Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 19:.2
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái gì?!” Giờ thì chỉ lão phu nhân mà ngay cả Tề quốc công, Vân Dật và Vân Lãnh Ngưng đều kinh hãi.
“Tổ mẫu, tuyệt đối thể chuyện . Chắc chắn biểu sẽ mấy việc !” Vân Lãnh Ngưng lên .
Vân Dật cũng nhíu mày: “Tổ mẫu, cháu cũng cảm thấy thể nào như thế . Bà đối xử với biểu cực kỳ , biểu vốn cũng kính trọng ngài, thể gây mấy chuyện ?!”
Mộ Dung thị lạnh: “Sao thể? Chưa chừng các cháu đều vẻ ngoài của nó lừa bịp thôi! Dù mẫu đối xử với nó đến , thì nó cũng chỉ là một con sói vô ơn thể nuôi trong nhà !”
Tề quốc công là chủ nhà, cũng dễ dàng kết luận ngay mà sang Tô Cẩm Bình : “Cẩm nhi, chuyện cháu ý kiến gì ?”
Tô Cẩm Bình như tỉnh táo từ sự kinh hoàng, vội dậy, vô cùng hoảng loạn : “Cháu cũng ạ! Ngoại tổ mẫu, cháu thể chuyện , cháu… cháu… cháu cũng vì hình nhân ở trong phòng cháu. Hơn nữa, hơn nữa cháu cũng ngày sinh của bà mà!”
“Hừ, thì tùy tiện hỏi hạ nhân một cái chẳng sẽ ngay ?” Mộ Dung thị lên tiếng.
“Nhị cữu mẫu, Cẩm nhi thích cháu, nhưng cũng thể mấy lời đó để hại Cẩm nhi . Có trời đất chứng giám, nếu cháu hỏi hạ nhân nào đó trong phủ, thì cháu c.h.ế.t cũng yên ! Nếu tin, thể gọi hết hạ nhân trong phủ đến, hỏi từng một xem cháu từng hỏi họ !” Tô Cẩm Bình tỏ càng bối rối hơn, từng lời từng chữ đều nhấn mạnh Mộ Dung thị thích .
Lúc Vân T.ử Y cũng phản ứng: “Ai mà liệu ngươi mua chuộc hạ nhân ? Nếu ngươi mua chuộc đương nhiên sẽ cho ngươi. Ngươi nghĩ chúng đều là kẻ ngốc, ngay cả chuyện đơn giản như cũng hiểu ?”
“Đủ ! Đừng ồn ào nữa! Ta tin Cẩm nhi sẽ chuyện như , điều tra cho cẩn thận xem rốt cuộc xảy chuyện gì!” Giọng uy nghiêm của lão phu nhân vang lên, nhưng ánh mắt Tô Cẩm Bình mang chút do dự. Bà cũng rốt cuộc đứa cháu gái ngoại , nhưng Mộ nhi mất , dù thế nào bà cũng bảo vệ con bé!
Nghe bà , trong mắt Tô Cẩm Bình thoáng vẻ cảm động, giờ mới bình tĩnh hơn một chút.
Mộ Dung thị giận dữ : “Mẫu , đừng để nó lừa, để một tai họa như ở trong phủ thực sự lợi cho sự an của !”
Vân T.ử Y cũng : “ , tổ mẫu, nếu vì nàng thì bà đau đầu ngừng ạ. Mà hình nhân xuất hiện ở chỗ nào khác, cố tình xuất hiện trong phòng nàng?! Nhất định là nàng!”
Lão phu nhân còn kịp gì, Tô Cẩm Bình bỗng sáng mắt lên, : “ , nữ công, thứ ? Nếu đúng là do , thì chuyện bí mật như cũng thể dễ dàng giao cho ngoài . Cho nên vô tội!”
“Ngươi thể sai thị tỳ của ngươi mà!” Vân T.ử Y lập tức phản bác.
“Các cô cũng .” Tô Cẩm Bình đáp.
Vân T.ử Y lạnh: “Bên cạnh ngươi ba thị tỳ chẳng lẽ một ai ?”
Lúc Trần thị lên tiếng: “Cẩm nhi và thị tỳ của con bé đúng là . Chiều hôm qua Cẩm nhi còn tự đến viện của , nhờ dạy nàng, học suốt từ trưa mà ngay cả xâu kim còn , nhiều suýt nữa đ.â.m cả tay. Có điều, Cẩm nhi cũng nhờ chuyện với ai, tránh mất thể diện của một cô nương, cho nên mới đến!”
“Mẫu !” Vân T.ử Y tức tối , vì mẫu cũng giúp tiện nhân chứ?! Nàng nghiến răng : “Mẫu , đây chỉ là những lời phiến diện của , đủ độ tin cậy!”
“Ngay cả lời của mẫu mà con cũng nghi ngờ ?” Sắc mặt Trần thị khó coi.
Lúc Vân T.ử Y mới ý thức đang chuyện với ai, vội cúi đầu: “T.ử Y dám ạ.”
Trương ma ma cũng góp lời: “Chiều hôm qua, quả thật biểu tiểu thư đến tìm phu nhân ạ!”
Giờ thì hiềm nghi của Tô Cẩm Bình mất hơn một nửa, Mộ Dung thị tức giận c.ắ.n răng, : “Có lẽ nó chỉ giả vờ thôi. Nếu là nó, thì thứ xuất hiện trong phòng nó chứ?”
“ thế, chẳng ai lui tới phòng cháu cả. Có điều, hôm qua thấy Vàng , đều chạy ngoài tìm, cháu vô tình thấy nhị cữu mẫu từ trong phòng cháu , chẳng lẽ…” Nói xong nàng vội bịt kín miệng , giống như thể tin nổi đối phương sẽ chuyện như .
Mộ Dung thị trợn trừng mắt: “Nói láo, thể mấy chuyện đó . Ngươi đừng ngậm m.á.u phun !”
lúc , Trương mama hình nhân trong tay, tiếp: “Lão phu nhân, thứ cho lão nô thẳng, đúng là cách thêu giống kỹ thuật của Nhị phu nhân!”
Trần thị khẽ nhíu mày, đón lấy hình nhân , đường thêu giống mấy đồ thêu mà Mộ Dung thị . Mộ Dung thị nhất thời cảm thấy chân nhũn . Khi đó, vì cẩn thận nên mụ tự hết, thật sự tính đến tình huống , nghĩ mụ : “Có thể bắt chước thủ pháp của .”
Tô Cẩm Bình thầm lạnh trong lòng, cũng ngu ngốc lắm, quả thật đúng là do sai Dĩ Mạch kiếm mấy món đồ Mộ Dung thị thêu tới, bắt chước mất một lúc lâu mới thành phẩm, con hình nhân cũ nàng đốt lâu .
Có điều, ngay đó Trần thị chú ý tới chất liệu của hình nhân : “Chất vải là gấm tuyết hoa ? Thứ là do năm đó khi phụ và phu quân đ.á.n.h trận thắng, nên Hoàng thượng ban thưởng. Lúc mỗi vị chủ nhân trong phủ đều chia một ít, hầu như lấy may y phục hết. vì Tam mặt, nên Nhị cũng lấy luôn phần của , như …”
Giờ là Mộ Dung thị thì cũng ai tin nữa! Mộ Dung thị cũng trợn trừng mắt, hôm mụ thứ cũng nghĩ đến những điểm đó nên mới dùng gấm lưu vân, thứ mà viện nào trong phủ cũng . Sao tự dưng biến thành gấm tuyết hoa chứ? Đầu óc mụ hiện giờ hỗn loạn, giải thích chuyện thế nào, chẳng lẽ lấy nhầm ?
Tô Cẩm Bình lạnh dáng vẻ hoảng hốt của mụ . Đây là nguyên nhân nàng đốt con hình nhân vốn . Đốt con hình nhân đó, nghĩ cách lấy trộm một mảnh gấm tuyết hoa mà trong phủ chỉ một Mộ Dung thị còn giữ, đó một cái khác, như mới tạo hiệu quả phản đòn nhất!
Vân T.ử Y thấy cũng ngậm miệng, chán nản xuống chỗ của . Tình hình xem gì nàng ! Trong lòng nàng thầm oán giận mẫu Trần thị của nhiều chuyện!
Mộ Dung thị nhất thời , thấy tất cả trong đại sảnh đều bằng ánh mắt hoài nghi, mụ cũng cảm thấy sợ hãi, đột nhiên trong đầu mụ lóe sáng, liền : “Dù đúng là bày kế hại nó chăng nữa, thì chuyện mẫu đau đầu kịch liệt là thế nào?”
“Bốp!” một tiếng, lão phu nhân bước nhanh vài bước đến, tát mạnh một cái mặt Mộ Dung thị, dường như cơn đau đầu đỡ nhiều: “Ngươi còn mặt mũi mà hỏi điều đó ? Đương nhiên là do ngươi mấy thứ bẩn thỉu hại Cẩm nhi, cũng nhân tiện diệt trừ luôn bà già c.h.ế.t tiệt khiến ngươi chán ghét chứ gì?! Dám dùng thuật yểm bùa để hại , ngươi độc ác thật đấy!!! Có hiện giờ trong lòng ngươi đang cảm thấy đáng tiếc vì nguyền rủa c.h.ế.t thành công ? Quả nhiên, nào con nấy, mà, Vân gia chúng quang minh lạc bao nhiêu đời nay, thể sinh thứ đê tiện như Vân Lam chứ. Hoàn là do ngươi dạy mà , do cái kẻ như ngươi giáo d.ụ.c thôi!!!”
“Không, … thế, mẫu , thế, con dâu bao giờ dám một chút ý nghĩ nào như thế, con… con…” Mộ Dung thị ôm mặt , năng cũng lộn xộn hẳn.
Tô Cẩm Bình chợt lên tiếng: “Ngoại tổ mẫu, cơn đau đầu của bà là do thì cứ mời đại phu đến khám ạ!”
Nàng dứt lời, tay đại phu chợt vẻ chột .
“Cẩm nhi là ?” Lão phu nhân nàng hiểu.
Linh Nhi bước lên : “Lão phu nhân, một chuyện Linh Nhi nên !”
“Nói !” Lúc lão phu nhân càng tin là chuyện kỳ quái hơn.
Linh Nhi tiếp: “Hôm nay khi thuộc hạ qua phòng bếp, thấy Vương mama ở viện của Nhị phu nhân lén lút bếp, định gì, bộ dạng bà lúc đó còn vẻ kích động!”
“Nói láo!” Vương mama đỏ bừng mặt, lập tức lên tiếng phản bác.
Lý mama tiếp lời: “Lão phu nhân, lão nô cũng thấy Vương mama xuống bếp!” Đây là nhiệm vụ mà Tô Cẩm Bình giao cho Linh Nhi khi xuất môn tối hôm qua, chờ khi Mộ Dung thị hạ thủ thì dẫn hầu bên cạnh lão phu nhân qua đó.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Tề quốc công lập tức về phía tay đại phu , thấy lão run lên bần bật như sợ hãi, tật giật , ông liền lạnh giọng : “Ngươi còn lời gì ?” Dù cũng là chinh chiến nơi sa trường lâu năm, giọng vô cùng khí thế khiến tay đại phu toát mồ hôi lạnh.
Thấy ưu thế sụp đổ, nếu mời đại phu khác đến khám, chắc chắn sẽ lộ, chỉ e đến lúc đó c.h.ế.t còn thê t.h.ả.m hơn! Nghĩ , lão liền bối rối đáp: “Tiểu nhân tội , tiểu nhân tội ! Tiểu nhân nhận một trăm lượng bạc của Nhị phu nhân, nên mới liên thủ với Nhị phu nhân để lừa ngài. Lão phu nhân bỏ thuốc, t.h.u.ố.c tác dụng phụ gì, chỉ khiến ngài đau đầu như vỡ nát , khổ sở, tiểu nhân… tiểu nhân vốn tính là khi chuyện kết thúc sẽ cho lão phu nhân uống giải dược, nhưng mà… nhưng mà… tiểu nhân hề ý mưu hại tính mạng của lão phu nhân!”
Đại phu cũng là một trong mấy vị đại phu tiếng nhất kinh thành, giờ vì bạc mà mấy chuyện như , khiến Tề quốc công giận dữ gầm lên: “Người , lôi tên đại phu y đức lên cho quan thẩm vấn!”
Lúc , Vân Lãnh Ngưng bước tới : “Phụ , chuyện nên báo quan!” Không cho thanh danh của Vân phủ.
Nghe , Tề quốc công mới bình tĩnh một chút, nhưng Vân Dật lên tiếng : “Đánh gãy chân lão ném khỏi phủ, phép xuất hiện ở kinh thành!” Hắn dứt lời, đại phu hạ nhân lôi ngay.
Giờ cũng chỉ còn Mộ Dung thị chờ xử lý. Thấy đều , Mộ Dung thị khống chế cảm giác sợ hãi, chân mềm nhũn , quỳ sụp xuống: “Mẫu , mẫu , con dâu nhất thời kích động, tha cho con ! Mẫu …”
“Tha cho ngươi ? Ngươi là cữu mẫu gây khó dễ cho cháu gái như . Cẩm nhi mất hết phụ mẫu nơi nương tựa, chỉ còn các ngươi là thôi. Sao ngươi thể độc ác nghĩ mưu kế để hại con bé chứ? Rốt cuộc con bé đắc tội gì với ngươi? Ngươi cho xem!!!” Lão phu nhân với vẻ vô cùng đau lòng.
Trong lòng Tô Cẩm Bình cũng khỏi xúc động, Bách Lý Kinh Hồng lẳng lặng nắm lấy tay nàng, cảm giác lạnh như băng truyền từ đầu ngón tay tới khiến nàng cảm thấy thật ấm lòng.
Mộ Dung thị ấp a ấp úng mà thành lời. Mụ thể chuyện Vân Lam và Thượng Quan Cẩm hãm hại lẫn , chứng cứ, chỉ sợ kết cục sẽ còn t.h.ả.m hại hơn: “Mẫu , con… con…”
Lão phu nhân hít sâu một , đầu đứa con trai thứ hai của : “Lão nhị, con định thế nào?”
“Tùy mẫu xử lý ạ!” Nói xong, ông cúi đầu, mặt đầy vẻ áy náy, là do ông quản lý gia đình nghiêm nên mới xảy chuyện như !
Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Hãm hại chồng, nếu đúng theo luật pháp nước , thì là tội c.h.ế.t! Quả nhiên, hổ danh là của Mộ dung gia, những kẻ bạc nghĩa vô sỉ!!! Nể tình ngươi sinh Diệp nhi cho Vân gia , ban cho một ly rượu độc!”
“Mẫu …” Mộ Dung thị vẫn cầu xin nhưng lão phu nhân còn mụ nữa. Dù Cẩm nhi sai trái đến cũng là con cháu, mụ là trưởng bối hạ độc thủ như đành, còn dám dùng độc d.ư.ợ.c giày vò bà già nữa. Thứ bẩn thỉu như còn ở Vân gia mới đúng là tai họa!
Rượu độc bê lên, trong mắt Tô Cẩm Bình dần hiện nụ lạnh. Hại ? Không ngờ cuối cùng dùng chính tính mạng của để đền ?
Ánh mắt của nàng đương nhiên cũng lọt mắt Mộ Dung thị, Mộ Dung thị thèm để tâm đến nàng nữa, Lý mama bê rượu độc về phía , mụ hoảng sợ kêu lên: “Mẫu , con uống. Phu quân, Diệp nhi, cứu … cứu !”
Lúc Vân Diệp mới phản ứng, hoảng hốt dậy tới cầu xin cho Mộ Dung thị, lão phu nhân lạnh giọng : “Giữ chặt lấy Nhị công tử! Tiện nhân chịu uống thì khống chế đổ thẳng miệng cho !”
“Không — a, …” Cuối cùng, rượu độc vẫn rót trong họng Mộ Dung thị, dòng nước bọt màu trắng ọc từ miệng mụ, cơ thể mụ ngừng co giật sàn nhà, cuối cùng, run mạnh vài cái bất động. Không còn thở nữa.
Lão phu nhân : “Lôi ngoài chôn , là nhiễm bệnh dịch nặng, tiện tang lễ! Chuyện truyền ngoài, ai dám lung tung tổn hại thể diện Vân gia , nhất định sẽ lấy mạng đó! Nghe rõ ?”
“Rõ ạ!” Mọi đồng thanh đáp.
Nói xong, lão phu nhân với Bách Lý Kinh Hồng: “Tam hoàng t.ử điện hạ, để ngài chê , chuyện lão hy vọng ngài…”
“Bản cung nhiều chuyện!” Hắn lãnh đạm đáp dậy mất.
“Đa tạ Tam hoàng t.ử điện hạ!” Lão phu nhân xong liền liếc mắt hiệu cho Vân Dật, ý tứ ám chỉ rõ ràng, Vân Dật lập tức hiểu ngay. Xem tay đại phu cũng giữ !
…
Ra khỏi viện của lão phu nhân, Linh Nhi khó hiểu hỏi Tô Cẩm Bình: “Cô nương, ngài thấy Mộ Dung thị phòng chúng bao giờ?” Khi Mộ Dung thị tới giấu hình nhân, cô nương ngoài ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-19-2.html.]
“Ta thấy gì cả, chỉ lung tung thôi mà.” Muốn thu hút hết những ánh mắt nghi ngờ về phía Mộ Dung thị, đương nhiên chỉ cách đó.
Khóe môi Linh Nhi run lên, tiếp: “Cô nương, vì ngài đặt luôn hình nhân trong phòng Mộ Dung thị mà giấu trong phòng chờ lục ?”
“Nếu tìm thấy trong phòng mụ , sẽ nghi ngờ hãm hại mụ, nếu xuất hiện trong phòng chẳng sẽ hơn , ai nghi ngờ là hại mụ nữa!” Tô Cẩm Bình vui vẻ, chợt nhớ tới một chuyện: “Em theo dõi Vân T.ử Y chặt chẽ giúp . Ta vẫn cảm giác hôm nay nàng bình thường.”
“Vâng!”
Hai đang chuyện thì Lãnh T.ử Hàn đuổi theo tới nơi, với Tô Cẩm Bình: “Tiểu Cẩm, Phá tin truyền đến Dật chút chuyện. Không là thật giả nhưng vẫn về Đông Lăng xác thực một chút. Lâu thì nửa tháng, nhanh thì ba ngày, mấy ngày , thận trọng một chút!”
“Ừm!” Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu, Hoàng Phủ Dật gặp chuyện may, trong lòng nàng cũng chút lo lắng.
…
Tối đến, tâm trạng của Bách Lý Kinh Hồng vô cùng vui vẻ, tung tin giả Hoàng Phủ Dật chuyện, cuối cùng cũng dẫn tên Lãnh T.ử Hàn chướng mắt . Tuy thể chẳng mấy ngày sẽ , nhưng ít nhiều gì cũng vài ngày yên tĩnh ?
Hắn mở cửa phòng, đang định sang bên phòng Tô Cẩm Bình, một tiểu nha bước tới: “Tam hoàng t.ử điện hạ, tiểu thư nhà chúng mời ngài qua chuyện!”
Bách Lý Kinh Hồng thờ ơ cô , dường như đang hỏi tiểu thư nhà cô là ai.
Thấy gì, Xuân Đào tiếp: “Tam hoàng tử, Đại tiểu thư thể ngài tới, nhưng trong tay nàng Bích ngọc hồi hồn đan. Chắc hẳn ngài cũng công dụng của t.h.u.ố.c . Nàng nếu ngài tới, nàng sẽ vứt viên t.h.u.ố.c đó ! Còn nữa, ngài qua đó một !”
Nghe cô , ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng căng lên, Vân T.ử Y mà đến thứ thì khả năng là thật, vì bao nhiêu chuyện hai mắt của khỏi . Hơn nữa, dù là giả thì một như Vân T.ử Y cũng chẳng thể gì . Nghĩ , liền gật đầu theo.
Đến viện của Vân T.ử Y, nha ở cửa lập tức mở cửa phòng. Hắn bước trong, lãnh đạm đang chờ sẵn, Vân T.ử Y cũng bất an : “Tam hoàng t.ử điện hạ, …”
“Thuốc ?” Hắn thừa tinh lực mà nhiều với nàng , lập tức thẳng chủ đề.
Vân T.ử Y khẽ c.ắ.n môi , đưa chiếc lọ sứ trong tay cho : “Ở trong !”
Hắn nhận lấy, trong đôi mắt sáng như ánh trăng thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc, nếu đây thực sự là giải dược, vì nàng hề điều kiện gì cả mà đưa cho dễ dàng như ? Thấy Vân T.ử Y đầy vẻ mong chờ, cảm giác nghi ngờ càng nhiều thêm, lẳng lặng mở nắp lọ, đổ viên t.h.u.ố.c bên trong tay.
Viên t.h.u.ố.c ánh lên màu xanh biếc, quả thật giống Bích ngọc hồi hồn đan. Hắn đưa viên t.h.u.ố.c lên mũi ngửi thử, đôi mắt xám bạc chợt hiện lên chút vẻ khinh bỉ dễ nhận . Thứ , là xuân dược, Bích ngọc hồi hồn đan.
Vân T.ử Y vẫn đang chằm chằm đầy hy vọng, chờ Bách Lý Kinh Hồng uống viên t.h.u.ố.c . Bách Lý Kinh Hồng đang định ném viên t.h.u.ố.c bỏ , thì một tiếng ‘rầm’ vang lên, cửa Tô Cẩm Bình đạp văng !
Hôm nay nàng sai Linh Nhi theo dõi Vân T.ử Y, tra chiều nay nàng cải trang ngoài mua xuân dược. Khi tới tiệm t.h.u.ố.c để hỏi thăm mới , Vân T.ử Y còn nhờ nhuộm viên t.h.u.ố.c thành màu xanh biếc. Tô Cẩm Bình vốn nghi ngờ, nhưng Bách Lý Kinh Hồng Vân T.ử Y mời sang, thì nàng ngay gốc rễ của vấn đề là ở .
Nàng bước nhanh vài bước đến, lời nào mà đưa thẳng tay tát mạnh mặt Vân T.ử Y một cái. Thị tỳ ngoài cửa đều Linh Nhi đ.á.n.h ngất nên cũng ai giúp đỡ. Cái tát khiến Vân T.ử Y đập thẳng góc bàn gỗ, ngất xỉu! Dám mơ tưởng đến của nàng, c.h.ế.t ?!
Nàng đầu Bách Lý Kinh Hồng, liếc mắt thấy chiếc lọ sứ trống rơi mặt đất, liền trợn trừng mắt, thể tin nổi hỏi: “Chàng ăn ?”
Nghe câu hỏi , khựng một chút, nhưng lẳng lặng kín đáo rụt viên t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay trong tay áo, sắc mặt lập tức đỏ hồng, bám dính Tô Cẩm Bình. Lãnh T.ử Hàn mặt, nàng đang hiểu lầm, đây là thời cơ để nấu thành cơm ?
“Fuck!!! Tên ngu ngốc nhà , dính mấy chuyện thế chứ?” Tô Cẩm Bình kìm liền c.h.ử.i thề.
Hắn như thấy, chỉ sức dính Tô Cẩm Bình, đôi con ngươi xám bạc như phủ lớp sương mờ, giả dạng giống bộ dạng một trúng xuân dược!!!
“Mẹ kiếp!” Lại thêm một câu c.h.ử.i đầy tức tối bật từ miệng nàng, quanh phòng một chút vội vàng đỡ lấy Bách Lý Kinh Hồng, nhẹ nhàng nhón chân phi về phòng . Vừa , nàng với Linh Nhi: “Mau chuẩn nước đá!”
“Cô nương, t.h.u.ố.c mà điện hạ uống, sinh hoạt vợ chồng mới giải , nếu , quá một canh giờ sẽ bùng nổ mà c.h.ế.t!” Linh Nhi cũng Bách Lý Kinh Hồng ăn viên t.h.u.ố.c , chỉ báo cáo tin tức mà hôm nay tìm hiểu ở tiệm thuốc.
Còn đang dở thì Tô Cẩm Bình về đến phòng . Cô dứt lời, Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy như một tia sét đ.á.n.h thẳng đầu khiến nàng bay đến hàng trăm dặm! Linh Nhi vội đẩy mạnh hai trong phòng: “Cô nương, hai mau ! Sự an nguy của điện hạ xin nhờ ngài!” Sau đó cô đóng cửa ‘rầm’ một tiếng!
Tô Cẩm Bình vẫn còn đang chìm trong trạng thái ngơ ngẩn, mà Bách Lý Kinh Hồng với vẻ mặt đỏ bừng bắt đầu kéo kéo vạt áo của , miệng còn thỉnh thoảng phát mấy chữ: “Nóng, nóng quá…”
Nhìn dáng vẻ đầy cám dỗ của , não cô nàng nào đó cũng như rút , : “Chờ chút, tìm một cô nương về cho !” Vừa xong câu , chính nàng cũng rối rắm, nàng điều ?!
Còn đang suy nghĩ, nhanh chóng đưa tay kéo nàng lòng đẩy thẳng nàng lên chiếc giường rộng mềm mại kịp cho nàng thời gian phân bua, đó bắt đầu cởi y phục của nàng: “Ta chỉ cần nàng thôi.”
“Này, bình tĩnh, bình tĩnh!” Tô Cẩm Bình hoảng hốt kêu lên.
Hắn thực sự ngừng , trong mắt tràn ngập tia sáng nóng bỏng, cả khuôn mặt đỏ bừng, c.ắ.n môi nàng, còn thấp thoáng thấy ánh nước trong mắt : “Cẩm nhi, khó chịu.”
Mẹ nhà nó!!! Bà đây đè mới khó chịu !!! Muốn quát lên một câu, nhưng thấy ánh mắt chăm chú đáng thương của , nàng kìm xuống. Thấy nàng phản kháng nữa, tiếp tục kéo áo nàng, cơ thể lúc còn lạnh lẽo nữa mà nóng đến kinh . Có điều, mấy biểu hiện giả dối đều chỉ là do dùng nội lực tạo mà thôi.
Môi nhẹ hôn lên môi nàng, lưu luyến tình cảm như , mà tràn ngập sự vội vàng, hấp tấp, thể hiện dáng vẻ trúng xuân d.ư.ợ.c cực kỳ chính xác! Ngay đó, nụ hôn di chuyển xuống, ánh mắt Tô Cẩm Bình cũng dần mờ sương vì nụ hôn của …
Không từ lúc nào, xiêm y của hai rơi tán loạn giường, tiếp xúc trực tiếp với . Hắn của hôm nay, còn lãnh đạm như thường ngày, dù là ánh mắt, là bàn tay, là đôi môi, đều chứa đầy cảm xúc mãnh liệt, nồng cháy.
Tô Cẩm Bình cũng dần dần buông thả cho trầm luân , hai gò má dần hồng lên, cũng như thiêu đốt, nóng đến lạ thường.
“Chuẩn xong ?” Giọng của mang theo vẻ trầm thấp, nồng ấm từng , giống như một bình rượu vang ủ suốt một thế kỷ . Đôi mắt sáng như ánh trăng gắn chặt lấy cơ thể nàng. Nói đê tiện cũng , mà bỉ ổi cũng , ngày hôm nay, nhất định nàng! Từ nay về , giữa hai sẽ bao giờ vị trí của Lãnh T.ử Hàn nữa!
Tô Cẩm Bình c.ắ.n môi , khẽ gật đầu: “Xong !”
đúng lúc Bách Lý Kinh Hồng khựng một chút, tim chợt đập mạnh như sấm, trong lòng luôn dự cảm , chỉ lo Lãnh T.ử Hàn sẽ đột nhiên xuất hiện ngay giây tiếp theo, phá hỏng chuyện của . Nghĩ , động tác của cũng nhanh hơn một chút.
“A!” Tiếng kêu đau đớn vang lên, Tô Cẩm Bình c.ắ.n mạnh môi , loáng thoáng thể thấy vết tưa m.á.u môi. Đau, thực sự đau, nhưng nàng thể kêu lên , để khác thấy thì phiền phức.
Đến tận lúc , mới yên lòng hơn một chút. Không Lãnh T.ử Hàn phá hỏng!!!
Hắn cúi đầu, thấy sắc mặt nàng như đang cố chịu đựng, cũng đau lòng: “Đau lắm ?”
“Chút chút.” Thật cũng đau quá đáng, khi còn sát thủ, nỗi đau nào mà nàng từng trải qua, đối với nàng mà , cơn đau ở mức độ cũng là gì cả.
Một lúc lâu nàng mới dần bình tĩnh , mà cũng kìm nén thêm nữa, bắt đầu hãm sâu cuộc hoan ái , thể xác và tâm hồn hòa quyện với .
Tô Cẩm Bình c.ắ.n chặt môi mới khiến kêu lên thành tiếng, đàn ông đang , nàng bỗng cảm giác thỏa mãn. Không là thỏa mãn về thể xác, mà là sự thỏa mãn trong tâm hồn, giống như một giọng đang thủ thỉ trong lòng nàng, hai hòa một. Cuối cùng cũng thuộc về nàng… Nghĩ , nàng kìm đưa cánh tay ngọc ngà lên, quấn lấy cổ , cho cơ thể của hai càng gần sát hơn.
Mà sắc mặt lúc vẫn ửng hồng như , cố gắng đóng giả một trúng xuân dược, lưu dấu ấn của cơ thể nàng hết đến khác, chiếm lấy nàng hết đến khác, cũng thể khống chế cảm xúc sung sướng trào dâng trong lòng . Sau đêm nay, rốt cuộc nàng sẽ trốn nữa.
Đây là một trận tập kích bất ngờ, cũng là một trận chiến đấu trường kỳ, chiến đấu tới tận lúc bình minh, ngoài cửa sổ dần thấy tiếng chim hót, Linh Nhi và Dĩ Mạch canh ngoài cửa cũng đỏ bừng mặt, tim đập nhanh, tiếng ván giường lắc lư kẽo cà kẽo kẹt. Dùng đầu ngón chân mà nghĩ thì cũng bên trong xảy chuyện gì. Thể lực của điện hạ thật! Trên gương mặt lạnh như băng của Hủy gác ở cách đó xa cũng thoáng vẻ tự nhiên. Chỉ tội cho Vân T.ử Y, ngàn tính vạn tính, bày mưu gài bẫy điện hạ nhà một hồi, cuối cùng điện hạ trúng xuân d.ư.ợ.c ăn Hoàng t.ử phi, trong lòng ngài hiện giờ cao hứng đến mức nào .
“Fuck!!!” Một tiếng quát to truyền từ trong phòng, “Bách Lý Kinh Hồng, thôi hả?! Cái mạng nhỏ của bà đây cũng sắp… sắp… ưm… mất tay !”
Vốn là một câu mắng mỏ, cuối cùng biến thành tiếng rên rỉ khe khẽ, Linh Nhi và Dĩ Mạch ở ngoài cửa đều hổ đến mức chỉ ôm mặt chạy mất. Hai cô vẫn là hoàng hoa khuê nữ mà!!!!
Nghe tiếng quát của nàng, động tác của dừng , c.ắ.n môi nàng như đang khó chịu: “Dược hiệu vẫn hết!!!” Dáng vẻ đó, vô cùng uất ức, vô cùng ai oán…
“A… kiếp!” Ngay đó, tiếng quát mắng vang lên: “Rốt cuộc là xuân d.ư.ợ.c nhà nào mà hiệu quả lâu như thế chứ?!” Thực sự nên đưa công thức gia truyền đến hiện đại, chắc chắn sẽ đắt hàng hơn cả Viagra!!!
Cuối cùng của cuối cùng, trời dần sáng hẳn, Tô Cẩm Bình thậm chí còn sức mà mắng c.h.ử.i nữa, yếu ớt đến mức chỉ òa . Sự thực là, nàng cũng ứa nước mắt thật: “Chàng ăn h.i.ế.p !” Hiện giờ nàng còn mệt thế , nếu là cô nương nào đó võ công, chẳng ngất xỉu đến bao nhiêu . Rõ ràng ức h.i.ế.p nàng!!!
Nghe nàng , mới kìm nén cơn thủy triều đang dâng trào ở bụng , lúc , cả hai đều toát mồ hôi đầm đìa. Hắn dừng , trong mắt tràn ngập tình cảm lưu luyến, : “Cẩm nhi, gả cho ?” Đến nước nàng còn từ chối ?
Ai ngờ, Tô Cẩm Bình nhíu mày do dự, tim cũng căng thẳng theo sự do dự của nàng: “Có lẽ, hôm nay nàng hài t.ử của , chẳng lẽ nàng để đứa bé xoi mói ?”
Hắn dứt lời, mắt Tô Cẩm Bình liền toát vẻ bi thương, khẽ gật đầu chấp nhận mệnh, : “Dược hiệu hết ?”
“Hết .” Trong lòng chợt chút chột .
Tô Cẩm Bình lạnh một tiếng: “Là nó sớm hết từ lâu , còn cố tình tiếp tục ?”
Ánh mắt của bắt đầu đảo khắp nơi, thật , vốn trúng xuân dược, câu hỏi bảo trả lời đây?
“Hừ!” Thấy như , Tô Cẩm Bình ngay là đoán đúng: “Còn lăn xuống cho bà!”
Lần ngoan ngoãn rút lui. Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy thắt lưng như gãy đôi, lật , một vật gì đó bỗng lăn từ giường xuống, lăn vài vòng mặt đất dừng !
Ánh mắt hai đều về phía đó. Vừa rõ thứ ở mặt đất, Bách Lý Kinh Hồng chợt cảm thấy da đầu run lên, sự sợ hãi với cây chổi lông gà tràn ngập trong tim, đó là…
Quyển 2