẽ trào khỏi khóe mắt . Thế nhưng, mím chặt môi , giống như đang cố gắng hết sức để kìm nén...
Dáng vẻ mà đáng thương đó, càng khiến thấy đau lòng xót xa hơn cả hẳn nhiều! Thế nên, khi khóe môi Nam Cung Cẩm giật giật vài cái, ngọn lửa giận ngập trời tắt ngóm , nàng mới với vẻ mặt t.h.ả.m thương như cha c.h.ế.t c.h.ế.t: “Ta , rốt cuộc như thế nào đây?!”
“Nàng còn yêu nữa , cũng trân trọng nữa.” Câu lành lạnh vang lên, ngữ điệu vốn lạnh lùng cô quạnh kết hợp với vẻ mặt và ánh mắt đáng thương đó, chỉ khiến cảm thấy xót xa vô cùng. Cứ như thể nếu như bất cứ một ai đó còn thể những lời lẽ tàn nhẫn gì hoặc chuyện gì tàn nhẫn với một mỹ nam như thế , thì đúng là trời dung, đất tha, ắt sẽ trời phạt !
Nam Cung Cẩm của lúc , buồn bực đến mức đập bốp một cái trán ! Ôi trời đất ơi! Nàng thật sự bê một tấm bảng đen đến, cầm phấn cầm thước, để dạy dỗ tên thật t.ử tế, cho rõ rằng một đàn ông thì nên thế nào, nên thế nào, và biểu hiện của hiện giờ phù hợp với những hành vi một đàn ông thực sự nên đến mức nào!!!
“Bách Lý Kinh Hồng, rốt cuộc đàn ông hả?” Cuối cùng nàng cũng nhịn nữa bèn thốt câu ! Cái tên , còn giống cô vợ nhỏ hơn cả một cô vợ nhỏ thực sự, rõ ràng là một đàn ông bình thường mà!
Nghe nàng hỏi , mặt biến sắc, mắt động đậy, bàn tay như ngọc đưa nắm lấy tay nàng, kéo một cái đặt thẳng nơi nào đó của , giọng lành lạnh vang lên, lúc còn là vẻ tủi uất ức nữa, mà là sự ngang ngược, sắc bén: “Có đàn ông , lẽ nào Cẩm Nhi cảm nhận ?”
Ặc… Nam Cung Cẩm chợt cảm thấy tay như bỏng , vội vàng rụt tay , mặt đỏ hồng cả lên, ánh mắt bất giác liếc ngoài cửa. Cái tên , phóng khoáng thế chứ?! Một mặt thầm mắng quá phóng khoáng trong lòng, một mặt thầm c.h.ử.i chính , nọ lọ chai với cái tên bao nhiêu , mà giờ vẫn còn ngại ngùng gì chứ.
“Cảm… cảm nhận !” hiện giờ đây vấn đề mà nàng quan tâm nhất chứ. Điều nàng quan tâm hiện giờ là rốt cuộc tên thế nào mới thể ngừng mấy hành động ấu trĩ , đừng gây chuyện với nàng nữa cơ, vì nàng sắp ép đến phát điên ! “Ta cảm thấy một đàn ông chân chính thì nên đầu đội trời chân đạp đất mới đúng!”
“Lẽ nào thì như thế ?” Hắn lạnh lùng hỏi ngược .
À… hình như cũng kiên cường, đầu đội trời chân đạp đất mà. “ tuyệt đối sẽ giống như nào đó, tức lên một cái là giở tính trẻ con !”
Nghe nàng , lập tức rằng nữa, vẻ dù thế nào cũng sẽ thèm hiểu ý.
Nam Cung Cẩm chán nản, day day mi tâm đang đau nhức của , với vẻ : “Chuyện do cam tâm tình nguyện . Ta cũng thế. Hơn nữa, cũng với đám Lãnh Vũ Tàn , sẽ ngoài uống rượu nữa. Ngài đại nhân đại lượng, thể khoan dung cho một chút ? Ngay cả cái tên đoạn tụ c.h.ế.t tiệt Mộ Dung Thiên Thu bạo hành hoa cúc mà còn thể tha thứ cho , thế mà nhỏ nhen chứ?”
Đó là vì trong mắt yêu thể chứa nổi dù chỉ một hạt cát. Trong lòng thầm như , nhưng thành lời. Hắn hít sâu vài , đó dịu giọng : “Thôi , tha thứ cho nàng.”
Trong lòng của nàng, thể điểm gì bằng những đàn ông khác. Dung mạo, tài trí, tiền bạc, phong độ, tất cả đều thể thua , thế nên, quyết định thỏa hiệp, lựa chọn tha thứ. Ở trong tim nàng, Bách Lý Kinh Hồng thể nhỏ nhen hơn những khác chứ.
Sự tha thứ đến bất chợt khiến Nam Cung Cẩm kinh ngạc, ngẩn một lúc lâu: “Chàng thật chứ?” Thế quái nào mà nàng cứ cảm giác chân thực thế nhỉ? Hơn nữa ánh mắt của tên , gì vẻ gì là tha thứ cho nàng ?
“Tha thứ cho nàng , nhưng vẫn còn tức giận.” Hắn đáp câu hỏi của nàng một cách thật thà.
Khóe môi Nam Cung Cẩm cũng khỏi run lên vài cái: “Xin hỏi như thế thì khác quái gì với tha thứ ?”
“Có chứ.” Vừa dứt lời, liền kéo tay một cái, quẳng Nam Cung Cẩm lên giường, nhưng đáy mắt hề chút d.ụ.c vọng khiến Nam Cung Cẩm rõ tên nổi m.á.u háo sắc lên.
Còn thì sải bước tới bên cạnh giường, nhẹ nhàng đưa tay lên cởi khuy áo , cuối cùng tụt quần xuống, bò lên giường, lưng về phía Nam Cung Cẩm.
Khóe môi cô nàng nào đó khỏi giật giật lên vài cái: “Chàng định gì đây? Muốn cũng thưởng cho một quả chuối ?”
Cái m.ô.n.g trắng nõn trắng nà gần như trong suốt đó lồ lộ mắt Nam Cung Cẩm, nếu kỹ, thì còn thể thấy bông cúc non màu hồng nhạt ở chính giữa. Thật đúng là cơ chắc như băng, da mịn như ngọc, giống như mỡ đông như một miếng thạch vô cùng đàn hồi đang dụ dỗ lao tới nhéo một cái.
Một lúc lâu , mới lên tiếng đáp lời, nhưng đáp câu hỏi của Nam Cung Cẩm, mà là lên tiếng chất vấn: “Có m.ô.n.g của , còn hơn m.ô.n.g nhiều ?”
Khóe môi nàng giật điên cuồng, lẽ nào tên so bì xem m.ô.n.g ai hơn ? Nam Cung Cẩm ôm trán, giải thích: “ là m.ô.n.g , nhưng là để ngắm , mà mục đích là...”
Còn hết lời, Bách Lý Kinh Hồng lên tiếng ngắt lời nàng, một câu suýt nữa khiến Nam Cung Cẩm ngã lăn xuống khỏi giường...
“Thật hoa cúc của hơn . Thế mà nàng luôn thèm , còn lén lút giấu giếm của .”
Đệch mợ! Có còn hổ hả?! Nam Cung Cẩm chợt cảm thấy trứng như vỡ nát ! Nàng ôm lấy con chim nhỏ tồn tại của , gào ầm lên: “Mẹ nó chứ, nhức trứng quá !!!”
Nàng hô lên câu , như nghi hoặc, thò bàn tay như ngọc , chọc chọc nơi mà cô nàng nào đó đang ôm lấy, ánh mắt khó hiểu, hỏi: “Nàng trứng ?!”
Cố tình! Chắc chắn tên cố tình! Nam Cung Cẩm ôm lấy của , vọt xa ba thước, chỉ tay về phía , cạn lời! Chỉ một lúc lâu, mà nàng cũng thể thốt một câu nào! Quá vô sỉ! Thực sự quá vô sỉ!
Một luồng nội lực tỏa giống như nam châm hút nàng về phía . Hắn xoay , đè nàng xuống: “Sau , nếu chuyện thế nữa, thể nàng, cần nàng đích tay.”
Nam Cung Cẩm ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt chân thành của cùng với cơn giận ngùn ngụt trong đáy mắt , liền bất giác nuốt nước bọt một cái bật thốt lên, nhưng vô thức thốt một câu mà đủ khiến chính nàng cũng sợ đến mức trắng bệch mặt mũi: “Thì cũng đam mê đó ?!”
Đệch mợ! Nàng cái quái gì thế? Nàng cái quỷ gì thế? Nàng sống nữa ?
Hắn lập tức nổi đóa!!! Hắn chỉ nàng đàn ông khác thôi mà?! Bất luận vì lý do gì, cũng chuyện như thế xảy nữa!
“Ta cái đam mê đó , nàng còn ?” Nói xong, vận nội công khiến quần áo cả hai đều rách tan thành từng mảnh. Nam Cung Cẩm còn kịp phản ứng gì, thì xông thẳng chút dự báo .
“A...” Chó c.h.ế.t thật, nàng đau c.h.ế.t thế? Nàng c.ắ.n răng tức giận trừng mắt .
Còn , cũng chỉ trong, mà động tác gì, rõ ràng là cho Nam Cung Cẩm , đây là một lời cảnh cáo!
Nếu nàng còn dám nghi ngờ lung tung về khuynh hướng của trong phương diện nào đó, thì ngại dùng hành động để chứng minh cơ thể nàng.
“Sau , khi ở bên cạnh, cho phép nàng uống rượu nữa.” Tuy câu lạnh lùng trong trẻo, lãnh đạm như xưa, nhưng dùng đến ngữ khí lệnh .
Nam Cung Cẩm c.ắ.n răng gật đầu, tên khốn kiếp, dịu dàng chút nào, chuyện gì thể dùng lời để từ từ giải quyết mà cứ cố tình dùng phương thức ?!
Hắn cúi xuống mặt nàng, mái tóc dài đen như mực xõa xuống, hòa với mái tóc đen của nàng, cảm giác ‘kết tóc se tơ’. Sắc mặt , cũng dần dần trở nên say mê, đắm đuối: “Cẩm Nhi… .”
Nam Cung Cẩm giật giật khóe môi, : “Nếu cho, thì lăn xuống ?”
“Không.” Hắn thẳng thắn, vì dường như mỗi cũng đều chỉ , còn nàng thì luôn . Thế nên, vì hạnh phúc của chính , thể quá tôn trọng ý kiến của nàng .
Thế thì còn hỏi cái gì?! “Ta đồng ý! Nếu cứ cố tình cưỡng ép, sẽ cực kỳ tức giận!”
Hắn trầm ngâm vài giây điều kiện: “Nếu nàng cho, sẽ giận nữa!”
Nam Cung Cẩm nhanh chóng tính toán trong lòng một chút, nếu đúng như , thì cuộc đàm phán cũng thua lỗ! Dù đến cuối cùng, nàng đồng ý thì cũng vẫn cưỡng ép mà. “Chốt luôn!”
Giọng lạnh lùng của vang lên: “Lần , giận nữa. nếu còn , thì sẽ đưa chìa khóa kim khố cho nàng .”
“Tuyệt đối !” Nam Cung Cẩm vội vàng , nàng còn lắc đầu quầy quậy, giọng điệu vô cùng vội vàng! Trong mắt nàng, tất cả đều là chuyện nhỏ hết, chỉ tiền vàng của mới là chuyện lớn thôi!
“Chỉ mong thế!” Ba chữ thốt , động tác cũng bắt đầu nhanh dần.
Nam Cung Cẩm c.ắ.n môi, cố đè nén tiếng rên rỉ của . Đột nhiên, nàng nhớ tới một chuyện: “À đúng… đúng , nhà của thế nào ?”
Động tác của thoáng ngừng , trong mắt lóe lên chút tức giận, đồng thời va chạm một cách mãnh liệt hơn: “Họ , chuyên tâm .”
“Ưm...”
“Rầm!” một tiếng, cửa đạp .
Nam Cung Cẩm chỉ cảm thấy mắt bóng đen lóe lên, chiếc chăn trong giường phủ kín lên hai họ. Nàng đầu cửa, thấy một cô gái mặc áo gấm đỏ rực như lửa bước , trợn trừng hai mắt hai giường với vẻ thể tin nổi!
Chiếc chăn bao kín lấy hai họ, thấy bất cứ bộ phận nào, nhưng nét mặt hai phô bày mắt cô . Sắc mặt lạnh nhạt của Mộ Cẩn Thần chút cảm xúc nào, đầu cô, nhưng thoáng vẻ lạnh lùng.
Còn , chính là Yến Kinh Hồng! Là phu quân mới cưới của cô! Cô chỉ thấy sắc mặt y đỏ lên, đôi mắt phượng vẫn còn vẻ mơ màng, hiển nhiên là đang đắm chìm trong tình dục.
Trong khoảnh khắc , cô chỉ cảm thấy như tiếng ‘ầm ầm’ vang lên, cũng cùng lúc đó, đầu như nổ tung vỡ nát .
Tình cảnh , chỉ cần thoáng qua là Yến Kinh Hồng ! Cô Yến Kinh Hồng nam sủng, nhưng cô luôn cho rằng y là nắm trọn quyền chủ động. Thật ngờ phu quân mà cô chọn ngược chọn xuôi, cam tâm một đàn ông khác! Đây chỉ là sự sỉ nhục với chính bản Yến Kinh Hồng y, mà còn là sự sỉ nhục với Mặc Họa cô!
Trong lúc hoảng hồn, dường như cô thấy một cái miệng khổng lồ đang toét đến tận mang tai, nhạo cái sự thưởng thức của cô!
Chọn ngược chọn xuôi, chọn một đàn ông sẵn lòng ‘vợ’ khác!
Giờ thì Nam Cung Cẩm cũng hiểu vì tên khốn bảo chuyên tâm một chút. Nàng mà chuyên tâm, thì sẽ nữa, thế nên mới xảy cảnh Mặc Họa thấy thế . Nàng đầu sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng, cũng hiểu ngay tên khốn cố ý nữa!
Cả căn phòng chìm trong im lặng, trong phòng tràn ngập mùi của t.ì.n.h d.ụ.c và mùi của sự mờ ám, mà hai giường , rõ ràng là hai đàn ông, nhưng thấy hài hòa đến lạ thường, cứ như họ mới đúng là một đôi thực sự . Trong lòng Mặc Họa vô cùng rối loạn, nếu Yến Kinh Hồng là , thì cô còn thể chắc chắn sẽ nắm đàn ông trong tay , vì y cũng sẽ d.ụ.c vọng. y đường đường là một Thừa tướng quyền cao chức trọng, bằng lòng khác, vì tiền, vì d.ụ.c vọng, vì quyền lực, như còn thể là vì cái gì đây?...... Yêu ư?!
“Cút ngoài.” Giọng lạnh băng vang lên, mang theo vẻ vui rõ rệt. Tuy cũng phần để cho cô gái thấy chuyện , để về cách xa Cẩm Nhi một chút, dù Mặc Họa là phụ nữ, cũng thích cô cứ ngấp nghé Cẩm Nhi như . cứ khác chằm chằm thế , cũng thoải mái lắm.
Mặc Họa sững sờ một chút, chợt cảm thấy ngọn lửa giận ngập trời của phát ! Sống đến tận bây giờ, nhưng đây là đầu tiên dám dùng giọng điệu đó để chuyện với cô. Có điều trong lòng cô, thời khắc chuyện khác càng khiến cô ấm ức hơn. Cô đầu Nam Cung Cẩm: “Tướng gia, hôm nay ngài tới phòng bản Công chúa ?”
Bất luận thế , cô cũng là chủ nhân của Mặc gia, là Công chúa hoàng thất! Vậy mà tay Yến Kinh Hồng hề nể mặt chút nào ?
Nam Cung Cẩm đang định lên tiếng, Bách Lý Kinh Hồng trả lời nàng: “Không tới. Đi ngoài , ngươi còn chúng ?!” Sắc mặt sa sầm xuống, đôi mắt như đầy vẻ lạnh lùng, vẻ lạnh lùng khiến cho con ngươi vốn màu xám bạc của như pha lẫn chút sắc đen, cho Nam Cung Cẩm cũng hoảng hồn. Trước giờ nàng từng thấy như thế , dường như biến thành một khác, mang theo vẻ khát m.á.u khác lạnh buốt .
Nói đến nước , một cô nương xuất giá hiểu chuyện vợ chồng như Mặc Họa đương nhiên sẽ chịu nổi! Mắt cô ngập nước, Nam Cung Cẩm một cái ôm miệng đầu chạy ngoài...
Nam Cung Cẩm chợt cảm thấy vô cùng áy náy, vì nàng tổn thương trái tim của một cô gái…
Sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng khó coi, thật sự hiểu nổi, từ khi gặp nàng, lắm tình địch thế chứ?! Đám Lãnh T.ử Hàn, Hoàng Phủ Dạ đành , giờ ngay cả một cô gái cũng chạy đến xí phần, thực sự khiến cơn giận trong lòng bùng lên thể dập nổi.
“Đừng như thế, theo đuổi cũng chỉ vài mống đó thôi, nhưng thích thì chỗ nào chẳng ! Chỉ cần dạo một vòng ở Nam Nhạc thôi, chỗ nào mà chẳng mỹ nữ lao tới như mưa!” Nhân duyên với phụ nữ của ở Tây Võ lắm, chẳng qua cũng chỉ vì hiện giờ đối với bên ngoài, phận của là nam sủng của mà thôi.
Nghe nàng , trầm mặc gì, nhưng rõ ràng vẫn vui vẻ gì cả.
Đột nhiên Nam Cung Cẩm nhớ tới một chuyện, đẩy : “Phải , hôm nay bận quá quên mất thăm Kinh Lan, dậy dậy , thăm con trai về sẽ cho đủ thì thôi!”
Đi thăm con trai bảo bối là chuyện trọng đại mà!
Vừa câu , sắc mặt vẫn lãnh đạm như xưa, nhưng đáy mắt dâng lên sự tức giận. Thằng nhóc thối Quân Kinh Lan đó thì quan trọng như thế ? Quan trọng hơn cả ?! “Nàng cho ...”
Nói một nửa, ngừng , dường như khó mở lời. Thực sự khó để mở lời, vì ghen tuông với đàn ông, ghen tuông với phụ nữ đành . ghen tuông với cả một đứa trẻ con thì thực sự chuyện gì vẻ vang lắm.
Nam Cung Cẩm nghiêng đầu : “Nói cho cái gì?”
Hắn ngập ngà ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng mấy chữ: “Trong lòng nàng, quan trọng nhất, là , là Quân Kinh Lan?”
“Sao hỏi cái câu ngớ ngẩn như thế nhỉ?!” Mặt Nam Cung Cẩm đầy vẻ thể tin nổi, còn đưa tay sờ trán , cứ như đang kiểm tra xem bệnh !
Hắn giữ lấy tay nàng, đôi mắt sáng như thẳng mắt nàng, như vẫn đang chờ câu trả lời của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-19-hoa-cuc-cua-ta-con-dep-hon-han-ta-nhung-nang-lai-khong-them-nhin.html.]
Nam Cung Cẩm giật giật khóe môi, lườm một cái như kẻ ngu si: “Trong lòng , điều quan trọng nhất đương nhiên là tiền! Sao thể là các !”
“...” Hắn thực sự g.i.ế.c sạch cả tiền luôn.
...
Ngày hôm , trong hoàng cung tình hình trong phủ Thừa tướng hôm qua.
Thừa tướng cưới Công chúa, nhưng đêm tân hôn chạy sang phòng nam sủng, khiến cho nhiều đại thần phái bảo thủ đều vui. Có một vài chuyện, cần họ gây sự, thì chính Yến Kinh Hồng tự chuốc . Đây chẳng đó , tự dưng thêm một lý do để phản kích y.
Sáng sớm, Nam Cung Cẩm mặc triều phục chỉnh tề ngoài, thấy hai nha đầu đang xì xầm ngoài cửa, , còn lắc đầu thở dài.
“Đang gì mà say sưa quên cả trời đất thế?”
Hai nha đầu giật , lúc mới phát hiện buôn dưa lê nhiệt tình quá, nên cả thấy Thừa tướng, vội vàng cúi đầu hành lễ: “Đại nhân, chúng nô tỳ đáng c.h.ế.t.”
“Nói xem nào, đang chuyện gì mà hào hứng ?” Nam Cung Cẩm nháy mắt với tiểu nha đầu một cái.
Chỉ là một ánh mắt thoáng qua nhưng khiến tiểu cô nương đơn thuần mê mẩn đến mất hồn mất vía. Tiểu cô nương đó đỏ bừng mặt : “Chúng nô tỳ đang chuyện Công chúa Mặc Họa, , là tân phu nhân ạ. Hôm qua cô ngủ, luyện kiếm ở hậu viện suốt cả đêm!”
Nghe Nam Cung Cẩm thoáng ngạc nhiên, đó bật bận tâm. Càng thất vọng với càng , nếu thực sự thích thì mới là vấn đề to!
Nàng buộc kín áo choàng lông lên triều, đầu cánh cửa đóng chặt một cái, nàng chợt cảm thấy trong lòng ấm ức. Vì cùng là mà khác biệt như chứ? Sáng sớm tinh mơ, thì lên triều, bôn ba vất vả vì cuộc sống vì gia đình, nhưng tên thì hạnh phúc hơn nhiều, vẫn còn ngủ nướng no nê! Lẽ nào đây là sự bi ai của việc một phụ nữ mạnh mẽ ?!
Nàng hề , khi nàng ngoài, giường cũng dậy . Mà dậy xong, Diệt lập tức bê tấu chương tới, chính là kết quả điều tra chuyện .
“Hoàng thượng, là do Hoàng Phủ Hoài Hàn thao túng, Mộ Dung Thiên Thu phái g.i.ế.c Thừa tướng Đông Lăng, xem cũng thị uy với Hoàng Phủ Hoài Hàn !” Cũng là báo thù cho Hoàng hậu. nếu câu cuối cùng, sẽ chỉ càng khiến Hoàng thượng cảm thấy vui thôi, thế nên tuyệt đối thể .
“Ừm.” Hắn gật đầu, trầm ngâm một lát, vẻ mặt vẻ hân hoan, cứ như thấy chuyện Nam Cung Cẩm gặp thích khách, giận dữ gì . Một lúc lâu , mới ngước mắt lên, một câu khiến Diệt kinh hồn lạc phách, “Phái của Huyền Tự Các , g.i.ế.c hết tất cả trong Hoàng thất của họ Hoàng Phủ, bao gồm cả Hoàng Phủ Hoài Hàn. G.i.ế.c ai đó.”
“...” Hoàng thượng, đùa thế quá ?
“Sao hả? Ngươi ý kiến gì ?” Hắn lạnh nhạt một cái, sắc mặt đổi.
Diệt vội lắc đầu: “Không ạ, thuộc hạ ý kiến gì, thuộc hạ lập tức ngay!”
...
Ở hậu viện, Mặc Họa thu kiếm , trán ướt đẫm mồ hôi, đón lấy chiếc khăn hạ nhân đưa sang, lau hết mồ hôi trán , nhưng cơn giận trong lòng vẫn nguôi. Suốt cả đêm nay, cô suy nghĩ kỹ càng , chắc chắn Tướng gia đàn ông mê hoặc, cô nhất định nghĩ cách đưa Tướng gia còn đường chính đạo.
Nghĩ , cô về phòng , lúc tới khúc quanh hành lang, cô gặp một đàn ông ngược chiều về phía . Tuy đàn ông đó như Yến Kinh Hồng Mộ Cẩn Thần, nhưng cũng là một mỹ nam hiếm , mày kiếm mắt sáng, đôi mắt như nhuốm chút vẻ trêu chọc, khóe môi nở nụ tà. Có điều, lúc thấy cô, khóe môi giật giật một cách rõ rệt, hình lóe lên một cái, nhanh chóng lướt qua cô!
Tâm trạng của Mặc Họa , thêm bản chất vốn là một kiêu căng tự mãn, nên liền đưa thanh kiếm trong tay chắn mặt : “Thấy bản Công chúa, vì hành lễ?”
Khóe môi Phong khỏi giật lên, xui xẻo thế nhỉ, tự dưng đụng cô nàng là thế nào? Hành lễ á?! Trừ Hoàng thượng và Hoàng hậu , họ cần hành lễ với bất kỳ ai hết! Hắn lạnh lùng hừ một tiếng: “Tránh !”
“To gan, ngươi...”
“Cô mà là Công chúa gì?! Ta là của Dạ Mạc sơn trang, thuộc về Tây Võ các cô, cần hành lễ với cô. Tránh , đừng ép tay với phụ nữ, đặc biệt là những phụ nữ xinh . Cô , giờ tại hạ vốn thương hoa tiếc ngọc!”
Vừa tới Dạ Mạc sơn trang, Mặc Họa lập tức thể chịu nổi nữa, hiện giờ thấy đàn ông mặt thêm một giây nào, nên cũng chẳng thèm để ý hành lễ với hành lễ gì cả: “Cút!”
Cô thu kiếm , bỏ !
Nghe thấy cô c.h.ử.i , Phong cũng chỉ mỉm , với vẻ mấy bận tâm: “Con gái con đứa nhã nhặn một chút, nếu thì chẳng đàn ông nào thèm .”
Sau đó, một tràng ngông cuồng vang lên. Trong mắt Mặc Họa dâng lên sát khí, vụt đầu , nhưng đàn ông áo đen cách xa cả trăm mét . Mặc Họa bất giác thở dài trong lòng, tốc độ nhanh thật! vì , bóng lưng , cô chợt cảm thấy quen thuộc… cứ như thấy ở !
...
“Yến khanh, chuyện khanh quá đấy.” Mộ Dung Thiên Thu đầy vẻ vui nhắc nhở. Chưa đến chuyện tên tiểu t.ử để Mặc Họa trong phòng tân hôn một cả đêm sẽ khiến Mặc gia bất mãn với Tây Võ, mà chỉ riêng chuyện đêm tân hôn , tên tiểu t.ử vẫn rời tay Mộ Cẩn Thần , cũng đủ khiến trong lòng cực kỳ khó chịu.
Yến Kinh Hồng cũng biện bạch, cúi đầu vô cùng điều: “Thần sai , thần sẽ chú ý hơn!”
Mấy lão già c.h.ế.t tiệt , mượn chuyện để gán tội tôn trọng hoàng thất lên đầu . Tuy Mặc Họa là của Mộ Dung thị Tây Võ, nhưng dù thế nào cũng hoàng thất sắc phong là Công chúa, thế nên vạch tội như cũng gì là lạ.
Mộ Dung Thiên Thu khẽ nhíu mày, suốt một năm nay, đây là đầu tiên thấy tiểu t.ử nhận ! Thực sự lạ lẫm. Chưa quen!
Lão Thái phó vội : “Hoàng thượng, tôn trọng Hoàng thất, tuyệt đối thể nhân nhượng ! Thừa tướng đại nhân là đầu bách quan, là tấm gương của muôn dân, mà xử sự chừng mực như thế . Xin Hoàng thượng xử phạt thích đáng, coi như răn đe!”
Yến Kinh Hồng cúi đầu : “Lão Thái phó lý! Chuyện đúng là của thần. Thần ở triều đình Tây Võ một năm , lên cái ghế Thừa tướng , cống hiến công sức cho Hoàng thượng, giờ cũng cảm thấy thỏa mãn . Hiện giờ đến lúc thần lùi bước , khéo xảy chuyện , xin Hoàng thượng tước chức quan và vị phò mã của thần, coi như trừng phạt!”
Y , đều ồ lên.
Phái Bảo Thủ ngờ Yến Kinh Hồng đột nhiên nổi điên như , còn phái Cách Tân thì ngẩn . Có Thừa tướng đại nhân điên ? Chuyện lớn thì là lớn, mà nhỏ cũng là nhỏ. Với sự tin tưởng sủng ái của Hoàng thượng dành cho y bình thường, chắc chắn sẽ trừng phạt quá nặng nề. y từ chức, lẽ nào Thừa tướng đại nhân tính toán từ ? vì bàn bạc với họ một chút?
Họ nghĩ sai, đúng là Yến Kinh Hồng tính toán từ ! Từ mấy ngày khi bạo hành hoa cúc của Mộ Dung đoạn tụ mà vẫn bao dung cho sai lầm của vô điều kiện đó, nàng luôn cân nhắc, như , rốt cuộc là đúng ?! giờ đáp án , Nam Cung Cẩm nàng, tuyệt đối thể một kẻ lấy oán báo ân, vô tình vô nghĩa . Thế nên, cách nhất là tìm cơ hội để rút lui khỏi triều chính, để tránh cho càng lún càng sâu, thể tự thoát nữa!
Sự phát triển sự nghiệp của nàng ở Tây Võ cơ bản thành hình , Duệ ca ca và Lãnh T.ử Hàn lưng giúp đỡ, cũng sẽ xảy vấn đề gì quá lớn. Chỉ cần nàng thể hoạt động trơn tru, thì sẽ cần lo lắng gì về tiền bạc nữa. Đối với nàng mà , tiền, tổ chức sát thủ Ảnh lâu đầu thiên hạ, Thần binh bất tử, y thuật một hai trong thiên hạ, là quá đủ .
Mà sáng sớm hôm nay lúc cửa, thấy nào đó vẫn còn đang ngủ say, lên triều, chuyện giống như một mồi lửa, châm lên cả một bụng hậm hực trong lòng nàng, cuối cùng mới đến quyết định như !
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
, sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu chợt sa sầm xuống, xuống đang cúi thấp đầu xin từ chức chính giữa đại điện , chỉ cảm thấy trong lòng như đang ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt! Hắn lạnh lùng : “Yến khanh, khanh thật lòng ?”
“Hoàng thượng, bản tính của thần vốn bộc trực, thẳng thắn, giờ dối!” Sau khi xong, chính nàng còn toát cả mồ hôi, vì thế cảm giác như chuẩn xuất gia thế ?
Nàng xong, cả gian đều tĩnh lặng, tĩnh lặng tới mức rõ cả tiếng thở. Mộ Dung Thiên Thu nàng chằm chằm, như thể xem rốt cuộc y thật giả . chỉ thấy sự chân thành. Cuối cùng...
“Rầm!” một tiếng, đế vương đập mạnh lên mặt bàn, đôi ngươi màu xanh lục ánh lên sát khí. Hắn bước từ ngai vàng xuống, nổi trận lôi đình! Dáng vẻ khiến nhiều đều sợ hãi quỳ sụp xuống.
Bước đến mặt Nam Cung Cẩm, giọng tàn độc âm u của vang lên: “Yến Kinh Hồng, khanh cố ý ?”
Trong khoảnh khắc , Mộ Dung Thiên Thu chỉ cảm thấy cơn giận của bùng bùng lên tận trời, cảm giác phản bội vô cùng chân thực! Yến Kinh Hồng, y gì, đều cho y thứ đó, gánh hết cả áp lực và sự chê trách cực kỳ khủng khiếp, để đưa y lên cái ghế Thừa tướng , nhưng giờ y gì đây? Y ư?!
“Không vì Hoàng thượng như ?” Sắc mặt Nam Cung Cẩm bình tĩnh, nàng chỉ bản từng bước từng bước quyền lực cho mù quáng, đến cuối cùng trở thành kẻ từ thủ đoạn để đạt mục đích, phụ cả tình cảm chân thành của Mộ Dung Thiên Thu dành cho mà thôi. Thế nên nàng mới , nàng tin Mộ Dung Thiên Thu mục đích khác ở Tây Võ. Thả , đối với cả và , đối với Tây Võ, cũng đều là sự lựa chọn nhất còn gì? Vì nàng , Mộ Dung Thiên Thu nỡ g.i.ế.c nàng, ít là hiện giờ, tuyệt đối sẽ nỡ!
Mộ Dung Thiên Thu cũng như quên luôn hiện giờ đang ở triều, còn bao nhiêu văn võ bá quan trong triều đang họ. Hắn ghé sát gần Yến Kinh Hồng, giọng tàn độc chậm rãi vang lên: “Yến Kinh Hồng, dù trẫm ôm cả thiên hạ đặt mặt khanh, khanh cũng khinh thường thèm để ý ?”
Nói đến nước , chuyện lạc đề ! Các đại thần mắng thầm trong lòng, thật đúng là, mấy chuyện thế hai họ riêng với ?! Việc gì sáng sớm ngày hủy diệt cả tam quan của họ như thế! Tức c.h.ế.t ! Có thể cân nhắc đến cảm nhận của các khán thính giả ?!
“Hoàng thượng bớt giận, thần ý đó!” Nam Cung Cẩm cúi đầu, đột nhiên thấy chút dám thẳng mắt . Vì ánh mắt của , quá sắc bén, quá âm u, giống như một con báo săn, chỉ một giây tiếp theo sẽ nghiến răng c.ắ.n đứt cổ Nam Cung Cẩm để tiết giận !
“Yến Kinh Hồng! Khanh đây! Trẫm cho phép! Chỉ cần trẫm còn sống một ngày, thì sẽ thể nào thả khanh ! Trừ khi… trừ khi trẫm còn hứng thú với khanh nữa!” Những lời là những lời thật lòng của Mộ Dung Thiên Thu. Từ nhỏ tới lớn, chỉ cần là thứ mà yêu thích, thì dù c.h.ế.t cũng buông tay, trừ khi chơi chán , mất hứng . Lúc đó mới buông!
tới đây, trong lòng Yến Kinh Hồng chợt giật thót lên, trừ khi còn hứng thú ư? Như tức là tự đa tình thôi, còn tên chỉ coi nàng như một món đồ chơi, như một thứ gì đó, chơi chán sẽ ném ?! Như sự áy náy hổ thẹn mấy ngày nay của đều là gì chứ?!
Nàng bỗng thấy lửa giận như bùng cháy, chỉ phẫn nộ vì Mộ Dung Thiên Thu lừa gạt , mà còn hổ vì tự đa tình như thế! Giờ nàng chỉ cướp luôn cả ngọc tỉ của Mộ Dung Thiên Thu để trút giận, để bù đắp cho sự mất mặt của thôi! Nàng ngẩng đầu, c.ắ.n răng : “Thần hiểu , chuyện của Công chúa Mặc Họa...”
“Mặc Họa gả phủ Thừa tướng, thì đây là chuyện nhà của phủ Thừa tướng, trẫm sẽ quản. Lẽ nào trẫm vẻ rảnh rỗi đến thế ?” Lời thì là với Yến Kinh Hồng, nhưng ánh mắt sắc bén như báo săn về phía đám lão Thái phó, mang theo vẻ khát m.á.u nồng đậm. Chỉ tại mấy lão già , thừa rỗi việc gây chuyện, hỏi một câu mà suýt nữa kích thích cho bé con chạy mất ! Hắn thật sự chỉ lôi hết cả đám đó xuống đ.á.n.h cho một trận tơi bời mới hả giận. Nếu bé con mà chạy mất, ai sẽ chơi cùng đây?
Nam Cung Cẩm lập tức lên tiếng: “Hoàng thượng, ngài quá nhàn, mà là chư vị đại nhân quá rảnh rỗi! Họ thời gian mà, cần lo chuyện quốc sự, cần lo đến chuyện dốc lòng vì đất nước, nên mới chăm chăm xăm soi mấy chuyện nhỏ nhặt trong hậu viện nhà để lôi mà tố giác. Nếu các đại thần Tây Võ đều như , thì nước nhà nguy mất!”
Đám lão thái phó đều biến sắc, trong lòng bức bối! Nếu gả cho Thừa tướng chỉ là một cô gái bình thường, thì cũng chẳng đến lượt họ quan tâm, chắc chắn họ cũng sẽ gì. đây là Công chúa mà!!! Có điều giờ Hoàng thượng , đây là chuyện nhà nhà , họ còn thể gì nữa? Dù lý lẽ đến chăng nữa, mà sự che chở của Hoàng thượng thế , họ cũng sẽ biến thành vô lễ thôi!
Họ đành cúi đầu cáo tội: “Chúng thần chỉ cân nhắc đến uy nghi của Hoàng thất, mà nghĩ đến luân thường đạo lý, xin Hoàng thượng xá tội!”
Thế nên, trong lúc vô tình, Nam Cung Cẩm phát hiện một phương pháp để ứng phó với Mộ Dung đoạn tụ. Ví dụ như chuyện ngày hôm nay, thể nàng sẽ trừng trị một phen, nhưng nàng xin từ chức, Mộ Dung đoạn tụ chẳng thèm hỏi tội gì nàng nữa. Sau , đây cũng thể trở thành một thủ đoạn uy h.i.ế.p tuyệt hảo!
Còn dang mải nghĩ, Mộ Dung Thiên Thu bất ngờ lên tiếng: “Yến khanh, chuyện rời khỏi triều đình, trẫm thứ hai nữa. Trẫm nghĩ, khanh cũng hiểu rõ ý trẫm chứ nhỉ?!”
Khóe môi nàng giật giật, đáp: “Thần rõ !” là một con cáo già!
Cũng ngay lúc , tin khẩn tám trăm dặm cũng cấp báo tình hình chiến sự tới! Bình Nguyên hầu khởi binh, cũng đúng như Yến Kinh Hồng dự đoán, ông cấu kết với Mạc Bắc, dẫn theo cả hơn năm vạn kỵ binh Mạc Bắc !
Kỵ binh Mạc Bắc như binh mã Trung Nguyên, tất cả đều là những dân tộc từ nhỏ sống lưng ngựa, thể coi là những con ngựa sắt! Lấy một địch trăm chỉ là chuyện nhỏ mà thôi!
May mà Tây Võ chuẩn , binh lực của vùng Hoản Nam và thành Kỳ Đông tập hợp đầy đủ, tuy quân dũng mãnh như binh mã Mạc Bắc, nhưng hơn ở lượng và ưu thế về địa hình. Thế nên tuy trận chiến đ.á.n.h kịch liệt, nhưng Tây Võ nắm chắc thắng lợi. Cũng chính vì Tây Võ nắm chắc thắng lợi, Đông Lăng còn lo ngại đến Nam Nhạc nên cũng chen chân gây rối.
Còn về Tiền Xung Nam Cung Cẩm đẩy nạp mạng , dù gào ầm lên ở trận chiến rằng “Hai bên giao chiến, g.i.ế.c sứ giả!” nhưng vẫn Bình Nguyên hầu tức giận c.h.é.m đứt đầu ngay tại chỗ. Yến Kinh Hồng vô cùng giả dối khuyên nhủ Mộ Dung Thiên Thu nên truy phong Tiền Xung liệt sĩ khiến Mộ Dung Thiên Thu dở dở !
Đã lợi còn khoe mẽ, chính là dạng bỉ ổi như Yến Kinh Hồng đây!
Sau khi hạ triều, Mộ Dung Thiên Thu liền phân phó: “Yến khanh, mấy hôm nữa trẫm tới Ngọc Môn quan xem tình hình chiến sự thế nào. Khanh cùng trẫm !”
Chúng đại thần đều sợ đến biến sắc, vội vàng can ngăn: “Hoàng thượng, thể thế ! Hiện giờ Ngọc Môn quan đang căng thẳng loạn lạc, ngài cao quý như , nếu xảy chuyện gì ngoài ý thì Tây Võ đây!”
Mộ Dung Thiên Thu để tâm, : “Nếu xảy chuyện gì ngoài ý , thì giao Tây Võ cho Liệt !”
Lãnh T.ử Hàn ngày nào cũng chạy lên triều từ sáng sớm giả c.h.ế.t, đột nhiên điểm danh cũng thoáng sững sờ, đó khinh bỉ lườm Mộ Dung Thiên Thu một cái: “Thần hứng thú với ngôi vị Hoàng đế, xin Hoàng chọn nhân tài khác !”
Hắn đón nhận, cũng trong dự đoán của Mộ Dung Thiên Thu, liếc một cái, thêm nữa, chỉ về phía Nam Cung Cẩm: “Yến khanh?”
Nam Cung Cẩm chỉ đành gật đầu: “Thần tuân chỉ! Có điều, thần đưa một cùng!”
Nghe , Mộ Dung Thiên Thu biến sắc, dùng đầu gối để nghĩ cũng mà tiểu t.ử đưa cùng là ai! Chẳng là tên Mộ Cẩn Thần ? “Yến khanh, Mộ Cẩn Thần trong triều chúng , mang sợ !”
Không đưa thì càng hơn, vì khi bà đây về chắc chắn sẽ hờn dỗi c.h.ế.t mất! Nàng thề, đời nàng còn thấy cái dáng vẻ mẩy của như hôm qua và hôm nay thêm một nào nữa. Chuyện đó còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t nàng. Thế nên, nàng ngẩng đầu một lý do vô cùng quen thuộc mà gì sánh : “Hoàng thượng, , thần ngủ !”
“...”
...
Nam Cung Cẩm xe ngựa về phủ thừa tướng, nhớ cảnh tượng Mộ Dung Thiên Thu xanh mét mặt nhưng thể gì khác, đành đồng ý với . Còn cả Lãnh T.ử Hàn hiểu chập dây thần kinh nào mà cũng đòi theo góp vui. Nàng dựa vách xe, trực giác cho nàng , xuất hành sẽ đơn giản!
Ngay khi nàng đang trầm ngâm, đột nhiên cảm thấy phía sàn xe ngựa vang lên tiếng hít thở khẽ. Chờ khi nàng thăm dò cẩn thận, thì tiếng hô hấp đó biến mất . Mắt nàng nheo , rút Ngư Tràng ở bên hông , cắm mạnh một cái xuống ván sàn!
Chỉ một thoáng giây, mùi m.á.u gay mũi tràn !
Sau đó, đường cái vang lên những tiếng kêu kinh hãi của dân chúng! Một mặc áo đen thanh đao sắc đ.â.m ngực, c.h.ế.t ngay tại chỗ. Hai mắt trợn trừng như thể tin nổi. Hắn c.h.ế.t cũng hiểu nổi, rốt cuộc Yến Kinh Hồng thế nào phát hiện ! Thủ pháp ẩn nấp của , đôi lúc ngay cả Hoàng thượng còn cảm nhận !
Mà Nam Cung Cẩm, là vua giới sát thủ, đương nhiên sẽ tinh thông tất cả các thủ pháp ẩn nấp ! Ở thời đại , tay sát thủ áo đen đó thể coi là cao thủ trong những khác, nhưng chút thủ pháp đó cũng đủ dùng.
Nàng nhấc một góc rèm xe ngựa lên, lau vết m.á.u tươi Ngư Tràng. Gió nổi lên, rèm xe ngựa thổi bay lên, vặn hướng về phía Đông. Tay nàng xoay một cái nhét Ngư Trang đai lưng nhanh như bay, đôi mắt phương nheo , tia sáng lạnh lóe lên, khóe môi cong cong nở nụ lạnh lẽo khiến sợ đến tim gan đều run rẩy!
Hoàng Phủ Hoài Hàn, ngươi thực sự chọc tức !!!
Quyển 3