Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 19:.1 Lại Bị Gây Chuyện
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:16:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Trấn quốc công,
Mộ Dung Phong lâu , Mộ Dung Việt vẫn còn ôm n.g.ự.c ho khan. Tuy lão tất cả những chuyện đều là mưu kế của con trai, nhưng Bách Lý Kinh Hồng cố tình gây sự, đưa ma cho lợn ở hôn lễ của con, đúng là khinh quá đáng! Lúc con trai lão giả vờ, nhưng một nhúm m.á.u tươi của lão thì là do chọc tức mà phun .
Mộ Dung Hạo cũng tức giận bóp tay: “Cha, Bách Lý Kinh Hồng quá đáng quá. Không dạy cho một bài học, con nuốt trôi cục tức !”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Mộ Dung Song cũng lạnh, ả hiểu rõ hiện giờ ả còn xứng với Bách Lý Kinh Hồng, ả cũng thừa khi trúng kế, Kinh Hồng ca ca yêu quý của ả chắc chắn liên quan. Vì thế, thời khắc , bộ tình yêu trong tim ả chuyển hẳn thành hận thù, chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t hết bọn họ mới thể nguôi oán hận!
“Đừng kích động, dù Bách Lý Kinh Hồng cũng là Hoàng tử, trong tay còn nắm giữ hai mươi vạn binh mã. Hơn nữa, vẫn cảm thấy đơn giản. Hiện giờ đại ca các con nhờ vả biểu con , các con ngoan ngoãn mà an phận chờ cho , đừng để xảy chuyện gì nữa! Chờ đại ca con định xong, chúng vùng lên cũng muộn.” Lần Mộ Dung gia của lão ngã một cú đau như mà bảo lão thừa nhận thất bại , cửa !!! Hơn nữa, khác thể hiểu tính cách của Hoàng thượng, chẳng lẽ lão hiểu ?! Việc giao hai mươi vạn binh mã cho Bách Lý Kinh Hồng căn bản chỉ là thử mà thôi. Nực là Bách Lý Kinh Hồng nhận về! Nhất định Hoàng thượng sẽ tìm cơ hội lấy quân quyền, mà việc lão , chính là tạo cho Hoàng thượng một cơ hội như .
Mộ Dung Hạo khẽ nhíu mày, đang gì đó, nhưng đúng lúc , một hạ nhân lảo đảo chạy , chính là thị đồng bên cạnh Mộ Dung Hoa: “Đại nhân, đại nhân. Không ! Xảy chuyện, xảy chuyện !”
“Cuống cuống quít quít lên thế còn thể thống gì nữa? Xảy chuyện gì?” Mộ Dung Việt nhíu mày tên hạ nhân đang lao tới.
“Là Đại công tử, là… tùy tùng của Đại công tử… Đêm xuống, quản gia phân phó đóng chặt cửa, nhưng đến giờ nhị công t.ử cũng về, tiểu nhân sợ đại nhân sẽ trách phạt nhị công tử, nên dám gì với quản gia, tự ý mở cửa định chờ nhị công t.ử về. mở cửa thấy tùy tùng của Đại công t.ử trong vũng máu!” Việc Mộ Dung Phong còn sống là chuyện vô cùng bí mật, trừ Mộ Dung Việt, Vương thị, Mộ Dung Hạo và Mộ Dung Song , thì ngay cả Mộ Dung Hoa cũng , sợ ngoài uống rượu lỡ miệng, vì thế, tay hạ nhân cũng sự thực thế nào, chỉ thầm thắc mắc trong lòng, Đại công t.ử c.h.ế.t vì tức mà tùy tùng của ngài cũng g.i.ế.c c.h.ế.t.
Đầu óc Mộ Dung Việt chợt váng vất, tùy tùng theo Phong nhi c.h.ế.t , còn phủ, xem Phong nhi ắt hẳn lành ít dữ nhiều!!! Cả đám vội vội vàng vàng cửa, chỉ thấy hạ nhân thực sự trong vũng máu, tình trạng t.ử thi thê thảm, bàn tay vẫn đang giữ tư thế cố gắng mặt đất, đập mắt họ là một vết m.á.u thành chữ ‘Thất’, nhưng từ tiếp theo còn xong, chỉ một nét.
“Cha, thế là…” Thật , ban đầu bọn họ đều nghĩ là Bách Lý Kinh Hồng tay, nhưng hiện giờ thấy mấy chữ bằng m.á.u , trong lòng họ tràn ngập sự nghi ngờ.
Mộ Dung Song nhíu mày: “Liệu là Tô Cẩm Bình giở trò vu oan cho Thất hoàng t.ử ?” xong, ả cũng cảm thấy suy luận vô lý, đang yên đang lành, Tô Cẩm Bình hãm hại Thất hoàng t.ử gì? Hai họ thù oán, dù hãm hại cũng chỉ thể hãm hại Tứ hoàng t.ử mới đúng chứ? Dù hiện giờ Tứ hoàng t.ử cũng là nhân vật tiềm năng nhất trong cuộc đua giành ngôi vị Hoàng đế, Thất hoàng t.ử vẫn kém hơn một chút.
Chuyện Bách Lý Nghị dẫn quân g.i.ế.c Bách Lý Kinh Hồng vô cùng bí mật nên hiện giờ bọn họ vẫn hề .
Mộ Dung Việt suy nghĩ một lát, : “Không thể nào!!! Nếu Bách Lý Kinh Hồng vu oan cho Bách Lý Nghị, hẳn tên ?”
Lão , đều gật đầu thấy đúng! Mộ Dung Hạo nhíu mày: “Nói là đại ca rơi tay Bách Lý Nghị? Liệu đại ca gặp nguy hiểm ?”
“Yên tâm, nó sẽ nguy hiểm gì. Bách Lý Nghị bắt đại ca con, thẳng cũng chỉ vì uy h.i.ế.p Mộ Dung gia giúp đỡ thôi. Nếu động thủ với đại ca con sẽ chút lợi thế nào cho cả. Hắn thể thế .” Xem Thất hoàng t.ử cũng lòng đoạt vị.
Mộ Dung Hạo căm phẫn: “Cha, chẳng lẽ chúng đành để Thất hoàng t.ử sử dụng ?” Phủ Trấn quốc công bọn họ oai hùng bao năm nay, nhưng chỉ trong vài ngày ngã ngựa liên tục, khiến lửa giận trong lòng bừng bừng thiêu đốt, Bách Lý Kinh Hồng, Bách Lý Nghị, bọn họ nghĩ là Hoàng gia thì giỏi lắm ? Trong buổi thi Hương, còn đ.á.n.h một trăm trượng, nếu gân cốt của cường tráng, thì cái mạng nhỏ cũng mất luôn , hiện giờ giường đến động còn động chứ, thể nhẫn nhịn sự đau đớn . Hắn khó tha thứ nhất là khi đám thủ hạ hành vi của , ánh mắt cũng đều mang chút vẻ khinh bỉ như như , khiến cơn tức trong lòng càng khó nguôi hơn!
Mộ Dung Việt chỉ lạnh: “ là hậu sinh khả úy, chỉ tiếc rằng mấy tên tiểu bối quá coi thường lão phu. So với việc co ro cúm rúm theo , chi bằng phô bày thực lực của Mộ Dung gia cho bọn họ rõ chúng lợi hại còn hơn! Đến lúc đó, tin sẽ ngoan ngoãn thả đại ca con !”
Trên nóc nhà cách đó xa, mấy lời Mộ Dung Việt , đôi môi Tô Cẩm Bình khẽ cong lên nhạt. Phải thế chứ, gần đây Mộ Dung gia gặp chuyện liên tục, sự tức giận lên tới đỉnh điểm, cho nên, vu oan cho Bách Lý Nghị chỉ khiến bọn họ sẽ dựa dẫm Bách Lý Nghị, mà còn thể kích động bộ lửa giận của bọn họ, khiến bọn họ cho Bách Lý Nghị ‘ tay’ một chút, cũng thuận tiện để cho nàng xem rốt cuộc thực lực của Mộ Dung gia đến đây, còn thể báo mối thù với Bách Lý Nghị. Một mũi tên hạ hai con chim, tội gì ?
Nghe chuyện , nàng liền sang với Bách Lý Kinh Hồng: “Đi thôi, chúng tới thiên lao!” Hôm nay mấy Phong đưa Lãnh T.ử Hàn đến nha môn lĩnh một vạn lượng vàng, lão Hoàng đế đang cao hứng vì bắt Lãnh T.ử Hàn, hạ lệnh ngày mai sẽ lôi ngũ mã phanh thây.
Bách Lý Kinh Hồng vẫn nhúc nhích, đôi mày nhíu : “Nàng cứu ?” Bảo cứu tình địch cùng nàng, dù thế nào cũng cam lòng.
Tô Cẩm Bình khẽ : “Không , chúng tới xem trò vui.” Ngày mai Lãnh T.ử Hàn xử tử, cần đến nàng tay, chỉ e mấy Ma Giáo sớm chịu nổi .
“Không .” Chỉ hai chữ nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên quyết.
Tình trạng giống y như khi quen bao lâu, Tô Cẩm Bình rủ ngắm trăng với , cũng vô cùng lạnh nhạt hai chữ “Không ” .
“Đi mà, nào! Dù gì bây giờ cũng nửa đêm , việc gì nữa !” Thôi , nàng thừa nhận là mấy tin tưởng đám thủ hạ não tàn của Lãnh T.ử Hàn, chỉ lo bọn họ cứu sẽ sơ suất gì đó, nên thời khắc mấu chốt khả năng nàng sẽ giúp một chút. Nàng thể trói Lãnh T.ử Hàn đổi tiền thưởng nhưng cũng thể trơ mắt một đối xử với tệ lắm hại c.h.ế.t vì .
“Không !” Giọng lạnh tanh vang lên, khuôn mặt lãnh đạm chút cảm xúc nào, nhưng trong đôi mắt xám bạc toát vẻ vui.
“Đi mà…” Nàng vẫn cố gắng ngừng.
Hắn , nhanh chậm bước về phía phủ Tề quốc công.
Tô Cẩm Bình lưng mím môi: “Không thì thôi, tự !” Dứt lời, nàng liền chạy về hướng thiên lao.
Hắn dừng bước, cảm giác chua chua trào lên trong tim , sắc mặt chút đổi, nhưng trong mắt tràn đầy sát khí nồng đậm: “Hủy!”
Một tiếng gọi vang lên, Hủy lập tức xuất hiện mặt : “Điện hạ!”
“Không cần ngươi dùng cách gì, cũng dẫn dụ Lãnh T.ử Hàn khỏi Nam Nhạc cho !” Giọng thanh lãnh vang lên, kết hợp với vầng trăng chín tầng trời, du dương giống âm thanh của trần gian.
Nhiệm vụ thể gian khổ hơn nữa ? Một vạch đen như như sổ thẳng xuống gáy Hủy, đó với Bách Lý Kinh Hồng: “Vâng! Thuộc hạ lĩnh mệnh!” Dù gian khổ thì cũng thôi!
“Ừ.” Hắn lãnh đạm đáp đó , bóng xẹt qua trung.
“Điện hạ, ngài ?” Hướng mà điện hạ là phủ Tề quốc công?
“Thiên lao.” Hai chữ lạnh lùng vọng , ẩn chứa chút tức giận mà chính cũng phát hiện . Dù thì cũng thể tạo cơ hội cho Lãnh T.ử Hàn .
***
Thiên lao.
Đám thị vệ gác cửa ngã đầy đất, Phá cùng bốn đại hộ pháp mặt Lãnh T.ử Hàn, cửa phòng giam sớm họ mở .
Lãnh T.ử Hàn tỉnh từ buổi chiều, tình hình của là ngay chuyện gì xảy . Xem , tiểu Cẩm chỉ yêu tiền, mà bộ cơ thể chui luôn cả đống tiền ! Sở dĩ còn ở đây , vì mà là chờ đám thuộc hạ vô dụng đến nhận tội!
“Giáo chủ…” Mặt Phá đầy vẻ nịnh nọt .
Hắn liếc mắt y: “Hử?” Dường như chờ trong thiên lao mài mòn sự sắc nhọn của , giọng điệu thấy vẻ cuồng ngạo ngày xưa nhưng vẻ tùy tiện, tà ma càng nhiều hơn.
Phá cũng hiểu tình trạng hiện giờ của giáo chủ chỉ là vẻ ngoài thế thôi, là biểu cảm giả để mờ mắt bọn họ! Nghĩ , cơ thể y khẽ run lên một cái, vội quỳ xuống : “Giáo chủ, thuộc hạ ngài sẽ cả nên mới để ngài . Giáo chủ từng , thông minh nhất định sẽ hy sinh vô ích. Vì thế, vì sống lâu hơn một chút, để cống hiến cho Ma giáo và Giáo chủ, nên mới to gan bỏ ạ.”
“Đại trưởng lão đúng ạ, nếu hiện giờ đại trưởng lão hy sinh . Ma giáo chúng cũng mất một bề đắc lực!” Chu Tước lên tiếng.
Huyền Vũ cũng tán thành, : “Tình hình hiện giờ cũng chứng tỏ hành vi của đại trưởng lão chính xác. Giáo chủ đây nửa ngày, cũng hơn để đại trưởng lão mất mạng. Thật sự thỏa đáng!”
“ thế, hơn nữa, ăn cơm tù trả tiền, còn tiết kiệm chút bạc cho Giáo chủ. Đại trưởng lão cách ăn!” Bạch Hổ .
Chỉ Thanh Long đúng trọng điểm: “Còn nữa, Giáo chủ, hiện giờ Tô cô nương mang ngài đổi nhiều bạc như , chắc chắn sẽ đối xử khác với ngài!” Đây mới là sự giải thích chính xác nhất.
“Vậy ngươi cho bản tôn , hiện giờ mấy đều bản tôn , bản tôn dùng phận Thượng Quan Hàn để xuất hiện nữa?” Khóe môi cương nghị nhếch lên , nếu chuyện họ cũng xử lý thì thể tự sát !
Lúc Phá mới nịnh nọt : “Giáo chủ, ngài yên tâm, thuộc hạ g.i.ế.c sạch những thấy diện mạo của ngài , cũng giữ mạng của Kinh triệu phủ doãn .”
“ , từ đến giờ, Ma Giáo chúng việc luôn gọn gàng sạch sẽ, tuy cũng sẽ nhanh chóng đây đều là do Ma Giáo chúng , nhưng mà…” Huyền Vũ mới một nửa Chu Tước giành mất.
“ mà Giáo chủ, dù ngài cũng dẫn dắt chúng nhiều chuyện như , thêm chuyện cũng là gì !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-19-1-lai-bi-gay-chuyen.html.]
“ , giáo chủ, uy danh của Ma giáo chúng vang khắp thiên hạ!” Giọng điệu vui sướng.
Tô Cẩm Bình nóc nhà mấy chuyện mà trong lòng tràn ngập sự cảm thông dành cho Lãnh T.ử Hàn. Có một đám thuộc hạ như đúng là sự bi ai của đời !!! Không bao lâu , khóe mắt nàng thấy một vạt áo trắng gió đêm thổi bay lên. Nàng đầu : “Không tới ?”
Câu hỏi vang lên mà ai đáp, Tô Cẩm Bình mất hứng mím môi, đầu .
Đôi mắt tà ác của Lãnh T.ử Hàn quét qua năm họ một lúc lâu, cuối cùng mới hít sâu một . Thanh Long đúng, chuyện , dù tiểu Cẩm với ánh mắt khác xưa thì cũng sẽ chút cảm giác áy náy, đấu với Bách Lý Kinh Hồng thêm một phần thắng nữa! Hắn dậy, ngưng tụ nội lực thành một hình cầu trong lòng bàn tay, cuối cùng tung một chưởng bức tường lưng. Tường thiên lao vốn vô cùng chắc chắn lập tức nổ vỡ. Sau đó, ngang nhiên bước ngoài.
Phá giật giật khóe môi: “Giáo chủ, hiện giờ cửa thiên lao đều mở hết , ngài thể thẳng ngoài mà.”
“Hôm nay bản tôn sẽ dạy các ngươi một đạo lý nữa. Người trong Ma giáo tuyệt đối thể quang minh chính đại qua cửa thiên lao để ngoài! Hơn nữa, nếu bản tôn như thật, thì trong thiên hạ sẽ chỉ nghĩ rằng các ngươi ngục cứu , ắt sẽ giễu cợt bản tôn yếu đến mức thoát nổi một cái thiên lao. Lãnh T.ử Hàn thể mất mặt như thế ?!” Giọng cuồng ngạo vang lên trong trung, âm thanh cũng độc nhất vô nhị y như chủ nhân, dường như ‘tùy tiện’ chính là danh từ riêng dành cho .
Tô Cẩm Bình vòng hai tay ngực, ánh mắt đầy ý theo bóng Lãnh T.ử Hàn. Cá tính như , nàng thích! Tùy tiện, câu nệ thế tục, nhưng bản lĩnh để ngông cuồng, nếu nhất định sẽ tồi. Đang mải nghĩ, một mùi vị chua loét xộc mũi, nàng nuốt nước miếng một cái, sang , thấy chỉ thản nhiên nàng, ánh trăng chiếu xuống dung nhan tuyệt mỹ càng đến mức giống phàm trần, nhưng trong đáy mắt lộ rõ vẻ… ai oán! Dáng vẻ như nàng dâu nhỏ khiến một vạch đen chảy thẳng xuống gáy Tô Cẩm Bình!
Lãnh T.ử Hàn cũng nhanh chóng cảm nhận hai họ, tung lên nóc nhà, đôi mắt đen láy khóa chặt Tô Cẩm Bình: “Tiểu Cẩm, quá…” thất đức ?
“Ha ha…” Cô nàng nào đó với vẻ nịnh nọt, “Ai bảo đáng giá như thế chứ, kiềm chế !”
Hắn như chẳng để tâm, gió thu thổi mái tóc đen của bay lên, trong bóng đêm cũng tới lạ thường: “Mà thôi, tha thứ cho nàng một !” Hắn nỡ trách cứ nàng chứ, hơn nữa, nàng đến đây là đến cứu ?
Nghe , Tô Cẩm Bình mới thở phào một , đó thật lòng: “Huynh thấy, liệu thể trói đổi thưởng thêm nữa ?”
“…”
Lúc thì đừng Lãnh T.ử Hàn, ngay cả Bách Lý Kinh Hồng cũng suýt còn giữ vững phong thái cao cao tại thượng màng thế tục của .
“Ha ha, đùa chút thôi mà! Chúng mau thôi, gây âm thanh lớn như , chắc sẽ giữ bao lâu , sắp tới kiểm tra !” Nói xong, Tô Cẩm Bình rời , nhẹ nhàng nhún chân vài cái liền biến mất trong bóng đêm.
Lãnh T.ử Hàn và Bách Lý Kinh Hồng liếc một cái, đều thấy sát ý trong mắt , ngay lập tức, một nhếch môi lạnh, một lộ vẻ khinh thường trong mắt, đó đều đầu phi đuổi theo Tô Cẩm Bình.
Vừa về đến phủ Tề quốc công, Tô Cẩm Bình thấy một bóng lén lút hậu viện, đôi mắt phượng nhíu , đó là Vân T.ử Y, bộ dạng vẻ ngoài về. Có điều, hơn nửa đêm nàng ngủ mà còn chạy ngoài gì?
“Tiểu Cẩm, nàng đang gì thế?” Lãnh T.ử Hàn cũng liếc sang, nhưng khi qua đó, Vân T.ử Y phòng nên phát hiện gì cả.
Tô Cẩm Bình khẽ : “Không gì, về ngủ thôi!” Dứt lời, nàng liền về phòng .
…
Ngày hôm , Tô Cẩm Bình ngủ đến tận khi mặt trời lên quá ba sào mới dậy. Vừa mặc y phục xong, Vàng chạy tới mặt nàng, một lát Linh Nhi cũng bước . Thấy Tô Cẩm Bình dậy, cô liền : “Cô nương, quả nhiên đúng như ngài dự đoán, hôm nay lão phu nhân đau đầu ghê gớm hơn, hiện giờ Tề quốc công và phu nhân, còn các cữu cữu, cữu mẫu của ngài đều tới, các cô nương và thiếu gia ở các viện khác cũng sang . Điện hạ và Lãnh công t.ử đang ở ngoài cửa, lẽ đang chờ ngài dậy cùng sang bên đó.”
Tô Cẩm Bình đang đoạn trôi chảy, tự dưng thấy Lãnh T.ử Hàn và Bách Lý Kinh Hồng đều đang ở ngoài cửa, giật một chút: “Hiện giờ hai bọn họ đang gì cửa phòng ? Không là luận võ đấy chứ?” thấy âm thanh gì?
“Khụ khụ, cô nương, họ so đấu nội lực nên ngài mới thấy âm thanh!” Linh Nhi cũng cảm thấy còn gì để .
Quả nhiên!
Sau khi rửa mặt chải đầu xong, nàng liền mở cửa phòng. Hai thấy nàng bước cũng lập tức ngừng tấn công, nàng như chuyện gì xảy , cứ như căn bản hề chuyện họ đấu đá với .
Tô Cẩm Bình cũng giả vờ như gì, cùng hai họ đến viện của lão phu nhân. Vừa bước , nàng thấy ngay lão phu nhân đang ôm đầu, đại phu đang bắt mạch, Tề quốc công và Trần thị cũng lo lắng bên cạnh, thấy mấy bọn họ liền hành lễ: “Tham kiến Tam hoàng t.ử điện hạ!”
“Không cần câu nệ!” Hắn lãnh đạm xong mới dậy.
Đại phu bắt mạch tiếp, một lúc lâu mới : “Lão phu nhân nhiễm bệnh gì cả, triệu chứng là bệnh, cũng trúng độc. Còn vì đau đầu thì bắt mạch hồi lâu cũng rõ!” Nói lão lơ đãng liếc mắt Mộ Dung thị một cái, Mộ Dung thị cũng liếc mắt đáp lão.
Tô Cẩm Bình thấy liền lạnh trong lòng.
Tề Quốc công giận dữ : “Nếu bệnh gì, tại lão phu nhân đau đầu dứt?”
Lúc đại phu cũng trở nên do dự, vẻ ngẫm nghĩ kỹ càng, một lúc lâu mang bộ dạng như điều gì đó khó .
“Đại phu, điều gì thì ông cứ !” Mộ Dung thị vội lên tiếng.
Mi tâm Lãnh T.ử Hàn khẽ giật giật, cứ cảm thấy chuyện chút vấn đề, hai Tô Cẩm Bình và Bách Lý Kinh Hồng đều biểu cảm gì thậm chí còn như dự đoán , trong tim thoáng chút vui. Nhìn dáng vẻ hai , rõ ràng , nhưng chỉ một . Suy nghĩ khiến vô cùng khó chịu!
Mộ Dung thị , đại phu liền : “Quốc công gia, tiểu nhân từng , nếu một hình nhân ngày tháng năm sinh của một nào đó lên, đó dùng châm bạc đ.â.m , thì dù bệnh trúng độc cũng sẽ tự dưng phát bệnh. Lão phu nhân thế , chẳng lẽ cũng là vì…” Nói tới đây lão dừng nữa.
“Nói bừa! Phủ Tề quốc công chúng mấy thứ bẩn thỉu đó ?!” Tề quốc công thấy hoang đường, trong phủ thể mấy độc ác như , hơn nữa, ông chinh chiến sa trường bao năm nay, mấy tin tưởng những chuyện ma quỷ như thế, nên mới lập tức gạt .
lão phu nhân là tin Phật, bà tin chuyện chút nghi ngờ, liền lên tiếng: “Con đừng vội, cũng thể là ai đó chịu bà lão sống dai đến trăm tuổi nên dùng mấy chuyện xa đó chừng. Để đám hạ nhân tìm thử , nếu tìm thấy thứ đồ đó ở chỗ của ai, thì cút ngay khỏi phủ Tề quốc công cho , phủ của chúng chấp nhận mấy thứ thấp hèn đó.”
Tề quốc công khẽ nhíu mày, vẫn cảm thấy hoang đường, đang định đáp lời thì Trần thị lên tiếng : “Phu quân, cứ theo ý mẫu , dù dù cũng khiến mẫu yên tâm hơn!” Trần thị nghĩ ngợi nhiều lắm, chỉ xuất phát từ lòng hiếu thảo của mà thôi.
Tề quốc công khó xử mấy Tô Cẩm Bình. Tam Hoàng t.ử điện hạ đang ở nhờ trong phủ, đương nhiên thể lục soát phòng ngài , mà Cẩm nhi và Hàn nhi đều là cháu ngoại, dù gì cũng là , gì đời thuở nhà ai đến nhà còn lục soát phòng họ chứ? Đây cũng là nguyên nhân khiến ông cảm thấy thể lục soát , để chuyện truyền ngoài, nhất định ngoài sẽ phủ Tề quốc công bọn họ còn chấp nhận nổi hai đứa con mồ côi của ruột mất.
Thấy ông về phía , Tô Cẩm Bình mới : “Cữu cữu, cứ lục soát ạ, coi như để ngoại tổ mẫu yên tâm!”
“Cây ngay sợ c.h.ế.t , cứ lục !” Giọng ngông cuồng của Lãnh T.ử Hàn vang lên.
Bách Lý Kinh Hồng im lặng một chút cũng lãnh đạm : “Bản cung cũng tình nguyện chứng minh sự trong sạch của .”
Ba đều , Tề quốc công bọn họ bằng ánh mắt áy náy mới để hạ nhân lục soát. Sau đó là một thời gian dài chờ đợi, dường như cơn đau đầu của lão phu nhân giảm bớt một chút, lúc đang dựa ghế để Lý mama chăm sóc. Trên mặt Mộ Dung thị dần xuất hiện vẻ kích động và sung sướng, nhanh, sẽ nhanh thôi, mụ sắp thấy tiện nhân gặp chuyện !!!
Vân T.ử Y chỉ cúi đầu, dáng vẻ như đang tâm trạng nặng nề, đang nghĩ gì. Nhớ tới hình ảnh thấy đêm qua, Tô Cẩm Bình khỏi chú ý nàng hơn một chút. Vân Lãnh Ngưng và Vân Dật lo lắng một bên, sống trong cao môn đại viện lâu, đương nhiên cũng một chuyện mờ ám dễ xảy , chừng đây cũng là một âm mưu hại của ai đó.
Một lúc lâu , đám hạ nhân , đầu là Trương mama bên viện của Trần thị, tay bà quả nhiên cầm một hình nhân nhỏ, bên đúng là ghi ngày sinh tháng đẻ, còn cắm mấy cây châm bạc! Trong lòng Mộ Dung thị vô cùng kích động, ngày c.h.ế.t của tiện nhân đến !
Sắc mặt của lão phu nhân và Tề quốc công cũng thoáng xanh mét, ngờ chuyện thật! Không chờ Trương mama lên tiếng, lão phu nhân ôm n.g.ự.c dậy: “Tức c.h.ế.t , tức c.h.ế.t mất! Quả nhiên mong c.h.ế.t sớm. Thứ tìm thấy trong viện của ai?!!! Hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con cháu hư hỏng thì yên!”
Bà dứt lời, Trương mama liền về phía Tô Cẩm Bình, ánh mắt phức tạp, đó mới : “Lão phu nhân, thứ tìm thấy trong phòng của biểu tiểu thư ạ!”
Quyển 2